Rất Yêu Tướng Công

Chương 2



“Trang chủ”, trong thanh âm có chút bất đắc dĩ nhưng vẫn vô cùng cung kính, hai nam tử đứng hai bên nhìn nhau đồng thời hướng Hạ Hầu Tà Nguyệt trên chủ tọa suy nghĩ rõ ràng không tập trung, kêu.

Mặc dù nghe thấy tiếng kêu, nhưng Hạ Hầu Tà Nguyệt vẫn ngồi y nguyên không có phản ứng, chỉ là mắt khẽ nâng, ngay cả một cái phản ứng cũng không có, làm hai người phía dưới không nhịn được thở dài, nhưng vẫn là không mở miệng không được.

Nhưng vừa mới mở miệng đã bị Hạ Hầu Tà Nguyệt cắt ngang.

“Được rồi, phần còn lại các ngươi cứ tự quyết định theo ý mình, không cần hỏi ta, cũng không cần báo cáo lại cho ta.” Mặc dù trước khi báo cáo cho Hạ Hầu Tà Nguyệt, nội dung đã được rút gọn, nhưng hắn vẫn như trước không đủ kiên nhẫn để nghe xong.

“Dạ” hai người bất đắc dĩ trả lời, nhìn trang chủ rời đi, ai cũng không dám hướng hắn phát sinh ý khiến khác.

“Thư Uyên! Ngươi cảm thấy trang chủ là tín nhiệm hai chúng ta, hay là căn bản không xem chúng ta ra gì?” Lôi Thiếu Quân nhịn không được hỏi Lãnh Thư Uyên.

“Là không thèm để ý.” Lãnh Thư Uyên lật sổ sách xem, một mặt phê duyệt rất nhanh, một mặt trả lời. Hắn cũng không phải tùy tiện mà nói, xét theo tình huống trước mắt, cho dù hai người bọn họ đem Ngạo Đằng sơn trang phá hư, Hạ Hầu Tà Nguyệt chỉ sợ cũng sẽ không nhíu mày một chút.

“Ta cũng đoán vậy.” Lôi Thiếu Quân gật đầu phụ họa. Có đôi khi hắn hoài nghi một Ngạo Đằng sơn trang quyền thế - giàu có mà trang chủ cũng không quan tâm, vậy với Hạ Hầu Tà Nguyệt mà nói rốt cuộc còn có chuyện gì khiến hắn lưu tâm?

“Mặc kệ có hay không, đều không phải chuyện chúng ta cần suy nghĩ” Lãnh Thư Uyên nghe Lôi Thiếu Quân lầm bầm lầu bầu bên tai, đặt sổ sách đã phê duyệt xong qua một bên, một tay cầm thêm sổ sách khác rồi nhân cơ hội nói ra.

Đương nhiên Lôi Thiếu Quân hiểu lời nói của Lãnh Thư Uyên, nhưng chỉ cần là người, hẳn đều có ham muốn chứ? Dù lạng lùng thế nào cũng sẽ có một hai chuyện chấp nhất, nhưng ở bên cạnh Hạ Hầu Tà Nguyệt cũng chưa từng phát giác, việc này làm hắn không thể không hiếu kỳ :“Thư Uyên, chẳng lẽ ngươi thật sự một chút cũng không muốn biết?”

“Vậy rất quan trọng sao?” cùng Lôi Thiếu Quân tương phản, thái độ Lãnh Thư Uyên bình thản không cho rằng chuyện đó có gì để nói.

“Đúng không quan trọng. Bất quá, ngươi không tiếp thu nhưng nếu có thể tìm được chuyện làm trang chủ bận tâm không phải sẽ thú vị hơn sao?” Hắn đối với cá nhân trang chủ chưa từng có ý kiến, nhưng có thể theo bên người trang chủ tìm thấy điều thú vị cũng tốt.

“Không……” Lãnh Thư Uyên vừa mới lên tiếng, còn chưa kịp nói hết câu đột nhiên có người xông vào cắt ngang lời nói làm hắn thu lại ánh nhìn, khuôn mặt hiện lên một chút lãnh ý.

“Ca! Ngươi hẳn sớm biết trang chủ hôm nay sẽ đến đây, vì sao không nói trước cho ta biết? Ngươi rõ ràng biết ta muốn gặp lại hắn.” Ngay cả cánh cửa cũng bị đẩy ra, Lôi Thu Yến thở phì phì vọt tiến vào, hoàn toàn không để ý cái khác, liền nhắm vào Lôi Thiếu Quân oán trách.

