Rồi Cũng Khép Những Tháng Ngày Đơn Độc

Chương 8



Trong vài tuần tiếp theo, cuộc sống của Emma đi vào nề nếp, nhưng đầy hứng thú và niềm vui. Qua một đêm, cô trở thành một trong những thành viên được mến mộ nhất xã hội thượng lưu London. Một quyết định nhanh chóng được đưa ra (bởi ai đó thường quyết định những chuyện như thế này) là mặc dù mái tóc đỏ của cô là điều đáng tiếc, nhưng những gì còn lại thì không, và thế là cô được khen đẹp, bất chấp những lọn tóc dữ dội. Một số mệnh phụ bảo thủ hơn chê rằng cô quá táo bạo (đặc biệt là với “cái mớ tóc đỏ” đó), nhưng hầu hết xã hội thượng lưu quyết định rằng họ thích nói chuyện với một người phụ nữ có thể trò chuyện về những đề tài khác ngoài ruy băng và váy lót. Thế là Emma và Belle (người có mái tóc vàng đã có được tiếng tăm không kém trong mùa trước) vui vẻ đi hết vũ hội này đến vũ hội khác, tận hưởng danh tiếng của mình. Đối với Emma, đây là khúc giang tấu lý thú trong bản nhạc cuộc đời, để rồi sau này cô sẽ trở lại với cha mình ở Boston, nơi mà cô, đứa con duy nhất của cha, sẽ bất chấp những chuẩn mực của ngành để đứng ra điều hành doanh nghiệp vận tải biển.

Điều phức tạp duy nhất, tất nhiên, là công tước Ashbourne, người đã bứt ra khỏi cuộc tự thân lưu đày và chiếm chỗ của mình trong xã hội hào hứng hơn lệ thường. Không ai có bất kỳ nghi ngờ gì về lý do anh đột ngột tái xuất.

“Cậu ta theo đuổi Emma,” phu nhân Caroline cằn nhằn.

“Con mồi” của anh sắc sảo đáp lại, “Con không chắc là anh ta thích con hay chỉ thích theo đuổi thôi.”

Tất nhiên, tuyên bố này chỉ là một nửa sự thật. Mấy tuần vừa rồi, hầu như ngày nào Emma cũng gặp Alex và tình bạn của họ đã trở nên khá khăng khít. Emma tin chắc rằng Alex thực sự quan tâm đến mình như với một con người chứ không phải như một giải thưởng để giành giật. Tuy nhiên, tình bạn này cũng thường chất chứa những giằng xé dục vọng, và đúng là Alex xem ra thích theo đuổi hơn.

Anh nhanh nhẹn như một con sư tử và thích thú với việc làm cho cô ngạc nhiên. Có lần Emma đến một nhạc hội mà anh nói không định có mặt. Lúc đó cô đang đứng vẩn vơ bên cạnh của sổ mở thì cảm thấy có một bàn tay ấm áp nắm lấy tay mình. Cô giật lại, nhưng bàn tay rắn chắc giữ chặt, và cô nghe thấy giọng nói quen thuộc thì thầm, “Đừng có làm toáng lên.’

“Alex?” Mắt cô nháo nhác nhìn quanh. Chắc chắn ai đó đã phát hiện ra bàn tay luồn qua cửa sổ.

Nhưng những người dự tiệc khác đang bận rộn tán tỉnh nhau nên không chú ý đến vẻ mặt bối rối của Emma. “Anh đang làm gì ở đây thế?” cô vội vã thì thầm, vẫn giữ nụ cười hiền lành trên mặt.

“Ra vườn đi,” anh ra lệnh.

“Anh điên sao?”

“Có thể. Ra vườn đi.”

Emma đã bịa ra câu chuyện về vết rách trên váy để chuồn đi và nguyền rủa bản thân đến năm mươi lần vì hành động ngu ngốc ấy. Alex đợi cô ở trong vườn, giấu mình giữa những lùm cây cối.

“Anh làm gì ở đây thế?” cô hỏi lại ngay sau khi tìm thấy anh.

Anh túm tay cô kéo vào sâu hơn trong bóng tối. “Anh thấy là em nhớ anh.” Anh trả lời ngang ngược.

“Em gần như chắc chắn là không!” Emma cố giật tay ra, nhưng anh không buông tha.

“Nào, nào, chắc chắn là có. Thừa nhận cũng được chứ sao.”

Emma cằn nhằn gì đó về những gã quý tộc hách dịch, nhưng chỉ cần một lần nhìn vào nụ cười tinh quái của anh là quá đủ để buộc cô phải tự thú nhận với mình rằng cô nhớ anh. “Hay là anh nhớ em đấy?” cô vặc lại.

“Em nghĩ thế à?”

Cô cảm thấy mình bạo dạn hơn. “Em nghĩ đúng là anh nhớ em rồi.”

Anh nhìn vào miệng cô với vẻ da diết và nóng bỏng đến mức cô chắc chắn anh chuẩn bị hôn cô. Đôi môi cô khô đi và hé mở, và cô cảm thấy mình nghiêng về phía anh. Nhưng tất cả những gì anh làm là đột ngột buông tay cô ra, thoáng mỉm cười với cô và thì thầm, “Đến mai cưng nhé.”

Trong nháy mắt, anh biến mất.

Chính những khoảnh khắc như thế khiến cô bối rối hết sức. Cho dù đã bao đêm thao thức nghĩ về Alex, dường như cô vẫn không thể xác định được mình nghĩ gì về anh.

