Ranh Giới

Chương 10: Ly biệt



_Rầm ! Rầm ! Rầm !

_Mẹ làm gì vậy , sao lại khoá trái cửa ngoài ?

_Cứ ở trong đó mà suy ngẫm đi con , nghĩ cho thấm vào nhé ! -Mẹ đứng ngoài nói vọng vào .

_Nhưng con còn phải đến trường , còn phải đi học .

_Sắp nghỉ hè đến nơi rồi , tổng kết điểm rồi. Mày đến trường chỉ đàn đúm chơi bời chứ học hành gì !?

_Mẹ !!! -Tôi gào lên .

_Yên tâm , mẹ viết đơn xin nghỉ học 3 ngày cho mày rồi ,3 ngày liệu có đủ cho mày khai thông cái đầu óc tội lỗi kia không hả con ?

_Không ..đừng , mẹ !!

_Thức ăn trong tủ lạnh đấy , đủ ăn từ giờ đến chiều, hâm nóng lại mà ăn , tao đi làm đây ! Trừng phạt mày như thế này là quá nhẹ rồi ...

Tiếng mẹ nói cứ xa dần , tôi hoảng hốt đập cửa , thét lên trong tuyệt vọng :

_Đừng ..mẹ ..con xin ..!!!

Tiếng kêu của tôi vọng vào khoảng không gian im ắng và tĩnh mịch của khu tập thể công nhân viên chức , giờ này mọi người chắc cũng đã đi làm hết , tôi gục xuống , nước mắt lăn dài trên má ...

.

****

.

Từng đám mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời xanh ngắt , phản chiếu xuống mặt hồ gợn sóng , thấp thoáng bóng một vài chú chim bói cá đang chao liệng tìm mồi . Xa xa trên bãi thảo nguyên xanh mướt , từng đàn bò đang nhở nhơ gặm cỏ ,những cánh bướm dập dìu bên những khóm hoa cúc dại .Mặt trời toả một thứ ánh sáng dìu dịu và ấm áp xuống vạn vật . Tất cả đều hài lòng trong một khung cảnh yên bình và quen thuộc ...

_Úi ! Anh bắt được em rồi nè !

_Trượt rùi ..lêu lêu ..còn lâu nhé .-Vẫn cái điệu bĩu môi lè lưỡi quen thuộc , bóng dáng nàng tha thướt chạy trên bãi cỏ xanh ngắt .

_Để xem !! -Miệng nở nụ cười ngập tràn hạnh phúc , tôi chạy theo sau nàng

Giữa cảnh vật nên thơ , như đôi bạch yến khăng khít , như đôi chim oanh líu lo , hai tâm hồn đồng điệu đang sống và tận hưởng những hương vị ngọt ngào của mối tình đầu , bỡ ngỡ nhưng nồng nàn và da diết .

_Chạy nè ! -Tôi lao người tới ôm chầm lấy nàng , hai chúng tôi ôm chặt lấy nhau lăn mấy vòng trên bãi cỏ xanh mướt ..Tôi chống tay lên nhìn nàng , nàng cũng đang e lệ ngước lên nhìn tôi , đôi má ửng hồng . Tôi cúi xuống ..nàng vòng tay lên ôm lấy cổ tôi , 2 đôi môi nóng bỏng tìm đến nhau , quấn lấy nhau , cuồng nhiệt trong men say tình ái . Trong cơn mê bất tận , tôi thò tay xuống vạt áo dài của nàng kéo lên , nàng ưỡn người hưởng ứng . Thế rồi trong tiếng thở dồn dập , nàng đưa tay cởi những chiếc cúc áo của tôi ra . Trong chốc lát , 2 cơ thể đã không còn một mảnh vải che thân , trần trụi và nóng hổi . Chúng tôi hòa quyện vào nhau ...

