Ranh Giới

Chương 14: Người quen cũ



_Hiếu, dậy đi con ! Mấy giờ mà còn ngủ ?

_.....

_Dậy, có dậy không thì bảo !?-Mẹ lại vơ cái gối đập túi bụi vào mặt tôi .

_Trời ơi, còn sớm mà mẹ !-Tôi làu bàu rồi vơ cái chăn trùm lên đầu .

_Sớm cái gì mà sớm, tao đến giờ đi làm rồi đây, dậy đi.!-Mẹ lại lôi tuột cái chăn ra, rùi phát vào mông tôi một cái .

_Đây con dậy đây, thì mẹ cứ đi làm đi, 7h30 con mới vào lớp, từ đây đến trường mất có 10 phút thôi mà mẹ .-Tôi bực bội chồm dậy gắt, đầu tóc rối bù, khuôn mặt thì vẫn chưa hết ngái ngủ .

_Cái gì hả ?-Mẹ tròn mắt nhìn tôi .

_Thì từ đây ...-Bỗng nhiên tôi sực tỉnh, đưa tay bịt miệng, rồi cười trừ :

_Thì mẹ cứ đi làm đi, con dậy đây !

_Ôi trời ơi ! Con tôi, ngày kia là nhập học rồi mà mày cứ như đang ở trên mây vậy, dậy ăn sáng đi rồi xem sắp xếp đồ đạc sách vở ra sao, cái gì cần mang thì mang, cái gì không cần thì để nhà, sáng mai mẹ với mày xuống Hà Nội xem ăn ở thế nào, dậy đi ! -Mẹ thở dài rùi nói một thôi một lèo .

_Ơ thế mẹ không đi làm à ?

_Thì tao xin nghỉ ! Chứ để mày xuống một mình thế có được cái việc gì không ? Đi lang thang 5 ngày trời đã chẳng được cái nước non gì lại còn bị móc trộm mất ví, chán lắm con ạ !!-Mẹ thở dài thườn thượt .

_Vâng ạ ...-Tôi cúi đầu lí nhí .

_Thôi dậy đi, giờ không còn bé bỏng gì nữa đâu mà cứ nhõng nhẽo mẹ, sinh viên thanh niên rồi, tác phong phải nhanh nhẹn, không có được lề mề, nước đến chân rồi mới nhảy, đấy mày xem gương cậu Đức đấy, rồi anh Cường nhà bác Mai , rồi ....

_Hình như mẹ muộn giờ làm rồi đấy -Tôi ngẩng lên ngắt lời mẹ .

_Thôi chết !-Mẹ cuống quýt vơ vội cái túi rồi tất tả đi ra cửa, không quên nói vọng lại :

_Xôi để trên bàn, đánh răng xong ăn rồi xem dọn dẹp đồ đạc tư trang sách vở đi nhé , 1 tiếng nữa tao điện về mà vẫn còn nằm đấy là chết với tao đấy ....

Tiếng mẹ nói cứ xa dần xa dần . Tôi thở phào nhẹ nhõm, rồi nằm phịch xuống giường , gối đầu lên tay nhìn lên trần nhà ..

Tính mẹ hay lo xa thật, sáng mai mới đi cơ mà, tối nay dọn dẹp thì đã sao ? Hình như từ bao giờ mẹ đã có thói quen lôi tôi dậy vào mỗi buổi sáng , bất kể là đi học hay là ngày nghỉ, và mẹ thì luôn có lý do ...Nhưng thôi không sao ! Cũng chỉ nốt hôm nay và ngày mai nữa thôi , là tôi sẽ không còn phải chịu sự quấy rầy phiền phức quen thuộc đã theo tôi suốt những ngày ấu thơ ...Nhưng mà ...liệu mình có thể tự dậy sớm đúng giờ mà lên giảng đường không nhỉ ??

