Ranh Giới

Chương 8: Mưa ký ức




Nửa đêm nằm mộng nhớ người thương

Suối tóc thơ ngây đẹp lạ thuờng

Bàn tay mềm mại nên thơ quá

Áo gió tung bay mờ tựa sương.

_Anh viết đó hả, nghe lãng mạn quá!

_Không! Tình cờ anh đọc được trong một cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp!

_Ui zời! Vậy mà em cứ tưởng...

_Thế em có mún anh làm một bài thơ tặng riêng em ko?

_Uhm... có chứ!

Nhìn thoáng qua cảnh vật xung quanh tôi ngân nga:

Nắng ươm vàng lúa toả hương bay

Rộn ràng gió thổi lòng ngất ngây

Tim anh ngập tràn trong hạnh phúc

Em ơi...hãy nhớ khúc xuân này

Bỗng giọng nói trong trẻo của nàng ngân vang hoà theo cùng gió:

Xuân này..nhớ mãi tình đắm say

Sợ người quân tử dễ lung lay

Vật đổi sao dời ai biết được

Nhưng em nguyện chờ mãi nơi đây!!

Tôi thốt lên sửng sốt:

_Trời...em làm thơ hay quá...hậu duệ của Hồ Xuân Hương hả!

Nàng cười lảnh lót:

_Không! Em chỉ là Mai Ngọc của anh thôi!

_Uhm! Mai Ngọc...công chúa mít ướt của anh!

_Lại nói ai mít ướt đấy hả...chít nè...!!

_Úi đau anh...ngã xe bây giờ...ối!

Chiếc xe đạp loạng choạng, rùi lao nhanh giữa cánh đồng lúa chín vàng ươm...kéo theo tiếng cười rộn rã của 2 chúng tôi....

****

Chẳng biết đã đi được bao xa, nhưng tôi vẫn mải miết đạp như chưa hề biết mệt. Dọc đường tôi cố pha trò, nói cười rôm rả để cho nàng vui, để nàng tạm thời quên đi nỗi muộn phiền về gia đình...vì nụ cười rạng rỡ kia, tôi có thể đánh đổi cả tính mạng mình...

Vụ lúa đang vào mua thu hoạch, dọc đường đi là bầu không khí hối hả vui tươi của những người nông dân, ngập tràn khắp cánh đồng khiến cho chúng tôi cũng cảm thấy vui lây, chúng tôi cùng nở nụ cười, chào hỏi bất cứ ánh nhìn thân thiện nào gặp trên đường...muốn chia sẻ và được sẻ chia..một thứ niềm vui bình dị, giản đơn nhưng đã sưởi ấm 2 con tim chúng tôi...gió vẫn thổi trên cánh đồng lúa mênh mông...đâu đó có ai đốt rạ nồng lên mùi rơm cháy khét lẹt...tôi vẫn đạp xe đi mải miết về một hướng vô định nào đó...

Bóng hoàng hôn dần bao phủ, mặt trời chiếu những lia nắng le lói cuối cùng xuống mặt đất rồi đỏ rực một góc phía chân trời...một đàn cò trắng bay mải miết trong nắng chiều. Chúng tôi dựng xe mê mải nhìn ngắm, nàng tựa vào người tôi, tôi vòng tay ôm lấy nàng...

_Anh à!!

_Sao hả em?

_Nếu sau này chúng ta có xa nhau, mỗi khi nào nhớ đến em, anh hãy nhìn về phía mặt trời mỗi lúc hoàng hôn xuống...em sẽ đến cùng với nhưng tia nắng cuối cùng...với anh!

_Anh không muốn như vậy...!

_Vì sao...!?

_Vì anh sẽ chỉ ngắm hoàng hôn khi có em ở bên, như lúc này!

_.....

_Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau, phải không em?

Nàng lén đưa tay quyệt những giọt nước mắt, đang lăn dài trên má. Tôi cũng rưng rưng, cảnh hoàng hôn nhoà dần...tôi xiết chặt lấy nàng như để khẳng định lại điều mình vừa nói...chiều tắt hẳn...

****

_Chú ơi chú!!

_Gì vậy cháu?

_Cho cháu hỏi ở đây là chỗ nào ạ!?

_Gần đến Hang Dơi rồi cháu ạ!

_Vẫn thuộc Ngọc Thanh à chú?

