Rồi Sau Đó... (Afterwards...)

Chương 9



Hãy nhìn cây nến này tỏa ánh sáng của mình ra xa!

Một việc thiện cũng tỏa sáng như vậy trong một thế giới đầy dã tâm.

Shakespeare

Ngày 12 tháng Chạp

Quán Dolce Vita nằm tại một trong những khu phố sầm uất nhất của St. Geogre.

Ngay từ tám giờ sáng, nơi này đã rất náo nhiệt. Trước quầy có hai hàng dài người đứng đợi nhưng vì công việc phục vụ nhanh chóng nên sự chờ đợi không kéo dài quá lâu. Vào giờ này, phần lớn khách hàng là khách quen, thường gặp nhất là những người làm việc quanh khu phố, ghé qua gọi một tác cappucino hay donut.

Nathan chọn một bàn ở gần cửa sổ và chờ đến lượt mình được phục vụ. Anh liếc qua và xác định được thành phần nhân sự của quán: hai người lo phục vụ món khách yêu cầu và hai người khác phục vụ khách ngồi tại bàn. Ai là Candice mới được chứ? Goodrich đã nhắc đến tên một người phụ nữ trẻ nhưng không cung cấp đặc điểm nhân dạng chính xác.

- Ông muốn gọi món gì, thưa ông?

Nữ nhân viên phục vụ bàn tới hỏi anh là một phụ nữ tóc hung với khuôn mặt mệt mỏi. Cô ta ít nhất đã qua tuổi bốn mươi. Và bảng tên cài trên ngực áo cho thấy tên cô ta là Ellen.

Anh chọn phần ăn sáng đầy đủ các món để gọi cho qua chuyện, gần như ngay lập tức cô ta đã mang ra.

Vừa nhấm nháp ly cà phê anh vừa nhìn xoáy vào hai cô nhân viên đứng quầy. Người đầu tiên, một cô gái tóc nâu với đôi môi bơm silicon và trang điểm đậm, chắc vừa tròn hai mươi. Cô ta thu hút nhiều ánh mắt đàn ông với bộ ngực nở nang mà chủ nhân của nó vẫn cố gắng ưỡn về phía trước. Người ta có thể rõ là cô ta đang đem hình ảnh của chính mình ra làm thí nghiệm, bằng cách tạo ra cho mỗi cử chỉ thứ ấn tượng khêu gợi rẻ tiền. Người kia kín đáo hơn, hẳn là lớn tuổi hơn, vóc người nhỏ bé với mái tóc vàng cắt ngắn. Nhanh nhẹn và hiệu quả, cô có khả năng phục vụ cùng lúc hai khách hàng trong khi người kế bên chỉ đáp ứng được một người khách. Không có gì là lẳng lơ khêu gợi trong cách ăn mặc của cô. Đó là một cô gái dễ mến, dáng vẻ bình dị mà không tầm thường.

Bản năng mách bảo Nathan rằng cô gái ấy chính là Candice. Để xác định điều này, anh đến lấy ít giấy ăn đựng trong khay mạ crôm gần quầy thu ngân. Anh tiến lại gần hết sức có thể, đủ gần để có thời gian kín đáo liếc sang bảng tên của cô phục vụ tóc vàng.

Cô ta tên là Candica Cook.

Anh ngồi chôn chân tại quá ăn nhanh trong vòng nửa tiếng đồng hồ rồi bắt đầu tự hỏi mình đang làm gì ở đây. Hôm qua, anh đã quyết tâm không đếm xỉa gì đến những lời huyên thuyên của Goodrich. Vậy mà, sáng nay, anh đã không mất nhiều thời gian do dự trước khi quay lại đảo Staten. Điều gì đó hết sức lạ lẫm đã thôi thúc anh làm việc đó. Phải chăng là sự tò mò? Cơn sảng khoái vì biết mình đang hoàn toàn khỏe mạnh? Hay nỗi e sợ rằng Goodrich còn mạnh hơn cả các bác sĩ? Hẳn là sự pha trộn của tất cả các cảm giác ấy. Garrett đã khéo đẩy anh vào một tình thế khó khăn! Phải nói rằng từ sau vụ tự sát của Kevin, anh luôn luôn rơi vào trạng thái bất an. Anh cảm thấy nguy hiểm đang lẩn khuất ở khắp mọi nơi và sắp ập đến, đe dọa anh và cả những người khác. Chính vì thế mà anh muốn để mắt đến Candice. Nhưng anh không muốn ở lại đây cả buổi sáng. Anh đã kết thúc bữa sáng của mình từ lâu và người ta rốt cuộc sẽ phát hiện ra mánh lới rình rập của anh. Dẫu sao chăng nữa, có thể xảy ra chuyện gì với người phụ nữ trẻ trong khu phố yên tĩnh này cơ chứ?

