Rồi Cũng Khép Những Tháng Ngày Đơn Độc

Chương 22



Vài tuần tiếp theo trong đời Emma là những ngày hạnh phúc nhất mà cô từng được biết đến. Cô bồng bềnh trong làn sương mờ hạnh phúc, nụ cười luôn nở trên môi người đàn bà đang yêu và được yêu đáp lại. Cuộc sống của cô và Alex đi vào nhịp độ thường nhật dễ chịu. Họ cùng nhau ăn tất cả các bữa, mặc dù có nhiều bữa được bưng lên tận phòng. Chiều nào họ cũng cưỡi ngựa dạo chơi, mỗi lần lại đi một đường khác nhau, và Westonbirt rộng lớn đến mức sau ba tuần Emma vẫn chưa đi xem hết được tất cả điền trang. Mỗi buổi tối, sau khi ăn, họ lại nằm dài trong phòng, đọc sách hoặc chơi cờ, hoặc chỉ bầu bạn với nhau.

Và ban đêm, tất nhiên không chỉ dành cho việc ngủ.

Emma sớm biết cách tận dụng khoảng thời gian không ở bên Alex. Có khá nhiều việc cần đến sự quan tâm của anh, anh thường dành thời gian trong phòng làm việc để xem qua thư từ và tài liệu. Ngoài ra còn có ba điền trang ngoài Westonbirt cần được quản lý cẩn thận, và Alex không muốn giao phó tất cả mọi việc cho đốc công. Những người thuê đất của anh xứng đáng được hưởng nhiều hơn, anh không muốn chỉ là một ông chủ vắng mặt trong mắt họ, và anh có vô số sổ sách ghi chép để theo dõi tiến độ công việc và nhu cầu của họ.

Vì vậy, trong khi Alex bận công việc, Emma bắt đầu tìm hiểu ngôi nhà mới của mình. Việc đầu tiên cô làm là ra lệnh chuyển chiếc giường trong phòng của công tước phu nhân đi. Một chuyến đi chớp nhoáng đến Lodon thăm gia đình và mua sắm đồ nội thất đem lại kết quả là căn phòng thư giãn mới của cô được trang trí lại nhanh kỷ lục. Sau đó cô lại bận rộn với việc học cách quản lý ngôi nhà tổ tiên của dòng họ Ashbourne. Sau khi làm quen với tất cả người hầu, cô lại dành thêm thời gian với những người ở vị trí cao hơn, hỏi họ về cách điều hành tư gia. Cuộc gặp gỡ của cô trúng được cả hai đích, vì không chỉ biết thêm về các công việc nội bộ của Westonbirt, cô còn tạo được lòng tin với người hầu. Họ thực sự cảm kích việc cô quan tâm đến đời sống của họ và hãnh diện vì cô tìm đến hỏi lời khuyên về vai trò mới là bà chủ của Westonbirt.

Nhưng sau khi dành rất nhiều thời gian trang trí lại nhà và hỏi han người hầu, Emma sớm phát hiện ra rằng cô có rất ít việc phải làm. Đám gia nhân thạo việc điều hành ngôi nhà đều đặn như chiếc đồng hồ, cô rất ít phải can thiệp gì. Vì vậy, một buổi sáng, khoảng ba tuần sau đám cưới, cô chủ động gõ cửa phòng Alex.

“Mời vào.”

Emma thò đầu vào cửa. “Em có làm phiền anh không?”

Alex đặt giấy tờ đang đọc xuống bàn. “Không, không phiền chút nào. Đã đến giờ ăn tối rồi ư?”

Emma lắc đầu­­­­­­.

Alex nhìn ra cửa số. “Hôm nay trời đẹp nhỉ. Chúng ta có nên bảo bà Goode chuẩn bị cho bữa dã ngoại không?”

“Điều đó thật tuyệt, cảm ơn anh, nhưng thực ra em chỉ ghé vào xem anh đang làm gì thôi. Anh đang đọc gì đấy?”

Alex nhướn mày trước sự quan tâm đột ngột của cô. “Giấy tờ về một đồn điền mía mà anh quan tâm ở Caribe.”

“Ồ, em xem với được không?”

