Rắc Rối Với Ngày Valentine

Chương 17



Chín trăm chín mươi tám lần nữa.

Kate nằm trên giường, giữa một đống bùng nhùng chăn gối. Cái miệng ướt át của Rob đặt trên eo sau lưng và đôi tay anh ở trên mông cô.

- Hình xăm của em làm anh kích thích quá.

Rất nhiều thứ kích thích anh. Cô đi bộ đến trước cửa nhà anh, khiến anh nhảy vào cô như một con vịt nhảy bổ vào một con sâu. Ít nhất lần này họ cùng làm chuyện đó ở trên giường.

Cô quay lại. Miệng anh tìm kiếm rốn cô. Dạ dày cô sôi lên, mặc dù lúc này cô không chắc là do mình thèm khát anh hơn hay vì đói bụng.

Anh ngồi xổm dậy.

- Em có muốn ăn chút gì không?

Ánh mặt trời vàng hắt qua ô cửa sổ, rải khắp giường Rob, chiếu sáng vùng lông sậm phủ dày kín trên cơ ngực săn chắc và vùng bụng rắn rỏi của anh. Một dải lông sậm bao quanh rốn, chày thẳng từ bụng xuống phần lông mu và thằng nhỏ. Một vết sẹo đau đớn, kéo dài từ ức tới rốn làm phá hỏng vẻ hoàn hảo của cả thân hình.

- Đã nghĩ ra món gì chưa?

- Xăng-đuých giăm bông.

Anh ra khỏi giường, đi về phía tủ quần áo. Anh lấy ra một cái quần sooc tập thể dục, ném cho cô một cái áo phông rộng thùng thình với phù hiệu hockey đằng trước. Trên đường vào bếp, họ bước qua quần lót của cô và quần đùi của anh rơi giữa phòng ngủ. Áo lót của cô, áo sơ mi của anh ở cầu thang, còn váy của cô thì ở cạnh cửa trước.

Đèn bếp chiếu sáng những cái ca uống nước, chảo và dụng cụ bằng thép không gỉ. Rob mở tủ lạnh, ngó vào trong.

- Ông em nói là đã cầu hôn mẹ anh à?

- Vâng.

Cô chăm chú quan sát những miếng vẩy vàng xăm màu đen trên vai, chạy xuống mảng lưng bên trái anh. Hình xăm khuất sau cạp quần sooc rồi lại hiện ra quanh đùi phải anh. Trước đó, cô đã vuốt ve cái hình xăm ấy. Rob khẽ rùng mình. Con rắn trông như đang sống, trườn trên da anh. Hai vết sẹo nhỏ in dấu trên lưng anh, cách nhau khoảng một gang tay.

- Ông nói vậy lúc về nhà đêm qua. Anh biết tin này lúc nào?

- Sáng nay.

Anh bày một lọ sốt mayonnaise, một mớ rau diếp, một gói thịt giăm bông và hai chai bia lên bàn bếp.

- Anh định nói chuyện đó với em khi em mang granola sang. Anh đi đến tủ bếp, lấy một ổ bánh mỳ. nhưng anh lại làm việc khác. Nhớ không?

Có, cô nhớ chứ.

- Anh thấy thế nào về dự định của họ? Kate hỏi, vơ lấy cái mở bia trên tủ lạnh. Cô bật bia rồi đưa anh một chai.

- Anh nói với mẹ là mẹ không phải cưới chỉ vì đã ngủ với ông Stanley .

Anh nâng chai bia lên, nói tiếp:

- Và bà nhắc anh rằng những sai lầm tệ hại nhất đời anh cũng là vì tình dục ngoài hôn nhân. Anh tu một hơi, liếm mép. Anh nghĩ nếu anh mà chín tuổi chắc bà sẽ tát anh.

Kate bật cười:

- Em cũng nói y như vậy với ông em, và ông phản ứng không khác gì mẹ anh. Ông thậm chí còn dùng từ thông dâm như thể chuyện đó tồi tệ lắm.

Rob cười theo Kate. Anh đặt chai xuống, lấy tám lát bành mỳ trong túi ra. Trong lúc Rob phết mayonnaise lên bánh mỳ, Kate xé rau diếp, liếc nhìn anh. Cô thích lối di chuyển của cái hình xăm khi anh gập tay lại. Thực ra thì có nhiều điểm để thích ở anh. Bộ ngực rậm rạp, săn chắc và cơ bụng rắn rỏi xếp hàng đầu trong số đó.

Nếu ông Stanley làm bà hạnh phúc thì anh cũng hạnh phúc. Ban đầu sẽ hơi kỳ cục một chút. Rob xếp giăm bông lên bánh mỳ, rồi dùng dao cắt những miếng xăng-đuých. - Chuyện này có biến anh thành chú hay anh họ của em không nhỉ?