Một mặt, thái độ hống hách của anh khiêu khích cô đến vô cùng. Anh luôn cố gắng điều khiển cô ở mọi chỗ, nhưng Emma tự mãn nghĩ, anh thấy điều này không đơn giản. Mặt khác, anh tỏ ra khá hữu ích bởi chỉ cần sự hiện diện của anh là đủ xua đuổi hầu hết những kẻ nhằng nhẵng theo đuổi cô, một điều thật may mắn vì cô vốn chẳng muốn ai theo đuổi mình. Cô luôn được mến mộ tại các dạ hội, nhưng cô đủ khôn khéo để tránh bất kỳ lời cầu hôn kỳ quặc nào.

Chuyện càng thêm phức tạp khi Emma phát hiện ra rằng Alex thực sự là người hộ tống và là người bạn đồng hành thú vị. Anh liên tục thử thách trí thông minh của cô, và mặc dù anh nói những điều trái tai, cô vẫn không bao giờ thấy chán đi với anh. Tuy nhiên, cô tự thề với bản thân rằng anh sẽ không bao giờ nghe thấy lời khen như thế từ miệng cô – cái tôi của anh chắc chắn không cần ve vuốt thêm chút nào nữa. Nhưng điều khó xử nhất là phản ứng của cơ thể cô đối với người đàn ông này. Chỉ cần thoáng thấy anh là cả người cô run lên mong đợi. Mong đợi điều gì thì cô không rõ lắm, mặc dù cô nghĩ Alex biết. Một lần, Emma tâm sự về những cảm xúc của mình với Belle (lúc này cô em họ đã đọc đến cuốn Hamlet trong cuộc chinh phục những cuốn sách vĩ đại của Shakespeare), cô nói rằng phản ứng của Emma với anh không gì khác hơn là bởi Emma “nhạy cảm cao với hiện thực”.

“Chị biết là sến rện,” Emma nói, “nhưng dừng như chị nhận thức rất rõ về mọi chuyện khi anh ấy ở gần. Hương hoa dường như cũng thơm hơn. Nước chanh ngọt hơn và rượu sâm banh mạnh hơn. Và thật khó mà không nhìn vào anh ấy, em có nghĩ thế không? Đó là vì đôi mắt màu xanh lục; lẽ ra anh ấy phải là một chú mèo. Sau đó chị thấy ngộp thở và da dẻ râm ran.”

Belle nói toạc. “Em nghĩ chị đang yêu.”

“Tuyệt đối không!” Emma thất kinh phản đối.

“Chị cũng phải thừa nhận đi thôi,” Belle khuyên nhủ, vẫn thực tế như mọi khi. “Thời buổi này còn mấy ai đi tìm tình yêu, mà người có đủ tiền để làm thế thì lại càng hiếm. Hầu hết người ta cưới nhau vì những tính toán của gia đình, chị biết đây.”

“Đừng ngốc thế. Chắc chắn chị không muốn cưới người đàn ông đó. Sống với anh ta thì chẳng khác nào địa ngục. Em có thể tưởng tượng được không? Ai mà chịu đựng được anh ta chứ, vừa hống hách lại vừa trịnh thượng…”

“Và anh ấy còn làm chị thấy nao nao nữa chứ.”

“Vấn đề là, ” Emma nói, phớt lờ cô em họ, “chị không muốn lấy người Anh. Mà anh ta cũng đâu có muốn lấy vợ đâu.”

Tuy nhiên, sự hờ hững của công tước Ashbourne với hôn nhân không hề cản bước anh tán tỉnh Emma dồn dập trong mọi trường hợp có thể. Công bằng mà nói, Emma cũng tham gia vào trò tán tỉnh ấy, mặc dù cô phải thừa nhận mình không điêu luyện được như anh. Việc quan sát Alex và Emma vờn đuổi nhau đã trở thành trò tiêu khiển tuyệt vời của giới thượng lưu, và trong tất cả các câu lạc bộ của những quý ông sang trọng nhất London người ta bắt đầu cá cược với nhau xem cặp đôi này cuối cùng có cưới nhau không và nếu có thì khi nào.

Nhưng nếu có công tử nào đó cá cược rồi cất công đi hỏi Emma xem tình hình ra sao, cô không ngần ngại cho họ hay rằng trước mắt chắc chắn không có chuyện chuông đám cưới vang ngân. Thứ nhất là cô không muốn lấy chồng. Thứ hai, Alex không muốn lấy vợ. Nhưng bằng chứng đáng nói nhất là Alex không hề tìm cách hôn cô thêm lần nào nữa kể từ đêm đầu tiên anh lén vào phòng cô. Chính điều đó khiến Emma thấy khó hiểu nhất. Cô ngờ rằng đó là một phần trong kế hoạch lớn nào đó, vì cô biết chắc rằng anh vẫn khao khát cô. Thỉnh thoảng cô lại bắt gặp anh nhìn cô với ánh mắt anh như thiêu đốt cơ thể cô, khiến cô khó thở và choáng váng. Sau vài giây, anh quay phắt đi chỗ khác, và lần tiếp theo nhìn anh cô lại thấy vẻ mặt lạnh tanh không chút xúc cảm.

Mối quan hệ lúc êm ả, khi căng thẳng tiếp tục diễn ra bình lặng như thế cho đến đêm dạ hội nhà Lindworthy.

Emma không thể ngờ được rằng buổi tối hôm đó không giống như mọi dạ hội khác. Cô đặc biệt hứng khởi tham dự vũ hội bởi vì Ned vừa trở về sau chuyến đi kéo dài một tháng đến Amsterdam cùng bạn đại học, và cô thấy nhớ người em họ trong thời gian cậu vắng mặt. Cả tư gia Blydon hối hả vì ai cũng bận chuẩn bị cho buổi tối đó

“Emma Dunster! Chị có cầm đôi hoa tai ngọc trai của em không?” Belle đột ngột xuất hiện ở của phòng Emma, lộng lẫy trong bộ váy hở ngực bằng lụa màu lam sáng.