“Chắc chắn rồi.” Anh chìa cho cô. “Nhưng anh không nghĩ em sẽ tìm thấy điều gì thú vị. Ngoài ra tài liệu viết bằng tiếng Pháp.”

Emma cầm lấy liếc qua. Tiếng Pháp của cô không tốt như của Alex, nhưng đủ để hiểu được đại ý những bức thư của người quản lý đồn điền. Thời tiết xấu gây mất mùa. Có lẽ Alex không mong gì hoàn được vốn đầu tư trong một năm nữa. Cô trả lại giấy tờ cho anh. “Tệ quá,” cô nói.

“Anh đã đánh giá thấp tiếng Pháp của em rồi.”

Emma cười. “Người ta cũng dạy em được một vài điều ở Thuộc địa.”

“Ở Mỹ chứ.” Alex chỉnh lại.

“Touché[1]. Em ở Anh đã quá lâu.”

[1] Tiếng Pháp, nghĩa là chuẩn

Alex đứng dậy, vòng tay ôm cô, đặt một nụ hôn tinh khôi lên mũi cô. “Phải, em giờ là người Anh rồi.”

Cô thở dài hài lòng, tận hưởng hơi ấm trong vòng tay anh. “Alex?” cô nói vào ngực anh.

“Ừ?”

“Em đang nghĩ. Em đã dành ba tuần để tìm hiểu tất cả người hầu và học cách quản lý gia đình, nhưng giờ mọi việc đã xong, em chả có mấy việc mà làm nữa.”

Alex nâng khuôn mặt cô lên. “Anh chưa khiến em bận rộn sao?” anh hỏi giọng khàn khàn.

Emma đỏ mặt. Sự say mê của họ vẫn khiến cô hơi bối rối khi bàn đến chuyện đó vào ban ngày. “Anh chỉ khiến em bận rộn vào ban đêm thôi. Cả những bữa ăn. Và tất nhiên cả những cuộc cưỡi ngựa đi dạo. Nhưng em thật sự không có nhiều việc để làm trong khi anh làm việc ở đây.”

“Anh hiểu rồi. Mà sao em không nhận việc trông coi sổ sách trong nhà. Dù sao thì em cũng đã đảm nhận việc đó cho công ty của cha em. Anh chắc chắn là em đủ sức. Norwood đã làm việc đó nhiều năm rồi, nhưng anh không nghĩ ông ấy thích công việc đó. Ông ấy thích làm một quản gia già tẻ nhạt hơn.”

Emma vui mừng ra mặt. “Thế thì tuyệt quá, Alex. Em sẽ đi tìm ông ấy ngay.” Cô nghiêng sang hôn lên má anh. “Em sẽ tìm gặp bà Goodge để xem việc chuẩn bị đồ ăn dã ngoại thế nào. Một giờ gặp nhau ở đại sảnh nhé?”

Alex gật đầu, cô rời khỏi phòng làm việc đi tìm Norwood. Cô tìm thấy ông trong một phòng ăn nhỏ, đang xem xét những món đồ bạc được một người hầu mới thuê đánh bóng. “Ồ, cháo bác Norwood!” cô chào hướng vào cái đỉnh đầu hói của ông từ phòng bên cạnh.

Ông lập tức đứng thẳng lên. “Vâng, thưa phu nhân?”

“Tôi định đảm nhận việc giữ sổ sách ghi các khoản trong nhà. Công tước nói với tôi rằng ông không thích công việc này lắm, còn tôi thì phải công nhận tôi thích làm việc với các con số.”

“Vâng, thưa phu nhân. Và xin tha lỗi cho tôi vì quá thẳng thắn, nhưng tôi phải bày tỏ lòng biết ơn phu nhân về điều đó. Mắt tôi bây giờ không được tốt như trước đây nữa, mà những con số bé tí teo đó cứ khiến tôi phải căng cả mắt ra mà nhìn.”

Emma nhìn ông với nụ cười rạng rỡ. “Vậy là ổn rồi nhỉ! Mà ông không cần phải xin tôi thứ lỗi đâu. Tôi không lớn lên ở nước Anh này và không quen với những thứ nghi thức quá. Ông cũng đừng ngại tìm tôi nếu có vấn đề gì đó.”