Khi nãy lúc còn đang ngái ngủ, tôi đã lầm tưởng mình vẫn còn đang là một cậu học sinh ...Phải chăng trong tâm trí tôi vẫn chưa sẵn sàng để bước vào một cuộc sống mới không có mẹ ở bên ?! Ôi không ! Chắc không phải như vậy đâu , những trải nghiệm trong 5 ngày ngắn ngủi vừa qua đã giúp tôi tự tin và bản lĩnh lên rất nhiều. Với lại dù sau này trưởng thành, có sải cánh tung bay khắp phương trời đi chăng nữa nhưng khi trở về bên mẹ thì tôi vẫn mãi chỉ là một đứa trẻ ...đó là điều hiển nhiên mà .

_Kíng koong .!!! -Chuông đồng hồ điểm 8h khiến tôi giật mình ...

Uể oải ngồi dậy gấp chăn màn, rùi làm vệ sinh cá nhân . Lúc đánh răng, nhìn lại mình trong gương, tôi thấy mình cũng ra dáng một người đàn ông đấy chứ ! Cái đầu tổ quạ mỗi khi ngủ dậy thì không thay đổi, còn dáng dấp thì đã khá là manly rồi, cơ bắp nẩy nở vạm vỡ, lại còn râu ria mọc lún phún nữa, tôi xoa nhẹ lên cằm mỉm cười hài lòng ...đứa trẻ ư ? Chỉ với mẹ mà thôi ^^ ...

.

****

.

_Reeng ..reeng... !-Đang nhồm nhoàm ăn sáng, bỏ gói xôi xuống bàn tôi chạy đến nghe điện .

_Alo !

_Mẹ đây ! Dậy chưa con ?

_Mẹ không thấy con đang ăn à !?-Cố nuốt miếng xôi đang nghẹn trong cổ tôi càu nhàu.

_Sao giờ mới ăn, thế đã dọn dẹp gì chưa ?

_Có tí đồ dọn lúc nào chẳng được, mai mẹ con mình mới đi cơ mà !

_Mày dọn ngay đi, lát nữa đi luôn !

_Sao ạ ?

_Lát nữa đi xuống Hà nội luôn !

_Sao mẹ bảo là sáng mai mới đi !?

_Tao tìm được chỗ ở cho mày rồi, xuống ngay mà còn chuẩn bị !

_Mẹ nói gì cơ ? Ở đâu vậy ? –Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên, mình xuống Hà Nội 5 ngày mà chẳng ăn thua gì mà mẹ chỉ ở nhà mà kiếm được chỗ trọ cho mình. Chuyện viễn tưởng chăng, tôi hỏi lại lần nữa :

_Không phải mẹ đang đùa con đấy chứ ? Mẹ xuống Hà Nội lúc nào mà tìm cho con vậy ?

_Tao không đùa ! Cũng chẳng phải xuống ! Mày có còn nhớ chú Phong không ? Chồng cô Mến trước làm cùng mẹ ở xí nghiệp may đó ?

Chú Phong ...nào ạ ? Mà có liên quan gì đến chuyện thuê phòng trọ hả mẹ ?

_Thôi thôi ! Không giải thích nữa tốn tiền điện thoại, cứ dọn dẹp chuẩn bị sẵn đi, lát mẹ về rồi nói chuyện sau !

_Nhưng mà mẹ ...khoan đã ...!

_Tút ...tút..tút..tút...!

Tôi bần thần bỏ máy xuống mà vẫn chưa hiểu mô tê nó ra làm sao, tính mẹ vẫn vậy, toàn tự quyết lấy mọi việc rồi đến phút chót mới thông bao cho người trong cuộc là tôi đây, rõ là mẹ vẫn chưa coi trọng mình - người đàn ông duy nhất trong nhà này, chán thật . Tôi uể oải đi dọn dẹp đồ đạc quần áo sách vở, trong đầu vẫn lần quẩn câu hỏi :

“Chú Phong ?? Chú Phong nào nhỉ ??”

