Rừng Hổ Phách

Chương 6



Hồi 6

Giống như vảng mặt trời,

Giống như đõa hoa nở.

Giống nhu lý do em khiến cho đôi mắt tôi không thể mớ.

Những thứ đầu tiên tôi nhìn thấy trong đời.

Đang lấp lánh.

***

Thứ hai, bảy giờ năm mươi lăm phút sáng.

Vừa mới sáng ngày ra trời đã đổ mưa lớn, những giọt mưa to đập vào cửa

kính, mang đến một không khí mát mẻ, trong lành hiếm có giữa mùa hè nóng n ực .

Khi Tô Ngu đến, trong lớp chưa có một ai. Có một cánh cửa sổ đóng không chặt, nước mưa táp vào, làm ướt sũng cả lớp thảm trên sàn nhà. Cô vội đặt cặp sách xuống chạy tới đóng cửa sổ, nhìn thấy bên ngoài có bóng người đang chạy rất nhanh dưới làn mưa, ánh mắt của hai người vô tình gặp nhau, người kia khua tay, như đang muốn nói với cô điều gì đó, nhưng vì mưa rất to, nên cô không nhìn rõ người ấy nói gì.

Người kia liền chạy thẳng tới, bỏ chiếc mũ liền áo của bộ thể thao đang

trùm trên đầu xuống, để lộ khuôn mặt trẻ trung, hỏi:

- Này bạn, lớp của khóa mới năm nay ở đâu vậy?

Tô Ngu đưa tay chỉ vào nơi mình đang đứng, người kia lập tức hiểu ra:

- Là ở đây à? Lucky! - Nói rồi, để tay lên bục cửa sổ, nhún người nhảy vào,

đôi giày ướt đẫm để lại hai vũng nước trên tấm thảm thủ công Ba Tư.

- Ôi, rất xin lỗi. Thực sự không biết làm thế nào, sáng nay ra khỏi cửa quên mất không mang theo ô - Vừa nói, chàng trai vừa cúi người tháo giày ra.

Tô Ngu nghĩ thầm: Định nói dối ai chứ, rõ ràng là mưa bắt đầu từ tối qua, nhìn thấy trời mưa như vậy, có ai lại không mang theo ô? Nhưng vì cô vốn là người từ trước đến nay chưa bao giờ làm cho người khác phải khó xử, nên mặc dù biết rõ người kia nói dối, song vẫn coi như không biết.

Sau khi anh ta tháo giày xong, bèn đi chân trần đến trước bảng, treo đôi

giày lên phía trên, rồi đưa mắt nhìn xung quanh, nói:

- Đúng là thiết kế theo kiểu chỉ được cái hào nhoáng bên ngoài, bàn tròn, là để gần với giáo viên hơn chăng? Đến chỗ treo giày cũng không có, rõ là phong cách mà chi có S.S mới có.

Tô Ngu ngạc nhiên, người này là ai? Sao lại dám phê phán S.S ngay tại đây

vậy?

Anh ta lại đi về phía lọ hoa ở phía cuối lớp học, ngắm nghía một lúc, rồi

quay người về phía Tô Ngu, lè lưỡi:

- Hì, đúng là đồ cổ thật! Quả không hổ là S.S với tài lực hùng hậu.

Nói rồi, anh ta bước tới trước bức tranh sơn dầu bên cạnh cửa, nhìn một

lúc, tiếp tục nói vớí Tô Ngu:

- Chắc chắn đây là tranh do Ôn Nhan Khanh chọn, chỉ có con người biến

thái ấy mới đem bức Vườn nho đỏ treo ở đây. Chắc rằng anh ta muốn nói với [1]

mọi người rằng: Bạn trẻ, cho dù các cô các cậu có tài năng đến đâu, cho dù có sánh được với Vincent Willem Van Gogh đi nữa, nhưng chỉ khi nào có thể bán được tác phẩm của mình khi còn sống thì mới gọi là thành công.

[1] Bức Vườn nho đỏ: Là bức tranh duy nhất của Von Gogh được bán khi ông vẫn còn sống.

Chàng trai ấy có khuôn mặt tròn, trông rất trẻ con, nhưng lại bắt chước

được rất giống vẻ mặt và giọng điệu của Ôn Nhan Khanh. Mặc dù Tô Ngu không nhìn được hết những lời anh ta nói, nhưng chừng ấy cũng đủ khiến cô phải bật cười.

Đúng lúc đó thì cánh cửa lớp học mở ra, Tạ Thanh Hoan ôm chiếc laptop xuất hiện trước, phía sau là Quan Tiểu Đông. Hai người thấy chàng trai lạ và đôi chân trần của anh ta, thì đều lộ vẻ ngạc nhiên.

- Anh là ai? - Tạ Thanh Hoan hỏi trước.

Người lạ cũng nhìn cô ngạc nhiên:

- Cô... cũng là học sinh ở đây à?

Tạ Thanh Hoan chau mày lại, vẻ không vui:

- Tôi hỏi trước cơ mà?

- À, tôi sẽ tự giới thiệu! - Chàng trai lập tức đứng thẳng dậy, vỗ ngực nói

với vẻ trịnh trọng - Tôi tên là Chung Bài Bài, năm nay hai mươi sáu tuổi, chưa kết hôn, chưa có bạn gái, thích những cô gái đẹp tóc dài, chân dài, thắt đáy lưng ong...

Quan Tiểu Đông không nén được phì cười, Tạ Thanh Hoan trừng mắt lên nhìn cậu ta, cậu ta bèn vội đưa tay bịt miệng.

Tạ Thanh Hoan sầm mặt, tiếp tục hỏi:

- Vậy rốt cuộc anh là ai? Sao lại tùy tiện xông vào lớp học của chúng tôi?

Chung Bài Bài giơ ngón trỏ ra lắc lắc:

- No! No! No! Không phải là xông vào. Thực ra, tôi đến để lên lớp cho các

cô cậu theo lời mời của Ôn Nhan Khanh.

- Cái gì? Anh là thầy giáo á? - Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan đồng thanh kêu lên.

- Này, này, các bạn trẻ... - Chung Bài Bài chớp mắt - Đừng thấy tôi đẹp trai thế này mà nghĩ rằng tôi không có năng lực nhé. Tôi đến để dạy các bạn cách phân biệt trọng lượng, màu sắc, độ trong của ngọc và tiêu chuẩn hình dạng khi cắt, hay nói một cách nôm na thì cũng có nghĩa là cách giám định ngọc đấy.

Tô Ngu thầm kêu lên trong lòng: Anh chàng trông nhố nhăng thế này mà lại là giáo viên của S.S sao? Hơn nữa còn là người do Ôn Nhan Khanh mời đến

n ữa c h ứ?