“Xin cảm ơn phu nhân.”

“Nhẽ ra ông phải nói với công tước về vấn đề mắt kém chứ,” Emma lắc đầu nói. “Anh ấy sẽ giao công việc sổ sách này cho người khác.”

Ông Norwood mỉm cười, nụ cười đầu tiên Emma thấy trên gương mặt con người nghiêm nghị này. “Có lẽ đúng thế, thưa phu nhân, nhưng công tước không phải người có thể nói là dễ gần.”

Emma nhăn nhó. “Không, tôi cho là không. Nhưng đừng phiền lòng vì điều đó. Đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi. Ông thấy anh ấy quan tâm đến những người thuê đất thế nào đấy. Có điều cũng không mấy dễ chịu khi anh ấy nổi cáu với chúng ta.”

Ông Norwood không quen nói chuyện với tầng lớp trên quá ba câu, khôn ngoan không hỏi thêm vì sao công tước phu nhân biết rõ tính khí công tước đến thế.

“Mà tôi rất vui được trò chuyện với ông thế này,” Emma nói tiếp. “Sao chúng ta không đi lấy sổ sách nhỉ? Tôi rất muốn biết ông đang làm công việc ấy thế nào.”

Norwood dẫn cô đến một văn phòng nhỏ gần bếp. Chỉ cần vài phút, cô đã thấy mặc dù Norwood cực kỳ cẩn thận trong việc tính toán, nhưng ông lại sử dùng hệ thống ghi chép rối rắm nhất mà cô từng được biết. Sau khi cảm ơn ông một cách hào phóng vì công việc tuyệt với mà ông đã làm, Emma nhanh chóng lao vào công việc, cẩn thận xem xét tất cả các khoản để tìm ra cách theo dõi chi tiêu hữu hiệu nhất. Tuy nhiên, khi cô để ý đến giờ giấc thì đã gần một giờ, và cô vội vàng đến đại sảnh gặp Alex rồi cùng đi dã ngoại.

“Em không có nhiều thời gian để ăn đâu,” cô nói không rào đón. “Norwood rất được việc, nhưng ông ấy đã biến sổ sách thành một mớ hỗn độn nên em đang rất muốn sắp xếp lại cho gọn gàng.”

Alex mỉm cười, hài lòng trước sự quan tâm của cô với việc nhà. “Anh nghĩ rằng hôm nay chúng ta sẽ đến khu rừng nhỏ bên kia bờ suối.”

Emma nhíu mày. “Chúng ta sẽ mất ít nhất hai mươi phút đi bộ đến đó và hai mươi phút nữa đi bộ về. Em thực sự không có nhiều thời gian đến thế nếu bốn giờ chiều nay chúng ta đi cưỡi ngựa. Sao không ăn ở khu sân sau cho tiện?”

“Anh đang hy vọng có một điểm kín đáo hơn.”

Má Emma bừng đỏ. “Em chắc rằng điều đó sẽ, à, thú vị, nhưng em cũng thực sự muốn quay lại với mớ sổ sách.”

Alex thở dài nhượng bộ, anh quay sang phía cửa dẫn ra sân sau phía Bắc. “Chúng ta sẽ phải làm gì đó đối với nỗi sợ ánh sáng ban ngày của em,” anh nói. “Người ta cũng có thể làm ra được trẻ con khi mặt trời còn chiếu sáng, em biết đấy.”

Emma không nghĩ là có thể, nhưng mặt cô tiếp tục đỏ lên hơn nữa. “Cứ làm sao ấy khi cởi hết quần áo ra giữa…ồ, em không biết đâu!”

“Đó có phải là vấn đề không?” Alex dịu dàng hỏi, mắt ánh lên vẻ ranh mãnh. “Phải, không nhất thiết phải cởi hết quần áo, mặc dù việc đó cũng khá vui.”

Sau cuộc dã ngoại, Emma quay trở lại với công việc sổ sách, và kết cục là nó mất ít thời gian hơn so với dự tính ban đầu. Tuy nhiên, khi hoàn thành, cô nhận ra rằng việc nhập dữ liệu vào sổ phải tiến hành thường xuyên, nhưng việc cộng sổ chỉ cần làm không quá một lần một tháng. Cô thở dài. Phải, giờ thì lại phải nghĩ xem làm việc gì cho hết ba mươi ngày của tháng đó. Tháng Hai thì còn may, cô cho là thế.