Cô không nghĩ đến chuyện ấy.

Đừng nói cả hai trường hợp đó.

Anh xếp bánh lên đĩa, cúi xuống nhìn cô.

- Em biết họ nói gì không?

Cô nhìn chằm chằm bộ râu, mũi rồi tới đôi mắt anh.

- Gì cơ?

- Loạn luân tuyệt lắm. Anh nhẹ nhàng hôn cô. - Tất nhiên, anh không hiểu theo nghĩa trực tiếp.

- Em mừng là anh đã làm sáng tỏ câu đó.

Hai người sang phòng ăn, ngồi ở một chiếc bàn ăn dài, sang trọng. Vừa ăn bánh xăng-đuých và khoai tây chiên, anh vừa vui vẻ trò chuyện. Anh nói đây là lần đầu tiên anh ăn trong phòng đó. Anh nói về con gái, về những ý định anh sẽ làm khi con bé đủ tuổi để đến chơi cả mùa hè.

- Sao anh lại về Gospel sống? cô đẩy cái đĩa của mình sang một bên sau khi ăn hết miếng xăng-đuých.

- Mẹ anh sống ở đây.

- Nhưng con gái anh ở Seattle . Em thấy anh có vẻ nhớ con bé lắm.

Anh rất nhớ con bé. Anh cắn một miếng bánh rồi uống một ngụm bia. Ban đầu anh về đây để hồi sức vì mẹ anh là y tá. Bà giúp anh điều trị vật lý trị liệu. Nhưng chủ yếu là vì anh không thể chịu được cảnh sống ở Seattle và không được chơi hockey. Nó gợi cho anh nhớ về tất cả mọi thứ anh từng có, mọi thứ anh đã mất.

Anh đặt chai lên bàn, đôi mắt xanh nhìn cô không rời.

- Anh đã từng nghĩ anh đến đây vì mẹ ở đây. Sự thật là anh đến đây vì anh cần một sự thay đổi. Anh với lấy một miếng khoai táy, uống tiếp một ngụm bia. Cuối cùng anh ở lại đây vì anh thích nơi này. Ăn thêm xăng-đuých không em?

- Em chỉ ăn một cái thôi.

- Giờ đến lượt anh hỏi em một câu.

Cô uống một ngụm bia rồi đặt chai xuống.

- Sao ạ?

- Sao em về Gospel sống?

- Ông cần em. Một câu trả lời thật dễ dàng.

Anh gãi gãi vết sẹo chạy dọc trên bộ ngực trần, ngả ghế ra sau.

- Nghe không có lý lắm nhỉ. Bà em đã mất hơn hai năm rồi mà.

Cô nhìn anh, người đàn ông trong mộng của cô, quyến rũ lạ thường. Những gì cô nói với anh có quan trọng không? Không phải cô giấu chuyện đó vì sợ giết chết một mối quan hệ. Cô vén tóc ra sau tai, kể cho anh nghe vê Randy Meyers. Làm thế nào cô tìm được gia đình hắn ta và hắn ta đã làm gì với những thông tin cô thu thập được. Cô kể cho anh nghe Randy trông như thế nào và dường như rất bình thường.

- Anh không thể lúc nào cũng khẳng định một người bị điên qua vẻ bề ngoài. Cô nói

Rob gật đầu:

- Stephanie Andrews trông cũng không có vẻ gì điên rồ, cho tới khi cô ta bắn anh. Cái đáng sợ nhất người diên chính là trông họ có thể rất bình thường.

- Anh nói đúng.

- Em biết Kathy Bates trong Misery (1) không? Anh ngồi thẳng lại. Bà ta đáng sợ kinh khủng.

(1) Kate Bates là nữ diễn viên chính trong bộ phim kinh dị nổi tiếng Misery (Sự đau đớn) (1990). Kate Bates vào vai Annie Wilkes, một y tá hâm mộ cuốn tiểu thuyết của nhà văn Paul Sheldon, vẻ bề ngoài bình thường nhưng bị tâm thần, nhẫn tâm hãm hại nhà văn Sheldon để ông không thoát khỏi tay bà ta

Anh với lấy một miếng xăng-đuých khác.

- Đúng vậy, Mr.Man.

Anh bật cười, muốt miếng bánh.

- Vậy là em nghỉ việc, chuyển đến Gospel vì một tên thần kinh đã giết cả gia đình hắn?

Đó chỉ là một lý do.