Chỉ khoảng 30 phút là mọi thứ đã đâu vào đây, cũng chỉ có một ba lô quần áo, một ba lô sách vở, một cái bàn gấp, và mấy đồ lặt vặt sinh hoạt cá nhân, lần này thì đầy đủ hơn lần trước . Tôi thay quần áo rồi đút tay túi quần ra đứng trước cửa nhà, khu tập thể vẫn vắng lặng như tờ, vậy là mình sắp sửa tạm biệt không gian yên tĩnh quen thuộc nơi đây để chuẩn bị hoà vào nhịp sống ồn ào, hối hả và ... đầy bụi bặm ở dưới Hà Nội rồi . Tôi ngẩng lên ngắm nhìn xung quanh , hít thở bầu không khí trong lành đã nuôi dưỡng tôi suốt những năm tháng qua ...

_Brrừm ..brừm ...!-Có tiếng động cơ vọng đến, tôi ngoảnh lại nhìn. Thấy có một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng đang đi từ cổng vào . Chà !! Logo của Merrcedes, hàng hiếm ở nơi tình lẻ này, hôm nọ xuống Hà Nội, ngồi quán nước nghe mấy bác sinh viên đàn anh hay ngâm nga câu :”Nhất Mẹc nhì Bi tam Rì tứ Nis” mà tôi cũng chả hiểu nó nghĩa là thế nào nữa, sau đánh bạo lân la hỏi một anh thì ông ấy cười sằng sặc :

”Chú em mới từ quê ra tỉnh hả ? Mẹc là Mercedes , Bi là BMW , Rì là Camrry , Nis là Nissan hiểu chưa ? Đây là top 4 xe hơi đang được liệt vào hàng đại gia trên thị trường !”

Nói xong ông ý quay ra đường nhìn một chiếc xe hơi vừa chạy qua với anh mắt đầy ngưỡng mộ và mơ ước, rồi lại cúi xuống lẩm nhẩm :

“Hôm qua lại kép, ác thật, cầu về 5 ngày đúng ngày đánh thì gãy, mẹ kiếp . Hôm nay ông bắt chết con 1, chặn đầu chặn đít thì mày có chạy đằng trời ! Chị ơi , ghi cho em ...”

Tuy rằng không hiểu những lời nói của ông ý lắm, nhưng tôi cũng hiểu là ông ý đang tính đề, vì ngày xưa mấy thằng bạn tôi thi thoảng cũng đánh. Mà thôi, chẳng quan tâm nhiều đến điều đó làm gì, trò cờ bạc mà. Tôi đang rất có hứng thú với những kiến thức mới mẻ ngoài xã hội này, tôi gật gù lẩm nhẩm :

“Nhất Mẹc ,nhì Bi ...”

_Kitsss... !-Tiếng xe thắng ngay trước mặt khiến tôi giật mình . Sao lại dừng trước nhà mình vậy ? Tôi đang nghĩ đây là khách của bác Tùng giám đốc địa chất cũng ở trong khu tập thể này, chắc là hỏi đường thôi ...

_Cạch ..!- Bỗng cửa xe mở, mẹ bước từ trong ra . Tôi trợn mắt há hốc mồm .

_Sao dọn hết đồ chưa ông tướng ?-Mẹ nhìn tôi cười .

_Con ...rồi mẹ ạ !-Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên .

_A ! Chào ông cháu , còn nhớ chú không ? Dạo này cao lớn đẹp trai phong độ quá, ngày xưa lên đám cưới chú chỉ bé bằng từng này, thế mà giờ lớn tướng rồi, nhanh thật đấy !!

Tôi ngoảnh lại nhìn, một người đàn ông to béo bước xuống đằng cửa lái, nhìn tôi cười. 2 má núng nính như phật di lặc . Sao ông ta lại biết tôi nhỉ ?

_Chú ??? Cháu chào chú ạ !-Dù chưa biết là ai nhưng tôi vẫn cúi chào theo phép lịch sự

_Nó lớn nhưng mà còn tồ lắm ! Thôi vào nhà đã em !-Mẹ quay sang mời người đàn ông đó vào nhà .