Dù sao thì cô cũng không muốn phàn nàn với Alex. Anh rất bận rộn, quá bận để có thể dành mọi phút trong ngày vui vầy với cô dâu mới. Ngoài ra, cô cũng không muốn gây cho anh ấn tượng rằng cô không hài lòng với cuộc hôn nhân của họ. Vì vậy cô quyết định theo gương Belle bắt đầu hành trình cải thiện tri thức, và ngày hôm sau, cô trèo lên chiếc thang gỗ trong thư viện lấy cuốn Kết thúc tốt đẹp là tốt đẹp của Shakespeare.

Ba ngày sau, cô đọc đến cuốn Cymbeline và hơn thế nữa, cô tin rằng mình cần đến kính. Tác phẩm của Shakespeare đều hay cả, nhưng không thể đọc được với tốc độ hai vở kịch mỗi ngày. Dụi mắt, cô đặt cuống sách xuống và một lần nữa tiến tới phòng làm việc của Alex gõ cửa.

“Mời vào.”

Emma bước vào đóng cửa lại phía sau. Alex vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc, phía sau chiếc bàn khổng lồ với mớ giấy tờ trong tay.

“Lại chuyện đồn điền mía hả anh?” Emma ân cần hỏi.

“Sao cơ? Ồ, không, đây là bản kê về một số mảnh đất mà anh có ở Yorkshire. Điều gì khiến em đến đây chiều nay vậy?”

Emma hít một hơi sâu. “Vâng, chuyện là thế này. Alex, em thấy chán.”

Anh chớp mắt. “Chán gì?”

“Không phải chán anh,” Emma vội nói. “Nhưng anh bận rộn gần như cả ngày, và em thực sự khó tìm được việc gì để làm.”

“Anh hiểu,” anh ngả người ra ghế, vẻ mặt có phần bối rối. “Thế còn công việc sổ sách mà anh giao cho em?”

“Công việc đó rất thú vị,” Emma trả lời. “Và nó giúp em hiểu rất nhiều điều về Westonbirt, nhưng em không cần phải cộng sổ quá một lần mỗi tháng.”

“Ồ. Thế thì anh thấy còn khối việc phải làm. Các thực đơn thì sao? Hình như phụ nữ dành rất nhiều thời gian xem xét các thực đơn.”

“Em không biết anh thấy điều đó ở người phụ nữ nào, còn em thì hiếm khi mất quá mười phút để bàn về thực đơn trong ngày với đầu bếp.”

“Một sở thích chăng.”

Alex thở dài. Anh còn rất nhiều việc phải làm trong chiều nay. Anh chậm trễ trong tất cả mọi công việc. Việc tán tỉnh Emma đã tiêu tốn của anh khá nhiều thời gian và công sức dành cho công việc, và anh đang cố gắng bù lại. Đáng lo ngại nhất trong số đó là người quản lý điền trang của anh ở Yorkshire vừa báo tin một căn bệnh bí ẩn đang quật ngã một số lượng lớn cừu. Vợ anh đến quả là không đúng lúc.

“Anh không biết, Emma à,” anh nói và luồn tay vào tóc. “Hãy làm bất kỳ việc gì mà những người phụ nữ có chồng ngày nay thường làm. Anh chắc rằng em có thể làm cho mình bận rộn.”

Emma nổi giận, ngồi thẳng dậy. Có phải cô nghe thấy chút hạ cố trong giọng nói của anh không nhỉ? Alex không thể chọn được lời nào chọc tức cô hơn thế, nếu anh có ý định. Cô mở miệng muốn nói gì đó, rồi ngậm lại. “Em hiểu rồi. Vâng, cảm ơn anh. Nếu anh cho phép, em xin đi kiếm việc làm cho mình đây.” Nói đến đó, cô quay người rời khỏi phòng.

Alex lắc đầu quay lại với công việc.