_Ừ, hình như là thế, chú cũng ko phải dân ở đây.

_Vâng! Cháu cảm ơn ạ.

_Không có gì.

Người đàn ông rồ ga phóng đi, anh đèn xe máy xa dần, trả lại bóng tối lờ mờ dần bao phủ lấy 2 chúng tôi. Nhìn quanh chỉ thấy một vùng đồi núi bao phủ lấy cánh đồng hoang vắng, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu hoà lẫn với tiếng ve tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn, nàng bấu lấy cánh tay tôi:

_Chúng ta bị lạc rồi, làm sao đây anh, em sợ lắm!

Giọng nàng như đang sắp khóc, tôi vội cố trấn an:

_Công chúa mít ướt lại sắp sửa rồi đấy...Chúng ta cứ men theo con đường này, gặp một nhà dân nào đó, chúng ta sẽ hỏi được đường về thôi, em đừng lo!!

Nói với nàng như vậy nhưng tôi cũng đang hoang mang lắm...không biết giờ này mẹ đang làm gì...chắc đang lo cho mình lắm...mẹ lại nhảy bổ đi khắp nơi để tìm mình mất thôi..tôi ngao ngán thở dài. Chúng tôi lại nhảy lên xe đi tiếp...

_Lộp bộp...lộp bộp!!

_Chết rồi anh ơi, mưa!!!

_Uhm, mưa mau quá, em nép vào người anh đi!!

Từng hạt mưa to như viên sỏi đổ xuống...đập vào người tôi đau điếng, tôi nghiến chặt răng, cố ưỡn người lên để che chắn cho nàng...nhón chân đạp nhanh hơn...

_Rầm!!!!

Hai chúng tôi ngã sóng soài xuống lớp bùn lầy, hình như xe cán phải hòn đá nào đó chắn ngang đường. Tôi lồm cồm bò dậy..tối mịt mùng..mưa phả vào mặt ran rát...

_Ngọc!! Em đâu rồi...em có sao không, anh xin lỗi!

_Em đây...em không sao, anh ở đâu vậy?

_Anh đây...anh đây! - Tôi quờ tay trong đêm tối tìm nàng, thảng thốt....đây rồi! Tay tôi chạm vào cánh tay nhỏ nhắn cũng đang khua loạn xạ của nàng. Tôi mừng rỡ nắm chặt lấy như chỉ sợ vuột mất, rối kéo nàng vào lòng...hôn lên mái tóc đang sũng nước và cả bùn của nàng:

_Em đây rồi, anh xin lỗi, anh xin lỗi!!

_Anh, đừng bỏ em ra nhé, em sợ lắm!

_Anh đã nói rồi, chừng nào trái tim anh còn đập..anh sẽ không buông em ra đâu....

Chúng tôi ôm chặt lấy nhau trong cơn mưa tầm tã, cố gắng sưởi ấm cho nhau bằng tất cả tình yêu của mình...phía xa xa có cái gì đang loé sáng. Tôi đưa tay vuốt nước trên khuôn mặt, dụi mắt. Một thứ ánh sáng lập loè..bếp lửa...đây rồi!! Mắt tôi sáng lên, tôi dìu nàng đứng dậy....

****

_Cộc..cộc...!! Có ai ở nhà không ạ!

_......

_Xin cho hỏi có ai ở nhà không ạ. - Tôi đưa tay gõ cửa tiếp.

_A..i....đ...ấ...y? - Một giọng nói già nua trong nhà mệt mỏi vọng ra!

_Chúng cháu...đi đường bị lạc, trời mưa quá! Xin bác, làm ơn....!! - Tôi nói ngập ngừng, giọng run run.

_Cạch...! - Cánh cửa gỗ mở ra, một bà lão tóc bạc trắng như cước, ngó ra:

_Trời tối, mưa to như vậy mà còn đi đâu, xem cách ăn mặc thì cô cậu không phải người ở đây..!?

_Dạ vâng, anh em cháu ở ngoài Phúc Yên ạ, tụi cháu....

_Thôi đi vào đây hong khô người đã rồi nói chuyện sau, cứ đứng ngoài cảm lạnh thì khổ. - Bà lão ngắt lời tôi...

