Rất Yêu Tướng Công

Chương 6



“Rất thích mái tóc xinh đẹp của ngươi, như là ánh trăng biến thành.” Nàng tự đáy lòng nói xong, ngẩng đầu nhìn hướng Hạ Hầu Tà Nguyệt.

“Nhưng mà, ta thích nhất cũng là đôi mắt tím của ngươi, giống như thạch anh (thạch anh tím đẹp lắm ak mình cũng thix) thật là thần bí, làm người ta mê muội thật sâu.”

Ngắm nhìn nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt kìm lòng không đậu đem nàng ôm sát. Trên đời này cũng chỉ có nàng sẽ như vậy thản nhiên nói thích, ngay cả chính hắn cũng từng không ngớt chán ghét bộ dáng.

“Ở lại bên cạnh ta, chứng tỏ ngươi không phải thuận miệng nói vui cho qua.”

“Hảo.” Cũng không biết vì sao, khi nàng nhìn hắn lại làm lời nói cứ như vậy thốt ra.

“Ngươi không có cơ hội đổi ý.” Hôn trên môi của nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt di môi tới cổ của nàng đồng thời cũng lạc hạ ấn ký (để lại dấu hôn ak). “Ngươi là của ta, cùng ta như một người Nhật Nhi.” (có chém nha)

Thật tò mò...... bị hắn chạm qua rất nhiều chỗ, Lam Như Nhật đối phản ứng chính mình thấy nghi hoặc, nàng rốt cuộc lại không tức giận, cũng không cảm thấy bị xâm phạm, tựa như hết thảy chính là đương nhiên như vậy.

Chính là bởi vì hứa hẹn?

Lam Như Nhật khó hiểu tự hỏi, nàng có phải hay không vẫn không có phát hiện -- ở trong lòng chính mình, hắn kỳ thật là một người đặc biệt? Không chỉ vì hắn có vẻ ngoài làm nàng không thể quên được, mà dường như có chút gì đó......

“Nhật Nhi?”

Gọi lại tâm hồn đang phiêu lạc, chỉ là trong chốc lát, Lam Như Nhật rất nhanh liền đem vấn đề vừa mới tự hỏi ném đến một bên, nhịn không được lại tiếp tục chơi đùa với tóc màu bạc của hắn, điều này làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt có chút bất đắc dĩ lộ ra tươi cười, tùy ý nàng thưởng thức tóc màu bạc của hắn.

“Như thế nào, mệt mỏi?” Sau một lúc lâu, gặp Lam Như Nhật rũ rũ mi mắt, tay ngừng chơi đùa với tóc của hắn, Hạ Hầu Tà Nguyệt lập tức ôn nhu hỏi.

“Um......” Thấp giọng đáp lại, không tự giác lại dựa về phía hắn.

“Vậy trở về đi.” Lấy tay vuốt má nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt nhẹ nhàng ôm lấy nàng, xoay người hướng phòng trong đi đến.

Ngắm nhìn vẻ mặt khi ngủ của Lam Như Nhật, ngồi bên trên giường Hạ Hầu Tà Nguyệt không thể đem ánh mắt trên người nàng dời đi, lại không nỡ làm nàng thức dậy, cũng không nguyện đem tay buông ra.

Hắn chưa bao giờ từng quên đi nàng, hắn vẫn đều nhớ rõ người kia đối hắn cười, nói thích dung mạo của hắn chính này nữ oa. Không thể phủ nhận, khi đó khi hắn phát hiện nàng biến mất không thấy, từng cảm thấy tức giận, càng dỗi quyết định, nếu nàng bỏ lại hắn, kia hắn cũng không cần nàng.

Nhưng lập tức một lần trăng tròn lại làm hắn chán ghét lại tiếp tục đến, hắn cũng không tự chủ nhớ tới nàng tươi cười nói thích ánh mắt và màu tóc của hắn, không hiểu sao lại mang cho hắn an ủi, cho nên trong đầu hắn bắt đầu có ý nghĩ muốn gặp lại nàng, nhưng theo thời gian lớn dần, hắn hiểu được sự thật kỳ vọng trong lúc đó là rất khó thực hiện.

Hắn ngay cả nàng tên gọi là gì cũng không biết, dưới loại tình huống này, muốn tìm đến nàng quả thực như mò kim đáy bể, huống hồ có khả năng nàng sớm đã quên hắn, kia hắn chẳng phải là không chờ? Bởi vậy, hắn học buông tha cho, dần dần, hắn cảm thấy có thấy hay không được đến nàng cũng không quá cách biệt.

Ít nhất tại đây lúc trước hắn cho rằng là như vậy.

Nhưng khi hắn thật sự lại nhìn thấy nàng, hắn lập tức biết kia hết thảy đều là giả ; Ở trong lòng hắn, hắn kỳ thật chưa bao giờ từng buông tha cho ý nghĩ đó. Như vậy mãnh liệt tình cảm, thúc đẩy hắn vô luận như thế nào cũng không nguyện lại để cho nàng rời đi; Hắn thế này mới sáng tỏ, nguyên lai chính mình đã có tình cảm với nàng nhiều không thể cắt bỏ được.