Hai mươi phút sau, Emma lại xuất hiện ở cửa, mặc bộ váy đi đường mày xanh lá cây rừng. Alex nhướng mày khi thấy cô thay đổi trang phục, nhưng vẫn cười hiền lành.

“Em nghĩ rằng anh cần biết,” Emma nói, tay kéo đôi găng, “rằng em đi thăm em gái anh một tuần.”

Alex buông giấy tờ. “Cái gì…Tại sao?”

“Có vẻ như em cần phải tìm hiểu xem phụ nữ có chồng cần phải làm gì trong ngày, vì vậy em nghe theo lời anh đi tìm hiểu đây.” Nói đến đó, cô quay lại hướng đến cửa trước, ở đó người hầu đang chuyển va li lên xe ngựa.

“Emma, quay lại ngay!” Alex gọi đầy vẻ hăm dọa, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa họ bằng những sải chân dài. “Em quá trớn rồi đấy, và em biết rõ điều đó. Hoàn toàn không có lý do gì để em bỏ anh cả.” Anh túm chặt cánh tay cô kéo vào phòng làm việc.

“Alex, em không bỏ anh,” Emma dịu dàng nói, ngả sang hôn lên má anh. “Em chỉ đi thăm em gái anh thôi.”

“Chết tiệt, Emma,” anh nghiến răng nói. “Anh không muốn em đi.”

Tất cả những gì Emma có thể làm là không lao vào vòng tay anh nói rằng chính cô cũng không muốn đi. Mặc dầu động cơ ban đầu của chuyến thăm Sophie là để dạy cho Alex một bài học, nhưng giờ đây cô hiểu rằng mình thực sự cần phải tìm hiểu xem phụ nữ có chồng dành thời gian làm việc gì, bởi vì nếu không biết thì cô phát điên lên mất. “Alex”, cô lên tiếng, “em sẽ nhớ anh kinh khủng…”

“Vậy thì đừng đi.”

“…nhưng em thực sự phải đi. Em đang gặp rắc rối trong việc làm quen với cuộc sống hôn nhân.”

“Em chẳng có rắc rối quái nào cả,” Alex phẫn nộ nói.

“Không phải là mặt đó của cuộc sống hôn nhân,” Emma nói thẳng. “Nhưng em cần phải tìm ra việc gì đó để làm vào ban ngày cũng như ban đêm. Em cần phải cảm thấy có ích và em không muốn thêu thùa. Anh có hiểu em không?”

Alex thở dài chán nản. Anh hiểu. Nhưng anh không thích điều đó. Anh đã quá quen với việc có Emma quanh quẩn đâu đây. Westonbird sẽ trở nên quá trống vắng nếu không có cô. “Anh có thể ra lệnh cho em ở lại, em biết đấy. Về pháp luật, em thuộc sở hữu của anh.”

Emma thẳng đơ người, sự bàng hoàng bóp nghẹt trái tim cô. “Anh sẽ không làm thế,” cô thì thầm.

Alex buông tay, dịu giọng. “Không, anh không làm thế.”

Họ đứng đối diện nhau suốt một phút cho đến lúc Emma kiễng chân lên hôn anh. “Em phải lên đường đây, anh yêu. Em muốn đến đó trước khi trời tối.”

Alex đi theo cô suốt từ nhà ra cửa. “Sophie có biết em đến không?”

“Không, em nghĩ sẽ làm cô ấy ngạc nhiên.”

“Ồ, em mang theo bao nhiều người hầu đi đường?”

“Hai.”

“Anh không nghĩ như vậy là đủ. Tốt hơn hãy lấy thêm một người nữa.”

“Hai là được rồi, anh yêu. Em còn người xà ích nữa cơ mà.”

Anh đỡ cô lên xe ngựa. “Trông có vẻ sắp mưa đấy,” anh nói và đưa mắt nhìn bầu trời âm u.

“Em không tan đi mất đâu, Alex.”

Anh bĩu môi, khoảnh khắc đó Emma biết chính xác rằng trông anh đúng như một cậu bé. “Một tuần nữa em sẽ về chứ?”

“Một tuần.”

“Em có thể về sớm mà. Cần gì phải ở đó một tuần.”

“Gặp lại anh sau một tuần nữa, Alex.”

