Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 162: Hương vị son môi



Editor: Quỷ Quỷ

Cố Mạc mang theo Tiếu Nhiễm cùng xuất hiện ở Shangri-La, nhân viên công ty lập tức ngừng nói chuyện nhìn về phía bọn họ. Mọi người vừa quan sát Tiếu Nhiễm vừa thì thầm.

“Người đó là ai vậy? Đeo chiếc nhẫn giống hệt với nhẫn cưới của Cố tổng.”

“Cố tổng nói đi đón vợ, chưa biết chừng đó chính là Cố phu nhân.”

“Cố tổng thực sự đã kết hôn rồi sao?”

“Vợ anh ấy vẫn còn quá nhỏ phải không?”

“Nghe nói mới tròn mười tám.”

….

Cố Mạc cười giới thiệu Tiếu Nhiễm cho tất cả mọi người:”Đây là vợ tôi, Tiếu Nhiễm.”

Tiếu Nhiễm tươi cười ngọt ngào giơ tay lên chào về phía mọi người.

Các nhân viên cao cấp của công ty lần đầu tiên nhìn thấy Tiếu Nhiễm, đều tiến lên chào hỏi cô. Cô không phải không có kinh nghiệm nói chuyện với người lạ, trước kia đã từng thường xuyên tham dự nhiều thể loại tiệc, cho nên cô ứng phó với với đám người chào hỏi rất thoải mái tự nhiên.

Cố Mạc không y thức được rằng mình vẫn đang dùng ánh mắt cưng chiều nhìn Tiếu Nhiễm.

Một nhân viên nữ đi đến trước mặt Cố Mạc, coi Tiếu Nhiễm như không tồn tại, vẻ mặt ái mộ nhìn anh:”Cố tổng, tôi có thể mời anh điệu nhảy này không?”

Cố Mạc xa cách nói:”Xin lỗi. Tôi sẽ nhảy điệu này với vợ tôi.”

“Vậy còn điệu tiếp theo?” Nhân viên nữ kia vẫn chưa từ bỏ mà tiếp tục mời.

Tiếu Nhiễm nhíu mi một chút, bất mãn nhìn cô nhân viên kia. Cô ta không nhìn thấy cô sao? Phụ nữ ở đây đều như vậy sao? Ngang nhiên theo đuổi người đã có vợ trước mặt “chính thất” của người ta.

Cô lập tức khoác cánh tay của Cố Mạc, mười phần khí phách:”Thật ngại quá, toàn bộ thời gian của chồng ôi đêm nay đều dành cho tôi rồi.’’

Nữ nhân viên kia ghen tị nhìn thoáng qua Tiếu Nhiễm, bị ánh sáng của viên kim cương trên tay cô làm cho chói mắt, ngượng ngùng rời đi.

Tiếu Nhiễm hung hăng trừng mắt nhìn Cố Mạc liếc mắt một cái, liền buông anh ra, tiếp tục nói chuyện phiếm với người bên cạnh.

Cố Mạc vô tội cúi người, nói bên tai cô:”Nha đầu, chuyện này không thể trách anh được.”

“Ai bảo anh chỗ nào cũng trêu hoa ghẹo nguyệt?” Tiếu Nhiễm bất mãn hừ một tiếng, lại quay đầu nói chuyện với người bên cạnh.

“Chuyện này muốn trách thì phải trách cha mẹ anh.” Cố Mạc ôm chầm Tiếu Nhiễm, bất đắc dĩ nói. Mấy năm nay phụ nữ xung quanh anh có rất nhiêu, một người anh cũng không để ý. Ngay cả Lynda mà người khác coi như báu vật anh cũng chưa bao giờ động tâm tư, làm sao có thể dây dưa với người phụ nữa nào khác đây?

“Chú, anh đang tự nhận mình đẹp trai sao?” Tiếu Nhiễm chọc cho cười, cô nhón gót chân dùng sức nhéo má Cố Mạc, khẽ cười nói:”Người này da mặt rốt cuộc dày bao nhiêu vậy?”

Cố Mạc vui vẻ cười to:”Không tức giận nữa chứ?”

“Có người yêu chồng của em, có nghĩa là chồng em rất mê người! Em việc gì phải tức giận? Anh là của em, mấy người muốn cướp cũng không được.” Tiếu Nhiễm cười nói.

Cố Mạc năm lấy bàn tay Tiếu Nhiễm, khẽ hôn lên chiếc nhẫn cưới:”Anh là của em.”

Tiếu Nhiễm lập tức giống như ăn phải mật ngọt ngấy chết người. Thấy xung quanh toàn phụ nữ đang bắn ánh mắt ghen tị sang bên này thì lập tức hỏi:”Chú, em đột nhiên phát hiện ra lợi ích của việc em kết hôn với anh chính là làm lá chắn cho anh.”

“Em cuối cùng cung phát hiện ra mục đính anh đưa em đi dự tiệc rồi sao? Coi như không đến nỗi ngốc!” Cố Mạc ra sức nựng hai gò má Tiếu Nhiễm, trêu tức nói.

Tuy rằng anh đã ám chỉ, đeo nhẫn cưới đi rêu rao khắp nơi, nhưng vẫn là không thể ngăn cản các cô gái ái mộ.

“Trôi hết phấn bây giờ!” Tiếu Nhiễm bướng bỉnh kháng nghị.

“Đơn giản hơn một chút cũng tốt.” Cố Mạc cúi đầu, nhiệt tình hôn lên đôi môi màu hồng nhạt của Tiếu Nhiễm. Khi nếm thấy hương bị son môi thì anh bất mãn than thở:”Về sao không được trang điểm nữa!”

“Em cũng không muốn, ai bảo anh ép em?” Tiếu Nhiễm ngả đầu vào ngực Cố Mạc, làm nũng trả lời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.