Ranh Giới

Chương 4: Ngỏ lời



Sáng hôm sau trời có vẻ hơi se lạnh , cũng sắp vào đông rồi mà . Với dáng vẻ mệt mỏi tôi nhìn xuống sân trường , đêm qua tôi đã không thể nào chợp mắt được ...nhìn các bạn chơi đùa hồn nhiên mà tôi thèm , vẫn biết ở lứa tuổi này con trai ai chẳng có một vài lần có những suy nghĩ ngoài luồng , nhưng chúng nó xem như đó là điều hiển nhiên ..trong khi tôi lại phải căng óc ra để suy ngẫm , và rồi xấu hổ , mặc cảm , phải chăng đó là vì tôi đang yêu ? Yêu một người con gái trong sáng và thuần khiết như giọt sương sớm mai ? .....Phải rồi ! Là như vậy , tôi không thể để những suy nghĩ vẩn đục của tôi cạnh nàng được ..tôi không ....

_Lại đang đứng đây tìm ý tưởng hay sao ? Nhà thơ ? -Một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi . Tôi quay sang , nàng đang ôm một tập báo trước ngực , đôi mắt long lanh nhìn tôi cười . Hít một hơi thở thật sâu , tôi càng khẳng định những gì mình vừa nghĩ là đúng ...phải , chỉ đơn giản là không thể ...!!!

_Uhm , tớ đang nghĩ đến một người !-Tôi nhìn nàng cười .

_Ai mà lại có thể khiến cho tâm hồn thi sĩ kia phải suy nghĩ vậy nhỉ !?-Nàng hơi bĩu môi .

Bất giác nghĩ tới chuyện ngày xưa tôi và nàng đi học muộn phải leo tường , và hình ảnh của nàng khi chạy lên lớp hiện về trong tôi ,hít một hơi thở sâu , tôi hắng giọng đọc:

"Sân trường ngập nắng , áo em bay

Ngẩn ngơ tôi đứng , hồn ngất ngây

Xì xào gió khẽ vờn trên lá

Hoà chung một khúc nhạc đắm say"

_Hay quá ! -Nàng thốt lên :_Quả nhiên danh bất hư truyền , nhưng mà giành cho ai vậy ?

_Giành cho một người con gái đã giật đôi guốc trên tay tôi , giật chiếc cặp trong lòng tôi , và chạy đi mà chẳng nói với tôi một lời nào cả .-Tôi mỉm cười đầy bí ẩn .

_Hiếu ...!! - Nàng đỏ bừng mặt , rồi đúng như tôi suy đoán nàng xoay người chạy vội vào trong lớp ...Tôi say mê nhìn theo , rồi lẩm nhẩm ngâm tiếp :

"Sân trường ngập nắng áo em bay ..."

.

****

.

Đến đầu giờ chiều , tôi lại đến nhà nàng , tâm trạng đã thấy thoải mái hơn sau khi đã đả thông tư tưởng , gạt bỏ hết những suy nghĩ đen tối trong đầu đi , tôi thấy lòng nhẹ nhõm hẳn , phải rồi ! Đây mới là cuộc sống của tôi , khẽ huýt sáo và hài lòng với chính bản thân mình tôi đạp thật nhanh , chẳng mấy chốc . Cây bàng va cánh cổng quen thuộc nhà nàng đã hiện ra ...

Nàng ra mở cổng cho tôi , hình như nàng vẫn chưa hết thẹn thùng bởi câu chuyện sáng nay , sự lúng túng và bối rối hiện rõ trên khuôn mặt . Tôi cười thầm , nhưng cũng toát cả mồ hôi , không hiểu sao sáng nay mình lại bạo mồm đến vậy ?

Nhưng ngại ngùng là một chuyện , còn công việc thì vẫn là công việc , phải nguyên tắc chứ , dường như cũng nghĩ giống như tôi nên nàng dần dần gạt bỏ nó ra khỏi đầu . Chúng tôi tập trung vào công việc một cách cần mẫn , đã đi được gần một nửa chặng đường , vào những nội dung quan trọng là điểm nhấn cho tờ báo , chúng tôi say mê với những thiết kế hoạ tiết , những lời văn ý nghĩa , chau chuốt cho bài báo của mình , bất giác đầu tôi với nàng cụng nhẹ vào nhau , tôi nhìn sang nàng , bắt gặp ánh mắt của nàng cũng đang nhìn tôi ...nàng quay mặt đi ngượng ngùng nói lảng :

_Theo tớ thì mục truyện cười nên đặt sau trang văn thơ , cậu thấy sao ?

