Ra Tường Ký

Chương 30: Nhắc nhở của phụ thân



Vạn Chính là người biết hàng, vừa thấy cây nhân sâm này, đã biết là vô giá, cũng biết công hiệu không thể đo lường, lập tức từ chối nói: ” Chấn nhi, chúng ta là người một nhà không nói hai lời, ngươi tới nhà cậu, cậu đã muốn cao hứng còn chưa hết, như thế nào có thể thu lễ vật quý như vậy đâu? Cây nhân sâm này cầm lại đi, ngươi từ nhỏ thân mình không tốt, thuốc này nên để cho ngươi dùng, bồi dưỡng thật tốt mới đúng! Cậu tuyệt đối không thể thu!”

Cổ Vưu Chấn nhẹ nhàng cười, thật xứng với vẻ đẹp thiên nhân của hắn, trong phòng đèn đuốc lay động, khuôn mặt rung động lòng người, ngay cả thanh âm hắn nói chuyện đều có vẻ phiêu dật bất phàm: “Cậu! Bệnh của ta đã muốn tốt lắm, không cần ăn thuốc bổ này. Nhưng thật ra người cùng mợ, tuổi tác cũng đã cao, ngày sau còn phải bồi dưỡng nhiều.”

“Không nên, không nên!”

“Cậu” Cổ Vưu Chấn cầm tay Vạn Chính: “Cha ta gặp chuyện không may, nếu không có cậu ở kinh thành chiếu ứng , chỉ sợ người cũng không chống đỡ được đến bây giờ. Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, chút tâm ý nho nhỏ ấy, nếu cậu không nhận, Chấn nhi đành phải cáo từ, không dám làm phiền.”

Vạn Chính lập tức giữ chặt hắn: “Hảo, hảo, hảo, cậu trước nhận lấy, trước nhận lấy.”

Lưu thị nghe theo Vạn Chính phân phó, đem nhân sâm ngàn năm nhận lấy bỏ vào trong phòng.

Nhất thời, Vạn Chính nhìn thấy một tiểu cô nương mỹ mạo tú lệ tuyệt luân đứng phía sau Cổ Vưu Chấn, xem tuổi chỉ sợ so với hai nữ nhi của mình còn nhỏ hơn mấy tuổi. Nhưng lại thấy nàng bới tóc kiểu phu nhân, vì thế liền hỏi: “Đây là?”

Cổ Vưu Chấn mỉm cười, kéo Cận Liễu Liễu đến cạnh mình, mọi người trong phòng đều cảm thấy trước mắt sáng ngời, chỉ thấy đôi mắt to trên mặt Cận Liễu Liễu giống như vụt sáng lại hàm chứa ý cười ngượng ngùng, làm cho mọi người đều hoa mắt.

“Đây là thiếp thất thứ ba của ta.”

Mọi người vừa nghe tất cả đều không tự chủ được “Nga” một tiếng.

Cận Liễu Liễu dựa theo Cổ Vưu Chấn phân phó, cung kính cúi đầu chào người Vạn gia.

Vạn Chính thấy cháu ngoại vào kinh cứu cha không mang theo chính thất, lại đem theo tiểu thiếp, chắc là cực sủng ái. Nhìn thấy Cận Liễu Liễu dung tư tuyệt hảo, hắn liền hiểu ngay, vì thế cũng không lấy đó mà câu nệ. Còn làm như gặp cháu dâu, kêu Lưu thị cho nàng một cái hồng bao.

Vạn Trân Trân cùng Vạn Đình Đình vốn hơi có chút hâm mộ đối với dung nhan Cận Liễu Liễu. Nhưng vừa nghe nói là thiếp thất của biểu ca, trên mặt nhất thời hiện ra ý khinh miệt. Vì thế ngẩng cao đầu cũng không quan tâm đến Cận Liễu Liễu.

Đến ngay cả mẫu thân Vạn Đình Đình là Tiền di nương cũng không để vào mắt. Tuy nói rằng theo Lưu thị làm lễ gặp mặt, nhưng ánh mắt khinh thị rất rõ ràng .

