Rồi Cũng Khép Những Tháng Ngày Đơn Độc

Chương 18



Emma há hốc miệng.

"Tuy nhiên," Alex mềm mỏng nói tiếp. "Tôi không nghĩ rằng đây là nơi thích hợp nhất. Cô lấy được tờ giấy ghi nợ chết tiệt ấy chưa?"

"Thực ra thì," cô trả lời láu lỉnh, "lấy rồi." Cô vẫy tờ giấy trước mặt anh.

"Trong trường hợp đó, hy vọng cô tha lỗi cho tôi ném cô qua cửa sổ." Alex túm tay Emma và kéo cô qua phòng.

"Đợi đã!" Emma kêu lên. "Áo khoác của tôi! Tôi để nó che khe hở dưới cửa. Và tôi còn phải lấy cây nến nữa." Cô chạy ngang phòng, nhặt cái áo khoác nhanh lên người. "Anh đúng là dã thú," cô lẩm bẩm.

Alex chộp cây nến trên bàn thổi tắt đi, nhưng trước đó anh còn kịp ném về hướng Emma cái nhìn chết chóc.

"Tôi đi đây, tôi đi đây," cô vội nói và sấp ngửa chạy tới cửa sổ.

Rõ ràng cô không đủ nhanh, bởi vì anh đã nhấc bổng cô lên và tự tay thả cô qua cửa sổ, và cô rơi vào cánh tay đang chờ sẵn của Dunford.

"Cả anh cũng ở đây à?" cô hỏi giọng yếu ớt.

"Nếu là cô, tôi sẽ rất biết ơn vì tôi đã có mặt ở đây. Ashbourne gần như phát khùng lên đấy."

Emma không nghi ngờ điều đó. Cô quay người lại đối diện với Ned. "Chuyện thế nào? Tại sao họ lại ở đây?"

Em họ cô nhún vai.

"Cậu có thể thả cô ấy xuống được rồi, Dunford." Alex nhảy qua cửa sổ xuống. "Nến của cô đây," anh nói và đưa ngọn nến cho Emma, cô lập tức thủ nó vào túi. "Đi khỏi đây thôi."

"Chúng ta có nên đóng cửa sổ xuống không?" Emma gợi ý.

Vô cùng kiên nhẫn, Alex quay lại chỗ cửa sổ. "Dunford, cậu cho tôi nhờ cái chân lên?"

Dunford đan hai tay lại để làm bậc đỡ, và Alex với lên đóng cửa sổ.

"Thật ra," Emma nói ngay sau khi Alex vừa xuống đất, "nó không đóng hẳn mà mở khoảng sáu bảy phân."

Alex hít sâu. Emma nuốt khan khi vừa nhìn thấy cơ mặt anh giật mạnh. Tuy nhiên, anh vẫn bình tĩnh quay lại phía bạn. "Dunford?"

Dunford lại đan tay đẩy Alex lên. Alex đẩy cửa sổ lên vài phân. "Thế được chưa?" anh hỏi bằng giọng hăm dọa nhất mà Emma từng nghe thấy.

Emma vẫn còn sôi sục với anh. "Cao hơn chút nữa," cô cáu kỉnh nói.

Alex đẩy cửa sổ lên hai phân nữa.

"Thấp hơn chút."

Anh lại kéo xuống. "Giờ thế nào?"

"Có lẽ hơi … ối!" cô xoa mạng sườn vừa bị Ned thọc mạnh. "Được rồi, chắc chắn là thế," cuối cùng cô nói và lườm em họ. "Ồ, chị lấy được giấy ghi nợ rồi đây!" cô kêu lên đưa nó cho Ned. "Chị suýt quên không nói với em. Cái này phải không?"

Ned mở tờ giấy, thở phào nhẹ nhõm khi đọc nó. "Em không biết phải cảm ơn chị thế nào, Emma ạ."

"Ồ, có gì đâu, Ned. Thực ra thì chị rất vui."