Anh bước ra phố. Hành động không khác gì một cỗ máy, anh mua tờ "Wall Street Journal" rồi lang thang trong vài cửa hàng khu trung tâm. Anh tranh thủ quãng thời gian này để mua sắm quà Noel, trong một không gian khác xa bầu không khí náo nhiệt ở Manhattan. Quà thực chất chỉ gói gọn trong vài món: vài bản độc tấu và một phần mềm âm nhạc cho Bonnie, một chai vang Pháp lâu năm cho Abby và một con dao cắt đầu xì gà cho gã Jordan đần độn. Mua thứ gì đó cho Mallory cũng vô ích: cô ấy sẽ không nhận và điều đó sẽ tạo thêm một sự khó xử nữa giữa hai người.

Anh quay lại chiếc xe hai cầu - ít gây chú ý hơn là chiếc Jaguar - đang đỗ đối diện quán ăn nhanh. Khi đi ngang qua, anh liếc vào ô cửa kính rộng: mọi việc vẫn ổn, quán đã vãn khách nhưng Candice vẫn ở nguyên vị trí của mình.

Tốt rồi, anh sẽ không đợi ở đây cả buổi sáng. Anh tra chìa khởi động, nhưng rồi chợt đổi ý. Anh không thể quyết định, như thể điều gì đó phi lý khuyên anh không nên dời đi chỗ khác. Anh liền nghe theo bản năng của mình và giở tờ báo ra. Anh giống như một thám tử tư đang ẩn náu.

Vào lúc mười một giờ ba mươi phút, điện thoại cầm tay của anh đổ chuông.

- Chào ba.

- Bonnie đấy à, con không đi học sao?

- Hôm nay nghỉ toàn trường ba ạ. Họ mượn trường để diễn tập an ninh.

- Con đang làm gì vậy?

- Con đang ăn sáng, con bé vừa ngáp vừa trả lời. Ba đừng quên bên này mới là tám giờ sáng.

- Mẹ con đâu?

- Vẫn đang tắm ạ.

Bonnie được phép gọi điện cho bố bất cứ khi nào nó muốn. Đó là một quy tắc được đề ra giữa anh và Mallory. Anh nghe đầu dây bên kia con bé lại ngáp lần nữa.

- Con ngủ muộn sao?

- Vâng, tối qua chú Vince đưa con với mẹ đi xem phim.

Anh nghe như có luồng điện chạy qua người. Từ vài tháng nay, vợ anh tình cờ gặp lại một người bạn cũ, Vince Tyler, người cô đã ít nhiều hẹn hò trong năm đầu đại học. Vince là con trai của một gia đình giàu có ở California có mỗi giao hảo với gia đình Wexler đã lâu. Theo như Nathan hiểu, hắn sống bằng những lợi tức cổ phần của một hãng mỹ phẩm được thừa hưởng từ cha mẹ. Hắn dã ly dị vợ từ vài năm nay và lại bắt đầu tin vào vận may của mình trong mối quan hệ với Mallory khi cô chuyển đến sống tại San Diego.

Nathan ghét tất cả những gì thuộc về Vince Tyler và chiều ngược lại cũng đúng.

Tuy nhiên, mỗi lần nghe con gái nhắc đến hắn, anh đều cẩn trọng không dè bỉu Tyler, trong trường hợp Mallory thực sự có ý định đi bước nữa với hắn. Bonnie, vốn đã khổ sở vì bố mẹ ly hôn, có xu hướng trở nên hằn học với người đàn ông gần gũi với mẹ nó. Không cần thiết đổ thêm dầu vào lửa bằng những tranh cãi của người lớn.

- Con đi chơi vui chứ? Anh hỏi.

- Ba thừa biết là con không ưa chú Vince mà.

Con nghìn lần có lý, con yêu.

