Rất Yêu Tướng Công

Chương 11



Không bao lâu sau tin Hạ Hầu Tà Nguyệt muốn thành hôn như lửa như trà từ bên trong trang truyền ra ngoài, toàn bộ trang trên dưới đều biết chuyện này, quyết định bất thình lình của trang chủ gây kinh hãi cho mọi người, trong đó tất nhiên bao gồm Lôi Thu Yến, người đã ôm mộng với Hạ Hầu Tà Nguyệt từ rất lâu.

Lôi Thu Yến không thể nào tin nổi mới mấy ngày ngắn ngủi thì chuyện đã có biến hóa lớn như vậy, không kịp nghĩ, nàng lập tức tìm tới Lôi Thiếu Quân để xác thực.

"Thu Yến!" Giọng nói Lôi Thiếu Quân mang theo vẻ không vui, đốivới việc muội muội trực tiếp xông vào phòng trách mắng: "Xem ngươi giống cái gì này! Ta nói bao nhiêu lần rồi, nơi này không phải là chỗ ngươi muốn đến là có thể đến!"

Dường như mỗi lần lui tới, Lôi Thu Yến vẫn như cũ không có đem lời nói của ca ca nghe để vào trong tai, nàng chỉ để ý đến chuyện của bản thân mình.

"Trang chủ thật muốn thành hôn? !"

"Ngươi không phải là đã nghe được tin, cần gì hỏi nữa?" Lôi Thiếu Quân cau mày, vẻ mặt rõ ràng không vui."Từ vừa mới bắt đầu ngươi cũng sẽ không là đối tượng mà trang chủ xem xét, hiện tại ngươi nên dừng lại ý muốn đó đi."

Hiển nhiên không ngờ tới ca ca sẽ nói như vậy, Lôi Thu Yến sắc mặt buồn bả, trong lúc nhất thời nói không ra lời. Vậy mà, sau khi nhất thời ngớ ra, chớp mắt một cái Lôi Thu Yến hồi phục lại vẻ kiêu căng vốn có.

"Còn không phải là bởi vì ngươi không chịu giúp ta! Nếu như ngươi nói giúp ta , kết quả sẽ không như vậy rồi!" Lôi Thu Yến bất mãn nói.

"Đó là điều không thể nào hay nói cách khác là không có khả năng." Lãnh Thư Uyên đứng từ bên ngoài đi vào, trực tiếp đem vật sổ sách cầm trong tay ba một tiếng để lên bàn, cũng không thèm nhìn tới Lôi Thu Yến.

Không bằng đối với Lôi Thiếu Quân thì kiêu ngạo ương ngạnh nhưng đối mặt Lãnh Thư Uyên thì Lôi Thu Yến có chút sợ hãi, hiểu rõ được là nguyên do chính là vì nàng ở chỗ này mà không vui mừng, nàng hoàn toàn không đứng ở bên ca ca tức giận trừng mắt nhìn, thở hồng hộc liền xông ra ngoài.

"Ta cũng không tin là dựa vào chính ta mà không được!"

Trên hành lang, Lôi Thu Yến căm hận đá vào cây cột nhưng lại làm đau chân của mình, đây thật là vô tình mà đổ dầu vào lửa, đang lúc muốn mở miệng mắng thì đôi mắt sắc bén của nàng nhìn thấy bóng dáng của Hạ Hầu Tà Nguyệt.

"Trang chủ!" Mừng rỡ hô lên, nàng lập tức đi về phía Hạ Hầu Tà Nguyệt. Theo khoảng cách gần hơn, Lôi Thu Yến thấy được bên cạnh hắn là một cô gái, cảm giác chán ghét lập tức ập vào lòng, mang theo dụng ý xấu nặng nề, Lôi Thu Yến không ngừng đặt chân bước về phía trước đi tới, tính toán làm nàng ngã xuống đồng thời thuận tiện thay thế được nàng ởtrong ngực Hạ Hầu Tà Nguyệt.

