Rất Yêu Tướng Công

Chương 3



Đau đớn mà nàng nghĩ không có xảy ra, điều này làm cho Lam Như Nhật nghi hoặc, chậm rãi mở mắt phải trước, lại chậm rãi mở mắt trái, rõ ràng phát hiện chính mình cách mặt đất vẫn xa, mà lại đang đứng.

Mặc dù trong nháy mắt Hạ Hầu Tà Nguyệt thấy khó hiểu với hành động vội vàng đưa tay ra giúp của mình, nhưng cũng chỉ như thế, cũng không định hỏi, xoay bước chân rời đi.

“Chờ, chờ chút!” Mắt thấy cây cứu mạng sẽ rời đi, Lam Như Nhật vội vàng hô. Vì sợ hắn trong nháy mắt biến mất, nàng nhanh tay bắt lấy ống tay áo của hắn không buông.

Muốn tránh cánh tay kia đối hắn mà nói căn bản là chuyện dễ như trở bàn tay, Hạ Hầu Tà Nguyệt vốn cũng định làm như vậy, nhưng khi hắn nghe thấy tiếng nói mềm mại nhẹ nhàng của nàng, không khỏi sửng sốt, mới có thể bị nàng bắt lấy ống tay áo.

“Ngươi...... Là nữ?” Bởi vì phát hiện này, làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt có chút bất ngờ mà không gạt bỏ tay nàng ra, mà là nhíu mày hướng ánh nhìn đến nàng.

Không thể trách hắn lại nhận sai. Vì ngay từ đầu hắn chưa nhìn kỹ bóng dáng kia, chỉ là lọt vào dư quang nơi khóe mắt nhìn thấy đó là một nam hài, vừa rồi nếu nàng không lên tiếng, hắn căn bản sẽ không phát hiện “Hắn” rốt cuộc là nữ.

“Ta là nữ.” Lam Như Nhật gật đầu. Tuy rằng Tiểu Tri thường nói với nàng bên ngoài thói đời thực hiểm ác, muốn nàng khi xuất môn tốt nhất cải trang thành bộ dáng nam hài tương đối sẽ an toàn, mà nàng cũng nghe theo, nhưng không hiểu được vì sao mỗi lần đến cuối cùng luôn bị lộ, bởi vậy về sau nàng cũng chẳng muốn giấu diếm, dù sao cũng không xảy ra chuyện gì nha.

“Xin hỏi đến trong thành nên đi như thế nào?” Nhìn ra được nam nhân trước mắt muốn quay đầu chạy lấy người, Lam Như Nhật không chút do dự, vội vàng hỏi, vả lại nếu chưa có được đáp án trước, vẫn sẽ cầm chặt lấy tay áo hắn.

Nàng lo sợ hắn có hành động chạy trốn làm Hạ Hầu Tà Nguyệt nhíu mày, nhìn thấy nàng không sợ chết còn lôi kéo tay áo của hắn không buông ra, hắn không nguyện ý mở miệng chỉ dẫn nàng.

“Ngươi liền theo......” Đang lúc Hạ Hầu Tà Nguyệt nhìn nhìn chuẩn bị nói đường hướng vào thành, một đạo loang loáng đột nhiên xẹt qua hắn mắt, làm hắn kinh ngạc dừng lại.

“Theo thế nào?” Lam Như Nhật chú ý tới phản ứng dị thường của đối phương, nhịn không được hỏi lại, một lòng thầm nghĩ muốn chạy nhanh trên đường vào thành, để nàng có thể lập tức vọt vào trong thành ăn thật no cho cái bụng đáng thương của chính mình đã bị bỏ đói hồi nãy giờ.

Hạ Hầu Tà Nguyệt không vội trả lời, mà cúi đầu nhìn theo vòng ngọc màu đen đang rủ xuống trước ngực nàng lại nhìn khuôn mặt nàng, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng đánh giá, làm như muốn xét rõ điều gì.

“Ở đâu?” Cuối cùng cũng phát hiện ánh mắt quái dị của hắn, Lam Như Nhật nhịn không được nghi hoặc hỏi.

“Đó làai?” Không trả lời vấn đề của nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt hỏi thẳng.

“Người nào?” không hiểu hắn đang hỏi gì làm cho Lam Như Nhật thấy không được rõ ràng.

