Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 107: 2000W, đủ phát sáng




“Ninh Hạo ca ca, anh sẽ không để ý nhiều đôi đũa chứ?” Tiếu Lạc đáng thương hề hề nhìn Ninh Hạo.

“Đi cùng nhau.” Ninh Hạo tuy rằng không quá vừa lòng, nhưng cũng không có cách nào trực tiếp cự tuyệt, thản nhiên mở miệng mời.

“Cám ơn Ninh Hạo ca ca.” Tiếu Lạc vui vẻ nói.

“Muốn đi thì nhanh chút!” Tiếu Nhiễm lạnh lùng liếc nhìn Tiếu Lạc một cái, liền đi trước hướng tới tháng máy.

Ninh Hạo nói nhà hàng ăn lẩu cách bệnh viện hơn trăm thước, ba người đi bộ qua đó. Ninh Hạo tưởng cầm tay Tiếu Nhiễm, bị Tiếu Nhiễm né tránh, ngay lúc trong lòng của hắn cảm thấy mất mát thì Tiếu Lạc đột nhiên tiến lên, cầm tay hắn. Ninh Hạo giống như bị cái gì đó làm cho nóng lên, lập tức bỏ tay Tiếu Lạc ra, đi nhanh đuổi theo Tiếu Nhiễm.

“Tiếu Nhiễm, em gái của cậu……..” Ninh Hạo thấp giọng muốn nói cái gì, lại cảm thấy da mặt con gái mỏng, nếu hắn nói ra sẽ khiến đối phương tổn thương, liền ngậm miệng.

“Không nhìn nó là tốt rồi.” Tiếu Nhiễm cười nói.

Con gái của tiểu tam có tư chất làm tiểu tam, nhưng không phải tất cả đàn ông đều thích tiểu tam. Nhìn bộ dạng hận không thể cách Tiếu Lạc một trăm thước của Ninh Hạo, cô liền vụng trộm vui vẻ.

Tiếu Lạc a Tiếu Lạc, cô tính toán tỉ mỉ, kết quả người ta để ý cũng không để ý đến cô.

Tiếu Nhiễm đột nhiên cảm thấy Ninh Hạo là một người con trai rất tuyệt! Biết cự tuyệt người nên cự tuyệt. Có nguyên tắc!

“2000W.” Ninh Hạo than thở một câu.

Nghe được lời nói của Ninh Hạo, Tiếu Nhiễm xì cười rộ lên: “Đủ phát sáng!”

2000W, bóng đèn này cũng quá sáng.

Bởi vậy cũng có thể thấy được Ninh Hạo có bao nhiêu chán ghét Tiếu Lạc.

Nhà hàng lẩu trang trí thực sự ấm áp, có loại phong cách Islam, mỗi gian phòng được ngăn cách bởi kính mờ cùng rèm vài dân tộc, rất tình cảm, vô cùng thích hợp cho đôi tình nhân dùng cơm.

Ninh Hạo cố ý ngồi cách Tiếu Lạc rất xa, nhưng cô ta lại giống như băng dính, dính người.

“Ninh Hạo ca ca, anh có muốn ăn cá hay không?”

“Cô ăn đi. Tôi giống Tiểu Nhiễm thích ăn thịt dê.” Ninh Hạo sau khi cự tuyệt Tiếu Lạc, quay đầu, săn sóc nói với Tiếu Nhiễm, “Muốn ăn cái gì? Tớ gắp cho cậu.”

“Thịt dê, đậu hủ, fan……Tớ đều thích, nhưng mà lại không ăn được nhiều. Làm sao bây giờ?” Vẻ mặt Tiếu Nhiễm thèm nhỏ dãi nhìn thịt dê trong nồi. Đã lâu không ăn lẩu, thời tiết nóng ngở ở trong điều hòa ăn lẩu, thế nhưng thực sảng khoái.

“Vậy mỗi thứ ăn một miếng.” Ninh Hạo dùng chiếc đua công cộng gắp một ít thịt dê, bỏ vào trong bát ở trước mặt Tiếu Nhiễm, rồi lại tiếp tục gắp đồ ăn khác cho cô.

“Lớp trưởng, đủ. Cậu cũng ăn.”

Ninh Hạo tràn ngập nhu tình nhìn Tiếu Nhiễm: “Tớ thích nhìn cậu ăn.”

Tiếu Nhiễm xấu hổ ho khan.

Cô có thể làm bộ không nhìn ra hắn có tình cảm với mình sao?

Chỉ làm bạn học, chỉ làm bạn tốt được không?

“Chị, anh rể khi nào đến đón chị?” Tiếu Lạc đột nhiên dụng tâm kín đáo mở miệng nhắc nhở.

“Có thể rất khuya. Đêm tay anh ấy có xã giao.” Tiếu Nhiễm không quá vui vẻ nhíu mày một chút. Tiếu Lạc có thể câm miệng sao? Hiện tại cô phi thường phản cảm Tiếu Lạc.

“Xã giao a? Chị thế nhưng không đi ăn đại tiệc.” Tiếu Lạc tò mò nhìn Tiếu Nhiễm.

“Chị không thích tham gia chuyện công việc của anh ấy. Tiếu Lạc, không phải em đói bụng sao?” Tiếu Nhiễm bực mình trừng mặt Tiếu Lạc.

Cô ta là đang nhắc nhở cô đã có chồng, đừng trêu chọc Ninh Hạo nữa sao?

Cô và Ninh Hạo không phải là bạn bè mới một hai ngày, bọn họ quen nhau mười lăm năm, cho dù không có tình yêu, cũng có tình bạn, cùng trường học. Bọn họ ăn cơm cùng nhau một bữa có cái gì sao.

Tiếu Lạc “Nga” một tiếng, xấu hổ cúi đầu ăn tiếp thức ăn trong bát.

“Tiếu Nhiễm, nếu Cố tiên sinh có việc cũng đừng để cho hắn tới, một lát tớ đưa cậu.” Ninh Hạo quan tâm nói.

“Không cần. Tớ vừa vặn thử thách tình cảm của anh ấy với tớ một chút.” Tiếu Nhiễm nhìn thoáng qua Tiếu Lạc, lạnh lùng hừ một tiếng.