Chỉ là trong nháy mắt, Hạ Hầu Tà Nguyệt ôm Lam Như Nhật lui về phía sau một bước, bàn tay thuận thế vung lên và đem Lôi Thu Yến hướng bên cạnh đẩy đi, lực đạo kia cộng thêmthế ban đầu nàng xông vào, làm nàng một mạch té ngã xuống đất. Trên da thịt tinh tế tỉ mĩ nhất thời xuất hiện mấy vết thương do ngã xuống.

"Ngươi có khỏe không?" Lam Như Nhật quan tâm hỏi, chỉ là, cònchưa kịp chờ nàng trả lời, Hạ Hầu Tà Nguyệt đã có nửa phần cưỡng bách mang nàng cách xa, mà lại từ đầu đến cuối cũng không nhìn Lôi Thu Yến một cái, giống như là không biết có sự tồn tại của người này.

"Tà Nguyệt, nàng. . . . . ." Lam Như Nhật liên tiếp quay đầu lại, lo lắng nữ tử trên mặt đất còn chưa ngồi dậy.

"Không cần phải để ý đến nàng." Hạ Hầu Tà Nguyệt lạnh nhạt nói. Trừ Nhật Nhi ra, ai cũng không làm dấy lên sự quan tâm của hắn. Phát hiện đến nàng vẫn quan tâm đếnngười khác, hắn hơi nhíu mày, đưa tay lật nàng quay đầu lại, cúi người ở môi nàng hôn , hoàn toàn đem sự chú ý của nàng để trên người mình.

"Ngươi chỉ cần nhìn ta là đủ rồi." Hắn kề gần môi của nàng chậm rãi nói ra, hài lòng nhìn thấy bên má nàng bởi vì lời của hắn mà mặt hơi đỏ.

Cho dù đây không phải là lần đầu tiên, nhưng Lam Như Nhật vẫn không quen hành động đột nhiên tới hôn của hắn như vậy, ngoại trừ đỏ mặt nói không ra lời, hiển nhiên cũng như Hạ Hầu Tà Nguyệt mong muốn đem nàng kia ở một bên quên đi.

Không cam lòng mình lại bại bởi một cô gái xa lạ, trên khuôn mặt xinh đẹp của Lôi thu Yến khó nén căm hận, trừng mắt nhìn bóng lưng hai người rời đi, trong lòng nỗi căm hận càng tăng lên gấp bội. . . . . .

Và khác với thái độ thờ ơ ngày thường, đối với thuộc hạ hỏi thăm những thủ tục liên quan đến hôn lễ sắp tới, Hạ Hầu Tà Nguyệt khó có được tính nhẫn nại nên từng việc đều dặn dò một cách chi tiết; khi hắn xử lý xong mọi việc, vừa quay đầu lại thấy Lam Như Nhật chăm chú nhìn hắn, điều này làm cho hắn khẽ nhướng mày, đi trở về bên người nàng hỏi:

"Nói đi, ngươi muốn hỏi cái gì?"

"Làm sao ngươi biết ta có chuyện muốn hỏi? !" Lam Như Nhật kinh ngạc, lập tức hỏi lại.

Phản ứng đáng yêu của nàng làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt không khỏi bật cười, ở cổ và gò má nàng đỏ mắt mà kháng nghị xuống, hắn mới mở miệng giải thích.

"Ta làm sao có thể không biết. Mỗi lần chỉ cần trong lòng ngươi có thắc mắc, sẽ vẫn nhìn chằm chằm vào ta không tha." Tâm tư của nàng thật là dễ cho mình nhìn thấu, để cho hắn không cần phí tâm tiếp xúc có thể đoán ra suy nghĩ của nàng.

A! Nàng có sao? Lam Như Nhật vội vàng nhớ lại, phát hiện tựa hồ đúng như lời hắn nói, ánh mắt bội phục không nhịn được nhìn về phía hắn.

"Ngươi rất lợi hại, ta cũng không có chú ý đến việc này. Vậy còn có cái gì khác sao?" Nắm ống tay áo Hạ Hầu Tà Nguyệt, Lam Như Nhật tò mò hỏi, hiển nhiên đã quên việc ban đầu mình muốn hỏi.

