Rạng Rỡ Hơn Ánh Mặt Trời

Chương 22



Ellie không chắc việc gì làm mình bắt đầu lo lắng. Cô chưa bao giờ nghĩ mình là một người giàu trí tưởng tượng, nhưng cô không thích bầu trời đột nhiên phủ đầy mây. Nó làm da cô râm ran với một nỗi sợ vô lý và cô đột nhiên cảm thấy một đòi hỏi dữ dội được nhìn thấy Charles.

Và khi cô đi xuống phòng làm việc, anh không ở đó. Trái tim cô lỡ một nhịp, sau đó cô thấy cái bo toong cuả Charles cũng biến mất. Chắc chắn nếu anh bị bắt cóc, kẻ bắt anh sẽ không mang theo cây ba toong.

Anh hẳn đã đi điều tra, tên đàn ông đáng chết này.

Nhưng khi cô nhận ra rằng ba tiếng nữa đã trôi qua kể từ lần cuối cùng cô nhìn thấy anh, bụng cô bắt đầu cảm thấy nôn nao.

Cô bắt đầu tìm kiếm trong nhà, nhưng không người đầy tớ nào nhìn thấy anh. Cả Helen và Claire cũng thế. Thực ra, người duy nhất dường như có chút ý tưởng về tông tích của anh lại là Judith.

“Cháu nhìn thấy chú ấy ngoài cửa sổ”, cô gái nhỏ nói.

“Thật ư?”, Ellie hỏi, cơ thể thả lỏng vì nhẹ nhõm. “Chú ấy đi đâu?”

“Đến chuồng ngựa. Chú ấy đi khập khiễng.”

“Ôi, cảm ơn cháu, Judith”, Ellie nói, ôm nhanh cô bé một cái. Cô lao ra khỏi phòng và xuống cầu thang. Charles có thể chỉ đến chuồng ngựa để cố gắng tìm ra ai là kẻ đã táy máy với cái yên cương của mình. Cô ước gì anh để lại cho mình một lời nhắn, nhưng cô nhẹ nhõm vì biết anh ở đâu đến mức không cảm thấy tức giận vì thiếu sót đó.

Tuy nhiên, khi cô đến nơi, không hề có dấu hiệu của chồng cô. Leavey đang giám sát rất nhiều người dọn dẹp chuồng ngựa, nhưng có vẻ không ai trong số họ biết được Bá tước ở đâu.

“Anh chắc chắn không nhìn thấy anh ấy chứ?”, Ellie hỏi lần thứ ba. “Cô bé Judith khẳng định rằng mình nhìn thấy anh ấy bước vào chuồng ngựa.”

“Thế thì đó hẳn là lúc chúng tôi đang luyện ngựa”, Leavey trả lời.

“Đó là khi nào ?”

“Nhiều giờ trước.”

Ellie nóng ruột thở dài. Charles ở đâu? Và sau đó mắt cô bắt gặp thứ gì đó là lạ. Thứ gì đó màu đỏ.

“Cái gì đây?”, cô thì thầm, quỳ xuống. Cô cầm một nắm rơm lên.

“Cái gì thế, cô chủ?”, Leavey hỏi.

“Đó là máu”, cô nói bằng giọng run rẩy, “Trên rơm”.

“Cô chắc chứ?”

Cô ngửi và gật đầu. “Ôi, Chúa nhân từ.” Cô quay lại nhìn Leavey, mặt cô trắng bệch ngay lập tức. “Chúng đã bắt anh ấy. Chúa tôi, ai đó đã bắt anh ấy.”

Suy nghĩ đầu tiên của Charles khi tỉnh lại là anh sẽ không bao giờ uống rượu nữa. Anh đã say trước đây, nhưng chưa bao giờ cảm thấy kiểu đau đớn giật uỳnh uỵch vào đầu như thế này. Sau đó, anh nhận ra rằng bây giờ mới là giữa ngày, anh không uống rượu và...

Charles rên rỉ khi những mảnh ký ức bắn xuyên qua tâm trí. Ai đó đã đập báng súng vào đầu anh.