Tạ Thanh Hoan tỏ ra nghiêm túc hẳn, nhướn mày hỏi:

- Thầy dạy chúng tôi môn Giám định ngọc ư? Thầy có bằng FGA, DGA, hay

là GG ? [2]

[2] FGA: Giấy chứng nhận tư cách hội viên do Hiệp hội Đá quý của Anh cấp; DGA là giấy chững nhận tư cách hội viên Kim cương. GG là bằng giám định đá quý do trường đá quý của Mĩ cấp, bao gồm hai loại là bằng giám định kim cương và bằng giám định đá quý

có màu GIA

- Sao cơ? - Lần này thì đến lượt Chung Bài Bài ngây người ra.

- Đừng có nói với tôi là thầy không có bất cứ một giấy chứng nhận nào đấy.

Chẳng phải là thầy là giáo viên dạy giám định ngọc sao?".

Chung Bài Bài gãi đầu:

- Người không có giấy chứng nhận thì không được coi là giáo viên giám

định ngọc sao?

Tạ Thanh Hoan mở chiếc máy tính, gõ lách cách một hồi, rồi xoay màn hình

lại:

- Đây là tất cả giấy chứng nhận FGA mà tôi có, ngay cả loại này mà anh

cũng không có, thế thì dựa vào đâu để làm giáo viên của tôi?

Tô Ngu dồn mắt nhìn, trên chiếc máy tính đó là hình ảnh của một tờ giấy

chứng nhận. Chung Bài Bài cũng nhìn, nhưng mắt nheo lại, nhận xét:

- Đến cả ảnh của giấy chứng nhận ấy mà cũng đẹp thế này...

- Anh! - Tạ Thanh Hoan tức giận đóng máy lại.

Đúng lúc đó thì một người đủng đỉnh đi vào. Tô Ngu nhìn, thì ra là Diệp

Nhất - người luôn luôn đến sau cùng - đã xuất hiện.

- Ồ, vui vẻ quá nhỉ. Thưa quý vị, cuối tuần có gì mới không?

Quan Tiểu Đông vội chấm dứt câu chuyện bằng một vẻ dĩ hòa vi quý:

- Tốt quá rồi, mọi người đều đã đến đủ, thế thì đừng mất thời gian nữa, bắt

đầu vào giờ học được chưa?

Tạ Thanh Hoan vẫn đang định nói một câu gì đó thì Quan Tiểu Đông đã nói:

- Đã là người do thầy Ôn mời thì chắc chắn phải có đủ tư cách

Câu nói ấy rất có hiệu quả. Tuy Tạ Thanh Hoan rất cao ngạo, nhưng lại rất

khâm phục Ôn Nhan Khanh, vì thế nghe Quan Tiểu Đông nói vậy, cô cũng thôi và đi về chỗ ngồi của mình.

Quan Tiểu Đông và Tô Ngu cũng lần lượt ngồi vào chỗ.

Diệp Nhất nhìn đôi chân trần của Chung Bài Bài với vẻ như đang suy nghĩ

điều gì, sau đó đi tới bên cạnh Tô Ngu, đặt một vật gì đó lên bàn cô.

Tô Ngu nhìn, thì ra là chiếc điện thoại cùa cô.

Diẽp Nhất cũng nhìn cô, chớp chớp mắt.

Tô Ngu cầm chiếc điện thoại lên, thấy ảnh nền của màn hình đã được thay

đổi. Lúc trước cô cài đặt ảnh của mẹ, nhưng bây giờ đã được thay bằng hình một bó hoa chuông màu trắng, dưới bó hoa đặt một viên pha lê màu vàng. Rõ ràng đều là những hình ảnh được chụp bằng điện thoại của cô, nhưng lại toát lên những vẻ rất khác nhau.

Tô Ngu ngạc nhiên nhìn về phía Diệp Nhất lúc đó đã ngồi vào v ị trí của mình, Diệp Nhất chụm hai tay lại làm động tác cảm ơn, rồi sau đó chỉ lên bảng.

Đúng lúc đó, Chung Bài Bài đã đứng trên bục giảng, mặt quay xuống lớp

học, nói:

- Chào các bạn, được lên lớp cho các bạn... - Anh c ó ý nhìn về phía Tạ

Thanh Hoan - là điều khiến tôi cảm thấy rất vinh hạnh

Tạ Thanh Hoan nghiến răng:

- Bớt những lời vô ích ấy đi.

- Khoáng vật học kết tinh ư? Hay là Khái luận về đá quý? Dụng cụ giám

định đá quý?... No, ngày nay, những cuốn sách này không dùng đến nữa. Hãy gấp chúng lại và nhìn về phía tôi.

Chung Bài Bài làm động tác tay với vẻ cường điệu, sau khi xác định rằng Tô Ngu cũng đang nhìn mình, anh nhẹ nhàng, từ từ, giống như đang dắt tay

người mới yêu lần đầu, lấy một viên đá từ trong túi ra:

- Ai có thể nói cho mọi người biết, đây là gì? - Anh giơ lên viên đá màu hồng to bằng quả trứng ngỗng.

Tạ Thanh Hoan đáp bằng vẻ lạnh lùng:

- Là đá hồng ngọc nguyên bản, chắc là sản phẩm của Thái Lan.

- Chà, không thẹn là người đẹp, rất có con mắt nhìn. Đây chính là nguyên

bản của đá hồng ngọc Thái Lan, nặng 119 gram. Mọi người có thể nhìn thấy

màu của nó là màu đỏ thẫm, bởi vì nó có màu đen phản chiếu, theo cách gọi

thông thường đó là tiêu quang, vì thế mà nhìn nó thẫm màu hơn thực tế - Sau khi giới thiệu một cách đơn giản xong, Chung Bài Bài đi vào vấn đề chính - Vì thế, việc mà chúng ta phải làm trong bài đầu tiên là: Đối thoại với nó.

Đối thoại? Tô Ngu không hiểu.

Chung Bài Bài mỉm cười:

- Đúng thế, đối thoại. Sờ vào nó, cảm nhận về nó, nghe nó nói. Đá quý có

thể mang tới cho nhà thiết kế rất nhiều cảm giác, vì thế bài hôm nay là "cuộc tiếp xúc thân mật đầu tiên" với ngọc nguyên bản. Đề nghị các bạn hãy thiết kế một tác phẩm cho nó, hãy vẽ ra tất cả những điểm gì mà các bạn cho rằng đẹp nhất của nó".

Tô Ngu nhìn viên đá - những đường gân thô, màu đỏ thẫm, một vật chết lạnh ngắt, thế mà thầy giáo lại yêu cầu mọi người "đối thoại" với nó. Đối thoại

như thế nào đây?

Quan Tiểu Đông bên cạnh bắt đầu lật giở sách. Chung Bài Bài đưa tay đè

lên cuốn sách của cậu ta:

- Cậu làm gì thế?

- Em, em, em chưa được học kiến thức cơ bản về bất cứ phương diện nào

của đá quý, em không hiểu gì về độ bóng của màu, độ trong, hay là công đoạn cắt...

Chung Bài Bài cười:

- V ì t hể cậu cho rằng, cuốn sách này có thể nói cho cậu biết "viên đá

nguyên bản" này có thể làm được gì à?