- Em bỏ việc vì em không thể cứ tự nhủ bản thân rằng những người em lần theo là lũ đồi bại, xứng dáng bị phát hiện, rằng bằng cách nào đó em vẫn thấy dễ chịu sau mọi chuyện.

- Em đến đây tìm kiếm một sự thay đổi, cũng như anh. Anh nói như thể đó là sự thật.

Có thể.

- Có bao giờ em nghĩ sẽ quay lại không?

- Với công việc thám tử ư? Cô lắc đầu.

- Quay lại Vegas?

Cô ngẫm nghĩ một lúc. Vegas đã cho cô những kỷ niệm đau buồn, nhưng đôi lúc cô thực sự nhớ ánh đèn rực rớ nơi đo thành không bao giờ ngủ.

- Có thể. Em đã dành phần lớn đời em sống ở đó. Đó là nơi em tốt nghiệp năm cuối phổ thông, rồi em vò Đại học La Verne . Là nơi em thường tiệc tùng như một ngôi sao nhạc rock, sau đó lấy giấy phép hành nghề thám tử tư. Với em, nó luôn là nhà. Có thể sẽ lại như thế.

Rob ăn vội xăng-đuých của cả hai người, rồi đưa cô trở lại phòng ngủ trên lầu. Họ lại làm tình tựa vào bức tường đó grannit trong phòng tắm, nhẹ nhàng tận hưởng con số chín trăm chín mươi sáu. Sau đó, anh lau khô người cho cô rồi ra xem bản tin lúc mười giờ. Tới bản tin thời tiết, mệt quá, anh thiếp đi lúc nào không hay.

Kate gỡ tay anh khỏi eo mình thu lại đôi giáy và quần lót. Cô nhìn anh lần cuối, thiếp đi giữa đống chăn gối và ánh trăng bạc tràn vào giường. Cô xuống cầu thang, vừa đi vừa mặc lại váy. Cô xỏ giày ,nhét quần áo lót vào trong cái túi nhỏ màu đen.

Sau đó cô ra về, nhẹ nhàng khép cánh cửa đằng sau. Vì đó là những gì bạn làm với người đàn ông trong mộng. Bạn bỏ đi trước khi có thể làm những điều ngớ ngẩn như dành trọn một đêm bên anh ta. Trước khi bạn có thể tự đánh lừa chính mình rằng những gì bạn có là thật.

Sáng hôm sau, bước vào cửa hàng M&S, Rob tìm Kate ngay. Cô đang đứng sau quầy, nhập hoá đơn tính tiền hàng trong một cái rổ nhựa màu xanh cho Regina Cladis. Trông cô rất đẹp. Đẹp như một thứ anh muốn vác lên vai khuân về nhà. Bà già nói gì đó khiến Kate bật cười, tiếng cười dễ chịu, ấp áp thấm qua những dẻ xương sườn, ngự trị trong lồng ngực anh.

- Chào buổi sáng, Rob. Ông Stanley đứng cạnh máy pha cà phê gọi.

- Chào ông, Stanley .

- Chào Rob. Dylan Taber tay cầm cốc cà phê, lên tiếng.

- Chào ông, cảnh sát trưởng. Mọi chuyện ổn chứ hả? Rob chào lại, trong khi đi về phía quầy thanh toán.

- Không có gì đáng phàn nàn.

Kate ngước lên nhìn anh. Khóe miệng cô hơi nhích lên, như thể cô rất cố gắng không mỉm cười. Cô mặc áo sơ mi trắng, có dây buộc ngang ngực và vài hoạ tiết trang trí màu đen bên dưới. Cái áo không bó sát quá, cũng không hở chút nào, nhưng trông vẫn vô cùng gợi cảm.

- Bà nên dùng thử mứt jalapeno. Anh tiến lại gần sau lưng, nói với Regina . Ngon lắm đấy.

- Kate cũng nói thế. Regina quay lại, liếc nhìn anh qua cặp kính dày cộp. Nhưng tôi không mua đâu.

- Được thôi, nhưng hôm qua cháu thấy Iona phải giành nhau với Ada một lọ này đấy.

Mắt bà ta nheo lại.

- Sao họ lại giành nhau chỉ vì một lọ được?

Anh đã không nghĩ đến chuyện đó.

- Ai mà biết được cái gì khiến vài phụ nữ rút găng của họ ra đâu.

- Hả?

- Tiền thừa của bà đây, Regina . Kate nói, trên môi nở một nụ cười không thể kiềm chế được.

Bà già vừa lấy túi hàng xong đi khuất, Rob chiếm ngay chố đứng của bà ta ở quầy.

- Chúng ta có chút chuyện cần nói, bé yêu.

Cô cười tươi rói

- Anh lại gọi em là bé yêu đấy.