_Sẹt ..sẹt ..Đoàng !! -Bỗng một tiếng sét rạch ngang bầu trời ,đánh thẳng vào dòng cảm xúc đang thăng hoa của tôi và nàng . Giật mình hoảng hốt , chúng tôi nhìn lên , bầu trời trong xanh hiền hoà khi nãy đã biến mất , từng đám mây đen kéo đến ùn ùn , cảnh vật trở nên xám xịt trong cơn cuồng nộ của thiên nhiên . Mặt hồ bỗng nhiên dậy sóng , từng con sóng thần dựng lên cao ngút với sức công phá khủng khiếp đang lao vào chúng tôi với tốc độ kinh hoàng . Nàng sợ hãi nép chặt vào tôi run rẩy :

_Anh ..đừng buông em ra nhé !

Xiết chặt nàng vào lòng tôi nghiến răng :

_Chừng nào trái tim anh còn đập , anh sẽ ...

_Ầm !! Ầm ...-Chưa kịp nói hết câu ngọn sóng đã ập vào 2 chúng tôi , chới với trong dòng nước lạnh buốt , tôi thấy tay tôi hụt hẫng và trống trải ! Nàng đâu rồi ???? Lấy hết sức bình sinh , tôi cố bơi lên , ngoi lên trong dòng nước đang cuộn trào chảy xiết ..

_Oà oà !! -Vừa ngoi lên khỏi mặt nước , hít một hơi thở thật sâu , tôi thảng thốt ngó xung quanh , gào lên gọi tên nàng trong sự lo âu và sợ hãi tột cùng :

_Ngọc ! Ngọc ! Em đâu rồi ??? Trả lời anh đi , trả lời anh đi !!!

_Em đây , em đây , anh ở đâu , cứu em ...?-Giọng nàng bỗng vọng đến bên tai . theo phản xa tôi lao người về nơi có tiếng gọi , dốc sức bơi cật lực . Đây rồi !! Tôi hồn phi phách tán khi thấy nàng đang chới với giữa một dòng nước xoáy ,không chút do dự tôi lao người đến :

_Anh đây ..cố lên , đưa tay cho anh !!

Nàng cố vươn cánh tay nhỏ nhắn yếu ớt về phía tôi , 2 cánh tay quờ quạng trong dòng nước xoáy ngày càng mạnh .Bỗng tôi vui sướng khi nắm được tay nàng , tôi hét lên át tiếng mưa bão :

_Anh giữ được em rồi , anh giữ được em rồi , anh sẽ không buông ra đâu , anh hứa !!

Nhưng dòng nước xoáy ngày càng mạnh và hung dữ hơn , nó càng hút nàng xuống sâu hơn nữa ,tôi cũng đã dần dần kiệt sức , đôi mắt nàng nhìn tôi trong tuyệt vọng . Tôi mỉm cười đau đớn :

_Không cứu được em , anh sẽ chết cùng em , anh sẽ ôm em cho đến khi trái tim anh ngừng đập !

Hai hàng lệ tuôn trào trên khoé mi nàng , từ trong đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc vô bờ :

_Anh !! Hãy nói là anh yêu em đi !

Tôi nức nở :

_Anh yêu em ! Anh yêu em , mãi yêu em , vũ trụ có thể tan biến , nhưng tình yêu của anh thì không !

_Vậy hãy hứa với em một điều !

_Không chỉ một mà trăm ngàn điều anh cũng hứa với em !

_Anh ...hãy ..sống !-Nói dứt lời nàng buông bàn tay đang nắm lấy tay tôi ra , nhìn tôi nở nụ cười mãn nguyện ...Tôi bàng hoàng lao theo :

_Không ..em ...Ngọc !! Đừng làm thế !! Không !!!

Nhưng bóng nàng đã khuất vào trong làn nước xoáy , tôi định nhào vào thì giữa lần nước xoáy một cột nước phụt mạnh lên cao hất tung tôi ra , tôi thét lên trong tuyệt vọng :

_Không !! KHông !! KHông ....

.

****

.

_Ào ào ! -Một dòng nước mát lạnh hắt vào mặt tôi , giật mình bừng tỉnh cơn mê , đôi mắt vẫn còn chưa hết bàng hoàng tôi xoay người nhìn quanh, mẹ đang đứng cạnh giường :

_Mày điên mất rồi con ạ , giữa trưa mê sảng cái gì mà nói lung tung , may mà tao quên quyển chứng từ nên về nhà , không thì chẳng biết mày còn điên đến đâu nữa ,hôm nay là ngày thứ 3 rồi mà xem ra vẫn chẳng khá hơn ,khéo phải xin nghỉ đến bế giảng thôi , con ơi là con , sao lại khổ thế này chứ .-Mẹ buồn rầu than .