Anh mở mắt và nhìn xung quanh. Anh có vẻ như đang ở trong phòng ngủ của một căn nhà hoang. Đồ nội thất cũ kỹ và phủ bụi, không khí bốc mùi nấm mốc. Tay và chân anh bị trói, việc này chẳng làm anh ngạc nhiên.

Thành thật mà nói, việc khiến anh ngạc nhiên là mình vẫn chưa chết. Rõ ràng ai đó muốn giết anh. Bắt cóc anh trước thì có tác dụng gì? Tất nhiên, trừ khi kẻ thù của anh đã quyết định muốn Charles biết danh tính của mình trước khi hạ cú đánh cuối cùng.

Nhưng làm thế, kẻ giết người đã cho Charles thêm chút thời gian để tính toán và lên kế hoạch, anh thề là mình sẽ thoát khỏi đây sau đó mang kẻ thù ra trước công lý. Anh không chắc là mình sẽ làm như thế nào, khi đang bị trói với một mắt cá chân bị trẹo, nhưng anh sẽ bị nguyền rủa nếu rời khỏi thế giới này chỉ vài tuần sau khi phát hiện ra tình yêu thực sự của đời mình.

Ưu tiên hàng đầu của việc này rõ ràng là phải làm gì đó với sợi dây trói tay, vì thế anh lê lết trên sàn nhà để đến một chiếc ghế gãy đặt ở góc phòng. Miếng gỗ bị gãy có vẻ sắc và anh bắt đầu cọ sợi dây vào cái cạnh lởm chởm đó. Hiển nhiên là sẽ mất rất nhiều thời gian để cưa đứt sợi dây này, nhưng trái tim anh bay lên cùng với từng sợi dây nhỏ xíu đứt phựt do sự cọ xát.

Sau năm phút chà xát, Charles nghe tiếng cửa căn phòng bên kia đóng sầm lại và anh vội vã rút tay lại bên sườn. Anh bắt đầu di chuyển đến giữa phòng, nơi anh đã bị thả bất tỉnh ở đó, nhưng rồi lại quyết định ở nguyên tại chỗ. Anh có thể làm giống như là mình đã di chuyển ngang phòng chỉ để dựa vào tường.

Những giọng nói trôi dạt trong không khí, nhưng Charles không thể nghe thấy kẻ bắt mình đang nói gì. Anh bắt thấy một đoạn giọng mũi của khu đông Luân Đôn và cho rằng mình đã đối phó với những kẻ du côn được thuê. Bảo rằng kẻ thù của anh đến từ thế giới ngầm của Luân Đôn là không hợp lý.

Sau một hay hai phút, rõ ràng là kẻ bắt cóc không có ý định kiểm tra anh. Charles quyết định rằng chúng hẳn đang đợi người chịu trách nhiệm xuất hiện và anh quay lại với công việc làm mòn sợi dây.

Anh không biết mình ngồi đó bao lâu, đưa cổ tay di di trên miếng gỗ lởm chởm, nhưng khi anh cứa được gần một phần ba sợi dây thì nghe thấy tiếng cửa sập lại lần nữa, lần này theo sau bởi một giọng nói của giới thượng lưu rõ rệt.

Charles giật tay về gần người và dùng vai đẩy chiếc ghế ra xa. Nếu anh đoán đúng, kẻ thù của anh sẽ muốn nhìn thấy anh ngay lập tức và...

Cánh cửa mở. Charles nín thở. Một bóng người lấp đầy cửa.

“Chúc một ngày tốt lành, Charles.”

“Cecil?”

“Chính hắn.”

Cecil? Người anh họ yếu ớt, người vẫn luôn nói chuyện ba hoa khi họ còn là trẻ con, người luôn vui sướng bất thường với việc giẫm chân lên những con bọ?

“Chú em quả là một người khó giết”, Cecil nói. “Cuối cùng anh đã nhận ra rằng mình sẽ phải đích thân ra tay.”

Charles cho rằng lẽ ra anh phải chú ý hơn đến sự ám ảnh với những con bọ chết của người anh họ. “Anh nghĩ mình đang làm cái quái gì thế, Cecil?”, anh hỏi.

