Ràng Buộc

Chương 6




Hàn Huyền Phi tựa vào ghế mây trên sân thượng, trong lòng một mảng hỗn mang nhìn phong cảnh ở xa xa …..

Hắn lần này đột nhiên mất tích, thủ trưởng trong cục nhất định sẽ rất sốt ruột, có thể sẽ cho rằng hắn đã xảy ra chuyện rồi? Từ khi tốt nghiệp trường cảnh sát, hắn được chuyển vào tổ mật vụ công tác, chỉ nói với người nhà rằng mình làm nhân viên văn thư trong cục cảnh sát. Người nhà dễ dàng tin lời hắn, bây giờ, gần một năm bặt vô âm tín, người nhà nhất định rất lo lắng, trong cục sẽ mượn cớ gì để nói với họ? Hàn Huyền Phi thần sắc u ám nhìn nơi xa.

Chính là sau này khi ra khỏi đây, hắn nên nói sao? Bị cưỡng bức? Hắn người đàn ông mạnh mẽ như vậy lại bị cưỡng bức, hắn thà chết cũng không muốn để người ta biết! Huống hồ gì, hôm đó người chủ động làm tình kịch liệt với Kỳ Dịch là mình, khiến hắn xấu hổ không dám thừa nhận người đó là mình Hàn Huyền Phi.

Sức lực toàn thân hắn trong phút chốc tê liệt ngã xuống, hai tay che mặt, hận đến không phát ra được tiếng nào.

Hận chết bản thân! Hận chết!

Tôi sao có thể vô dụng như vậy! Chỉ là bị bôi thuốc vào, đã khống chế không được. Thèm khát cuồng nhiệt làm tình với Kỳ Dịch như vậy.

Không thể ngờ mình lại là người dâm đãng như vậy. Giống như phụ nữ trong phim cấp ba bám lấy đàn ông không buông, cái mông nâng lên cao, chân dang rộng ra, khát cầu đàn ông lần lượt tiến nhập.

Nguyên cả đêm, bản thân đều rên rỉ dưới thân tên nam nhân đó, thở dốc, thậm chí kích tình quá lớn mà hống lên mấy tiếng.

Càng khiến hắn sợ hãi là, khoái cảm tiêu hồn đục khoét như kiến bò đó, sao cũng không thể quên được. Chỉ cần vừa nghĩ đến tình cảnh đó, nghĩ đến nụ hôn của Kỳ Dịch, thậm chí chỉ cần vừa nghĩ đến Kỳ Dịch, toàn thân hắn đã bắt đầu nóng lên lên, máu huyết chạy thẳng xuống hạ thân.

Cơ thể mình đã hoàn toàn bị cải tạo rồi, đây chính là cái gọi là ăn lâu quen mùi.

Tên biến thái đó, con dê khốn kiếp đó …………

Kỳ Dịch, cậu đối xử với tôi như vậy, tôi sẽ khiến cậu chết rất khó coi đó! Cậu chờ xem!

******

Nhưng, khi nào mới có cơ hội? Kỳ Dịch tuy bây giờ thường ở nhà làm việc, nhưng hắn không cho mình vào thư phòng, không nói chuyện công sự trước mặt mình, máy vi tính xách tay cũng luôn cầm theo.

Tuy trong thư phòng của Kỳ Dịch nhất định có lưu lại tư liệu, hơn nữa với năng lực mở khoá của Hàn Huyền Phi, cái khoá mới thay đó vẫn không là gì. Nhưng trong phòng không có bất cứ thứ gì để hắn liên lạc với bên ngoài, nhưng sao có thể làm cái máy theo dõi kia không phát hiện ra, vào đó tìm được tư liệu thì có ích gì?

Hàn Huyền Phi cảm thấy tuyệt vọng, hắn trước giờ chưa từng có cảm giác vô lực như vậy.

Chỉ có thể từ từ chờ thời cơ, chờ Kỳ Dịch lỏng lẽo, chờ Kỳ Dịch tín nhiệm hắn …. Nếu như trước khi đến lúc đó, mình đã bị Kỳ Dịch chán, vứt bỏ, thì sẽ một súng giết chết hắn, sau đó tự sát! Tuyệt không tha cho cái tên đáng chết đó!

