Ra Tường Ký

Chương 21: Cùng thiếu gia thượng kinh



Bị giọng điệu hung tợn của hắn dọa cho hoảng sợ. Cận Liễu Liễu thật ra lại lo lắng thêm vài phần. Nàng đối phu quân hỉ giận khó phân biệt này luôn luôn đều rất sợ hãi. Vì thế lạnh run người lui lại. Thật ra là nói không ra lời.

Ngọc Trúc lại bởi vì nhìn thấy Cận Liễu Liễu trở về trong lòng vui mừng. Vì thế tiến lên nâng nàng dậy, lại đem hành lý nặng nề trên người nàng tiếp qua, cầm trong tay mình.

“Tam thiếu phu nhân không ngã đau đi.”

Cận Liễu Liễu thấy khuôn mặt tươi cười ôn hòa của Ngọc Trúc đang chuẩn bị trả lời, lại thấy sắc mặt Cổ Vưu Chấn trầm xuống: “Ngọc Trúc! Ngươi đối một ngoại nhân có nhiệt tâm như vậy làm cái gì? Như thế nào chưa thấy ngươi đối tốt với Gia như vậy bao giờ?”

Ngọc Trúc thế nào không biết thiếu gia hắn tính tình không được tự nhiên lại nổi lên, chạy nhanh bồi cười nói: “Tam thiếu phu nhân thế nào là ngoại nhân đâu? Thiếu gia lại nói giỡn.”

“Hừ! Cổ Vưu Chấn ta có tài đức gì, sao có thể cầu được một di nương tặng phu quân danh hiệu ngoại tình như vậy?”

Cận Liễu Liễu nghe ra trong lời hắn nói có ý trào phúng. Nhưng cũng biết chính mình thật đã làm sai. Vì thế, thấp đầu không có tranh cãi.

Cổ Vưu Chấn thấy nàng cúi đầu đứng, một cái đầu nhỏ hữu khí vô lực cúi ở trước ngực, tóc có chút rối loạn, mấy cái trâm cài tóc cũng buông lỏng không ít. Lại nhớ đến mới vừa rồi mắt nhìn thấy nàng vẻ mặt ửng hồng đầu đầy bụi bặm, chắc là chạy một đoạn đường rất xa mới có thể như vậy.Vì thế giọng điệu hòa hoãn vài phần, lại hỏi nàng:

“Làm sao mà cứ cúi đầu không nói lời nào? Gia hỏi ngươi ngươi quyết định đi, ngươi còn chạy về đây làm cái gì?”

Cận Liễu Liễu không ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: “Ta, ta nghĩ cùng ngươi cùng đi kinh thành. Cha ta nói sợ ngươi trên đường không có người chiếu cố, đối với thân thể ngươi không tốt. Cha ta còn nói, ngươi đối nhà chúng ta ân trọng như núi, ta không thể vong ân phụ nghĩa.”

Cổ Vưu Chấn trước hết nghe một câu đầu, Cận Liễu Liễu nói muốn bồi hắn cùng Thượng Kinh, trong lòng hắn nhất thời nhảy nhót. Nhưng chuyện vừa chuyển, cư nhiên mọi câu đều là cha nàng kêu nàng đến, sắc mặt lại tiếp tục u ám.

“Không dám, không dám! Gia đối với Cận gia ngươi, tại sao lại có ân tình như ngươi nói? Lại càng không dám để cho tiểu nữ tử kỹ năng thủy tính dương hoa* như ngươi bồi ở bên người Gia, không làm gia rước lấy một thân điều tiếng là tốt rồi. Gia thượng kinh lần này phải đi làm chánh sự , lại sinh tử chưa biết, ngươi tốt nhất đừng vội tới làm gia thêm phiền!”

thủy tính dương hoa*:

Cận Liễu Liễu nghe hắn nói cái gì sinh tử chưa biết, trong lòng “Bang bang” nhảy dựng lên, lập tức nói: “Ngươi đừng làm ta sợ, ngươi…ngươi, kinh thành kia nếu nguy hiểm như vậy, ngươi vẫn là đừng đi .”

“Ta nếu không đi, chỉ sợ lại lành ít dữ nhiều.” Cổ Vưu Chấn giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại tràn đầy ưu sầu không hóa giải được.