“Đảm bảo mình sẽ trở thành Bá tước tiếp theo của Billington.”

Charles chỉ nhìn hắn ta chằm chằm. “Nhưng anh thậm chí không đứng ngay sau trong hàng thừa kế. Nếu anh giết tôi, tước hiệu sẽ chuyển cho Phillip.”

“Phillip chết rồi.”

Charles cảm thấy muốn phát ốm. Anh chưa bao giờ thích Phillip, nhưng không bao giờ cầu mong anh ta gặp tai ương. “Anh đã làm gì với anh ta?”, anh khàn giọng hỏi.

“Anh ư? Anh mày chẳng làm gì cả. Những khoản nợ cờ bạc của người anh họ yêu quý của chúng ta đã giết anh ta. Anh tin rằng một trong những người cho vay rốt cuộc đã mất hết kiên nhẫn. Anh ta vừa mới được vớt lên từ sông Thames ngày hôm qua.”

“Và tôi cho rằng anh không liên quan gì đến các khoản nợ đó.”

Cecil nhún vai. “Anh có thể dẫn dắt Phillip vào con đường cờ bạc một hai lần. Nhưng nó luôn xuất phát từ yêu cầu của anh ta.”

Charles thầm chửi thề. Anh nên trông chừng anh họ mình, nhận ra rằng thói quen cờ bạc của anh ta đang trở thành một vấn đề nghiêm trọng. Lẽ ra anh có thể làm mất tác dụng tầm ảnh hưởng của Cecil. “Phillip nên đến gặp tôi”, anh nói. “Tôi sẽ giúp anh ta.”

“Đừng tự trách mình, em họ”, Cecil nói với một âm thanh khùng khục trong cổ họng. “Chú em chẳng thể nào giúp đỡ được gì mấy cho Phillip thân yêu đâu. Anh mày có cảm giác rằng những người cho vay tiền đó sẽ bắt được anh ta cho dù anh ta có trả nợ nhanh như thế nào.”

Charles cảm thấy lợm giọng khi nhận ra ý Cecil là gì. “Anh đã giết anh ta”, anh thì thầm. “Anh quăng anh ta xuống sông Thames và làm ra vẻ như những người cho vay làm.”

“Khá thông minh, chú không nghĩ thế sao? Tiến hành việc này mất đến một năm; sau cùng, anh cần chắc chắn rằng những mối giao hảo của Phillip với thế giới ngầm của Luân Đôn trở thành một tin tức phổ biến. Anh mày thảo kế hoạch rất cẩn thận.” Mặt hắn trở nên xấu xí. “Nhưng sau đó chú mày đã phá hoại tất cả.”

“Vì đã sinh ra?”, Charles bối rối hỏi.

“Vì đã kết hôn với đứa con gái mục sư ngốc nghếch kia. Anh không định giết chú mày, mày biết không. Anh chưa bao giờ quan tâm đến tước hiệu. Anh mày chỉ săn đuổi tiền thôi. Anh đang chờ đợi thời cơ cho đến sinh nhật lần thứ ba mươi của chú. Anh đã ăn mừng vì di chúc của cha chú kể từ ngày nó được tuyên bố. Không ai nghĩ chú thực sự tuân theo điều khoản đó. Chú mày đã cư xử theo cách làm ông ta phát điên cả cuộc đời rồi.”

“Và sau đó tôi kết hôn với Ellie”, Charles nói bằng giọng đờ đẫn.

“Vì thế anh phải giết mày. Chỉ đơn giản thế thôi. Anh đã thấy chuyện đó xảy ra khi chú mày bắt đầu tán tỉnh con bé đó, vì thế anh máy mó vào cái xe, nhưng tất cả những gì mày nhận được chỉ là vài vết bầm. Và sau đó anh sắp đặt cú ngã thang đó - việc ấy khó làm, anh phải nói cho chú mày biết thế. Anh mày phải hành động rất nhanh. Anh sẽ không thể làm thế nếu cái thang đã không sập sệ ngay từ ban đầu.”