Cận Liễu Liễu trên đường đi tới kinh thành, đã biết thân phận thiếp thất thấp kém, chính vì Cổ Vưu Chấn đối với nàng không tồi, nàng cũng không có cảm thụ đặc biệt. Hiện tại thấy mọi người dùng ánh mắt khinh miệt nhìn nàng đã âm thầm ghi tạc đáy lòng.

Cổ Vưu Chấn lại giới thiệu Lê Tuyền với gia đình cậu, chỉ nói hắn một vị bằng hữu của mình, cố ý làm bạn với mình thượng kinh .

Lê Tuyền nghĩ đến người một nhà bọn họ đã lâu không gặp, nhất định có rất nhiều lời muốn nói, mình là người ngoài ở đây khẳng định là không tiện. Vì thế, liền nói đường xá mệt nhọc, muốn đi nghỉ ngơi trước.

Vạn Chính tự nhiên là ra lệnh cho bọn hạ nhân khoản đãi Lê Tuyền. Sau đó lại bày tiệc rượu tẩy trần cho cả đoàn người.

Cơm chiều xong, Cận Liễu Liễu được Lưu thị dẫn đi vào phòng nghỉ tạm. Cổ Vưu Chấn cùng Ngọc Trúc đi thư phòng của Vạn Chính hỏi lại sáng tỏ tình cảnh hiện tại của Cổ Bân.

Buổi sáng hôm sau, vừa dùng xong bữa sáng, Vạn Chính đã kêu hạ nhân chuẩn bị một chiếc xe ngựa, chuẩn bị đồ ăn cùng ngân lượng, mang theo Cổ Vưu Chấn đi đến đại lao Hình bộ.

So với bình thường còn mang nhiều ngân lượng hơn, Vạn Chính mang theo cháu ngoại vào trong đó. Ngục tốt liền dẫn bọn họ đi đến một chỗ sâu bên trong mới nhìn thấy trong một phòng giam sơ sài Cổ Bân đang ngồi một mình.

Cổ Vưu Chấn xưa nay rất ít khi vui mừng lộ rõ trên nét mặt, cũng rất ít có cảm tình gì biểu hiện ở trên mặt. Nhưng lần này gặp được phụ thân mặc trường bào cũ màu đen, hắn cảm thấy trong cổ họng có một cái gì đó chảy qua, hốc mắt cũng có chút nóng lên.

Cổ Bân cơ hồ gầy hẳn đi, hắn vốn thân hình cao lớn, hiện tại nhìn hốc hác, cả người liền như một cây gậy khẳng khiu. Tóc trên đầu đã muốn trắng một nửa, theo Vạn Chính nói, là từ khi rơi vào lao lý, mới biến thành như vậy .

Nếp nhăn trên mặt hắn đã không thể đếm nổi, nhưng đôi mắt vẫn tinh quang hữu thần. Tuy rằng đang ngồi tù, nhưng Cổ Bân vẫn đang nghiêng đầu chải tóc, dùng một cây trâm gỗ cài ở sau đầu.

“Cha!” cửa lao vừa mở ra, Cổ Vưu Chấn liền vọt ngay vào, quỳ gối trước người Cổ Bân, ôm lấy hai chân gầy yếu của hắn.

Cổ Bân đã lâu không nhìn thấy con, nhất thời nước mắt già nua tung hoành, vươn một bàn tay gầy trơ xương sờ sờ đầu Cổ Vưu Chấn.

Vạn Chính cũng thổn thức không thôi, nhanh chóng đặt cặp lồng lên cái bàn rách nát bên cạnh, lấy đồ ăn bên trong ra.

“Tỷ phu, ngươi thừa dịp thức ăn còn nóng ăn một chút đi, đều là những thứ ngươi thích ăn nhất đó.”

Cổ Bân lau nước mắt, nhẹ nhàng nói: “Không vội, không vội. Các ngươi lập tức phải đi ra ngoài, ta có mấy câu công đạo muốn nói cùng Chấn nhi một chút.”

“Cha! Người nói như vậy, chẳng lẽ là?” Cổ Vưu Chấn trong lòng hoảng hốt.

