Rừng Hổ Phách

Chương 12



Đối với nàng tiên cá, tình yêu của hoàng tử, có lẽ chẳng qua cũng chỉ là một thứ lệ thuộc của linh hồn bất diệt.

Nàng đã trao đi tiếng nói để đổi lấy đôi chân đến với đất liền. Cũng chính

bởi vì linh hồn, chứ không phải vì tình yêu chăng?

***

Buổi chiều thứ ba, có hai người ngồi xem truyện tranh với những tâm trạng

khác nhau trong cửa hàng truyện tranh, và có hai người khác thì ăn cơm trong

trạng thái buồn phiền, căng thẳng.

Chuyện là thế này. Sau khi về nhà ôn bài xong, năm giờ chiều, Tô Ngu nhận được một tin nhắn của Tô Hòa.

"Tiểu Ngu, bữa tối chúng ta không ăn ở nhà. Em đến tòa soạn gặp chị. Chị vừa nhận được tiền lương, chị sẽ mời em ăn một bữa ngon. Chị em mình gặp nhau vào thời gian và địa điểm như cũ".

Thế là, sau khi thu dọn sơ qua, Tô Ngu đến ngay tòa soạn Tạp chí Bách Bảo Tương.

Bữa ăn ngon mà Tô Hòa nói chẳng phải là những món sơn hào hải vị gì, mà chỉ là món mì bò của một quán ven đường mà hai chị em tình cờ phát hiện ra trong một lần đi dạo phố. Mì của quán này ăn rất ngon, nhưng tốc độ làm thì rất chậm, khiến cho khách hàng nhiều khi ngờ rằng mì dùng để chế biến hình như là được cán tươi ngay tại chỗ. Hai chị em thỉnh thoảng lại tới đó ăn một lần.

Khi Tô Ngu đến tòa soạn Tạp chí Bách Bảo Tương cũng là lúc Tô Hòa vừa hết giờ làm việc và rời khỏi tòa nhà văn phòng. Bổng nhiên một chiếc xe từ từ chạy tới, ngăn cách giữa hai chị em.

Tô Hòa nghĩ, thằng cha này không có mắt hay sao mà lại dám chen ngang đúng lúc hai chị em gặp nhau, nhưng chiếc xe đó trông quen quen, nhìn lại lần nữa thì thấy kính cửa xe hạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt mà cô rất không muốn gặp nhưng lại thường xuyên nghĩ tới.

Ở bên này đường, Tô Ngu giật mình sửng sốt. Thầy Ôn? Hôm nay là thứ ba,

sao thầy ấy lại ở trong nước?

Ôn Nhan Khanh ngồi ở ghế lái, hơi ngước mắt lên, ánh mắt vừa như nước, lại vừa như có luồng điện rực sáng. Sau đó, anh nói với giọng rất tự nhiên và

lưu loát như một người bạn cũ:

- Đi đâu thế?

Trống ngực Tô Hòa đập dồn dập, cô trả lời bừa:

- À đi ăn cơm tối với Tiểu Ngu.

- Tôi cũng đi. Lên xe đi! - Vừa dứt lời thì cánh cửa xe ở phía sau đã tự động

mở ra.

Rõ thật là, đến cả một cơ hội từ chối cũng không cho người ta Tô Hòa nghĩ thầm rồi đưa mắt nhìn về Tô Ngu với vẻ bất lực. Đối với Tô Ngu thì Ôn Nhan Khanh là thầy giáo liên quan nhiều nhất tới việc học hành của cô, vì vậy cô càng không thể phản đối, nên đành ngoan ngoãn ngồi vào ghế.

Thấy vậy, Tô Hòa cũng ngồi vào theo như cái máy:

Ôn Nhan Khanh hỏi:

- Đường đi như thế nào?

- À, đó là vâng ở ngõ Đông Quả, phố xiên - Tô Hòa tưởng tượng ra cảnh

người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng toát ngồi ăn mì bò trong quán nhỏ chật chội và hỗn tạp, mà không khỏi thấy rùng mình. Nhưng sự thật còn vượt xa những gì mà cô tưởng tượng. Mười lăm phút sau, tới nơi, Ôn Nhan Khanh xuống xe và theo hai chị em đi vào trong quán.

Chẳng khác nào một con hạc đi giữa bầy gà.

Mặc dù anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần Âu rất bình

thường, nhưng mái tóc dài để ngang vai, cặp kính gọng viền vàng, thân hình cao dỏng như người mẫu và khuôn mặt điển trai với những đường nét như vẽ đã đủ khiến cho cả người anh toát lên một vẻ vừa lạnh lùng mà người thường cảm giác rất khó gần, vừa có một sức hấp dẫn vô cùng.

Người nọ nhìn anh, người kia nhìn anh.

Tất cả mọi người đều đang nhìn anh.

Điều khác với Tạ Thanh Hoan là, trong ánh mắt của đám đông những người

bình thường kia, rõ ràng là ít sự ghen ghét mà thay vào đó phần nhiều là sự ngạc nhiên. Thậm chí, đến cả ông chủ quán mì - vốn từ trước đến nay không mấy để ý xung quanh - cũng bước tới hỏi với vẻ ân cần chưa từng thấy bao giờ.

- Ba vị dùng gì?

Này, ông chủ, ông là đàn ông cơ mà! Chớ có mê mẩn đến mức ấy!!! Tô Hòa

thầm kêu lên trong lòng.

- Có những món gì?

- Mì bò và mì cà chua trứng gà - Ông chủ cười tít mắt.

Ôn Nhan Khanh nhướn mày:

- Chỉ có hai món ấy thôi à?

Tô Hòa nghe thấy thế mà toát mồ hôi. Cô cũng đã từng hỏi ông chủ quán

này như vậy, và lúc đó ông ta đã trả lời bằng một câu rất ngang rằng: "Không thích ăn mì bò thì chọn mì cà chua trứng gà, không thích mì cà chua trứng gà thì chọn mì bò". Câu trả lời đó rõ ràng là đuổi khách. Vì vậy, cô rất lo lắng không biết Ôn Nhan Khanh có chấp nhận nổi điều đó không. Kết quả, ông chủ

quán hỏi:

- Anh muốn ăn gì?

Ôn Nhan Khanh nghĩ một chút, rồi đáp:

- Mì trộn tương.

- Không vấn đề gì! - Ông chủ quán bật ngón tay đánh tách một cái, rồi vui

vẻ quay người đi vào bếp.

Tô Hòa há mồm trợn mắt. Này, sao lại đối xử phân biệt như thế chứ. Ôi, ôi, ôi! Dựa vào đâu mà cái người này lại muốn ăn gì được nấy, hả, hả, hả? Điều

quan trọng nhất là, ông chủ không hỏi cô và Tô Ngu ăn mì gì!!! Ôi, cố nhịn cho

qua vậy. Thế rồi Tô Hòa nói vọng vào phía sau bức rèm:

- Và hai bát mì bò nữa, đừng quên đấy!

- Vâng! - Từ phía sau bức rèm vọng ra tiếng đáp qua quýt.