"Còn tôi thì chẳng thấy vui chút nào," Alex từ tốn nói, gần như không kiềm chế nổi cơn giận đang chực bùng lên với Emma. Anh đã quá lo lắng cho cô. Đúng là điên cuồng. Tám tiếng trôi qua từ lúc Dunford nói với anh rằng Emma và Belle đang chuẩn bị cho một kế hoạch khác thường, anh được mời đến nhà phu nhân Mottram để đối diện với Belle. Tám giờ đằng đẵng ấy, anh đi đi lại lại, vò đầu bứt tóc tự hỏi cô đang mưu đồ chuyện quái gì nhỉ và liệu có nguy hiểm không. Trải qua một buổi chiều bực bội đến chết được vì cảm giác tội lỗi trước cách cư xử của anh với cô chiều hôm trước. Và sau đó khi phát hiện cô có kế hoạch đột nhập vào nhà Woodside, anh muốn đấm thủng bức tường. Tám giờ giận dữ sôi sục và lo sợ khôn nguôi khi dạ dày cồn cào, trống rỗng quả là tệ hại đối với một người đàn ông, thêm nữa, việc Emma khẳng định rằng cô rất vui chắc chắn không xoa dịu được tâm trạng của anh.

Emma lùi lại theo bản năng khi nhìn thấy mặt Alex sa sầm.

"Chúng ta đi được chưa, hay tôi phải vác cô lên vai?" Alex hỏi với vẻ bình tĩnh lạ lùng.

Emma nuốt lại tiếng cười lo lắng, không ngoan nhận ra rằng tiếng cười chắc chắn là không đúng lúc và rất có khả năng nguy hiểm cho sự bình yên của mình. "Không… không cần thế đâu," cô lắp bắp.

Alex ném về phía Ned ánh mắt băng giá. "Tôi tin là cậu đủ sức về nhà."

Ned gật đầu. "Nhưng còn Emma? Chị ấy cần người đi kèm."

Alex luồn vào cánh tay cô kéo cô sát vào mình. "Tôi sẽ đưa cô ấy về. Chị họ cậu và tôi có vài chuyện phải bàn."

"Chuyện gì thì cũng để mai hẵng bàn," Emma vội vàng chen vào, cố gắng lách ra khỏi tay Alex.

Anh giữ chặt. "Không, tôi không nghĩ vậy." Anh gật đầu với Ned và bắt đầu rảo bước xuống phố, nhanh đến mức Emma gần như phải chạy mới theo kịp. Dunford đi theo cách một quãng khá xa.

"Có cần phải lôi tôi thế không?" Emma hổn hển, chân bước thấp bước cao trên đường.

"Nếu khôn ngoan, cô nên im miệng lại trong vài phút nữa."

"Phải, chân tôi không dài như chân anh," cô lẩm bẩm không cần ý tứ. "Tôi không thể đi nhanh như vậy."

Alex dừng lại. Emma vẫn đang đà lao đi, đâm sầm vào anh. "Chuyện gì vậy?" cô hỏi cấm cảu.

"Tôi vẫn có thể vác cô lên vai đấy," anh cảnh cáo cay độc.

Cô nhìn anh tức tối. "Đừng có thử làm thế, anh thật thô lỗ."

Alex thở ra từ từ, bóp chặt nắm tay rồi buông ra, cố gắng hết sức không tháo xích cơn phẫn nộ đang hoành hành trong lòng. "Đi nào," anh nói giọng hung dữ, một lần nữa kéo cô đi xuôi xuống phố.

"Mà này, chúng ta đi đâu vậy? Nếu anh không để ý, xin nhắc là nhà tôi ở hướng ngược lại."

"Chúng ta đang đến nhà Dunford. Chỉ cách đây vài khối nhà thôi. Chúng ta sẽ đi xe ngựa từ đó."

"Được. Bởi vì tôi mong anh trả tôi về nhà ngay lập tức," Emma khịt mũi. "Tối nay anh xử sự thật tồi tệ."

Một lần nữa, Alex khựng lại giữa đường. Một lần nữa, Emma đâm sầm vào anh. "Cô đang cố làm tôi điên lên đấy ầ?" anh rít lên.

Emma nghênh mũi lên. "Tôi thực sự không quan tâm đến cảm nghĩ của ngài, thưa công tước."

