Ranh Giới

Chương 23: Đêm đông



Đông về cho cõi lòng thêm cô quạnh

Cho lá vàng, cho hoài niệm cứ rơi

Để nỗi buồn miên man tận chân trời

Tan mộng cuộc đời, người vẫn còn say

Cây nhớ lá, đứng chơ trọi bao ngày

Giơ cánh tay gầy tuyệt vọng khóc than

Xót xa để rồi lá cũng úa tàn

Một mùa đông buồn, thế gian bao nỗi ...??

Đừng khóc em ! Tình yêu chẳng có tội

Và mùa đông chẳng có lỗi gì đâu

Ngày em đi, anh đã mang nỗi sầu

Khắc khoải nghẹn lòng... thổn thức canh thâu

Bởi chia ly nên tâm hồn lạnh giá

Nên mùa đông gieo thêm sầu nhớ thương

Gieo khô cằn nứt nẻ những con đường

Mà dấu chân đã in hằn kỷ niệm ...

Ngày trở về biết bao những nỗi niềm

Anh ngước lên nhìn trời sương giăng trắng

Tìm cho ta một bình yên tĩnh lặng

Lau giọt muộn phiền ...để gió cuốn đi !

Mùa đông và nỗi buồn, có thể chẳng có liên quan gì đến nhau, nhưng đều có một điểm chung, ấy là lạnh . Mà có ai ví mùa đông cũng giống như những nỗi buồn vậy ...mỗi năm chỉ có một mùa đông, nhưng lại có thật nhiều nỗi buồn trong cuộc sống ...

Sau cơn mưa mùa đông, bầu trời vẫn u ám . Dễ hiểu, bởi đang giữa mùa đông rét mướt thì nắng ấm là một thứ xa xỉ . Chỉ có sương và lạnh mà thôi, giữa cánh đồng khô cạn mờ mờ ảo ảo, chiếc xe đang lao đi vun vút ...

_Hay dừng lại nhé, anh thấy em có vẻ không ổn ! - Tôi lo lắng khi cảm nhận thân hình mềm mại và vòng tay đang ôm chặt lấy mình run lẩy bẩy .

_Em ...không sao, anh cứ đi tiếp đi - Nàng vẫn cố trấn an tôi, nhưng giọng điệu lập bập của nàng chỉ khiến tôi thêm sốt ruột . Có lẽ không cần hỏi gì thêm, tôi dừng xe và ngoảnh lại nhìn nàng . Khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi tím tái đang mím chặt... Quần áo ướt lại đi dưới trời lạnh thế này ...

_Tệ thật ! - Tôi nghiến chặt răng, đảo mắt nhìn xung quanh . Vẫn quang cảnh hoang vu không một bóng người .

_Em ốm mất thôi ! – Tôi kéo đôi bàn tay nàng lên miệng hà hơi nóng rồi áp vào ngực suýt xoa .

_Em không sao thật mà – Nàng xiết nhẹ lấy tôi, áp má vào lưng tôi, khẽ nói :

_Như thế này ...thật tốt, không phải tệ lắm đâu ! Em luôn nghĩ về điều này, suốt quãng thời gian mình xa nhau... vòng tay ấm áp của anh ...Em không dám mơ về một cái gì đó xa xôi, nhưng hãy cứ như thế này ..và như thế này mãi ...anh nhé !

Vòng tay nàng ôm chặt hơn theo lời nói thủ thỉ nhẹ nhàng . Lâu lắm tôi mới được sống lại con người mình của ngày xưa, lâng lâng một niềm hạnh phúc vô bờ ...Cảm xúc ấy luôn luôn mới trong tôi, cũng như tình yêu tôi dành cho nàng ...và những trang viết về câu truyện cổ tích ấy vẫn chưa ráo mực . Tôi sống bay bổng cho lý tưởng yêu của mình, nhưng lúc này là thực tế rõ ràng . Chỉ trong một thời gian ngắn mà biết bao truyện đã xảy ra, thực sự trong đầu tôi vẫn là một mớ bòng bong rối tinh rối mù . Nhưng mà lúc này đây tôi nguyện gạt bỏ hết . Phải ! Nếu có thể lại được ngồi bên nàng ngắm hoàng hôn thì mọi sự trên đời đều không có nghĩa lý gì cả, bởi đó là ước mơ mà tôi đã nắm bắt được ...thì tôi còn mong mỏi gì hơn ?