Chú ý bước qua tôi, đưa tay vỗ vỗ lên vai, đôi má núng nính lại rung rinh, rồi nhìn tôi gật gù cười :

_Càng lớn càng giống bố !

Tôi chú ấy bước vào trong nhà, tôi cũng đi theo sau mà lòng ngổn ngang những thắc mắc, sao lại biết cả bố mình nữa à ?

.

****

.

_Uống nước đi em !-Mẹ đưa chén trà về phía chú .

_Vâng em xin chị ! – Chú ấy đón chén trà rồi quay sang tôi vẫn đang trố mắt nhìn :

_Vẫn chưa nhận ra chú à ? Trí nhớ ông cháu kém quá ?

_Dạ ..không ...cháu ?-Tôi gãi đầu lắp bắp .

_Mười mấy năm rồi làm sao nó nhớ hả em ! Này con, đây là chú Phong chồng cô Mến lúc sáng mẹ bảo đấy ....có nhớ ngày xưa ai hay mua kẹo bột cho con ăn không ?-Mẹ đỡ lời rồi gợi ý cho tôi .

Trong đầu tôi lờ mờ hiện ra một chút hình ảnh nào đấy, rồi bỗng loé lên . Tôi đứng bật dậy hét lên :

_A ! Chú Phong ! Cháu nhớ rồi ...ngày xưa chú gầy lắm mà !

Cả chú và mẹ tôi cùng bật cười, chú vừa cười vừa nói :

_Chỉ có mày được phép cao lớn và to ra thôi à, chú không cao được thì cũng phải phình ra chứ .

_Thế nên cháu mới không nhận ra chú được cũng phải thôi !-Tôi nhoẻn cười .

Ngày xưa thời gian mẹ tôi còn làm ở xí nghiệp may trên Phong Châu, có làm cùng với chú và cô Mến, và cũng khá là thân thiết . Sau đó chú lấy cô Mến, năm ấy tôi cũng sắp vào lớp 1, tôi chỉ nhớ là chú ấy rất vui tính và hay mua kẹo cho tôi ...vậy thôi . Sau khi chú lấy cô Mến được một năm thì xí nghiệp giải thể, mẹ tôi xin vào trong ngành Ngân hàng rồi chuyển công tác xuống đây . Từ ấy cũng không có tin tức gì của cô chú ấy, rồi cái đầu non nớt của tôi cũng chẳng còn nhớ gì nữa cả . Tự nhiên giờ chú lại xuất hiện đột ngột khiến tôi không khỏi bất ngờ nhưng cũng rất vui ...

_Chú ! Thế cô đâu ạ ? Sao không đi cùng với chú ạ ?

_Cô mày ở nhà thôi, cô mày có việc của cô mày, chú có việc của chú, làm sao lúc nào cũng kè kè bên được, mất tự do lắm ông cháu ạ !-Chú nháy mắt rồi nhìn tôi cười nói tiếp :

_Biết nhà rồi lúc nào chú sẽ dẫn cô và em qua đây chơi !

_Oh ! Thế em ấy được mấy tuổi rồi ạ ?

_Vợ chồng chú cũng kế hoạch nên sinh muộn, cái cún nhà chú mới được 4 tuổi.

_Vậy ạ ! Thế hôm nào có dịp chú đưa em và cô lên đây chơi nhé .

_Ok ! Nhà chú cũng ở ngay Sóc Sơn thôi ! Mà để nói sau, rồi cháu sẽ gặp mà , giờ ta vào vấn đề chính đi đã, chú cũng không có nhiều thời gian, tầm trưa là phải có mặt ở Hà Nội đón sếp rồi .-Chú đưa tay nhìn đồng hồ rồi nói .

_Phải rồi, chú cháu mày còn ở với nhau lâu dài, còn nhiều thời gian tha hồ mà tâm sự .-Mẹ chen vào .

_Mẹ nói sao cơ ?-Tôi sửng sốt quay sang mẹ .