****

Mưa vẫn rơi tầm tã, xối ào ào xuống mặt đất, thi thoảng một vài anh chớp nhập nhằng sáng bừng lên kèm theo tiếng sét ầm ầm như muốn xé toang mặt đất...căn nhà nhỏ oằn mình hứng chịu cơn dông đầu hè. Đó là một ngôi nhà tranh vách đất nằm giữa một vùng đồi núi hoang vu và hẻo lánh...

_Tách..tách..!!

Tôi ngồi thu lu bên bếp lửa, nhìn ngắm những giọt nước đang nhỏ qua mái gianh, lòng suy nghĩ ngổn ngang. Đêm nay không thể về được với những con đường lầy lội trong đêm tối đen như mực giữa miền rừng núi ẩn chứa biết bao điều nguy hiểm này..tôi sẽ phải làm sao để giải thích với mẹ đây..khéo giờ này mẹ đang khóc hết nước mắt vì thằng con hư đốn này mất thôi, tự nhiên sống mũi cay cay. Lấy tay dâu lại mấy thanh củi vào bếp, chỉnh lại bộ quần áo đang hong khô, băng lại vết thương đang rỉ máu trên mu bàn tay, tôi khẽ thở dài, chẳng biết khi nãy ngã đập vào cái gì nữa, may mà nàng không bị làm sao...

_Thế nào, có vừa không cháu!? Con trai bà ngày xưa cũng to và đậm người như cháu đấy.

_Dạ vâng! Vừa lắm ạ. - Vừa nói tôi vừa quay lại, nàng cùng bà cụ bước vào bếp. Chúng tôi nhìn nhau, cùng:"A" lên một tiếng, rồi 2 đứa bum miệng cười khúc khích...Oh my god! Nàng đang mặc một chiếc quần vải xa tanh, nhăn nhúm, và chiếc áo nâu sờn vá chằng vá đụp. Tôi cũng chẳng kém phần long trọng khi chỉ bận mỗi chiếc quần kaki bộ đội rộng thùng thình và bạc màu sương gió. Chợt nhận thấy nụ cười hơi vô duyên, chúng tôi cố nín...nàng đưa tôi bộ quần áo của nàng để tôi ngoắc lên thanh nứa đang vắp ngang bếp, rồi nàng dìu bà cụ ngồi xuống.

_Cám ơn bà nhé, không có bà chắc tối nay chúng cháu không biết đi về đâu giữa trời mưa to thế này. -Tôi vừa hong quần áo vừa nói.

_Có gì đâu, thấy 2 anh em cháu còn ít tuổi mà đêm hôm lạc giữa rừng mưa, rét mướt thế này ai chả thấy tội...huống chi ngôi nhà này lâu không có bóng con trẻ cười nói ríu rít như tối nay, bà thấy vui lắm - Bà nhìn tôi cười móm mém.

_Thế các cô các chú đi đâu hết mà lại để bà ở đây một mình thế này.- Nàng quay sang hỏi.

_Con gái bà lấy chồng rồi vào Tây Nguyên lập nghiệp đi kinh tế mới, còn con trai cũng đóng quân ở mãi tận Trường Sa, một năm chúng nó chỉ về được 2,3 lần...- Bà cụ buồn rầu.

_Ôi! Cháu hâm mộ mấy chú bộ đội Trường Sa lắm, giữ vững danh dự và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ cho đất nước. - Tôi reo lên, rồi cao hứng hát:"Đây Hoàng Sa, kia Trường Sa, kìa bão tố phong ba, ta vượt qua, vượt qua..."

_Thích đi vậy, bao giờ học xong cấp 3 bảo mẹ anh cho đi nhé.-Nàng lúng liếng đôi mắt liếc tôi.

_Ok, nhưng em theo làm y tá cho anh nha.-Tôi nháy mắt.

_Xxì..ai thèm!- Nàng lè lưỡi trêu tôi, chúng tôi cùng cười ròn rã, ánh mắt bà cụ hấp háy niềm vui nhìn chúng tôi, mãn nguyện và hạnh phúc...ngoài trời, mưa đã dần ngớt...

_Thôi bà đi ngủ đây, các cháu cũng đi ngủ sớm đi, sáng mai dậy cứ đi theo mấy người bán rau sẽ ra đến thị trấn, nhưng phải đi sớm đấy.- Bà cụ nói.

_Cháu ngủ với bà nhé.- Nàng vừa rìu bà cụ đứng dậy vừa nũng nịu.

