Rừng Hổ Phách

Chương 17



Trên thế gian này có một thứ không có cách nào để cự tuyệt được,

Đó là

Thần hộ mệnh!

***

Thời điểm này cũng là lúc Ôn Nhan Khanh và Tô Hòa đến Cục Lương thực

của thành phố E. Bà ngoại Tô Hòa sống trong khu nhà cũ xây từ đầu những năm 80 ở phía sau Cục Lương thực.

Mặc dù trên suốt dọc đường đi cô đã nhiều lần lên tiếng phản đối, nhưng đều bị bỏ ngoài tai. Lúc này thấy đã sắp đến nơi, tuy biết răng không có tác

dụng gì, nhưng cô vẫn cố gắng nói thêm lần nữa:

- Này, anh định vào nhà em thật đấy à? Em phải nói trước để anh biết, nhà bà ngoại em ở trên tầng bảy nhưng không có cầu thang máy, hơn nữa nó lại rất

chật chội nên không thể giữ khách ở lại được đâu đấy. Anh phải tự nghĩ cách

tìm khách sạn mà ngủ thôi. Còn chuyện này nữa, khi gặp mẹ em, nếu bị hỏi vì sao để tóc dài như vậy, thì anh cứ nói là để tưởng nhớ người bà quá cố của mình, thí dụ như bà là người nuôi anh suốt từ nhỏ đến lớn, vì bà luôn mong muốn có một đứa cháu gái, nên xuất phát từ lòng hiếu thảo mà anh để tóc dài như vậy cho bà tết thành bím Tóm lại, anh phải nói thế nào cho mẹ em cảm

động, thì có thể bà sẽ không thấy phản cảm nữa

Trong lúc cô đang lải nhải như vậy thì Ôn Nhan Khanh đã tự đi vào trong một tòa nhà trong khu, rồi thoáng cái đã lên đến tầng bảy. Trái lại vì ít vận động nên Tô Hòa cứ thở hổn hển, mệt muốn đứt hơi.

Ôn Nhan Khanh dừng lại trước cửa căn hộ số 705 đợi cô. Tô Hòa khó khăn lắm mới lên được hết cầu thang, cô vừa gào lên "Em mệt lắm rồi, mệt lắm rồi!", vừa ôm ngực quỳ xuống tấm thảm lau chân trước cửa. Ôn Nhan Khanh lặng lẽ đợi cô mà không hề có hành động gì khác.

Khi tim đã bớt đập dồn, Tô Hòa ngẩng đầu lên nhìn anh với vẻ kinh ngạc:

- Sao anh không gõ cửa?

Ôn Nhan Khanh nhìn cô một cái, bấy giờ mới gõ cửa. Cửa mở ra rất nhanh, một bà cụ tóc bạc trắng đeo cặp kính lão, tay cầm củ hành tây đã bóc vỏ,

ngạc nhiên nhìn anh:

- Cháu tìm ai?

Ôn Nhan Khanh đeo kính nên không sao, nhưng còn Tô Hòa thì lập tức kêu

lên:

- Ôi, ôi, bà ơi, bà đừng có cầm hành tây đi lung tung như thế, làm mắt cháu

cay lắm rồi đây này, á á á

Bà cụ trông thấy cô, vừa mừng vừa ngạc nhiên:

- Ái chà, bé con! Cháu về đấy à! Bà xin lỗi, mắt cháu có sao không? Để bà lau

cho nào

Thấy bàn tay đang cầm hành sắp sửa lai vào mặt mình, Tô Hòa vội ôm mặt

lùi về phía sau:

- Không cần đâu, không cần đâu ạ. Bà cho chúng cháu vào nhà đã nào!

- Ồ, đúng rồi. Vào nhà đi! - Bà cụ quay người nhường lối đi nhưng vẫn quan

sát kĩ Ôn Nhan Khanh một lượt - Bé con, đây là đồng nghiệp của cháu à?

- À, vâng! - Tô Hòa trả lời ậm ừ cho qua.

Bà cụ nhìn Ôn Nhan Khanh với vẻ hiền từ, thể hiện sự xúc động từ trong

tận đáy lòng:

- Cô gái, cháu cao quá!

Tô Hòa phì cười, sau đó nhìn Ôn Nhan Khanh với vẻ dương dương tự đắc, để xem anh ta đối phó thế nào trong tình cảnh khó xử này.

Ôn Nhan Khanh yên lặng vài giây, tháo kính ra, trong mắt anh ta long lanh

những giọt nước mắt, kêu lên một tiếng:

- Bà ngoại.

Bà cụ được một phen hoảng hồn.

Tô Hòa cũng giật nảy mình.

Nhưng sau đó mới là chuyện khiến người ta phải há mồm trợn mắt. Ôn

Nhan Khanh bước lên phía trước một bước, nắm lấy tay bà cụ, nói:

- Bà ngoại, bà giống quá bà đúng là rất giống bà nội cháu, giống quá

- Hả? - Bà cụ không biết phải làm gì, hết nhìn Ôn Nhan Khanh lại quay sang

nhìn Tô Hòa - Bé con, đây là

- Cháu được bà nội nuôi nấng từ bé, bà rất yêu cháu, nhưng cháu biết rằng

thực ra bà luôn mong có một đứa cháu gái. Vì thế lúc nhỏ cháu luôn để tóc dài, sau này bà cháu ốm rồi qua đời, để tưởng nhớ bà nên cháu đã không cắt

tóc nữa

Tô Hòa đứng bên cạnh, con ngươi như muốn bật ra ngoài. Tuy những lời này là cô chỉ cho Ôn Nhan Khanh lúc trước, nhưng cô không ngờ là anh ta lại

sử dụng thật! Thế này đúng là vô liêm sỉ quá rồi!