Quan Tiểu Đông ngây ngưởi ra.

- Đừng có đọc những cuốn sách chết ấy, sách vở cũng chỉ là do những

người đi trước tổng kết ra mà thôi. Nhưng viên đá quý này giờ đang ở trước

mặt cậu, hãy đọc nó bằng trực giác của cậu. Hãy tin tôi, những điều mà nó nói

với cậu chắc chắn sẽ nhiều hơn sách vở đấy! - Giọng của Chung Bài Bài mang một sức mạnh đầy mê hoặc.

Quan Tiểu Đông ngây người nhìn chăm chăm vào viên đá trong tay của

Chung Bài Bài, càng nhìn lại càng thấy căng thẳng, mồ hôi rịn ra trên trán.

Thấy điệu bộ ấy của cậu ta, Chung Bài Bài thở dài vẻ bất lực:

- Ok, ok, cậu căng thăng quá đấy, thà lỏng ra... Nào, người đẹp, cho cô đây

- Nói rồi, Chung Bài Bài đưa viên đá cho Tạ Thanh Hoan.

T ạ Thanh Hoan đón lấy viên đá, đang quan sát, Chung Bài Bài liền tay chống cằm, xoài người xuống bàn của cô rồi nói với giọng rất ngọt ngào - Cô

đã nghe thấy nó nói gì với cô chưa?

Tạ Thanh Hoan ngước mắt nhìn anh.

Chung Bài Bài không hề che giấu vẻ thích thú và si mê trong ánh mắt nhìn

Tạ Thanh Hoan của mình:

- Nó đang nói với cô rằng: Nếu nó có thể trở thành một chiếc nhẫn trên ngón tay của cô, thì nó sẽ rất, rất vinh hạnh...

Đồng tử của Tạ Thanh Hoan thu nhỏ lại, không nói gì mà chỉ từ từ đưa bàn tay phải lên, rồi kéo ống tay áo đang che kín mu bàn tay của mình ra. Lúc đó, mọi người mới nhìn thấy, trên ngón tay trỏ của bàn tay ấy đang đeo một chiếc nhẫn mặt đá hồng ngọc, viên đá rất to, gần như trùm kín cả đốt ngón tay, trong suốt, đỏ tươi.

Cho dù Tô Ngu chưa hiểu lắm về ngọc, thì cũng có thể nhìn thấy viên đá trên chiếc nhẫn của Tạ Thanh Hoan, dù là về độ bóng hay độ trong cũng đều hơn hẳn viên đá nguyên bản kia.

Quả nhiên, Chung Bài Bài, ngượng ngùng đứng thẳng người dậy, đưa tay

sờ mũi, nói:

- Chà, xem ra bây giờ nó chỉ có thể trở thành tác phẩm thiết kế trong giả

tưởng của cô mà thôi, thật đáng tiếc...

Tạ Thanh Hoan nhìn anh với vẻ lạnh lùng, quay người đưa viên đá cho Diệp Nhất.

Diệp Nhất lập tức trao ngay nó cho Tô Ngu, không hề để lại trên tay lấy một giây.

Tô Ngu vội đón lấy, sau khi cầm viên đá, ngẫm nghĩ một lúc, cô cảm thấy nếu mình đã không biết gì thì hãy dùng biện pháp thủ công nhất vậy. Thế là cô lấy thước da ra, bắt đầu đo độ to nhỏ, độ dày của viên đá, rồi vẽ lại hình dạng, và ghi chép lại các số liệu đó vào trong cuốn sổ.

Chung Bài Bài nhẫn nại chờ cô viết xong, sau đó thu viên đá lại, nói:

- Ok, tôi tin rằng mọi người đều đã có những khái niệm ban đầu về viên đá

này. Vậy thì tiếp theo đây, mọi người hãy phát huy trí tưởng tượng của mình, bắt đầu thiết kế đi. Thời gian là ba mươi phút, vẽ được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

Mọi người lập lức bắt tay vào vẽ.

Những giọt nước mưa trên kính cửa chảy ngoằn ngoèo, gợi nên những ý

tưởng sáng tạo đặc biệt của tạo hóa.

Ba mươi phút trôi qua rất nhanh.

Chung Bài Bài ngồi đếm ngón tay một cách vô vị, đột nhiên đứng dậy, nói

một câu:

- Hết giờ.

Ba học sinh đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn về phía anh. Diệp Nhất gõ gõ

xuống mặt bàn của Tô Ngu, cô bèn chậm chạp đặt bút xuống, nhìn về phía giáo viên.

- Nào, để tôi xem mọi người thiết kế như thế nào - Không ngoài dự đoán,

Tạ Thanh Hoan lại là người bị hỏi đầu tiên.

Cô liền xoay máy tính về phía Chung Bài Bài.

- Ồ! - Chung Bài Bài khẽ huýt sáo - Khuyên tai ư?

Rồi anh nhìn vào đôi tai của cô một cách đầy ẩn ý:

- Nếu nó có thể trở thành vật điểm xuyết trên đôi tai cô, thì nó cũng sẽ rất

lấy làm vinh hạnh.

Tạ Thanh Hoan không thèm để ý đến những lời tán tỉnh ấy, lên tiếng:

- Màu của viên đá này không được đẹp lắm, nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện ra có

sự chênh lệch về màu sắc giữa nửa trên với nửa duới của nó, sắc độ đỏ khác nhau. Vì thế, nếu dùng toàn bộ viên đá để thiết kế thành một vật thì sẽ khó mà bán được giá cao. Vì thế, tôi chia nó thành hai phần, tận dụng sự chênh lệch về màu sắc để cắt thành đôi khuyên tai hình quả lê. Tên của đôi khuyên

này là Lưỡng Sinh hoa . [3]

[3] Một loại thực vật sinh trưởng ở hải đảo, hoa của nó rất đẹp. Điều đặc biệt là trên một đài hoa của loại cây này thường có hai bông hoa, quay về hai phía khác nhau.

Từ chỗ của Tô Ngu có thể nhìn thấy trên màn hình máy tính của Tạ Thanh Hoan là hai chiếc khuyên tai đá hồng ngọc, ánh sáng của màn hình được cài đặt ở chế độ tương phản cao nên chúng càng trở nên đẹp long lanh. Đúng như lời của Tạ Thanh Hoan, màu sắc của hai chiếc khuyên ấy không giống nhau, nhưng vì có cái tên Lưỡng Sinh hoa rất đặc biệt, nên bỗng nhiên tác phẩm trở nên thi vị.

Chung Bài Bài vỗ tay:

- Rất lãng mạn! Cái tên này đủ để khiến cho trái tim của rất nhiều cô gái

phải thổn thức.

Tạ Thanh Hoan nhìn lại anh với vẻ khinh khỉnh. Hồi 6.2

Chung Bài Bài lưu luyến rời ánh mắt khỏi khuôn mặt cô, quay sang Quan

Tiểu Đông bên cạnh:

- Thế còn cậu, cậu đã thiết kế gì vậy?