- Anh biết mà. Anh chống tay lên mặt quầy, ngả người lại gần hơn. Em muốn nói chuyện ở đây, hay ở chỗ nào đó riêng tư hơn?

Cô ngó xung quanh cửa hang, rồi đôi mắt màu nâu của cô bắt gặp ánh mắt anh.

- Văn phòng ông em.

- Em đi trước đi.

Anh vòng ra sau quấy thanh toán, ánh mắt lướt xuống nhìn phần lưng áo trắng tới cạp quần dài màu đen của cô. Cuối cùng thì anh cũng được thấy hình xăm của cô. Hình xăm màu xanh, vàng và phủ một bên cặp mông tròn, mịn màng. Anh thích nó. Anh thích tất cả mọi thứ ở Kate. Ngoại trừ một thứ duy nhất.

- Sao đêm qua em bỏ về mà không nói cho anh biết? anh hỏi ngay khi chỉ có hai người.

Cô dựa vào cánh cửa đã đóng, mái tóc đỏ sẫm xõa ngang vai.

- Anh ngủ nên em không muốn đánh thức anh dậy.

- Thế quái nào mà em lại bỏ đi như thế? Khi tỉnh dậy, phát hiện ra cô đã đi, anh rất tức giận, không phải chỉ vì anh muốn tắm tiếp cùng cô.

- Em không ở lại được. Nhất là sau khi bị ông cho một bài giảng đạo về chuyện thông dâm.

Ngày trước, anh đã lợi dụng phụ nữ và họ lợi dụng anh. Anh không muốn làm như thế với Kate. Anh đã có một cuộc hôn nhân tồi tệ. anh cũng không muốn chuyện đó. Anh muốn một điều gì đó nằm giữa hai điều trên. Điều gì đó anh chưa từng có trước đây. Một người phụ nữ trong đời anh thực sự thích bên ngoài giường ngủ. anh tiến một bước về phía cô, khẽ lùa những ngón tay vào vuốt ve mái tóc, nhìn vào đôi mắt cô. Đôi mắt mới đem qua còn nhìn anh đắm đuối, ánh lên sự ham muốn tột cùng của hai tâm hồn đồng cảm.

- Nếu em không ở lại qua đêm, ít nhất cũng phải nói với anh là em về chứ. Kể cả anh đang ngủ. Nếu thế anh sẽ không phải lang thang tìm em, vì tưởng em bị lạc trong nhà anh.

Cô mím môi.

- Anh đã làm thế à?

- Ừm...

Có lẽ anh không nên thừa nhận chuyện đó. Trước khi có thể thú nhận bất kì điều gì khác gây bối rối, anh hôn cô. Anh chỉ định hôn vội, nhưng anh ngừng lại quá lâu, và cơn thèm khát chưa được thoả mãn đêm qua lại trỗi dậy trong lòng anh. Đôi môi cô hé ra, lưỡi cô chạm vào lưỡi anh, trơn, ấm, có vị cacao, kem đặc và Kate.

Anh ngừng lại một chút, hai tay đã lùa trong làn áo, đặt trên ngực cô. Núm vú cô căng cứng trong lòng bàn tay anh. Những ngón tay của cô nắm chặt cổ tay anh. Bên ngoài cửa, anh nghe thấy ông Stanley đang đi lại trong cửa hàng.

- Rob, chúng ta không thể làm chuyện đó ở đây được. Cô run rẩy thì thào.

- Em chắc chứ?

- Vâng. Đây là văn phòng ông em mà. Ông đang ở ngay ngoài kia.

Cô ấy nói đúng. Lần này đúng.

- Xin lỗi. anh hạ tay xuống, đặt trên eo cô. Anh lại lạc lối rồi.

Cô liếm đôi môi ướt vì nụ hôn của anh.

- chuyện đó xem ra có vẻ hay xảy ra với anh.

Chỉ đối với cô thôi. Cô khiến anh khó thở. khiến anh đánh mất mình. Có thể bởi vì anh cảm thấy an toàn và thoải mái với cô, đủ để anh đánh mất mình. Ý nghĩ rằng anh cũng làm cho cô đánh mấ mình thực sự làm anh rất kích thích. Anh siết chặt eo cô rồi cố gắng buông tay ra.

- Đi qua đêm nay nhé.

Cô ngơ ngác, chớp chớp mắt như thể đang cố gắng giữ tỉnh táo.

- Chúng ta sẽ ăn tối. anh nói tiếp. Chơi bi-a. Sáu rưỡi nhé?

Cô gật đầu, chỉnh chang lại quần áo.

- Nếu em không đến. anh cảnh cáo lần thứ hai trong chưa đầy hai mươi tư giờ. Anh sẽ tìm em.