Ngồi ở bàn trang điểm, Emma loay hoay với mái tóc phớt lờ câu hỏi của Belle, cô với tay lấy lọ nước hoa. “Cha em sẽ giết em nếu ông thấy bộ váy này.”

Belle cầm vào thân váy. “Không tệ hơn của chị đâu.”

“Phải, nhưng em nhớ là chị còn có khăn choàng.” Emma mỉm cười vô tư.

“Đến nhà Lindworthy chắc chắn chị lại bỏ khăn ra chứ gì?”

“Chắc chắn.” Emma chấm nhẹ vài giọt nước hoa vào bên cổ.

“Nhưng em không có khăn nào hợp với chiếc váy này. Chị có không?”

“Chị có một chiếc đang quàng đây thôi.” Emma chỉ vào chiếc khăn choàng màu ngà đang phủ trên đôi vai trần. Màu khăn nhạt sáng lên dìu dịu trên nền chiếc váy lụa màu xanh lục đậm cô mặc để dự dạ hội này.

“Thế thì bỏ mẹ rồi!” Belle nói bậy, hơi to tiếng một chút.

“Tôi nghe thấy rồi đấy?” mẹ cô nói với ra từ phòng của bà ở cuối sảnh.

Belle rên rỉ. “Em thề rằng mẹ phải có đến sáu đôi tai, bà nghe cực thính.”

“Tôi cũng nghe thấy câu ấy đấy!”

Emma cười to. “Em đừng mở miệng ra nữa kẻo lại hối không kịp đấy.”

Belle nhăn nhó. “Còn đôi hoa tai…”

“Sao em cứ nghĩ chị cầm chúng trong khi chị có một đôi tuyệt đẹp của mình rồi thế. Chắc em vứt bừa chỗ nào đó thôi.”

Belle thở dài thảm thiết. “Vâng, em không biết ở đâu nữa…”

“Ồ, đây rồi!” giọng Ned vang lên từ cuối sảnh. Cậu ngó đầu vào phòng Emma. “Trông hai chị em vẫn xinh đẹp mê hồn như mọi khi.” Cậu nhìn em gái mình kỹ hơn một chút. “Belle, em có chắc em nên đi ra ngoài trong bộ váy đó không? Nếu anh nghển cổ lên một chút thì” – cậu nghển cổ lên minh họa – “anh có thể nhìn thấy cả rốn em.”

Belle há miệng hoảng sợ. “Anh không được nói như thế chứ!” cô kêu the thé véo vào tay anh trai.

“Không hẳn là thế, nhưng gần như thế, ” Ned cười nhăn nhở . “Mà cha cũng chẳng để cho em ăn mặc thế ra khỏi nhà đâu.”

“Một nửa số phụ nữ thượng lưu mặc váy như thế. Đó là phong cách hoàn toàn có thể chấp nhận được.”

“Có thể chấp nhận được với em và anh,” Ned đáp, “nhưng không chấp nhận được với mẹ và cha.”

Belle chống nạnh. “Anh đến đây có việc gì hay chỉ để tra tấn em?”

“Thực ra, anh muốn biết em có chắc Clarissa Trent sẽ không tham dự vũ hội đêm nay không.”

“Thật đáng đời anh nếu cô ta vác mặt đến, đồ không đáng mặt làm anh,” Belle xổ một tràng. “Nhưng anh vô tư đi. Em hoàn toàn chắc chắn cô ta đã về vùng nông thôn và sẽ lưu lại dài ngày ở đó.”

“Đúng không, Emma?” Ned muốn hoàn toàn chắc chắn rằng cô ả chua ngoa từng mắng nhiếc cậu hồi đầu mùa vũ hội sẽ không có mặt để gây chuyện với cậu lần nữa.

“Theo chị được biết thì cô ta đã rời khỏi London rồi,” cô đáp tự nhiên, ngắm nghía mình trong gương, thử xem kiểu tóc Meg làm cho mình có được không.

“Có lẽ cô ta đi dưỡng thương,” Belle đoán và ngồi xuống giường Emma.

“Em có ý gì?” Ned hỏi, bước vào phòng ngồi xuống bên cạnh em gái.

“Em sợ rằng Clarissa hơi chạnh lòng khi nhận thấy Ashbourne nhất quyết theo đuổi Emma,” Belle cười khẩy, “Clarissa lao vào anh ấy một cách vô liêm sỉ, nhưng cũng phải nói rằng công tước ban đầu rất lịch sự với cô ta. Lịch sự không phải lối. Em nghĩ rằng anh ấy cố gắng tỏ ra lịch lãm để gây ấn tượng với Emma.”

“Chị nghi ngờ điều đó,” Emma lạnh lùng nói.

“Vậy có chuyện gì đã xảy ra?” Ned nóng lòng hỏi.

“Phần này mới thú vị này.” Belle cúi người về phía trước mỉm cười thích thú. “Khoảng một tuần trước, cô ta áp sát vào anh ấy, mà váy cô ta còn hở cổ sâu hơn của em nhiều, em không thèm nói điêu.”

“Sao nữa?” Ned thúc giục.

“Thế mà Ashbourne chỉ liếc nhìn cô ta bằng ánh mắt nổi tiếng lạnh lùng rồi nói…”

Emma chen vào, hạ giọng bắt chước giọng Alex, “’Cô Trent, tôi có thể nhìn xuống rốn của cô.’”

Ned há hốc miệng. “Anh ấy nói thế thật á?”

“Không, nhưng chị ước gì anh ấy nói thế.” Emma cười nắc nẻ, còn Belle cũng phải cười khúc khích.

“Thực ra anh ấy nói gì?” Ned giục.