Nhưng, nếu như vẫn phải sống cuộc sống ô nhục như thế này suốt, chi bằng một súng giải quyết gọn gàng sạch sẽ.

Hàn Huyền Phi cười cay đắng.

Hắn không muốn chết, hắn còn trẻ như vậy, tất cả đều chỉ vừa mới bắt đầu……nhưng, thật sự không còn cách nào, hắn thà chết có tôn nghiêm, cũng không muốn sống suồng sã ……Bất luận như thế nào, tôi phải làm cho hắn phải trả giá ….

Hàn Huyền Phi đã định chủ ý, tạm hoãn lại sự rối loạn, tâm tình xấu hổ cùng giận dữ, vô lực ngã lên ghế mây …..

Rất khó chịu ………. Một ngày bị giam cầm như trải qua một năm.

Hai tháng gần đây, hắn luôn bị giam cầm trong căn phòng ở tầng cao nhất này, Kỳ Dịch không thả hắn ra ngoài. Hắn cũng từng thử đi mở khoá phòng, mở ra xong thì phát hiện dưới lầu toàn là người của Kỳ Dịch, lúc này mới biết toà nhà này chỉ có một tầng thang máy, tầng cao nhất vẫn phải đi xuống lầu một, tất cả các vệ sĩ đều đứng ở tầng một, canh giữ toàn bộ đường ra vào.

Hắn cơ bản không có đường trốn, chỉ có thể mỗi ngày ngồi ngây trong phòng, chờ Kỳ Dịch về. Hắn đau đớn nhớ nhớ lại, mỗi ngày hắn về chính là …..hắn vừa về đến, việc đầu tiên làm là ôm lấy mình, xâm nhập vào trong cơ thể, cuồng bạo xuyên qua, đâm vào …… Tôi chỉ là một công cụ để hắn phát tiết.

Tình hình từ mấy ngày sau khi mình bị bệnh đã có chút thay đổi. Hàn Huyền Phi lặng lẽ nhớ lại, Kỳ Dịch không còn cưỡng bức hắn làm tình nữa, chỉ là thời gian ôm hắn thì dài hơn, hôn hắn, hoặc là, ngây ngốc nhìn hắn. Đôi mắt đong đầy tình cảm đó, thường làm Hàn Huyền Phi không tự chủ được mà đỏ mặt lên, xấu hổ vô cùng.

Có mấy lần hắn nhìn thấy Kỳ Dịch không nhịn nỗi dục vọng, nhưng cuối cùng, Kỳ Dịch vẫn kịp thời kiềm hãm xung động, cố nhịn cơn dục vọng cuồn cuộn, chỉ ôm hôn , bộ dạng thật rất giống như đang thương xót hắn.

Hơn nữa, Kỳ Dịch dịu dàng che chở cho hắn, khiến hắn kinh ngạc không ngớt.

Hắn tuy không hiểu, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn.

Biểu hiện trên mặt vẫn lạnh lùng như trước, nhưng chỉ có tự hắn biết, tình cảnh nguy nan trong lòng hắn như thế nào. Hàn Huyền Phi tận dụng tất cả lí trí, mới có thể áp chế được dục hoả cuồn cuộn dưới hạ thân, bằng không lúc Kỳ Dịch ôm hắn, hôn hắn, hắn đã đem Kỳ Dịch áp xuống hạ thân.

Hàn Huyền Phi thấy bản thân như vậy thì tức giận không ngớt, hắn Hàn Huyền Phi trước giờ chưa từng không khống chế được tâm tình, hành động. Trởi ạ! Tại sao lại như vậy? Tất cả đều không thể khống chế ……..

Khi bộ mặt tươi cười của Kỳ Dịch xuất hiện trước mắt Hàn Huyền Phi, Hàn Huyền Phi nghĩ hắn nhất định là đã chạy lên đây. Thấy Kỳ Dịch dùng tất cả sự hạnh phúc, vui vẻ nhìn mình, Hàn Huyền Phi không khỏi nghiêm túc nghĩ: Nói không chừng Kỳ Dịch đã thật sự yêu mình rồi.