Tô Hòa đấm xuống bàn. Cú đấm ấy khiến co phát hiện ra một số vấn đề mà

trước đây không chú ý, ví dụ như: Vì sao những chiếc đĩa đựng gia vị ở đây đều sứt miệng? Vì sao những đôi đũa dùng một lần ở đây lại thô ráp đến vậy? Vì sao những chiếc bàn trông bẩn thỉu thế và lại khập khểnh, không đều nhau? Vì sao tất cả những thứ rất đỗi bình thường trong cuộc sống của cô, khi có sự xuất hiện của Ôn Nhan Khanh lại bỗng nhiên trở nên khiếm khuyết một cách lộ liễu đến thế? Và lần đầu tiên cô nhận ra rằng, cô và người đàn ông đang ngồi đối diện kia không thuộc về cùng một thế giới.

Tô Hòa ngước mắt lên nhìn Ôn Nhan Khanh, bỗng nhiên một ý nghĩ le lói trong đầu: Người này có tồn tại thật không nhỉ? Có thật anh ta đang ngồi đây không? Có thật anh ta đang xen vào cuộc sống của cô từng chút, từng chút

một?

Trong lúc Tô Hòa đang nghĩ ngợi linh tinh, thì ông chủ bê ba bát mì ra, trong đó có một bát sứ hoa màu đen tinh xảo bên trong là những sợi mì bóng mượt, bên cạnh còn có tám chiếc đĩa với đủ các loại gia vị. Hai bát còn lại là loại bát sứ thô, bên trong là món mì bò chỉ có lèo tèo ít sợi mì, đem so sánh với bát mì kia mới thấy chúng thảm hại đến mức nào.

Chuyện này mà có thể bỏ qua thì không hiểu chuyện gì là không thể bỏ

qua! Tô Hòa đập bàn đứng dậy:

- Ông chủ, vì sao bát mì của anh ấy nhiều như vậy, còn bát mì của chúng

tôi lại ít như vậy?

Ông chủ quán nhìn với ánh mắt coi thường, đáp lại giọng lạnh tanh:

- Vì bát của anh ấy là mì trộn tương, còn của các cô là mì bò.

- Vậy thì tôi cũng ăn mì trộn tương!

- Xin lỗi, quán này không có mì trộn tương.

Tô Hòa cảm thấy càng tức giận hơn, ở đâu ra cái loại người nói bừa mà

không thấy ngượng như vậy:

- Vậy thì sao lại có cho anh ấy?

- Đó là trường hợp đặc biệt.

-Vậy tôi cũng muốn một bát mì được làm đặc biệt.

- Xin lỗi, nếu đã là trường hợp đặc biệt thì chỉ dành cho người đặc biệt mà

thôi.

Nói xong câu này, chủ quán vắt chiếc khăn mặt lên vai, rồi quay bước đi vào trong bếp. Tô Hòa nhìn bát mì bò rồi lại nhìn bát mì trộn đẹp đẽ và khác biệt hẳn với tất cả mọi thứ trong quán, nhìn mình rồi lại Ôn Nhan Khanh đẹp

đẽ khác hẳn với tất cả mọi người trong quán, đặt đũa xuống. Cố nhịn vậy!

Xem ra, ông chủ quán này cũng là một người chuộng hình thức! Hừ, "Ôn đại biến thái" đúng là có khả năng thu hút những người đồng tính. Không thèm tranh hơn với anh ta nữa, có thắng cũng chẳng vẻ vang gì. Dù sao thì mì bò cũng rất ngon. Tự an ủi như vậy, Tô Hòa cầm lọ gia vị ở bên cạnh, cho thêm rất nhiều tương ớt vào bát, rồi sau đó và những miếng mì rất lớn vào miệng để trút bỏ cơn tức giận trong lòng.

Mới ăn được vài miếng thì thấy có một chiếc bát được đẩy đến trước mặt cô. Cô ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn, thấy Ôn Nhan Khanh ngồi đối diện

đang nhìn cô bằng đôi mắt đen thẳm:

- Cho cô đấy! - Anh đã cho cô bát mì trộn tương của mình.

Tô Ngu ngồi bên cạnh cúi đầu, cắm cúi vào bát mì của mình, coi như không

nhìn thấy gì.

Ôn Nhan Khanh kéo bát mì bò cay sè vì cho quá nhiều tương ớt từ phía Tô

Hòa lại và chậm rãi ăn trong sự ngạc nhiên của Tô Hòa.

"Cạch!" đôi đũa của Tô Hòa rơi xuống bàn. Cô nhớ rõ, bát mì ấy đã được cho thêm ít nhất là mười thìa tương ớt, hơn nữa, cô đã ăn hai miếng - cũng có nghĩa là, không những Ôn Nhan Khanh không sợ cay, mà còn điềm nhiên ăn cả những đồ mà cô đã ăn.

Trong chốc lát, Tô Hòa cảm thấy đầu như ù đi, chân tay nóng bừng lên, tim cũng đập loạn lên. Ôi, người cha ở dưới suối vàng của con ơi, cha có thể nói

cho con biết, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra không?

Thực ra, cô cũng đã lờ mờ biết được đáp án, nhưng cô cố lờ nó đi mà không dám để lộ ra.

Một hồi lâu sau Tô Hòa vẫn không cầm đũa lên, còn Ôn Nhan Khanh thì đã ăn hết bát mì, đến cả nước cũng húp hết, cuối cùng đặt đũa xuống, rồi lau

miệng một cách lịch sự và nhận xét:

- Rất ngon.

Tô Hòa thấy đầu nóng ran lên, nghĩ đến độ cay của bát mì, trong lòng rất

lấy làm áy náy, cô đưa mắt nhìn anh, rồi khẽ nói:

- Không ngờ

- Sao? - Ôn Nhan Khanh nhướn mày.

- Anh cũng ăn cay rất giỏi.

Ôn Nhan Khanh chăm chú nhìn cô mấy giây, đang định nói câu gì đó thì

mắt bỗng nhiên sáng bừng, thái độ thay đổi hẳn. Tô Ngu từ đầu đến giờ lặng lẽ tập trung vào bát mì, đang định lấy tờ giấy ăn, kết quả, vừa ngẩng đầu lên

thì

Bất ngờ nhìn thấy Diệp Nhất.

Diệp Nhất đang ở phía bên kia đường, chậm rãi tản bộ trong điệu bộ lười

biếng. Ánh nắng buổi hoàng hôn màu vàng rực khiến cho con đường lát những phiến đá cũng mang một màu vàng ấm áp đầy cổ kính. Hình như Diệp Nhất đi đến đâu, thì nơi ấy bỗng giống như một bức tranh sơn dầu.

Tô Ngu chớp mắt, sao Diệp Nhất lại xuất hiện ở đây? Là tới để mua truyện

tranh à?

Đúng lúc ấy, Tô Hòa cũng nhìn thấy Diệp Nhất:

- Này, kia chẳng phải là cậu ấm nhà anh đấy sao? Sao bây giờ cậu ấy lại

được đi khắp nơi như thế?