Quan Tiều Đông đỏ bừng mặt, đưa bức vẽ của mình ra với vẻ ngượng

ng ùng .

Chung Bài Bài lại khẽ huýt sáo, rồi giơ bức vẽ ấy về phía các những người còn lại.

Đó là bức vẽ của một chiếc ghim cài áo.

Hòn đá đã được chạm khắc thành một đóa hoa hồng cài áo. Một miếng

vàng 24K được chế tác thành hình cành lá, ôm lấy viên hồng ngọc một cách khéo léo và chắc chắn. Vì các cánh hoa hồng có màu đậm, nhạt khác nhau, nên rất phù hợp với màu sắc và tầng lớp khác nhau của viên đá nguyên bản. Tuy không ẩn chứa ý tứ sâu xa như thiết kế của Tạ Thanh Hoan, nhưng bù lại cách trạm trổ và kết cấu thì lại rất tinh xảo.

Chung Bài Bài hỏi:

- Tên của chiếc ghim là Tuyệt sắc khuynh thành à ? Quả không hổ danh là

học sinh do Ôn Nhan Khanh lựa chọn, cậu cũng rất được đấy.

Quan Tiểu Đông phấn chấn hẳn lên:

- Sao cơ? Thế ạ? Đúng là em vẽ cũng không đến nỗi sao?

- Được quá đi chứ! Kiến thức vẽ mĩ thuật rất tốt, chắc là đã phải học rất

nhiều năm phải không? - Không giống như Ô n Nhan Khanh, Chung Bài Bài không hề tiếc lời khen. Sau khi khen Quan Tiểu Đông xong, anh bèn quay sang Tô Ngu - Nào, để xem tác phẩm của cô em gái này xem...

Tô Ngu hơi căng thẳng chìa bức vẽ của mình ra.

Sau khi xem bức vẽ của cô xong, nụ cười vốn có trên mặt Chung Bài Bài

biến mất, thay vào đó là vẻ đăm chiêu.

Tác phim của Tô Ngu có tên là Nguyên sắc.

Cô đã dùng bút sáp để vẽ một tử cung bị mở ra, trong tử cung lộ ra đôi

chân của hài nhi, xung quanh là những dòng máu chảy.

Độ đậm nhạt màu sắc ở thành tử cung, làn da hồng hào cuả hài nhi, và những vệt máu loang lổ đến nhức mắt tất cả hòa hợp hoàn toàn với màu sắc của hòn đá nguyên bản.

Độ to nhỏ của tác phẩm cũng vừa bằng với hòn đá.

Nếu như tác phẩm của Tạ Thanh Hoan và Quan Tiều Đông cần phải cắt gọt

rất tinh vi, thì tác phẩm của Tô Ngu chỉ cần chạm khắc đơn giản là có thể hoàn thành.

Rất đặc biệt, rất riêng và có sức hút.

Khiến người ta phải kinh sợ, kinh ngạc, và cả thán phục. Chung Bài Bài hỏi

với vẻ nghiêm túc:

- Đây là?

- Đồ, mĩ, nghệ - Tô Ngu trả lời. Rõ ràng đá quý không nhất thiết chỉ để làm

đồ trang sức, nó còn có thể làm thành các vật trưng bày.

Đôi mắt của Chung Bài Bài ánh lên đôi chút ngạc nhiên, rồi lặng lẽ nhìn cô một hồi lâu, không nói rằng không được, cũng không nói rằng được, cuối cùng

anh chỉ nghiêng đầu, rồi chuyển ánh mắt sang phía Diệp Nhất:

- Còn của cậu đâu?

Ánh mắt Tô Ngu cũng lập tức dừng lại trên khuôn mặt của Diệp Nhất, và

bất giác nắm chặt lấy bức vẽ của mình.

Diệp Nhất sẽ thiết kế thành thứ gì đây?

Lần này, Diệp Nhất liệu có lại làm nên chuyện gì khiến tất cả sửng sốt và

vượt lên trên tất thảy mọi người không?

Tô Ngu vừa hồi hộp chờ đợi, vừa muốn được so sánh. Cảm giác ấy thật lạ lùng.

Diệp Nhất vươn người, thu đôi chân nãy giờ vẫn gác trên bàn xuống, mỉm

cười:

- Không có. Tôi không thiết kế.

Chung Bài Bài khom người, đầu vươn đến trước mặt Diệp Nhất:

- Thế nào là không có?

- Đáp án là - Diệp Nhất thò tay móc hòn đá nguyên bán từ trong túi

Chung Bài Bài ra, nhận xét! - Hòn đá này, màu không đẹp, lại nhỏ, cho dù có mài giũa kì công đến đâu, thì bán ra cũng chưa đầy ba ngàn đồng. Phải mất thời gian quý báu và hao phí tế bào não vì một món hàng hạng ba như vậy quả là không đáng giá. Vì thế, tôi không hề nghĩ đến.

Một sự ngạo mạn vô cùng.

Một sự sắc sảo tuyệt đỉnh.

Và lại tạo nên một sự bất ngờ khác.

Tô Ngu ngây người nhìn bàn tay của Diệp Nhất, ngón tay của cậu ta vừa

thon dài vừa rất đẹp, khiến cho hòn đá quý trong tay càng trở nên đẹp hơn, thế mà Diệp Nhất lại bảo đó là món hàng hạng ba. Cô nhìn lại bản thảo bức vẽ của mình, chợt ý thức rất rõ về khoảng cách giữa mình và Diệp Nhất.

Trong lúc cô còn đang căng đầu suy nghĩ xem nên thiết kế thế nào, thì Diệp Nhất đã bắt đầu nghĩ tới chuyện làm thế nào để thu được lợi nhuận lớn nhất. Mà tính toán đến lợi nhuận cũng là một tố chất rất cần thiết của một nhà thiết

kế ngọc hạng nhất.

Cô...

Còn phải học tập bao lâu nữa mới có thể đạt được đến trình độ đó?

Hay nói cách khác...

Vi sao Diệp Nhất lại có thể tiến nhanh đến như vậy?

Lưỡng Sinh hoa hay Tuyệt sắc khuynh thành thì cũng đều chỉ là tác phẩm

của "học sinh" mà thôi. Còn Diệp Nhất, cậu ta chẳng có gì là giống với một học sinh bình thường cả, mà giống một người thầy, không, cậu ta còn vượt lên trên cả tầm của một người thầy...

Trái tim của Tô Ngu cứ đập thình thịch, thình thịch.

Sửng sốt, tự ti, dồn ép, ghen tị... biết bao cảm xúc cứ đan xen vào nhau,

khiến cô thấy tâm trạng của mình lúc này rất phức tạp.

Và phía bên kia, Chung Bài Bài cũng đang lặng lẽ nhìn Diệp Nhất, Diệp Nhất bèn mỉm cười nhìn lại.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy gần nửa phút.

