Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 185: Chơi vui lắm sao



Editor: Quỷ Quỷ

“Cố Mạc, không chống đỡ nổi thì đáng bị trừng phạt!” Có người bắt đầu trêu chọc Cố Mạc.

Ưng Mẫn lòng chua xót năm chặt hai thay, xoay người đi ra khỏi phòng bao. Bác sĩ Lưu lập tức đuổi theo.

Cánh tay Cố Mạc đột nhiên khom khom, nửa người trên đột nhiên hạ thấp xuống. Tiếu Nhiễm bối rối nhắm mắt lại. Anh như vậy mà một cái hít đất cuối cùng rồi cũng không kham nổi! Anh cố tình làm mất mặt cô trước bao nhiêu người như vậy sao?

Lúc thân thể của Cố Mạc sắp đổ vào người Tiếu Nhiễm thì đột nhiên dừng lại. Anh lại nhanh chóng hoàn thành cái hít đấy cuối cùng, làm cho mọi người thất vọng ánh mắt đổ dồn về phía Tiếu Nhiễm.

“Chúng tôi ân ái rất vui vẻ. Cho nên mới ngượng ngùng không thể biểu diễn trước mặt mọi người.” Cố Mạc nói xong, liền kéo Tiếu Nhiễm, “Mấy người tiếp tục chơi đi, chúng tôi về trước.”

Nói xong, Cố Mạc vòng tay qua thắt lưng Tiếu Nhiễm, kéo theo cô rời đi.

Đi ra khỏi KTV, Tiếu Nhiễm thở phì phì nhéo vào thắt lưng Cố Mạc. Anh vừa hù cô sợ muốn chết! “Chơi vui lắm sao?”

Cố Mạc ngay cả nhăn mặt cũng chả buồn nhăn, chỉ cười cười không nói.

“Tại anh làm em sợ!” Tiếu Nhiễm tiếp tục nhéo thắt lưng Cố Mạc, hung hăng cấu véo cơ bụng rắn chắc của anh.

Cố Mạc bị véo đau tựa vào vai Tiếu Nhiễm, hơi thở ấm nóng phả vào gáy cô:”Nha đầu, anh say mất rồi.”

“Lừa được ai chứ?” Tiếu Nhiễm đẩy Cố Mạc ra, thở phì phò đi về phía chiếc Maybach. Vừa rồi lúc hít đất vẫn còn rất tỉnh táo, làm sao lại say trong chốc lát được? Đàn ông to lớn như vậy, muốn làm nũng cô sao?

Cố Mạc đuổi theo, ôm thắt lưng Tiếu Nhiễm từ phía sau:” Nha đầu, anh thực sự uống nhiều quá. Không tin em ngửi xem, toàn là mùi rượu.

Nói cong anh liền hôn Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm lập tức đưa tay che miệng Cố Mạc tức giận nói:”Về nhà đánh răng súc miệng hai trăm lần rồi mới được hôn em!”

“Em muốn độc chết anh sao?” Cố Mạc kinh ngạc há hốc mồm.

“Bẩn!” Tiếu Nhiễm phụng phịu, oán hận trừng mắt nhìn Cố Mạc.

Nhớ đến cái miệng kia vừa bị người phụ nữ khác hôn, trong bụng cô lại sôi lên.

“Ưng Mẫn rất đúng mực, anh không biết vì sao cô ấy lại đột nhiên hôn anh. Nha đầu, em cũng nhìn thấy anh đẩy cô ấy ra còn gì.” Cố Mạc oan ức chớp chớp mắt.

“Đừng bảo với em là anh không biết cô ta yêu anh.” Tiếu Nhiễm mất hứng hừ một tiếng.

“Anh biết, nhưng anh cho đến bây giờ chưa bao giờ nghĩ sẽ đáp lại.” Cố Mạc nghiêng người nghiêm túc nhìn Tiếu Nhiễm.

“Anh đối với cô ấy không giống như Lynda. Anh cho cô ta cơ hội ôm anh.” Tiếu Nhiễm ghen tị chu mỏ lên, trong lòng cực kỳ không thoải mái. Thái độ của Cố Mạc dành cho Ưng Mẫn không giống những người khác, cô có thể nhìn ra.

“Đó chỉ là cái ôm của một người em gái thôi.” Cố Mạc nghiêm túc giải thích.”Cha cô ấy làm việc dưới quyền của chú anh, chú từng dặn anh phải chăm sóc cho cô ấy rất nhiều lần. Cũng chỉ có vậy thôi.”

“Không chăm sóc đến trên giường đấy chứ?” Tiếu Nhiễm xoay người bất mãn hỏi.

“Không có! Anh thề.” Cố Mạc giơ tay lên trời thề thốt.

“Tôi nhìn cũng không có sai! Anh ước người ta mãi ôm anh không buông tay chứ gì?” Tiếu Nhiễm buồn bực cắn môi. Cô chưa bao giờ coi Lynda là đối thủ, bởi vì Cố Mạc không cần cô ta, nhưng Ưng Mẫn thì khác, Cố Mạc thực sự quan tâm đến cô, vượt qua cả tình bạn bình thường.

“Nếu em nghĩ như vậy anh cũng chẳng biết nói gì hơn.” Cố Mạc buông Tiếu Nhiễm ra lạnh lùng nói. Anh và Ưng Mẫn quen biết nhau cũng sáu bảy năm rồi, nếu phát sinh chuyện gì thì còn phải đợi đến tận bây giờ sao?

Tiếu Nhiễm thấy Cố Mạc lạnh nhạt, trong lòng tức giận, mở cửa xe an vị trên ghế lái phụ.

Cố Mạc nhếch môi một chút, lạnh lùng lên xe, khởi động máy rồi phóng đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.