Ôn Nhan Khanh nheo mắt, không nói gì. Tô Hòa quan sát một chút rồi nói:

- Hay là để tôi gọi cậu ấy lại cùng ăn nhé?

Cô vừa định đứng dậy gọi, thì nhìn thấy bóng một người đột nhiên bước ra

từ một cửa hiệu nào đó, chạy vội đuổi theo Diệp Nhất, khoác tay cậu, nói với cậu câu gì đó. Mái tóc dài lượn sóng càng trở nên đen mượt dưới ánh mặt trời, chiếc váy liền thân màu đỏ, rực lên như một đám lửa, đốt cháy tất cả mọi thứ xung quanh.

Ánh mắt của Tô Ngu hơi ngây ra.

Tạ Thanh Hoan sao cô ta lại cùng

Với Diệp Nhất

Ý nghĩ ấy cứ đứt quãng, chia tách thành mấy phần, rồi mới dần dần hợp lại

với nhau trong đầu cô. Và đến khi cô hoàn toàn hiểu được rằng mình đã nhìn thấy gì, thì đôi đũa trong tay đã không sao cầm vững được nữa, tuột ra khỏi tay rơi xuống bên cạnh.

- Tiểu Ngu? - Tô Hòa quay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt thay đổi của Tô Ngu, bèn nhìn sang Diệp Nhất ở phía đối diện, rồi dùng tay ra hiệu hỏi: "Cô gái kia là ai?".

Tô Ngu cúi đầu, đáp:

- Bạn, học.

Tô Hòa "ồ" một tiếng, quay sang nhìn Ôn Nhan Khanh. Ôn Nhan Khanh tỏ

vẻ không chút hứng thú với mọi chuyện đang diễn ra. Xem ra, muốn biết được chút gì bí mật từ anh là điều không thể. Vì thế, cô ho lên vài tiếng, cười và

nắm lấy bàn tay Tô Ngu để Tô Ngu nhìn mình, rồi nói:

- Cũng chẳng ra sao cả! Người gì mà như cây sào ấy, cái tỉ lệ 9: 1 ấy nhìn trong phim hoạt hình thì còn được, nhưng nhìn ngoài đời thì thật đáng sợ,

đúng không?

Mí mắt của Tô Ngu hơi rung lên.

Ôn Nhan Khanh nhìn xéo sang phía Tô Ngu một cái. Ồ, người thấp bé chưa

đầy một mét sáu, có lẽ chỉ đạt tỉ lệ 7: 1.

Tô Hòa lại nói:

- Vừa nhìn đã biết ngay đó là con nhà tiêu tiền như rác. Chiếc túi của cô ta

nghe nói giá tiền phải tới sáu con số đấy!

Ôn Nhan Khanh lại nhìn Tô Ngu: Sơ mi đen, váy trắng giản dị, tổng cộng giá tiền chắc không quá một trăm đồng.

- Ôi, ôi, ôi, không thể chịu đựng được nữa! Cô ta còn đeo cả chiếc vòng ấy nữa!!! - Tô Hòa đập bàn với vẻ kích động - Tiểu Ngu, đó là chiếc vòng mà

thần tượng Hạ Ly của em thiết kế đấy!

Thực ra, không cần đợi Tô Hòa nói, Tô Ngu cũng đã nhìn thấy chiếc vòng phỉ thúy hình chim anh vũ trên cổ tay Tạ Thanh Hoan từ trước rồi. Đó là vật trang sức bằng đá phỉ thúy duy nhất mà Hạ Ly thiết kế tính đến thời điểm này: Tạo hình kéo dài thân mình con chim anh vũ, làm cho chiếc đuôi và cánh hình lượn sóng cùng chiếc mỏ nối liền lại với nhau tạo thành một chiếc vòng hoàn chỉnh. Thân của chiếc vòng là màu xanh tinh xảo, chỉ duy nhất chiếc mỏ là

màu đỏ nhưng đã làm thành một nét điểm xuyết rất tinh tế, nổi bật trên cổ tay

trắng nõn nà của Tạ Thanh Hoan.

Rất chói mắt.

Vô cùng chói mắt

Vô cùng, vô cùng chói mắt.

Vì sao chiếc vòng Hạ Ly thiết kế lại đeo trên tay của Tạ Thanh Hoan?

Có điều, so với chuyện này thì chuyện vì sao cô ta lại đi cùng với Diệp Nhất

quan trọng hơn.

Ở bên kia đường, Diệp Nhất trả lời bằng một câu gì đó, Tạ Thanh Hoan ngẩng đầu, mắt dường như sáng lên, đôi môi nở nụ cười.

Cô ta là bạn học của Tô Ngu.

Cô ta luôn tỏ ra cao ngạo, chưa bao giờ thấy cô ta cười.

Nhưng lúc này, Tạ Thanh Hoan ở bên cạnh Diệp Nhất, đôi mắt lá răm có

phần hơi ngây thơ, hơi thẹn thùng, khiến cho cô hoàn toàn không còn giống với Tạ Thanh Hoan mọi khi nữa.

Sau đó, Diệp Nhất vào một cửa hiệu nhỏ bên cạnh đường mua hai chiếc kem Wall's, rồi bước ra đưa cho Tạ Thanh Hoan một cái.

Trên đoạn phố có những ngọn đèn vừa được thắp sáng rực rỡ.

Một chàng trai tuấn tú.

Một thiếu nữ xinh đẹp.

Vai kề vai, cùng ăn kem.

Rõ ràng là một cảnh kinh điển trong các bộ phim về tình yêu, nhưng sao

trong mắt của Tô Ngu, nó lại khó chấp nhận tới mức ngạt thở như vậy?

Cũng có thể đó là vì cảnh tượng ấy quá đẹp và quá sáng chói, khiến cô không thể mở mắt ra được.

Cô chỉ có thể cúi đầu, không dám nhìn nữa.

Có bóng gì đó lay động trên sàn nhà, Tô Ngu ngẩng lên theo phản ứng, thì

ra Ôn Nhan Khanh đã đứng dậy, đi về phía Diệp Nhất. Diệp Nhất phát hiện ra Ôn Nhan Khanh, nhưng không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, mà cười nhăn nhở và nói với anh câu gì đó, rồi nhìn vào quán mì bên này đường.

Tô Ngu chợt cảm thấy hơi căng thẳng, một ý nghĩ lóe trong đầu: Bị nhìn

thấy rồi

Có nên hỏi không? Vì sao Diệp Nhất và Tạ Thanh Hoan lại ở cùng nhau?

Họ đã bắt đầu từ khi nào?

Rất muốn hỏi nhưng. nhưng

Trong lúc lòng cô đang rối ren, thì Diệp Nhất đã nhìn thấy cô, mắt cụp

xuống, cười lộ cả hàm răng trắng, rồi chạy sang, mang theo nụ cười như một chùm ánh sáng rạng rỡ, ào một cái đứng trước mặt cô.

Tô Ngu ngước lên nhìn cậu, trong phút chốc, trong đôi mắt của cô tràn ngập hình bóng của Diệp Nhất.