“Mọi việc đều có cái vạn nhất, cha cũng hy vọng trong lòng ngươi đã có chuẩn bị. Rơi vào lao lý lâu thế này, ta cũng nghĩ thông rất nhiều. Hiện tại, trước khi chết có thể nhìn thấy ngươi, cha đã không còn tiếc nuối. Chính là, ngươi vất vả thượng khinh, lại phải chịu chết cùng cha, cha thực xin lỗi ngươi a.”

“Cha đừng nói như vậy, ta thân là con cháu Cổ gia, trong lòng sớm có chuẩn bị. Nhưng thưa cha, chẳng lẽ thật sự một chút biện pháp cũng không có sao?”

Cổ Bân suy yếu thở dài một hơi: “Điện hạ hiện tại chỉ sợ đã muốn bỏ lại chúng ta , lão già này đã không dùng được nữa rồi, thí tốt giữ xe .”

“Cha, thái tử một khi đã như vậy, các ngươi vì sao còn muốn trung thành với hắn?”

“Ta đã nguyện trung thành với Thái tử điện hạ, làm sao lại có thể có tâm phản nghịch?”

“Cha, ngươi hẳn là phải nguyện trung thành với Thánh Thượng đương triều, tại sao lại là Thái tử?”

“Điện hạ là quân chủ tương lai, ta không thể trơ mắt nhìn Tam hoàng tử âm mưu soán vị.”

“Cha, Thái tử nếu thật sự tương lai là minh quân, lại như thế nào đem những trung thần như bọn ngươi bỏ mặc vào lúc này?”

“Điện hạ muốn bảo vệ ngôi vị hoàng đế, tự nhiên không thể câu nệ tiểu tiết.”

“Cha!”

Cổ Vưu Chấn vẫn muốn tiếp tục nói cái gì đó, bỗng Vạn Chính luôn đứng bên cạnh nghe cắt ngang: “Tỷ phu, các ngươi nói đạo lý lớn ta nghe không hiểu. Ta chỉ cảm thấy tỷ phu không công đi chịu chết như vậy là vì cái gì? Càng chưa nói ngươi còn liên lụy Chấn nhi. Chấn nhi từ nhỏ thân thể không tốt, khó khăn lắm mới lớn được như vậy, thân mình xem ra cũng tốt lên rất nhiều. Ngươi nhẫn tâm nhìn hắn cũng đánh mất tánh mạng như vậy?Tỷ phu, Cổ gia các ngươi sau này vô hương khói nếu Chấn nhi cũng đi? Ngươi ngày khác xuống dưới cửu tuyền có mặt mũi nào đi đối mặt với liệt tổ liệt tông Cổ gia đây?”

Cổ Bân nghe nói như thế toàn bộ thân mình đều run rẩy. Hắn làm sao không hy vọng nhìn đến Cổ Vưu Chấn có thể sinh con trai, có người kế tục?

Vạn Chính thấy lời nói của mình có hiệu quả, liền rèn sắt khi còn nóng nói: “Tỷ phu, ngươi đừng nghĩ nhiều nữa chỉ cần ngẫm lại Chấn nhi là tốt rồi. Vì Chấn nhi, ngươi cũng phải cố sống sót mới được a.”

Cổ Bân trầm mặc một lúc lâu, rốt cục thở dài thật mạnh một hơi: “Chấn nhi, ngươi đưa tai lại đây.”

Cổ Vưu Chấn lập tức ghé sát mặt về phía phụ thân, Cổ Bân ở bên tai hắn nhẹ nhàng nói: “Lục hoàng tử đã hồi kinh.”

” Lục hoàng tử ? người hàng năm không ở kinh thành?”

“Không sai. Hoàng Thượng từ nhỏ đã thương yêu nhất là Lục hoàng tử này. Cho nên mới để cho hắn ở bên ngoài nhàn vân dã hạc. Sau khi hắn hồi kinh, Thái tử cùng Tam hoàng tử đều đang cực lực mượn sức. Lúc này đây ai có thể được Lục hoàng tử ủng hộ người đó sẽ có thể thủ thắng.”

“Vậy cha chẳng phải là…?” trong ánh mắt Cổ Vưu Chấn bắn ra một tia hào quang.