_Ừ, cha bố nhà cô,y như con gái bà ngày xưa vậy.- Bà cụ cười móm mém.

Nàng dìu bà cụ đi ra phòng ngoài, không quên quay lại chun mũi, lè lưỡi trêu tôi...

****

Chẳng biết bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ, nhưng chắc là cũng khuya lắm rồi, tiếng lửa cháy kêu lách tách, ngồi thu lu bên manh chiếu rách tôi chống cằm vào đầu gối suy nghĩ mông lung. Ngoài trời mưa đã ngớt hẳn...đâu đó thi thoảng vọng lại tiếng chim lợn kêu eng éc, khiến tôi rùng mình. Trong tôi hỗn độn những cảm xúc, sợ sệt, lo lắng...dẫu sao, tôi vẫn chỉ đang là một "cậu bé" đang sắp trưởng thành mà thôi...

Với tay lật lại mớ quần áo của tôi với nàng, chà! Cũng sắp khô rồi,cầm áo của nàng phủi nhẹ mấy cái, bỗng có cái gì văng ra, giật mình tôi đưa tay chộp lấy, may quá, tí nữa thì rơi vào bếp...Bỗng nhiên tôi run bắn người lên, một cảm giác mỏng manh,mềm mại...là một cái gì đó rất..quen thuộc...Có lẽ khi cởi ra để hong, vì ngại ngùng nên nàng đã cần thận cuốn nó vào tay áo, tôi bật cười vì cái sự xấu hổ trẻ con của nàng...

Ngồi say mê ngắm nghía chiếc quần chíp dễ thương mà lòng tôi rộn ràng lên những cảm xúc yêu thương...lòng tôi lại rạo rực...Nhớ lại đêm đó, cũng may kinh nghiệm non nớt trong chuyện quan hệ nam nữ đã không cho tôi cướp đi đời con gái của nàng...Tôi không hề cảm thấy tiếc nuối gì cả, vì tôi yêu nàng, và tôi tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không bao giờ lặp lại những hành động xấu xa, đi ngược lại với ý muốn của nàng nữa...chúng tôi sẽ chỉ làm điều đó khi đã là những người trưởng thành thực sự, trong căn phòng tân hôn đầy nến và hoa, lãng mạn...chúng tôi tự nguyện hiến dâng cho nhau tất cả như một minh chứng cho lời thề ước gắn bó với nhau muôn đời, muôn kiếp...Tôi say mê trong niềm cảm xúc, thả hồn vào một giấc mơ cùng nàng đắp xây tương lai hạnh phúc...mãi mãi...

_E hèm...!! - Tiếng của nàng vang lên trong không gian vắng lặng...Tôi giật nảy mình, vo vội vào lòng bàn tay, tôi quay lại...tay đưa ra đằng sau lưng giấu giếm...mặt đỏ phừng phừng. Nàng đứng đó từ lúc nào, mái tóc đen tuyền xoã xuống ngây thơ, đôi mắt long lanh nhìn tôi, nhưng nghiêm nghị. Bộ quần áo nàng đang mặc..của bà, khiến tôi liên tưởng đến cô Tấm trong câu chuyện ngày xưa...không! Nàng còn đẹp hơn cả cô Tấm ấy chứ...

_Đưa đây...- Nàng bước tới trước mặt tôi, chìa đôi tay nhỏ xinh ra, 2 má ửng hồng.

_Đưa...gì cơ. - Tôi nghệt mặt ra, không thể tưởng tượng ra khuôn mặt tôi lúc đó trông như thế nào nữa, tim tôi đập thình thịch,người tôi run bắn, như một đứa trẻ đang ăn vụng quà bị phát hiện.

_Trả em đây! - Nàng nghiêm giọng.

_Trả gì cơ!? - Tôi cố trấn tĩnh.

_Anh biết là cái gì rồi còn hỏi...! - Nàng gườm tôi.

Tôi ấp úng, lắp bắp:

_Anh..anh...

_Anh hư lắm!!! - Nàng nhoài người ra túm lấy tay rôi...giật lấy chiếc quần, không quên khuyến mãi vào đó một nhát cắn...

_Ái..ái..a.-Tôi hét lên. Nàng đưa tay bịt miệng tôi, gắt nhẹ:

_Anh to mồm thế, bà thức dậy bây giờ!!