Mặc dù cũng đang rất hồi hộp , nhưng dù sao thì tôi vẫn là người bình tĩnh hơn , tôi nhoài người ra lật lật trang báo nói :

_Vậy thì chỗ này mình để mục nào cho thích hợp đây ?

Hành động đó khiến cho người tôi áp sát vào người nàng hơn , nàng run bắn và tôi ...cũng vậy . Thấy nàng có vẻ căng thẳng nên tôi không giám để lâu như vậy , tôi chỉnh lại tư thế ngồi ngay ngắn hơn , nàng như đã trút bỏ được gánh nặng tâm lý đang bị tôi dồn ép một cách vô tình hay cố tình ngay cả tôi cũng chẳng rõ nữa ???

_Để tớ chạy xuống tầng 1 kiếm chút gì ăn nhé !? -Nàng cất tiếng phá tan sự im lặng đang bao trùm , rồi như không đợi phản ứng của tôi , nàng vội vã chạy ra cửa bỏ mặc tôi với những suy nghĩ rối bời .

Bỗng nhiên mắt tôi dừng lại trước cửa phòng ...vệ sinh !!?? Ôi không ! Tôi đưa tay vò đầu ...nó lại đến rồi ...cái cảm giác ấy ..nó vẫn chưa hoàn toàn ra khỏi cơ thể mình ! Tim tôi lại đập thình thịch , tôi chỉ mong nàng lên nhanh để giúp tôi xua đuổi nó , phải ! Chỉ cần nhìn thấy nàng thôi , đó chính là động lực giúp tôi có thể chiến thắng bản thân mà như không phải của mình nữa ...

1 phút ...2 phút ...rồi 3 phút ...Sao lại có thể lâu như vậy được !?? Không lẽ nàng cũng đang lánh mặt tôi sao ? Chết thật !! À phải rồi , sao không vào đó rửa mặt một chút cho tỉnh táo nhỉ , nước mát sẽ làm cho tôi vơi bớt đi những ức chế đang lớn dần lên trong lòng , tôi đứng dậy đi vào dù biết mình không nghĩ như vậy !!!

_Xoà ! Xoà ! -Từng dòng nước mát lạnh cũng làm cho tôi dễ chịu hơn thật , tôi ngẩng mặt lên nhìn mình qua gương với một chút tò mò ...Bỗng tôi há hốc mồm , phản chiếu qua gương đằng sau tôi là mấy bộ quần áo của nàng đang mắc trên tường , lẫn trong đó là một màu ..trắng trắng cũng xinh xinh , hoảng hốt , tôi vục mặt xuống , rồi lại nhìn lên . Tôi cố gắng gìm những hơi thở đang ngày càng dồn dập ,và gìm cả những ham muốn tò mò đang trỗi dậy , bất giác tôi quay lại , bước tới và đưa tay lên ...tôi thua rồi ...tay tôi run lẩy bẩy khi chạm vào đó , hít một hơi thật sâu , tôi gỡ nó xuống , tôi biết đó là cái gì rồi mà ...chiếc quần lót của nàng , hôm qua cũng vậy ...! Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy thứ này , trên cửa hàng , tạp trí , truyền hình nhan nhản , nhưng sao có thể sánh được với cái mà tôi đang cầm , vì đó chính là ..của nàng ...

_Lách cách !-Lại là tiếng mở cửa quen thuộc đưa tôi trở về thực tại , hoảng hốt tôi liền mắc nó lại như cũ , không quên rửa mặt rồi mới bước ra :

_Có món gì chiêu đãi tớ vậy !!?-Tôi lại cố tỏ ra bình tĩnh và nở nụ cười gượng gạo .

_Sao mặt Hiếu đỏ thế , hay là thay đổi thời tiết , bị cảm cúm rồi ? Nhà tớ có thuốc đấy !-Vừa đưa đĩa bánh cho tôi , nàng vừa hỏi sốt sắng .

Tôi giật mình , lúng túng cầm lấy đĩa bánh nàng đưa cho rồi quay mặt đi nói lảng , miệng cười méo xệch :

_À không !! Tớ không sao ...mình vừa ăn vừa làm việc nhé , cố gắng nốt hôm nay và ngày mai nữa là xong rồi !-Rồi tôi lật bật ngồi xuống ăn một miếng , bánh ngọt mà sao tôi thấy đắng ngắt trong mồm ...Tôi ..muốn khóc quá !!