Alex gần như khuỵu xuống trước thái độ khúm núm khi cô nhắc đến tước hiệu của anh. Anh chỉ tay về phía cô như thể chuẩn bị tuôn một tràng xỉ vả. Mặt anh nhăn nhó, hàm răng nghiến lại, và anh khó nhọc tìm lời nói. Cuối cùng anh hạ ngón tay trỏ đang run lên. Anh vẫn còn đủ đàng hoàng để không túm lấy cô mà lắc điên cuồng ngay giữa phố. Đó là chưa kể còn có Dunford lẽo đẽo theo sau cách đó hai mét. "Đi tiếp," anh nói cộc lốc, tiếp tục đi về phía ngôi nhà của Dunford.

Vài phút sau, Alex dừng lại trước cửa ngôi nhà mặt phố nhỏ nhắn, gọn gàng của Dunford. Emma giằng tay khỏi anh và khoanh tay vẻ bướng bỉnh rồi nhìn anh hằm hằm suốt thời gian đó.

Dunford về đến nơi sau khoảng ba mươi giây, liếc nhìn cặp đôi đang xì khói, anh nói, "Tôi sẽ gọi xe ngựa." Anh bước hai bậc một lên thềm. Khi lên đến bậc trên cùng, anh quay lại nói, "Ơ, sao hai bạn không đợi trong phòng khách nhà tôi nhỉ? Một số vũ hội sẽ tan vào giờ này, và tôi chắc các bạn không muốn ai nhìn thấy mình đứng trên phố đâu. Đặc biệt là cô trong bộ trang phục đó, Emma."

Emma bước ngay lên bậc thềm. "Tôi chắc chắn không muốn rơi vào vụ bê bối khiến tôi buộc phải kết hôn với con quỷ đó."

Alex không nói gì; anh chỉ bước lên bậc thềm ngay sau cô. Khi họ đều đã vào hẳn trong tiền sảnh nhà Dunford, Emma nhìn trộm anh. Cơ má anh vẫn còn co giật, hàm và cổ căng cứng thấy rõ. Chắc chắn là anh đang giận dữ. Có thể là giận dữ không thua gì cô. Nhưng cô không hiểu liên quan gì đến anh mà anh phải giận. Anh đã thể hiện quá rõ thái độ khinh khỉnh đối với cô buổi chiều hôm trước, và sự xuất hiện của anh trong phòng làm việc nhà Woodside, cứ cho là để cứu cô khỏi tình huống nguy nan, rõ ràng cũng quá khó hiểu.

"Xe ngựa sẵn sàng rồi," Dunford khẽ khàng nói khi quay lại phòng khách vài phút sau đó, hai tay chắp sau lưng.

Alex lại túm cánh tay cô. Trước khi đi, anh quay lại nói với Dunford, "Cảm ơn sự giúp đỡ của cậu."

"Sáng mai cậu tới chứ?"

"Chắc sáng mai tôi chưa giải quyết xong chuyện với cô ấy đâu," Emma chưa kịp hỏi anh về tuyên bố mờ ám này thì anh đã kéo cô qua cửa xuống bậc thềm trước nhà. Sau khi tống cô lên xe không khách sáo, Alex rảo bước đến chỗ người xà ích chỉ đường cho anh ta đoạn trèo lên ngồi cạnh cô.

Emma khoanh tay vẻ ngang bướng đoạn thu mình vào góc chiếc ghế bọc nhung. Anh sẽ không nhận thêm được lời nào của cô nữa, cô thầm tuyên bố. Cô không thể hình dung tại sao anh nghĩ rằng mình có quyền can thiệp vào chuyện của cô, định đoạt cuộc đời cô, rồi sau đó lại đối xử với cô như một mớ giẻ rách đáng ghét. Cô buông tiếng thở dài giận dữ đoạn ngậm chặt môi, cương quyết nhìn ra cửa sổ. Tuy nhiên, sau khoảng một, hai phút, thấy rằng không thể kiềm chế cơn giận dữ thêm nữa, cô liền xổ ra. "Anh đồ tồi ép người quá đáng! Tôi không thể tin anh lại hành xử như tối nay."