- Nghe này, Bonnie, nếu một ngày nào đó, mẹ muốn tái hôn thì con cũng không nên buồn đâu đấy nhé.

- Tại sao ạ?

- Mẹ cần được yên ổn và có lẽ một người như chú Vince có thể chăm lo cho hai mẹ con.

- Con đã có ba và mẹ để chăm lo cho con rồi.

- Tất nhiên, nhưng sống ở đời ai mà biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Anh nghĩ đến những lời Goodrich nói. Và nếu những gì lão bác sĩ nói với anh là thật? Và nếu cái chết đã tìm đến anh?

- Ba muốn xảy ra chuyện gì kia?

- Ba không biết.

- Chú Vince không phải ba của con.

- Tất nhiên là không rồi, con yêu. Bằng một nỗ lực phi thường, cuối cùng anh cũng thốt lên:

- Chú Vince có lẽ không phải là người xấu. Mẹ có lẽ sẽ được hạnh phúc bên chú ấy.

- Trước kia ba thấy chú ấy là một thằng khốn cơ mà!

- Không được hỗn, Bonnie! Đó là một từ con tuyệt đối không nên dùng.

- Chính ba đã nói thế khi ba nói chuyện với mẹ đấy thôi!

- Ba không ưa chú ấy lắm, đúng là vậy, Nathan buộc phải thừa nhận. Nhưng có thể là vì ba và chú ấy không cùng một tầng lớp xã hội. Con biết đấy, những người như chú Vince sinh ra đã ngậm sẵn một cái thìa bạc trong miệng.

Con bé thốt lên ngạc nhiên:

- Một cái thìa bạc ấy ạ?

- Đó là một thành ngữ, con yêu. Ý nói gia đình họ luôn luôn giàu có. Chú Vince không phải làm việc kiếm tiền đóng học phí.

Trong khi mình phải rửa xe làm việc cực nhọc trong những kho hàng ẩm mốc ở Brooklyn.

- Thời trẻ mẹ và chú Vince đã từng đi chơi với nhau hả ba?

- Nói khẽ thôi, con yêu, mẹ sẽ không hài lòng nếu nghe con nhắc chuyện đó đâu.

Như để trấn an anh, con bé thì thầm:

- Mọi chuyện đều ổn, con lên trên phòng rồi ạ. Con đang ngồi gần lò sưởi cho ấm.

Anh dễ dàng hình dung ra cô con gái, trong bộ đồ ngủ bằng vải sợi bông có in hình Jack O’ Lantern và đôi chân xinh xắn giấu trong đôi giày mềm có in hình Harry Potter. Anh ước mong được chia sẽ bí mật cùng con gái.

- Họ chỉ đi chơi với nhau có vài lần thôi, Nathan thừa nhận, nhưng chuyện đó không quan trọng.

Bonnie im lặng một lát, dấu hiệu cho thấy con bé đang suy nghĩ, rồi nó lưu ý anh, vẻ thành thực lộ rõ quang giọng nói:

- Nhưng mẹ sinh ra cũng đã ngậm sẵn trong miệng một cái thìa bằng vàng cơ mà!

- Bằng bạc, con yêu. Mà nói vậy cũng đúng, nếu con muốn. Nhưng mẹ thì khác: mẹ không xem thường những người không cùng tầng lớp với mình. Mẹ rất chính trực.

- Cái đó thì con biết ạ.

- Con cũng giống như mẹ, con nghe ba nói chứ? Con không được xem thường những người lao động quét dọn trường học hay những người phục vụ trong căng tin. Người ta vẫn có quyền được tôn trọng ngay cả khi người ta không kiếm được nhiều tiền, con hiểu không?

Vì con bé khá nhanh trí, nó đã vặn lại anh với những mâu thuẫn trong lời anh nói:

- Thế mà… Thế mà ba vẫn hay bảo ở đất Mỹ này, ai muốn kiếm tiền rồi cũng sẽ trở nên giàu có.

- Vậy sao, đôi khi ba cũng giống như tất cả mọi người, nói ra những điều ngu ngốc.

- Con có nên xem thường những người giàu không?

- Con cũng đừng làm vậy chứ! Con không nên đánh giá người khác dựa vào tiền của họ mà hãy nhìn vào cách cư xử của họ. Rõ chưa nào?

- Rõ rồi ạ, thưa ba.