Ngọc Trúc ở một bên nhẹ nhàng nói: “Thiếu gia, thời gian không còn sớm chúng ta nên đi thôi .”

Cổ Vưu Chấn gật gật đầu, thấy Cận Liễu Liễu ủy khuất đứng ở nơi đó, lại nói: “Ngươi mau trở về đi thôi. Ngươi cùng gia cũng không có duyên vợ chồng. Ngươi đem tình hình thực tế kể lại cho phụ mẫu ngươi, bọn họ chắc chắn sẽ tìm cho ngươi một hôn nhân khác. Đến lúc đó, ngươi có thể cùng cái tiểu thợ rèn kia song túc song tê. Gia nơi này miếu quá nhỏ, đã muốn dung không được ngươi “.

Hắn vẫy vẫy tay, vài thị vệ phía sau bắt đầu cho hành lý vào hai xe ngựa thật to.

Cận Liễu Liễu cũng nghe ra hắn không muốn mang theo nàng cùng đi, lập tức khóc òa lên. Nàng nếu đi trở về,cha nàng không chừng hội tức chết ngay lập tức.

“Phu quân, ta với ngươi cùng nhau đi.” Nàng bởi vì sốt ruột sợ hãi, thanh âm tự nhiên mang theo vài phần khóc nức nở.

Cổ Vưu Chấn trong lòng mềm nhũn, nhưng chợt nghĩ lại chuyện đêm đó thấy được, nhất thời lửa giận lại bùng lên giận càng thêm giận, lại quát: “Gia bảo ngươi trở về, ngươi liền nhanh trở về cho gia!”

Ngọc Trúc cũng hiểu được tâm tư thiếu gia. Nhìn thấy Cận Liễu Liễu xuất hiện, người vui vẻ nhất không ai khác chính là Cổ Vưu Chấn. Nhưng hắn hiển nhiên là cơn giận còn sót lại chưa tiêu, xem ra chỉ có thể đến phiên Ngọc Trúc hắn ra mặt hòa giải .

“Thiếu gia, ta xem tam thiếu phu nhân đối người là một mảnh chân tình, không bằng liền chiều ý nàng, mang nàng cùng đi thôi. Ta cùng bọn Cổ Uy đều là nam nhân, thiếu gia lại chưa từng ra ngoài xa nhà, dọc theo đường đi không người hợp ý chiếu cố chỉ sợ thật đúng là không được. Tam thiếu phu nhân tốt xấu gì cũng hầu hạ người mấy tháng. Đối với sở thích của người cái gì cũng đều biết. Vả lại, nhóm người chúng ta lần này ra đi có thêm nữ quyến, người bên ngoài thoạt nhìn chúng ta cũng không đáng chú ý như vậy phải không?”

Cổ Vưu Chấn nghe xong, trầm ngâm một lát, cảm thấy những lời Ngọc Trúc cũng có lý, vì thế nói: “Hừ! Xem nàng đối với gia còn có vài phần tác dụng, mang theo nàng xuất phát!”

Ngọc Trúc mỉm cười nhìn Cận Liễu Liễu nói: “Tam thiếu phu nhân dọc theo đường đi sẽ tránh không được màn trời chiếu đất, người trừ bỏ chiếu cố tốt thân mình thiếu gia, bản thân cũng phải chú ý tự chăm sóc một chút.”

“Vâng! Đa tạ tiên sinh!” Cận Liễu Liễu thấy Cổ Vưu Chấn nguyện ý mang nàng cùng đi, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức liền cười đến kiều hoa tươi mới.

Cổ Vưu Chấn nhướng mày, Ngọc Trúc lại nhanh chóng nói: “Tam thiếu phu nhân thật sự là cao hứng quá đến hồ đồ rồi, ngài nên tạ ơn thiếu gia trước mới phải?”

“Tạ phu quân.” Nàng lập tức nói với Cổ Vưu Chấn.

Cổ Vưu Chấn đưa lưng về phía hai người bọn họ. Tuy rằng không nói chuyện, nhưng là khóe miệng lại nhếch lên mỉm cười.