“Em nghĩ là: ‘Tiểu thư Trent, xin đừng sát vào tôi như thế.’”

Ned nghe mà thấy vô cùng khoái trá. “Rồi thế nào nữa?”

“Em còn tưởng Clarissa sẽ ngất cơ đấy,” Belle sôi nổi nói. “Ít nhất có đến một tá người nghe thấy anh ấy nói, mà cô ả thì trước đó lại đi rêu rao với tất cả mọi người là cô ta tới vũ hội để giành lấy anh ấy. Điều đó thật nực cười, vì ai cũng biết Ashbourne chỉ quan tâm đến Emma. Dù sao thì sau khi ném cho mọi người ánh mắt đằng đằng sát khí, cô ta chuồn khỏi vũ phòng và không ai nhìn thấy từ đó đến nay. Em đoán rằng cô ta sẽ mất khoảng một tháng vui thú điền viên rồi mới quay lại tung móng vuốt vồ công tước Stanton.”

“Nhưng ông ấy đã hơn sáu mươi rồi!” Ned kêu lên.

“Và góa vợ ba lần,” Emma chêm vào.

“Anh biết loại đàn bà như Clarissa thế nào rồi đấy,” Belle thở dài. “Cô ta đinh ninh trong đầu rằng phải lấy một công tước. Ashbourne là sự lựa chọn hàng đầu vì anh ấy vẫn còn trẻ, nhưng em không nghĩ rằng Clarissa còn có thể kén cá chọn canh đâu. Cô ta muốn có tước hiệu, và cô ta muốn có ngay. Cô ta mà không lấy được công tước, nhớ lời em nhé, cô ta sẽ quay sang hầu tước và bá tước. Lúc đấy thì anh nên cảnh giác, Ned.”

“Nhưng anh chỉ là tử tước thôi.”

“Đừng chậm hiểu thế. Sau này anh sẽ là bá tước và Clarissa biết điều đó.”

“Phải. Em yên tâm là anh sẽ tránh xa cô ta bởi anh đã biết cô ta muốn gì.”

“Chị biết, Ned, chị nghĩ rằng em còn phải biết ơn chị đấy,” Emma tuyên bố. “Chị mà không gửi cho em lá thư tình giả thì chưa biết chừng em vẫn đang héo hon vì cô ta ấy chứ.”

Ned nhăn mặt trước ý nghĩ mắc nợ Emma. “Dù không muốn nhưng em cũng phải công nhận là có lẽ chị đúng. Song từ nay đừng bao giờ nghĩ đến việc chọc ngoáy vào chuyện của em nữa.”

“Ồ, chị sẽ không nghĩ tới nữa,” Emma ngây thơ nói.

Belle và Ned đều nhìn cô vẻ hồ nghi.

“Gần đến giờ đi rồi,” Emma đứng dậy nói.

Đúng lúc đó, bà Caroline bước vào phòng. Bà mặc bộ váy màu đêm xanh thẫm tôn đôi mắt xanh đến ngạc nhiên mà bà truyền lại cho cả hai con. Mái tóc màu hạt dẻ của bà được bới cao lên đỉnh đầu và chắc chắn không ai ngờ được bà đã là mẹ của hai người con trưởng thành. “Chúng ta phải đi thôi,” bà thông báo. Quay đầu thật nhanh, bà đưa mắt nhìn khắp phòng cho đến khi ánh mắt dừng lại ở chỗ con gái. “Arabella Blydon!” bà kêu lên hoảng hốt. “Con mặc cái quái gì thế? Mẹ không nhớ là đã cho phép con mặc cái váy cổ trễ đến như thế.”

“Mẹ không thích ư?” Belle yếu ớt đáp lại. “Con nghĩ con mặc cũng đẹp đấy chứ ạ,”

“Con đã nói với em rằng người ta có thể nhìn xuống tận rốn rồi mà không nghe,” Ned kéo dài giọng.

“Edward!” bà Caroline cao giọng. Emma đập chiếc xắc vào vai và lườm cậu. Bà Caroline chỉ liếc nhìn họ rồi lại tiếp tục rao giảng. “Không hiểu các con nghĩ gì nữa. Váy như thế chỉ tổ khiến đàn ông nghĩ bậy nghĩ bạ.”

“Mẹ, giờ mọi người ai chả mặc váy thế này ạ.”

“‘Mọi người’ trừ con gái tôi. Con lấy ở đâu ra đấy?”

“Emma và con mua ở cửa hàng của bà Lambert.”

Caroline quay mặt về phía cháu gái. “Emma, lẽ ra con phải là người hiểu rõ việc này chứ.”

“Thực ra,” Emma thành thật nói, “con nghĩ Belle trông rất đẹp đấy ạ.”

Bà Caroline mở to mắt quay ngoắt lại phía con gái. “Chừng nào có chồng rồi con có thể mặc chiếc váy đó,” bà tuyên bố.

“Mẹ!” Belle phản đối.

“Được thôi!” bà Caroline giận dữ. “Chúng ta sẽ hỏi cha con. Henry!”

Cả ba người trẻ rền rĩ. “Mình toi rồi,” Belle lẩm bẩm.

“Mình bảo gì đấy?” Henry Blydon, bá tước xứ Worth thư thả đi vào phòng. Mái tóc màu nâu đã điểm bạc, nhưng ông vẫn giữ được phong thái thanh lịch và nhã nhặn đã chiếm lĩnh trái tim bà Caroline cách đây một phần tư thế kỷ. Ông mỉm cười trìu mến với vợ. Còn bà nhìn xoáy vào con gái. “Belle,” ông chỉ nói, “Con cởi trần đấy.”

“Ôi, thôi được! Con sẽ thay váy!” Belle hối hả ra khỏi phòng.