Diệp Nhất ngoẹo đầu:

- Thì ra, cậu thích ăn mì bò.

Đầu tiên thì Tô Ngu ngớ ra, sau đó thì gật đầu.

- Ngon không?

Tô Ngu lại gật đầu như một cái máy.

- Quá đáng thật đấy, món ngon như vậy mà chỉ đưa anh họ tôi đi, không

chịu đưa tôi đi cùng nhé.

- Tôi - Cô mở to mắt, vừa khó xử, vừa bối rối.

Tô Hòa đứng bên thấy thế có vẻ không ổn, bèn đặt đũa xuống, nói chen

vào:

- Nếu đã đến đây, cần gì phải chọn ngày khác, cùng ăn đi.

Tô Ngu lại thấy căng thẳng. Diệp Nhất liệu có ngồi xuống ăn cùng không?

- Không được rồi - Diệp Nhất chỉ về phía Tạ Thanh Hoan - Tôi đã hẹn đi ăn

cơm với bạn rồi.

Tô Hòa lại đặt đũa xuống, chất vấn:

- Bạn gái à?

Tô Ngu vội đưa tay xuống gầm bàn kéo vạt áo của Tô Hòa, ra hiệu cho cô

đừng có tò mò như vậy, nhưng Tô Hòa đã nắm chặt lấy tay cô khiến cô không

động đậy được nữa. Diệp Nhất cười khẽ:

- Chị cũng đang đi ăn với anh họ tôi, đó là bạn trai của chị à?

- Gì cơ? - Tô Hòa run lên, đỏ rần người từ đầu đến chân. Còn Ôn Nhan

Khanh thì không nói gì, tỏ vẻ như người ngoài cuộc.

- Cái gì, chỉ là, chỉ là, ăn cơm

Tô Hòa vẫn còn đang vắt óc nghĩ cách để giải thích thì Diệp Nhất đã xua

tay, nói:

- Lần sau có cơ hội sẽ cùng ăn cơm. Tôi đi đây! - Nói rồi quay người bước đi nhanh giống như lúc đến.

Đôi mắt của Tô Ngu đã tràn ngập một màu đen thăm thẳm, không còn thấy

bóng hình của Diệp Nhất đâu nữa.

Tô Hòa há miệng, định nói câu gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói nữa.

Tia nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn, đã tan biến hoàn toàn theo bước

chân của Diệp Nhất, đèn đường đã bật sáng, những bóng đen đan vào nhau trên đường phố ồn ào, đông đúc.

- Cảm ơn anh đã đưa chúng tôi về nhà - Tô Hòa xuống xe, cảm ơn Ôn Nhan Khanh.

Ôn Nhan Khanh gật đầu, đưa mắt nhìn về phía Tô Ngu đang lặng lẽ đi về

phía ngõ, Tô Hòa vội nói:

- Yên tâm đi, nó sẽ không sao đâu.

Ôn Nhan Khanh "ừ" một tiếng, dừng một chút rồi mới nói:

- Mặc dù nhà trường không cấm yêu sớm, nhưng tôi cũng không muốn

trong lớp xảy ra chuyện vì ghen tuông mà chểnh mảng học hành.

Anh nói thẳng thắn quá chăng? Tô Hòa thấy lửa bốc lên đầu:

- Em gái tôi rất biết bổn phận của mình, anh hãy lo quản lý cậu em quỷ

quái hay sinh chuyện của anh đi! - Nói rồi cô đóng cửa xe đánh "sầm" một tiếng rồi quay người đi về nhà.

Tô Hòa dồn bước đuổi theo Tô Ngu lúc đó đã vào trong cabin thang máy,

nắm lấy cánh tay em, nói:

- Này, em vẫn ổn đấy chứ?

Tô Ngu ngước đôi mắt to long lanh như có ngấn nước, nhìn Tô Hòa với vẻ

ngạc nhiên. Tô Hòa vò đầu:

- À, cái cậu, chị muốn nói là, Diệp Nhất

Tô Ngu nhếch môi cười:

- Chị, hiểu lầm rồi.

- Gì cơ? - Tô Ngu cụp mắt xuống, dáng điệu hơi u buồn, nhưng khi ngẩng

đầu lên, đôi mắt cô sáng long lanh, trong đó là vẻ kiên định và bình thản:

- Em, rất, ngưỡng mộ, Diệp Nhất. Cậu ấy, thông minh, chu đáo, đối xử, rất tốt, với, mọi người. Em, rất vui, vì có, người bạn, như thế. Vì thế, cậu ấy, sống, vui vẻ, thì em, cũng mừng,cho, cậu ấy.

- Ra là vậy - Tô Hòa tiếp tục vò đầu.

- Em - Ánh mắt của Tô Ngu nhìn vào chiếc gương trong thang máy, trong

gương là một cô gái tóc đen, da trắng bạch, rõ ràng là có vẻ yếu ớt hơn bất cứ ai, nhưng lại cũng kiên cường hơn bất cứ ai - Bây giờ, em chỉ, nghĩ đến, một chuyện, đó là, tốt nghiệp, một cách, thuận lợi, trở thành, nhà, thiết kế, xuất sắc nhất. Những chuyện khác, em không có, thời gian, và cũng, không có, tâm trạng, quan tâm.

Yêu thích ai đó, những chuyện xa xỉ ấy, để sau này hãy tính.

Bây giờ, điều mà Tô Ngu cần nhất là cố gắng trưởng thành, để còn bảo vệ

cha mẹ.

Đúng vậy, Diệp Nhất cùng với ai thì cũng chẳng liên quan gì đến cô, huống chi Diệp Nhất Tô Ngu cụp mắt xuống, rõ ràng là làm ra vẻ chẳng có gì, rõ ràng là đã nhắc nhở mình phải kiên cường, nhưng đôi mắt không biết cách che giấu cảm xúc của một người hãy còn rất trẻ như cô đã cho thấy nỗi buồn trong đó.

Mặc dù Diệp Nhất đối với cô rất, rất tốt, nhưng nhưng chưa bao giờ nói rằng thích cô.

Từ trước đến nay, chưa bao giờ.

Tô Hòa đi đi lại lại trong phòng.

Qua khe hở của bức vách ngăn, cô nhìn thấy Tô Ngu một lần nữa ngồi

xuống trước máy tính, bắt đầu vẽ, mặc dù vẻ ngoài và cử chỉ của Tô Ngu vẫn như mọi khi, những không hiểu sao cô lại cảm thấy có điều gì đó không bình t h ườn g .

Mặc dù là người ồn ào nhưng cô cũng đã nhìn thấy giữa cô em họ và Diệp Nhất có điều gì đó không bình thường, vì vậy, khi ở quán mì cô mới cố ý hỏi Diệp Nhất rằng cô gái kia có phải. Là bạn gái của cậu ta không. Lúc đó cô nghĩ rằng, em mình là người có lòng tự trọng không tiện hỏi, vậy thì cô sẽ hỏi giúp cho em. Kết quả là, anh chàng Diệp Nhất láu lỉnh lại giở chiêu trò cũ đối đáp lấp liếm cho xong chuyện, vì thế mà không có được đáp án chính thức.