_...Như thế này mãi ! – Tôi khẽ lẩm nhẩm .

_Anh nói gì ?

_Không ! Không có gì – Tôi lảng đi trước câu hỏi của nàng, nhưng lòng vui phơi phới .

_Ý của anh là mình đi tiếp nhé ! – Rồi không đợi nàng nói thêm, tôi phấn chấn đạp ga .

_Loạch ...xoạch... ! Loạch ...xoạch ...- Một vài tiếng kêu khô khốc vang lên, máy không nổ . Tôi chột dạ đạp liên hồi, những vẫn chỉ là những tiếng ì ạch vọng vào không gian tĩnh mịch .

_Chết thật ! Em xuống xe đi, để anh xem con ngựa què này nó dở chứng thế nào ! – Tôi quay xuống nhìn nàng cười méo xệch ...

.

****

.

_Có được không anh ? – Nàng lo lắng nhìn tôi lúi húi tháo lắp, cạo cạo bu-gi rồi lại nhổm mông cong người đạp . Liên tục như vậy mà vẫn không có tiến triển gì hơn, trình độ sửa xe của tôi cũng chỉ biết làm đến thế trong tuyệt vọng .

_Chết tiệt, Hòa ơi là Hòa ! Xe cậu xịn lắm đấy ! – Tôi bực mình sút mạnh vào cái xe . Nhưng cái chân tôi lại phải chịu hậu quả .

_Ui chao ! – Tôi ngồi thụp xuống ôm lấy bàn chân nhăn nhó, rồi lại vò đầu bứt tai . Nhìn lên trời đã bắt đầu xầm xì tối, gió mùa đông bắc thổi càng lúc càng mạnh .

_“Chẳng biết hôm nay là ngày gì mà đường này lại không một bóng người qua lại thế không biết, có lẽ trời rét người ta cũng ngại ra đường thì phải” – Tôi thở dài não nề . Rút điện thoại ra rồi bật đi bật lại trong vô vọng mà không thấy màn hình sáng, chắc là do ngấm nước . Điện thoại của nàng cũng chịu chung số phận. Giờ quay lại nhà bà cũng xa, mà đi tiếp để ra được thị trấn thì lại càng xa . Trong hoàn cảnh thế này thật khó để có thể tư duy ra một ý tưởng giải quyết nào cho ổn . Bỗng nghe tiếng nàng húng hắng ho sau lưng, tôi hốt hoảng đứng dậy bước lại ôm lấy nàng .

_Lỗi tại anh ! Là tại anh !

_Lỗi lầm gì chứ, đây cũng đâu phải là điều anh muốn . Mà nếu có kể tội ra thì em phải chịu đầu tiên nè, chẳng phải em đã rủ anh vào đây sao ?! – Nàng dụi dụi vào lòng tôi khẽ nói .

Tôi không nói thêm gì nữa cả, khẽ vuốt nhẹ mái tóc vẫn còn đẫm hơi sương của nàng, tôi mỉm cười . Kể ra tội của nàng thật là đáng yêu ... tôi làm sao có thể trách được chứ .

_Thật như ngày ấy !– Bỗng nàng cất tiếng .

_Gì cơ ?? – Tôi cúi xuống nhìn nàng

_Như cái ngày mình bị lạc vào đây – Nàng tủm tỉm cười .

_Uhm ! Giá như chiếc xe máy này mà là chiếc xe đạp năm xưa thì còn gì bằng – Tôi cũng mỉm cười theo .

_Là gì cũng được, đó chẳng phải là vấn đề đối với em lúc này ! - Đôi mắt to tròn của nàng nhìn tôi âu yếm .

_Vấn đề gì chứ ! Em sẽ cảm lạnh nếu ta cứ lang thang giữa trời đông giá rét với bộ quần áo ẩm ướt này – Tôi nhìn nàng lo lắng .

_Nhưng mình còn lựa chọn nào khác đâu anh !

_Uhm ...! – Tôi thở dài, rồi nhìn ra xung quanh với hy vọng sẽ tìm thấy một ánh đèn leo lắt nào đó . Nhưng chỉ là đồi núi chập trùng, đang dần bị bóng đêm bao phủ .

_Thôi để anh dắt xe, mình cứ men theo đường cũ vậy, đi được bao nhiêu thì cứ đi, hy vọng sẽ gặp ai đó, ta sẽ nhờ họ giúp ...- Tôi chán nản bước lại chiếc xe .