Sau cùng, Chung Bài Bài thu ánh mắt về, đưa tay lấy lại hòn đá từ chỗ Diệp

Nhất, nói:

- Mọi người thật là có con mắt tinh tường! Món hàng hạng ba thì sao? Món hàng hạng ba thì không được mang trên người và thiết kế tử tế ư? Vì thế mới nói S.S... là cái đồ đáng ghét nhất! Hừ! - Nói rồi đứng thẳng người dậy, quay đầu, giận dữ bỏ đi.

Rõ ràng phản ứng ấy của Chung Bài Bài vượt ra ngoài tầm dự đoán của mọi người, vì thề tất cả đều há hốc miệng nhìn nhau.

Nhìn theo bóng dáng của Chung Bài Bài khuất dần phía cuối hành lang,

Quan Tiểu Đông run rẩy nói:

- Toi rồi, thầy giáo giận rồi! Chúng ta... làm thế nào bây giờ?

Diệp Nhất nhún vai:

- Cái gì mà làm thế nào? Tan học sớm chả thích hơn sao. Về thôi... - Nói

xong đang định ra về thì chợt nhìn thấy Ôn Nhan Khanh đang đi từ đầu hành

lang kia tới. Diệp Nhất ngây người ra một lát rồi hỏi Quan Tiểu Đông:

- Hôm nay là thứ năm à?

- Không, hôm nay là thứ hai mà! - Quan Tiểu Đông cũng rất sửng sốt trước

sự xuất hiện của Ôn Nhan Khanh.

Ôn Nhan Khanh cầm một tờ giấy trong tay, đi tới trước mặt mọi người và

nói một câu rất lạnh nhạt:

- Ngồi vào chỗ đi, tôi có điều muốn tuyên bố.

Tất cả lập lức trở về chỗ ngồi của mình. Ôn Nhan Khanh treo tờ giấy ấy lên

trước màn của máy chiếu, Tô Ngu chăm chú nhìn lên, thì ra đó là bản thông báo tuyên truyền về cuộc thi thiết kế ngọc.

Cuộc thi thiết kế ngọc và đá quý có tên là "Viên ngọc hi vọng"

đang mong chờ sự sáng tạo của các bạn với bốn giải thưởng lớn.

Đơn vị tổ chức: SEASON

Thời gian dự thi: từ 1 tháng 9 đến 31 tháng 10

Ngày công bố giải thưởng: 01 tháng 11

Các loại giải thưởng:

1. Một gỉai thưởng ý tưởng sáng tạo; giá trị giải thưởng: 100

nghìn USD.

2. Hai giải nhất; mỗi giải trị giá 30 nghìn USD.

3. Năm giải nhì; mỗi giải trị giá 10 nghìn USD.

4. Mười giải ba; mỗi giải trị giá 3000 USD.

Không có chủ dề, không có giới hạn, ai cũng có thể tham gia. Có

thể, bạn sẽ là viên ngọc hi vọng tiếp theo.

Trên màn hình là hình ảnh bầu trời xanh biêng biếc, những đợt sóng vừa lui ra xa, để lại lớp bọt màu trắng, trông mịn như lớp bơ.

Có một con sò, đang lặng lẽ nằm trên bãi cát vàng óng.

Con sò hé miệng, một luồng ánh sáng nhỏ phát ra từ bên trong.

Sẽ là lớp thịt mềm, hay viên ngọc quý?

Cấu tứ ngắn gọn và khoáng đạt, màu sắc tươi rói và bắt mắt, thêm vào đó

là chút hồi hộp, tất cả tạo nên một cám dỗ rất lớn.

Tô Ngu cảm thấy trái tim mình đang đập rất nhanh - thông tin mà hôm trước San Ni nói với cô, lúc này đã trở thành sự thực.

Tạ Thanh Hoan giơ tay hỏi:

- Thưa thầy, có một cuộc thi như thế thật ạ?

- Đúng thế.

- Hay quá! Em muốn tham gia!

Quan Tiểu Đông cũng khẽ nói:

- Nhiều... tiền quá...

Tạ Thanh Hoan lườm cậu ta một cái:

- Làm ơn thông minh ra một tí đi! Cậu không nhìn thấy nhà tổ chức là ai à?

Là SEASON! Chỉ nghĩ bằng đầu ngón chân thôi cũng biết được rằng tác phẩm đạt giải chắc chắc sẽ trở thành món hàng tung ra thị trường. Với thương hiệu vàng, phương pháp kinh doanh rất hiệu quả của SEASON cùng với hiệu ứng

thị trường lớn, thì tôi sẽ trở thành Hạ Ly thứ hai nổi danh sau một đêm!

Ôn Nhan Khanh nhìn cô, nói bằng giọng lạnh nhạt:

- Cô tự tin như vậy, tôi rất vui, có điều, sở dĩ tôi tới đây thông báo về cuộc

thi này là để nói với các bạn rằng, không ai trong các bạn được phép tham gia.

Tô Ngu thấy lòng trĩu hẳn xuống: Không lẽ cô đã nhìn nhầm? Nhất định là

cô đã nhìn nhầm? Thầy giáo nói không được phép?

Quan Tiểu Đông cũng rất ngạc nhiên, bèn hỏi:

- Vì sao ạ?

- Không có gì là vì sao cả. Học sinh của tôi thì không được phép tham gia

cuộc thi này - Ôn Nhan Khanh sa sầm mặt

- Chà, chà - Diệp Nhất khẽ huýt sáo, còn Tạ Thanh Hoan thì thất vọng ra mặt.

Ôn Nhan Khanh chậm rãi nói:

- Là học sinh của S.S, các bạn có cơ hội để chứng minh khả năng của mình

với SEASON, vì thế không cần phải vội vàng cho một cuộc thi làm gì.

Tạ Thanh Hoan mím môi, ngồi dựa vào thành ghế, xem ra cô đã bị thuyết p hục .

Ôn Nhan Khanh gật đầu vừa lòng:

- Rất tốt. Bây giờ, tan học.

Nói xong, quay người rời khỏi lớp học. Từ nãy đến giờ không nói câu nào,

lúc này Tô Ngu đứng bật dậy và vụt chạy ra ngoài.

Ổn Nhan Khanh nghe tiếng bèn dừng lại.

Tiểu Ngu cũng dừng lại, thở hổn hển, rõ ràng là cô có nhiều điều để nói,

nhưng trong giây phút đứng trước mặt Ôn Nhan Khanh như thế này, tất cả bỗng trở thành những điều cấm kị.

Hành lang sau trận mưa lớn, ánh sáng mờ mờ, tỏ tỏ.

Ánh mắt của Ôn Nhan Khanh vừa xa xôi vừa lạnh lùng.

Tô Ngu nắm chặt bàn tay, bước tới, nói bằng giọng cứng nhắc nhưng

bướng bỉnh:

- Vì, sao, không được, tham gia?

Ôn Nhan Khanh chau mày:

- Lí do, vừa rồi, tôi đã nói rồi.