Charles nhớ lại cơn đau nhói buốt anh đã cảm thấy khi bị cái thang gãy cứa vào da tay và anh run lên vì tức giận.

“Mất rất nhiều máu”, Cecil tiếp tục. “Anh đã quan sát từ trong rừng. Anh nghĩ đã xử được chú mày lần đó rồi, cho đến khi anh nhận ra rằng mày chỉ bị cắt vào tay. Anh đã hy vọng có một vết thương ở ngực.”

“Tôi xin lỗi vì đã làm anh thất vọng.” Charles nói với giọng tỉnh bơ.

“À ừ, sự hóm hỉnh nổi tiếng của Billington. Sức chịu đựng dẻo dai làm sao.”

“Rõ ràng tôi cần nó vào những lúc như thế này.”

Cecil chầm chậm lắc đầu. “Sự hóm hỉnh sẽ không cứu được chú mày lần này, Charles.”

Charles cứng rắn nhìn vào người anh họ. “Anh định làm thế nào?”

“Nhanh gọn và sạch sẽ. Anh không bao giờ định bắt chú mày chịu đựng sự hành hạ.”

“Thứ thuốc độc anh cho vợ tôi ăn không hẳn nằm im trong bụng cô ấy.”

Cecil thốt ra một tiếng thở dài chịu đựng. “Con bé đó xen vào giữa đường. Mặc dù nó đã gây ra một vụ cháy hay ho ở trong bếp. Nếu ngày hôm đó gió to hơn, nó có thể đã làm việc xong giúp anh rồi. Anh biết là chú mày sẽ tự mình chiến đấu với ngọn lửa.”

“Gạt Ellie ra khỏi việc này.”

“Cho dù thế nào, anh thực sự xin lỗi về sự khó chịu của chất độc đó. Người ta bảo rằng nó sẽ không gây đau đớn. Hiển nhiên là anh mày bị lừa.”

Charles há hốc miệng với vẻ không tin. “Tôi không thể tin rằng anh đang xin lỗi tôi.”

“Anh không phải không biết cách xử sự - chỉ quá thận trọng thôi.”

“Kế hoạch của anh sẽ thất bại”, Charles bắt đầu. “Anh có thể giết tôi, nhưng sẽ không thể thừa kế gia sản của tôi.”

Cecil gõ ngón tay vào má. “Để anh xem nào. Mày không có con trai. Nếu mày chết, tao sẽ trở thành Bá tước.” Hắn ta nhún vai và cười phá lên. “Với tao thì đơn giản thế thôi.”

“Anh sẽ trở thành Bá tước, nhưng anh sẽ không đụng được tay vào tiền. Tất cả những gì anh giành được là một điền trang theo quyền thừa kế. Wycombe Abbey cũng đáng giá một chút, nhưng là Bá tước, anh bị pháp luật cấm không được bán nó và nó tốn cả một gia tài chết giẫm để duy trì. Ví của anh sẽ bị bóp chặt hơn bây giờ. Anh nghĩ vì cái quái quỷ gì mà tôi phải cương quyết kết hôn đến thế chứ?”

Những giọt mồ hôi xuất hiện trên lông mày Cecil. “Mày đang nói về chuyện gì?”

“Gia sản sẽ thuộc về vợ tôi.”

“Không ai để lại một gia sản như thế cho một con đàn bà.”

“Tôi”, Charles nói kèm theo một nụ cười chậm rãi.

“Mày đang nói dối.”

Hắn ta nói đúng, nhưng Charles chẳng thấy có lý do gì để bảo cho hắn là như thế. Thực ra, anh đã định sửa di chúc để lại tài sản cho Ellie, anh chỉ chưa kịp làm thế. Charles nhún vai và nói, “Đó là một trò đỏ đen anh sẽ phải chấp nhận”.

“Đó là sai lầm của chú, chú em. Anh có thể giết vợ mày.”

Charles đã biết hắn sẽ nói thế, nhưng nó vẫn làm anh giận sôi lên. “Anh thực sự nghĩ rằng anh có thể giết cả Bá tước và Nữ Bá tước của Billington, thừa kế tước hiệu và gia sản, mà sẽ không bị nghi ngờ là kẻ giết người sao?”, anh dài giọng nói.