Tôi vẫn ngồi thần người ra , những lời mẹ nói nào có lọt vào tai tôi được câu nào . Đột nhiên tôi bật dậy nhảy xuống giường định phi ra cửa , bỗng nhiên chân tôi như vấp phải một cái gì đấy.

_Hự !! Rầm !! - Tôi nằm sóng soài dưới đất , định thần lại , tôi ngoảnh lên nhìn mẹ giận dữ :

_Mẹ !! Sao mẹ lại xích chân con vào giường !?

_Không xích mày để ngày nào mày cũng đấm cửa đấm tường toét hết cả tay ra à con ???-Mẹ rơm rơm nước mắt nhìn 2 bàn tay trầy trụi của tôi với một bàn tay đang băng nhưng cũng bị bung hết ra, nghẹn ngào nói :

_Thôi , cố chịu nốt hôm nay , mai mẹ đưa con vê quê ngoại chơi , lâu không vè bà nhớ con lắm đó , thôi , giờ ngủ tiếp hoặc xem tivi , mẹ mua truyện tranh mới cho con này ,nghỉ ngơi đi ! Mẹ đi làm đây .-Vứt bọc sách xuống giường mẹ quay người đi ra cửa . Tôi gào lên tay cố cào cấu dười nền đất để giãy ra :

_Không !! Mẹ thả con ra đã ,con biết lỗi rồi , con không muốn , con không muốn !!

_Sầm !-Tiếng đóng cửa lạnh lùng của mẹ là câu trả lời ...

.

****

.

Khóc than vật vã một lúc thì tôi lại mệt nhoài , tôi ngồi bó gối thu lu ở góc giường , thổn thức như một thằng tù .

_Thế hả ! Chết thật , sao cháu không nói với bác sớm .-Bỗng có tiếng mẹ tôi lại đang vọng về ngày một rõ , tôi giật mình , liền nằm ngay ngắn xuống và đắp chăn trả vờ ngủ .

_Hôm nay mới có thông báo từ đội bóng của tỉnh bác ạ .-Một giọng nói hơi khàn khàn không lẫn vào đâu được ...tôi mở trừng mắt ..thằng Sơn ! Nó vào đây làm cái qué gì !???

Nghe lách cách ngoài cửa , tôi lại nhắm mắt vào .

_Dậy dậy , con ơi , có tin vui .-Giọng mẹ hồ hởi , mẹ khẽ lay lay vai tôi .

_Gì nữa đây mẹ .-Giả vờ uể oải tôi đứng dậy , hé mắt nhìn thằng Sơn đang đứng cạnh mẹ tôi nhăn răng cười , bỗng thấy nó nháy mắt với tôi ra dấu hiệu khiến tôi chột dạ .

_Trời , tuyển thủ U17 của tỉnh sao lại bị xích thế này ??-Nó giả vờ thảng thốt .

_Ấy chết ! Bác quên mất ..-Mẹ tôi lập cập rút khoá ra mở xích cho tôi rồi tỏ vẻ hối hận :

_Mẹ xin lỗi ! Nếu biết hôm nay con đi tập trung thì đã không nhốt con ở nhà thế này , mẹ xin lỗi !

Tôi vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì , bỗng thằng Sơn nguýt tôi , rồi nó lao vào kéo tôi dậy giọng hối hả :

_Huấn luyện viên đang chờ ở trường ,nhanh thay quần áo đi , không thì không kịp đâu .

_Phải rồi , nhanh lên con .-Mẹ tôi cũng sốt sắng .

Lần này thì tôi cũng lờ mờ hiểu ra vấn đề , nhìn cái bản mặt đang diễn kịch của thằng Sơn , tôi cố nín cười . Mặc vội quần áo vào chào mẹ ,rồi tôi và nó lao nhanh ra cửa ...