“Tuyệt không để cho ngươi lại có cơ hội rời đi khỏi ta, ngươi là của ta.”

“Uhm......” Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, ánh sáng chói mắt làm cho nàng vẫn nhắm mắt lại và năm ở trên giường Lam Như Nhật nhíu mày lại, nhịn không được xoay cái thân, ý đồ tìm vị trí thoải mái hơn.

Hả! Trời tựa hồ trở tối......

Mơ hồ cảm giác có chút là lạ, nhưng nàng hoàn toàn không nghĩ nhiều, xê dịch thân mình, tựa như bình thường giống nhau giơ tay ôm lấy vật mềm mại giường cọ xát.

Cứng rắn cứng rắn.... Cuối cùng nhận thấy được không thích hợp, thiếu vật mềm mại than quen xúc cảm, Lam Như Nhật rốt cục mở mắt ra nhìn xem là chuyện gì xảy ra.

Tường?

Mở ra mắt đang nhắm, ý thức chưa hoàn toàn thanh tỉnh, nàng ánh mắt hoang mang hướng lên trên di, đột nhiên đập vào mắt một khuôn mặt làm cho nàng trợn trừng mắt.

“Tà Nguyệt?” Vẻ mặt ngây người. Lam Như Nhật trong lúc nhất thời chưa nhận ra Hạ Hầu Tà Nguyệt.

Khác với tối hôm qua, giờ phút này ở trước mắt nàng bọ dáng không còn màu mắt tím và mái tóc ánh bạc, mà là hồi phục bộ dáng tóc đen mắt đen lúc nàng mới thấy hắn.

“Sớm.” Đem tóc rũ trên mặt nàng vuốt về sau, Hạ Hầu Tà Nguyệt cúi đầu hôn lên môi nàng.

“Sớm.” Đối mặt hắn tươi cười, ý thức của Lam Như Nhật sau một hồi mới quay lại vội mỉm cười.

“Ngươi lại biến trở về như cũ bộ dáng.” Kéo dài cuối câu, nàng cảm thấy cực kỳ khó tin, khó có thể tin trên đời thực sự có người có thể như vậy đổi tới đổi lui.

“Đã cảm thấy sợ hãi sao?” Tay khẽ vuốt hai gò má nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt hỏi.

“Vì sao? Mặc kệ ngươi là bộ dáng nào ta đều thực thích nha, hơn nữa như vậy rất lợi hại không phải sao?” Không có tự hỏi nhiều lắm, Lam Như Nhật đơn thuần đáp. Đối nàng mà nói, có hai loại diện mạo của Hạ Hầu Tà Nguyệt cùng những người khác cũng không có khác biệt quá lớn, tự nhiên không có cách sợ hãi.

“Ngươi thật là kỳ quái.” Trừ bỏ nàng, rốt cuộc không có người sẽ nói như vậy; Mà cứ việc Hạ Hầu Tà Nguyệt như vậy hình dung nàng, nhưng hắn nhìn về phía Lam Như Nhật ánh mắt cũng là dị thường ôn nhu.

“Phải không?” xoa xoa má, hắn trong lời nói làm cho Lam Như Nhật không khỏi hoài nghi chính mình có phải hay không thực sự như vậy kỳ quái. Nhưng nàng cũng không có nghĩ lâu lắm, bởi vì rất nhanh nàng liền phát hiện đến một sự kiện khác sớm nên chú ý tới lại xem nhẹ, vẻ mặt hoang mang mở miệng: “Ngươi làm sao có thể ngủ cùng với ta?”

“Ngươi không nhớ rõ sao? Tối hôm qua sau khi ngươi mệt ngủ, tay vẫn cầm lấy tay áo ta không buông, ta không nỡ đánh thức ngươi, cho nên liền biến thành như bây giờ.” Hạ Hầu Tà Nguyệt mặt không đỏ, hơi thở không gấp nói, tay ôm nàng như trước, đối với lời nói dối của mình không có gì chột dạ.

“A? Đúng, xin lỗi!” sau khi hiểu ý trong lời nói của hắn, Lam Như Nhật cuống quít giải thích, không nghĩ tới tối hôm qua chính mình cư nhiên gây cho hắn phiền toái lớn như vậy.

“Nhật Nhi, ngươi thật đáng yêu.” Nàng bộ dáng luống cuống tay chân làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt nhịn không được cười ra tiếng, liền đem tay chặt chẽ ôm trọn nàng ở trong lòng.

“Tà Nguyệt, như vậy ta không thể cử động.” Lam Như Nhật vặn vẹo thân mình; Ở hắn ôm ấp, nàng hận bản thân không thể nhúc nhích.