- Em sẽ đến. cô hít một hơi thật sâu rồi mở cánh cửa. em sẽ đá mông anh ở bàn bi-a cho xem.

- Được thôi. Anh cười.

Nhưng mấy tiếng sau, cô đã thắng bốn trong sáu ván. Hầu như là vì anh bị rối trí khi thấy cô vươn người trên bàn bi-a.

Anh nướng thịt, hai người lại dùng bữa trong phòng ăn nhà anh. Rồi anh đưa cô lên giường, nơi anh tiếp tục ghi điểm.

Qua tuần sau, họ làm thêm vài lần nữa. Một lần làm nhanh trong con hẻm đằng sau cửa hàng Rocky. Một lần " thổi kèn" trong chiếc Hummer của Rob anh rất thích lần đó.

Cô mang theo một cái giỏ picnic, và họ ăn trên giường trong khi xem trận đấu của Chinook's Avalanche trên tivi màn ảnh rộng trong phòng ngủ của anh.

Cô quỳ giữa cái chân len màu xanh, mặc một cái áo của anh từ hồi còn chơi cho Red Wings. Cái áo trùm từ vai xuống bắp đùi cô. Anh tự hỏi tại sao cô lại phải mặc áo như thế. Anh vừa mới dành hẳn một giờ khoái lạc để gần gũi với những phần trên cơ thể cô che đi.

Ối. Cô nhăn mặt khi cái camera quay cận cảnh thủ thành Luc Martineau của Chinooks dùng gậy nện Teemu Selanne ở phía sau. Khi đòn đó có vẻ không doạ được Fin, Luc móc vào giầy trượt khiến anh ta ngã dúi dụi.

- Hay. Rob cười phá lên.

Cô phết phô mai Brie lên lát bánh mỳ gậy, đưa nó cho anh.

- Chơi thế trông không đẹp lắm. Cô lấy một ít nho xanh đưa tiếp cho anh. - Số sáu mươi tám kia trông dễ thương đó chứ?

- Selanne á? Anh nhai một quả nho, nhăn mặt. Dễ thương á? Cảm giác gì đó hơi chút ghen tị dấy lên trong ngực anh. Chỉ có anh không nghĩ đó là ghen tị vì anh không phải một thằng hay ghen. - Selanne đánh y như con gái, còn giọng thì lè nhà lè nhè, em sẽ không hiểu hắn ta nói gì đâu.

- Ai thèm quan tâm chuỵện đó chứ. Cô liếc sang anh

Anh túm lấy eo, kéo cô áp vào bộ ngực trần của anh.

- Không được nhìn Selanne nữa.

Cô trèo lên ngồi trên bụng anh.

- Tiếc là em chưa bao giờ được xem trận hockey nào có mặt anh.

- Anh có nhiều băng ghi hình cũ lắm. anh lùa tay vào trong áo sờ eo cô. Có lẽ hôm nào đó anh sẽ cho em xem.

Nhưng không phải hôm nay. những cuốn băng vẫn cất trong một cái hộp, nơi chúng đã ở đó từ khi anh buộc phải giải nghệ. Anh có nhiều việc quan trọng hơn phải làm hôm nay.

Và ngày hôm sau cũng vậy. Lần đầu tiên trong đời, Rob bắt đầu bịa ra các lý do để gặp một người phụ nữ.

Anh kiểm tra cô vào buổi sáng khi cô nướng banhs mỳ. anh thuyết phục cô cần lái xe ra ngoài vài tối một tuần để giúp anh làm món granola thật ngon. Anh bảo cô rằng anh phải tìm cho ra công thức cân bằng để nó không có vị như bìa các-tông hay sinh tố. anh nói anh muốn thuê ai đó làm nó cho anh để anh có thể bán cho khác cắm trại và dân du lịch ba lô ở cửa hàng anh. Anh biết chuyện đó sẽ cuốn hút cô.

Đó gần như một lời nói dối và anh chẳng mảy may lấy làm hối tiếc.

Chủ nhật đầu tháng Năm, anh đón cô lúc sáu giờ sáng. Hai người tới một chỗ anh biết ở ven sông Big Wood, nơi bấy cá hồi không thể cưỡng lại một con mồi giả hoàn hảo thời gian này trong năm.

- Đôi này trông không dễ thương chút nào. Kate nói trong khi xỏ đôi ủng cao su tổng hợp anh đưa.

Rob giúp khoác bộ đồ câu cá ra ngoài cái áo len của cô. Cô đội cái mũ len anh đưa, đứng xem anh buộc một con mồi màu be vào dây câu cho mình.

- Chúng ta dùng nó làm mồi à? Cô lại gần ngó kỹ hơn.

