Ra Tường Ký

Chương 13: Khổ hình



Cận Liễu Liễu không khỏi hấp một ngụm lãnh khí, như bị một chậu nước lạnh từ đầu đổ xuống, chỉ cảm thấy khí lạnh từ bên ngoài đến trong lòng, cả người lạnh run.

Chỉ thấy Trương mẫu cười lạnh một tiếng, sải bước đi lên, thân thủ đem Cận Liễu Liễu đẩy vào trong phòng, một chân hung hăng dùng sức đạp vào kheo chân nàng, nàng lập tức quỳ rạp xuống đất.

“Khá lắm nữ nhân dâm đãng không biết xấu hổ! Thiếu phu nhân làm chủ nạp ngươi vào cửa, cứu gia đình ngươi trong lúc nước lửa, bởi vậy lão cha nửa sống nửa chết của ngươi mới kéo trở về được một cái mệnh! Ngươi lại không hiểu thế nào là mang ơn! Cư nhiên còn dám đối nghịch cùng thiếu phu nhân! Ta xem ngươi lại dám chạy đến chỗ thiếu gia cáo trạng đi a! Ngươi tin hay không ta khâu miệng ngươi lại, để ngươi về sau cũng không thể nói chuyện! Ngươi xem xem đến lúc đó, thiếu gia là giúp ngươi hay là nghe thiếu phu nhân !”

Cận Liễu Liễu đã sớm cả người lạnh run, đến thở cũng không dám thở mạnh, càng đừng nói tranh cãi cái gì.

Lý Thị thấy nàng co lại thành một khối, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống , càng có vẻ điềm đạm đáng yêu, nhất thời phát hỏa , “Hô” một tiếng đứng lên, đi đến trước người Cận Liễu Liễu.

“Trương mẫu, xuống tay nên nhẹ một chút. Này nếu lại lưu lại vết thương, ta sợ nàng lại đi đến trước mặt phu quân cáo trạng chúng ta. Ta thì không sao, chính là phu quân thân thể suy nhược, nếu là vì chuyện này nhất thời xúc động nóng tính, lại gây ra chuyện lớn, cha mà biết, ta không đảm dương nổi!”

Trương mẫu giương nanh múa vuốt, nước miếng bắn loạn tung tóe chung quanh: “Thiếu phu nhân a, cũng không thể để cho tiện nhân này chiếm tiện nghi như vậy được! Từ lúc nàng vào cửa đến nay, thiếu phu nhân ngài đều hơn một tháng không được gặp thiếu gia . Ai biết thiếu gia có phải hay không bị nàng hạ cái mê hồn gì, mất tâm trí!”

Trên mặt Lý Thị chốc lát chuyển từ xanh sang đỏ, trước khi Cận Liễu Liễu vào cửa, nàng cũng đã khó được được gặp Cổ Vưu Chấn một mình, cũng biết rõ Cổ Vưu Chấn đối với nàng không có tình ý.

Nhưng nàng dù sao cũng là thê tử kết tóc mà hắn cưới hỏi đàng hoàng, nàng không được sủng cũng không lo, trước kia còn có lấy lý do thiếu gia thân thể không tốt.

Nhưng hiện tại, chuyện Cận Liễu Liễu mỗi ngày đều ở lại trong viện của Cổ Vưu Chấn, đã làm cả nhà trên dưới ồn ào huyên náo.

Rất nhiều hạ nhân đều đang nói, kỳ thật thiếu gia căn bản không có chuyện gì, chính là không thích thiếu phu nhân cùng nhị thiếu phu nhân thôi. Hiện tại tam thiếu phu nhân xinh đẹp động lòng người, giành được tình cảm của thiếu gia, chỉ sợ về sau, dì Ba nương sẽ giúp thiếu gia nối dõi tông đường đi.

Nàng là Lý Thị, đường đường một thiên kim tiểu thư, lúc trước gả lại đây, dẫn theo mười dặm đồ cưới, chấn động một thời, cha Cổ Vưu Chấn cũng nhờ là dựa vào gia tộc Lý Thị của nàng phú giáp một phương, ở trong triều làm thần tài, mới có thể có địa vị hôm nay.