Ngay từ hôm đầu thi vào trường S.S cậu ta đã báo hại cô phải đền tiền sửa xe cho Ôn Nhan Khanh, từ lúc ấy cô đã nhận thấy Diệp Nhất không phải là

người dễ bị bắt thóp. Đến bây giờ, cậu ta lại còn chọc giận cả Tiểu Ngu nữa!

Tô Hòa nhìn lưng của Tô Ngu, trong lòng cảm thấy buồn. Mặc dù Tô Ngu nhấn mạnh mấy lần rằng cô không sao, hơn nữa vào thời điểm này không muốn nghĩ tới chuyện tình cảm. Nhưng, chưa biết chừng, rất có thể đó là một

bằng chứng cho sự bị tổn thương?

Anh chàng Diệp Nhất rõ ràng đã nói ra câu "lấy tấm thân này để đảm bảo" trước mặt mọi người, câu nói hệ trọng tới chuyện tình cảm như vậy mà cũng có thể nói ra tùy tiện được sao? Thật đáng ghét! Cậu ta và người anh họ của

mình đều đáng ghét như nhau!

Nghĩ đến anh họ của Diệp Nhất, cảnh tượng Ôn Nhan Khanh đưa bát mì trộn tương cho cô rồi sau đó ăn phần còn lại của bát mì bò lại hiện lên trong tâm trí cô, Tô Hòa bỗng cảm thấy trong lòng rất xao xuyến.

Cô cứ đi từ đầu này tới đầu kia trong căn phòng.

Rồi lại từ đầu kia tới đầu này.Hồi 12.2

Con Giao Tử nằm vắt vẻo trên chiếc ghế nan nhìn cô.

Tô Hòa quay đầu lại nhìn thấy nó, cô buớc tới bế nó lên và vuốt ve một hồi.

Giao Tử cắn một cái vào tay cô tỏ ý bất mãn.

Bị cắn đau, Tô Hòa buông con Giao Tử ra, đồng thời quyết định một việc. Cô nhắc điện thoại lên, gọi đến số máy đã rất quen thuộc.

Tút, tút, tút.

Sau ba tiếng chuông, người ở đầu dây bên kia nhấc máy lên:

- Ừ - Một giọng mũi mềm mại và vẻ thanh nhã rất riêng, khác hẳn với giọng

trầm ấm mọi ngày truyền đến tai cô.

Trống ngực của Tô Hòa lập tức đập dồn dập.

Cô cố gắng trấn tĩnh, cấu vào tay mình một cái, rồi sau đó quyết định hỏi

bằng một câu dứt khoát:

- Ôn Nhan Khanh, có đúng là anh thích tôi không?

Vì thế mới hôn cô.

Vì thế mới đến cứu cô khi cô gặp nguy hiểm.

Vì thế đã đưa cô về nhà và tự tay làm bữa sáng cho cô.

Anh chắc chắn đã thích cô rồi?

Ở đầu dây bên này, Tô Hòa nín thở chờ đợi. Ở đầu dây bên kia, im ắng

không một tiếng động.

Tô Hòa cắn môi, trong lòng thầm kêu lên: Ôn Nhan Khanh, anh mau trả lời đi! Anh không được im lặng. Anh không được học cậu em không biết thế nào là xấu hổ, không rõ ràng trong tình cảm của anh. Cô không phải là kiểu người ôn tồn, biết che giấu, chịu đựng, chuyện gì cũng để lại trong lòng như Tô Ngu.

Có chuyện gì nghi ngờ là cô nhất định phải hỏi cho bằng được, để có được

một câu trả lời rõ ràng, rồi từ đó quyết định dứt khoát.

Trong điện thoại vẫn là một sự im lặng tưởng chừng dài bằng cả một thế kỉ,

rồi sau đó

Giọng nói rất êm tai, mang một sức hút kì lạ của Ôn Nhan Khanh cuối cùng

vang lên:

- Em đang ở nhà à?

- Vâng! - Hỏi mới thừa làm sao, chẳng phải anh vừa đưa cô về đến nơi rồi

nhìn cô đi lên nhà hay sao?

- Vậy thì hãy xuống dưới đi.

- Sao cơ?

- Anh đang ở bên rặng cây xanh dưới nhà.

Tạ Hòa cầm chiếc điện thoại đứng ngây ra, phen này, đúng là chuyện động

trời thật rồi.

Tô Hòa khó khăn lắm mới hết thảng thốt, cô lập tức mở vội cửa lao xuống dưới, chạy ngay ra rặng cây xanh của tiểu khu.

Quả nhiên, chiếc xe Volkswagen Phaeton lặng lẽ đỗ phía sau một bụi cậy được cắt tỉa công phu. Cánh cửa xe phía trước hạ xuống một nữa, Ôn Nhan Khanh đặt một khuỷu tay lên đó, mắt nhìn về phía xa, vừa như anh đang suy nghĩ điều gì đó, lại vừa như chỉ đơn giản là đang chờ đợi.

Tô Hòa dụi mắt, định thần nhìn lại một lần nữa - Đúng là Ôn Nhan Khanh.

Ánh đèn và ánh trăng đan vào nhau, phủ một bóng tối dịu dàng trên gương

mặt anh, nhìn bên ngoài dường như anh có điều gì đó khác với ngày thường, vừa ưu tư, vừa lặng lẽ, lại vừa rất dịu dàng. Nhưng vẫn đẹp tới mức khó tưởng t ượn g .

Anh ấy, vẫn chưa đi

Vì sao lại chưa đi?

Không lẽ anh đoán chắc được rằng cô sẽ gọi điện cho anh?

Tô Hòa dần tiến tới từng bước với tâm trạng hoài nghi, khi tới gần bên, cô

đang định lên tiếng hỏi thì Ôn Nhan Khanh đột nhiên mở cửa xe ra, túm lấy tay cô và kéo vào trong.

"Sầm" - cánh cửa xe đóng lại.

- Anh làm - Từ "gì thế" vẫn chưa kịp thốt ra thì Tô Hòa đã ngã ra ghế

phụ, đồng thời bị Ôn Nhan Khanh đè nửa người lên.

- Này! - Cô sợ hãi giảy giụa.

Ai ngờ, Ôn Nhan Khanh "suỵt" một tiếng, rồi ấn vai cô xuống, khẽ nói:

- Hãy phối hợp một chút đi!

Tô Hòa ngây người ra.

Ôn Nhan Khanh vòng một tay ra phía sau đầu cô, nhìn thì như đang ôm cô,

nhưng thực ra là để kéo đầu cô lên:

- Nhìn thấy chưa?

- Gì cơ? - Tô Hòa ngơ ngác.

- Bên trái, phía ngoài cửa sổ, sau cái cây.

Tô Hòa nhìn qua vai anh, thì thấy ở phía sau gốc cây to cách đó chừng

mười mét, thấp thoáng có một bóng đen, rồi thoắt cái nấp vào chỗ kín. Tim cô

thót lại:

- Là ai? Có phải là tên biến thái đã bám theo tôi trước đây không?