"Ngươi không muốn hỏi vấn đề mà ngươi mới vừa muốn hỏi sao?" Hạ Hầu Tà Nguyệt nhẹ nhàng cười một tiếng, dễ dàng liền đem vấn đề quay về, tránh cho nàng quên thật.

"Đúng nha!" Do hắn vừa mới nhắc nàng, Lam Như Nhật nhìn về phía hắn, mở miệng muốn hỏi: "Chính là. . . . . ."

Ách. . . . . . Nàng mới vừa là muốn nói gì a? Lời nói trong nháy mắt dừng lại, Lam Như Nhật nghiêng đầu nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ buồn rầu, trong lúc nhất thời còn không nghĩ ra mình muốn nói cái gì với Hà Hầu Tà Nguyệt.

Nàng thật là đáng yêu! Lần nữa bởi vì cử động của nàng mà Hạ Hầu Tà Nguyệt cười lên tiếng, không khó phát hiện chỉ cần có nàng ở bên người, hắn sẽ cảm thấy vui vẻ.

"Ta, ta sắp nghĩ ra rồi!" Lam Như Nhật đỏ mặt nói.

"Không sao, từ từ đi." Hạ Hầu Tà Nguyệt trấn an, cũng không vội biết đáp án, cũng không có ý xấutrêu nàng.

Lam Như Nhật ngây ngô nhìn hắn đột nhiên vỗ tay, rốt cục nhớ tới mình lúc nãy muốn hỏi cái gì rồi.

"Ở đây ngươi trước mặt những người khác cùng với trước mặt ta hoàn toàn khác nhau." Dĩ nhiên không phải là chán ghét, thế nhưng cơ hồ là trời cùng đất có sự khác biệt rõ ràng ngay cả trì độn như nàng đều có thể cảm giác được.

"Bởi vì ngươi vốn rất đặc biệt, vậy có cái gì không đúng sao?" Hạ Hầu Tà Nguyệt không chút do dự mà trả lời.

"Tại sao?" Lam Như Nhật khó nén nghi ngờ. Hắn luôn nói nàng đặc biệt, nhưng là nàng đến tột cùng là đặc biệt ở đâu a? Nàng cùng các người cũng không có gì khác biệt không phải sao?

Hạ Hầu Tà Nguyệt chỉ là cười một tiếng, đưa tay ôm nàng vào ngực, cũng không lập tức trả lời vấn đề của nàng.

Nàng đón nhận toàn bộ hắn, đó là chưa từng có người làm như vậy đối với hắn, hoặc giả xem ra chỉ là làm việc nhỏ, nhưng khi đó nàng tiếp xúc đã tạo thành cây trụ trong lòng hắn; là bởi vì trong mỗi câu nói của nàng không có một chút nào giả dối, hắn mới không có bởi vì bộ dạng dị thường của mình mà nổi điên.

"Ngươi đã giải thoát cho ta."

Đột nhiên đáp án truyền vào trong tai để cho Lam Như Nhật không hiểu, nhưng còn chưa kịp hỏi thêm gì nữa, chợt bị Hạ Hầu Tà Nguyệt tiếp lời nói làm chuyển dời sự chú ý của nàng.

"Vậy còn ngươi?"

"Ta?" Lam Như Nhật không hiểu ý tứ trong lời nói của hắn, nhìn về phía hắn.

"Đối với ngươi mà nói, ta là cái gì?" Hạ Hầu Tà Nguyệt hỏi nữa.

Lam Như Nhật giống như là chưa từng nghĩ đến vấn đề này nên nghiêng đầu suy nghĩ đưa ngón tay lên đếm và nói: "Ta thích ánh mắt và mái tóc xinh đẹp của ngươi , thích ngươi cười, thích ngươi rất tốt với ta, thích. . . . . ."

Lam Như Nhật trong lúc đang tự hỏi mìnhnói từng việc gần như thuộc lòng bàn tay thì đột nhiên phát hiện mình đối với hắnthích đến nhiều như vậy, nhiều đến để cho mình cũng giật mình, cũng nhận thấy được nói nhiều từ thích như vậy chứng tỏ là. . . . . .