_Ai bảo em cắn anh, đau quá.- Tôi nhăn mặt.

Nàng nguýt tôi một cái rõ dài:

_Như thế là còn nhẹ đấy, anh nhiều tội lắm đó, biết không!?

Tôi cúi gằm mặt xuống như một đứa trẻ biết hối lỗi. Nàng véo nhẹ vào má tôi:

_Sẽ còn xử tội anh nữa, chưa hết đâu...giờ quay mặt đi, nhắm mắt lại!

_Em định làm gì anh nữa đây!? -Tôi thộn mặt ra.

_Chẳng làm gì cả...anh cứ làm như em nói đi! - Nàng nói như ra lệnh.

Tôi lật bật quay người lại làm như lời nàng nói,đầu óc rối tinh rối mù.

_Anh nhắm mắt chưa? - Nàng hỏi dò xét.

_Rồi!! - Tôi trả lời chắc nịch.

_Uhm, tốt!

Có tiếng loạt soạt phía sau, theo phản xạ tò mò, tôi tí hí mắt ra. Bỗng nhiên tôi há hôc mồm. Trời!!!!! dù đang quay lưng lại, nhưng dưới bếp lửa, bóng nàng in trên tường...tôi thấy nàng đang cởi chiếc quần xa tanh ra để mặc quần chjp vào...bóng nàng kiều diễm, từng đường cong thiếu nữ nẩy nở in trên tường khiến tôi chết lặng...tôi cố kìm chế hơi thở mạnh...tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực...

_Xong rồi, anh quay lại được rồi đó.-Nghe tiếng nàng lảnh lót, tôi bần thần quay lại, khuôn mặt vẫn chưa hết bàng hoàng...

_Sao mặt anh đỏ thế!

_À! Không...anh! - Lại một lận nữa tôi giật mình. Tôi liền đánh trống lảng để khoả lấp nỗi ngượng ngùng và xúc cảm đang trào dâng:

_Sao em không ngủ, mai phải dậy sớm mà!

_Em chẳng thể chợp mắt được.- Nàng ngồi xuống tựa cằm vào gối, nhìn đám lửa, khuôn mặt đầy ưu tư. Tôi ngồi xuống bên nàng, nhìn khuôn mặt thanh tú ửng đỏ dưới anh lửa hồng, thật diễm lệ làm sao, bất giác tôi đưa tay vuốt ve mái tóc nàng:

_Đừng suy nghĩ nhiều làm gì em...cơn mưa đã qua rồi, mai là trời sáng, chúng ta sẽ đón ánh bình mình mới, niềm vui mới, và hạnh phúc mới...hãy tin anh đi!

_Nhưng em...giờ này chắc mẹ đang lo lắng lắm...- Mắt nàng rưng rưng.

_Anh cũng có tâm trạng như em...nhưng biết làm gì hơn, chỉ cần mai chúng ta trở về, tất cả sẽ lại yên bình. - Tôi bùi ngùi:

_Đây là lần thứ 2 anh trốn nhà đi qua đêm!

_Sao cơ!? - Nàng quay lại nhìn tôi sửng sốt.

Nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, mắt tôi nhìn vào khoảng không vô định, những ký ức năm xưa lại tràn về...ngày ấy...cũng là một ngày mưa...

****

_Em Hiếu, ra có mẹ gặp.- Cô giáo chủ nhiệm lớp 6F ngó vào lớp, gọi.

_Dạ có em - Đang mải đuổi nhau với mấy đứa bạn trong lớp, tôi chạy ra thở hổn hển:

_Mẹ em đâu cô?

_Đang chờ em ngoài cổng đó.

Tôi co giò định chạy ra thì cô lấy tay chặn lại:

_Khoan đã, mẹ em bảo em mang cặp về, mẹ viết đơn xin nghỉ học cho em buổi hôm nay rồi.

_Vâng!!!!

Tôi tròn mắt, ko hiểu chuyện gì mà mẹ lại ra đây đón tôi, và sao lại phải nghỉ học, nhưng tâm hồn trẻ con vô lo vô nghĩ, chỉ thắc mắc thoáng qua, tôi chạy vào lớp, lấy cặp, lè lưỡi trêu tụi thằng Quân đang nhìn đầy ghen tị. Tôi lấy cặp đội lên đầu che mưa chạy ra...bóng dáng mẹ quen thuộc thấp thoáng ngoài cổng...