Trong khi Tô Hòa cứ thầm kêu than trong lòng như vậy thì Ôn Nhan Khanh

vẫn nắm tay bà cụ, nói rất lễ phép:

- Nếu cháu để tóc dài mà gây cho bà ấn tượng không tốt thì cháu thành thật xin lỗi bà. Nhưng thưa bà ngoại, cháu tên là Ôn Nhan Khanh, chữ Nhan trong

nhan sắc, chữ Khanh trong Quan Hán Khanh . Cháu là thầy dạy Tô Ngu, đồng [1]

thời cũng là bạn của Tô Hòa ạ.

[1] Quan Hán Khanh: Nhà viết kịch cổ điển của Trung Quốc đời nhà Nguyên. Do chữ Hán là chữ tượng hình, có nhiều từ đồng âm nhưng tự dạng và ý nghĩa hoàn toàn khác nhau nên khi giới thiệu tên, thường người ta phải giải thích rõ các chữ cấu thành nên tên của mình là dùng chữ nào để tránh nhầm lẫn.

Một người phụ nữ trạc gần năm mươi tuổi từ trong nhà đi ra, ngạc nhiên

hỏi:

- Cậu là thầy giáo của Tiểu Ngu à?

Người phụ nữ ấy đoan trang, khuôn mặt tròn trịa, rất có phúc tướng, đó chẳng phải ai khác mà chính là mẹ của Tô Hòa - bà Đổng Tiểu Thanh.

Lúc này bà cụ cũng đã nghe ra đầu đuôi câu chuyện, thái độ lập tức quay

ngoắt một trăm tám mươi độ:

- Thầy giáo Ôn, mời thầy mau vào nhà, xin mời!

Ôn Nhan Khanh bước vào nhà trong sự chào đón của hai người phụ nữ, trái lại, cô con gái chính hiệu Tô Hòa lại bị lạnh nhạt cho ra rìa.

- Này Đừng có thế chứ?

Trước sự thay đổi ngoài sức tưởng tượng này, Tô Hòa giậm chân thình thịch, miễn cưỡng theo sau họ vào nhà. Lúc này mẹ và bà ngoại đã rót trà, lấy hoa quả mời khách quý. Cô bực bội bước đến ngồi xuống sofa đối diện với Ôn

Nhan Khanh, đằng hắng một tiếng rồi nói:

- Mẹ, con đã về.

- Mẹ biết rồi! - Từ trong bếp vọng ra câu trả lời do quá quen thuộc mà trở thành lạnh nhạt của bà Đổng Tiểu Thanh. Dừng một lát, bà nói thêm - Con đừng có mà ngồi mãi ở đấy như thế, mẹ đang ninh dở nồi canh, vào trông giúp mẹ để mẹ còn bổ cam mời thầy giáo Ôn.

-

Tô Hòa cảm thấy buồn bực. Trái lại, Ôn Nhan Khanh đang ngồi đố diện lại

còn liếc nhìn cô một cái, rồi nói một cách thản nhiên:

- Sao em còn không vào đi?

Tô Hòa nắm chặt tay, cố nhịn! Cô đứng dậy đi vào bếp, trên bếp gas quả

nhiên có nồi canh đang đun, mùi thơm lan tỏa khắp phòng:

- Mẹ, có phải mẹ đang nấu món chim bồ câu hầm sâm Mĩ không? Thơm quá,

cho con nếm thử nhé!

Vừa mới mở vung ra định nếm thì bà Đổng Tiểu Thanh đã bước đến phát

mạnh vào cánh tay cô:

- Nếm gì mà nếm, vẫn còn chưa nấu xong đâu! Cam mẹ bổ xong rồi, mang ra mời khách đi.

-

Tô Hòa tiu nghỉu đón lấy đĩa cam mẹ đưa cho, bước ra khỏi bếp, đặt mạnh xuống bàn trà. Vị khách quý kia đương nhiên không biết đến hai từ "khách

sáo" là gì, sau khi lau sạch tay bằng khăn giấy tiệt trùng mang sẵn theo liền

cầm ngay miếng cam lên ăn.

Tô Hòa trừng trừng nhìn anh ta. Cô tính toán đủ điều nhưng cuối cùng vẫn sót một điểm - Ôn Nhan Khanh có nhãn mác bằng vàng là "thầy giáo của Tô Ngu". Tất cả các bậc phụ huynh trong gia đình này đều giống nhau, đó là dù đối xử với khách có lạnh nhạt đến mấy nhưng hễ cứ nghe nói là thầy cô giáo của con cháu mình là đều trở nên nhiệt tình và tích cực không ai bằng.

Bà ngoại tích cực của cô nhanh chóng bưng ra một ấm trà:

- Thầy giáo Ôn có uống trà không?

- Dạ có ạ! - Ôn Nhan Khanh đặt miếng cam cắn dở xuống đứng dậy đón ấm trà

trong tay bà cụ, cái mũi hơi động đậy, lông mày nhướn lên:

- Ôi, trà Thiết Quan Âm phải không ạ?

- Đúng rồi! Đúng rồi! Ái chà, cậu chỉ ngửi mà đã nhận ra được rồi à? Quý hóa quá, thanh niên thời nay không mấy người hiểu trà được như vậy đâu.

