Ra Tường Ký

Chương 4: Bị đánh



Cận Liễu Liễu bị Vú Trương vừa lôi vừa kéo vào phòng Lý thị: “Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, không tốt!”

Lý thị còn đang ngủ trưa bị Vú Trương làm cho hoảng sợ, tức giận mắng: “Có chuyện gì mà ồn ào như vậy?”

Vú Trương ở ngoài cửa phòng vội vã nói: “Thiếu gia, thiếu gia muốn tam thiếu phu nhân mỗi ngày rời giường phải đi đến viện hầu hạ người.”

Lý thị “Đằng” một tiến liền liền chạy xuốn giường, đẩy mạnh cửa ra, chỉ thấy nàng tóc tai rối loạn, trên người chỉ mặc trung y, ngay cả hài cũng chưa đi.

“ Ngươi vừa rồi nói cái gì? Lặp lại cho ta lần nữa.”

“Thiếu gia hắn nói muốn tam thiếu phu nhân về sau mỗi ngày đều đi hầu hạ người. Hơn nữa phải đến hầu hạ thiếu gia rời giường.”

Lý thị sắc mặt lúc trắng lúc đỏ, bỗng nhiên vọt tới bên người Cận Liễu Liễu cho nàng một cái tát tai: “Được lắm, đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ! Vừa mới vào cửa đã quyến rũ được thiếu gia.”

Cận Liễu Liễu nhất thời bị đánh, chỉ biết ôm mặt, ngay cả kêu cũng quên. Vú Trương e dè hỏi nữ củ nhân đang tức giận: “Thiếu phu nhân, cái này làm sao bây giờ?”

Lý thị thở hổn hển hung tợn nói: “Lui xuống. Về sau bất kể hầu hạ thiếu gia muộn thế nào, đều cút lại đây cho ta. Đến nơi này hầu hạ ta. Ta không tin ta không chỉnh được hồ ly tinh nhà ngươi. Hừ! Vú Trương. Đuổi nàng đi cho ta. Nhìn liền chướng mắt.”

Cận Liễu Liễu mờ mịt bị đuổi ra khỏi chủ phòng. Tiểu nha đầu Hương Liên đỡ nàng về đến sân viện mới dám hỏi: “Tam thiếu phu nhân, mặt của người có đau không?”

Cận liễu Liễu lúc này mới hồi phục tinh thần, sờ mặt, nước mắt không nhịn được, rơi xuống: “Đau!”

Tiểu Liên nhanh chân mang một chậu nước lạnh đến, tẩm ướt khăn mặt, giúp Cận Liễu Liễu lau má tái. Một nửa bên mặt đã muốn sưng to. Cận Liễu Liễu không ngừng kêu đau. Thời điểm còn ở nhà, cho dù là không có cơm ăn, phụ mẫu nàng cũng không động tay chân với nàng, nàng thực là vẫn chư từng bị ai đánh.

Tiểu Liên thấy nàng không ngừng rơi nước mắt, chỉ biết an ủi nàng: “Tam thiếu phu nhân đừng khóc, để ta đi nhà bếp tìm bác gái giữ thuốc xin cho ngươi chút dầu vừng, bôi lên sẽ không đau.”

Cận Liễu Liễu ngừng khóc, chờ tới giờ ăn tối, Tiểu Liên chạy tới nhà bếp đoan cơm, thuận tiện xin một chút dầu vừng, trở về giúp nàng trị thương, thực cũng đỡ đau không ít.

Cận Liễu Liễu ủy ủy khuất khuất cơm nước xong, Trương mẹ lại chạy tới: “Đừng quên học thuộc gia huấn, sáng mai trước khi đi hầu hạ thiếu gia, thiếu phu nhân muốn kiểm tra!”

Vì thế nàng lại học gia huấn đến tận khuya, khó khăn nhớ kỹ toàn bộ, liền gục đầu lên bàn mà ngủ. Ngày hôm sau trời còn chưa sáng Vú Trương đã đánh thức nàng, mơ mơ màng màng bị đưa vào phòng Lý thị, Lý thị đang trang điểm, thấy nàng đi vào mặt lập tức dài ra.

“Gia huấn thuộc hết chưa?” Thanh âm của nàng cũng kéo dài.

“Thuộc hết ạ.”

“Vậy ngươi đọc cho ta nghe một chút.” Lý thị nghĩ rằng, một quyển gia huấn dài như vậy, không năm cũng phải ba ngày, nàng làm sao có thể nhớ hết đi? Chỉ cần nàng đọc không được, buổi tối còn có thu thập nàng .

Nhưng ai biết từ nhỏ Cận Liễu Liễu đã bị cha bắt học thuộc rất nhiều sách, cuốn gia huấn kia thực không làm khó được nàng. Nàng cơ bản không có dừng lại, từ đầu đến cuối đem gia huấn học xong xuôi.