"Tên khốn, con quỷ và đồ tồi, tất cả trong một buổi tối," Alex mát mẻ. "Đây chắc chắn là một trong những ngày tốt lành nhất của tôi."

"Chứ còn gì nữa." Emma quay lại nhìn ra cửa sổ. "Cái quái gì thế này!" cô bỗng nhiên kêu lên, xoay lại nhìn vào mặt Alex. "Chúng ta vừa đi qua nhà tôi rồi. Chúng ta đi đâu đây?"

"Về nhà tôi."

"Lại thêm một bằng chứng nữa về sự ngạo mạn chết tiệt của anh!" Emma phẫn nộ. "Anh có quyền gì mà đánh cắp tôi khỏi nhà tôi?"

"Nếu cô còn nhớ, tôi không đánh cắp cô từ nhà cô. Tôi đánh cắp cô từ nhà Woodside, và hãy tin tôi đi, ở trong nanh vuốt của tôi còn tốt hơn nhiều so với nanh vuốt của hắn."

"Tôi yêu cầu anh quay xe ngựa đưa tôi về nhà ngay lập tức."

"Tôi không thấy lý do gì khiến cô có quyền quyết định trong việc này, Emma."

Cô lùi lại. "Anh dọa tôi đấy à?"

Alex cúi người về phía trước đến mức mũi anh gần chạm vào mũi cô. "Phải."

Vừa đến đó, chiếc xe ngựa dừng lại. Alex nhanh chóng nhảy ra, thấy Emma không chịu nhỏm dậy khỏi đệm ghế, anh thò vào trong lôi cô ra vác lên vai. "Chúng tôi không cần anh nữa!" Anh gọi với về phía người xà ích. Emma giãy đạp gầm gừ (cô vẫn còn đủ tỉnh táo để hiểu rằng việc la hét sẽ thu hút sự chú ý của hàng chục người qua đường, một vụ bê bối lớn, và kéo theo đó rất có thể là một đám cưới hạ tiện). Trong khi đó Alex mệt nhọc lê bước lên bậc thềm vào sảnh, đá rầm một cái đóng cửa lại.

"Anh thả tôi xuống đi chứ?" cuối cùng cô yêu cầu.

"Chưa được," Alex nghiến răng nói, lên thêm một đợt cầu thang nữa.

"Anh đưa tôi đi đâu đấy?" cô tức giận hỏi, cố gắng quay đầu xung quanh để xác định xem mình đang ở đâu.

"Đến chỗ nào đó nói chuyện được."

"Chỗ nói chuyện được hay chỗ anh rao giảng cho tôi?"

"Cô đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi đấy, tiểu thư."

"Thật ư?" Emma cay độc hỏi. "Tôi ước giá mà mình làm điều đó từ trước."

Alex bước qua cửa đá sập cánh cửa lại, cuối cùng đặt Emma xuống một chiếc giường bốn cột lớn. Cô lập tức lao điên cuồng ra cửa, nhưng Alex đã kịp chặn lại, ấn cô ngồi trở lại giường, đi ngang phòng khóa tạch cửa lại.

"Sao anh…?"

Alex ném chìa khóa qua cửa sổ.

"Anh điên rồi sao?" Emma chạy đến cửa sổ, ước chừng độ cao xuống đến đất.

"Cô sẽ không bao giờ nhảy được xuống đó mà không bị thương," Alex nói. "Cưng yêu quý, cô sẽ là vị khách bị cầm tù của tôi, và tin tôi đi, tôi có vài điều cần phải nói với cô đấy."

"Tốt!" Emma bẻ lại. "Tôi cũng có vài điều cần nói với anh đây."

"Emma," anh nói với giọng dịu dàng đến nguy hiểm. "Cô sẽ phải hoảng sợ ngay bây giờ."

"Được," cô khoanh tay lại tuyên bố. "Nói ngay đi."

Alex quan sát kỹ dáng vẻ của cô. Trông cô không có một chút ăn năn nào, nhưng anh quá bực cô nên bắt đầu ngay tràng xỉ vả. "Trước hết…" anh gầm lên.