- Cháu không những ngửi biết được đây là trà Thiết Quan Âm mà sờ vào ấm trà cũng biết được bà ngoài là người rất giỏi pha trà. Trà Thiết Quan Âm không giống các loại trà xanh khác, trà xanh thường không thể pha bằng nước sôi, nhưng trà Thiết Quan Âm lá dày và chắc, không pha bằng nước sôi sẽ không ra vị trà. Cái ấm này chắc chắn đã được hâm nóng bằng nước sôi, sau đó lại dùng nước sôi một trăm độ để pha trà.

Mắt bà cụ sáng lên. Vừa nhìn thấy dáng vẻ của bà như vậy, Tô Hòa liền hiểu rằng mọi việc coi như đã xong. Cả đời bà ngoại cô không có sở thích gì ngoài pha trà và tìm hiểu nghệ thuật trà, được Ôn Nhan Khanh về hùa như thế này thì bà chẳng khác nào đã vớ được của quý.

Có điều, cô vẫn còn hi vọng!

Cô nắm chặt tay, mắt nhìn về phía mẹ mình đang ở trong bếp - Mẹ à, mẹ

nhất định phải hăng hái lên, đừng có dễ dàng bị hạ gục như bà nhé!

Bà Đổng Tiểu Thanh rửa một đĩa nho, bê ra đặt trên bàn trà rồi ngồi xuống

cạnh con gái, cười tít mắt hỏi:

- Thầy giáo Ôn là thầy giáo thế nào của Tiểu Ngu vậy?

Tô Hòa trả lời thay:

- Mẹ, người ta là giáo viên trường S.S, hiện giờ là chủ nhiệm lớp Tiểu Ngu đấy.

- Ồ, chính là trường đại học thiết kế ngọc đấy à! - Bà cụ hào hứng nói chen vào - Thầy giáo Ôn, Tiểu Ngu học rất tốt phải không, tuy con bé không nghe thấy gì nhưng ngay từ nhỏ đã có năng khiếu bẩm sinh về vẽ tranh! Hơn nữa nó còn rất hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không để thầy phải xấu hổ đâu.

Ôn Nhan Khanh mỉm cười đáp:

- Vâng ạ, Tiểu Ngu rất có năng khiếu, sau này chắc chắn sẽ làm được việc lớn.

Hừ, rõ ràng vài hôm trước còn nằng nặc đòi đuổi học người ta! - Tô Hòa rủa thầm.

- Thầy giáo Ôn cùng Tô Hòa về đây có việc gì vậy? - Cuối cùng bà Đổng Tiểu Thanh cũng đề cập đến vấn đề then chốt này.

Tô Hòa thầm khen trong lòng, thật không hổ danh là mẹ mình, quả nhiên không chút hồ đó, hỏi một câu trúng tim đen.

Ôn Nhan Khanh liếc nhìn Tô Hòa, sau đó nhếch miệng nở một nụ cười vô

cùng đoan trang, vô cùng thành thật và đương nhiên cũng vô cùng khôi ngô:

- Cháu về là để cầu hôn ạ.

- Phì - Tô Hòa phun hết cả nước trà trong miệng ra ngoài, vừa hay lại trúng vào Ôn Nhan Khanh.

Cụ bà hoảng hồn vội đứng bật dậy, luống cuống lấy khăn mặt lau cho anh:

- Xin lỗi, thầy giáo Ôn không sao chứ? Mau lau đi

Bà Đổng Tiểu Thanh thì giận dữ nhìn Tô Hòa:

- Có ai như con không hả? Thật vô lễ!

- Con - Tô Hòa lại một lần nữa chịu ấm ức.

Còn Ôn Nhan Khanh tuy bị nước trà phun tung tóe khắp người nhưng không chút bối rối mà vẫn thản nhiên ngồi trên sofa, vừa lễ phép từ chối khéo không để bà ngoại Tô Hòa lau nước trà cho mình, vừa đón lấy khăn mặt, cẩn thận lau khô những giọt nước. Sau khi thong thả làm hết những việc này xong, anh gấp khăn mặt lại, để ngay ngắn trên bàn rồi ngẩng lên nhìn thẳng

vào mắt bà Đổng Tiểu Thanh, nói rành rọt từng tiếng:

- Cháu rất yêu con gái bác, vì thế hôm nay cháu đến đây xin bác hãy trao cô ấy cho cháu.

- Hụ hụ hụ hụ hụ - Tô Hòa ho sặc sụa một thôi một hồi.

- Ái chà, bé con, cháu làm sao vậy? - Bà cụ cuống lên bước đến xem Tô Hòa ra sao.

- Bà ngoại, cháu sặc sặc quá, hụ hụ hụ hụ hụ

Trong lúc hai bà cháu đang rối rít thì bà Đổng Tiểu Thanh và Ôn Nhan Khanh lại bình tĩnh ngồi quan sát. Bà Đổng Tiểu Thanh thì đang đánh giá một cách kĩ lưỡng, còn với Ôn Nhan Khanh đang bình tĩnh để bị đánh giá.

Đợi đến khi Tô Hòa khó khăn lắm mới dứt được cơn ho và lấy lại hơi thở

bình thương, Ôn Nhan Khanh mới nói tiếp, hình như là có ý khích lệ cô:

- Có một chuyện cháu vô cùng xin lỗi, nhưng bây giờ cũng đã đến lúc phải thưa với bác rồi. Tô Hòa đang mang trong bụng đứa con của cháu.