_Sáng nay mẹ nói là tìm được chỗ trọ cho con rồi còn gì ? Giờ con sẽ ở cùng với chú Phong !-Mẹ nhìn tôi cười.

_Sao ạ ?- Tôi lại quay sang nhìn chú, thấy chú cũng nhìn tôi khẽ gật rồi cười, đôi gò má núng nính rung rinh .

_Công ty chú thuê hẳn cho chú một căn hộ dưới Hà Nội để tiện việc đưa đón sếp Tổng, mà chú cũng chẳng ở mấy, sáng đi tối mới về . Có khi lại phóng về Sóc Sơn ngủ với vợ con . Nên hơi phí , với lại chú ở một mình cũng buồn , quen náo nhiệt rồi , giờ cứ về căn phòng im lìm là lại thấy nẫu ruột . May quá sáng nay có chút việc ở Phúc Yên, lại phải ra Ngân hàng rút tiền nên tình cờ mới gặp mẹ cháu, hỏi han một lúc thì biết cháu vừa thi đỗ đại học, chú rất mừng . Khi biết tin ông cháu chưa tìm được nhà trọ, chú lại càng mừng hơn, cứ về đấy ở với chú, tiền nhà không mất, có điều hoà, nóng lạnh đàng hoàng, ăn uống thì chú cháu mình dưa góp . Đồng ý không ?

Chú nói một thôi một hồi rồi đưa tay vỗ vào vai tôi cười tít mắt, rồi như chẳng đợi câu trả lời của tôi, chú đứng dậy nhìn mẹ nói :

_Thôi hai mẹ con còn tâm sự gì thì nói đi, em mang đồ ra xe trước nhé , 2 cái ba lô kia hả ?

Rồi chú cầm hai cái ba lô của tôi mang ra ngoài . Tôi vẫn chưa hết lơ lửng với những dấu hỏi to đùng đang treo trên đầu .

_Cầm lấy 4 triệu xuống xem đóng tiền học và mua sắm vật dụng, có gì bảo chú Phong tư vấn cho, rồi chủ nhật mẹ xuống xem nhà cửa thế nào !-Mẹ lúi húi dúi sấp tiền vào tay tôi rồi giục :

_Thôi ra nhanh đi không chú đợi, mau lên không lỡ hết việc của chú ấy !

_Mẹ , nhưng con ...

_Không nhưng gì cả, gấp lắm rồi khó tìm phòng lắm, với lại ở với chú ấy điều kiện tốt, mẹ cũng yên tâm về mày hơn !-Mẹ ngắt lời tôi .

_Nhưng con không thích ở nhờ , phức tạp lắm !-Tôi thở dài.

_Phức tạp gì, chú ấy tính cũng thanh niên và thoải mái, với lại sạch sẽ nữa, mày ở đấy chỉ cần không ở bẩn bày bừa bộn là được rồi, thôi đi , nhanh lên ! Tao lại phải ra cơ quan bây giờ đây - Mẹ vừa nói vừa đẩy tôi ra, giục rối rít .

Tôi lững thững bước ra, chiếc xe sang trong đang đứng nổ máy chờ sẵn ở ngoài, chú ngồi sau vô lăng ra hiệu bảo tôi lên xe . Tôi cứ đứng tần ngần, chưa hết bàng hoàng . Mình sẽ được ngồi trong chiếc xe này ư ? Có đang nằm mơ không vậy ?

_Nào còn đứng đấy, lên xe đi con ! Sắp xếp ổn định xong xuôi rồi tối điện về cho mẹ nhé.-Tiếng mẹ lại giục sau lưng .

_Thế mẹ không lên ạ ? Giờ mẹ ra cơ quan bằng gì ?-Tôi quay lại hỏi .

_Mày cứ đi đi, mẹ điện cho cô Yên về đón rồi !

_Vâng ! Vậy có gì tối con điện lại sau !

_Được rồi ! Thôi lên xe đi con, chú đang sốt ruột kìa !

_Vâng !-Nói xong tôi quay lại, bước đến mở cửa xe rồi chui vào ngồi yên vị ở trong .