_Sao thế !? Bánh không ngon à !?-Nàng đã đến ngồi cạnh tôi từ lúc nào .

_Không ! Ngon lắm ! Ngon lắm ! Nhưng để lát nữa ăn , giờ mình làm việc đã , Ngọc để mấy cái mẫu hoa văn lúc nãy đâu rồi , đây hả , uhm ! Ta bắt đầu thôi ! -Tôi quay đi nói huyên thuyên và cũng không giám nhìn thẳng vào mắt nàng .

_Này , làm sao vậy !? -Bỗng nàng huých vào người tôi , tôi quay lại :

_Tớ không sao ..không sao mà ! -Cố gắng lảng tránh ánh mắt của nàng tôi ấp úng .

_Hiếu không phải căng thẳng vậy đâu , cô nói là ngày kia nộp nhưng cuối tuần cũng được mà , và cũng chẳng cần quan trọng gì giải thưởng cả , chỉ cần chúng ta cố gắng hết sức mình ,cô và cả lớp cũng sẽ ghi nhận thôi .-Nàng nhẹ nhàng an ủi tôi . Có lẽ nàng đang nghĩ tôi đang bị áp lực bởi bài báo này . Dù đó là nàng lầm tưởng , nhưng những lời nói đó của nàng cũng làm cho tôi cảm thấy bớt đi nỗi mặc cảm đang đè nặng trong lòng . Tôi quay sang nàng khẽ mỉm cười và gật đầu :

_Uhm , Ngọc nói đúng ...!

Thế rồi chúng tôi lại bắt đầu công việc một cách hăng say hơn , tuy nhiên thi thoảng tôi lại khẽ quay sang nhìn nàng , chỉ cần nhìn thấy vẻ hồn nhiên và thuần khiết đó của nàng thôi là lòng tôi lại thấy yên bình trở lại ...nhìn khuôn mặt đáng yêu chăm chú , đôi mắt to tròn đen láy thi thoảng ại nhíu đôi mày lá liễu khi bế tắc ý tưởng , rồi đôi môi anh đào lại nở nụ cười mỉm khi nghĩ ra một ý văn hay ...khiến cho tôi ngơ ngẩn ngắm nhìn , mà quên cả công việc đang làm ...

_Hiếu này ...!-Bỗng nàng cầm tờ báo quay sang như định hỏi tôi điều gì đấy , thế là bắt gặp ngay ánh mắt của tôi đang nhìn nàng , nàng tỏ ra bối rối vô cùng :

_Sao Hiếu cứ nhìn Ngọc vậy , hôm nay trông Ngọc buồn cười lắm hay sao ?

Tôi giật mình , và hơi hối hận với phút lơ đãng vừa rồi , bỗng nhiên tôi buột miệng :

_Tại Ngọc xinh quá ...!

Câu buột miệng của tôi khiến mặt nàng đỏ như gấc và ...mặt tôi cũng đỏ ko kém , đó là lần đầu tiên tôi biết khen một người con gái , và cũng có thể nói là một câu tán tỉnh trực tiếp đầu tiên của tôi giành cho nàng , dù chỉ là buột miệng . Không gian im lặng lại một lần nữa bao trùm ,cả 2 chúng tôi đều tránh những ánh mắt nhìn vào nhau , nàng cúi gằm xuống , cầm bút nguệch ngoạc những dòng vô nghĩa , tôi cũng quay mặt đi , ngoáy bút liên tục ... bầu không khí trôi qua thật nặng nề . Là người gây ra nên tôi phải mở lời xoá tan bầu không khí yên lặng này :

_Thôi chết , Ngọc viết cái gì vào mục đố vui vậy ?

Nàng sực tỉnh , và tái mặt :

_Thôi chết tớ xin lỗi ..không hiểu sao ..tớ !

Tôi nhanh nhảu :

_Không sao đâu , chỗ này hoạ tiết ko phức tạp , tớ vẽ lại nhanh thôi mà ! Ko vấn đề gì đâu !

Nàng quay sang nhìn tôi mỉm cười , tôi cũng nhìn nàng cười , nhưng anh mắt của chúng tôi khi ấy đã khác hẳn , tôi nhìn thấy một điều gì đó trìu mến trong ánh mắt nàng nhìn tôi ..và tôi tin là tôi đang đi đúng hướng !