"Anh cho phép tôi cởi áo khoác?" Emma mỉa mai ngắt lời. "Có vẻ như tôi sẽ phải làm khách ở đây lâu."

"Chắc chắn thế."

Emma cởi cúc, bỏ áo ra đặt lên chiếc ghế gần đó.

"Cô mặc thứ quái gì thế?" Alex kêu lên.

Emma nhìn xuống chiếc quần ống túm. "Lạy Chúa, Alex. Tôi không thể leo trèo thoải mái nếu mặc váy."

Alex đưa mắt nhìn xuống thân hình thon thả của cô, mọi đường cong hằn lên một cách khiếm nhã trong chiếc quần ống túm bó lấy cơ thể. Cơ bắp anh căng lên, và lửa giận bị đổ thêm dầu bởi sự nổi loạn của cơ thể trước cô, anh quát. "Không thể tin được em họ cô lại để cho cô ăn mặc như thế mà ra khỏi nhà."

"Ồ, thực sự thì," Emma chế giễu. "Anh không nói gì khi ở trong phòng làm việc của Woodside. Lúc đó tôi cũng không mặc áo khoác," cô nhắc nhở anh.

"Tôi không để ý," Alex cấm cảu. "Trời tối quá."

Cô nhún vai. "Tiếp tục bài giảng của anh chứ? Cả ngày hôm nay tôi đã quá nhiều việc rồi."

Alex hít sâu. Anh tin rằng cô đang cố ý khiêu khích mình. Anh cho cô khiêu khích. Cô có đủ quyền để nổi giận với thái độ của anh ngày hôm trước. Nhưng điều đó không bào chữa được thái độ hoàn toàn thờ ơ với sự an nguy của chính cô trong buổi tối hôm nay. "Cô có hiểu tối nay cô đã đặt mình vào tình huống nguy hiểm thế nào không?" cuối cùng anh hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

"Chúng tôi đã lên kế hoạch rất kỹ," Emma đáp lại. "Và kế hoạch đó rõ ràng đã thành công."

"Ồ, thật hả? Hãy kể cho tôi nghe kế hoạch của cô đi nào. Cô định làm gì nếu Woodside bất ngờ về nhà khi cô đang lục lọi phòng làm việc của hắn?"

"Belle đang giữ chân hắn tại nhà phu nhân Mottram. Con bé hứa với chúng tôi là sẽ không để hắn về trước nửa đêm."

"Nếu cô ấy không giữ được thì sao?" Alex gặng hỏi. "Em họ của cô không đủ sức mạnh khống chế một gã đàn ông từng trải."

"Ồ, anh phải biết nghĩ chứ," Emma gắt gỏng. "Woodside đeo đuổi cô ấy một năm rồi. Hắn sẽ không bao giờ rời khỏi vũ hội khi cô ấy còn đang tán tỉnh hắn."

"Nhưng cô không thể biết chắc điều đó, hắn có thể bị ốm phải về."

"Đó gọi là rủi ro đã tính trước, thưa công tước. Chúng ta phải chấp nhận chúng từng ngày trong cuộc sống của mình."

"Tệ thật, Emma!" Alex gắt lên, luồn tay vào mái tóc. "Tất cả những việc chết tiệt mà cô làm thật ngu ngốc! Nếu Woodside bắt được cô thì hắn có thể tống cô vào tù! Hoặc còn tệ hơn thế!" anh nói thêm, giọng đầy hàm ý.

"Tôi phải nắm lấy cơ hội. Ned gặp rắc rối và cậu ấy cần giúp đỡ. Tôi không bỏ rơi những người mình yêu quý," cô nói dứt khoát.

Có điều gì đó trong Alex trỗi dậy đúng vào thời điểm đó, anh liền chộp lấy vai cô, lắc mạnh và giữ chặt cô như thể đang níu giữ sự sống quý giá. "Em có hiểu anh đã lo cho em thế nào không? Em có hiểu không?"

Emma nuốt khan, nhắm chặt mắt lại dường như để cố ngăn những giọt nước mắt đã lăn không ngừng trên má cô suốt gần một ngày. Cô phải kiềm chế bản thân. Cô không thể để anh nhìn thấy cô khóc.