- Ừ. Anh vừa định đi thì thấy có người thò đầu ra nhìn từ phía sau gốc cây.

Thì ra Ôn Nhan Khanh chưa đi là vì lí do này?

- Vậy - Tô Hòa khẽ hỏi, giọng run rẩy - Có phải báo cảnh sát không?

- Chờ thêm đã, xem rốt cuộc là hắn muốn làm gì! - Ôn Nhan Khanh ôm cô

chặt hơn.

Mặc dù Tô Hòa cảm thấy tư thế đó rất không dễ chịu, nhưng vì sợ nên đành cố chịu. Vừa nghĩ đến chuyện nếu không có Ôn Nhan Khanh, theo lệ thường vào giờ này cô sẽ xuống dưới đi mua đồ uống hoặc giấy ăn gì đó, và như vậy, rất có thể đã bị kẻ bám đuôi này XXX rồi. Nghĩ vậy, cô bất giác ôm Ôn Nhan Khanh càng chặt hơn và thu mình lại trong lòng anh.

Thời gian dường như đã trôi qua rất lâu.

Tô Hòa khẽ hỏi:

- Tên ấy tên ấy đã đi chưa?

- Vẫn còn ở đó.

Tô Hòa chỉ còn biết tiếp tục nhẫn nại.

Lại một lúc rất lâu sau. Cô hỏi lại:

- Vẫn chưa đi ư?

- Ừ.

- Ồ - Cô đáp lại một tiếng, rồi thò đầu nhìn ra ngoài, bóng cây đan vào

nhau, trời tối không nhìn thấy gì. Cô nghĩ một chút rồi đưa tay đẩy Ôn Nhan Khanh ra.

Ôn Nhan Khanh nhướn mày lên.

Tô Hòa vừa đẩy Ôn Nhan Khanh ra vừa nói:

- Tôi sẽ xuống xe, tới hỏi hắn ta, vì sao lại bám theo tôi. Tôi không thể cứ

chờ đợi mãi như thế này, lúc nào cũng cứ nơm nớp sợ hãi, chi bằng giải quyết một lần cho xong! - Nói rồi cô ngồi phắt dậy, mở cửa xe, bước ra ngoài.

Ôn Nhan Khanh tỏ vẻ mặt rất kì lạ, nhưng không nói gì và cũng bước ra ngoài theo.

Tô Hòa dốc hết can đảm, thận trọng tiến lại gần gốc cây lớn, vừa đi vừa khích lệ mình: Rất tốt, như thế, ở ngoài cửa của tiểu khu có bảo vệ, phía sau đã có Ôn Nhan Khanh, cho dù kẻ đó có biến thái đến đâu thì cũng chẳng làm gì được mình, đừng sợ, Tô Hòa, tiến lên đi, để cho kẻ điên cuồng bám theo ấy

phải lộ nguyên hình!

- Vì sao anh lại bám theo tôi thế? - Cô gầm lên, xông tới phía sau gốc cây.

Cành cây lay động, bóng cây lắc lư, thảm cỏ dưới đất dường như cũng cười

nhạo theo.

Trống không, làm gì có ai?

Phản ứng đầu tiên của Tô Hòa là quay lại trừng mắt nhìn Ôn Nhan Khanh.

Ôn Nhan Khanh ngẩng đầu lên như không có chuyện gì xảy ra, nhìn lên ánh

vầng trăng trên trời, nói:

- Ồ, ánh trăng đêm nay đẹp quá nhỉ.

"Chát, chát!" - Tô Hòa đã kết thúc cuộc lừa gạt bằng hai cú đạp vào chiếc

xe, rồi quay người tức giận bỏ đi.

Ôn Nhan Khanh nhìn chiếc xe yêu quý.

Trên cửa xe, có hai dấu chân in hằn rất rõ, trông như chiếc miệng mở hoác

ra, tủi thân khóc với chủ nhân - "Rõ ràng người đắc tội với cô ta là anh, vậy

sao cô ta lại đá tôi? Hu, hu, hu".

Ôn Nhan Khanh cười với vẻ dịu dàng, rồi sau đó quay người lại, nụ cười lập tức biến mất, thay vào đó là khuôn mặt lạnh lùng, nặng trịch như cũ, anh nói

rành rẽ từng chữ:

- Ra đi. Tôi biết là ông.

Từ phía sau bức tượng sau gốc cây, một bóng người chậm chạp bước ra,

vẻ nem nép.

Ánh mắt của Ôn Nhan Khanh thoáng một chút thay đổi.

- Quả nhiên là ông - Anh nói.

Tô Hòa lại tiếp đi từ đầu này tới đầu kia của căn phòng, rồi lại đi từ đầu kia

tới đầu này.

Con Giao Tử đang ngủ, nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên với vẻ cảnh giác, nhìn thấy thái độ của chủ nhân vẫn bồn chồn như cũ, sợ cô lại ve vuốt mình như lúc trước, nên lập tức cụp đuôi nhảy khỏi ghế, trốn vào trong góc nhà.

Tô Hòa thấy đến con mèo cũng không muốn gần mình, càng cảm thấy

buồn bã, bất giác nắm tay lại, đấm xuống đệm ghế:

- Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét! Ôi, ôi, ôi

Đại lừa đảo!

Dám lừa cô xuống gác, lừa cô là có kẻ xấu, lừa cô nấp trong xe

Còn cô, rõ ràng là lúc trước cũng đã không ít lần bị "lỗ vốn", nhưng không

chịu ghi nhớ, để mình tiếp tục rơi vào bẫy một lần nữa.

Điều đáng ghét nhất là: Anh ta vẫn chưa trả lời lấy một từ trước câu hỏi đó

của cô!

Tô Hòa nắm tay lại, nắm tay lại, nắm tay lại, đấm, rồi đấm và đấm. Đúng

lúc đó thì điện thoại di động đổ chuông. Cô mở máy nghe với vẻ uể oải:

- Chuyện gì?

Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi sau đó là tiếng cười ngòn ngọt vang

lên:

- Chị họ, uống phải thuốc pháo à?

Mặc dù dùng từ "ngòn ngọt" để hình dung về giọng nói của cậu thiếu niên

ấy sẽ khiến người ta cảm thấy rất kì cục, nhưng giọng của Diệp Nhất qua điện thoại đúng là rất trong và ngọt ngào, đặc biệt là khi cười, khiến người ta có cảm giác, ở đầu đây bên kia có một còn mèo không có thiện chí.

Tô Hòa càng tức giận:

- Đừng phí lời, gọi điện cho tôi có việc gì?

- Là thế này, em gửi tin nhắn cho Tô Ngu, nhưng hình như cô ấy không để

ý. Chị nhắc cô ấy giúp em với, bảo rằng em có việc muốn gặp cô ấy, bảo cô ấy lên QQ.

À à, lại còn coi mình là cái máy truyền tin nữa cơ đấy!