“Vòng cổ ngọc màu đen .” Trong giọng nói dường như sắp hết kiên nhẫn.

“Đương nhiên là của ta đấy.” nhìn vòng cổ vừa rồi kéo ra chưa kịp thu vào trong, Lam Như Nhật dĩ nhiên nói; Rồi sau đó như nhớ tới cái gì, nàng khẩn trương cầm hắc ngọc, nghiêng thân đi, lời lẽ nghiêm khắc cảnh cáo: “Đây là của ta! Ai cũng không được đoạt đi.”

“Vật đó có thật quan trọng?” Phản ứng kịch liệt của nàng làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt nhíu mày, nhìn thái độ bảo hộ vòng cổ hắc ngọc của nàng không cho là đúng.

“Rất quan trọng!” Lam Như Nhật không chút do dự gật đầu.

“Bởi vì nó có giá trị?” Mang theo ý cười như không cười nhìn về phía nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt ngay sau đó hỏi lại.

“Không phải!” Vòng cổ ngọc màu đen này của nàng rất quan trọng không phải là cái loại này tục vật có thể sánh bằng! Lam Như Nhật buồn bực đang muốn nói cái gì đó phản bác hắn, đột nhiên tiếng cười vụt tắt.

Lòng nàng trong nháy mắt khẽ động, Lam Như Nhật thẳng đến giờ phút này mới chú ý tới, người đứng ở trước mặt nàng lại có khuôn mặt thật khôi ngô.

“Ngươi còn nhớ rõ trước đây ai đã đưa cho ngươi không?” chưa Hạ Hầu Tà Nguyệt chú ý tới nàng thất thần, hỏi lại, ngữ điệu dường như ẩn dấu điều gì nhưng khó có thể phát hiện trong chốc lát.

“Đương nhiên!” Thoáng chốc đã quên mất buồn bực vừa rồi, Lam Như Nhật ánh mắt sáng lên!“Ta nói với ngươi, đây là......”

Vui vẻ nhất thời không suy nghĩ hướng hắn nói ra, nhưng nhanh hơn, nàng nhớ lại sự kiện khác, cho nên lời nói đột nhiên gián đoạn, thái độ trở nên cẩn thận.

“Ách...... Là một bằng hữu tặng.”

Rõ ràng chuyển biến của nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt sao có thể nhìn không ra. Nhíu nhíu mày, nội tâm có chút sốt ruột không thể đè nén, hắn bức thiết muốn chứng thực điều chính mình hoài nghi, nhưng còn không kịp xuất khẩu, nàng đã trước một bước hỏi:

“Vì sao ngươi biết đây là của người khác trước đây cho ta?” Linh quang vừa lóe trong đầu, Lam Như Nhật khó hiểu hỏi lại. Rõ ràng nàng cái gì cũng chưa nói, sao hắn lại như vậy khẳng định được vật này là người khác tặng, nhưng lại biết nàng mới trước đây phát sinh chuyện nên có. Một loại mơ hồ ấn tượng hình thành trong đầu, ngay sau đó, nàng đột nhiên sợ hãi nói:

“Ngươi biết hắn?!” đưa ra kết luận làm cho Lam Như Nhật hưng phấn mà bắt lấy hắn. Nghĩ đến chính mình tìm lâu như vậy, rốt cục tìm được một chút manh mối, tất nhiên là vui vẻ không thôi.

“Ai?” Hạ Hầu Tà Nguyệt giọng điệu bình thản, như là không biết nàng đang nói cái gì, một chút cũng không làm cho nàng nhận thấy được ở hắn khuôn mặt kỳ thật có cùng cảm xúc với nàng.

“Chính là cái người có một mái tóc màu bạc cùng đôi mắt màu tím, là người rất xinh đẹp nha!” Lam Như Nhật hoa tay múa chân nói. Phản ứng của nam nhân trước mắt làm cho nàng sốt ruột, lo lắng thật vất vả mới có manh mối không muốn lại bị đứt mất.

“Tóc màu bạc cùng mắt tím xinh đẹp?” Âm điệu khó tin truyền đến, Hạ Hầu Tà Nguyệt vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ.

“Phi thường xinh đẹp!” Lam Như Nhật ra sức gật đầu, không chần chờ liền nói ra.

