Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 176: Người nào theo giúp



Editor: Xẩm Xẩm

Một trận chuông điện thoại cắt ngang nụ hôn nồng nhiệt của hai người. Tên đã lên dây khiến Cố Mạc ảo não rủa thầm, ghé vào đầu vai Tiếu Nhiễm kịch liệt thở dốc.

Tiếu Nhiễm lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy là ba gọi, liền đẩy Cố Mạc ra: Ba em!”

“Tiếp!” Cố Mạc oán hận nhả được một chữ ra khỏi kẽ răng.

Hôm nay anh đang hưng phấn, đến chỗ mấu chốt thì bị cắt ngang, còn vài lần tới cũng như thế, anh cần phải nhịn đến hỏng mất.

Tiếu Nhiễm thấy Cố Mạc không có ý muốn buông mình ra, đành phải tiếp điện thoại: “Ba.”

“Bảo bối, đặt vé máy bay ngày nào thế? Ba với dì của con còn chuẩn bị trước.” Tiếu Bằng Trình cười nói.

Nghe được ba nói, Tiếu Nhiễm mới nhớ tới mình đề nghị đi Hải Nam. Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua Cố Mạc, sau đó vô cùng xin lỗi nói với Tiếu Bằng Trình ở đầu dây bên kia: “Ba, Cố Mạc muốn đưa con đi sang Thụy Sĩ trượt tuyết.”

“con gái bảo bối của ba muốn ở bên chồng, không đếm xỉa đến ba nữa rồi.” Tiếu Bằng Trình tiếc nuối thở dài.

“Ba, chờ con từ Thụy Sĩ trở về nhất định sẽ ở bên ba thật nhiều.” Tiếu Nhiễm khẩn trương an ủi Tiếu Bằng Trình.

“Là nên về nhà ở vài ngày. Con không ở nhà, trong lòng ba thấy rất vắng vẻ, nửa đêm vẫn còn thói quen rời giường sang phòng con nhìn một vòng. Nhìn thấy không có ai mới nhớ ra con lập gia đình rồi.” Âm thanh của Tiếu Bằng Trình có chút ngưng đọng.

Nghe được ba nói, Tiếu Nhiễm cũng có chút khổ sở: “Lão già à, ba phải chăm sóc chính mình thật tốt. con trở về sẽ chăm sóc ba.”

Nghe được Tiếu Nhiễm nói, ánh mắt Cố Mạc nắm lại thật chặt, anh phủ đến bên tai cô, hỏi han: “Em muốn anh hay là ba em.”

Tiếu Nhiễm nhanh chóng che điện thợi, nhỏ giọng trả lời: “Đều muốn! Chú à, anh đừng xung đột với ba tôi!”

“Em đi chăm sóc ba, ai theo anh đây?” Cố Mạc mất hứng cắn cổ cô, giống như đang trừng phạt cô.

Đột nhiên Tiếu Nhiễm nở nụ cười: “Chú à, không phải đến ba mà anh cũng ăn dấm chua chứ?”

Cố Mạc chỉ là lạnh lùng hừ một tiếng, không trả lời.

Lúc này, trong di động truyền đến âm thanh của Tiếu Bằng Trình: “Bảo bối, bên cạnh con có người sao?”

Tiếu Nhiễm nhanh chóng trả lời: “Cố Mạc ở đây, ba, hai người muốn đi Hải Nam, con sẽ bảo lớp trưởng đặt vé.”

“Thôi, bảo bối không đi ba cũng không đi nữa.”

“Ba, thực xin lỗi, con trở về nhất định sẽ chăm sóc ba thật tốt.”

Nghe được cô nói, Tiếu Bằng Trình thoải mái cười to: “Được, được, ba bảo dì quét dọn phòng con sạch sẽ, chờ con trở về.”

Tiếu Bằng Trình nói xong, liền cúp điện thoại.

“Trở về có thể, chỉ cho phép ở 1 ngày!” Cố Mạc lạnh lùng nhìn Tiếu Nhiễm, phục vụ quên mình nói. Tiếu Nhiễm có thói quen tỉnh lại, anh một ngày cũng không muốn cho cô về nhà mẹ đẻ, nhất là để chăm sóc Tiếu Bằng Trình khiến cho anh nghiên răng nghiến lợi kia.

“Một ngày sao được? Em đồng ý ba chăm sóc ông ấy.” Tiếu Nhiễm vươn ra mười ngón tay, thật sự nói: “Ít nhất cũng phải ở mười ngày.”

“Một ngày!” Cố Mạc bá đạo ra lệnh, không hề cho đối phương thương lượng.

Tiếu Nhiễm thu tay lại, giơ năm ngón tay nhìn anh: “Năm ngày có được không?”

“Một ngày.”

Tiếu Nhiễm thu hồi hai ngón tay, thương lượng nói: “Ba ngày?”

“Tối đa là ba ngày!” Lúc này Cố Mạc mới nhả ra.

Tiếu Nhiễm nâng mặt anh lên, mổ lên môi anh một cái: “Anh à, yêu chết anh mất!”

Cố Mạc không cho Tiếu Nhiễm cơ hội lùi ra phía sau, lập tức dùng bàn tay to đè lại gáy của cô, hung hăng che lại đôi môi đỏ mọng của cô, tận tình miêu tả từng đường nét.

Ngay lúc dấu tay của anh đặt ở trên đùi cô, điện thoại trong túi quần anh lại đổ chuông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.