Chưa nói đến mặt mũi Lý Thị, nhưng về tình về lý cũng là cảm thấy Cổ gia nợ nàng rất nhiều, vì thế trong nhà hết thảy quyền lớn nhỏ đều một tay nàng nắm giữ , ngay cả công công (*) ở kinh thành xa xôi, đều phải nhường nàng vài phần kính trọng.

(*) công công: bố chồng

Cổ Vưu Chấn tuy rằng chưa bao giờ dùng vẻ mặt ôn hoà đối diện với nàng, thậm chí ngay cả nói cũng không nguyện ý nói nhiều một câu, tuy nhiên bởi vì trong lòng nàng yêu cực kỳ hắn là nam tử tuấn mỹ vô trù thiên nhân, cùng một thân tự do ở ngoài trần thế, khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng, cho nên đối với Cổ Vưu Chấn cũng không oán giận một câu.

Trước kia, nàng oán nhị thiếu phu nhân xuất thân đê tiện, thân bất chính, làm hại Cổ Vưu Chấn vắng vẻ nàng, cho nên nàng tìm đại phu, bất động thanh sắc xoá sạch nghiệt chủng trong bụng nhị thiếu phu nhân.

Nàng vốn tưởng, Cổ Vưu Chấn đã biết đến. Nhưng hắn không đi tìm nàng gây phiền toái, thậm chí không hỏi lấy một tiếng.

Cho nên, trong lòng của nàng, vẫn còn là có chút hy vọng xa vời , nghĩ đến tâm Cổ Vưu Chấn kỳ thật là hướng về phía mình .

Lần này, một kẻ vừa mới mười lăm tuổi Cận Liễu Liễu, lại dùng một bộ dáng điềm đạm đáng yêu ngây thơ, chiếm được sự chú ý của Cổ Vưu Chấn.

Trong lòng nàng có bao nhiêu hận, chính nàng cũng không biết.

Vì thế mỗi đêm tra tấn Cận Liễu Liễu, nhìn nàng một đôi tay tú lệ dần dần loang lổ, dần dần xấu xí không chịu nổi, trong lòng lại thần kỳ khoái ý.

Nhưng là không nghĩ tới, giữa trưa nàng vừa nghỉ trưa dậy, Ngọc Trúc tiên sinh phá lệ lần đầu đi đến chủ ốc của nàng. Vốn tưởng rằng là Cổ Vưu Chấn phái tới tìm nàng có việc , ai ngờ, nhưng lại là vì kia tiện nha đầu đến cảnh cáo nàng.

Nàng không dám có chút bất mãn nào trước mặt Ngọc Trúc, khúm núm đáp ứng xong, lại hận không thể lập tức bắt Cận Liễu Liễu đến, tự tay bóp chết nàng!

Lòng đố kị của nữ nhân, nếu thật sự bùng phát, sẽ có thể hủy diệt hết thảy.

Cận Liễu Liễu tuy rằng không hiểu thế sự, nhưng hiện tại trên người Lý Thị phát ra hơi thở làm cho người ta sợ hãi, lại làm cho nàng có cảm giác toát mồ hôi lạnh.

Nàng xem gặp trong ánh mắt Lý Thị, lóe lên hàn ý có thể ăn thịt người. Điều này làm cho nàng nhớ tới trước đây có một lần, ở trên núi gặp được sài lang, khi đó nàng nghĩ đến chính mình nhất định sẽ bị sài lang ăn luôn, cảm giác lúc đó, cùng với hiện tại giống nhau dữ dội!

Nàng không rõ chính mình đến tột cùng phạm vào đại tội gì, có thể khiến Lý Thị hận nàng đến cơ hồ muốn đưa nàng vào chỗ chết.

Bởi vì không rõ, cũng bởi vì sợ hãi, đôi mắt to của nàng chỉ biết được gắt gao nhìn chằm chằm Lý Thị, như là muốn từ trên người nàng nhìn ra một điều bí ẩn để lý giải.

Lý Thị lại nghĩ đến Cận Liễu Liễu có ánh mắt này là vì phẫn hận, vì thế nàng cười lạnh một tiếng, khiến cho người ta mao cốt tủng nhiên: “Trương mẫu, ngươi nói ta hôm nay nếu là đem tiểu tiện nhân này đánh chết , có thể hay không có người đến nhặt xác thay nàng đâu?”