Alex không lắc vai cô nữa, nhưng anh không buông tay đang giữ cô, và Emma cảm thấy sự đụng chạm của anh dễ chịu kỳ lạ. Hơi nóng từ cơ thể anh truyền qua áo cô, và một phần nhỏ của cơ thể thôi thúc cô lao vào anh, cuộn mình trong vòng tay vững chãi của anh. Nhưng một phần lớn hơn vẫn còn tức giận với thái độ nóng nảy của anh một ngày trước đó. Sự thiếu tin cậy của anh khiến cô tổn thương đến tận đáy lòng. "Tôi không biết rằng công tước có quan tâm tới chuyện đó đấy," cô lặng lẽ trả lời.

"Có, anh quan tâm chứ!" anh nói giọng gay gắt, quay đi đấm tay xuống bàn làm việc. "Anh quan tâm đến mức quá đáng. Hôm nay, anh gần như mất trí khi biết em tham gia vào một kế hoạch lố bịch nào đó mà anh không thể ngăn được."

"Làm sao anh biết được?” Emma hỏi, cô đang ngồi mấp mé mép giường.

"Dunford nghe lỏm được em và Belle nói chuyện lúc chiều," Alex nói thẳng tuột. "Cậu ấy nghe thấy em nói gì đó về việc Belle cấp thiết phải gặp Woodside tại nhà phu nhân Mottram. Biết rõ tính cách của Woodside nên bọn anh đều điên cả người."

"Tôi cứ tưởng rằng anh sung sướng để tôi vào hang sói."

"Hôm qua anh sai rồi," Alex nói giọng khàn khàn. "Anh xin lỗi."

Emma mở to mắt kinh ngạc khi nghe lời thú nhận của anh. Anh là người đàn ông kiêu ngạo, và cô không thể hình dung anh lại thốt ra lời xin lỗi dễ dàng thế. Khi anh đứng tựa vào bàn, mọi đường nét trên cơ thể đều toát lên sự căng thẳng và đau đớn thật lòng. Cô biết việc nói lời xin lỗi không dễ dàng gì với anh. Có lẽ anh bị dằn vặt ghê gớm bởi cảm giác tội lỗi về thái độ của mình. Trái tim cô đứng về phía anh, cho dù có muốn cô cũng không ngăn được, cô yêu anh nhiều lắm. Nhưng yêu thương nào có thể xóa đi được nỗi đau của cô. "Em chấp nhận lời xin lỗi của anh," cô nói nghiêm trang.

Alex quay người lại, hy vọng và nghi ngờ xen lẫn trong mắt anh.

"Nhưng điều đó không có nghĩa là em có thể quên," Emma buồn bã nói thêm. "Chúng ta sẽ không thể trở lại như ngày xưa."

"Emma, nếu em cần tiền cho Ned thì em có thể hỏi anh mà."

"Em phải làm gì, Alex? Đến nhà anh hỏi vay mười nghìn bảng ư?"

"Nếu thế anh sẽ đưa em số tiền đó."

"Em chắc rằng anh sẽ cho em vay, nhưng em sẽ không cảm thấy thoải mái về việc đó, và em không nghĩ rằng Ned thấy thoải mái. Ngoài ra, điều này có vẻ ngốc nghếch khi mà em cũng có thừa tiền. Em có một khoản thừa kế ở ngay tại London này. Nó được gửi vào một quỹ ủy thác cho đến ngày em hai mốt tuổi." Cô nuốt nước bọt lo lắng, mắt nhìn ra xa ngắm nghía tấm thảm thời Trung cổ treo trên tường. "Hoặc cho đến ngày em lấy chồng."

"Anh hiểu rồi."

"Em không cầu hôn anh chỉ vì tiền," Emma trút bỏ nỗi lòng, vẫn không thể quay lại đối diện với ánh mắt màu lục bảo của anh. "Em nghĩ rằng vì thế mà em nảy ra ý định cầu hôn anh, nhưng đó không phải lý do em làm như vậy. Em cho rằng đó chỉ là cái cớ. Em tha thiết muốn có anh, nhưng thấy mình bế tắc. Một người đàn ông có thể chọn cưới ai và khi nào, nhưng phụ nữ phải ngồi nhà chờ người ta đến hỏi. Em sợ rằng anh sẽ không bao giờ đến cầu hôn."