“Lạy Chúa, có khó gì đâu nào?” Henry mỉm cười với vợ. “Tôi đợi mình ở dưới nhà nhé.” Bà Caroline mở to mắt đoạn đi theo ông.

“Để em tháp tùng chị chứ, Emma yêu quý?” Ned cười đưa tay ra.

“Tất nhiên rồi, Edward thân yêu nhất đời.” Hai người đi theo đôi vợ chồng già xuống cầu thang. Belle thay váy rất nhanh và chỉ trong vòng mười lăm phút, cả gia đình đã lên đường đến biệt thự nhà Lindworthy.

Khi đến nơi, Belle, giờ đã thay váy lụa màu hồng, kéo Emma sang một bên. “Chị nên tránh xa cha mẹ em khi bỏ khăn ra nhé,” cô khuyên.

“Chị lại còn không biết sao.” Emma đợi ông Henry và bà Caroline hòa vào đám đông rồi mới quay sang Ned giả giọng trịnh thượng, “Giờ cậu bỏ chiếc khăn choàng ra cho tôi, Edward.”

Ned đáp lại đúng điệu. “Ồ, cô biết là tôi luôn tha thiết được làm tôi tớ của cô mà.” Cậu khéo léo bỏ chiếc khăn choàng của Emma ra rồi trao cho một người hầu nhà Lindworthy. “Emma,” cậu thận trọng hỏi, “chị có thấy váy chị mặc cổ sâu chả kém gì váy của Belle không?”

“Tất nhiên. Bọn chị cùng đi mua mà. Em có thể nhìn xuống tận rốn chị không?” cô bạo miệng hỏi.

“Em không dám thử đâu. Ashbourne có thể từ bóng tối nhảy bổ ra mà bóp cổ em mất.”

“Đừng ngốc thế. Ôi, xem kìa! John Millwood đấy. Đến chào anh ấy thôi.” Emma, Ned và Belle đi về phía John và nhanh chóng biến mất trong đám đông.

Alex đến ngay sau đó, và như mọi khi, thầm rủa mình vì lại đâm đầu vào cuộc hành xác của vũ hội London lố nhố người. Nhưng anh chỉ chịu đựng những vụ việc như thế này vì biết rằng có thể gặp được Emma với hy vọng khều được cô ra ngoài và vui thú trò chuyện cùng cô, lánh xa hàng trăm ánh mắt nhòm ngó khác.

Thật không may, Emma luôn bị những gã theo đuổi vây quanh, và điều đó đang trở nên thật khó chịu. Ngày nào anh cũng thề sẽ chấm dứt cái trò hề là tìm kiếm Emma song ngày nào anh cũng thấy mình mong ngóng cô – ngửi mùi hương của cô và chạm vào cô – thế là chắc chắn anh lại khoác bộ cánh dạ hội màu đêm đen lên đường tham dự những vũ hội triền miên.

Điều khó chịu chính là quyết định ngu ngốc chết tiệt của anh – quyết định không tìm cách hôn cô, dù chỉ là hôn thôi. Sau vài tháng gần như ngày nào cũng gặp Emma, việc không chạm tay vào người cô trở nên khó khăn đến mức khó tin. Cứ mỗi khi anh nghĩ rằng mình đã ghi nhớ hết những cử động của làn môi cô thì cô lại khiến anh ngạc nhiên bằng nụ cười mới lạ, vậy là anh lập tức bị nỗi thèm khát được ôm hôn cô điên dại hành hạ. Có đêm anh tỉnh giấc biết rằng mình vừa mơ về cô, cơ thể anh cương cứng và bỏng rát vì thèm khát.

Và không có người phụ nữ nào khác có thể xoa dịu nỗi khổ sở này của anh. Đã từ lâu anh không còn ghé thăm cô bồ của mình và cô ta cũng lịch sự báo tin với anh rằng đã tìm được đại gia khác. Alex chỉ biết thở phào nhẹ nhõm vì thoát được một khoản tốn kém.

Ban đầu anh quyết định giữ khoảng cách thể xác như thế với Emma bởi vì anh muốn cho cô thời gian để có thể tin tưởng anh. Cuối cùng khi họ làm tình với nhau – và anh biết chắc rằng điều đó sẽ xảy ra; anh chỉ băn khoăn liệu Emma có nhận thấy đó là điều không thể tránh khỏi hay không – anh muốn nó phải thật hoàn hảo. Anh muốn Emma đến với anh bởi vì cô muốn anh và chỉ bản thân anh mà thôi. Anh muốn cô đến với anh bởi vì chính cô cũng thức giấc lúc nửa đêm trong cơn khao khát căng tràn.

Anh hy vọng rằng điều đó sẽ sớm xảy ra, bởi vì anh đang dần trở nên mất trí rồi.

“Ashbourne!”

Alex quay sang thấy Dunford đang rẽ đám đông đi tới. “Chào Dunford, rất vui được gặp cậu đêm nay. Cậu thấy Emma chưa?”

“Trời ạ, cậu làm như tôi đến đây chỉ có độc một mục đích giống cậu ấy nhỉ.”

Alex mỉm cười ngượng nghịu không đúng với tính cách vốn có của mình. “Xin lỗi.”

“Không sao.” Dunford xua tay gạt đi lời xin lỗi của anh.

“Nhưng cậu có thấy cô ấy không?”

“Lạy Chúa, Ashbourne, khi nào thì cậu mới cưới cô gái đó để thoát khỏi sự đau khổ này? Lấy cô ấy làm công tước phu nhân đi rồi cậu có thể nhìn thấy cô ấy hai tư giờ mỗi ngày.”