Tô Hòa trợn tròn mắt đến mức không còn có thể to hơn được nữa, sau đó

tất thảy trước mắt cô đều tối sầm, cả người ngã đổ vật về phía sau, lúc này cô

thật sự đã ngất đi.

Thế giới trước mắt cô toàn một màu đen kịt. Cô mơ hồ nghe thấy tiếng người nói, hình như là mẹ, hình như là bà, lại hình như là Ôn Nhan Khanh. Họ nói gì cô không nghe rõ. Đầu óc cô quay cuồng, có ai nói cho cô biết vì sao lại quay cuồng như vậy không? Người cô rã rời, không còn chút sức lực nào nữa.

Trong bóng tối mênh mông không biết từ lúc nào bỗng tách ra một luồng sáng, trong ánh sáng trắn có một bóng người chầm chậm lại gần cô.

A, cha ơi!

Cha đấy à? Cha ở trên trời đến thăm con phải không?

Cha nhìn cô bằng cái nhìn hiền từ vô hạn, đôi môi đôn hậu mấp máy, là cha

đang nói đấy.

Nhưng, cha đang nói gì mà con không nghe thấy vậy?

Cha lại gần con một chút, gần thêm chút nữa, lại gần thêm chút nữa đi

cha!

Cha càng lúc càng gần hơn, cuối cùng cô cũng nghe thấy những âm thanh

kia. Cha nói rằng:

- Chúc mừng

Chúc mừng gì cơ chứ?

- Phải chăm sóc đứa bé cho tốt nhé

Khoan đã, đứa bé ư? Đứa bé nào?

Cô còn đang sửng sốt kinh ngạc thì cha đã đẩy một đứa bé vào lòng cô:

- Con sắp làm mẹ rồi, phải chín chắn hơn chút nữa.

Cha! Khoan đã! Sao lại như vậy, sao cô lại sắp làm mẹ được, còn nữa, đứa

bé này là ai?

Cô cúi đầu thở gấp gáp, cùng lúc đó đứa bé cũng ngẩng đầu lên nháy mắt

với cô, gọi cô một tiếng vô cùng ngọt ngào:

- Mẹ

Đôi mắt phượng nhỏ dài tuyệt đẹp, đôi môi hình cánh cung xinh xắn, khuôn

mặt trái xoan to cỡ bàn tay người lớn, và mái tóc dài chấm vai

Đứa bé gọi cô là mẹ này giống hệt một phiên bản thu nhỏ của Ôn Nhan

Khanh!

Tô Hòa cuống quýt kêu thét lên một tiếng kéo dài, sau đó bật ngồi dậy.

Cô đã tỉnh lại.

Thế giới trước mắt lúc đầu còn lờ mờ, sau đó rõ dần

Cô đang ở trong một căn phòng rất đẹp và dễ chịu. Chỉ trong một giây cô

đã nhận định ngay: Đây chắc chắn không phải là nhà bà ngoại rồi! Chiếc giường đệm nước rộng rãi mềm mại nâng đỡ từng bộ phận trên cơ thể, chả trách lúc trước cô cảm thấy toàn thân rã rời không chút sức lực, chiếc đèn bàn trên tủ đầu giường được tạo hình thần tình yêu cầm mũi tên cũng hết sức thơ

mộng và lãng mạn. Đây là đâu?

Đúng lúc cô còn đang mơ hồ chưa tỉnh táo hẳn thì một âm thanh vang lên

ngay bên tai:

- Tỉnh rồi à?

Tô Hòa lập tức quay lại, thấy Ôn Nhan Khanh đang ngồi đọc sách trên sofa ở cách đó hơn ba mét.

Trời ơi! Sao lại là anh ta? Là một đứa con gái ngất đi ở trong nhà mình, lẽ

nào người đầu tiên trông thấy khi tỉnh lại lại không phải là người thân của

mình? Vì sao lai là Ôn Nhan Khanh?

- Mẹ em đâu?

- Mẹ và bà đang ở nhà.

- Đây là đâu?

- Là khách sạn ở cách nhà em năm phút đi bộ.

- Khách sạn? - Tô Hòa cuống quýt - Sao em lại đến đây? Sao bà và mẹ lại cho

phép anh đưa em đến đây được?

- À, là thế này - Ôn Nhan Khanh thủng thẳng trả lời - Em bị ngất đi, thế là đưa ra lời đề nghị "rất cá nhân" đưa em đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói em hơi thiếu máu và thiếu ngủ, phải để em ngủ một giấc thoải mái. Vì ở nhà không đủ giường nên bà và mẹ đồng ý cho em ở đây với anh.

Tô Hòa càng lúc càng cảm thấy không đúng:

- Khoan đã, cái gì gọi là đề nghị "rất cá nhân"?

- Tức là anh cho rằng em tự nhiên ngất đi có thể là do mang thai.

- Cái gì? Em em không mang thai!!! - Tô Hòa lật tung chăn đòi dậy, Ôn Nhan Khanh đặt quyển sách xuống, bước đến vừa dịu dàng vừa khéo léo ép cô trở

lại giường:

- Em cẩn thận đừng làm ảnh hưởng đến thai nhi.

- Anh mang thai thì có! - Tô Hòa giận đến mức chỉ muốn đá chết "kẻ tiểu nhân" này - Chúng ta mới chỉ một lần với nhau, làm sao đã có thể mang thai

được? Chẳng phải là anh đang diễn kịch đấy à!

- Thật vậy sao? - Ôn Nhan Khanh nheo mắt lại.

Trong lòng Tô Hòa run lên, cô bỗng dự cảm có chuyện chẳng lành.