Alex thở dài. Nếu cô chỉ đợi thêm ba ngày nữa thôi, tất cả những rối ren này đã không xảy ra.

"Tiền chỉ là cái cớ," Emma đau khổ nói tiếp. "Có lẽ em nghĩ rằng nếu mình có một lý do thực sự cấp bách, thì có thể bất chấp truyền thống mà cầu hôn anh thay vì chờ đợi. Em không nghĩ rằng mình có đủ can đảm cầu hôn nếu em không cần tiền giúp Ned."

Alex đi đến bên giường ngồi xuống cạnh cô, cầm một tay cô nắm chặt. "Em có hiểu vì sao anh phản ứng như vậy không?" anh vừa hỏi vừa lấy ngón tay cái cọ vào lòng bàn tay cô. "Từ khi trưởng thành, anh luôn bị đeo đuổi bởi những người đàn bà tham lam, thèm muốn tước vị. Khi em nói em cần tiền… anh không biết chuyện gì đã xảy ra, anh cứ nhặng lên thôi."

"Em chỉ không hiểu tại sao anh có thể nghĩ như thế về em." Emma ngước mắt lên nhìn anh. "Anh không hiểu em à?"

Alex nhìn xa xăm, không thể nghĩ ra được lời nào tả hết nỗi ân hận mà anh đang cảm thấy.

Im lặng kéo dài vô tận, cho đến khi Emma nói. "Lẽ ra anh nên tin em."

"Anh biết. Anh xin lỗi."

"Em có thể hiểu được vì sao anh vội vàng kết luận sai," cô nói, giọng hơi đứt quãng. "Nhưng thậm chí anh còn không dừng lại để nghĩ. Anh cứ thế coi em như một ả gái điếm và ném em ra khỏi nhà. Anh thậm chí không đề nghị giải thích một lời."

Anh không đủ sức nhìn vào mắt cô.

Emma gạt giọt nước mắt sắp trào xuống má. "Em cứ tưởng rằng anh hiểu đủ rõ về em để có thể nhận ra rằng em không phải là 'con khốn tham lam'."

Anh nao núng khi cô đay lại những lời tàn nhẫn mà anh đã buột ra lúc nóng giận. "Anh biết là anh sai rồi, Emma. Tin anh đi, không lâu sau anh đã nhận ra rằng mình hiểu lầm em."

"Em không biết. Em cảm thấy rất khổ sở khi biết rằng anh không tin em."

"Nhưng anh tin em. Giờ thì anh tin em."

Emma cười buồn. "Anh nói rằng anh có tin. Em chắc chắn anh tin điều đó. Nhưng em không dám chắc anh sẽ không vội vàng đưa ra những kết luận tương tự nhiều lần nữa. Anh đã có đến mười năm căm ghét đàn bà. Không dễ gì xóa đi ấn tượng mười năm sâu đậm ngần ấy."

"Anh không căm ghét đàn bà, Emma."

"Căm ghét, mất lòng tin. Thì cũng thế cả."

"Anh công nhận hầu hết phụ nữ không được anh coi trọng," Alex nói, siết chặt tay cô. "Anh không tôn trọng người phụ nữ nào bên ngoài gia đình mình. Nhưng em đã làm thay đổi điều đó. Em đã đập tan mọi định kiến của anh về phụ nữ."

Emma liếm môi, cô nhớ lại hình ảnh không đẹp đẽ gì trong phòng khách nhà Alex. "Rõ ràng em vẫn chưa làm được."