- Không đúng như vậy.

- Cái gì?

- Không có cái gì là vì sao! Đó, không phải là lí do.

Vẻ mặt của Ôn Nhan Khanh lập tức sa sầm.

- Đối với, một việc, mà luôn ôm ấp, tràn đầy tin tưởng, rất muốn làm, thì,

không có, phần trăm, lí do, từ chối, xác đáng, là không được! - Tuy những lời nói của Tô Ngu không rành mạch và trôi chảy, nhưng đôi bàn tay nắm chặt, đôi má trắng nhợt, đôi mắt đen thẳm của cô, tất cả đều thể hiện sự kiên quyết của cô.

Cô đứng trước mặt Ôn Nhan Khanh, chỉ cao chưa đến vai anh, yếu ớt và

nhỏ bé tới mức tưởng như chỉ cần dùng một bàn tay là có thể ấn cả người cô xuống. Cả dãy hành lang dài, vì có sự tồn tại của một con người như vậy nên cũng trở nên tràn đầy sức mạnh.

Ổn Nhan Khanh hơi nheo mắt lại.

Tô Ngu hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói:

- Xin, thầy, cho em, tham gia! Vì, em, chính là, người, luôn ôm ắp, có một

niềm tin, và đã, chuẩn bị! Em...

Ồn Nhan Khanh đột ngột cắt ngang lời cô:

- Điều gì đã khiến em to gan như vậy, dám nói như thế với tôi? - Dừng một

chút, anh nói thêm - Là vì, chị họ của em ư?

Tô Ngu ngây người ra.

Ôn Nhan Khanh lập tức ý thức được rằng, mình đã nói ra câu không nên

nói, nên lập tức thay đổi thái độ bằng vẻ thâm trầm:

- Trong từ điển của tôi, không có hai từ "ngoại lệ". Nếu em vẫn giữ ý muốn tham gia, vậy thì em hãy thôi học đi.

Tô Ngu mở to đôi mắt. Ôn Nhan Khanh nhắc lại một lần nữa:

- Thôi, học. Nhìn rõ chưa? Tôi nói là: Thôi học.

Tay và chân của Tô Ngu lập tức trở nên lạnh ngắt.

Ôn Nhan Khanh không thèm để ý gì đến cô nữa, quay người bước đi.

Trên hành lang của giảng đường có một dãy cửa sổ, trong những lúc có

nắng thì chúng làm cho cả hành lang bừng sáng, nhưng lúc này, bên ngoài đang mưa, vì thế khiến nơi đây trở nên tối tăm. Bóng đèn trên tường nhấp nháy mấy cái rồi phụt tắt.

Tô Ngu đứng dưới chiếc đèn vừa phụt tắt ấy, cảm thấy thế giới của mình

cũng bị bóng đen bao trùm lên.

Vậy là... vẫn không được sao?

Vì sao học sinh của SEASON không được tham gia cuộc thi của SEASON?

Đúng là rất hoang đường, nhưng tiếc thay, nó lại là quy tắc của nơi này.

Tô Ngu cúi đầu, nhìn xuống đôi bàn tay gầy gò của mình. Đôi bàn tay này

đã cố gắng như vậy, đã miệt mãi học vẽ cũng là vì để được đến gần người ấy hơn một chút. Dường như anh đứng ngay trước mặt, chỉ cách có một bước, nhưng khoảng cách một bước ấy dù thế nào cô cũng vẫn không sao vượt qua được.

Đúng lúc đó, một bàn tay khẽ đập vào vai cô. Diệp Nhất. Cậu ta luôn cười h ớn h ở.

- Ngốc thế, chuyện này mà cũng, làm cậu sốc, đến thế sao?

Trong giờ phút này, nhìn thấy nụ cười vô tư ấy, thật là... chướng mắt! Rõ

ràng là chẳng biết gì, thế mà vẫn cứ làm ra vẻ hiểu mình lắm.

Tâm trạng của cô, một người vô tư lự, khỏe mạnh, lành lặn, không làm gì

ảnh hưởng tới tương lai của mẹ thì làm sao mà có thể hiểu được cơ chứ!

Tô Ngu giận dữ gạt cánh tay đang đặt lên vai cô của Diệp Nhất.

Diệp Nhất lại càng cười tươi hơn:

- Này, giận thật rồi à?

Tô Ngu quay đầu bỏ đi.

Diệp Nhất lập tức bước theo sau.

Tô Ngu không nhìn cậu ta, vì không nhìn cậu ta thì sẽ không cần biết cậu ta

đang nói ra những lời đáng ghét gì. Thực ra, mất khả năng nghe cũng tốt, ít ra thì khi muốn được yên tĩnh chỉ cần nhắm mắt lại là xong.

Đúng lúc cô đang giận dữ nghĩ như vậy, thì điện thoại di động trong lúi áo rung lên, cô đã định cứ mặc kệ, nhưng nghĩ rằng đó có thể là tin nhắn của bố hoặc của chị họ, nên đành lấy nó ra xem.

Là một số máy lạ.

Mở tin nhắn ra, nội dung là:

"Đừng giận. Tôi sẽ nói cho cậu biết một cách giải quyết vấn đề toàn vẹn".

Tô Ngu dừng bước lại. Diệp Nhất đang đứng ở một chỗ cách cô chừng

mười bước và giơ tay ra. Trong tay cậu ta cũng là một chiếc điện thoại.

Tô Ngu đang do dự xem có nên để ý tới cậu ta không, thì tin nhắn thứ hai đã được gửi đến: "Đây là một cách rất hay để vừa có thể tham gia cuộc thi, vừa không phải bỏ học. Cậu không muốn biết sao?".

Không thể phủ nhận, sức cám dỗ của câu nói ấy trong giờ phút này đối với cô, thật khó lòng cưỡng nổi.

Vì thế, Tô Ngu cắn môi dưới, từ từ đi ngược trở lại, rồi dừng lại trước mặt

Diệp Nhất:

- Biện, pháp hay, như thế nào?

- Khi cần đến sự giúp đỡ của tôi thì sao mà cậu ngoan ngoãn thế! - Diệp

Nhất cố ý thở dài. Sắc mặt của Tô Ngu lập tức thay đổi, không lẽ cậu ta chỉ định trêu chọc cô? Diệp Nhất nhận thấy vẻ thay đổi của cô, bèn lập tức nắm lấy tay cô. Tô Ngu rụt lại theo phản ứng. Diệp Nhất lại đưa tay nắm lấy, rồi nói - Yên tâm đi, tôi không ăn thịt cậu đâu.

Lần này Tô Ngu không tránh nữa. Thế là bàn tay cô nằm gọn trong tay Diệp Nhất.

Bàn tay của Diệp Nhất, rất rất ấm.

- Đi theo tôi! - Diệp Nhất nói rồi chạy về phía trước.

Tô Ngu đành phải chạy theo cậu ta.