“Thực sự thì, Dunford ạ, khó có chuyện đó lắm.” Alex lắc đầu gạt bỏ ý nghĩ về đám cưới. “Cậu biết suy nghĩ của tôi về hôn nhân rồi đấy.”

Dunford rướn mày. “Rồi một lúc nào đó, cậu sẽ phải lấy vợ, cậu biết mà, dù chỉ để có người nối dõi. Cha cậu sẽ đội mồ đứng dậy nếu cậu để mất tước hiệu của gia đình.”

Alex nhăn mặt. “Ô, ít nhất tôi cũng có Charlie. Nó có thể không phải người dòng họ Ridgely, nhưng chắc chắn có quan hệ máu mủ gần gũi với cha tôi như bất kỳ đứa con nào của tôi nếu có.”

“Một lúc nào đó Emma cũng sẽ phải lấy chồng. Và đó có thể không phải là cậu.”

Alex nhói đau bởi cơn ghen xuyên qua cơ thể khi nghĩ đến việc Emma nằm trong tay gã đàn ông khác. Nhưng quyết định giữ bộ mặt không lay động, anh chỉ nói, “Đến lúc đó tôi khắc có cách giải quyết.”

Dunford chỉ lắc đầu, tin rằng bạn mình đang chối bỏ một điều hiển nhiên. Nếu Alex không yêu Emma thì chắc chắn cậu ta bị ám ảnh bởi cô ấy, và đó là cơ sở vững chắc cho hôn nhân hơn những gì mà người ta thường thấy trong giới thượng lưu. “Mấy phút trước tôi có thấy Emma đấy,” cuối cùng anh nói. “Một đám đàn ông vây quanh cô ấy.”

Alex nhăn nhó.

“Lạy Chúa, đàn ông, cô ấy luôn bị đàn ông vây quanh. Phải quen với điều đó đi,” Dunford cười. “Cậu phải biết ơn vì hầu hết bọn họ sợ cậu. Ít nhất một nửa đám đông giải tán ngay khi nhắc đến tên cậu.”

“Phải, quả là may.”

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô ấy ở đằng kia kìa” - Dunford chỉ về phía xa của căn phòng – “cạnh quầy nước chanh ấy.”

Alex khẽ gật đầu với bạn kèm theo nụ cười. “Gặp cậu lúc nào cũng vui, Dunford.” Anh quay gót chen vào đám đông. Khi đang lại chỗ mà anh hy vọng có Emma ở đó, anh liên tục bị cản đường bởi mấy ông bà luôn ao ước được diện kiến công tước Ashbourne quyền thế. Alex dẹp bớt vài người trong bọn họ bằng ánh mắt lạnh băng nổi tiếng của mình, gật đầu với vài người, trao đổi đôi lời với đôi ba kẻ khác, và chỉ ậm ừ với những người kém may mắn gặp anh khi anh vừa tới chỗ cần tới.

Tâm trạng anh không được vui.

Tất nhiên đó là khi anh nhìn thấy Emma. Tìm ra cô cũng chẳng mấy khó khăn nhờ vào mái tóc đỏ như lửa cháy của cô. Quả là cô và Belle đang có một đám đông trai tráng vây quanh, những người mà hình như cả cuộc đời chỉ có một việc duy nhất là quyết định xem sẽ bày tỏ tình yêu vĩnh cửu của mình với ai trong hai chị em họ.

Việc nhìn thấy những người theo đuổi Emma không làm tâm trạng của anh khá lên.

Anh đến gần hơn một chút nữa. Cô đẹp mê hồn, nhưng điều đó thì anh đoán trước rồi. Đối với anh cô luôn đẹp mê hồn. Tóc cô bới cao trên đỉnh đầu, vài lọn tóc xoăn mỏng manh buông xuống ôm lấy gương mặt thanh tú. Đôi mắt tím của cô sáng lung linh trong ánh nến. Cô ngả đầu ra sau cười giòn tan trước câu nói đùa nào đó, khiến Alex nhìn rõ cái cổ dài trắng muốt, đôi vai màu kem và lấp ló… Alex cau mày. Anh có thể nhìn thấy phần ngực cô để lộ da thịt quá mức. Tất nhiên không phải bộ váy của cô thiếu đứng đắn. Emma thừa biết làm sao để không biến mình thành cô nàng lẳng lơ. Nhưng nếu như anh có thể nhìn thấy khuôn ngực đầy đặn của cô, khỉ thật, có nghĩa là mọi gã đàn ông khác trong vũ phòng cũng nhìn thấy.

Tâm trạng vốn đã bực bội của Alex xấu đi nhanh chóng.

Anh rẽ đám đông đang vây quanh Emma và Belle. “Chào Emma,” anh nói giọng sang sảng.

“Alex!” cô reo lên, đôi mắt lấp lánh vẻ vui mừng chân thành.

Anh bước đến bên mà không để tâm đến những người bên cạnh cô. “Anh tin rằng em dành điệu nhảy này cho anh,” anh khẳng định và cầm tay cô kéo có phần hơi mạnh ra sàn nhảy.

“Alex, nói thật là anh cần bỏ cái thái độ độc đoán đó đi,” Emma chân thành quở trách.

“À, một điệu valse,” Alex nhận xét khi dàn nhạc bắt đầu chơi. “May quá.” Anh kéo cô vào vòng tay, và họ bắt đầu lướt khắp phòng.

Emma thoáng nghĩ tại sao Alex lại có thái độ kỳ lạ như vậy, nhưng lại nhanh chóng gạt bỏ mối suy tư này để tận hưởng sự ấm áp dễ chịu mà cô chỉ thấy trong vòng tay anh. Một tay anh đặt nhẹ lên hông cô, nhưng hơi ấm của đôi bàn tay như đang nung nóng cô. Bàn tay kia của anh nắm tay cô, Emma tin rằng có hàng nghìn tia sét bung ra từ cánh tay bắn thẳng lên trái tim mình. Cô nhắm mắt lại bất giác buông tiếng thở khe khẽ từ sâu trong cổ. Cô thấy lòng mãn nguyện quá đỗi.