.

****

.

_Đại ca !!!

_Mày đang diễn cái trò gì đấy .-Tôi trố mắt nhìn thằng Sơn đang trịnh trọng đứng chắp tay xá tôi .

_Đại cả quả là cao thủ - Nó nhìn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ

_Cao cái gì cơ ?

_Tán đổ được sếp thì đúng là quá cao thủ rồi còn gì , sếp xinh như mộng ,lại học giỏi ,sống được lòng tất cả mọi người , tụi em chỉ giám kỉnh nể , không giám mơ tưởng , thế mà đại ca lại cưa được sếp . Nên giờ đây tất cả con trai lớp 11A2 sẽ là đàn em của đại ca .-Nó lại chắp tay xá lần nữa .

_Mày ...-Tôi đỏ mặt , định gắt lên , nhưng cứng họng không nói được gì , ức chế tôi xoay người bước đi .

_Đại ca , khoan đã !-NÓ gọi giật giọng .

_Gì nữa đây ? -Tôi quay lại bực dọc .

_Đại ca định đi đâu ?

_Không phải việc của mày !

_Chán thế , đang có tin nóng hổi muốn báo cho đại ca mà đại ca lại ...

Bỗng chân tôi sững lại , có một linh cảm nào đó dấy lên trong tôi . Tôi liền quay phắt người lại , nắm cổ áo nó :

_Tin gì , nói mau ..??

_Ấy , từ từ , để em nói ...sếp hôm nay chuyển nhà theo bố mẹ vào Nam ..

Đất dưới chân tôi như muốn sụp đổ , tai tôi ù đi . Nó !? Nó đang nói gì vậy ?

_Đại ca , đại ca ...có sao không , có nghe em gọi không ? -Giọng nó văng vẳng bên tai , khiến tôi sực tỉnh , tối điên cuồng nắm chặt cổ áo nó lắc manh :

_Mày nói lại , nói lại tao nghe ?? Nàng ....Ngọc đi đâu ???

_Bố sếp xin được việc trong Sài Gòn , nên sếp và mẹ cũng theo cùng vào đó luôn ,lúc em qua nhà sếp thì thấy họ đang dọn dẹp đồ để ra ga , sếp có gửi em đưa cho đại ca cái này .-Nó rút ra tờ giấy hồng hồng được gấp cẩn thận . Tôi run run cầm lấy , tim như nghẹn lại !! Rồi trong trạng thái kích động mạnh tôi xoay người nhắm hướng nhà nàng chạy thật nhanh ...

_Đại ca chờ em với ...

.

****

.

Tôi ngước mắt nhìn cây bàng xanh lá toả bóng mát , ngày nào nàng còn đứng đây nhìn tôi , vẫn chiếc cổng quen thuộc , cảnh vật xưa cũ ..nhưng người thì đã không còn . Bất giác 2 hàng lệ nóng hổi tuôn trào .Ngôi nhà hoang vắng lạnh lẽo đang nhoà đi trước mắt ...không cam lòng , tôi quay người nhắm hướng ga tàu ...lòng nhen nhúm một chút hy vọng nhỏ nhoi ...

_Tu .. tu .. Tu !

Từng tiềng còi táu hú xa dần xa dần , mang theo chút ít hy vọng cuối cùng của tôi , sân ga vắng tanh không một bóng người . Tôi vẫn chạy mải miết theo đường ray trong nỗi tuyệt vọng vô bờ bến ...chiều dần buông xuống , mệt mỏi tôi gục ngã ...bỗng tờ giấy trong túi áo rơi ra ...là của nàng gởi cho tôi ư ? Tôi cầm lên giở ra , vãn dòng chữ xinh xinh nàng viết ngày nào , không lẫn vào đâu được , nhưng đang nhoà dần trong mắt tôi , từng dòng nước mắt nóng hổi rơi trên những dòng chữ ấy ...khẽ lau nước mắt ,nén tiếng nấc nghẹn đang dồn ứ trong cổ họng ,từng dòng chữ thân yêu dần hiện ra qua làn lệ đẫm nỗi xót xa :