Hai người chạy tới phía ngoài giảng đường. Tô Ngu đang nghĩ, bên ngoài

trời đang mưa to phải quay lại lớp học lấy ô, thì Diệp Nhất đã dùng sức lôi tuột cô vào trong màn mưa.

Những giọt nước mưa rơi xuống mặt tê tê, lạnh lạnh.

Nước dưới chân bắn tung tóe.

Tô Ngu cúi đầu, cảm thấy trái tim mình bắt đầu đập rất nhanh.

Thình thịch, thình thịch.

Vất vả một hồi mới chạy được tới bến xe bus, vừa hay một chiếc xe chạy

tới, Diệp Nhất kéo cô lên xe, rồi đưa hai đồng tiền xu:

- Chú ơi, cho xuống bến hiệu sách Tân Hoa.

Mười giờ sáng, trong xe rất trống, Tô Ngu nhớ lại cảnh cùng Diệp Nhất đi

xe lần trước, cảm giác như chuyện đó đã xảy ra cách đây hàng thế kỉ.

Hai người ngồi xuống hàng ghế sau, lúc đó Diệp Nhất mới buông tay cô ra, rồi nhìn bộ dạng của Tô Ngu, cậu bất giác bật cười.

Tô Ngu xấu hổ, hỏi:

- Cậu, cười gì?

- Cười vì cậu rất dễ lừa, chỉ cần bịa ra một lý do là có thể lừa được. Sao lại

dễ tin người thế, chẳng may bị kẻ xấu lừa, đem bán đi thì sao?

Tô Ngu ngây người, cậu ta đang nói dối à? Diệp Nhất nhìn điệu bộ nghiêm

túc của cô thì lại cười:

- Được rồi, được rồi, tôi không lừa cậu đâu. Chỉ vì vừa rồi, ở trong trường, nói chuyện không tiện, tai vách mạch rừng mà.

Không lẽ trong trường có camera theo dõi?

- Này, chẳng phải là cậu muốn tham gia cuộc thi đó sao? Chỉ cần giấu tên là

được thôi mà.

- Giấu, tên?

- Ừ, làm như vậy, chỉ cần cậu không nói ra thì chẳng ai biết. Nếu không

được giải thì coi như là một lần thử chơi trò ú tim, còn nếu được giải thì chỉ cần cậu không xuất hiện khi lĩnh thưởng là được.

- Như vậy, là có, ý gì? - Cô vẫn không hiểu.

- Đồ ngốc, cậu không biết dùng danh nghĩa của người khác để tham dự

cuộc thi sao? Ví dụ như bà chị họ thân yêu của cậu. Mình tin rằng chị ấy sẽ không bán đứng cậu đâu.

- Nhưng...

- Sao? - Diệp Nhất đảo mắt - Không lẽ, cậu còn có ý định khác?

Tô Ngu do dự một chút, rồi quyết định nói sự thật:

- Người đạt giải, sẽ trở thành, người phụ việc, cho Hạ Ly. Tôi, muốn làm.

Diệp Nhất "à" một tiếng:

- Thì ra là như vậy...

Tô Ngu nhìn Diệp Nhất với vẻ cầu khẩn:

- Làm, thế nào?

Mái tóc dày của cô bị nước mưa làm ướt dính chặt vào người như một tấm

khăn voan, vừa đen, vừa bóng, càng làm cho nước da trên khuôn mặt vốn đã trắng càng thêm trắng hơn, thêm vào đó là đôi mắt to đen láy, chiếc cằm nhọn... Không thể phủ nhận, cô bé đáng thương này khiến người ta rất khó lòng từ chối.

Khuôn mặt của Diệp Nhất thoáng một vẻ rất đặc biệt, rồi cậu lắc đầu, khẽ cười, vừa như tự chế nhạo, lại vừa như cảm thông.

- Làm, thế nào? - Tô Ngu tiếp tục hỏi.

- Thì nói là viết nhầm tên.

- Sao cơ? Như thế cũng được à?

- Đến lúc đó, cậu kéo chị họ cùng tới trước mặt Hạ Ly, ai biết vẽ, ai là người

thiết kế, sẽ có thể biết ngay được thôi mà.

Diệp Nhất vỗ hai tay vào nhau, vậy là đã quyết định xong vấn đề.

Tô Ngu ngây người nhìn cậu ta.

Con người này... quả đúng là... vừa to gan, liều lĩnh, vừa rất giỏi... như thể,

mọi chuyện trên thế gian này khi tới tay Diệp Nhất đều trở thành rất dễ dàng.

Thực ra, cách mà cậu ta nói cũng không phải là khó nghĩ ra, nhưng khi việc tới nơi, thì không mấy người dám mạo hiểm như vậy. Cuối cùng thì Tô Ngu đã biết, khoảng cách thật sự giữa cô vì Diệp Nhất là gì.

Đó là:

Dũng khí.

Diệp Nhất có dũng khí thách thức với tất cả những phép tắc, quy định

thông thường, còn cô thì chỉ biết tuân theo một cách ngoan ngoãn.

Chỉ riêng điểm khác biệt ấy thôi cũng đã đủ để trở thành khoảng cách khó

mà theo kịp.

Thực sự trong lòng cô có đôi chút cảm giác... rất khó tả.

Rõ ràng từ nhỏ tới lớn đều là No.l, thế mà trong năm nay, lại gặp phải cậu

ta.

Mà điều đáng ghét nhất là, đến một chút hi vọng có thể chiến thắng được cậu ta cũng không có.

Có lẽ, chính vì vậy, vì bản thân không phải là người xuắt sắc nhất như mình vẫn tưởng nên mới không có tư cách làm người phụ việc cho Hạ Ly. Đến cả ông trời cũng làm khó cho cô, để cho thầy Ôn đột ngột quyết định không cho phép học sinh của S.S tham gia.

Tô Ngu ôm lấy cánh tay, khó lòng che giấu được nỗi buồn.

- Này, đừng có nghĩ nhiều quá, - Diệp Nhất đột nhiên đưa tay ra xoa lên

đầu cô - Cứ suy nghĩ hết điều này đến điều khác, con người ta, hễ cứ do dự thì cuối cùng sẽ phát hiện ra rằng, mình chẳng làm được gì. Bạn muốn nắm lấy cơ hội, nhưng lại không muốn mất những thứ đang có. Vậy thì, hãy can đảm lên, thử một lần xem sao. Cùng lắm đến lúc đó, đổ hết mọi chuyện cho chị họ, ví dụ nói, chị ấy cảm thấy cậu rất có tài nhưng lại thiếu niềm tin, nên chị ấy đã giấu cậu, lén đem thiết kế của cậu đi dự thi... Tin tôi đi, chỉ cần không phải là ăn cắp, thì SEASON sẽ không chấp nhất đâu.

Tô Ngu lắc đầu.

Trong đôi mắt của Diệp Nhất chứa đầy câu hỏi.

- Tôi, không phải là, Diệp Nhất, cậu - Tô Ngu nói từng chữ với vẻ vừa

ngưỡng mộ, vừa chán ghét - Vì, tôi, không, thể thua được.