Alex nghe thấy tiếng thở khe khẽ thì cúi xuống nhìn Emma. Cô hơi ngẩng mặt lên và nhắm mắt lại – trông cô có vẻ như vừa trải qua một cuộc mây mưa trọn vẹn. Cơ thể Alex phản ứng tức thời. Mọi cơ bắp của anh căng lên, và anh cảm thấy mình trở nên cương cứng đến mức đau đớn. Anh rên rỉ.

“Anh vừa nói gì à?” Emma mở choàng mắt.

“Anh không thể nói được giữa một vũ phòng đông người thế này,” Alex lẩm bẩm và bắt đầu lái cô về phía những cánh cửa kiểu Pháp dẫn ra vườn nhà Lindworthy.

“Ồ, nghe hấp dẫn quá.”

“Anh ước gì em biết được nó thực sự hấp dẫn đến mức nào,” Alex thầm thì.

“Anh nói gì thế?” Giữa những tiếng ầm ĩ của vũ phòng lố nhố người, Emma không thể hiểu được anh nói gì.

“Không có gì,” Alex nói to hơn, nhưng lời nói sắc nhọn ngoài dự định.

“Có chuyện gì không ổn với anh tối nay thế? Anh gắt gỏng quá.”

Nhưng Alex chưa kịp trả lời thì dàn nhạc kết thúc điệu valse, anh và Emma cúi chào nhau. Khi họ làm xong những thủ tục xã giao, Emma nhắc lại câu hỏi của mình với anh, nhưng lần này giọng khẩn khoản hơn. “Alex. Có chuyện quái gì thế?”

“Có thật là em muốn biết có chuyện gì không?” Alex gay gắt nói. “Thật không?”

Emma gật đầu yếu ớt, không chắc mình có đang hành động một cách khôn ngoan hay không.

“Lạy Chúa, Emma, cả đám đàn ông trong phòng này đều đang nhìn em hau háu đấy,” anh đay nghiến và kéo cô về phía những cánh cửa kiểu Pháp.

“Alex, đêm nào anh chẳng nói với em thế.”

“Lần này thì anh nói thật,” anh thì thầm. “Váy em sắp tuột ra đến nơi rồi đấy.”

“Alex, anh đang làm mọi người chú ý đấy,” Emma đáp lại. Anh ngừng lôi cô đi song vẫn tiếp tục rảo bước ra vườn. “Em chả hiểu sao anh lại giận dữ thế. Ít nhất một nửa số phụ nữ dưới ba mươi mặc còn hở hang hơn em.”

“Anh không quan tâm đến những phụ nữ khác, khỉ thật. Còn em thì không cần phải phô trương sự quyến rũ của mình cho cả thế giới thấy. ”

“Phô trương sự quyến rũ ư? Anh nói như em là loại phụ nữ buông thả vậy. Đừng xúc phạm em chứ,” Emma cảnh báo, giọng căng thẳng.

“Đừng có làm anh điên lên nữa, Emma. Em bắt anh theo đuổi công cốc gần hai tháng, và anh sắp mất trí rồi.” Anh kéo cô ra phía sau một hàng rào lớn che khuất họ khỏi tầm nhìn của vũ phòng.

“Đừng có đổ hết lỗi lên đầu em. Anh quá nhạy cảm với cách ăn mặc của em đấy!”

Bỗng nhiên, Alex nắm lấy cánh tay cô kéo lại gần. “Chết tiệt, Emma, em là của anh. Đã đến lúc em phải hiểu điều đó.”

Cô trân trân nhìn anh không thốt được nên lời. Mặc dù hành động của anh trong những tuần vừa qua cho thấy bản chất thích chiếm hữu của anh, nhưng đây là lần đầu tiên anh nói ra miệng cảm nghĩ đõ. Đôi mắt xanh lá cây của anh rực cháy lên vì giận dữ và khao khát, nhưng trong đó còn điều gì khác nữa. Sự tha thiết.

Emma bỗng nhiên cảm thấy khó chịu. “Alex, em không nghĩ rằng anh hiểu điều mình đang nói đâu.”

“Ôi lạy Chúa, anh ước gì mình đừng hiểu!” Alex bỗng nhiên siết chặt cô vào lòng, đôi tay rắn chắc vùi vào mái tóc rực lửa của cô.

Emma ngộp thở vì sức mạnh dữ dội mà cô cảm nhận từ thân thể anh. Anh cứ ôm cô như thế suốt vài giây, mũi họ kề nhau. Hơi thở của anh gấp gáp không đều, dường như anh đang đuối sức trong cuộc đấu tranh nội tâm. “Ôi, Emma,” cuối cùng anh nói bằng giọng giận dữ, “giá như em biết được em đã làm gì với anh.” Nói đến đó, miệng anh từ từ hạ thấp xuống xóa hết khoảng cách còn lại để phủ lên môi cô.

Sự đụng chạm đầu tiên ấy ngọt ngào đến mức không thể chịu nổi, và Emma cảm thấy thân thể anh run lên khi anh cố gắng kiềm chế đam mê của mình. Môi anh lướt nhẹ trên môi cô chờ đợi cô đáp lại. Emma không thể kiềm chế được bản thân, cô luồn hai tay vòng qua cổ anh. Đó là tất cả sự khuyến khích mà Alex cần, và hai tay anh đưa xuống lưng cô, siết cô chặt hơn nữa vào thân thể mình. “Anh đã phải chờ đợi thật lâu để được ôm em như thế này,” anh thì thầm sát miệng cô.