“Thu Yến, ta đã nói muội bao nhiêu lần rồi, nơi này không phải là nơi muội có thể tùy tiện xông vào.” Lôi Thiếu Quân nhíu mày răng dạy muội muội, dư quan dưới khóe mắt liếc nhìn Lãnh Thư Uyên, không thấy được một tia hờn giận nào trên mặt hắn.

“Ai kêu ca ca ngươi không nói ta biết” Lôi Thu Yến không chút phát giác chính mình nói như thế có gì không ổn.

“Ngươi đương nhiên không cần biết” Lãnh Thư Uyên nói, thái độ lạnh nhạt làm Lôi Thu Yến thoáng chút thu liễm (là bớt phóng túng ak) chút, nhưng thấy vẻ mặt của ca, nội tâm bất mãn lại bùng nổ.

“Ta là muội muội của ngươi, vì sao ngươi không giúp ta?” Đối mặt với Lôi Thiếu Quân, Lôi Thu Yến không nhịn được lại tăng lên khí diễm (khí diễm nghĩa là kiêu căng nhưng thấy kỳ kỳ nên mình không ghi). Tác hợp cho nàng cùng trang chủ đối với ca ca rõ ràng cũng có lợi, nàng chính là không hiểu vì sao ca ca luôn cản trở nàng.

“Đó là hai việc khác nhau. Chúng ta hiện tại đang nghị luận ngươi không nên tùy tiện xâm nhập nơi này.” Lôi Thiếu Quân nhíu mày nói thẳng, cho dù hắn biết rõ ràng trong lòng muội muội hắn nghĩ gì, nhưng hắn không dự định thảo luận ở đây.

Khuôn mặt Lôi thiếu Quân nghiêm túc nói: “Nếu lần sau lại tái phạm, dù là ngươi ta cũng sẽ chiếu theo xử trí như người khác, hiểu chưa?” Trong ý tứ không hề có nữa điểm nói đùa

“Vì cái gì……” Lôi Thu Yến muốn phản đối, nhưng thấy ca ca có thái độ không giống bình thường, làm cho nàng không dám nói thêm, không khỏi tức giận dậm chân.

“Ta ghét ca ca nhất.” Tức giận bỏ lại câu nói, Lôi Thu Yến không đợi Lôi Thiếu Quân lên tiếng liền đùng đùng nổi giận chạy ra ngoài.

“Thật xin lỗi” Vì muội muội có hành vi thất lễ, Lôi Thiếu Quân bất đắc dĩ hướng Lãnh Thu Uyên nhận lỗi, hắn cũng hiểu được cho dù Lãnh Thu Uyên không nói gì, nhưng trong lòng cũng có hờn giận, nếu không phải có hắn ở đây có lẽ sớm đã đem Thu Yến quăng ra ngoài.

“Người tốt nhất mau chóng làm cho nàng hiểu rõ, trang chủ tuyệt nhiên không có khả năng thấy được ý của nàng, nàng cứ như vậy quấn quýt si mê nhiều hơn, đối với ai đều không tốt” Một lần nữa tiếp tục làm việc, Lãnh Thư Uyên đạm mạc nói, không phải vì thấy Lôi Thu Yến không vừa mắt, đơn thuần là nhìn việc mà nói.

“Ta đã biết”

Lôi Thiếu Quân nhịn không được thở dài, hắn hiểu rất rõ việc này, nhưng thái độ vừa rồi của muội muội hắn xem ra nàng căn bản không nghe vô bất cứ lời khuyên bảo nào

Nàng được chiều nên sinh ra tính kiêu căng, ngay cả bản thân hắn là ca ca còn không chịu được, đừng nói đến Hạ Hầu Tà Nguyệt. Mà cho dù bỏ qua nhân tố này, với hiểu biết của hắn về nàng, hắn hoàn toàn có thể đoán trước nếu muội muội có thể thấy được bộ dạng khác của Hạ Hầu Tà Nguyệt, chỉ sợ không si mê chấp nhất như vậy, ngay cả hắn và Thư Uyên khi thấy cũng từng kinh ngạc trong nháy mắt……

Đồi núi thanh tĩnh, rừng cây xanh um, tiếng chim muông lảnh lót, gió luồng qua cành cây khẽ lay động những phiến lá, khiến ánh nắng xuyên qua những khe hở chiếu vào hồ nước sáng lấp lánh, làm người ta khi đi ngang không kềm được phải dừng lại thưởng thức quang cảnh tinh tế mỹ lệ……… (khúc này nghĩa của nó là diễn tả cảnh đẹp ak, mình chém một số từ choa cảnh đẹp hơn thui ^^)

“Thật đói nha......” (>”

Một thanh âm lảnh lót đột ngột xuất hiện. Không thèm nhìn cảnh sắc thật đẹp quanh mình, đối với Lam Như Nhật hiện tại mà nói, cảnh kia còn không bằng một cái bánh bao đặt tới trước mặt nàng thật tốt hơn.