Cô không thể thua được.

Cô không thể quên, ngôn ngữ bàn tay mỗi ngày một thuần thục của mẹ.

Cũng không thể quên chiếc đàn dương cầm bụi phủ mỗi ngày một dày

trong nhà.

Càng không được quên, người cha phải làm việc cả những ngày lễ, tết.

Cha và mẹ đã đem tặng cho cô cả hiện tại và tương lai cuả họ.

Vì thế, cô phải ở lại S.S, và cũng phải trở thành nhà thiết kế giỏi nhất

Không có đường rút, cũng không có vốn, vì thế không thể đem đánh bạc

một cách tùy tiện.

Những lý do mà Diệp Nhất nói, những biện hộ ấy sở dĩ có sức mạnh, bởi vì cậu ta có thể thua.

Còn cô, thì không được phép.

- Tôi, không dược.

Diệp Nhất lặng lẽ nhìn cô chăm chú. Đôi mắt của cậu ta sau lớp kính, trông

như hai viên ngọc màu đen trong màn sương, sự dịu dàng và xót thương lúc này đã che lấp hết vẻ nhạo báng và sắc sảo thường ngày.

Tô Ngu không chịu được cái nhìn chăm chú ấy của Diệp Nhất, liền quyết

định chuyển chủ đề câu chuyện:

- Lần trước, cũng là lúc, đi xe, những người ấy, vì sao, lại đuổi theo cậu?

Diệp Nhất nhướn mày:

- Muốn biết thật à?

- Ừ - Cô vội gật đầu.

- Vì tôi nợ một khoản tiền lớn, bọn họ là người của chủ nợ sai đến.

- Sao cơ? - Tô Ngu sửng sốt.

Ngay sau đó, Diệp Nhất liền cười:

- Lừa cậu thôi.

Tô Ngu thở phào, nỗi lo lắng, hồi hộp tưởng đã gạt đi được thì Diệp Nhất lại

nói:

- Thực ra, có một phụ nữ nhà giàu thèm muốn vẻ đẹp của tôi nên đã sai người tới để bắt tôi đi ăn cơm với bà ta.

Chuyện này... cũng lại là nói dối! Tô Ngu trừng mắt với Diệp Nhất.

Diệp Nhất cười càng có vẻ vui hơn:

- Thôi được, thôi được, nói thật nhé. Thật ra, tôi là một nhân vật quan

trọng đấy, cậu tin rồi chứ?

Tô Ngu mở to mắt.

Diệp Nhất tiến lại gần cô, nói với vẻ bí hiểm:

- Chớ thấy bộ dạng này của tôi mà coi thường, thực ra, tôi là hoàng tử đấy,

gần đây có tin đồn là bọn người xấu đang bám theo tôi, định bắt cóc tôi. Vì thế, để đảm bảo an toàn cho tôi, cha tôi - quốc vương - đã thuê rất nhiều vệ sĩ bảo vệ tôi...

Tô Ngu nói một cách cứng nhắc:

- Cậu là... Mike, hay là Luke?

- Chà, thì ra cậu cũng đã xem Growing Pains rồi à. Đúng thế, tôi là [4]

Leonardo DiCaprio trong phim đó đấy - Diệp Nhất nhướn mày, nháy mắt với cô. Hai người cứ trợn mắt nhìn nhau như thế một lúc, cuối cùng Tô Ngu không

nén được, bèn nở nụ cười.

[4] Crowing Pains: Một bộ phim do Công ty ABC của Mĩ sản xuất . Mike v à Luke là tên của hai nhân vật trong bộ phim đó.

- Được rồi, được rồi, cười là tốt rồi. Thực ra, trên đời này, chẳng có chuyện gì to tát đến thế... - Vừa nói đến đây, chiếc xe bus đột ngột phanh kít lại, cả người Tô Ngu đổ ra ngoài, may mà Diệp Nhất đã nhanh tay ôm cô lại thì mới tránh khỏi tai họa.

Tô Ngu vẫn còn chưa hết hoảng sợ, vừa ngẩng đầu lên nhìn xem có chuyện gì xảy ra thì thấy người lái xe đã ôm đầu gục trên vô lăng, còn hai kẻ mặc áo đen bịt mặt thì đang đi rất nhanh về phía hai người, trong tay bọn họ lăm lăm

khẩu súng!

Tô Ngu chớp mắt, xác định chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm, đúng là

SÚNG thật!

Cô sửng sốt, sợ hãi quay đầu lại, thấy sắc mặt của Diệp Nhất trở nên rất

khó coi, miệng hé mở, nói một câu:

- Shit, chuyện lành chưa tới, chuyện dữ đã tới.

Người đi trước chĩa thẳng nòng súng về phía Diệp Nhất, vì hắn che mặt nên

Tô Ngu không biết hắn đang nói gì, cô đành nhìn Diệp Nhất. Hình như cậu

đang nói:

- Tôi có thể đi theo các anh, nhưng hãy tha cho cô ấy, cô ấy là người vô tội.

Tên mặc áo đen nhìn Tô Ngu một cái, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao.

Diệp Nhất nói:

- Hãy tha cho cô ấy. Cô ấy bị điếc, không nghe thấy gì đâu.

Tên mặc áo đen quay báng súng lại giáng mạnh vào người Diệp Nhất

Diệp Nhất ngã sóng soài ra sàn xe, hai mắt nhắm lại, ngất đi.

Tô Ngu không thể phản ứng gì trước tất cả cảnh tượng hãi hùng ấy, cô chỉ

cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy thẳng từ chân lên và xộc vào ngực. Đúng lúc cô đang run lên bần bật thì tên mặc áo đen kéo cánh tay cô, nhấc lên, đi nhanh mấy bước, sau đó mở cửa xe, ném cô ra ngoài.

Người lái xe cũng bị ném cùng.

Sau đó, chiếc xe bus bấm còi lao đi.

Tô Ngu ngồi đó, cùi tay bị chà trên mặt đất, bắt đầu rớm máu, nhưng tuyệt

nhiên không cảm thấy đau. Đầu óc cô vẫn nghĩ về cảnh tượng hãi hùng lúc trước, cứ nghĩ đến cái miệng mở ra đóng lại nói một câu: "Tha cho cô ấy", là nước mắt cô lại bất giác trào ra.

Thật đáng sợ...

Thật đáng sợ...

Thật đáng sợ...

Dù có nằm mơ cô cũng không thể tượng tượng nổi, sẽ có một ngày mình lại

gặp phải tình cảnh mà chỉ thấy trong chương trình thời sự và trong phim ảnh - tận mắt nhìn thấy cảnh tượng bạn mình bị bọn người xấu bắt đi.

Lúc này, cô chợt nhớ đến lời nói lúc trước của Diệp Nhất:

"Gần đây có tin rằng, có một bọn người xấu đang bám theo tôi, muốn bắt

cóc tôi...".

Không lẽ... đó là sự thật?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.