Trương mẫu sắc mặt thật ra lại rùng mình một cái, nàng mặc dù nghĩ muốn chỉnh Cận Liễu Liễu tiện nhân này một trận, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới muốn chỉnh chết nàng a.

“Thiếu phu nhân, ta thấy như vậy không ổn a. Giết chết nàng, chúng ta cho chút bạc bồi thường là được, nhưng về phía thiếu gia, thiếu phu nhân thật sự không nghĩ muốn bồi dưỡng tình cảm một chút sao? Hiện tại thiếu gia thực thương nàng, hôm nay lại sai Ngọc Trúc tiên sinh đến thông báo qua. Ngài đánh chết nàng là chuyện nhỏ, không cho thiếu gia mặt mũi, mới thực là đại sự a.”

Lý Thị vừa nghe xong, cảm thấy thực có vài phần đạo lý. Cổ Vưu Chấn nhất định sẽ không vì cái tiện nha đầu này cùng nàng tranh cãi, nhưng không cho hắn vài phần mặt mũi, chỉ sợ đời này, cũng đừng mơ tưởng làm cho hắn quay trở lại với nàng a.

“Vậy ngươi nói, nên làm cái gì bây giờ?”

Trương mẹ ghé sát vào Lý Thị, nhỏ giọng nói: “Nếu là đánh nàng, chỉ sợ sẽ để lại vết thương, để cho thiếu gia phát hiện. Nô tỳ thật ra có một biện pháp, làm cho tiện nhân này muốn sống không được. Về sau, chắc chắn sẽ không dám lại cùng thiếu phu nhân ngài đối nghịch .”

Lý Thị mới vừa rồi buồn rầu vẻ mặt nhanh chóng sáng lên: “Ngươi nói nhanh lên, là biện pháp gì?”

“Vết thương lớn nhất định bị phát hiện , bất quá, nếu là dùng tú hoa châm, ở trên người nàng châm mấy chục cái, tất yếu sẽ nhìn không thấy miệng vết thương, cũng có thể làm cho nàng đau chết đi sống lại .”

Lý Thị ngửa đầu cười ha ha: “Liền làm đi!”

Nhất thời, Trương mẫu đã kêu vài nha hoàn cầm tú hoa châm đến, vén tay áo lên, chuẩn bị tự mình xuống tay.

“Thiếu phu nhân người xem là được, không làm cho tiện nhân này làm ô uế tay của ngài.”

Lý Thị vừa lòng gật đầu, thư thoải mái thản ngồi ở ghế trên, chuẩn bị xem màn trình diễn buồn cười nhất.

Tiểu Liên đã sớm sợ tới mức xụi lơ trên mặt đất, thấy Trương mẫu cuốn tay áo muốn động thủ, nàng bỗng nhiên quỳ sụp xuống, dập đầu đến nỗi phát ra tiếng “Bang bang”.

“Thiếu phu nhân, ngài đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tam thiếu phu nhân còn trẻ không biết nặng nhẹ, tha nàng đi! Thiếu phu nhân, ngài đại nhân không cùng tiểu nhân…”

Nhìn thấy Tiểu Liên dập đầu, lý thị lại cười càng thêm lớn tiếng: “Trương mẫu, động thủ!”

Trương mẫu cắn răng, cầm lên một cái châm tinh tế, dùng sức đâm mạnh vào người Cận Liễu Liễu.

Cận Liễu Liễu cổ họng không kêu một tiếng, đem môi cắn nát , cũng không lộ ra một tiếng kêu đau nào. Trong đôi mắt to tràn đầy tuyệt vọng cùng bi thương, từ khi tiến vào Cổ gia, những gì nàng đã được chứng kiến và nghe thấy, đều khác xa trần thế mà nàng tưởng tượng.

Mất nhiều năm đọc sách thánh hiền như vậy, nàng cho rằng chính mình không sai. Vậy đến tột cùng là vì sao, muốn bắt nàng ở trong này, chịu những tai bay vạ gió không thể tưởng này!

Nàng không hiểu a, không hiểu!

Mẫu thân a! Ngươi cũng biết Liễu Liễu của ngươi, có lẽ sẽ chết ở chỗ này .