"Hoàng tử mít ướt của em ! Đừng khóc nữa .." -Tôi nấc lên , nhưng vẫn cố nén nỗi đau đang quặn thắt trong tim , tôi đọc tiếp :

"Em cũng muốn gọi anh bằng cái tên thân thương như vậy ..bởi tình yêu của chúng ta chẳng phải cũng bắt đầu bằng những giọt nước mắt sao ? Những ký ức của ngày hôm ấy luôn khắc sâu trong tim em hình ảnh một chàng trai run rẩy , ôm em bật khóc khi ngỏ lời ..thật ngộ làm sao . Nhưng nhìn anh khóc ..thật đẹp , và kể từ lúc ấy em biết trái tim của hai đứa mình đã hoà chung một nhịp .

Hoảng tử mít ướt đã đi vào cuộc đời em , cho em biết thế nào là yêu và được yêu , giúp em thêm niềm tin , lạc quan vào cuộc sống . Có thêm bản lĩnh đễ vượt qua những sóng gió đầu tiên của cuộc đời ...Những ngày tháng qua là những ngày hạnh phúc nhất đối với em , và em sẽ đặt những kỷ niệm êm đẹp đó vào sâu trong tim , ở nơi trân trọng , trìu mến nhất . Nếu cuộc đời là một cuốn tiểu thuyết thì chương đầu tiên của em là những câu chuyện cổ tích mà anh đã viết vào đó những dòng đầu tiên .

Đã sang một trang mới rồi ..anh !! Như anh vẫn thường hay nói chúng ta vẫn chỉ là những đứa trẻ già trước tuổi mà thôi , vẫn chưa thể tự nắm bắt vận mệnh của mình ...!

Anh !!! Hãy hiểu cho em , và đừng khóc nữa , anh đã phải khóc nhiều rồi ...hứa với em , đừng để tình yêu của chúng ta ...kết thúc cũng bằng những giọt nước mắt !!

Công chúa mít ướt của anh !

Mai Ngọc"

Từng dòng chữ cuối cùng nhoè đi .Nàng đã nói dối , chẳng phải nàng cũng đã khóc khi chấp bút bức thư này sao ? Ngước đôi mắt vô hồn đang tê dại trong nỗi đau cào xé tâm can , tôi nhìn lên . Hoàng hôn đã buông xuống đường ray , kéo dài hun hút . Mặt trời đang chiếu những tia nắng le lói cuối cùng ...

" Nếu sau này chúng ta có xa nhau , mỗi khi nào nhớ đến em , anh hãy nhìn về phía mặt trời mỗi lúc hoàng hôn xuống ...em sẽ đến cùng với nhưng tia nắng cuối cùng ...với anh !"

"..Vật đổi sao dời ai biết được

Nhưng em nguyện chờ mãi nơi đây "

Tiếng nàng ngày nào từ miền sâu thẳm trong tiềm thức thì thào bên tai ..

"Nhưng em nguyện chờ mãi nơi đây , nhưng em nguyện chờ mãi nơi đây "..-Tôi gào lên : _Em là đồ nói dối , nói dối , nói dối , anh không tin em nữa , không tin nữa , không bao giờ hứa ..không bao giờ hứa nữa !!!!

Nắng tắt hẳn , ánh chiều tàn phủ xuống một màu ảm đạm , tôi gục xuống đường ray oà khóc nức nở .

Bỗng có một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi , tôi ngoảnh lên thổn thức . Thằng Sơn hướng đôi mắt buồn rầu nhìn xa xăm , lần đâu tiên tôi thấy nó tâm trạng như vậy :

_Về thôi đại ca , bánh xe lửa cứng lắm , không nhằn được đâu !! - Cố pha trò như mọi khi , nhưng lần này giọng nó trầm buồn .

Rồi nó dìu tôi đứng dậy , bóng 2 thằng thất thểu rồi khuất dần trong màn đêm đang buông xuống ga tàu . Hoang vắng và lạnh lẽo , như lòng tôi vậy ....

.

.

(HẾT PHẦN 1 - MỜI ĐỘC GIẢ ĐÓN ĐỌC PHẦN 2)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.