_Đóng lại chú cánh cửa , đóng mạnh hơn một chút – Chú quay lại nhắc.

_Vâng ạ !-Tôi mở ra rồi lại cẩn thận đóng mạnh vào .

_Tam biệt u chưa ?

_Rồi ạ !

_Ok ! Chú cháu ta lên đường thôi !

Chú nói xong rồi nhấn ga, chiếc xe lướt đi êm như ru, khắc hẳn với những chiếc xe khách mà tôi từng đi . Tôi quay lại nhìn qua kính hậu, thấy mẹ đứng trước cửa nhìn theo, rồi mẹ và cảnh vật quen thuộc ở khu tập thể khuất dần sau cánh cổng . Tự nhiên thấy sống mũi cay cay ...

_Cứ ngủ một giấc đi, khi nào đến nơi chú gọi !

_Vâng ạ ! –Tôi dựa vào ghế xe, mắt nhắm nghiền . Lòng đang háo hức với những gì đang chờ mình phía trước, nhưng cũng lo âu, tất cả chuỗi sự việc đến quá đột ngột khiến tôi chưa thể tiếp nhận ngay được ...Thế rồi những suy nghĩ mâu thuẫn trong đầu cứ tan biến dần, tôi thiếp đi trong sự êm ái của chiếc ghế đệm, điều hoà mát rượi phả vào người ,và bản nhạc không lời du dương chú đang mở ....

“Quả nhiên là nhất Mẹc...”

.

****

.

_Nào dậy ! Dậy thôi đồng chí, đến nơi rồi !- Đang say giấc nồng thì một bàn tay lay tôi dậy, tôi giật mình mở choàng mắt ra, khuôn mặt vẫn chưa hết ngái ngủ . Vấn đôi má núng nính chú nhìn tôi cười .

_Dậy rồi lên phòng ngủ tiếp .

_Không ạ, cháu hết buồn ngủ rồi –Tôi vặn người cho đỡ mỏi rồi với tay mở cửa bước ra ngoài . Ngoảnh nhìn xung quanh, thấy mình đang đứng trong khuôn viên của một khu tập thể, khá là rộng ! Có cả vườn hoa, ghế đá ... Không vắng lặng như ở nhà tôi, ở đây người đi đi lại lại có vẻ nhộn nhịp hơn, hình như cũng trưa rồi thì phải, thấy ai đi về cũng lỉnh kỉnh rau quả và đồ ăn, thi thoảng một nhóm trẻ con đùa nghịch đuổi nhau chạy vụt qua ...

_Nhìn ngắm chán chưa ? Rồi cháu sẽ quen thôi , cầm lấy ba lô rồi đi theo chú .-Chú vừa nói vừa bước ra mở cốp .

_Vâng !-Tôi lại đỡ lấy 2 cái ba lô rồi bước theo chú đi về phía cầu thang.

_Ở tầng mấy hả chú ?

_Tầng 2 thôi ....A chào thủ trưởng !-Chú vừa đi vừa chào một người đàn ông cũng có vẻ đứng tuổi đang bước từ trên cầu thang xuống .

_Cháu chào bác ! –Tôi cũng cúi chào .

_Ai đấy ? -Người đàn ông nhìn tôi xăm soi từ đầu đến chân khiến tôi bối rối .

_À ! Thằng cháu em mới thi đỗ đại học , em bảo nó đến đây ở cùng em cho vui ấy mà !-Chú niềm nở :

_Tối nay nếu thủ trưởng rảnh anh em mình lại làm mấy ván nhé, mấy hôm nay không đánh , vật quá !

_Mày toàn vật gái chứ vật gì cờ !-Người đàn ông cười ha hả .

_Kìa bác lại nói em thế - Chú e dè liếc nhìn tôi :

_Thôi chú cháu em xin phép thủ trưởng nhé, cho cháu nó nghỉ ngơi kẻo đi đường xa mệt, thủ trưởng để ý hộ em cái xe nhé, có gì tối lên phòng em nhâm nhi rồi làm mấy ván

_Ờ, lên đi !