Lý thị giật mình, tay vô thức càm son thoa lên miệng, cuối cùng biến thành cái mồm to đỏ chót đầy nhưng son, ấp úng không ra lời: “Ngươi, ngươi, ngươi…”

“Thiếu phu nhân, ta đều đọc xong rồi, người còn có cái gì phân phó sao?” Cận Liễu Liễu thầm nghĩ cách Lý thị xa một chút, nàng chỉ cần thấy nàng, mồm miệng đỏ chót là lại sợ run người.

Lý thị tức không nói nên lời, chỉ có thể căm hận phất tay cho nàng đi xuống. Cận Liễu Liễu lật đật từ trong chủ phòng đi ra, mang theo Tiểu Liên chạy tới trụ sân của Cổ Vưu Chấn. Trên đường đi nàng đột nhiên hỏi Tiểu Liên: “Ngày hôm qua thiếu phu nhân vì sao đánh ta? Ta lại không làm sai cái gì.”

Tiểu Liên tuy rằng nhỏ hơn Cận Liễu Liễu một tuổi, nhưng từ nhỏ đã bị bán vào Cổ gia làm nha hoàn nên đối với đạo đối nhân xử thế có thể nói rằng tinh thông hơn Cận Liễu Liễu nhiều.

Nàng biết mình bị phân cho tam thiếu phu nhân, về sau chính là người của tam tam thiếu phu nhân, mặc kệ nàng thế nào, về sau người ta liền coi như vậy đi. Đã muốn vậy, không bằng nàng đi theo tam thiếu phu nhân. Tam thiếu phu nhân mới vào cửa đã được thiếu gia khâm điểm, về sau còn có thể một bưc trở thành phượng hoàng kia.

Vì thế nàng kéo Cận Liễu Liễu lại, ghé vào lỗ tai nàng cẩn thận nói: “Tam thiếu phu nhân còn chưa biết Cổ gia nơi này đâu. Thiếu phu nhân đã vào cửa nhiều năm rồi, nhưng hàng tháng cùng lắm chỉ được gặp thiếu gia một lần, nay người vừa được cưới về đã được thiếu gia khâm điểm muốn người mỗi ngày hầu hạ, người nói thiếu phu nhân có thể dễ chịu sao”

“Gặp thiếu gia! Có gì tốt? Ta sợ nhất là gặp người bệnh.”

“Hư! Tam thiếu phu nhân, người nhỏ giọng thôi. Ngộ nhỡ thiếu gia nghe được là không hay đâu. Hiện giờ người còn chưa hiểu chuyện. Chờ người chân chính hầu hạ thiếu gia, người liền hiểu được.”

Cận Liễu Liễu cái hiểu cái không, vội vã chạy đến chỗ Cổ Vưu Chấn.

Người mặc áo bào tro đứng hầu trong viện, thấy nàng đi vào liền nhẹ giọng nói: “Ngọc Trúc tham kiến tam thiếu phu nhân. Thiếu gia đã giục qua vài lần. Tam thiếu phu nhân hôm nay đến thật có chút đã muộn.”

Nàng bị Ngọc Trúc làm cho tiến vào phòng, chỉ thấy Cổ Vưu Chấn mặc một kiện trường bào, lười biếng nằm trên nhuyễn tháp, híp mắt tức giận đánh giá nàng. Cận Liễu Liễu vì là tân nương cho nên cho nên mỗi ngày đều mặc y phục tươi sáng. Hôm nay nàng mặc một bộ quần áo màu hồng nhạt, trên đầu hầu như không mang trang sức gì, bởi vì đang vội nên ngay cả phấn trân châu cũng quên không thoa.

Cổ Vưu Chấn híp mắt xem nàng một hồi lâu, lại cảm thấy nàng không trang điểm còn đẹp hơn. Cận Liễu Liễu hàng năm ở nhà giúp mẫu thân nàng làm việc, nấu ăn, giặt giũ… không việc gì chưa làm qua, lại thường mang theo tiểu đệ lên núi kiếm củi, hái rau, cho nên làn da không phải là trắng nõn, so với mật đường còn có sức sống hơn, hai má hồng nhuận, nhìn ra cũng thật đẹp mắt.

“Ta không phải dặn nàng rời giường liền tới sao? Nàng thật ra so với thiếu gia còn dậy muộn hơn. Xem ra hôm nay nàng hẳn là khôn muốn an cơm đâu.”

Cận Liễu Liễu bụng đã “thầm thì” kêu từ lâu, vừa nghe Cổ Vưu Chấn nói như vậy, nàng ủy ủy khuất khuất biện giải nói: “Muội buổi sáng bị thiếu phu nhân kêu lên, kiểm tra gia huấn.”

“Gia huấn? Liền là nhà chúng ta gia huấn? Ngươi đều học thuộc?”

“Đúng vậy, phu quân.”