Rồi con bé nói với anh bằng giọng tâm tình:

- Ba biết đấy, con không tin mẹ lại yêu chú Vince.

Ngạc nhiên bởi lời nhận xét này, anh im lặng giây lát trước khi nói tiếp:

- Đôi khi đâu cần đến tình yêu để sống chung với một ai đó.

Tại sao mình lại nói với con bé những chuyện như vậy? Đó chỉ là một đứa trẻ con thôi. Nó đâu có thể biết được.

- Nhưng mà con thì con tin mẹ cần đến tình yêu trong cuộc sống đấy.

Anh nghe giọng của Mallory từ trong bếp gọi với lên phòng con gái.

- Con phải xuống dưới nhà đây, Bonnie vừa nói vừa mở hé cửa phòng.

- OK, bé con.

Nhưng trước khi gác máy, con bé thì thầm:

- Ba biết đấy, con chắc chắn là mẹ không yêu chú Vince đâu.

- Làm sao con biết được điều ấy?

- Phụ nữ hiểu những loại chuyện ấy mà.

Con bé nhạy cảm biết bao. Để che giấu cảm xúc của mình, anh tự ép mình phải phô ra một vẻ gần như nghiêm khắc:

- Con không phải phụ nữ, con chỉ là một cô bé con phải nhanh chóng đi ăn cho hết phần ngũ cốc của mình. Nhưng ba yêu con nhiều lắm, sóc ạ. Hơn mọi thứ trên đời này.

- Con cũng yêu ba nữa.

Nathan tăng mức sưởi trong xe, vẩn vơ nghĩ đến điều con gái vừa khẳng định với anh.

Nói thật lòng, anh hoàn toàn không hiểu vợ mình có thể tìm thấy gì ở tên khốn Vince: hắn hợm hĩnh và ngạo nghễ, loại người luôn chắc mẩm dòng họ xuất thân sẽ đem lại cho hắn một ưu thế vượt trội so với thế giới xung quanh.

Nhưng nói cho cùng, có lẽ Vince có lý do để tin vào vận may của mình. Hắn ở ngay đó ngày nào cũng có thể gặp gỡ Mallory và nhất là, hắn luôn sẵn thời gian rảnh. Lần đầu tiên trong đời, Nathan tự nhủ mình có lẽ đã mất Mallory mãi mãi.

Như thế thật kì cục, bởi ngay vào thời điểm ly dị, anh đã luôn nghĩ rằng sớm muộn cô cũng sẽ quay trở lại với anh; rằng đây thực chất chỉ là một sự xa cách tạm thời. Tin đến mức về phần mình, anh chưa từng thực sự nghĩ đến chuyện lại bắt đầu điều gì đó với một phụ nữ khác. Từ dạo ly dị, quả là anh đã có hai hay ba cuộc hẹn nhưng chúng chỉ dẫn đến những cuộc phiêu lưu ngắn ngủi mãi giậm chân tại chỗ, không hứa hẹn chút tương lai. Dù sao chăng nữa, không ai có thể làm đối trọng nếu đặt cạnh Mallory.

Như môt kẻ truy lùng xác tàu đắm, anh đi tìm cô ở nơi sâu nhất của đáy hồ Sankaty Head nhão bùn đất.

Và điều này đã mang lại cho anh một tình yêu không thể suy chuyển.

Candice kết thúc ca làm việc của mình vào lúc hai giờ chiều.

Mặc trên người chiếc quần Jeans bạc phếch và áo khoác da, cô ngồi vào chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ đậu không xa quán cà phê. Nathan khởi động xe mình và bám theo sát nút. Vào giờ này, đường xá vẫn còn đông đúc. Anh tranh thủ chiếc đèn đỏ đầu tiên để gài hai chiếc xe khác vào giữa xe của mình và xe của cô, hệt như trong phim. Đời anh chưa theo dõi ai bao giờ nên rất lo bị phát hiện.

Chiếc xe tải nhỏ rời khu trung tâm và chạy về hướng nam. Candice lái xe khoảng hai mươi phút trước khi rẽ vào khu dân cư, giản dị nhưng yên tĩnh. Cô đỗ xe ngay phòng chái ngay cạnh lối vào của một căn nhà nhỏ.

Cô ta sống trong đó ư?