Thập phần khẳng định trong lời nói làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệttrong lòng không khỏi hơi hơi động, nhưng......

“Nếu thực sự người như thế tồn tại, kia cũng có thể nói hắn là ngoại tộc đi.” Hung hăng hướng nàng nói như hất một ca nước lạnh, hắn không che dấu chính mình trong lời nói cảm thấy chán ghét.

“Cái gì là tên ngoại tộc a!” Lam Như Nhật trừng lớn mắt, không phục phản bác.

“Ngoại tộc thì chính là quái vật.” làmnhư nghĩ Lam Như Nhật nghe không hiểu, Hạ Hầu Tà Nguyệt nhìn về phía nàng, mở miệng giải thích.

“Ngươi!” đưa tay chỉ vào hắn, Lam Như Nhật nhất thời không biết nên mắng cái gì, chỉ có thể tức giận dậm chân, bất bình hô lên:“Đó là không giống người thường, mới không phải là quái vật!”

Kỳ thật nàng cũng không phải lần đầu tiên nghe thấy cách nói này. Vì muốn tìm gặp được nam hài có mái tóc màu bạc và đôi mắt tím trước đây, nàng từng hướng qua rất nhiều người tìm hiểu tin tức, nhưng mọi người vừa nghe thấy lời nàng hình dung tổng thể xong liền nói như vậy làm cho nàng phi thường tức giận, đến nỗi nhịn không được cùng người khác cải ầm ỹ lên; về sau này, nàng liền không trực tiếp hỏi nữa, mà chỉ gián tiếp tìm hiểu, vì chính là không muốn lại nghe thấy lời kia làm nàng chán ghét cải vả.

“Ngươi muốn đi đâu?” Nàng đột nhiên xoay người bước đi hành động làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt kinh ngạc, động tác nhanh chóng bắt lấy tay nàng, không cho nàng rời đi như vậy.

“Chuyện không liên quan đến ngươi! Buông tay!” Thực tính trẻ con thẳng nói, đâu phải vì hắn là cây gỗ cứu mạng (giống như sắp chết đuối mà vớ được khúc gỗ ak) mà phải bỏ qua; Đối Lam Như Nhật thật tình mà nói, vũ nhục người trong lòng của nàng cũng như trực tiếp vũ nhục nàng, thật muốn làm nàng tức giận, hiện tại nàng thà rằng lạc đường đói chết cũng không thềm hướng hắn cầu cứu!

“Ngươi không phải muốn thấy hắn? Không phải muốn tìm người kia sao?”

Hạ Hầu Tà Nguyệt hỏi trong nháy mắt sớm kéo lại Lam Như Nhật muốn rời đi, bởi vì hắn mới vừa rồi ác liệt phê bình, làm cho nàng nhất thời đã quên bọn họ sở dĩ nhắc tới chuyện này tất cả đều bởi vì hắn tựa hồ biết chút cái gì về nó.

“Chỉ có ta biết được hắn ở nơi nào, cũng chỉ có ta mới có thể giúp ngươi nhìn thấy hắn.” Dễ dàng để nhìn ra suy nghĩ của nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt không nhẹ không nặngnói; Mà ban đầu lôi kéo tay nàng cũng đã buông ra, đại khái như tùy theo ý kiến của nàng

Nghe xong lời Hạ Hầu Tà Nguyệt nói, Lam Như Nhật một bước cũng không thể bước ra đi tiếp, vì muốn biết tin tức về người đó nàng đã tìm kiếm rất lâu rồi, lại có vừa rồi có chút bất mãn với lời nói của hắn, đấu tranh một hồi lâu cuối cùng, nàng không cam lòng quay đầu nhìn về phía hắn.

“Ở đâu?” Đúng là vẫn còn khuất phục, nguyên nhân ý nghĩ muốn gặp lại nam hài xinh đẹp kia đã thắng hết tất cả, làm cho Lam Như Nhật cố đè xuống cảm xúc kích động, mở miệng hỏi.

“Ngươi tên là gì?” Không có lập tức trả lời vấn đề của nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt hỏi.

“Lam Như Nhật.” Không nghĩ nhiều liền bật thốt lên nói ra, Lam Như Nhật dậm chân, phát hiện chính mình căn bản không nên trả lời hắn, không khỏi lại làm cho nàng có chút ảo não.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.