Không có khả năng lắm! Ai mà biết cái tên này lại định giở trò gì. Nhưng, nếu thật sự yêu, thì cứ để hắn yêu đi, Hàn Huyền Phi vô tư lự nghĩ, chờ khi hắn bị nhốt vào trong tù rồi, xem hắn còn yêu nữa không.

Kỳ Dịch chăm chú nhìn đôi mắt đăm chiêu của Hàn Huyền Phi, đôi mắt đó luôn lạnh lùng lại vì đăm chiêu mà càng trở nên sâu xa mê hoặc, làm cho vẻ đẹp của hắn có một loại trầm tĩnh như tượng.

Nhịn không được cúi xuống hôn Hàn Huyền Phi, nhìn hàng mi dài trĩu xuống, khiến vẻ đẹp trên gương mặt càng thêm nhu mì. Kỳ Dịch si dại nhìn Hàn Huyền Phi, vẻ đẹp khiến hắn phải loá mắt: Cái mũi cao thẳng, thân hình thanh liệt, đôi môi cong nhu hoà, đặc biệt là đôi mắt đó, không phải rất to, mà là rất đẹp, ánh mắt trong suốt kiên định, thỉnh thoảng hiện lên một tia yếu đuối, mơ màng, giống như đêm sâu trong biển lớn yên tĩnh, khiến người ta không thể không bị sự thần bí thâm ưu đó hấp dẫn.

Hắn phát hiện mình gần đây càng lúc càng trầm mê trong cái nhìn của Hàn Huyền Phi, hắn có thể cả đêm cứ như vậy mà nhìn Hàn Huyền Phi, không làm gì cả.

Kỳ Dịch nhớ đến câu nói mình đã nói với Kỳ Dương, nói nhất định có thể làm Hàn Huyền Phi yêu mình, nhưng nếu cứ tiếp tục như thế này, một trăm năm sau hắn cũng không yêu mình. Kỳ Dịch nhịn không được mà cười lên, không ngờ mình lại là một người si tình như vậy. Thì ra luôn châm chọc tình yêu trong phim tình cảm rất hoang đường, bây giờ bản thân cũng hoang đường tức cười đến vậy.

Lúc này chuông cửa lại vang lên, chú Trung đẩy xe thức ăn vào, giống như thường ngày bày biện thức ăn lên bàn.

“Ăn cơm đi.” Kỳ Dịch hôn lên má Hàn Huyền Phi, kéo hắn từ ghế sofa đứng lên.

Nhìn khắp bàn là những món được nấu công phu, thức ăn bày ra, Hàn Huyền Phi chán ghét. Ở đây mỗi ngày, ăn đều là món ăn trong nhà hàng, thật làm cho hắn sợ việc ăn uống.

Hắn không chút khẩu vị ngồi trên bàn, dùng đũa khuấy cơm trong chén, miễn cưỡng làm ra bộ dạng muốn ăn, để Kỳ Dịch ở bên cạnh không lải nhải.

Chính tại lúc hắn hết lần này đến lần khác cào xới cơm trong chén, thì lại nghe thấy Kỳ Dịch nói: “Không muốn ăn thì đừng ăn nữa chúng ta ra ngoài ăn đi!”

Hàn Huyền Phi rất kinh ngạc ngẩng đầu lên, hắn không ngờ Kỳ Dịch sẽ đưa mình ra ngoài. Hắn bị giam cầm ở đây đã gần hai tháng rồi, mỗi ngày chỉ có thể nhìn qua cửa sỗ xem thế thế giới bên ngoài, hắn sắp bị nén đến chết rồi.

Kỳ Dịch vào phòng lấy ra hai cái áo khoác , đưa một cái cho Hàn Huyền Phi: “Buổi tối gió lạnh đấy.” Nói xong, liền nắm lấy tay Hàn Huyền Phi, rời khỏi gian phòng.

Họ đi xuống lầu, vệ sĩ dưới lầu lập tức đứng lên, không nói tiếng nào đi theo sau bọn họ, vào thang máy.