Emma chìm đắm trong biển đam mê mới khám phá. “Em… em nghĩ rằng em thích thế,” cô thẹn thùng nói, luồn tay vào mái tóc đen dày của anh.

Tiếng rên rỉ khe khẽ của Alex là âm thanh của sự thỏa mãn thuần chất đàn ông. “Anh biết việc này sẽ thật hoàn hảo. Anh biết em sẽ đáp lại.” Những lời này buông ra khi anh hôn cằm cô rồi trượt đôi môi xuống cổ.

Emma ngửa đầu ra sau, không hiểu hết những cảm xúc mới mẻ này nhưng cũng không muốn dừng lại, dù cô biết rằng mình phải làm thế. “Ôi, Alex,” cô rên rỉ, siết anh thật chặt.

Alex nhanh chóng nuốt lấy âm thanh êm ái thốt ra từ môi cô khi khóa đôi môi hé mở của cô bằng môi mình một lần nữa. Lưỡi anh luồn vào, mơn trớn sâu trong miệng cô. Sự gần gũi này đem lại khoái cảm thuần khiết, Emma ngạc nhiên vì mình vẫn còn chịu đựng được. Cô hoàn toàn không nghĩ rằng cảm xúc trào dâng mạnh mẽ đến nhường ấy. Ngay cả chiếc hôn vụng trộm mà họ trao nhau trong phong ngủ của cô cũng không có một chút gì sánh được với cảm giác này. Nụ hôn đầu tiên đầy phấn khích bởi vì cô chưa quen biết Alex. Nhưng lần này cô đã biết anh. Cô biết anh rất rõ, và việc biết rằng chính anh đang siết chặt cô khiến cho sự gần gũi này càng tuyệt diệu. Tất cả những gì cô biết chỉ là cô muốn gần anh hơn nữa, gần gũi nhiều hơn nữa. Cô muốn mơn trớn anh theo cách anh đang mơn trớn cô. Do dự, rồi cô cọ lưỡi vào vòm miệng anh. Alex phản ứng tức thì càng làm cô thêm phấn khích. Alex khàn khàn rên rỉ gọi tên cô, anh nhanh tay kéo cô về phía mình khiến cô áp sát vào bộ phận đàn ông đang phấn khích của anh.

Emma rùng mình trước bằng chứng về sự thèm khát không kiềm chế được của anh, và ý thức về cơn ham muốn của anh đã chọc thủng màn sương mê muội trong cô. Cô bỗng nhiên nhận ra rằng mình đang lao đầu vào một tình thế mà có lẽ cô sẽ không thể kiểm soát nổi. “Alex?” cô khẽ gọi.

Alex coi lời gọi của cô là một thanh âm khao khát khác. “Ôi, Emma, anh đây,” anh đáp. Môi anh lướt tới vành tai cô nhẹ nhàng liếm, còn một tay phủ lên ngực cô. Mọi việc anh làm đều vô cùng hoàn hảo, và tất cả những gì Emma có thể làm được là gọi tên anh một lần nữa, lần này mạnh hơn chút.

“Gì vậy, em yêu?” anh hỏi, tay nâng khuôn mặt cô lên. Chuẩn bị vờn đôi môi của cô trong môi anh.

“Em nghĩ rằng phải dừng lại thôi,” Emma run rẩy nói.

Alex rất đỗi khổ sở. Anh biết rằng cô nói đúng, nhưng cơ thể anh đang thôi thúc, đang đòi hỏi được giải tỏa. Nhưng lúc này, anh không thể làm tình với cô cho ra trò ở giữa vườn nhà Lindworthy được. Anh buông cô ra từ từ và quay đi, hai tay chống hông, cố kiểm soát bản thân.

“Alex, anh giận em à?”

Anh không nhúc nhích. “Không,” anh chậm rãi nói, hơi thở vẫn còn khó nhọc. “Anh chỉ giận bản thân.”

Emma dịu dàng chạm vai anh. “Đừng trách bản thân. Em cũng có lỗi chẳng kém gì anh. Em đã có thể ngăn cản anh bất kỳ lúc nào.”

Alex quay mặt sang phía cô. “Em có thể ư?” Nụ cười vô cảm của anh không lan tới tới ánh mắt. Anh hít một hơi thật sâu nữa. “Phải, Emma, em có nhận thấy điều này đã thay đổi mọi việc?”

Emma gật đầu, nghĩ rằng những lời này của anh là ngầm hỏi cô có nghe thấy không. Tuy nhiên, cô băn khoăn không biết chính xác mọi việc sẽ thay đổi như thế nào.

“Có lẽ em nên chuồn vào phòng rửa mặt trước khi quay lại vũ phòng. Tóc em rối quá,” Alex khuyên, sợ rằng anh sẽ mất kiểm soát một lần nữa nếu mình nói toàn những điều trần tục nhất. “Anh đến đây rồi nên anh biết. Nếu em đi vòng qua góc kia, sẽ có một cửa phụ dẫn đến sảnh chính. Từ đó em có thể dễ dàng tìm thấy một phòng rửa mặt.”

Emma đưa tay lên đầu theo phản xạ nhanh chóng đánh giá tổn thất. “Được rồi. Nếu anh quay lại đó ngay bây giờ, em sẽ sửa lại tóc và sẽ không xuất hiện trong mười lăm phút nữa.” Giọng cô nghe hổn hển thiếu tự nhiên. “Như thế sẽ dẹp những chuyện thị phi.”

“Xem chừng chúng ta đã tạo được thói quen từng người quay lại vũ phòng một cách nhịp nhàng nhỉ.”

Emma mỉm cười yếu ớt trước khi quay đi vòng qua góc nhà

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.