_Em đi theo sát anh nhé !

_Vâng ...

Trời đã tối hẳn, chúng tôi cứ mò mẫm từng bước đi trên con đường gập gềnh bùn đất và ổ gà . Có lẽ trong lòng mỗi người đang theo đuổi những dòng suy nghĩ khác nhau. Tôi không hiểu tâm trạng của nàng trong hoàn cảnh trớ trêu này, nhưng tôi thấy màn sương ảm đạm đã tan đi trong mắt nàng từ bao giờ . Có lẽ nàng nói đúng ...nếu so với những tháng ngày xa nhau, so với những gì mà chúng tôi vừa trải qua, thì mọi chuyện trước mắt không phải là vấn đề gì quá lớn . Hiện thực này đang đẩy chúng tôi phiêu theo những xúc cảm đã đánh mất từ lâu ... Và nên chỉ là hiện thực ...

_Ối !!- Đang mải suy nghĩ, tôi bỗng giật mình khi nghe tiếng nàng hét thất thanh phía sau . Tôi cuống quýt đẩy cái xe đổ kềnh càng, chạy lại phía nàng, huơ tay loạn xạ .

_Em không sao chứ ?? Em không sao chứ ?? – Tôi vừa đỡ nàng dậy, vừa hỏi dồn dập .

_Em không ...! Vấp phải hòn đá thôi ! – Nàng có vẻ khá đau, khiến tôi càng thêm hoảng loạn . Tôi lại rút điện thoại ra bật lên, nhưng vẫn chẳng ăn thua gì, có lẽ nó bị chập nguồn mất rồi, tôi luống cuống sờ soạn khắp cái áo khoác hy vọng tìm thấy một cái gì đấy giúp cho tôi có thể nhen nhúm được chút ánh sáng giữa không gian mờ mịt này . Bỗng tôi suýt reo lên khi đụng phải một vật nho nhỏ trong túi áo trong, giống như là cái bật lửa . Phải vậy rồi !! Chẳng biết là của thằng Thanh hay là anh Kiên, nhưng dù là của ai cũng không quan trọng. Quả thật đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy muốn tri ân cái thói quen mặc chung quần áo của cả phòng mà bấy lâu nay tôi vẫn dị nghị .

_Ơn trời ! – Tôi vừa lẩm bẩm vừa bật lửa rồi cúi xuống xem cái chân của nàng ra sao ...

_Em đau ở đâu ?

_Đầu gối của em, ui ...!!

Tháo chiếc bốt và cần thận vén chiếc quần bò lên, tôi suy la toáng khi thấy máu chảy khá nhiều, một vết thương khá sâu ...Có lẽ nàng đã vấp phải viên đá nhọn nào đấy .

_Ôi không ! – Tôi thở dài xót xa, đau đớn như chính mình đang bị vậy . Rồi chẳng đắn đo, tôi đứng dậy cởi chiếc áo rét, áo len, áo sơ mi và lột chiếc áo may ô ra xé làm đôi để băng vết thương cho nàng .

_Không sao, em sẽ không sao đâu ! Anh hứa đấy – Tôi vừa băng vừa nói nghẹn giọng .

_Coi kìa, em đã khóc đâu mà anh ...! Chẳng biết ai mít ướt hơn ai nhé – Nàng nhoẻn miệng cười rồi đưa tay bẹo má tôi .

_Ai bảo anh khóc, em có nhìn thấy đâu !

_Em đâu cần nhìn ...

_Thôi không nói nhiều nữa, mất tập trung quá ! – Tôi cắt ngang lời nàng, rồi tiếp tục mò mẫm băng . Tôi không giám bật lửa lên, sợ nàng thấy nhiều máu và đôi mắt đỏ hoe chỉ trực tuôn trào nước mắt của tôi... Sau khi băng cho nàng xong, tôi đứng dậy mặc lại áo khoác .

_Ngồi đợi anh một lát nhé !

_Không, anh đi đâu thế ! – Nàng hốt hoảng túm lấy gấu quần tôi .

_Coi kìa ! Anh sẽ không cách xa em bán kính trong vòng 5 mét, được chưa ! – Tôi mỉm cười cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng, rồi cầm chiếc áo sơ mi, soi bật lửa ra xung quanh, mò mẫm tìm một đoạn cây . Rồi quấn chặt chiếc áo sơ mi vào đầu cây, sau đó bước lại dựng chiếc xe lên, mở bình xăng nhúng vào, châm lửa . Thế là đã có một ngọn đuốc . Tôi đắc ý giơ cao, cho ánh sáng bừng lên .