Nhất thời mấy thị vệ đã đem hành lý dàn xếp tốt ở trên xe, bởi vì Cận Liễu Liễu đến đây liền để nàng cùng Cổ Vưu Chấn ngồi một chiếc xe ngựa, những người khác ngồi chung chiếc còn lại.

Bên trong xe ngựa không gian không nhỏ, bài trí bên trong tuy rằng đơn giản, nhưng là trên vách tường đều bao sợi bông thật dày, đủ để chống cự giá lạnh mùa đông.

Cận Liễu Liễu lui ở một góc, vụng trộm đánh giá Cổ Vưu Chấn. Mà hắn từ lúc lên xe vẫn không liếc mắt nhìn nàng một cái.Khuôn mặt tuấn mỹ vô trù như bị che lấp bởi một tầng sương mù dày đặc. Trong ánh mắt ẩn ẩn hàm chứa ưu sầu cùng bất đắc dĩ. Nhớ lại thần thái phó phú ngày xưa của thiếu gia, ngày hôm nay xem ra thoạt nhìn càng có vẻ tuyệt thế dung tư.

Cận Liễu Liễu chưa bao giờ thấy qua người nào có thần thái hòa cùng phong độ như vậy. Tuy là mỗi ngày đều cùng hắn ở chung, nhưng lại cũng nhìn đến ngây người một chút.

“Cha ngươi thật đúng thật đã tin tưởng ta khi nhà ta rơi vào loại sự tình này, người bên ngoài đều e sợ tránh không kịp, cha ngươi thì ngược lại, cương quyết đem ngươi ép đến đây.” Cổ Vưu Chấn nhìn nàng một cái, nhẹ nhàng nói.

“Cha ta nói, chúng ta người một nhà đều chưa làm qua chuyện gì xấu, ta nhất định có thể bình an trở về . Hơn nữa, ta cũng lo lắng ngươi có thể hay không gặp chuyện không may.”

Cổ Vưu Chấn đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo cố ý nói: “Ngươi lo lắng ta làm cái gì?”

“Ta, ta cho tới bây giờ chưa thấy qua, ngươi bộ dáng như thế này.” Nàng thanh âm nho nhỏ , sợ chọc Cổ Vưu Chấn mất hứng.

Hắn lo nghĩ, cảm thấy Cận Liễu Liễu tuy rằng đã làm sai, bản tính thiên chân rực rỡ. Lần trước chuyện đó chỉ sợ cũng là cử chỉ vô tâm.

Lại nhớ đến tối hôm qua đại họa lâm đầu,kết tóc thê tử với mình còn không ngừng trốn trở về nhà mẹ đẻ, nhị thiếu phu nhân cũng rất nhanh không biết tung tích, khó ai được như Cận Liễu Liễu, biết lần này đi hung hiểm vô cùng nhưng cũng ngốc nghếch theo đến.

Vì thế thở dài nói: “Nếu không, ta sẽ thả ngươi xuống xe ở phía trước, ngươi về nhà cùng cha mẹ hảo hảo sống đi.”

Cận Liễu Liễu cả kinh: “Phu quân, ta lại làm sai cái gì sao?”

“Ngươi cái gì cũng không có làm sai, ta chỉ là hy vọng ít liên lụy một người. Ngươi vốn cũng chỉ là thiếp thất, vào cửa lại không được mấy tháng, tội gì theo ta cùng nhau dấn thân vào chỗ hung hiểm?”

“Cha ta bảo ta cùng ngươi đi, ta liền nhất định phải cùng ngươi đi! Cha ta là người đọc sách, lời hắn nói không có sai !”

“Cha ngươi là người đọc sách thì sẽ như thế nào? Hắn nào biết đâu rằng cha ta lần này cũng không phải chỉ là đơn giản tù oan.”

“Cha ta nói, cha ngươi là người của Thái tử. Lần này chỉ sợ là do người của đảng tam hoàng tử hãm hại. Cho nên mới bị như thế, mới có thể ngồi tù.”

Cổ Vưu Chấn nao nao: “Cha ngươi thật ra lại có vài phần kiến thức.”

“Đó là đương nhiên, người thôn chúng ta đều nói, nếu cha ta thân mình tốt một chút, nhất định có thể thi được tiến sĩ làm đại quan.” Cận Liễu Liễu có chút tự hào nói.