Alex vươn người hôn cô lần cuối, say đắm đến nỗi tất cả những người hầu phải kín đáo quay mặt đi. Có lẽ phải để cô biết mùi vị thứ mà cô đang bỏ lỡ. Anh biết mình đã làm được điều đó, bởi vì khi anh lùi lại, cô đỏ mặt và ánh mắt phiêu diêu làm lộ chân tướng, nhưng không may lúc này anh đang trở nên cương cứng một cách đáng lo ngại. Lẩm bẩm nói lời tạm biệt, anh lưỡng lự đóng cửa xe nhìn cô đi khuất cuối con đường.

Thọc tay vào túi quần, anh quay trở vào nhà, cáu kỉnh đá vài hòn sỏi trên đường đi. Có lẽ anh sẽ lên đường đi London trong tuần đó. Có lẽ ở đó anh sẽ không nhớ cô nhiều.

Bụng bầu của Sophie đã lộ rõ, vì vậy cô rời khỏi ngôi nhà ở London chuyển đến điền trang Wilding ở Đông Anglia. Thật không may, Đông Anglia lúc nào cũng là vùng mưa nhiều nhất ở nước Anh, và vào lúc xe ngựa của Emma đỗ lại trước ngôi nhà của Sophie, trời đang mưa như trút nước.

“Ối trời ơi!” Sophie kêu lên khi nhìn thấy chị dâu mới ở bậc cửa. “Chị làm cái gì ở đây thế? Chị và Alex cãi nhau phải không? Ô, chuyện này thật khủng khiếp, vô cùng khủng khiếp. Anh ấy sẽ phải quỳ cả bốn chân…”

“Không cần ai phải quỳ bốn chân làm gì,” Emma can. “Chỉ cần để chị vào cho ấm người lên rồi chị sẽ kể mọi chuyện.”

“Ồ, tất nhiên rồi! Em xin lỗi. Vào đi, vào đi.” Sophie nhanh chóng dẫn Emma vào phòng khách. “May cho chị, em vừa bảo Bingley đốt lò sưởi.” Chị cứ ở đấy. Em sẽ đi lấy mấy tấm chăn.”

Emma tháo găng xoa tay vào nhau gần ngọn lửa, rùng mình khi ngọn lửa làm se bớt phần nào sự ẩm ướt ngấm vào quần áo.

“Đây rồi!” Sophie vừa nói vừa đi vào phòng, tay ôm đầy chăn. “Em đã bảo mang lên cả một ấm trà nữa. Không gì giúp chị ấm người bằng trà đâu.’

“Cảm ơn em.”

“Chị có chắc là không cần thay quần áo không? Em có thể bảo người là quần áo cho chị luôn, không thì chị mặc đồ của em cũng được. Chị có thể cảm thấy ấm hơn khi cởi bộ váy áo ướt ra đấy.”

“Chị không bị ướt, chỉ ẩm chút thôi,” Emma trả lời. “Và chị không muốn bỏ qua cốc trà khi nó còn nóng. Chị không thể hiểu vì sao người Anh các em lại không uống trà khi nó còn đang nóng.”

Sophie nhún vai.

“Chị cho rằng em đang tự hỏi tại sao chị đến thăm mà không báo trước.”

“Phải, đúng vậy.”

“Không hẳn là có vấn đề với anh trai em. Mà ngược lại. Chị rất hạnh phúc với cuộc sống hôn nhân của mình.”

“Em biết là sẽ như vậy.”

“Vẫn đề ở chỗ cả ngày chị chẳng có việc gì làm trong khi Alex bận rộn suốt. Trước khi cưới, chị bận rộn với những cuộc gặp gỡ xã giao, nhưng chị thực sự không muốn quay lại với những sự kiện xã hội ngay lúc này, và hơn nữa, mùa vũ hội cũng đang dần khép lại.”

“Hừm, chị không giỏi chơi nhạc cụ đúng không?”

“Sophie,” Emma nói một cách hết sức nghiêm túc. “Chị tránh xa cây dương cầm vì thương Alex, tất cả những người hầu, và mọi sinh linh có tai nghe ở Westonbird.”

Sophie cố nín cười.

