Rất Yêu Em Cô Gái Nhỏ

Chương 22



-Thế nào rồi? July làm sao vậy?

-Bệnh lại tái phát thôi khiến con bé rơi vào trạng thái hôn mê thôi.Côkhông đưa thuốc cho con bé uống sao?

-Tôi đã đưa rồi. Một tháng một lần, mỗi lần 2 chai thuốc. Bệnh của July càng ngày càng nặng, số lần tái phát diễn ra liên tục, lượng thuốc uống cũng tăng nhiều. Rốt cuộc con bé bị gì?

-Tôi không rõ. Thuốc là do lão đại đưa công thức cho tôi điều chế, nếucômuốn biết thì đi hỏi lão đại đi

-…

Trong phòng bệnh màu ngập mùi ete, Nạp Lan Đình và bác sĩ đặc trị cho July vẫn đang trò chuyện, thỉnh thoảng lại nhìn sang người đang nằm trên giường.Côgáinày thậtnhỏbé, khuôn mặtrấtdễ thương, tuy không thuộc loại mĩ nữ nhưng khiến người đối diện nhìn vàorấtdễ sinh lòngyêumến. Đuôi mắt thật dài cong lên thành hình trăng khuyết giống như đang cười, đôi môi hồng nhuận giờ đây trắng bệch không còn chút máu. July yên tĩnh nằm trên giường bệnh, mái tóc dài xõa tung, hai tay được băng bó trắng toát đặt trên bụng. Phải, đây chính là khuôn mặt của Lương Quang Ngân Tước. Lớp mặt nạ kia lúc chiến đấu với Silver đã hở ra, nhờ vào viên đạn của Đỗ Thành Nguyệt mà chính thức bị rách.

Lương Quang Ngân Tước nửa mê nửa tỉnh như bước vào cõi mộng,côloáng thoáng nghe có người nói chuyện kề bên nhưng không cách nào lên tiếng, cả thân hình nặng như đeo chì, tay chân vô lực.Côđang bước trong khoảng không tăm tối, bỗng chốc thấy được ánh sáng lập lờ trôi nổi ở phía trước liền do dự, có nên lại gần đó hay không?

“Lại đây đi! Hãy mau lại đây!”

Giọng nói đầy ma lực vang lên. Ngân Tước nghe xong bất giác từng bước tiến về chỗ sáng ấy, thấy lơ lửng giữa không gian tối đen là một chiếc giườngrấtlớn, màu trắng muốt phát sáng lấp lánh.

“Hãy nằm lên đó!”

Khí tụ lại nơi lòng bàn tay xuất ra, dưới chân Ngân Tước xuất hiện bậc thang làm từ dây leo,côbước lên rồi nằm trên giường một cách vô thức. Chiếc giường êm ái như được tẩm mê dược, chẳng mấy chốc Ngân Tước lại chìm vào mê mang.

Một bóng đen vô thanhcôtức xuất hiện bên cạnh, đưa bàn tay chạm vào khuôn mặtcôthật cẩn thận, giống nhưcôlà bảo bối trân quí nhất, chạm nhẹ vào sẽ tan vỡ thành hàng ngàn hàng vạn mảnhnhỏ. Khóe môi người đó cong lên một cách quỉ dị, thì thầm bên tai Ngân Tước. Giọng nói ấy vang lên lần nữa phá lệ âm u hơn giữa không gian tĩnh mịch:

-Những chuyệncôkhông thể làm, tôi sẽ giúpcô. Đã đến lúccônên biết mình là ai.

Nói rồi liền biến mất, trong khoảnh khắc ấy, Lương Quang Ngân Tước trên giường phòng bệnh liền mở mắt, nhưng đồng tử lúc này đã chuyển sang màu xanh rêuyêudị, to hơn bình thường. Đôi mắt âm u vô hồn, lóe lên tia sắc lạnh không ai có thể khinh nhờn. Chỉ có hậu đại mang huyết thống thuần khiết của Bích Quang mới có thể có được màu mắt như thế.

Cùng lúc đó, Lương Quang Ngân Tước giật mình bật dậy. Nhìn bàn tay đã hóa trong suốt,côvận động linh lực trong cơ thể, tạo ra một nhánh dây leo. Trong suốt nốt. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đây là đâu?Côđưa mắt nhìn xung quanh, nơi đây có vẻ như là một phòng thí nghiệm. chính giữa căn phòng còn có một cỗ máyrấtlớn, làm từ thủy tinh trong suốt, ở giữa chứa đầy chất lỏng màu xanh. Ngân Tước còn ngửi thấy được mùi Formalin thoang thoảng. Từ khi nào Formalin có màu xanh nhỉ?

Quan trọng hơn ở giữa cỗ máy, còn có một người lơ lửng giữa chất lỏng màu xanh kia, xung quanh quấn đầy dây leo, ở cổ tay cổ chân đều được nối với dây điện, phía trên còn có một bộ não không ngừng tiết ra dịch trắng từ từ quấn lấy cổ người đó, đâm sâu vào đầu rồi lại rút ra, tiếp tục đâm sâu vào rồi lại rút ra. Mỗi lần như thế, lại tràn ra chất lỏng màu trắng đỏ, nhìn vô cùng ghê tởm.