“Tao có thể... nếu mày không bị giết.”

Charles nheo mắt lại.

“Một tai nạn”, Cecil trầm ngâm. “Một tai nạn bi kịch, kinh hoàng. Nó sẽ mang cả hai người xa rời những người họ hàng thân yêu. Bọn tao sẽ thương tiếc vô cùng. Tao sẽ mặc áo đen nguyên một năm.”

“Rất có tinh thần thương cảm.”

“Chết tiệt, nhưng giờ tao sẽ phải cử một trong những tên ngốc kia”, hắn ta hất đầu về phía cánh cửa bên ngoài, “Quay lại để bắt vợ mày”.

Charles bắt đầu vật lộn chống lại sợi dây buộc. “Nếu anh làm hại một sợi tóc trên đầu cô ấy...”

“Charles, tao vừa nói với mày rằng tao sẽ giết con bé”, Cecil vừa nói vừa cười khùng khục. “Tao sẽ không lo lắng quá nhiều về tóc của nó đâu, nếu tao là mày.”

“Anh sẽ mục rữa trong địa ngục vì chuyện này.”

“Không nghi ngờ gì. Nhưng tao sẽ có một thời gian huy hoàng ở trên trái đất này trước khi đến lúc đó.” Cecil gãi cằm. “Tao không thực sự tin tưởng bọn chúng sẽ làm việc suôn sẻ với vợ mày. Tao ngạc nhiên là chúng bắt được mày đến đây mà không có tai nạn gì.”

“Tôi sẽ không bảo cục u trên đầu mình là ‘không có tai nạn gì’.”

“Được rồi! Mày sẽ viết cho nó một lá thư. Dụ nó ra khỏi ngôi nhà an toàn đó. Tao hiểu rằng gần đây hai đứa rất say đắm. Để nó nghĩ rằng mày đã sắp xếp một cuộc hẹn hò cho những kẻ yêu đương. Nó sẽ chạy đến. Đàn bà luôn làm thế.”

Charles bắt đầu suy nghĩ thật nhanh. Cecil không nhận ra rằng anh và Ellie đã đoán ra rằng có người ở ngoài này muốn làm hại họ. Ellie sẽ không bao giờ tin rằng Charles lại lên kế hoạch hẹn hò giữa lúc nguy hiểm như thế này. Cô sẽ ngay lập tức nghi ngờ có trò xấu xa. Charles chắc chắn như thế.

Nhưng anh không muốn làm tăng nghi ngờ của Cecil bằng cách tỏ ra quá nóng vội viết thư, vì như thế anh quay mặt đi chỗ khác và nhổ nước bọt, “Tôi sẽ không làm gì để dụ Ellie đến chỗ chết”.

Cecil bước về phía trước và giật Charles đứng lên. “Kiểu gì thì nó cũng chết, vì thế nó nên được chết cùng với mày.”

“Anh phải cởi trói tay cho tôi”, Charles nói, giữ giọng mình thật sưng sỉa.

“Tao không ngu ngốc như mày nghĩ.”

“Và tôi không khéo tay như anh nghĩ”, Charles đập lại. “Anh muốn chữ viết của tôi giống như gà bới hay sao? Ellie không ngu ngốc. Cô ấy sẽ nghi ngờ nếu nhận được một bức thư không giống như chữ viết của tôi.”

“Được rồi. Nhưng đừng cố làm anh hùng.” Cecil rút ra một con dao và một khẩu súng. Hắn ta dùng con dao để cắt sợi day quanh cổ tay Charles và giữ khẩu súng gí vào đầu anh.

“Anh có giấy không?”, Charles mỉa mai hỏi. “Một cái bút lông? Mực, có lẽ thế?”

“Im đi.” Cecil bước sang bên kia phòng, vẫn hướng khẩu súng vào Charles, người không thể đi xa trong bất kỳ trường hợp nào với hai chân bị trói vào nhau. “Mẹ kiếp.”