Cuối giờ chiều hôm ấy chúng tôi đã hoàn thành tương đối , chắc chỉ còn một buổi nữa là xong .Tôi ra về , nàng tiễn tôi ra cổng ... và tôi đã bắt đầu thấy sự lưu luyến trong ánh mắt của nàng ... Tôi cứ đứng tần ngần nhìn nàng và nàng cũng vậy . Bỗng có tiếng ho húng hắng của bà nội trong nhà xóa tan những cảm xúc đang nhen nhúm trong lòng 2 chúng tôi , nàng giật mình ,rồi cúi xuống vân vê vạt áo , ngượng ngùng nói :

_Hiếu về đi kẻo muộn !

Tôi gật đầu :

_Ngọc vào nhà đi ...à , mai tớ thấy bảo có gió mùa đông bắc thổi về đấy , mai Ngọc đi học nhớ mặc áo ấm vào kẻo lạnh nhé !

Nàng ngước lên nhìn tôi :

_Ngọc biết rồi

Tôi đạp xe phóng đi , rất hài lòng với câu nói thể hiện sự quan tâm của mình với nàng , đi một quãng xa tôi lén quay đầu nhìn lại , thấy bóng nàng vẫn đứng tần ngần nhìn theo dưới gốc bàng đã trụi gần hết lá ... một cơn gió lạnh thổi thốc qua ...lá bay xào xạc ...nhưng tôi thấy lòng vẫn ấm áp vô cùng ..Trong đầu tôi bắt đầu tự tin hơn và có thêm niềm tin vào chiều mai ..Tôi mỉm cười mãn nguyện ...

.

****

.

Hôm sau trời trở lạnh thật , nhưng tôi cũng chẳng mấy quan tâm nhiều đến chuyện thời tiết lắm , trong đầu tôi lúc này chỉ có nàng mà thôi . Tôi nhanh chân đạp xe đến trường , sao hôm nay trường tôi lại xa thế , tôi chỉ mong mau chóng đến thật nhanh , để được nhìn thấy nụ cười đáng yêu của nàng , đôi mắt trìu mến đầy lưu luyến ấy khiến cho cả đêm qua tôi không thể chợp mắt , chỉ mong trời mau sáng ...

Giữa chúng tôi đang tồn tại một cái gì đó thật khó tả , tôi mong chờ gặp nàng là thế , nhưng khi gặp tôi lại thấy một điều rất lạ , chúng tôi đã không được tự nhiên như ngày xưa nữa , chúng tôi chào nhau và cười một cách gượng gạo như để khoả lấp cảm xúc và nỗi ngượng ngùng đang trào dâng , tôi vui vẻ cười đùa với lũ con trai , nàng cũng xúm lại nói chuyện với tụi con gái , nhưng thi thoảng nàng lại quay sang nhìn lén tôi , và tôi cũng vậy , có lúc chúng tôi lại chạm mắt nhau để rồi bối rối , rồi chạy trốn những cái nhìn của nhau . Nhưng tôi biết là tôi luôn quan tâm đến nàng và nàng cũng thế . Có lẽ đó là lần thứ 2 chúng tôi ít nói với nhau đến vậy , có chăng chỉ là những ánh mắt nhìn lén vội vã ....Nhưng khác với lần trước là cảm giác xa lánh , còn lần này , giữa 2 chúng tôi đang tồn tại một cảm xúc gì đấy rất mơ hồ không thể cắt nghĩa được .

Đầu giờ chiều tôi lại đến nhà nàng .Thời tiết kể cũng lạ , sáng thì lạnh là vậy thế mà trưa lại đổ nắng , tôi cũng thầm cám ơn trời vì điều đó , ít ra tôi cũng ko mong muốn ngồi bên nàng với chiếc áo rét to sụ ....

Nàng ra mở cửa cho tôi , ánh mắt ánh nên niềm vui khi nhìn thấy tôi , nhưng lại quay đi vội vã , tôi nhìn lên cây bàng đã trụi gần hết lá . Lòng khẽ dấy lên một cảm xúc bồi hồi , hôm nay có lẽ là buổi cuối cùng tôi đến đây chăng ..tờ báo chỉ hôm nay thôi là sẽ hoàn thiện ...khẽ thở dài tôi đi vào ...