Cổ Vưu Chấn có chút giật mình, này Cận Liễu Liễu không phải vừa mới vào cửa sao? Tính toán đâu ra đấy, cũng chỉ có thời gian hơn một ngày, làm cho nàng học thuộc gia huấn, nàng cư nhiên đã học thuộc. Xem ra tiểu nha đầu này tuy không hiểu đạo đối nhân xử thế nhưng lại thực thông minh đi. Nếu sau này dạy dỗ tốt nhất định sẽ làm cho cuộc sống nặng nề của hắn rạng rỡ không ít.

Cổ Vưu Chấn vì thế nhìn lại nàng, lại cảm thấy khuôn mặt nàng có chỗ nào đó không phù hợp. Nhìn kỹ lại, thì ra là má trái rõ ràng sưng hơn má phải.

“Mặt của nàng làm sao vậy?”

“Ngày hôm qua thiếu phu nhân đánh.” Cận Liễu Liễu là nữ nhân thành thực, còn không biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

Trong mắt Cổ Vưu Chấn hiện lên thần sắc khác thường, bất quá trôi qua rất nhanh.

Hắn tiếp tục lười biếng nhìn Cận Liễu Liễu hỏi: “Vì cái gì lại đánh nàng?”

“Bởi vì thiếu gia người bảo muội mỗi ngày lại đây hầu hạ.”

Cổ Vưu Chấn biết rõ là mình còn cố ý hỏi, liền nhẹ nhàng nói: “Được rồi.” Ngừng một hồi thấy Cận Liễu Liễu vẫn đứng thẳng một bên, hắn ngáp một cái liền nói: “Còn đứng ngốc ở đó làm gì? Thiếu gia ta đói bụng, muốn dùng đồ ăn sáng.”

Cận Liễu Liễu giât mình đáp: “Vâng, phu quân. Bất quá, bữa sáng phải đi đâu ăn ạ?”

Cổ Vưu Chấn nhíu mày, vừa định nói gì đó, thì ở gian ngoài Ngọc Trúc đã nhẹ giọng nói với Cận Liễu Liễu: “Tam thiếu phu nhân, nô tài đã gọi người mang bữa sán tới gian ngoài rồi. Người mang vào hầu hạ thiếu gia ăn là được.”

Nhà Ngọc Trúc mấy đời đều ở Cổ gia làm gia phó, hắn cùng Cổ Vưu Chấn cùng nhau lớn lên, Cổ lão gia vì thấy hắn sinh ra thanh tú đoan chính, lại nhanh nhẹn nên an bài hắn bồi bên người Cổ Vưu Chấn đọc sách. Cho nên tính cách Cổ thiếu gia hắn đều rõ nhất.

Mắt thấy tam thiếu phu nhân là người vô tà, thiện lương, lại tuổi nhỏ đã bị bán đến nơi này làm thiếp, tối hôm qua lại bị thiếu phu nhân ghen tuông đánh đến sưng mặt, không khỏi thương cảm. Vì thế, thấy Cổ Vưu Chấn muốn làm khó dễ nàng, hắn liền lên tiếng thay nàng giải vây.

Cổ Vưu Chấn làm sao không hiểu tâm tư Ngọc Trúc. Hắn tuy rằng tính tình quái dị nhưng không phải là ác nhân. Hắn cùng Ngọc Trúc tình như thủ túc, Ngọc Trúc đã lên tiếng liền theo hắn đi.

Cận Liễu Liễu nghe Ngọc Trúc nói xong, nhanh nhen tiêu sái bước ra gian ngoài, thấy trên bàn có ít nhất hơn mười cái bát đủ loại kiểu dáng bày trên bàn, nhìn vô cùng đẹp mắt. Nàng nhanh nhẹn dùng khay mang toàn bộ đồ ăn vào trong phòng, bày lên bàn.

Đồ ăn đã dọn xong nhưng Cổ Vưu Chấn vẫn không nhúc nhích. Hắn đảo mắt một vòng, cười xấu xa nói: “Nàng đút cho ta ăn.”

Ngọc Trúc bất đắc dĩ thở dài, thiếu gia lại có hứng thú trêu chọc người rồi. Tuy nhiên, hắn là thiếu gia, ai dám ngăn hắn?

“Tam thiếu phu nhân, người tới bên này, lấy mấy cái gối đem cho thiếu gia tựa lưng, để cho hắn có chỗ ngồi thoải mái.” Ngọc Trúc ôn hòa chỉ điểm nàng.

Cận Liễu Liễu lơ đễnh không chú ý tới ánh mắt xấu xa của “trượng phu”.

Phụ thân nàng cũng bệnh nằm liệt giường, thường xuyên cần người đút cơm, bón thuốc. Mẫu thân nàng lại bề bộn công việc, cho nên phần lớn thời gian đều là nàng hầu hạ phụ thân.

Lúc này, cổ Vưu Chấn kêu nàng uy hắn ăn cơm, nàng nghĩ đến hắn cũng là bệnh nhân giống phụ thân, cho rằng uy hắn ăn là chuyện thường ngày phải làm. Vì thế, lấy hai cái gối mềm cho hắn tựa lưng, rồi mới động thủ cầm đũa bạc chuẩn bị uy hắn ăn cơm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.