Hàn Huyền Phi không biết mấy tên vệ sĩ này có rõ quan hệ giữa hắn và Kỳ Dịch không. Vừa nghĩ đến ở trong mắt người khác hắn là luyến đồng của Kỳ Dịch, thì cảm thấy xấu hổ bất kham. Hắn khẽ dùng sức muốn vẫy thoát khỏi tay Kỳ Dịch, nhưng Kỳ Dịch cảnh giác được ý đồ của hắn, lại càng nắm chặt tay, giữ chặt hơn.

Hàn Huyền Phi trong lòng tức tối, nhưng chỉ có thể để Kỳ Dịch dắt đi, giống như một con rối bị Kỳ Dịch kéo đi. Mũi nhọn sau lưng hắn, cứng đờ đến đầu cũng không dám xoay, chỉ cảm thấy tất cả mọi ánh mắt nhìn hắn đều bất kham, khinh miệt, châm chọc!

Hàn Huyền Phi cũng không biết mình đã xuống lầu dưới, mãi đến khi Kỳ Dịch đưa cho hắn cái mũ bảo hiểm, hắn mới phát hiện họ đã đứng trước một chiếc xe moto.

Hắn không ngờ Kỳ Dịch lại dùng xe moto chở mình ra ngoài, nhưng trong lòng hắn đối với việc ngồi xe moto cảm thấy rất thích.

Hắn từ nhỏ thì đã rất thích cảm giác ngự phong này, vừa đến tuổi thì lập tức đi thi lấy bằng lái xe moto, sự cưỡi gió đó, cảm giác được thả lỏng đó, luôn làm cho tâm tình hắn phấn chấn, quên đi tất cả.

Khi gió thổi lên mặt, len vào trong áo, hắn nhắm mắt lại, cảm thấy bản thân dường như được trở về quá khứ. Không có ràng buộc, giống như con chim ưng bay lượn trên bầu trời, sống cuộc sống tự do tự tại.

Nhiệm vụ lần này có thể nhanh chóng thuận lợi kết thúc là được rồi, Hàn Huyền Phi nghĩ, tôi không muốn làm cảnh sát chìm nữa, phải làm một cảnh sát có thân phận công khai ……

Lúc hắn đang nghĩ ngợi lung tung, xe đã dừng rồi, Hàn Huyền Phi thấy mình đang đứng trước một nơi rất náo nhiệt, tiếng rau xào hỗn tạp, ông chủ đang cao giọng mời khách vào, tiếng om sòm của những vị khách uống rượu chơi trò oẳn tù tì ………

Hàn Huyền Phi ngơ ngác nhìn tất cả trước mắt, đối với hắn, đây giống như một thế giới khác: Chân thực, buôn bán đầy rẫy, thế giới tràn đầy ánh mặt trời. Hoài niệm thế giới của hắn, hoài niệm cuộc sống của hắn …..

Hắn xoay qua nhìn Kỳ Dịch, trên mặt Kỳ Dịch có một nụ cười đắc ý, hắn nói: “Thích không!“ Rồi đẩy tên ngốc Hàn Huyền Phi vào, cao giọng kêu ông chủ làm cho mấy món.

Sau khi ngồi xuống, Kỳ Dịch nhận lấy một bình nước nóng từ tay một thủ hạ, rửa đồ gắp thức ăn, lại đem bia đổ đầy vào cái ly trước mắt Hàn Huyền Phi. Một lát thì thức ăn được mang lên, hắn lại gắp một ít thức ăn vào trong đĩa của Hàn Huyền Phi, cười nói: “Ăn đi, ông chủ ở đây làm thức ăn rất ngon.”

Bọn vệ sĩ ở bên cạnh nhìn thấy, cùng liếc nhìn nhau, cười cười. Một người trong đó nói đùa: “Dịch ca, từ khi nào lại trở nên biết quan tâm người ta vậy? Còn giúp người ta gắp đồ ăn, mê lực của chị dâu quả là lớn a!“

“Đi, đi, đi, đừng nói mò.” Trừng người đó một cái, Kỳ Dịch bất an liếc Hàn Huyền Phi, mặt không khỏi hơi ửng đỏ, hiếm khi thấy hắn ngượng ngùng như vậy, làm mọi người xung quanh càng vui hơn. mọi người cười, nhưng trong lòng lại kinh ngạc, không ngờ là lão đại của họ đã thật sự động tình với tên nam nhân này.