“Dù sao thì chị cũng không muốn theo đuổi một sở thích. Chị muốn làm điều gì đó có ích. Ở Boston, chị giúp cha điều hành công ty vận tải. Chị giữ tất cả sổ sách và cha hỏi ý kiến chị về hầu hết các quyết định lớn của ông. Chị dành nhiều thời gian ở văn phòng và xưởng đóng tàu. Chị thực sự thích công việc đó. Trên thực tế chị đã cố chống lại chuyến đi Anh, bởi vì chị không muốn rời khỏi công việc kinh doanh.”

“Vâng, thực lòng em rất mừng vì chị đã thua trong cuộc đấu tranh đó,” Sophie nói. “Nhưng em hiểu ý chị.Thật không may, một phụ nữ con nhà lành điều hành doanh nghiệp ở nước Anh là không bình thường.”

“Ở Boston cũng khá không bình thường.” Emma thất vọng nói

“Thật bực mình, nhưng em không nghĩ sẽ có nhiều người đối xử với chị nghiêm túc. Và nếu không ai đối xử với chị nghiêm túc thì ắt là chị thất bại, bởi vì sẽ không ai mua bất kỳ sản phẩm, dịch vụ hay bất kỳ thứ gì chị rao bán. Và sau đó, tất nhiên, một khi chị thất bại, người ta sẽ rêu rao khắp nơi rằng, ‘Tôi đã bảo rồi mà,’ và ‘Và đó là lý do vì sao tôi không ủng hộ cô tay ngay từ đầu’.”

“Chị biết. Đó cũng chính là lý do cha muốn chị về Anh. Ông biết rằng doanh nghiệp sẽ thất bại nếu chị điều hành, mặc dù chị làm việc tốt hơn hầu hết đám đàn ông.”

Sophie xoa cằm. “Nhưng chị biết đấy, một phụ nữ con nhà lành có thể điều hành một quỹ từ thiện.”

“Một quỹ từ thiện ư?”

“Phải, và nếu chị điều hành nó đúng hướng, quả thật em không thấy có sự khác biệt nào giữa việc điều hành một quỹ từ thiện với một doanh nghiệp.”

“Em nói đúng,” Emma chậm rãi nói, mắt cô bắt đầu sáng lên. “Trước hết, người ta phải xác định được cách gây quỹ, rồi thu tiền. Sau đó, người ta phải quản lý quỹ cho đúng đắn và xem nó có được chi tiêu khôn ngoan không.”

Sophie cười, cảm thấy mình đã làm được một việc thực sự tốt trong ngày hôm đó.

“Và nếu như người đó đồng ý, ví dụ, xây dựng một trường học hoặc một bệnh viện, thì sau đó sẽ phải giám sát toàn bộ công nhân và chi phí. Việc đó sẽ đầy thú vị. Chưa kể nó rất có ích cho cộng đồng.”

“Tốt,” Sophie vỗ tay nói. “Em sẽ là người đầu tiên đăng ký với ủy ban của chị để xây bất kỳ công trình gì mà chị quyết định xây. Chị sẽ xây gần Westonbird, đúng không? Em sẽ rất hữu dụng, nếu chị xây gì đó ở đấy. Những người thuê đất rất thích em, em nghĩ thế. Em thường mang cho họ giỏ quà trong ngày lễ Phục sinh và Giáng sinh. Mặc dù ngay lúc này thì em chưa thể giúp được gì nhiều.” Cô vỗ vỗ bụng. “Nhưng em có thể giúp lên kế hoạch và tất cả những việc sau khi chị bắt đầu, và…”

“Sophie,” Emma cười cắt ngang những lời dông dài của em chồng. “Em chắc chắn là người đầu tiên mà chị trông cậy.”

“Tốt quá. Em mong được như vậy.” Sophie rót trà cho Emma. “Còn bây giờ thì chị sẽ ở đây bao lâu? Em đoán là chị mong về với anh trai em sau khi đã giải quyết xong vấn đề của mình, nhưng em thực sự không nghĩ rằng chị có thể về ngay đêm nay. Bây giờ đã khá muộn, mà trời vẫn mưa không ngớt.”

Emma nhấp một ngụm trà cho ấm cổ. “Thực ra, chị bảo với Alex là sẽ đi một tuần.”