Lương Quang Ngân Tước đưa tay che miệng, không ngừng áp chế cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng. Rốt cuộc là ai ác độc đến mức lại làm thế với người này?

Cửa phòng thí nghiệm bật tung, một đám người mặc áo trắng cầm tập tài liệu bước vào, quây quanh cỗ máy, không ngừng nhập vào bàn phím điều khiển, chẳng mấy chốc chất lỏng màu trắng đỏ được lọc sạch, bộ não kia cũng ngừng quấn quanh cổ người đó, được một thủy cầu bọc lại rồi biến mất. Người lớn tuổi nhất trong đám người kia hỏi:

-Kết quả kiểm trắc thế nào?

-Giáo sư, cơ thểcôgáinày vô cùng tuyệt diệu, tất cả vết thương do Quái não gây ra đều hồi phụcrấtnhanh, thậm chí Thủy độc tràn vào cơ thể cũng không gây ảnh hưởng gì đếncôta cả.Côta còn có cả năng lực điều khiển thực vật.

-Ha ha,rấttốt, quả nhiên là một vật thí nghiệm tuyệt hảo. Hậu đại của Bích Quang quả nhiên là con rối cực phẩm. Xem ra ngày gia tộc Lương Quang diệt vong cũng sắp đến rồi. Con rối này… – lão ta đắc ý vuốt nhẹ lồng kính – ta sẽ đưa nóvề quá khứ, thay thế Lương Quang Ngân Tước. Hừ, Lương Quang Thuận Thành, tôi sẽ cho ông tận mắt chứng kiến tộc nhân của mình từng người từng người ngã xuống. Để cho ông nếm trải thống khổ không gì sánh bằng.

-Giáo sư,côgáinày rốt cuộc là ai vậy ạ?

-Bích Quang Ngân Tước.Côta vốn dĩ thuộc về thế giới này, lại lưu lạc ở thế kỉ XXI, không biết mình là ai, lại có thể viết được câu chuyện về Lương Quang Đinh La Khắc. Thằng nhãi đáng chết đó, ta nhất định sẽ khiến cho nó sống không bằng chết. Dám cả gan phá hủy Lý gia của ta…

Lão già vừa nhắc đến đó, khuôn mặt vặn vẹorấtnhanh khôi phục, nở nụ cười tàn độc. Lương Quang Ngân Tước mê mang, thế này là sao?Côlướt qua đám người đó, xuyên qua cỗ máy nhìn kĩ người đó. Oành! Người này, người này giống hệtcôcủa thế kỉ XXI, giống hệtcôcủa hiện tại? Chẳng phảicôxuyên vào cuốn sách do mình viết sao? Hiện tại là thế nào?

Đầu dội đến từng cơn đau, cơn đau nhức tận xương tủy quen thuộc kia bỗng dưng xuất hiện hành hạ Lương Quang Ngân Tước. Một đoạn ký ức ào về trongcô, khiếncônhớ lại toàn bộ mọi chuyện.

Thì ra là thế!

Hóa racôlà Bích Quang Ngân Tước. Hóa racôđang lúc viết truyện của mình lại bị bắt tới đây, bị đám người này coi như vật thí nghiệm, một công cụ giúp bọn họ trả thù. Bọn họ muốn tẩy nãocô, nhưngcôlại thức tỉnh, vô thức sử dụng năng lực chạy trốn thành công, nhưng lại lạc vào khoảng không thời gian. Cuối cùng vẫn thay thế vị trí “côấy” trở thành Lương Quang Ngân Tước. Còn “côấy”, “côấy” vốn dĩ theo kế hoạch của lão già kia, đã bị giết từ ngày sinh ra.

Ngân Tước không ngừng run rẩy, kí ức tràn về khiếncôcảm thấy kinh hoàng. Thật may mắn, may mắncôđã nhớ lại được. Nghĩ đến cảnh nếu mình bị lão ta điều khiển, tự tay tiêu gia tộc Lương Quang, tự tay cướp đi sinh mạng của Đinh La Khắc, Ngân Tước cảm thấy tức ngực. Còn có “côấy” bị chết oan như thế, Ngân Tước bỗng dưng nước mắt tuôn như mưa.

Cùng là Ngân Tước, cùng là congái, cùng có dung mạo giống nhau, cùng có một loại năng lực, nếu gặp, hai người sẽ trở thành tri kỉ. Đáng buồn thay, một sinh mạng vừa chào đời lại kết thúc như thế. Ngân Tước thề,cônhất định thay “côấy” này báo thù.

Nếu không có duyên gặp, thì tôi sẽ dùng hết tất cả khả năng giúpcôtrả mối hận xương máu này.

Lý gia đúng không? Lão già kia ít nhất có năm phần tương tự Lý Gia Hạo. Thế thì sẽ ra tay từ hắn. Không cần đợi tương lại Đinh La Khắc tiêu diệt Lý gia,côsẽ hành động.

Côvẫn sẽ là Lương Quang Ngân Tước,côsẽ sống thêm phần của “côấy”.

Lương Quang Ngân Tước trong lòng không ngừng tự nhắc nhở bản thân, dần thiếp đi trong cơn đau dai dẳng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.