Sau khi cô bấm chuông, một phụ nữ to béo, khuôn mặt phúc hậu ra mở cửa. Candice vào nhà rồi năm phút sau trở ra, bế trên tay một bé trai khoảng năm tuổi, lọt thỏm trong chiếc áo khoác kiểu phi công rộng thùng thình.

- Cảm ơn lần nữa nhé, Tania, cô thốt lên vui vẻ rồi quay ra xe.

Cô bế đứa trẻ trên tay, ôm ghì lấy bé rồi đội lên đầu bé một chiếc mũ không vành màu đỏ rực.

Candice cẩn thận thắt dây an toàn cho đứa trẻ ngồi trên ghế sau rồi lái thẳng sang siêu thị lớn kế bên. Sau khi đỗ xe vào bãi, cô đặt đứa trẻ ngồi trong xe đẩy hàng rồi rảo bước vào bên trong. Nathan theo sát cô qua những dãy kệ bày hàng.

Cô chọn đồ chậm rãi, hẳn là đề phòng không để vượt quá số tiền đang có. Tuy chọn những sản phẩm toàn loại rẻ tiền nhất nhưng nhìn Candice, người ta vẫn có cảm giác cô đang rất thích thú với công việc đó. Đôi khi cô dừng lại để thì thầm vào tai con trai mình, vừa hôn cậu bé vừa chỉ cho cậu thấy những sản phẩm chính hãng: “Nhìn con cá to đùng này, Joss! Đây nữa, con thấy quả dứa xinh chưa kìa?”

Đứa bé cười toe toét và mở to đôi mắt, nhìn chăm chú mọi vật xung quanh. Candice nhắc đi nhắc lại với con trai mình rằng cậu bé rất kháu khỉnh và rất ngoan rồi thưởng cho cậu một gói nhỏ kẹo dẻo.

Ngay lập tức. Nathan nhận ra rằng người mẹ trẻ này đang rất bằng lòng với cuộc sống hiện tại của mình và hạnh phúc của cô không hề giả tạo chút nào.

Anh tự hỏi liệu Candice có sống cùng ai không hay nuôi con một mình. Anh đã nghiêng về lựa chọn thứ hai nhưng lại không dám chắc lắm nữa sau khi Candice dừng lại trước quầy đồ uống để mua hộp Budweiser.

Thật kì cục, anh không hình dung ra cảnh cô uống bia như thế nào.

Trên đường ra bãi đỗ xe, anh đi ngay sát cô. Cô có một gương mặt bình thản. Anh nhìn sang đứa bé và bất giác nhớ đến con trai.

Candice ngồi vào chiếc xe tải nhỏ, và lại một lần nữa, anh bám theo cô trên con đường xuyên qua hòn đảo nhỏ.

Với địa hình rải rác những ngọn đồi nhỏ xíu, đảo Staten gần New Jersey hơn là New York. Ở đây, cuộc sống đỡ áp lực hơn so với bên Village. Nhà cửa nom đặc thù hơn và bầu không khí cũng đỡ hung bạo hơn và thân thuộc hơn so với Manhattan.

Dân số của vùng ngoại ô này đã tăng đáng kể từ khi một bộ phận dân cư sống trong khu phố đổ nát của Brooklyn đã tới đây tìm kiếm thêm chút an toàn và yên ổn. Nhưng nơi này trong mắt dân Manhattan vẫn chỉ là xó nhà quê heo hút. Còn dân đảo đã có ý muốn ly khai, đề nghị tách họ ra khỏi Manhattan về mặt hành chính, vì đã chán ngán phải nộp những mức thuế cao ngất ngưởng chỉ thích đáng đôi với những người láng giềng quen thói tiêu xài hoang phí.

Candice tiếp tục lái xe sang khu nhà cô vừa đón con trai khi nãy. Nhưng lần này cô không dừng lại trước nhà của Tania. Cô ngoặt phải rồi lái theo một con đường rải nhựa dẫn đến một trong những ngôi nhà cuối cùng của khu cư xá.

Luật sư dừng xe cách nhà chừng năm mươi mét. Anh nhớ năm ngoái đã mua một cặp ống nhòm, trong dịp nghỉ cuối tuần tại vùng núi Stowe cùng với Bonnie. Nó có thể ở chỗ quái nào nhỉ? Anh lục tìm phía sau xe và rốt cuộc cũng tìm thấy nó dưới chân ghế. Nhanh như chớp, anh chộp lấy và chĩa ống nhòm về phía nhà của Candice Cook.