“Mẹ kiếp! Ai là chị dâu của các cậu!“ Hàn Huyền Phi trong bụng chửi thầm, không để ý những ánh mắt xung quanh, lẳng lặng ăn đồ ăn.

Kỳ Dịch và thủ hạ của hắn nói cười náo nhiệt. Trêu ghẹo đây đó, bọn họ không giống với bộ dạng lạnh lùng của hắc bang mà mọi người tưởng tượng, quan hệ tôn ti nghiêm ngặt, ngược lại giống như một đám bạn tốt, tuỳ ý muốn nói thì cứ nói.

Tại thời khắc mấu chốt, những người này nhất định sẽ vì Kỳ Dịch mà phấn đấu quên mình, Hàn Huyền Phi có chút khâm phục thủ đoạn thu phục lòng người của Kỳ Dịch. Hắn thật sự là một nhân tài. Ngẩng đầu nhìn Kỳ Dịch đang cười nói với người bên cạnh.

Nhưng Kỳ Dịch vẫn luôn âm thầm chú ý phản ứng của Hàn Huyền Phi, lập tức đem ánh mắt chuyển sang hắn, cười cười.

Hàn Huyền Phi xoay đầu đi.

Đây không phải là ánh mắt loé lên sắc dục, mà là ánh mắt chinh phục của Kỳ Dịch. Bây giờ hắn đang lột bỏ hình hài, cởi mở cao nhã hoa quí, trời sinh có khí chất vương giả. Động tác quan tâm chăm sóc của hắn, lời nói lại như gió xuân.

Nhìn dung mạo khôi ngô anh tuấn của Kỳ Dịch, nói năng tiêu sái hóm hỉnh. Hàn Huyền Phi nghĩ đến, lần đầu tiên hai người họ gặp nhau, Kỳ Dịch dùng bá khí nhìn hắn, tuyên bố với hắn: “Tôi muốn cậu!“

Được con người xuất sắc như vậy yêu là một chuyện rất đáng để kiêu hãnh chứ? Ít nhất trên hư vinh cũng được thoả mãn.

Ai có thể kháng cự nhân vật như thế này? Là sự ưu ái của ông trời. Tại sao hắn chỉ muốn tôi? Nếu không phải tôi biết về hắn, có thể cũng đã bị ái ý biểu hiện ra ngoài của hắn mê hoặc.

Kỳ Dịch ……

Vô luận là ở trong cục cảnh sát hay là Thanh bang, Hàn Huyền Phi đối với cái tên này đều không xa lạ.

Kỳ Dịch rất biết kinh doanh.

Hắn đối nhân xử thế rất nho nhã, dường như đều quan hệ rất tốt với tất cả mọi người, một bộ dạng thương nhân chân chính. Nhưng sâu trong đó, hắn lại cấu kết với quan lớn trong quân đội, mua vũ khí với giá thấp trong quân đội, sang tay thì bán giá cao hơn, lợi ích chia đều . . Tất cả quan viên bị Tung Hoành mua chuộc và việc nhập hàng hoá đều do Kỳ Dịch phụ trách.

Kỳ gia huynh đệ gan lớn, tài trí nhanh lẹ cùng lạnh lùng xuất chúng, lấy công ty mậu dịch hợp pháp Tung Hoành để che đậy, buôn lậu vũ khí trắng trợn. Bọn họ rất biết lôi kéo đối phương, thủ hạ tuy không nhiều, nhưng đều là những huynh đệ theo Kỳ gia lâu năm, những chiến sĩ trung tâm cẩn cẩn.

Kỳ Dịch trong giới hắc đạo danh tiếng không lớn bằng Kỳ Dương, nhưng những tay lão luyện trên hắc đạo đều biết hắn rất lợi hại. Hắn ngoài mặt khiêm nhường lể phép, nhưng bên trong cá tính lại rất mạnh, có thù tất báo.