Tô Hòa bước mấy bước tới phòng của Tô Ngu, nhưng chợt nghĩ đến câu nói

của Tô Ngu lúc ở trong cầu thang máy, nên dừng bước.

Ở đầu dây bên kia, Diệp Nhất lập tức cảm thấy điều khác thường, hỏi:

- Sao thế?

- Diệp Nhất - Tô Hòa hít một hơi thở sâu, cố nén sự nôn nóng - Có một số

điều, tôi biết mình đi quá giới hạn, nhưng vì chú và thím tôi đã giao Tô Ngu

cho tôi, nên tôi phải có trách nhiệm với nó, vì thế tôi không thể không nói.

- Vâng. Chị họ muốn nói chuyện gì cơ?

- Bây giờ là thời điểm rất quan trọng đối với Tiểu Ngu, nó luôn nghĩ rằng

mình đã làm hỏng tương lai của mẹ nên rất áy náy, vì thế một lòng muốn vượt qua người khác, để thím tôi có thể tự hào vì nó. Nó rất muốn tham gia cuộc thi

viên ngọc gì đó, chuyện này cậu cũng đã biết

- Vâng, thì sao ạ?

- Vì thế, tôi hi vọng sẽ không xảy ra chuyện gì khiến nó phân tâm, khiến nó

không vui, giận dữ hay đau lòng

- Khoan đã, chị họ - Diệp Nhất ngắt lời Tô Hòa - Chị nói những chuyện

khác, là có ý gì?

Tiểu Ngu rất trong sáng và cũng rất nhạy cảm, rất dễ bị sốc, dễ sa vào trạng thái nghĩ ngợi, tôi hi vọng cậu không phải là người ném đá làm xao động mặt hồ.

Tô Hòa cố gắng chọn những từ ngữ có ý tứ sâu xa, nhưng Diệp Nhất vừa nghe đã lập tức cười ha hả.

- Cậu cười gì?

- Chị họ, trong sáng, nhạy cảm, dễ bị lừa, tất cả những từ này em thấy

dùng với chị cũng khá phù hợp đó!

Quả quắt thật, cô đang khuyên bảo với ý tốt, ấy thế mà kết quả lại bị cười nhạo thế này.

- Diệp Nhất! Cậu đừng có quá đáng

- Chị họ, Tiểu Ngu cảm thấy bất an à? Buồn à? Ghen à? Bất lực à? Vì sao?

Vì nhìn thấy em hẹn hò với cô gái khác ư?

- Chuyện này

Trong lúc Tô Hòa vẫn đang cố để trả lời rằng có phải hay không, thì Diệp

Nhất đã nói bằng một câu nhẹ bẫng:

- Được rồi. Em biết rồi. Đã làm phiền chị, chào chị.

- Khoan đã, chẳng phải là cậu muốn bảo Tiểu Ngu lên QQ sao?

- Bây giờ thì không cần nữa - Diệp Nhất còn cố bồi thêm một câu - Cảm

ơn !

- Khoan đã, cậu cảm ơn vì điều gì - Ở đầu dây bên kia, vọng lại tiếng tút t út .

Gì thế nhỉ? Vừa rồi, mình hình như đã nói câu gì đó sai chăng? Có phải là

vì không cẩn thận nên đã để lộ ra bí mật gì đó?

Tô Hòa vò đầu bứt tai một cách phiền muộn, nhìn Tô Ngu vẫn đang tập

trung vẽ ở phòng bên cạnh, đấm ngực thầm nhủ: May quá!

May mà Tiểu Ngu không nghe thấy.

Chiếc di động trên bàn đang rung.

Khó khắn lắm mới thoát được ra khỏi tâm trạng rối loạn, đang định đứng

dậy đi lấy nước uống, Tô Ngu mới nhận ra điện thoại có tin nhắn, thì ra là hai tin nhắn của Diệp Nhất gửi đến từ bao giờ.

Một tin nhắn là: "Chúc mừng, cậu đã được BADNEWS chú ý rồi. Mau lên mạng xem tình hình cuộc thi đi!" - Gửi nửa tiếng trước.

Tin nhắn thứ hai là một hình ảnh, tiêu đề là Thúy cúc của nhà đã nở, thời gian là ba phút trước. Nội dung vẫn giống như mọi khi là ảnh tự chụp bằng

máy điện thoại của Diệp Nhất: Dưới ánh trăng, một đóa hoa cúc xanh vương

một giọt sương đang hé nở. Dưới đóa hoa cúc, đặt một viên đá quý như mọi khi, lần này là viên đá hình tròn màu nâu vàng, với những hoa văn rất đặc biệt tỏa ra một thứ ánh sáng mịn như tơ. Lấy hoa cúc làm nền, viên đá càng trở nên lấp lánh. Nếu cô không nhầm, thì đó là một viên đá mắt hổ.

Ánh mắt Tô Ngu tối lại trong vài giây.

Sau đó, cô đưa tay nhấn vào phím delete.

Hình ảnh tự động biến mất, mẫu tin nhắn bị xóa.

Những tin nhắn của Diệp Nhất đã nhắc nhở cô, cô bèn lên mạng, mở

website chính thức của cuộc thi "Viên ngọc hi vọng", sửng sốt khi phát hiện ra, ở ngay trang đầu là một đoạn viết: "Chủ nhóm lưỡi độc đã thay đổi sự khe khắt vốn có, suy tư và tình cảm. Là khen ngợi? Hay là một kiểu châm biếm khác? Rất nhiều người quan tâm tới tác phẩm Vết thương lòng số 291".

Tô Ngu hồi hộp mở xem nội dung, đường link chuyển thẳng đến trang tác phẩm của cô, đúng là không xem thì không biết, vừa xem đã thấy giật mình:

Phía dưới có hơn ba trăm comment!

Rõ ràng là bắt đầu từ khi có lời bình của BADNEWS.

Tô Ngu di chuột, lướt nhanh một lượt, càng xem càng thấy ngạc nhiên, sự

quan tâm của BD đã là một sự bất ngờ, nhưng điều làm cho người ta kinh ngạc hơn nữa, đó là nội dung những comment bình luận về tác phẩm.

Mặc dù lời khen có rất nhiều, nhưng những lời phê bình cũng nhiều không kém.

"Xì, thế mà cứ tưởng là giỏi giang lắm, hóa ra là kém xa với số XXX!".

"Mọi người xem đây, cuối cùng BD cũng lòi ra bộ mặt thật rồi, hóa ra anh ta

là người của 291!".

"Các người đều là đồ ngu, đừng có coi lời của BD là thánh chỉ được không?

Tác phẩm đó rõ ràng là rất ấu trĩ và thô thiển hoàn toàn là một bức vẽ nhăng

nhít của kẻ mới vào nghề! Tôi vẽ còn đẹp hơn nhiều!".

"Tác phẩm hay hay không thì không biết, nhưng PR thì đã rõ".

"Đúng là một kiểu PR rất tồi".

"Tác giả là ai? Thủ đoạn quá siêu, các bạn ơi, chúng ta cùng nhau đi tìm

đáp án thôi".