Khoác cho tôi chiếc áo mưa, mẹ đạp xe đèo tôi trong cơn mưa tầm tã...

_Mẹ ơi, có việc gì mà mẹ đến đón con sớm vậy. - Thấy mẹ cứ im lặng, tôi tò mò hỏi.

_Uhm, mẹ đưa con đến gặp một người.- Giọng mẹ có vẻ xúc động.

_Ai vậy? - Ngước đôi mắt trẻ thơ lên, tôi hỏi.

_Là bố con...

_Bố...!!?? Tôi thốt lên đầy lạ lẫm, kể từ lúc ra đời đến nay, trong tâm tưởng của tôi không có khái niệm nào về cái danh từ ấy...tôi đã quen với việc trong nhà chỉ có một người lớn duy nhất, đó là mẹ, yêu thương và đùm bọc tôi. Đôi khi tôi vẫn thắc mắc tại sao lũ bạn tôi, đứa nào cũng có một người đàn ông trong nhà, và chúng nó gọi người đàn ông đó là bố, bố là gì? Chức có to hơn mẹ không??...thi thoảng đi học, gây sự, cãi nhau, chúng nó gọi tôi là:"Thằng con hoang", mang thân hình thâm tít bê bết đất cát về hỏi, thì câu trả lời bao giờ cũng là sự im lặng tê tái, và những giọt nước mắt lau vội của mẹ...và có những đêm tôi giật mình thức giấc bởi tiếng khóc nức nở...ngồi dậy...thấy mẹ lúi húi ghi chép cái gì đấy..và khóc..tôi lao đến ôm mẹ, và cũng khóc theo mà không hiểu điều gì xảy ra khiến mẹ phải khóc như vậy...lên đến lớp 6, tôi đã có đủ kiến thức và sự chững trạc hơn để có thể hiểu thế nào là một người bố, đó là người đã cũng với mẹ tạo ra mình, người sinh thành ra mình...tôi không giám hỏi:"Bố con là ai?" Vì rất sợ những giọt nước mắt của mẹ, nhưng từ trong đáy lòng, tôi luôn khao khát được gọi một người đàn ông là bố....

_Bố...bố con..bố của con!! - Tôi reo lên, nhảy cẫng lên:

_Bố con về rồi hả mẹ, bố từ đấu đến vậy...bố đang ở nhà ạ...!!??

Đáp lại tôi chỉ là sự im lặng não nề, nhưng tôi nào có để ý, tôi đang hồ hởi chạy về nhà, sà vào lòng bố...để được bố bế lên..dũi cái cằm lởm chởm râu vào má...nhứ mấy thằng bạn tôi mỗi khi bố chúng nó đi công tác xa về...tôi khấp khởi trong nỗi vui sướng...đường về nhà hôm này sao xa quá...xe đi chậm quá...mưa vẫn cứ rơi...

_Ủa!!? Mình đi đâu đây mẹ...đường này đâu có về nhà mình? - Tôi thắc mắc khi thấy mẹ rẽ qua một đường khác...mẹ vẫn im lặng...Nhưng tôi ko bân tâm, tôi tự nhủ:"Chắc bố từ xa về, đang đợi mẹ con mình đến đón. gia đình mình sẽ cúng về nhà..mẹ sẽ nấu cho 2 bố con những món ngon nhất...tôi sẽ ngồi trong lòng bố, nghe bố kể những câu chuyện..ôi gia đình ". Nghĩ đến 2 chứ "gia đình", giờ tôi mới cảm thấy thế nào là ý nghĩa của một gia đình, tôi lẩm nhẩm hát:"Ba sẽ là cánh chim, đưa con đi thật xa, mẹ sẽ là nhành hoa, đưa con cài lên ngực, ba mẹ là quê hương..che chở suốt đời con...". Đôi vai gầy của mẹ rung lên bần bật..nhưng tôi đâu có đẻ ý đến....

_Kitss...- Mẹ thắng xe gấp khiến tôi đập vào lưng mẹ, lau những giọt nước mưa trên khuôn mặt, tôi hỏi mẹ:

_Đến rồi hả mẹ, đến rồi hả mẹ???

_Ừ, mình vào trong đi, bố đang đợi. - Giọng mẹ trầm buồn.