Năm ngoái, Liên bang Đài Loan đoạt mất việc làm ăn buôn bán vũ khí của Tung Hoành. Khi hắn giao hàng, Liên bang lão đại cùng mười mấy tên thủ hạ đều bị giết. Hành động lần đó làm gọn gàng sạch sẽ, bố trí nghiêm mật, không lưu lại bất kì manh mối nào. Nhưng từ một viên cảnh sát chìm trà trộn vào Tung Hoành tình báo cho biết, hành động này là do một tay Kỳ Dịch vạch kế hoạch, không phải là Kỳ Dương người chủ trì hắc đạo của Tung Hoành.

Viên cảnh sát nằm vùng đó từ khi truyền tin tức ra ngoài xong, thì biến mất, mấy ngày sau, thi thể đầy lỗ thủng của người đó mới được phát hiện ở bờ biển.

Hơn nữa mỹ nữ xung quanh Kỳ Dịch như mây. Chỉ cần hắn thích, thì trong một thời gian ngắn hắn sẽ có được trong tay. Nhưng hứng thú của hắn biến mất rất nhanh, vừa chán liền vứt đi.

Hắn khi nào thì sẽ vứt bỏ tôi Hơn nữa khi nào thì tôi mới nắm được đầy đủ chứng cứ, để đánh một đòn chí mạng vào Tung Hoành?

Nhìn hắn bây giờ dịu dàng, nhưng một khi hắn biết tôi là cảnh sát ……….Hắn nhất định sẽ không chần chừ mà giết chết tôi, còn sẽ dùng thủ đoạn tàn khốc nhất.

Hàn Huyền Phi ấn nhẹ vào huyệt thái dương, đầu rất đau! Theo thói quen hắn sờ vào túi, ở đó cái gì cũng không có. Hắn vốn tìm một điếu thuốc lá, từ khi làm mật vụ, bởi vì áp lực quá lớn, dường như thuốc không rời khỏi tay hắn. Nhưng bây giờ hắn đang bị người khác giam cầm, cái gì thuộc về mình cũng không còn.

Trong lòng hắn cảm thấy một trận đau đớn, sống mũi hơi cay.

Một gói thuốc đưa đến trước mặt hắn.

Hàn Huyền Huyền Phi xoay đầu qua, thấy Kỳ Dịch đang mỉm cười cầm gói thuốc lắc lắc trước mặt hắn. Hắn lãnh đạm nhìn Kỳ Dịch một cái đưa tay rút một điếu thuốc đưa vào trong miệng, Kỳ Liền châm lửa cho hắn.

Hàn Huyền Phi rít một hơi sâu, mờ mịt nhìn khói thuốc tản ra trước mắt, thế gới mơ hồ rồi …..

Làm cảnh sát là nguyện vọng từ nhỏ của hắn, tốt nghiệp trung học, thành tích ưu tú hắn bất chấp sự phản đối kịch liệt của người nhà, ương ngạnh làm cảnh sát. Dựa vào sở trường máy vi tính của hắn, vốn có thể làm nhân viên văn phòng trong cục cảnh sát, nhưng hắn muốn làm hình cảnh, làm hình cảnh điều tra trọng án bí mật. Tinh thần miệt mài kiên nhẫn cùng thành tích ưu tú của hắn, cuối cùng cũng đã được bù đắp thoả nguyện.

Nhưng cuộc sống đó không kích thích như hắn nghĩ, hắn một lòng muốn làm vụ án lớn, làm một người cảnh sát anh dũng kiệt xuất. Làm mật vụ nằm vùng trong Thanh bang cũng là do hắn tích cực tranh cử mới được, tất cả đều như hắn thiết tưởng, hắn thành công phá được hang ổ ác tính Thanh bang.

Nhưng hiện tại …..

Thật sự là rối tinh rối mù!

Mình khi nào mới thoát khỏi cuộc sống lăng nhục này?

Hàn Huyền Phi đau đầu ấn vào huyệt thái dương. Rất phiền!

“Chúng ta đi hóng gió đi, Huyền.” Hắn cảm thấy Kỳ Dịch lại nắm chặt tay mình.