"Hay lắm, tiện thể cũng lôi luôn cả nhóm trưởng ra nữa, ha ha!".

"".

Những comment ở phía sau cùng càng lúc càng thậm tệ.

Mặt khuất trong tính cách của đủ loại người đã được thể hiện không chút

giấu giếm qua những comment.

Tô Ngu phải rất cố gắng kiềm chế mình thì mới có thể giữ cho bàn tay cầm chuột không run lên bần bật.

Cô chưa từng gặp chuyện như thế này bao giờ.

Hoặc nói cách khác, cô chưa bao giờ gặp phải kiểu nói ác ý như thế.

Nếu là xoáy vào những thiếu sót của chính tác phẩm thì cũng còn chấp

nhận được, nhưng những comment này rõ ràng là những lời chế nhạo, sỉ nhục nhằm mục đích khác.

Tô Ngu tiếp tục xem những trang sau, có mấy comment còn dùng từ rất thô tục, đến nỗi ban quản trị của trang web cũng phải can thiệp, đóng comment lại và nhắc nhở: "Đề nghị phát ngôn văn minh, lịch sự", nhưng sau đó vẫn xuất hiện những lời nhục mạ còn kinh khủng hơn.

"Không lẽ quản trị của trang web này cũng bị tác giả số 291 mua chuộc rồi? Anh ta là người đã được nội bộ các anh quyết định rồi à?".

"Mọi người nhìn xem, thì ra S.S cũng có trò phán quyết nội bộ, mọi người

đừng bỏ phiếu nữa, dù có bỏ thì cũng chẳng có tác dụng gì, từ đầu chí cuối chỉ là trò lừa đảo lộ liễu!".

"S.S lại chơi trò này rồi! Hồi trước chẳng phải cũng đã tâng bốc Hạ Ly sao? Được một lần lại muốn làm lần nữa, mày tưởng mọi người đều là đồ ngốc chắc?!".

"Này, gác trên nói ra những bí mật về Hạ Ly đi!".

"Rất mong biết sự thật!".

"Xì, Hạ Ly chỉ là một anh chàng trẻ tuổi, nếu hồi ấy không phải dựa vào Quý

V.V và S.S bỏ tiền ra sức tuyên truyền cho anh ta thì làm sao có thể thành danh sau một đêm được".

"Gác trên nói tới Quý V.V, là COO của Quý thị hiện nay phải không?".

"Ồ! Đúng là tin sốt dẻo!!! Thật không thể ngờ lại có những bí mật như vậy!

Tôi cũng đã cảm thấy Hạ Ly có vấn đề, vừa nhìn là đã thấy &*#¥@@!" (giấu c h ữ) .

"Không thể thế được? Chẳng phải Hạ Ly là một người tàn tật sao?".

"Gác trên đúng là ít hiểu đời, tàn tật thì không thể "ấy" được sao? Chưa biết

chừng người ta lại được trời phú cho năng lực phục vụ cho bà giá ấy đến nơi đến chốn, nên mới một bước lên trời như thế chứ!".

"".

Thú thật, xem đến đây, Tô Ngu đã thực sự nổi giận.

Cô nắm chặt tay lại, toàn thân run lên vì giận dữ. Chiếc vòng Thiên sứ mà

Hạ Ly tặng cho đeo ở cổ tay ánh lên lấp lánh, nghĩ đến người dịu dàng ấy, nghĩ tới tài hoa của anh, nghĩ tới đôi mắt trong sáng không nhuốm chút bụi trần của anh, máu nóng trong người cô lại dâng lên. Cô bàn đăng nhập bằng

tài khoản của tác giả tác phẩm số 291, và đáp lại những comment như sau:

"Tôi chính là tác giả của Vết thương lòng. Đúng như tất cả mọi người đã nói, trong nghề thiết kế ngọc tôi chỉ là một người mới. Tôi tham gia cuộc thi này với mục đích rất đơn giản, muốn xem năng lực thực sự của mình đến đâu, và qua cuộc thi để rút ra bài học, kinh nghiệm cho mình. Cho dù thành công hay thất bại, đối với tôi, đều là một cơ hội học tập rất hữu ích. Được sự quan tâm của đại nhân BADNEWS quả là điều bất ngờ, và được sự quan tâm của nhiều người như vậy càng khiến tôi giật mình. Những đánh giá, nhận xét của mọi người đối với tác phẩm của tôi, cho dù là phê bình hay khen ngợi, tôi đều xin nhận. Nhưng để sự việc diễn ra đến mức này, thì đã trở thành một chuyện ầm ỉ thực sự, tôi rất lấy làm tiếc, và cũng rất buồn. Để không kéo những người vô tội vào cuộc và để trả lại sự trong sạch cho cuộc thi này của S.S, tôi quyết

định rút lui khỏi cuộc thi này. Cảm ơn mọi người đã quan tam. Cảm ơn!"

Chỉ cần cô rút lui là được!

Những người ấy sẽ không còn bất cứ lý do và cớ gì để làm tổn thương Hạ

Ly nữa!

Cho dù thế nào thì cô cũng vẫn ổn, dù sao cô cũng chỉ là một con chim mới học bay, vì quá tham lam nên đã tham gia cuộc thi này mà không tự lượng sức, do đó đã kéo theo cả Hạ Ly xuống nước, làm anh bị vây bẩn một cách vô c ớ.

Quá đáng quá! Quá đáng quá!

Hạ Ly không bao giờ là người như vậy! Chỉ cần từng được nhìn thấy tác

phẩm của anh thì đều sẽ nhận thấy được tài hoa siêu việt của anh - thứ tài hoa mà dẫu cho cô có dùng đến mười lần cuộc đời mình cũng không thể linh hoạt và sâu sắc đến vậy, đó là trí tuệ và mẫu mực mà hàng ngàn năm sau vẫn

không lỗi thời! Sao lại có thể chỉ trích là là bán mình mới đổi lại được?

Internet rất quá đáng!

Những cuộc thi gì gì đó đều rất quá đáng!

Tô Ngu vừa khóc vừa nhắn vào phím send, nhìn thấy lời nhắn của mình đã

xuất hiện trong khung biên tập và bắt đầu lên tiếng phản kháng một cách bi tráng bằng những con chữ và màu sắc nổi bật.

Toàn thân cô run lên, cô khóc, ngực bị bóp nghẹt tưởng chừng như ngạt thở đến nơi.

Internet và thế giới của cô đều im ắng như nhau.

Tuy nhiên, trên mạng có một thứ có sức công kích và gây chấn động hơn

hẳn âm thanh, đó chính là - Những Con Chữ.

Lời nói như gươm, như dao.

Một thiếu nữ mười bảy tuổi, không biết rằng mình đã làm sai điều gì - giờ

phút này, cô chỉ muốn đứng lên để bảo vệ thần tượng, bảo vệ đức tin thiêng liêng không thể xâm phạm trong lòng mình.

Thế nên, cuối cùng cô đã nhấn vào phím xóa.

Hai phút sau, trang mạng trống không.

Vết thương lòng đã biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.