Yêu?

Đột nhiên xuất hiện đáp án như vậy làm cho Lam Như Nhật sửng sốt, rồi sau đó giống như là phát hiện việc hệ trọng gì đó, lập tức liền muốn cùng Hạ Hầu Tà Nguyệt chia xẻ kết luận của nàng.

Thì ra là nàng đã sớm yêu hắn!

"Ta lần đầu tiên nhìn thấy ngươi đỏ mặt!" Còn chưa kịp phát hiện chính mình nói ra, lúc này vừa ngẩng đầu nhìn Hạ Hầu Tà Nguyệt, nàng liền kinh ngạc hô lên, đem ý nghĩ của bản thân để sang một bên, ánh mắt thẳng tắp theo dõi hắn không tha.

"Đừng nhìn." Bất đắc dĩ che kín khuôn mặt đỏ ửng của mình, Hạ Hầu Tà Nguyệt đưa tay che mắt của nàng lại, không để cho nàng nhìn hắn nữa.

Hắn chẳng thể nghĩ tới Lam Như Nhật sẽ trực tiếp đối với hắn mà nói ra thích tất cả, mặc dù nội tâm cảm thấy mừng rỡ, nhưng cũng không nhịn được bởi vì lời biểu lộ tình cảm kia mà gò má đỏ lên.

Nàng quả nhiên vẫn là không để cho hắn đoán trước được. . . . . .

"Ngươi thật không cần đi làm chuyện khác sao? Ta một mình không có việc gì đâu." Lam Như Nhật ngồi ở trên đùi Hạ Hầu Tà Nguyệt mà nghiêng đầu nhìn hắn, không nhịn được như trước lại không ngừng hỏi chuyện.

Mặc dù rất thích hắn bồi ở bên người, rất thích cảm giác hắn sủng ái mình, nhưng nàng cũng không quên Hạ Hầu Tà Nguyệt là một người đứng đầu sơn trang, theo lý thuyết hắn cũng có rất nhiều chuyện phải làm, nhưng mấy ngày nay hắn lại đến bầu bạn với nàng.

"Chuyện này sẽ có người đi làm." Động tác êm ái đem sợi tóc rủ xuống vén sau tai nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt trả lời đồng thời ở môi nàng hôn trộm một cái.

"Nhưng mà. . . . . ."

"Ngươi quan trọng." Hạ Hầu Tà Nguyệt biểu đạt tâm ý rõ ràng của mình. Thay vì đem thời gian để ở trên những chuyện vô vị kia, hắn tình nguyện làm bạn cùngLam Như Nhật.

"Ngươi không muốn để cho ta ở cùng ngươi?" Hắn nheo mi, hỏi một cách nghiêm túc.

"Đương nhiên không phải!" Lam Như Nhật lập tức phủ nhận, điều này làm cho sắc mặtHạ Hầu Tà Nguyệt bình thường trở lại.

Ở trong lòng thở dài, cuối cùng Lam Như Nhật buông tha cho việc tiếp tục hỏi. Nếu hắn đều không để ý, nàng kia cần gì phải lo lắng như vậy? Dụi dụi mắt, sau nàng dựa vào hướng Hạ Hầu Tà Nguyệt.

"Muốn ngủ?" Hắn vuốt tóc nàng, cười nhạt.

Lam Như Nhật mơ hồ mà trả lời một tiếng rồi hướng trong ngực hắn ngã vào, tìm kiếm một chỗ thoải mái, cùng với gió nhẹ từ từ thổi qua, rất nhanh tiến vào mộng đẹp.

Hạ Hầu Tà Nguyệt che chở nàng vào trong ngực có vẻ cẩn thận, rất sợ không cẩn thận một chút sẽ làm thức tỉnh nàng. Nhìn sắc mặt nàng hài lòng mà ngủ , ánh mắt của hắn lộ ra vẻ đối nàng thêm yêu thương cưng chiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.