Chúng tôi lẳng lặng tiếp tục công việc của mình , ko trao đổi sôi nổi như mọi hôm , và tôi để ý thấy nàng ngồi hơi giữ khoảng cách với tôi . Tôi thất vọng và bắt đầu lo lắng ... Không lẽ linh cảm của tôi là sai sao ..? Không thể nào như vậy được , tôi tự trấn tĩnh , và tôi bắt đầu trao đổi với nàng về tờ báo sắp hoàn thiện xem cần sửa những gì , chúng tôi lại bắt đầu nói chuyện và bình luận , đánh giá , dần dần tôi cảm thấy bức tường vô hình giữa tôi và nàng đã được dỡ bỏ , tôi nhích lại gần nàng hơn , cũng ko thấy nàng phản ứng gì cả . Chúng tôi lại gần gũi và hồn nhiên như buổi đầu tiên tôi đến đây vậy , xen lẫn những bình luận sôi nổi là những câu chuyện pha trò hài hước của tôi , và nụ cười khúc khích trong trẻo của nàng ...

_Cạch !! -Đang lúc vui vẻ thì nàng làm rơi cái bút , chẳng ai bảo ai , cả tôi và nàng cùng cúi xuống nhặt , đầu chúng tôi lại cụng nhẹ vào nhau , tôi và nàng cùng cầm cái bút lên , tay 2 đứa vẫn nắm chạt cái bút , tôi sửng sốt nhìn nàng và bắt gặp anh mắt của nàng cũng sửng sốt không kém . 2 chúng tôi nhìn nhau và thời gian như ngưng đọng lại ...Bỗng nhiên nàng buông bút ra và rụt tay lại ...Tự nhiên theo phản xạ , mà ko hiểu sao tôi lại phản xạ như vậy , tôi chộp lấy tay nàng . Nàng thảng thốt nhìn tôi :

_Hiếu ...Sao lại..!!??

Đến nước này thì tôi cũng đành phải theo lao , nhìn thẳng vào mắt nàng tôi lắp bắp :

_Hiếu ...Hiếu ....rất mến Ngọc ...thật đấy !

Nàng cố rút tay ra nhưng bị tôi giữ chặt , nàng hoảng loạn :

_Không phải vậy chứ ...đừng trêu Ngọc nữa mà ...!!

Tôi nói rành rọt hơn :

_Ngọc biết là Hiếu ko nói đùa mà , Hiếu rất mến Ngọc ...!

Rồi ko hiểu dũng khí ở đâu tràn về tôi chồm tới ôm chầm lấy nàng và đặt lên môi nàng nụ hôn đầu đời của tôi và cũng là của nàng , tuy chỉ là 2 cái môi chạm nhau , dừng lại trong một khoảng khắc , nhưng đối với tôi thì đó là một nụ hôn ngọt ngào nhất ...Tôi vẫn cứ ồm chầm lấy nàng bằng sức mạnh của mình ,nàng chống cự khá là quyết liệt :

_Hiếu ...không ...không !

Cũng may là bà nội nàng bị nặng tai không thì đã nghe thấy tiếng thét của nàng. Tôi ghì nàng trong lòng mà tim đập thình thịch , vì ...không biết nên làm gì tiếp theo . Lúc này nỗi sợ hãi và hối hận đã lấn át hết cảm xúc của tôi , tôi chỉ sợ nàng sẽ vùng vẫy ra được và chạy xuống mách người lớn là tôi tiêu đời , tim tôi thậm trí còn đập mạnh hơn nàng , tôi còn run bắn cả người lên ...Rồi tôi thấy nàng chống cự yếu dần , người nàng cứ mềm dần trong tay tôi , bỗng nhiên nàng bật khóc tức tưởi . Cảm giác sợ hãi và lo lắng choáng ngợp tâm hồn tôi , cũng chẳng biết phải làm sao nữa cả nên tôi cũng ...bật khóc theo !! Thậm trí có lúc còn khóc to hơn cả nàng (Giờ nghĩ lại mới thấy mình thật giống Chí phèo quá ) . Đang lúc mếu máo nước mắt nước mũi đầm đìa thì một bàn tay nhỏ nhắn bụm miệng tôi lại , tôi nín bặt mở mắt ra , qua làn nước mắt tôi thấy nàng đang ngước nhìn tôi , đôi mắt vẫn mọng nước và nước mắt khiến tóc nàng hơi bết vào má , khiến cho nàng càng thêm kiều diễm , tôi nhìn nàng với đôi mắt của một kẻ hối lỗi , nhưng vẫn ko dấu được vẻ đắm đuối của một gã si tình . Nàng cựa nhẹ và nói khẽ :

_Hiếu ..buông Ngọc ra đã ...Ngọc sắp nghẹt thở rồi ...!