Quả nhiên Ôn Nhan Khanh nhướn lông mày lên cười. Khi không cười trông

anh lạnh như băng, còn khi cười lại vô cùng tinh quái. Nụ cười khiến cô rợn tóc gáy.

- Một lần chưa đủ thì cố gắng thêm lần khác nhé! - Nói rồi anh ta liền bỏ dép trèo lên giường.

Tô Hòa vội ôm chăn thu mình lại phía sau:

- Khoan đã, không phải không phải là em có ý đó! Không được đâu khoan đã cứu - Âm thanh cuối cùng một lần nữa bị chìm lấp trong sự giao hòa của hai đôi môi nồng nàn.

Trong giây phút đó, suy nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu Tô Hòa là - Mẹ,

mẹ không giúp con gì cả

Đến ngày hôm sau, Tô Hòa càng thấm thía sâu sắc rằng mẹ đã chẳng giúp gì mình.

Sáng sớm hôm sau, Ôn Nhan Khanh cứ nằng nặc kéo cô ra khỏi giường. Đôi mắt cô đỏ mọng, cô cảm thấy rất bất bình, dày vò suốt một buổi tối coi như cho qua, nhưng đằng này lại còn không để cho cô ngủ một giấc đã mắt! Còn nữa, ông trời thật không công bằng chút nào! Vì sao cùng trải qua những cảm giác ham muốn như nhau, thế mà trong khi cô thấy mệt mỏi rã rời, thì gã Ôn Nhan Khanh biến thái kia lại tỏ ra sảng khoái hiên ngang thế cơ chứ? Hiên

ngang đâu phải là để dùng vào mấy cái việc này

Trong lúc Tô Hòa còn đang đầy một bụng bất bình thì Ôn Nhan Khanh đã kéo cô ra khỏi khách sạn, khi vừa đến cổng Cục Lương thực thì một chiếc xe tải lớn chạy đến, dừng ở đâu không dừng mà lại dừng ngay trước mặt hai người.

Đang bực tức trong lòng chưa có chỗ nào để trút giận, Tô Hòa thấy thế liền

chống nạnh hét lên:

- Này, các người đừng có cản đường cản lối như vậy chứ! Đây không phải chỗ

để xe!

Cửa xe mở ra, hai người có vẻ là công nhân bốc vác nhảy xuống, đi thẳng

đến trước mặt Ôn Nhan Khanh:

- Thưa ông Ôn, đồ đạc chuyển đến đâu ạ?

- Tòa số 5, đơn nguyên 3, phòng 705.

- Vâng ạ! - Công nhân bốc vác đáp một tiếng rồi đi ra phía sau xe tải, mở cửa.

Sau đó Tô Hòa tròn mắt nhìn chằm chằm từng chiếc, từng chiếc hòm được dỡ xuống, đưa về nhà bà ngoại cô. Cô há mồm trợn mắt.

- Định làm trò gì vậy?

Ôn Nhan Khanh trả lời rất ngắn gọn, chỉ có hai từ nhưng lại khiến cô ngay

lúc đó chỉ muốn chết đi cho xong. Câu trả lời của anh ta là:

- Sính lễ.

Thế là Tô Hòa liền đi theo đám đồ sính lễ dài dằng dặc kia về nhà bà ngoại. Bà và mẹ cô cũng đang ngỡ ngàng nhìn đám công nhân chuyển đồ vào nhà.

Bà Đổng Tiểu Thanh hỏi:

- Những thứ này là?

- Hôm qua cháu đến vội quá không kịp biếu bà và bác chút quà gặp mặt. May mà đã có chuẩn bị từ trước, có điều hàng vừa gửi chuyển đến chậm mất một ngày ạ! - Ôn Nhan Khanh vừa giải thích vừa tiện tay cầm lấy một hộp giấy để lên bàn rồi mở ra - Bà ngoại, cháu biết bà thích trà, đây toàn là những thứ trà

lá cháu dày công gom nhặt. Bà xem đi ạ!

Không đợi anh nói xong, mắt bà cụ đã bắt đầu sáng lên, bà xúc động bảo:

- Chà, đây là trà Tử Quyên vẫn được người ta truyền tụng có phải không?

Nghe nói loại trà này mỗi năm chỉ sản xuất có hai trăm cân thôi! Phải vậy

không? Chà, còn cái này nữa, có phải là Hán Trung Tiên Tiên

- Tiên Hào - Ôn Nhan Khanh ở bên cạnh nhắc.

Bàn tay cầm hộp của bà cụ đã bắt đầu run:

- Đây là loại trà vua của Hán Trung, nghe nói có giá 420 nghìn đồng một cân [2]

cơ đấy!

[2] Trà hạng nhất.

Tô Hòa đứng bên cạnh lập tức trợn tròn mắt - Cái gì? Có một tí trà lá này

mà còn đắt hơn cả một chiếc xe cơ á?

Ôn Nhan Khanh cười bình thản:

- Đó chỉ là giá bán ra thị trường thôi. Chủ doanh nghiệp đó là bạn cháu, mỗi khi có trà mới đều dành cho cháu một ít, vì thế loại trà này cháu có được mà không cần phải tốn mấy công sức. Chỉ có điều mấy loại trà khác thì tương đối khó kiếm, cháu đã thu thập từ rất lâu rồi, vì thế số trà đã thu thập được phải biếu một người trong nghề như bà thì mới không lãng phí.