Tiểu Liên cũng đã khóc thành cái lệ nhân, trán đã sớm chảy máu, vài giọt máu tươi từ mũi lăn xuống, cùng nước mũi nước mắt hợp thành một hàng, không thể nhìn ra.

Những tú châm này, bởi vì Trương mẫu dùng sức quá mức, vài cái cũng đã gãy . Nàng kêu một tiểu nha đầu cầm hộp châm đứng ở bên cạnh nàng, gãy một cây sẽ thấy đổi một cây.

Cận Liễu Liễu đã muốn không biết đau là cái từ gì, nàng chỉ biết là, nàng muốn chết, rất muốn rất muốn chết.

“Thiếu phu nhân! Không tốt ! Đông Sương cháy rồi !”

Lại nghe bên ngoài ồn ào, quản sự mập mạp thở hổn hển lăn tiến vào, chợt vừa thấy tình hình trong phòng, bị dọa cho hoảng sợ.

“Chuyện gì? Cháy cái gì?” Lý Thị lạnh lùng hỏi.

Đại quản sự phục hồi lại tinh thần, thân thủ một phen lau mồ hôi trên trán: “Đông Sương cháy rồi !”

Đông Sương? Đó không phải là địa phương xưa nay Lý Thị ngủ sao? Nàng “Hô” một tiếng đứng lên: “Cái gì? Đông Sương làm sao có thể cháy?”

“Ta, ta cũng không biết a. Thời điểm phát hiện, tất cả đã muốn chìm trong biển lửa .”

“Đại quản sự , mau dẫn ta đi nhìn xem!” Lý Thị lòng nóng như lửa đốt, trong phòng nàng cất giữ trang sức cùng rất nhiều văn thư trọng yếu, càng miễn bàn là còn vô số ngân phiếu .

Trương mẫu nhanh chân đỡ Lý Thị, cả đoàn tử thần bỏ lại Cận Liễu Liễu đã khụyu xuống đất giống như cái rẻ rách, hướng đám cháy đi.

Cận Liễu Liễu nằm trên mặt đất, đã muốn không thở nổi. Tiểu Liên “Oa” một tiếng xông đến, lại không biết nên làm thế nào mới tốt.

Một bóng người tiến vào, thủ pháp thuần thục điểm huyệt ngủ của Tiểu Liên, nhanh chóng ôm lấy Cận Liễu Liễu, khuôn mặt tuấn tú lần đầu tiên trong cuộc đời mất đi huyết sắc.

“Liễu Liễu! Liễu Liễu!”

Vân Thượng Phi đem thân thể của nàng nhẹ nhàng đặt ở trên giường, thân thủ dò xét mạch đập của nàng, chỉ cảm thấy mạch tượng hỗn loạn mỏng manh, đặc biệt là đôi mắt, đã mất đi thần thái, chỉ thấy thật sâu tuyệt vọng cùng bi thương.

“Liễu Liễu.” Hắn gọi nàng một tiếng, trong lòng lại cảm thấy có chút chua xót.

Cận Liễu Liễu vẫn là không nói lời nào, hắn thân thủ mở khớp hàm của nàng ra, đem một viên viên thuốc hương thơm bốn phía nhét vào miệng nàng.

“Nuốt đi.” Ngữ khí của hắn mang theo mệnh lệnh.

Nàng giống như một con búp bê vải bị rách, dựa theo hắn phân phó, trong miệng đầy mùi máu tươi, nuốt xuống viên thuốc kia. Vô luận Vân Thượng Phi cùng nàng nói cái gì, nàng cũng đều không nói lời nào.

Vân Thượng Phi vô kế khả thi, hiểu được đối với thân thể đã bị thương tổn, trong lòng nàng chỉ sợ càng bị kinh hách nhiều hơn.

Mới vừa rồi hắn ở ngoài cửa sổ nghe thấy được động tĩnh trong phòng, vì dẫn dắt bọn Lý Thị rời đi, mới đi Đông Sương phòng đốt một phen.

Nay cả tòa nhà ồn ào huyên náo , chỉ lo đi cứu hỏa, hắn mới có cơ hội cứu Cận Liễu Liễu ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.