Chỉ chờ có thế tôi nhảy vội xuống xe, lòng ngập tràn hạnh phúc, tôi chạy ùa vào toà nhà to sừng sững...bống nhiên tôi sững người lại...gì đây...vuốt vội những giọt nước mưa...tôi ngước lên nhìn, lẩm nhẩm đọc:

_Toà..Án..Nhân.. Dân..Huyện...Mê Linh...

Tim tôi như bị bóp nghẹt lại trong một linh cảm không lành, mặc dù tuy nhỏ, nhưng tôi cũng đã đủ khôn để hiểu những gia đình, vợ chồng dắt nhau vào đây làm gì, khi vào thì đi cùng nhau...khi đi ra thì mỗi người mỗi ngả...tôi giật mình quay lại nhìn mẹ thảng thốt...mẹ bưng miệng, cố nén từng tiếng nấc nghẹn ngào...tôi lại quay lại phía trong, có một người đàn ông đang ngồi trong đó...thấy tôi và mẹ...ông ấy bật dậy bước ra ngoài...tôi lùi lại...cắn chặt răng...tim tôi đang vỡ oà, từng dòng nước mắt nóng hổi đang hoà lẫn với những giọt nuớc mưa lạnh buốt, lạnh thấm vào xương tuỷ và trái tim non nớt của tôi...trong cơn mưa nhạt nhoà, tôi thấy nguời đàn ông đó cũng đang run run...bỗng nhiên tôi xoay người lại...chạy thật nhanh...người đàn ông đó như khuỵ xuống...đó là hình ảnh cuối cùng mà tôi lưu giữ...Bố....tôi chạy thật nhanh..thật nhanh...mong sao sự mệt mỏi và lạnh giá của cơn mưa sẽ át đi những đau đớn mà trái tim trẻ thơ của tôi đang phải gánh chịu...tôi chỉ nghe thấy tiếng mẹ gọi váng lên:"Con ơi...." Cứ xa dần...xa dần...mưa vẫn rơi lạnh lùng và tàn nhẫn....

****

_Vậy là đêm đó anh đã không về nhà? - Giọng nàng nghẹn ngào. Nàng ôm chặt tôi, áp đôi má vào ngực tôi...tôi có thể cảm nhận những dòng nước mắt nóng hổi của nàng đang lăn trên ngực mình, thấm vào da thịt...

_Uhm...hôm đó anh cứ đi lang thang..lang thang...mãi...và lạc vào tận trong Xuân Hoà...anh qua đêm trên một chiếc ghế đá trong khuôn viên của một ngôi trường cấp 3...-Tôi ôm chặt lấy nàng hơn nữa, mắt tôi ngấn lệ.

_Tim anh còn đau nữa không? - Nàng áp đôi tay nhỏ nhắn vào ngực tôi xoa nhẹ.

_Không em ạ, vết thương đã lành rồi!-Tôi khẽ đưa bàn tay đang băng lên áp vào tay nàng đang áp vào ngực mình, tôi thấy lòng dịu lại.

_Tay anh còn đau nữa không!?-Nàng khẽ hôn nhẹ lên bàn tay tôi.

_Không sao đâu em, rồi nó sẽ lành và chỉ còn lại vết sẹo mà thôi, như trái tim anh vậy...dù sao, khi sinh ra anh đã quen sống chỉ có mẹ, và đối với anh, mẹ cũng chính là bố...là người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời anh. - Rồi tôi cầm tay nàng lên đặt vào đó một nụ hôn, nhìn thẳng vào mắt nàng tôi nói:

_Em chính là người phụ nữ quan trọng thứ hai..em đã sưởi ấm tâm hồn anh! Mỗi khi nhớ em, anh sẽ lại ngắm nhìn vết sẹo trên tay này, nó chính là vết sẹo ngọt ngào nhất đối với cuộc đời anh! Em yêu ạ!

Nàng mỉm cười nhìn tôi hạnh phúc, chúng tôi lau nước mắt cho nhau, trìu mến...ngoài kia, trời vẫn tối đen như mực...tiếng dế kêu reng réc hoà lẫn với tiếng gió thổi lao xao...tôi kéo nàng nằm xuống...nàng nép vào ngực tôi...chúng tôi chìm dần vào trong giấc ngủ êm đềm...mưa đã tạnh....

(Còn nữa)