Tô Hòa ở bên cạnh liên tục lườm nguýt - coi như cô đã hiểu, nào là lạnh lùng, nào là kiêng khem, tất cả những điều đó ở người đàn ông này đều chỉ là cái mẽ bề ngoài, anh ta thực ra chỉ là một kẻ lừa đảo, dùng miệng lưỡi bịp

bợm người ta một cách trắng trợn mà thôi!

Cũng phải công nhận rằng, cái trò nịnh bợ này đúng là thâm hiểm. Bởi vì bà

ngoại cô đã lập tức sập bẫy, mặt mày phấn khởi rạng rỡ, bà bảo:

- Hay lắm, cháu ở lại đây chơi vài ngày, chúng ta phải thử tất cả các loại trà này mới được.

- Vâng ạ!Hồi 17.2

Ôn Nhan Khanh lại quay người bước đến trước một đống hòm chất trong

góc nhà, nói với bà Đổng Tiểu Thanh:

- Thưa bác, cháu nghe nói bác rất thích xem phim. Đây là những bộ phim có từ thời kì Chiến tranh thế giới thứ nhất đến nay, bắt đầu với nhà làm phim Griffith, đã phát hành thành đĩa DVD mà cháu thu thập được, để những lúc

nhàn rỗi ở nhà bác xem cho vui ạ

Tô Hòa không nhịn được nữa nhảy cẫng lên:

- Chà, có thứ hay thế cơ à? Em cũng muốn xem!

Bà Đổng Tiểu Thanh đá vào chân cô:

- Xem gì mà xem, không thấy người ta tặng mẹ à? - Đối với con gái, rõ ràng bà thể hiện vẻ mặt của một dì ghẻ, nhưng lúc quay sang Ôn Nhan Khanh thì lại chuyển sang thái độ vô cùng nhã nhặn - Tiểu Ôn, cảm ơn cháu, cháu thật là

có lòng thơm thảo. Những thứ này khó kiếm lắm đấy!

Tô Hòa ôm cái chân bị mẹ đá, ấm ức làu bàu:

- Rốt cuộc con có phải con để của mẹ hay không mà đá mạnh thế Mà này, anh mang một đống đồ đến nhà em như vậy liệu có định để chỗ cho bà và mẹ em đi lại nữa không vậy? - Trông thấy đồ đạc vẫn tiếp tục được chuyển vào trong nhà, Tô Hòa liền đưa ra câu hỏi hết sức thực tế này.

Kết quả đương nhiên Ôn Nhan Khanh đã có sự chuẩn bị kĩ lưỡng trước khi đến đây, bởi vì cuối cùng anh cũng lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ đưa đến

trước mặt bà Đổng Tiểu Thanh:

- Những thé lúc trước đều chỉ là quà gặp mặt, đây mới là sính lễ của cháu. Xin bác hãy gả con gái cho cháu, cháu nhất định sẽ đối xử thật tốt với cô ấy.

Tô Hòa đỏ bừng mặt, bỗng chốc không nói được lời nào. Bà Đổng Tiểu

Thanh nhận lấy chiếc hộp, tò mò mở ra xem, thì ra là một chiếc chìa khóa.

Tô Hòa chớp mắt, nhìn lại - đúng là một chiếc chìa khóa.

- Đây là chìa khóa căn hộ số 101 thuộc tòa nhà A khối 5 xinh đẹp ở Lệ Cảnh

Hoàng Đô đối diện với Cục Lương thực. Cháu biết bà ngoại tuổi đã cao, không thích vận động nhiều, hơn nữa tất cả hàng xóm cũ đều cư trú ở đây, vì thế cháu đã tìm được một căn hộ tầng một ở Lệ Cảnh, chỉ cách nơi này năm phút đi bộ, như vậy chuyển đến đó cũng có thể coi như là chưa đi khỏi khu vực này. Căn hộ này tuy không lớn nhưng có một phòng trà chan hòa ánh nắng, bên ngoài cửa sổ còn có một rặng quế, ở đó bà ngoại có thể thưởng thức trà một cách thư thái nhất với hương hoa quế và ánh nắng mặt trời ấm ấp. Ngoài ra, căn hộ còn có một phòng khách cách âm, bác có thể mở to âm thanh mà xem phim ở đó. Cháu mong rằng bà và bác sẽ thích nó.

Nói xong những lời này, Ôn Nhan Khanh lại nở một nụ cười hết sức hào phóng.

Ngay lúc này, trong đầu Tô Hòa hiện lên mỗi hai chữ: THÔI, XONG.

Kiểu tấn công bằng tiền một cách vừa chu đáo gần gũi lại vừa cẩn trọng

này quả thật đã đạt đến cấp độ thượng thừa rồi!

Tô Hòa trông thấy nét mặt xúc động của bà ngoại và ánh mắt cảm động của mẹ liền biết rằng tuyến phòng thủ cuối cùng của mình đã bị đánh sập. Mẹ à, một bộ đĩa phim và một căn hộ đã mua đứt mẹ rồi, mẹ đúng là chẳng giúp

đỡ con cái gì cả!

Trong tình cảnh mẹ vợ ngày càng vừa lòng hơn với con rể này, Tô Hòa

bỗng đột ngột đứng dậy nắm lấy tay Ôn Nhan Khanh, nói:

- Anh lại đây, em có chuyện cần nói với anh!

Rồi cô không giải thích gì thêm mà kéo tuột anh ta ra bên ngoài, sau đó theo cầu thang leo lên đến tận tầng trên cùng của tòa nhà.