_Em sẽ ngồi lên xe để anh dắt – Tôi buộc ngọn đuốc phía đầu xe rồi chạy lại bế nàng lên .

_Không ! Kỳ lắm, em vẫn còn đi được mà ...- Nàng bẽn lẽn .

_Thôi đi quý cô, đây không phải là lúc tỏ ra mình bản lĩnh ! – Tôi vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt nàng lên yên xe .

_Cái này sẽ cháy được trong bao lâu ?? – Nàng lo lắng nhìn ngọn đuốc lập lòe trong gió

_Anh chịu, 15 phút, 10 phút, hay là 5 phút, được đến đây hay đến đó – Tôi gạt chân trống và nghiến răng dắt chiếc xe đi . Quả thật không dễ dàng để dắt một chiếc Min cùng với một người ngồi trên xe giữa con đường rừng xóc lên xóc xuống thế này . Nhưng ngẫm lại thì cũng chẳng còn cách gì hay hơn, với lại mỗi khi quay xuống nhìn thấy nụ cười mỉm và đôi mắt long lanh của nàng thì mọi sự mệt mỏi dường như tan biến hết .

_Anh mệt lắm đấy ! – Giọng nàng có vẻ lo lắng .

_Không ! Không hề... - Tôi cố hít thật sâu cho tròn tiếng .

_Thật mà ! Hay mình nghỉ một lát đi ! – Nàng vừa nói vừa đưa tay vuốt nhẹ mấy lọn tóc đang bết vào má tôi .

Chẳng buồn tranh cãi với nàng, vì hết hơi rồi, tôi cố bặm môi cật lực dắt chiếc xe đi về phía trước thay cho câu trả lời .

_Anh bướng bỉnh thật đấy !

_Uhm ...!!

_Lại ngốc nữa !

_Phải ...!!

_Trư bát giới !

_Chuẩn ...!!

_Mít ướt !

_Đúng rồi ...!!

Tiếng nàng cười khúc khích vang lên sau vài lời đôi co giữa hai chúng tôi . Dù đang mệt nhoài, nhưng tôi vẫn phì cười theo . Và còn đường gập gềnh bỗng chốc trở nên bằng phẳng hơn ... Bỗng tôi đứng khựng lại ...có ánh chớp lóe lên báo hiệu trời lại sắp đổ cơn mưa ...

_Gì vậy anh ? Nghị lực đã đến giới hạn rùi à ? – Nàng buông lời giễu cợt .

_Không, hình như sắp mưa !

_Sắp rồi chứ hình như gì nữa .

_Em có thấy không ? – Tôi quay lại phía nàng .

_Thấy gì ! Chớp hả ? – Nàng tròn mắt nhìn tôi tỏ vẻ khó hiểu .

_Không, em nhìn theo ánh chớp, hướng vào phía rừng qua mấy rặng bạch đàn kia kìa !

Nàng nhìn theo hướng tôi chỉ, qua ánh sáng nhập nhằng, thấp thoáng bóng một ngôi nhà tranh nhỏ ẩn hiện sau hàng cây .

_Sao hả anh ? – Nàng khẽ nhíu mày nhìn tôi .

_Nếu trong ấy có người, ta sẽ nhờ họ giúp ! – Mắt tôi ánh lên niềm hy vọng .

_Làm gì có ánh đèn đâu, em thấy tối om à ! Thôi đi đi anh, em sợ ma lắm – Nàng hoảng sợ bấu chặt vào vai tôi .

_Đi đâu ? Giữa trời sắp đổ cơn mưa thế này à, đuốc thì sắp tàn rồi – Tôi thở dài thườn thượt .

_Nhưng ...

_Không có nhưng gì cả, em chờ ở đây ! – Tôi ngắt lời nàng, rồi dựng chân chống xe, cầm lấy ngọn đuốc định bước vào .

_Không ! Không chịu ở lại một mình đâu ...ối !! – Nàng luống cuống nhảy vội xuống xe, nhưng đứng không vững nên lại khuỵu xuống .

_Trời đất ơi ! Ngày xưa em đâu có nhát ma đến vậy đâu, giờ anh mới biết đấy ! – Tôi chạy lại dìu nàng đứng dậy .