Người phụ nữ lúc này đang cười với một người đàn ông.

Đó là một người vóc dáng cao gầy, tuổi trên sáu mươi, đầu đội mũ bóng chày và một điếu thuốc giắt sau vành tai. Nathan thấy ông ta nhang nhác giống Clint Eastwood.

Có lẽ là bố cô ta.

Đang sơn lại hiên nhà, người đàn ông ngừng tay để phụ Candice chuyển những túi giấy màu nâu từ trong cốp xe ra. Hai người có vẻ phối hợp rất ăn ý.

“Clint” bế đứa nhỏ ra khỏi xe. Thằng bé lục túi kẹo dẻo của nó và nhét một viên kẹo vào miệng ông nó trong khi Candice lái xe vào trong một gara nhỏ.

Có vẻ như cô ta sống ở đó.

Candice bế Josh vào trong nhà, người đàn ông quay sang cọ rửa chổi sơn. Cô mang tới cho ông một chai Budweiser mà cô vừa mua. “Clint” cảm ơn cô, quàng tay qua vai cô rồi cùng vào nhà.

Trời vụt trở nên âm u và đêm bắt đầu buông.

Phòng khách vụt sáng lên, ba bóng người in bật như trong trò rối đèn của người Trung Hoa. Tiếng cười vang lên xen lẫn với tiếng động phát ra từ vô tuyến. Nathan lờ mờ tự hỏi tại sao cô gái này vẫn còn sống với bố.

Mất một lúc lâu anh ngồi bất động trong xe, trở thành khán giả bất đắc dĩ trước cảnh sum họp hạnh phúc của kẻ khác.

Ai cũng có việc để làm khi về nhà mình: kể cho những người thân nghe về một ngày vừa trôi qua, bàn luận về tin tức trong ngày, lên kế hoạch cho kì nghỉ sắp tới…

Anh thì chẳng còn gì trong những thứ ấy.

Anh cảm thấy hơi tủi thân và tăng nhiệt độ sưởi trong xe. Rồi chợt nhận ra mình nhìn lén người khác, anh quyết định gấp ống nhòm lại.

Anh sắp sửa lái xe đi khi điện thoại lại một lần nữa đổ chuông. Anh nghĩ đến một cuộc gọi từ văn phòng nhưng đó chỉ là một tin nhắn ngắn gọn: “Check mail của cậu đi Garrett Goodrich.”

Lão còn muốn gì ở anh nữa đây? Sau vài giây suy nghĩ, Nathan bật đèn trong xe, lấy máy tính xách tay ra khỏi túi và nhấn nút khởi động. Trong thời gian tải hệ điều hành, anh kích hoạt cổng hồng ngoại của điện thoại, kết nối với máy tính xách tay để kiểm tra hòm thư điện tử. Anh có đến ba mươi cái thư mới.

Thư đầu là lời nhắn của Abby: “Chúc một kì nghỉ vui vẻ. Chúc mừng Giáng sinh, tới anh và con gái”. Như thông lệ, cô lại gửi kèm theo trong lời nhắn một câu trích dẫn: “ Một người đàn ông không dành thời gian bên gia đình của mình thì không bao giờ là người đàn ông đích thực”. Nathan mỉm cười. Đó là trò chơi chỉ hai người họ biết với nhau, trò chơi đoán lời thoại trong phim qua những câu trích dẫn. Câu này thì dễ rồi. Anh nhấn vào biểu tượng “hồi đáp” rồi gõ cộc lốc: “Vito Corleone trong Bố già”

Bức thư thứ hai là tấm ảnh của Bonnie. Con bé cầm Bugs, chú thỏ lùn của nó, áp lên má.

Từ khi Mallory mua cho nó một chiếc webcam có tích hợp thêm tính năng chụp hình, con gái anh đều đặn gửi cho bố một vài bức ảnh do nó tự dàn cảnh rồi chụp. Con bé đã cắt một tấm bìa cứng thành hình ô van giống như lời thoại trong truyện tranh rồi đội lên đầu. Trên đó là dòng chữ viết bằng bút dạ: BUGS VÀ CON THỨ BẢY NÀY BỌN CON ĐỢI BA NHÉ.