Ở trên đó có một cái sân thượng nhỏ, thường ngày là chỗ để các cư dân ở đây hóng mát vào buổi tối. Lúc này đang là buổi sáng ngập tràn ánh nắng mặt trời nên không có ai, rất thích hợp để nói chuyện riêng.

Đến nơi, Tô Hòa hất tay Ôn Nhan Khanh ra. Cô nắm chặt hai tay, nhìn anh

ta bằng thái độ vừa cảnh giác lại vừa nghiêm túc:

- Rốt cuộc anh muốn thế nào hả?

- Thế nào ư? - Ôn Nhan Khanh khẽ nhếch đôi lông mày đẹp lên - Anh cho rằng mình thể hiện như vậy là đã đủ thành ý rồi.

- Tặng lễ vật cái gì chứ, như thế gọi là mua chuộc, không phải là thành ý!

- Vậy xin hỏi, thế nào mới là thành ý?

Anh chàng này! Thực ra là ngốc thật hay là giả vờ đây! Tô Hòa giậm chân

thình thịch:

- Này, Ôn biến thái, không phải anh muốn lấy em sao? Người anh muốn lấy là em phải không? Vậy thì những chuyện nịnh nọt người nhà em, tặng quà, sắp xếp cuộc sống sau này cho họ gì gì đó chỉ là thứ yếu - Cuối cùng cô cũng nói đến điểm mấu chốt nhất - Người anh cần phải nịnh nọt nhất chẳng phải là em hay sao? Là em đấy! Chính em mới là người mà anh phải cầu xin đồng ý lấy

anh!

Mọi biểu hiện tình cảm của Ôn Nhan Khanh bỗng chốc biến mất. Anh ta trở về vẻ trầm tĩnh như lúc ban đầu mới gặp nay, điềm tĩnh, bí hiểu khó đoán, lạnh lùng và xa cách. Vừa trông thấy bộ mặt lạnh như băng này Tô Hòa liền

cảm thấy tức giận, vì thế càng không vừa lòng:

- Những người bình thường trước khi kết hôn đều cầu hôn phải không? Đều cầu xin sự đồng ý của người con gái mình muốn lấy phải không? Vì sao anh lại khẳng định rằng em chắc chắn sẽ lấy anh như vậy? Cho dù anh lấy lòng được bà và mẹ em thì cũng chẳng có tác dụng gì. Thôi được, coi như em thừa nhận điều đó cũng có chút tác dụng, nhưng cửa ải cuối cùng vẫn phải là em! Ôn Nhan Khanh, nói cho anh biết - Cô giậm chân thình thịch bước đến, ghé sát mặt nhìn thẳng vào mắt anh ta. Ở khoảng cách gần đến mức hai bên có thể nghe rõ từng hơi thở của nhau đó, cô chống nạnh, nói rành rọt từng tiếng -

Nếu anh không nói câu yêu em thì đừng mơ em lấy anh!

Vì tức giận mà đôi mắt cô ngời sáng, vì kích động mà hai má bừng đỏ, cô

gái đứng trước mặt anh lúc này thậm chí hoàn toàn không thể nói là xinh đẹp, nhưng vẻ tươi tắn sống động ấy, sự chân thực ấy và của cô làm rung động tâm hồn anh.

Ôn Nhan Khanh yên lặng nhìn Tô Hòa một hồi. Đúng vào lúc cô cho rằng anh sẽ vẫn mãi thể hiện sự lạnh lùng như vậy thì anh lại cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng pha chút trầm lắng, trong buổi sáng tươi đẹp đến mức không còn có thể tươi đẹp hơn được nữa, giọng nói ấy nghe như thể tiếng sáo thoảng trong gió từ một nơi nào xa thẳm, mỗi một âm tiết đều vô cùng hoàn mĩ.

- Anh là người rất tẻ nhạt.

- Hả? - Tô Hòa sững sờ.

- Trong suốt hai mươi sáu năm anh sống trên đời này, tất cả những người đã gặp anh đều bảo anh "tẻ nhạt". Anh thích sắp xếp tất cả mọi việc đều phải đâu ra đấy, nếu đã xác định sáng thứ hai phải uống sữa thì anh tuyệt đối sẽ không uống sữa đậu nành, nếu anh chỉ có thể nằm ngủ trên giường của mình

thì cho dù có chiếc giường khác anh cũng nhất quyết nằm trên sofa

Tô Hòa nghe đến đây cuối cùng cũng đã hiểu vì sao hôm đến chung cư của anh, anh lại ngủ trên sofa, đó là vì cô đã chiếm mất chiếc giường thuộc về anh. Cô cũng hiểu vì sao đêm qua anh luôn "làm phiền" cô mà không chịu ngủ, bởi vì đó không phải là giường của anh.

- Đi học, lên lớp, ra trường, sau đó là giảng viên trường S.S. Cuộc đời anh chuẩn xác hệt như một chiếc đồng hồ báo thức đã đặt giờ sẵn, không có điều gì bất ngờ xảy ra, cho đến khi anh gặp được em vào hôm trường S.S tổ chức kì thi tuyển sinh hôm đó.

Tô Hòa bỗng nhiên nghe thấy tiếng trống đập thình thịch, sau đó nhận ra đấy là tiếng đập của trái tim mình.