Tôi giật nảy người và thấy mình vẫn đang ôm chặt nàng , nhẹ nhàng tôi buông nàng ra . Tôi cúi gằm mặt xuống ko giám nhìn thẳng :

_Hiếu xin lỗi ...chắc Ngọc đang giận Hiếu lắm ...Hiếu .... !

Nàng thỏ thẻ :

_Ngọc không giận Hiếu ...nhưng khi nãy Hiếu làm Ngọc sợ lắm Hiếu biết không ?

Tôi lắp bắp :

_Hiếu ..xin lỗi ..cũng chỉ vì Hiếu rất ..mến Ngọc ...nên ...Hiếu cũng chẳng hiểu sao Hiếu lại làm như vậy nữa ...!

Bỗng nhiên nàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc tôi , một hành động khiến tôi bất ngờ , nàng nói :

_Thế chẳng lẽ cứ mến người ta ...không biết ý của người ta ra sao mà đã có những hành động như vậy được hả !? Xưa nay Ngọc cứ nghĩ Hiếu là một người hiền lành và nhút nhát , ai ngờ ...!!

Tôi ngượng ngập :

_Hiếu xin lỗi ..chắc giờ Ngọc ghét Hiếu lắm phải ko ...chắc giờ Hiếu cũng ko giám gặp Ngọc nữa , chẳng còn mặt mũi nào gặp Ngọc nữa ...

Nói chưa hết câu tôi lập bập đứng dậy thu dọn bút và định ra về , nhưng bước ra đến cửa phòng thì trọng nói trong trẻo của nàng lại cất lên :

_Nhưng Ngọc vẫn muốn Hiếu gặp Ngọc nữa đấy ...

Tôi sững người quay lại , nàng ngước nhìn tôi , đôi má ửng hồng , tôi run run :

_Vì bài báo chưa hoàn thiện sao ?

Nàng mỉm cười lắc đầu :

_Chỉ đúng một phần thôi !

Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực :

_Không lẽ Ngọc cũng ...

Đôi mắt long lanh của nàng nhìn thẳng vào mắt tôi , nàng khẽ gật đầu .

Suýt chút nữa là tôi đã nhảy cẫng và hét lên sung sướng , nếu nàng không ra giấu hiệu bảo tôi im lặng vì bà nội đang ngủ dưới nhà . Tôi lao tới ôm chầm lấy nàng , lần này tuyệt nhiên ko có sự kháng cự nào cả . Không còn sự sợ hãi và hồi hộp như lúc nãy , giờ tôi bắt đầu cảm nhận cơ thể mềm mại của nàng đang ở trong vòng tay tôi , một thành công ngoài sức mong đợi , tôi hôn nhẹ lên tóc nàng , mùi thơm từ mái tóc của nàng lan toả làm tôi ngất ngây trong hạnh phúc , tôi lắp bắp thì thầm :

_Từ khi nào ...từ khi nào ...vậy Ngọc ?

Khẽ tựa đầu vào vai tôi , nàng thỏ thẻ :

_Hiếu nói gì Ngọc không hiểu ?

_Ý Hiếu muốn hỏi là Ngọc cũng ...mến Hiếu từ khi nào !?

Nàng ngượng ngùng đẩy tôi ra :

_Ai lại đi hỏi người ta câu đó , tự đi mà tìm câu trả lời đi , thôi giờ tập trung làm nốt cho xong đi kẻo mai nộp rồi , ko xong việc Hiếu đi mà chịu trách nhiệm với cô nhé !

Tôi nháy mắt tinh nghịch :

_Vâng , thưa sếp !

Nàng cười khúc khích và bẹo má tôi một cái . Rồi chúng tôi bắt đầu công việc mà lòng rộn ràng hạnh phúc . Trong khi làm việc chúng tôi có thể công khai trao cho nhau những ánh mắt yêu thương , thể hiện sự quan tâm , âu yếm nhau , dù vẫn còn một chút bỡ ngỡ và ngại ngần , chưa quen với những cảm xúc mới lạ này ...

Chưa bao giờ tôi đón một mùa thu ấm áp và dịu dàng như năm nay !

.

.

(Còn nữa)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.