“Trời ơi, vì lý do gì chứ? Chị mới cưới được một tháng. Chắc chắn là chị không muốn đi đến một tuần chứ?”

“Không,” Emma thở dài nói. “Nhưng anh ấy nói với chị bằng giọng bề trên khủng khiếp khi chị kêu chán, thế là…”

“Chị thôi nào,” Sophie giơ tay lên nói. “Em biết chính xác chị đang nói đến điều gì. Chị không cần ở đến một tuần, nhưng chị có thể muốn thử ở đến khoảng bốn ngày. Anh ấy cần học được một điều là không nên đánh giá thấp chị.”

“Phải, chị cho là thế, nhưng…” Giọng Emma đuối dần khi cô ngước lên nhìn Sophie. Mặt cô nhợt nhạt không còn giọt máu, và cô đặt cách ly trà xuống đĩa. “Sophie?” Emma hỏi, quay đầu theo hướng nhìn của Sophie. Một người đang ông quyến rũ với đôi mắt nâu ấm áp và mái tóc màu cát đứng ở cửa vào.

“Oliver?” Sophie thì thầm nói. “Ôi, Oliver! Em nhớ anh biết chừng nào!”

Emma cố kiềm chế những giọt nước mắt bất chợt khi nhìn Sophie lao vào vòng tay chồng. Cô kín đáo nhìn xuống, chờ đợi đôi vợ chồng ôm hôn và trao cho nhau những lời nói và ánh mắt ngọt ngào kìm nén suốt vài tháng qua.

“Sophie,” cuối cùng Oliver nói, anh lùi lại, nhưng vẫn không chịu buông tay cô ra. “Em phải giới thiệu anh với bạn em đi chứ nhỉ.”

Sophie cười vui vẻ. “Ôi, Oliver, anh không tin được đâu, nhưng Emma không chỉ là bạn, chị ấy là chị dâu của em đấy. Alex đã lấy vợ rồi!”

Oliver há hốc miệng. “Em đùa đấy ư?”

Sophie lắc đầu, còn Emma cười e thẹn.

“Phải, anh tệ quá. Thế là Ashbourne lấy vợ rồi đấy. Cô hẳn là một quý cô tuyệt vời, thưa công tước phu nhân.”

“Ồ, xin cứ gọi tôi là Emma.”

“Và là một cô gái người Mỹ,” anh nhận xét khi nghe ra giọng cô.

Emma trao đổi vài lời xã giao với bá tước Wilding, mặc dù đôi vợ chồng xa cách lâu ngày mới gặp lại nhau cố che giấu, nhưng vẫn có thể thấy rõ họ muốn có thời gian ở riêng bên nhau. Vì vậy, lí nhí kêu than mệt mỏi vô cùng sau chuyến đi, Emma xin phép được ăn tối trên phòng. Chúc hai vợ chồng ngủ ngon, cô lên phòng mình, ghé qua thư viện, đi thẳng tới khu vực các tác phẩm của Shakespeare và rút cuốn Hamlet trên giá.

Sáng hôm sau, Emma lại mặc bộ quần áo đi đường vào, bộ quần áo đã được giặt sạch và là phẳng. Sophie xuất hiện ở bàn ăn sáng trong chiếc áo choàng, trông hơi mệt mỏi nhưng hạnh phúc khôn tả.

“Tình hình là chị định rời đây sớm hơn chút để đến thăm người nhà ít ngày,” Emma nói.

“Chị không phải làm thế đâu,” Sophie nói nhanh, cố giấu tiếng ngáp.

Emma mỉm cười hiểu biết. Đêm qua Sophie đã không được ngủ nhiều lắm. “Không, cứ tin chị, chị nên làm thế. Em cần có thêm thời gian cho chồng và con trai. Nếu em có thể cử người đến báo cho Alex về việc thay đổi kế hoạch thì chị sẽ rất biết ơn.”

“Ồ, chắc chắn rồi. Nhưng chị đừng có quay về nhà trước khi hết bốn ngày đấy. Mà nếu có thể thì chị để hẳn năm ngày đi.”

Emma chỉ mỉm cười ăn hết phần trứng ốp của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.