Charles bắt đầu phá lên cười.

“Im đi!”, Cecil hét lên. Hắn quay ra cửa và hét, “Baxter!”.

Một tên lực lưỡng mở cửa. “Cái gì thế?”

“Lấy cho ta một ít giấy. Và mực.”

“Và một cái bút lông”, Charles đỡ lời.

“Tôi không nghĩ có mấy thứ đó ở đây đâu”, Baxter nói.

“Vậy thì đi mua đi!”, Cecil gào lên, cả người rung bần bật.

Baxter khoanh tay. “Ngài vẫn chưa trả tiền tóm cổ Bá tước cho tôi.”

“Vì tình yêu với Chúa”, Cecil rít lên. “Mình đang làm việc với những tên đần độn.”

Charles thích thú quan sát mặt Baxter tối sầm đi. Có lẽ anh có thể xoay hắn chống lại Cecil.

Cecil vứt một đồng vàng cho Baxter. Gã đàn ông to lớn cúi xuống nhặt đống tiền lên, nhưng không phải trước khi nhìn trừng trừng về phía Cecil. Hắn ta bắt đầu bỏ đi, sau đó quay lại khi Cecil quát, “Đợi đã!”.

“Gì nữa?”, Baxter hỏi.

Cecil ngoắc đầu về phía Charles. “Trói nó lại.”

“Sao lúc đầu ông lại cởi trói cho anh ta?”

“Đó không phải việc của mày.”

Charles thở dài và giơ tay về phía Baxter. Cho dù anh muốn chiến đấu vì tự do của mình nhiều đến đâu, bây giờ chưa phải lúc. Anh sẽ không bao giờ thắng được cả Baxter và Cecil, vẫn đang được trang bị súng và dao. Chưa cần nhắc đến thực tế là chân anh đang bị trói lại với nhau và một cái đang bị trật mắt cá.

Charles thở dài khi Baxter vòng một sợi dây mới quanh cổ tay. Tất cả nỗ lực làm mòn sợi dây kia trở nên vô ích. Tuy nhiên, Baxter trói lỏng hơn lần trước, ít nhất cũng cho phép máu được lưu thông.

Baxter rời khỏi phòng, Cecil đi theo hắn ra cửa, hằm hè vẫy khẩu súng về phía Charles, “Đừng nhúc nhích”.

“Cứ như là tôi có thể ấy”, Charles lẩm bẩm, cố gắng uốn ngón chân trong giày để máu chạy xuống bàn chân. Anh lắng nghe Cecil nói chuyện với đồng bọn của Baxter, tên mà anh vẫn chưa nhìn thấy, nhưng anh không thể nghe được chúng đang nói gì. Sau một hai phút, Cecil quay lại và ngồi xuống chiếc ghế xiêu vẹo.

“Giờ thì sao?”, Charles hỏi.

“Giờ thì đợi.”

Tuy nhiên, sau vài phút, Cecil bắt đầu bồn chồn. Charles cảm thấy đôi chút hài lòng trước sự khó ở của hắn. “Buồn chán?”, anh kéo dài giọng.

“Sốt ruột.”

“À, tôi hiểu rồi. Anh muốn tôi chết và làm cho xong việc.”

“Chính xác.” Cecil đập bàn tay vào đùi, tạo ra những âm thanh khùng khục trong cổ họng.

“Anh sẽ làm tôi phát điên lên mất thôi”, Charles nói.

“Điều đó không được xếp hạng cao trong danh sách những điều lo lắng của tao.”

Charles nhắm mắt lại. Rõ ràng anh đã chết và đi xuống địa ngục. Chuyện gì có thể tệ hơn là bị mắc kẹt nhiều tiếng đồng hồ với một Cecil ngồi gõ gõ, kẻ nghiễm nhiên đang định giết anh và vợ anh ?

Anh mở mắt. Cecil đang cầm một bộ bài.

“Muốn chơi không ?”, Cecil hỏi.

“Không”, Charles nói. “Anh luôn ăn gian.”