- Không, bé yêu ạ. Đây là nhử mồi. không phải làm mồi.

Cô định nhắc anh không được gọi bé yêu nữa, anh đã hôn cô rồi lội ra sông. Cô theo sát anh, chăm chú nhìn lưng áo anh trong khi anh kiểm tra xem chỗ nào có đá trơn trước khi bước vào. Dòng nước lạnh buốt đẩy phía sau đầu gối họ khi anh chỉ cho cô phải giữ cần câu như thế nào. Anh đứng sau lưng, nắm tay cô, dạy cách quăng cần cơ bản như cha anh đã dạy anh.

- Giữ cần ở khoảng hướng một hoặc mười một giờ. Anh dạy. khi cô đã nắm vững được cơ bản, anh chỉ cho cô làm thế nào để nới thêm dây. - Giờ chúng ta sẽ quăng ra khoảng bốn mét.

Anh kéo dây trong khi trong cuộn ra thả nổi trước mặt họ. anh chỉ cho cô quăng khoảng bao nhiêu dây mỗi lần lùi lại hay quăng về phía trước.

- Tốt nhất là quăng làm sao cho mồi chạm mặt nước trước khi giật lại

Mồi của cô bị mắc vào bụi cây đằng sau hai người. thay vì phí thời gian gỡ nó ra, Rob thò tay vào trong túi áo, lấy một cái kéo và cắt luôn dây.

- Xin lỗi, em làm mất mồi của anh rồi. Cô nói khi anh lấy một con khác trong áo gi-lê ra.

- Tiếc làm gì em. Anh cũng làm mất suốt. Đó là một phần của môn này, và anh có cả nghìn con cơ mà. Anh đứng đằng sau cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt quanh eo cô khi cô tháo dây và bắt đầu quăng mồi. Không, cổ tay em cứng quá. Nhẹ nhàng thôi.

Anh thì thầm vào tai cô

- Em biết nhẹ nhàng là sao mà, phải không, bé yêu?

- Anh không làm em phân tâm được đâu. Cô vẫn giữ đầu cần câu giữa đường một và mười một giờ. - Và đừng có gọi em là bé yêu.

- Sao lại không ?

- Bởi vì chắc hẳn anh có rất nhiều bé yêu trong đời anh rồi.

Anh ngẩn người một lúc.

- Không. Chỉ em thôi.

Ngày Chủ nhật thứ ba đi câu cùng nhau, cô câu được con cá đầu tiên. Một con cá cầu vồng khoảng ba mươi centimet câu xuôi dòng đã cho cô thêm quyết tâm. Những xoáy nước phản chiếu ánh mặt trời ban chiều lấp lánh trên đôi chân thon dài đi ủng lội nước màu xanh thẫm. Tiếng cười của cô hoà vào tiếng nước róc rách khi cô bắt được con cá hồi.

Trong khi gỡ móc câu, anh ngắm cô mê mẩn màu sắc rực rỡ của con cá cầu vồng. Cô nhẹ nhàng vuốt ve phần thân trơn tuột của nó.

- Đẹp quá, Rob à.

Đôi mắt sáng của cô ngước nhìn anh. Không khí se lạnh ban sáng làm hai má cô ửng hồng. anh chưa bao giờ quen một cô gái nào như Kate. Một cô gái đeo vòng tay Tiffany và mặc quần lót ren, đứng câu cá giữa dòng sông lạnh giá bên anh.

Cô cầm con cá từ tay anh rồi cẩn thận thả nó xuống nước. Con cá quẫy nhẹ đuôi, làm bắn nước lên ủng cô. Sau đó, nó lao vút đi. Cô cúi xuống rửa tay trong làn nước lạnh buốt. Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt ngập tràn niềm vui.

- Thật tuyệt vời.

Anh thấy ngực thắt lại. Một chút bối rối trong tim. Như thể anh chưa bao giờ nhìn thấy vẻ vui sướng hiện trên khuôn mặt cô. Anh đã nhìn thấy nhiều rồi bởi vì chính anh là người mang lại điều đó.

Anh nới thêm ba mét dây, móc vào đầu cần rồi quăng con mồi ra chỗ đauf một vũng xoáy. Con mồi bắt đầu trôi, anh kéo cần ngược dòng và chỉnh dây câu. Anh liếc sang nhìn Kate đang chỉnh lại con mồi. không còn cảm giác thắt lại trong ngực. không còn bối rối. anh quay đi, thoải mái thư giãn. Không còn gì khiến anh phải cố gắng và tính toán.