Cổ Vưu Chấn nở một nụ cười nhẹ nhàng: “Gia nhưng thật ra cảm thấy cha ngươi cố chấp đến cực điểm. Biết rõ ràng trong đó hung hiểm, lại vẫn là đem khuê nữ đẩy vào hố lửa”

“Cho dù ta không đi ngươi sẽ không nguy hiểm sao?” Cận Liễu Liễu bỗng nhiên nói.

Cổ Vưu Chấn thấy trong đôi mắt to ngập nước của nàng lộ ra một loại tình cảm tràn đầy thân thiết. Trong lòng rung động, nhịn không được bắt lấy một bàn tay nhỏ bé của nàng nói: “Liễu Liễu, ngươi thật sự nguyện ý làm bạn cùng ta thượng kinh?”

“Đương nhiên .”

“Lần này đi sinh tử chưa biết, ngươi cũng không hối hận?”

“Cha ta nói, ta khẳng định có thể bình an trở về .”

“Liễu Liễu.” Cổ Vưu Chấn ôm chầm lấy Cận Liễu Liễu. Chỉ cảm thấy tiểu nữ oa này thật đáng yêu đến cực điểm. Trong lòng quyết định một chủ ý, cho dù trong kinh thành có hung hiểm như thế nào, cũng phải bảo trụ một cái mạng nhỏ của nàng.

Cận Liễu Liễu hôm nay đã cùng ngày xưa bất đồng, đối việc nam nữ đã muốn chưa hiểu hết. Hiện tại bị Cổ Vưu Chấn ôm thật chặt, cư nhiên đỏ mặt.

Cổ Vưu Chấn tối hôm qua đột nhiên gặp biến cố. Một đêm bận việc xử lý sự vụ, trong lòng đã sớm cảm thấy mỏi mệt không chịu nổi. Hiện tại ôm Cận Liễu Liễu, chỉ cảm thấy mệt mỏi toàn thân cũng giảm đi vài phần, ưu sầu trong lòng cũng dần dần nhạt đi.

Cận Liễu Liễu sớm phải đi bộ vài dặm đường, đã sớm mệt mỏi quá mức. Lúc này bị hắn dùng áo bào ôm bọc lại, quanh thân ấm thuận vui vẻ, xe ngựa lại lắc lắc không ngừng, không khỏi có chút mệt rã rời.

Không đợi nàng nhắm mắt lại, chỉ thấy Cổ Vưu Chấn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, nhẹ nhàng ôn nhu chạm nhẹ vào môi của nàng.

Nàng chỉ cảm thấy đôi môi hắn ấm áp mềm mại, trong hơi thở tràn đầy hương khí thản nhiên. Vì thế chờ hắn rời môi đi, nàng không tự chủ được vươn đầu lưỡi liếm liếm môi trên.

Cổ Vưu Chấn ánh mắt tràn ngập sương mù, thanh âm cũng giảm xuống rất thấp: “Đừng liếm, cẩn thận gia tại đây trong xe ngựa muốn ngươi.”

Cận Liễu Liễu nghe không rõ “Muốn ngươi” có ý tứ ra sao. Nàng tiếp tục liếm liếm môi trên, vẻ mặt hồn nhiên vô tà biểu tình: “Ta đã đói bụng .”

Cổ Vưu Chấn lông mi bên phải nhướng thẳng lên, nhịn một hồi lâu mới không làm cho chính mình phát hỏa mắng chửi người. Có nữ nhân nào tại thời điểm này không hiểu phong tình nói mình đã đói bụng sao?

Nhưng hắn nghĩ đến nàng buổi sáng từ Cổ phủ về nhà mẹ đẻ, rồi lại từ nhà chạy về Cổ phủ đói bụng cũng rất khó trách nàng. Vì thế biểu tình thả lỏng nói: “Ngươi chưa ăn bữa sáng?”

Cận Liễu Liễu gật gật đầu nói: “Có ăn qua, nhưng mà ta lại đói bụng.”

Trong lòng hắn lại thở dài, chỉ hận không thể làm nàng trong một đêm liền lớn thêm mười tuổi: “Ngọc Trúc có chuẩn bị điểm tâm ở trong xe, ngươi tự mình tìm đi.”