_Cháu xin phép bác ạ !-Tôi cúi người chào lại lần nữa rồi bước theo chũ Dũng, lờ mờ đoán ra người đàn ông đó chắc là bảo vệ hay quản lý gì đó ở khu tập thể này ...

.

****

.

_Sao , ổn không hả ông cháu !- Chú đẩy cửa bước vào rồi quay lại nhìn tôi ra vẻ rất tâm đắc.

Tôi ngó vào , một căn hộ khá rộng với 1 phòng khách, 1 phòng ngủ , một gian bếp và một nhà tắm , tường vôi ve tuy cũng đã bạc màu ,nhưng sạch sẽ, đồ đạc tiện nghi đầy đủ không thiếu cái gì cả . Lại còn có cả điều hoà nữa chứ, thứ mà thời bấy giờ ít có nhà dân nào dùng , chỉ có thể thấy ở các cơ quan lớn hoặc nhà nghỉ - khách sạn . Trời ạ ! Tôi có nằm mơ cũng không giám nghĩ đến việc mình sẽ ở một nơi như thế này trong suốt những năm tháng sinh viên . Tôi đi hẳn vào giữa nhà, nhìn ngắm khắp xung quanh, mặt vẫn chưa hết ngỡ ngàng .

_Hehe ! Chú đã bảo là mày sẽ thích mà ! Thôi vứt tạm ba lô ở đấy rồi nghỉ ngơi đi, có tắm rửa cho tỉnh người thì tắm , mỳ tôm chú để trong tủ bếp, trứng trong tủ lạnh, ăn tạm đi . Giờ chú đang vội , có gì tối chú về thảo luận sau, à cầm lấy chìa khoá này , lúc nào rảnh sẽ đánh thêm 1 chìa nữa ! Thế nhé !

Chú lúi húi tháo một cái chìa trong chùm chìa khoá của chú ném cho tôi, rồi vội vã bước ra ngoài đóng cửa lại . Tiếng bước chân chú xa dần ...

Tôi đứng tần ngần thêm một lúc rồi đi đến tủ lạnh lấy một chai nước lọc ra tu một hơi . Từng dòng nước lạnh xả vào lòng mát rượi , sau đó tôi bước vào phòng ngủ tiếp tục khám phá không gian sống của mình. Oh ! Trong này có một cửa sổ, tôi bước lại mở ra và khẽ reo lên thích thú, đằng sau lại là một con phố lớn khá sầm uất, phía đối diện bên kia đường là một ảnh viện áo cưới rất lộng lẫy , rồi đến những cửa hàng quần áo , tạp hoá, hàng ăn xen kẽ nhau ... Có lẽ cũng đang vào buổi trưa nắng nên người đi lại trên đường cũng ít , thi thoảng có một chiếc xe Bus phóng vụt qua ...nhấp thêm ngụm nước nữa tôi tựa vào cạnh cửa say xưa thưởng ngoạn không gian phố xá đô thị từ căn phòng nhỏ này ... đâu đó có tiếng loa phóng thanh đang phát đi một bài hát ..tôi nghe câu được câu mất ...

“...Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ

Ai đó chờ ai ...tóc xoã vai mềm

Ta còn em ..cây bàng mồ côi mùa đông ..

Ta còn em ...góc phố ...”

Bỗng nhiên tôi thoáng giật mình, “cây bàng ...mùa đông” ư ? Sao nghe thân quen quá ...một hình bóng thân thương ...ngày ấy ...

Hà Nội ơi ! Có lẽ đây là nơi khởi đầu để thực hiện những giấc mơ và hoài bão ...nhưng cũng là nơi để tôi đặt những bước chân đầu tiên trên con đường tìm lại ...tìm lại cuộc sống ...và ...viết tiếp câu truyện cổ tích còn dang dở ...

...cho tôi và cho em ....

.

.

(Còn nữa)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.