Ngày Chủ nhật tiếp theo là Ngày Của Mẹ nên họ không đi câu. Hai người ăn tối cùng mẹ anh và ông Stanley . Sau món khoai tây đỏ và thịt cừu tẩm bột bạc hà rán, họ nghe kế hoạch tổ chức hôn lễ. Ngày được định là ngày thứ Bảy thứ hai của tháng Sáu. Stanley và Grace sẽ tổ chức hôn lễ ở công viên bên hồ. Hai ông bà định sẽ đọc thơ cho nhau nghe. Họ đề nghị Rob và Kate đứng lên cùng họ.

- Chắc chắn rồi ạ. Kate nói, khoé môi hơi run run.

- Mấy bài thơ có dài không ạ? Rob hỏi.

- Ôi. Mẹ anh trả lời. Khoảng mười lăm hay hai mươi phút thôi.

Rob khẽ rên rỉ còn Kate đưa khăn ăn lên miệng, hắng giọng.

Xong bữa, mọi người xếp đĩa ra ngoài. Kate ngỏ ý giúp mẹ anh dọn bàn.

- Không, cháu không phải làm đâu, ra với ông đằng kia đi. Grace khăng khăng. Rob sẽ phụ một tay giúp ta.

Rob sẽ đi Seattle vào buổi sáng, và anh đoán mẹ muốn nói chuyện riêng với anh về chuyến đi này.

- Có chuyện gì giữa con và Kate thế? Thay vào đó bà hỏi.

- Gì ạ? Anh nhìn mẹ, xếp đĩa vào bồn rửa.

- Đừng có đùa. Bà đặt một cái đĩa lớn lên bàn bếp, sau đó thò tay vào ngăn kéo lấy ra một hộp cà phê không cafein. Mẹ hiểu cái cách con nhìn cô ấy.

- Con nhìn cô ấy như thế nào ạ?

- Giống như cô ấy rất đặc biệt với con.'

Anh mở cái ngăn kéo, lấy ra vài cái bát nhựa có nắp.

- Con thích cô ấy.

- Con nhìn cô ấy theo cái cách không chỉ là thích.

Anh dùng thìa xúc khoai tây đỏ vào trong một bát, không trả lời.

- Con đừng có lừa mẹ. Mẹ biết con khẽ đá chân tình tứ với con bé dưới gầm bàn.

Thực ra, chân anh không ở gần chân cô, nhưng bàn tay lại đặt trên đùi cô suốt cả buổi tối. không khơi gợi, chỉ là chạm vào cô thôi. Anh nhún vai.

- Con rất thích cô ấy.

- Con đã ba mươi sáu tuổi. Bà rót đầy bình đựng nước rồi nói. Ba tuần nữa con sẽ ba mươi bảy.

- Và năm sau con sẽ ba mươi tám. Ý của mẹ là gì? Anh hỏi, mặc dù anh thừa hiểu.

- Kate là một cô gái tốt. có thể là người con nên nghiêm túc. Bà ngừng lại, và anh không phải đợi lâu để nghe tiếp phần còn lại. Có thể cưới.

- Có thể không. Con đã từng làm thế và con không giỏi chuyện đó.

- Con kết hôn là vì Louisa có bầu thôi.

- Không có nghĩa là con không yêu cô ấy. anh nhìn mẹ, hỏi. Bánh pie để đâu hả mẹ?

Chủ đề kết thúc.

Không gì có thể làm một chuyện tốt đẹp rối tung lên như việc bàn đến chuyện cưới xin. Tạ ơn Chúa, Kate đã không ép anh theo hướng đó. Cô không bao giờ hỏi anh sẽ đi đâu, hay khi nào cô có thể gặp lại anh. Cô không hay ghen tuông khi anh nói chuyện với cô gái khác hay dở chứng hoang tưởng khi anh phải làm việc muộn và không thể gặp anh. Cô không cố tỏ ra nữ tính và muốn nói chuyện về mối quan hệ của họ.

Theo như anh nghĩ, chuyện đó khiến mối quan hệ của họ gần như hoàn hảo.

Chuyến đi của Rob tới Seattle không khác gì địa ngục. Từ lần cuối anh đến thăm, Amelia đã bước vào độ tuổi quậy phá, thường điên lên giống như bị ma ám. Dấu hiệu đầu tiên là con bé chuyển sang ủ rũ khi anh đưa con bé đi chơi với cô gái nhỏ của một đồng đội cũ, Taylor Lee. Chưa đầy nửa giờ ở nhà Bruce Fish, Amelia đã giật con búp bê Bạch Tuộc Henry của Taylor Lee rồi đập vào đầu bạn.