Cận Liễu Liễu tìm bọc hành lý của mình, từ bên trong lấy ra bánh nướng áp chảo mà mẫu thân nàng gói lại cho nàng, mở ra đặt trên cái bàn nhỏ trong xe, nói: “Phu quân muốn ăn không?”

Cổ Vưu Chấn nhanh chóng lắc đầu, nàng liền cầm một cái, vui vẻ ăn ngay.Hắn thấy nàng ăn hương vị ngọt ngào, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại lộ vẻ tươi cười thỏa mãn, chính mình cũng kéo theo vài phần mỉm cười, nhìn cái miệng nhỏ của nàng ăn bánh nướng áp chảo, còn hỏi nàng: “Muốn uống trà không? Phía góc kia có một bình trà nóng đó.”

Cận Liễu Liễu đi tới góc gần cửa xe mở ra một cái rương nhỏ cố định ở trên vách gỗ, bên trong nén đầy bông, ở giữa có một bình nhỏ hồ trà.

Nàng lấy ấm trà đến, dùng ly trà ở trên giá nhỏ bên cạnh rót ra hai ly trà, trước phụng cấp Cổ Vưu Chấn, còn lại một ly mới chính mình uống.

Cổ Vưu Chấn uống một ngụm trà, tự nhiên cảm thấy nước trà này so với những thứ hắn uống trong quá khứ đều thơm ngọt hơn, khóe miệng mỉm cười càng kéo càng lớn.

Cận Liễu Liễu uống trà, cầm lấy cái bánh nướng áp chảo thứ hai vừa cắn một ngụm. Bỗng nhiên dường như là nhớ tới cái gì đó, mở cửa kính xe ngựa ra bên ngoài nhìn nhìn.

“Thiết Tử ca! Thiết Tử ca!”

Cổ Vưu Chấn đang muốn kêu nàng đóng cửa sổ lại, đã thấy hai mắt nàng bỗng nhiên tỏa sáng, vươn một bàn tay với ra ngoài cửa sổ lay động còn rất vui vẻ kêu lên.

Cổ Vưu Chấn lửa giận nhất thời liền bùng nổ mạnh: “Thiết tử ca? Cái tiểu thợ rèn chết tiệt kia?”

Cận Liễu Liễu còn không biết hắn đang tức giận, vẫn với phương hướng cửa thôn vung vung bàn tay nhỏ bé, thấy tiểu thợ rèn cũng hướng về phía nàng vẫy tay. Nàng thật cao hứng đáp lại câu hỏi của Cổ Vưu Chấn: “Ân, chính là Thiết Tử ca.”

Cổ Vưu Chấn một tay túm lấy nàng trở về, đảo qua phía ngoài cửa sổ, thấy một cửa hàng thợ rèn mở ở ven đường. Một hán tử trên bốn mươi tuổi dẫn theo một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, đang nhìn về hướng này xem.

Thiếu niên kia vóc dáng không cao không lùn, làn da ngăm đen. Trời rất lạnh còn để trần cánh tay, một bắp chân đầy thịt, quả thật là cường tráng vô cùng. Chính là gương mặt tầm thường, rơi vào giữa một đám người cũng chỉ sợ tìm không ra.

Cổ Vưu Chấn không kịp xem kỹ,vừa thấy người này càng thêm tức giận.

Thật tốt rồi! Tình nhân trong mộng Cận Liễu Liễu ngươi tâm tâm niệm niệm cư nhiên liền lớn lên có bộ dáng này! Còn dám nói so với gia đẹp hơn! Lần này đi lên kinh thành, còn nhớ mãi không quên cùng hắn chào hỏi! (TNN: Chấn ca ca tự kỷ làm ta ôm bụng *lăn lộn* ^O

Hắn “Phanh” một chút dùng lực đóng cửa sổ xe, vươn hai tay nắm hai vai Cận Liễu Liễu, dùng sức ra bên ngoài túm vài cái.

“Ngươi nếu còn dám nhắc tới tiểu thợ rèn! Gia ngay tại trên đường đem ngươi bán cho sơn tặc! để cho ngươi làm áp trại phu nhân!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.