Cecil nhún vai. “Không vấn đề gì. Tao không thu nợ từ một người chết được. Ồ, xin thứ lỗi, ta có thể. Thực ra, tao sẽ thu hết những gì mày sở hữu.”

Charles lại nhắm mắt. Anh đã đùa cợt với ác quỷ khi tự hỏi điều gì có thể tệ hại hơn việc bị mắc kẹt lại với Cecil.

Giờ thì anh biết. Anh phải chơi bài với tên vô lại này.

Thế giới chẳng có công lý gì cả. Không hề.

Bàn tay Ellie run rẩy khi mở lá thư người quản gia vừa mới đưa. Mắt cô lướt qua những hàng chữ và cô nín thở.

Eleanor thân mến,

Anh đã dành cả ngày để chuẩn bị một chuyến đi chơi lãng mạn cho riêng chúng ta. Gặp anh ở chỗ xích đu trong một giờ nữa.

Người chồng tận tâm của em,

Charles

Ellie ngẩng lên nhìn Helen, cô ấy đã cùng cô cầu nguyện trong một tiếng qua. “Đây là một cái bẫy”, cô thì thầm, đưa cho Helen lá thư.

Helen đọc và ngẩng lên, “Làm thế nào em chắc được?”

“Anh ấy sẽ không bao giờ gọi em là Eleanor trong một lá thư riêng tư như thế này. Đặc biệt nếu anh ấy đang cố làm việc gì đó lãng mạn. Anh ấy sẽ gọi em là Ellie. Em chắc chắn.”

“Chị không biết”, Helen nói. “Chị đồng ý với em là có điều gì đó không hợp lý, nhưng em có thể phân biệt được trường hợp nào thì cậu ấy sử dụng tên đầy đủ trường hợp nào sử dụng tên thân mật của mình sao?”

Ellie gạt câu hỏi đó sang một bên. “Hơn nữa, Charles đã lập ra những biện pháp hà khắc kể từ khi có người can thiệp vào cái yên cương. Chị thực sự nghĩ rằng anh ấy lại cho em lá thư bảo em đến nơi hoang vắng một mình sao?”

“Em nói đúng”, Helen nói cương quyết. “Chúng ta sẽ làm gì?”

“Em sẽ phải đi.”

“Nhưng em không thể!”

“Có cách nào khác để em tìm ra tung tích của anh ấy đâu?”

“Nhưng Ellie, em sẽ bị ám hại. Chắc chắn người bắt cóc Charles cũng có ý định làm hại em.”

“Chị sẽ phải tìm người giúp. Chị có thể đợi ở xích đu và quan sát chuyện xảy ra. Sau đó chị có thể đi theo em sau khi em bị bắt.”

“Ellie, chuyện này có vẻ nguy hiểm.”

“Không có cách nào khác”, Ellie nói dứt khoát. “Chúng ta không thể cứu Charles nếu không biết anh ấy ở đâu.”

Helen lắc đầu. “Chúng ta không có thời gian để tìm giúp đỡ. Em phải có mặt ở xính đu trong một giờ nữa.”

“Chị nói đúng.” Ellie hồi hộp thở ra. “Chúng ta sẽ phải tự cứu anh ấy thôi.”

“Em điên à?”

“Chị bắn được súng không?”

“Được”, Helen trả lời. “Chồng chị đã dạy chị cách bắn.”

“Tốt. Em hy vọng chị không cần dùng đến nó. Chị sẽ đi cùng Leavey đến xích đu. Trong những người hầu. Charles tin tưởng anh ta hơn cả.” Sau đó mặt Ellie nhăn nhó. “Ôi, Helen, em đang nghĩ gì thế này? Em không thể yêu cầu chị làm việc này.”

“Nếu em đi chị sẽ đi”, Helen cương quyết nói. “Charles đã cứu chị khi chồng chị qua đời và chị không có nơi nào để đi. Giờ là lúc chị đáp trả ân huệ đó.”

Ellie lắm chặt tay Helen. “Ôi, Helen. Anh ấy thật may mắn vì có chị là họ hàng.”

“Không”, Helen chữa lại. “Anh ấy thật may mắn vì có em là vợ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.