Vụ việc xảy ra ở nhà Fishy vẫn còn đỡ hơn cơn giận kinh khủng con bé trút vào anh tối qua trong thành phố, khi anh đưa nó đến quán mỳ Old Spaghetti Factory. Con bé ngoan hiền suốt bữa tối. Phải, ngoan ngoãn như một đứa trẻ hai tuổi có thể nhưng trên đường ra ngoài, anh không cho con bé cầm kẹo Lifesavers mà con bé thừa biết đang ở trong túi áo anh. Con bé liền lăn ra đất, tự cắn gót chân trên sàn nhà. Và tất cả những gì anh có thể làm là đứng ngây ra nhìn, sợ rằng nếu bế con bé lên, nó sẽ sút ah đau điếng bằng đôi giáy hồng.

Cô con gái bé nhỏ đáng yêu của anh đã trở thành một đứa bé quái quỷ. Và thêm phần long trọng, Louisa cũng hoàn toàn mất trí luôn. Khi anh vừa chuẩn bị quay về, cô ta ngỏ ý hai mẹ con sẽ cùng anh về ở Gospel. Không ở hẳn, chỉ ở cuối tuần thôi.

Suốt những tháng hè, công việc kinh doanh bận rộn khiến anh không được gặp Amelia nhiều như mong muốn, và anh không ngại được gặp con bé nhiều hơn. Nhưng anh không muốn Louisa cũng ở đó với mình. Nếu cô ta lại lôi chuyện kia ra nói nữa, anh sẽ đưa ngay cho cô ta tên các văn phòng bất động sản trong vùng.

Máy bay hạ cánh xuống Boise tầm giữa trưa, anh kiệt sức, không háo hức gì một chuyến xe dài về Gospel. Cách thị trấn khoảng một giờ xe, anh rút điện thoại gọi cho Kate. Mười phút sau khi anh về tới nhà, cô đã có mặt. Thấy cô đứng ở hiên nhà, anh tưởng như được gặp ánh mặt trời.

Cửa vừa khép lại, cô đẩy ngay anh xuống sàn gỗ cứng anh kinh ngạc thốt lên một tiếng. Cô túm cổ tay và ghì chặt quá đầu anh. Chiếc đồng hồ Rolex vàng anh được tặng khi ký hợp đồng với Seattle Chinooks đập mạnh vào cánh cửa, cào xước tay anh. Anh không bận tâm.

- Em định làm gì thế?

- Một cuộc tập kích.

Cô hôn cổ anh, tiếp xúc với cái miệng ướt át của cô khiến sống lưng anh run rẩy.

- Em định làm anh đau à?

- phải, nhưng em nghĩ anh sẽ không phàn nàn đâu.

Anh nhắm mắt lại.

- Có phải là em nhớ anh không?

- Không. Cô đáp, nhưng những hành động của cô chứng tỏ đó chỉ là câu nói dối. em quá bận nên chẳng nhớ anh đâu.

Cô buông một bên cổ tay anh ra, vuốt ve xuống ngực anh. " Ưmm" cô nhẹ nhàng mút cổ họng anh. Cô cởi khuy áo sơ mi anh, kéo nó ra khỏi cạp quần. Sau đó, cô sờ nắn, khẽ bóp đũng quần anh.

- Như này có phải là anh nhớ em không?

- Chúa ơi có. Anh rên rỉ.

Cô bật cười, hôn dọc xuống rãnh ngực và vết sẹo của anh. Cô quỳ xuống, dí sát mặt vào bụng anh trong khi mở khuy quần anh ra. Cô ngước nhìn anh và nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy nó. Cô nhẹ nhàng hôn lên phần đỉnh đang căng cứng. Anh giang giộng chân ra để không bị ngã. Cái miệng nóng bỏng, ướt át của cô mút liên tục cho tới khi anh lên tới đỉnh.

Xong xuôi, cô kéo quần anh lên như cũ.

- Anh nghĩ là anh yêu rồi. anh nói, hoàn toàn thư thái.

Cô cài cúc quần anh lại.

- Không, không phải vậy. Chỉ là lời của anh sau khi hưởng thụ thôi.

Có lẽ cô đúng, nhưng một phần nhỏ trong anh ước cô không quá vội vàng gạt lời anh nói, cứ như anh không thể có ý như thế. Anh rất thích cô. Thích được ở bên cô. Anh yêu cái cách cô khiến anh cảm nhận. anh yêu cảm giác được làm tình với cô, nhưng đó không phải tình yeu. Tinh fyêu không cảm nhận thư thái như thế này. Tốt đẹp như thế này.

Cuộc sống của anh ở đây, ở Gospel này, gần như hoàn hảo. Tại sao anh lại muốn làm nó rối tung lên vì thứ gọi là tình yêu cơ chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.