- Em là bất ngờ duy nhất trong cuộc đời anh, em đã xuất hiện một cách rất lạ kì, sau đó lần lượt nảy sinh những ràng buộc lẽ ra không nên nảy sinh, mà bất ngờ nhất là khi đối mặt với điều bất ngờ này anh lại cảm thấy rất thú vị. Khi

anh đau đầu tìm cách thoát khỏi sự quấy nhiễu của Happen thì em lại tự động

tìm đến. Thế là đằng sau việc nhờ người điều tra về em, anh đã tự nói với mình rằng "Chính là cô ấy rồi!" - Ánh mắt của Ôn Nhan Khanh không rời Tô Hòa một giây, trong đáy mắt vừa có thấp thoáng sự dịu dàng, sự băn khoăn khó giấu, lại vừa có sự kiên định một cách cố chấp - Bạn gái hờ gì chứ Anh không tìm bạn gái hờ. Đối với anh, nếu có một người con gái đã được gọi là bạn gái của anh thì cô ấy chính là bạn gái đích thực. Vì thế anh đã gọi điện thoại cho em, đã mời em ăn sáng, đã nhường cho em món mì mà em thích ăn, đã nổi nóng khi em hiểu lầm mối quan hệ giữa anh với Tô Ngu Tô Hòa, có thể em không hiểu tình cảm giữa anh và em, nhưng đối với anh, đó là tình cảm chân thật ngay từ lúc mới bắt đầu.

Tô Hòa cảm thấy vô cùng bất ngờ và xúc động, những lời Ôn Nhan Khanh nói ra quả thật quá bất ngờ, bất ngờ đến nỗi cô không thể đưa ra bất kì phản ứng nào. Cô ngây người nhìn anh, còn anh vẫn giữ nguyên ánh mắt nhìn cô như ban nãy. Vì sao trước đây cô lại không nhìn thấy trong ánh mắt bình tĩnh kia ẩn chứa những cơn sóng đang dâng trào, và chất chứa tình cảm đầy thôi

t húc ?

- Anh - Giọng cô run run, bởi vì không tự tin nên không thể nào tin được - Vì

sao lại thích em?

Cô - Một người con gái bình thường, thấp kém.

Còn anh - Một người đàn ông tươi tắn, giỏi giang, tuy có rất nhiều khuyết

điểm nhưng nếu đánh giá bằng con mắt của những người bình thường thì có thể coi đó là một viên kim cương chuẩn mực.

Vì sao một người ưu tú như anh lại thích cô - một người không có gì cả?

Thực ra tình yêu nảy sinh phần lớn thường không có nguyên do, cũng

giống như nếu lúc này hỏi Tô Hòa có yêu Ôn Nhan Khanh không, có lẽ cô sẽ không thể trả lời một cách chính xác được. Nhưng nếu hỏi có phải cô không yêu Ôn Nhan Khanh không, thì cô lại kiên quyết lắc đầu phủ nhận. Có lẽ, không nhất thiết phải đi tìm lí do rõ ràng cho tình yêu này, chỉ có điều, trong thời khắc quan trọng này, cô chỉ muốn anh tự mình nói ra mà thôi.

Hãy khen em đi.

Hãy dùng những lời nói chỉ dành riêng cho em của anh để khen em, khẳng

định em, yêu thương em đi.

Như thế, bất kể là những lời như thế nào đi nữa, chỉ cần được nói ra từ miệng anh, thì cũng đều là những lời đẹp đẽ nhất trên thế gian này.

Cô nhìn anh với đầy trông đợi.

Nhưng Ôn Nhan Khanh lại bất ngờ cúi nhìn xuống, trong giây phút này,

dường như vì mất tự nhiên mà không dám nhìn thẳng vào cô.

Không lẽ vậy?

Để chắc chắn mình không nhìn nhầm, Tô Hòa ghé sát lại xem, đúng lúc đó

Ôn Nhan Khanh cũng ngẩng đầu lên nói rất nhanh:

- Bởi vì em xinh đẹp.

- Gì cơ?

- Ngoài ra còn thông minh, tài hoa.

- Điều này

- Tính cách tốt, giỏi nấu nướng. Lại còn

- Dừng lại! Anh nói dối - Cô không nhịn được nữa, tức giận vung nắm đấm lên, nhưng tay vừa đến trước mặt Ôn Nhan Khanh thì đã bị anh nắm lấy. Chưa kịp rút tay lại thì bỗng thấy lành lạnh ở ngón tay, một vật gì đó vừa lồng ngay vào ngón đeo nhẫn bên tay phải của cô.

Nhìn kĩ thì ra đó là một chiếc nhẫn kim cương.

Chiếc nhẫn vừa khít ngón tay cô.

Đường cong đơn giản, kim cương óng ánh, dường như lời thề có từ nghìn

năm trước - trong giây phút này - hiển hiện ra trước mặt cô.

- Thần hộ mệnh!

Mắt Tô Hòa ngây ra, liền đó xuất hiện vô số trái tim màu hồng. Vật quý giá cô đã trông thấy vô số lần trên quảng cáo, thứ hàng xa xỉ mà cô đã vô số lần cùng đồng nghiệp ngắm nhìn một cách thèm thuồng - chiếc nhẫn kim cương đẹp nhất của trường S.S - lúc này đây đang tỏa sáng lấp lánh trên ngón tay cô. Nắm đấm của Tô Hòa lập tức biến thành vòng tay, cô nhảy lên ôm chầm

lấy cổ anh, ríu rít như chim hót:

- Ôi! Ôn Nhan Khanh! Em nhất định phải lấy anh!

Tia sáng lướt qua trong mắt kính hình bầu dục, Ôn Nhan Khanh nhếch mép lên, cười nham hiểm.

Thế là xong.

Thần hộ mệnh quả nhiên là thứ không người con gái nào có thể từ chối

được

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.