“Vậy ngoan ngoãn ở lại trong lòng ta.” Như trước không có ý định buông tay, Hạ Hầu Tà Nguyệt bá đạo công khai biểu thị.

“Nhưng là ta phải đem giường trả lại ngươi gấp a.” Nàng đã muốn chiếm lấy hết cả đêm, làm sao có thể lại lại không đi.

“Không cần trả, của ta chính là của ngươi.” Nghe thấy lời Lam Như Nhật nói, Hạ Hầu Tà Nguyệt nhíu mày, thái độ tự nhiên trả lời.

“Thật của ta?” Ngữ khí tràn ngập tò mò, Lam Như Nhật sớm đã quên hai người ban đầu thảo luận chuyện gì.

Khóe môi nhẹ kéo, Hạ Hầu Tà Nguyệt xoay người đem nàng đặt ở dưới thân, nhẹ tay khẽ vuốt bên má nàng, thấp giọng ôn nhu giống như mang theo ma lực, làm cho Lam Như Nhật như là bị thôi miên, trong mắt chứng kiến, trong tai hiện nghe thấy đều chỉ có hắn.

“Không cần rất nhiều, chỉ cần đem ngươi cho ta là tốt rồi.”

“Như vậy sẽ có lời sao?” Nàng có vẻ nghi hoặc.

“Thuộc sở hữu của ta, đều cho ngươi.” Hạ Hầu Tà Nguyệt nói, vẻ mặt thật sự làm cho người ta không thể nào hoài nghi được.

“Ta nói ngươi, không phải ta.” Phát hiện hắn nghĩ sai ý tú chính mình, Lam Như Nhật giải thích, nhịn không được đưa tay hướng trán của hắn.

Trên trán nhiệt độ thực bình thường, không có phát sốt nha, kia hắn làm sao có thể nói ra lời nói như vậy? Giao dich kiểu này nhìn đi nhìn lại, ngó lên ngó xuống, mặc kệ thấy thế nào, chịu thiệt đều là hắn.

“Đương nhiên có lời.” Biết nàng nói ý sau, hắn ý nghĩ như trước chưa khác.

“Ta thật sự có giá trị như vậy?” Hạ Hầu Tà Nguyệt trả lời làm cho Lam Như Nhật không khỏi hiện lên khó hiểu, như thế nào ngay cả chính nàng còn hoài nghi chuyện hắn lại có thể nói được khẳng định như vậy?

“Ngươi lại làm sao mà biết chịu thiệt không phải ngươi?” Nàng hỏi ngây ngô làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt bật cười. “Có lẽ ta cái gì đều không có.”

“Ngươi nói đúng nha.” Lời này giống như cảnh tỉnh, Lam Như Nhật vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, nhưng ngay sau đó lại nghĩ tới -- “Nhưng ta cái gì cũng không có.”

“Ta không thèm để ý, chỉ cần có ngươi là được.”

Nói là như thế này là sao? Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nghi hoặc, Lam Như Nhật phát hiện chính mình hoàn toàn bị Hạ Hầu Tà Nguyệt dùng lời nói dắt đi.

“Ngươi đã nói thích ta không phải sao? Vậy làm nương tử của ta, vĩnh viễn ở lại bên người ta.” Dịu dàng hôn lên môi của nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt hoàn toàn không để nàng cự tuyệt.

Mọi thứ, đã là kết cục định sẵn.

“Ai a!” đây là lần thứ 3 nàng trượt ngã ở nơi có ánh sáng mờ mịt này, hơn nữa nền đất rất gập ghềnh, Lam Như Nhật cuối cùng cũng chịu để Hạ Hầu Tà Nguyệt làm phương tiện vận chuyển cho chính mình.

“Chúng ta đi đâu?” Thuận theo để cho Hạ Hầu Tà Nguyệt ôm lấy, Lam Như Nhật hai tay choàng qua cổ hắn, sớm hỏi đến hỏi vấn đề.

“Ăn cơm.” Bộ pháp vững vàng đi tới, Hạ Hầu Tà Nguyệt không vì bế Lam Như Nhật mà tốc độ đi chậm lại chút nào.

“Ở trong sơn động ăn cơm?!” Lam Như Nhật kinh ngạc mở lớn miệng, tuy rằng nàng thừa nhận chuyện này nghe tới rất đặc biệt, nhưng tại đây một nơi âm u, nàng thật sự nhìn rõ được cái gì sao? Có thể hay không ngay cả chính mình ăn cái gì là lạ cũng sẽ không biết?

“Đương nhiên không phải.” Trong tiếng nói mang ý cười, hiển nhiên câu hỏi của nàng làm cho hắn cảm thấy thú vị.

“Bằng không......” Nói còn chưa nói hết, đột nhiên sáng lên, ánh sáng làm cho Lam Như Nhật thực không thích ứng vội nhắm mắt lại; khi nàng lại lần nữa mở ra trước mắt, ánh vào trong mắt cảnh sắc làm cho nàng lần đầu cảm nhận được cái gì kêu ngạc nhiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.