_Ngày xưa dù đi trong đêm tối, mưa gió, nhưng lúc nào anh cũng ở bên em nên em không sợ, bây giờ anh bỏ em lại đây, em biết làm thế nào ...! – Nàng mếu máo, mắt ngân ngấn nước .

_Ai bảo là anh bỏ em lại đây, em chỉ đứng đợi anh một chút thôi mà ...ngoan nào ! – Tôi mỉm cười ôm nàng .

_Không đợi, đi thì cùng đi – Nàng kiên quyết không chịu buông tôi ra .

_Thôi được rồi ! – Đến nước này thì tôi cũng chào thua .

_Vậy cầm lấy đuốc này – Tôi đưa ngọn đuốc cho nàng, rồi phi chiếc xe vào một bụi cây gần đó, vơ lá bạch đàn phủ lên trên . Sau đó quay lại ngồi xuống trước mặt nàng .

_Gì vậy anh ??

_Còn hỏi !

_Thôi em đi được mà, không phải cõng đâu – Nàng xua tay .

_Đứng đã không vững mà còn đòi ! Em chọn đi, một là để anh cõng, hai là ngồi lại đây trông xe !

_Nhưng mà ... – Nàng ngập ngừng .

_Lại nhưng rồi, ngày xưa dẫm lên lưng người ta để leo tường vào trường, giờ còn ngại ngần gì nữa – Tôi nháy mắt .

_Đáng ghét ...! – Nàng đỏ bừng mặt, đấm thùm thụp vào lưng tôi . Rồi cũng nhoài xuống ôm lấy cổ chịu để cho tôi cõng .

_Ái chà, nặng hơn ngày xưa nhỉ ! – Tôi vừa đứng lên vừa lè lưỡi, nhưng chưa hết câu thì cái tai đã nẩy màng nhĩ, ong ong bởi cú véo của nàng .

_Đau !! – Tôi nhăn nhó .

_Đáng đời – Nàng cất giọng đắc thắng .

_Thôi xin , giơ đuốc ra phía trước đi cho người ta nhờ !

Ánh đuốc sắp tàn chỉ trực tắt trước những cơn gió ập đến. Tôi dò dẫm cõng nàng trên lưng bước vào trong khu rừng bạch đàn, sấm đã kéo về báo hiệu một cơn mưa lớn, trời càng về đêm càng lạnh buốt ...Dù có trí tưởng tượng cực kỳ phong phú, nhưng tôi cũng chẳng bao giờ dám mơ đến một tình huống oái ăm như thế này khi gặp lại nàng ...

“Cuộc đời luôn chứa đựng những sự bất ngờ” – Câu nói tuy đơn giản, nhưng không biết tôi sẽ còn phải nhẩm đi nhẩm lại bao nhiêu lần nữa ....?

.

****

.

_Em đã bảo là làm gì có người ! Anh chẳng chịu nghe em gì cả - Nàng bấu chặt lấy tôi, nói như sắp khóc .

Tôi đứng nhìn vào trong ngôi nhà được ghép dựng bằng những mảnh ván, cũng khá là chắc chắn, nếu không đã bị gió quật đổ rồi .

_Hình như là của những người khai thác bạch đàn họ dựng lên rồi bỏ lại đây thì phải – Tôi cất giọng trầm ngâm .

_Thôi đi ra đi anh ! – Nàng sốt sắng giục tôi .

_Uhm ! – Tôi ngán ngẩm quay người định bước ra . Bất chợt ánh đuốc tắt ngấm, không gian lại trở nên tối om mù mịt . Tôi chỉ cảm nhận thấy từng hạt mưa lạnh buốt đang rơi xuống ngày một dày hơn, và gió lạnh tạt vào người ...

_Xẹttttt !! Đoàng oàng oàng ...!!! - Bất chợt một tia sét rạch ngang bầu trời, kèm theo tiếng nổ đinh tai nhức óc .

_Mẹ ơi ! – Tôi hồn vía lên mây, thét lên khiếp đảm . Rồi cõng nàng chạy tọt vào trong nhà . Bỗng tôi vấp phải một cái gì đấy, khiến cả thân hình bị hẫng rồi ngã chúi dụi về phía trước .

_Bốp !!! – Tôi thấy mắt tóe lửa, đầu ong ong .

_Ngọc ...!! – Trong cơn choáng váng tôi thều thào gọi tên nàng, rồi lịm dần ...lịm dần ....

.

.

(Còn nữa)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.