"Vì Chúa, Emma, xin hãy cho anh một cơ hội!" anh bỗng thốt lên đứng bật dậy. "Em nói đúng! Hôm qua anh thật chẳng ra gì vì đã không tin vào trực giác của mình. Anh biết rằng em là tất cả những gì mà anh cần ở một người phụ nữ, nhưng anh sợ phải công nhận điều đó. Em đã hài lòng chưa?" Anh rảo bước ngang qua phòng, hít sâu. Tay chống nạnh, mắt nhìn chăm chú vào những tấm thảm mà Emma đã ngắm nghía lúc trước. Không quay lại nhìn cô, anh lên tiếng, "Nhưng bây giờ chính em lại đang làm điều đó với anh. Em không đủ tin cậy anh để chắc rằng anh đã được một bài học từ chuyện đau lòng hôm qua."

"Ôi Alex," Emma rên rỉ, đặt tay cô lên tay anh. "Em bối rối quá. Em nghĩ rằng mình rối hết cả lên từ lúc gặp anh."

"Em bối rối ư?" Alex nói, quay mặt lại, môi cong lên thành nụ cười nhăn nhó. "Em đã làm đảo lộn toàn bộ cuộc đời anh. Em có biết anh đã dự bao nhiêu vũ hội chết tiệt trong hai tháng qua không?"

Khi thấy ánh mắt ngây thơ của cô, anh nói tiếp, "Nhiều hơn số vũ hội mà anh đã dự mười năm qua! Anh không thích tiệc tùng của giới thượng lưu. Anh ghét tiệc tùng của giới thượng lưu. Nhưng anh đã đến tất cả các vũ hội đó, một cách sung sướng, chỉ để gần em."

Emma chớp mắt nhìn anh, mắt đầm lệ. "Giá mà em biết được phải làm sao," cô buồn rầu nói. "Anh… anh có thể chỉ cần…" cô cắn môi, tìm từ để nói. "Anh có thể ôm em thôi được không? Chỉ một lát thôi, được không?"

Alex ngẩng đầu lên trước lời đề nghị của cô, tim anh bắt đầu đập nhanh. Anh đi ngang qua phòng, ngồi xuống cạnh cô, quàng tay quanh người, đặt môi hôn lên làn da mịn màng gần tai cô.

Emma nhắm mắt lại, chìm đắm trong sự dễ chịu và niềm an ủi mà cô tìm thấy trong vòng tay anh. Khi cất được lời nói, giọng cô nhỏ và không đều. "Em nghĩ rằng nếu anh tiếp tục ôm em thế này, có lẽ em sẽ quên mất nỗi đau của mình."

Alex siết chặt vòng tay. "Anh xin lỗi, Emma," anh lẩm bẩm. "Anh rất xin lỗi."

Emma gật đầu, cuối cùng, cô cũng để cho những giọt nước mắt đã cố kìm nén suốt cả buổi chiều lăn xuống má. "Em hiểu. Và em cũng xin lỗi vì đã khiến anh quá lo lắng đêm nay. Em không lấy làm tiếc vì việc mình đã làm," cô nói thêm rồi khịt mũi cười ngượng nghịu. "Nhưng em rất tiếc vì đã làm anh lo lắmg."

Alex siết chặt cô trong vòng tay. "Ôi, Chúa ơi, Emma," anh nói giọng khàn khàn. "Xin đừng bao giờ để anh phải trải qua chuyện tương tự thêm lần nữa."

"Em sẽ không làm thế. Em sẽ cố gắng."

Alex lùi lại để nhìn thấy mặt cô. "Anh làm em khóc mất rồi," anh thì thầm, chạm tay vào má cô. "Anh rất xin lỗi."

Trú ẩn trong vòng tay ấm áp của Alex, Emma để mặc những giọt nước mắt chất chứa trong lòng suốt hai ngày qua, những giọt nước mắt mà cô đã cố giấu giếm trước ánh mắt lo âu của người thân. Mỗi giọt nước mắt rơi xuống, cô thấy như gánh nặng trong tâm hồn đã được dỡ bỏ, và dần cảm thấy sự căng thẳng rời khỏi cơ thể. Đến một lúc, những giọt nước mắt ngừng chảy, Alex bèn đặt cơ thể buồn ngủ rũ của cô xuống chiếc giường rộng lớn của anh. Với một nụ cười hài lòng, anh tháo giày của cô, kéo chăn đắp đến cằm cô, đoạn hôn cô chúc ngủ ngon.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.