Anh ngắm bức ảnh hồi lâu và như mọi lần, lại xúc động vì khuôn mặt xinh xắn của con bé: mái tóc dài xõa tung, đôi mắt tinh nghịch - giống Mallory như lột - và những cái răng nhỏ, hơi thưa, đang gửi tới anh một nụ cười thật quyến rũ.

Cùng lúc anh cảm thấy quá đỗi hạnh phúc và quá đỗi buồn rầu mà thực sự không hiểu tại sao.

Anh hối hả quay lại bức mail cuối cùng có file đính kèm là một đoạn phim MPEG. Anh biết tường tận công nghệ này: ngày nay, với sự hỗ trợ của một máy quay phim kỹ thuật số, người ta có thể quay một lớp phim video và ghi vào thẻ nhớ trước khi gửi qua mail.

Nathan kiểm tra địa chỉ người gửi. Bức mail được gửi từ hòm thư cá nhân của Goodrich. Anh chờ cho đoạn phim được tải về hoàn chỉnh rồi cho hiển thị lên màn hình. Đoạn phim được quay ngắt quãng với những hình ảnh rõ nét.

Anh nhìn ngày quay hiển thị dưới màn hình: đoạn phim này được quay cách đây hơn ba tháng.

Hình ảnh đầu tiên được ghi lại từ cửa kính ôtô. Những tấm biển chi dẫn cho thấy hiện trường quay là Texas. Chính xác hơn là ở Houston. Người ta thấy chiếc xe rời khỏi trung tâm lịch sử để đi theo xa lộ đến tận vành đai ngoại vi đầu tiên. Nathan mới tới thủ phủ bang Texas có một lần nhưng chỉ một lần đó thôi cũng đủ lưu lại trong anh một kỷ niệm không mấy dễ chịu. Tất cả những gì anh còn nhớ là một vùng ngoại ô trải rộng, bị tàn phá bởi những vụ kẹt xe và bị tiêu diệt bởi cái nóng và ô nhiễm môi trường. Anh còn nghe đồn rằng các văn phòng luật địa phương gặp phải rất nhiều khó khăn khi mời luật sư về làm việc, vì lẽ hình ảnh không mấy hấp dẫn của thành phố có vẻ như đã dồn môi trường sống và chất lượng cuộc sống nơi đây đi vào ngõ cụt.

Chiếc xe luồn lách trong dòng xe cộ đông đúc và tiến vào một vùng ngoại ô mà giá thuê nhà hẳn là không cao lắm. Ống kính máy quay lia qua những nhà kho của những khu công nghiệp và chiếc xe rốt cuộc cũng dừng lại trên bãi đậu của một khu dân cư tồi tàn xây bằng thứ gạch nhem nhuốc.

Phải chăng Goodrich đã ghi lại đoạn phim này? Dẫu là ai chăng nữa, người cầm máy cũng rất chuyên chú ghi hình những tấm biển chỉ đường, đến mức chỉ cần có ý định, người ta có thể dễ dàng tìm đến tận nơi.

Lớp cảnh kế tiếp theo cho thấy quang cảnh bên trong của một căn hộ nhỏ xíu.

Đó là một căn hộ với một phòng duy nhất được sơn màu vàng nhạt, đồ đạc thưa thớt nhưng sạch sẽ, với một chiếc ti vi đời cũ đặt trên mặt bàn formica và một chiếc tủ lạnh nhỏ kê gần chiếc bồn rửa sứt mẻ. Âm thanh nền là những tràng hò reo cổ vũ lọt qua ô cửa sổ: hẳn là tiếng bọn trẻ đang chơi bóng rổ dưới phố.

Hình ảnh chập chờn nhưng người ta vẫn thấy rõ ràng một khoảng tường treo đầy ảnh, phía trên một bàn làm việc nhỏ.

Máy quay dịch chuyển lại gần một bức ảnh khổ lớn nhất trong số đó, một tấm ảnh cũ kỹ đã ngả màu.

Ảnh chụp một bé gái tóc vàng, tóc xõa tung trong gió, đứng trên một chiếc xích đu. Cô bé cười toét miệng, trong khi có một người đàn ông mặc áo sơ mi đang lấy đà đẩy chiếc xích đu từ phía sau.

Ông ta có một điếu thuốc lá giắt sau vành tai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.