Cổ Vưu Chấn biết hoàng tử thứ sáu của Hoàng Thượng từ nhỏ đã cơ trí hơn người, cầm kỳ thư họa không chỗ nào không tinh, chính là vô tâm với triều chính. Hoàng Thượng bởi vì sủng ái mẫu phi của hắn là Vân quý phi, đã tìm vùng đất lớn nhất phía tây phong cho hắn, mặc hắn ở đất phong hồ nháo.

Lục hoàng tử này tuy rằng vô tâm chính sự, nhưng đối với binh pháp lại rất có nghiên cứu. Sau khi hắn đi đất phong phía tây, bọn man di Tây Bắc đã rất lâu không dám tới xâm phạm.

Mà đại quân của hắn huấn luyện đều là tinh binh, Thái tử cùng Tam hoàng tử vẫn muốn tìm cơ hội mượn sức hắn, nhưng vẫn chưa được như ý.

Có thể nói ai được Lục hoàng tử ủng hộ là có thể nắm chắc ngôi vị hoàng đế trong tương lai.

“Đây cũng chỉ là khả năng. Không ai dám cam đoan Lục hoàng tử sẽ đứng về phía ai,hoặc là hắn không giúp ai hết.”

“Vậy con có thể làm cái gì?”

“Đi gặp Thái tử điện hạ, vì hắn ra mưu hiến kế. Lục hoàng tử bình thường cổ quái, tất không thể dùng phương pháp bình thường thuyết phục hắn. Đương nhiên, chúng ta cũng phải dựa vào ý trời. Cơ hội cuối cùng sẽ như thế nào, ai cũng không biết a.”

“Cha yên tâm đi, chỉ cần có một chút khả năng, con cũng sẽ không bỏ qua.”

Cổ Bân sờ sờ đỉnh đầu Cổ Vưu Chấn, sâu xa nói: “Chấn nhi a, ngươi nhiều năm như vậy, không có sinh hạ được nhất nam bán nữ sao?”

Cổ Vưu Chấn không nói.

“Cha biết là cha làm khó ngươi, bắt ngươi sống trong sân viện kia mười năm có dư. Nhưng là Chấn nhi a, vạn nhất … vạn nhất cha đã xảy ra chuyện, ngươi lại phải chịu độc thủ, Cổ ta gia chúng ta chẳng phải là đoạn tử tuyệt tôn sao?”

“Cha, ta…”

Hai người nói đến chuyện nối dõi tông đường, thanh âm cũng lớn hơn rất nhiều, Vạn Chính đứng ở một bên cũng nghe được. Vì thế nói: “Tỷ phu, trước kia Chấn nhi không phải thân thể không tốt. Ta xem hiện tại thân mình hắn tốt hơn rất nhiều. Lần này thượng kinh, còn dẫn theo một thiếp thất. Nói không chừng, ngươi đã muốn có tôn tử .”

Cổ Bân hai mắt sáng ngời: “Chấn nhi, đây là thật vậy chăng?”

Cổ Vưu Chấn ấp úng đáp : “Ta thật là dẫn theo một thiếp thất đến kinh, chính là chưa có thai.”

” Thiếp thất kia xuất thân như thế nào? Nhân phẩm như thế nào?”

“Nàng xuất thân hàn vi, bất quá từ nhỏ đã đi theo cha nàng học chữ, không giống nữ tử bình thường.”

“Tướng mạo thì sao?”

“Xinh đẹp động lòng người.”

Cổ Bân bỗng nhiên đứng lên, dùng sức đè đầu vai Cổ Vưu Chấn lại: “Chấn nhi! Nếu thực sự có vạn nhất, ngươi ta chính là tội nhân Cổ gia! Không cần cha nhiều lời, ngươi phải biết nên làm như thế nào. Cha chỉ sợ thời gian không nhiều lắm. Thời gian cuối cùng, hy vọng có thể nghe được tin tức tốt của ngươi.”

Vạn Chính ở một bên xen vào nói: “Tỷ phu yên tâm, khi ta trở về, nhất định sẽ tìm đại phu tốt nhất kê đơn thuốc tốt nhất, bồi bổ cho Chấn nhi!Camđoan sẽ không phụ sự mong đợi của ngươi!”

Cổ Bân cùng Vạn Chính thần thái bay lên, chỉ có Cổ Vưu Chấn, thần sắc không tốt, muốn nói lại thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.