Ai! Nếu biết sớm sẽ như vậy, nàng sẽ không vụng trộm xuống núi, lần này không biết mất bao lâu mới có thể bị Tiểu Tri tìm được. Mà nàng có thể hay không bị tìm được trước khi chết đói đây? Vì sao khả năng cảm nhận phương hướng của nàng lại kém như vậy, vừa mới đi ra khỏi một ngọn núi lại liền tiến vào một ngọn núi khác, bất luận lần này nàng đi như thế nào, vẫn là ở trong núi......

Nhịn không được lại thở dài, Lam Như Nhật ở trong lòng tiếp tục nhớ kỹ lại, rõ ràng lần này nàng còn nhớ rõ muốn ra ngoài phải đem theo bạc, nhưng như thế nào lại không đi đến trong thành, phía trước nàng như vậy cùng lạc đường có cái gì khác nhau sao?! Ít nhất nếu vào được trong thành thì cũng không nguy hiểm tới tính mạng, còn có thể có người thấy thương nàng đói bụng mà mua bánh bao cho ăn, nhưng hiện tại một bóng người cũng không có, nàng đi đâu tìm được người tốt bụng đến cứu cái bụng đáng thương của nàng đây!

“Trên cây có thể hay không rớt xuống trái cây cho ta ăn nha?” mệt mỏi làm cho nàng loạng choạng, Lam Như Nhật tùy tiện tìm cây dựa vào, ngẩng đầu nhìn về phía trước, không kiềm được lầm bầm nói. (đoạn này ta hiểu sơ sơ nên ta chém)

Hiển nhiên, trên đời này cũng không có chuyện tốt tự dưng tới, vậy nên trên cây ngay cả bóng của một quả cũng không có, làm cho nàng chỉ có thể cúi đầu ai oán, bất đắc dĩ không còn cách nào đành lôi vòng ngọc đang đeo trước ngực ra, nhìn chằm chằm vào nó nói:

“Ngươi a ngươi, khi nào thì mới để cho ta tìm được đây?”

Nàng mỗi lần xuống núi bị lạc đường rồi bị Tiểu Tri tìm được đều tránh không được phải nghe hắn mắng rất nhiều, nhưng nàng vẫn sẽ lén chuồn xuống núi tiếp, chính vì muốn được nói tạm biệt với cái người có mái tóc bạc và mắt màu tím, hoàn thành việc mà lúc đó nàng chưa kịp làm, việc đó làm cho nàng canh cánh trong lòng đã lâu...... (ta có chémak)

Ba tra!

Đột nhiên truyền đến tiếng vang làm Lam Như Nhật ngẩng đầu, khi nàng thấy cách đó không xa bóng dáng, ánh mắt phút chốc sáng ngời, tinh thần cũng vì vậy mà phấn chấn hơn, khi xác định đó không phải vì đói quá mà thấy ảo giác, ngay sau đó, Lam Như Nhật nhấc chân vội chạy tới.

Bây giờ, nàng được cứu rồi!

Đang đi trên núi, Hạ Hầu Tà Nguyệt kỳ thực đã sớm phát hiện thấy bóng người ngồi dựa ở dưới tàng cây, mặc dù ngọn núi này thuộc tài sản của Ngạo Đằng sơn trang, lẽ ra không có người xuất hiện ở đây, nhưng hắn cũng lập tức thu hồi ánh mắt, cũng không có ý định xử lý, càng không muốn tiến lại gần; Với hắn mà nói, người đó không đáng để hắn chú ý, cũng không đủ tầm quan trọng.

“Làm gì?”

Thân ảnh vọt thẳng tới hắn làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt không thể tiếp tục làm như không thấy, thân hình khẽ dời, lắc mình ra sau lạnh lùng hỏi.

Lam Như Nhật không kịp trả lời vì hắn đột nhiên né tránh mà vồ hụt, cả người khống chế không được ngã về phía trước; đột nhiên thay đổi làm cho nàng ngay cả tiếng kêu thảm thương cũng không kịp phát ra, chỉ có thể nhắm mắt chờ đợi đau đớn.

...... Hả! Không đau!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.