Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 209: Bom không hẹn giờ



Editor: Xẩm Xẩm

Cố Mạc vừa nhìn thấy cô, lập tức từ trên sofa đứng dậy nghênh đón: “Sao lại thế này?”

“Ngủ không được đủ.” Tiếu Nhiễm nghịch ngợm nói: “Cũng đã đến tám giờ rồi.”

“Vừa lúc cùng ăn cơm.” Chu Cầm lạnh lùng nói.

“Ba mẹ, bà nội, ngại quá, con dậy hơi trễ.” Tiếu Nhiễm hối lỗi nhìn mọi người.

“Không muộn không muộn! Ba con mới vừa tan tầm, khó có được hôm tất cả mọi người đều ở đây.” Bà nội Cố cười ha ha nói.

Tiếu Nhiễm lặng lẽ dựa vào bên tai Cố Mạc hỏi: “Không phải tất cả mọi người đều đợi em chứ?”

“Không, ba họp, vừa trở về?” Cố Mạc ôm eo cô, thấp giọng hỏi: “Ngủ có ngon không?”

“Không tồi.” Tiếu Nhiễm không nói chuyện ác mộng với anh, cười cười với anh.

Cố Mạc hôn một cái lên trán Tiếu Nhiễm, đau lòng nói: “Vậy là tốt rồi.”

Cố Hoài Lễ đạm mạc nhìn thoáng qua con trai và Tiếu Nhiễm, nâng tách trà lên nhấp một ngụm.

“Nha đầu, qua đây!” Bà nội vẫy tay với Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm khẩn trương chạy tới, ngồi xổm trước mặt bà cười nói: “Bà nội, có chuyện gì thế?”

“Uống bát nước an thần này đi.” Bà nội chỉ vào bát cháo trong tay người hầu rồi nói.

“Uhm.” Tiếu Nhiễm nhanh chóng nhận bát cháo, ngồi vào bên cạnh bà nội Cố bắt đầu ăn cháo.

Cố Nhiên đặt chân đến bàn trà, nghiêng người dựa vào ghế sofa kháng nghị: “Bà nội, bà có biết hai chữ bất công viết thế nào không?”

“Không biết.” Bà nội cười cười giống như trẻ con.

“Hôm nay cháu phẫu thuật cũng thiếu chút nữa gặp sự cố, cháu cũng cần an ủi.” Cố Nhiên tiếp tục kháng nghị.

Cố Mạc nhấc Cố Nhiên từ trên ghế sofa lên, lạnh lùng nói: “Em còn ghen với người bệnh nữa, đi bưng thức ăn đi!”

Nghe được Cố Mạc nói, Tiếu Nhiễm và Cố Tương đồng loạt cười.

“Anh hai, anh cũng đừng làm nũng nữa! Trong mắt bà nội hiện giờ chỉ có cháu dâu, có bản lĩnh thì anh cũng mang một người về đi.” Cố Tương trêu chọc nói.

“Muốn làm con dâu thì nhiều lắm,. Đáng tiếc một người anh cũng không thích.” Cố Nhiên đùa nói, rồi chạy đến nhà bếp hỗ trợ.

Cố Mạc cười cười, cũng cùng đi theo vào nhà bếp.

Nếm qua cơm chiều, Chu Cầm ngồi trên ghế sofa, mệt mỏi đấm bả vai.

“Hôm nay lại làm phẫu thuật cả ngày?” Cố Hoài Lễ quan tâm hỏi.

“Uhm, cũng không biết sao toàn bộ đều muốn sinh ngày hôm nay, mổ đến năm người liền.” Chu Cầm có chút oán giận nói.

“Anh bóp giúp em.” Cố Hoài Lễ lập tức đến bên cạnh vợ, bắt đầu vỗ bả vai và sau lưng cho bà.

Tiếu Nhiễm nắm tay Cố Mạc, hâm mộ nhìn cha mẹ chồng. bọn họ năm sáu chục tuổi vẫn ân ái như vậy, thật khiến người khác hâm mộ. Tiếu Nhiễm lặng lẽ nhìn thoáng qua Cố Mạc, không biết anh có thể yêu cô cả đời hay không. Cô thật hy vọng lúc năm sáu chục tuổi, cô còn có thể nắm tay Cố Mạc như vậy.

Cố Mạc nắm tay Tiếu Nhiễm lên lầu, sau khi đóng cửa phòng ngủ, anh đặt tay cô ở trước ngực, thật sự nói: “Nha đầ, không cần hâm mộ ba mẹ, chúng ta cũng sẽ cả đời bên nhau.”

Có sao?

Tiếu Nhiễm không thể tin được.

Cô không yên bất an buông xuống đôi mắt hẹp, trong lòng giống như có cái gai đâm vào.

“Không tin?” Cố Mạc nâng mặt cô lên, thật sự nhìn ánh mắt có chút phiếm hồng của cô.

“Tin!” Tiếu Nhiễm ôm lấy eo của Cố Mạc, vùi mặt vào trong lồng ngực rộng lớn của anh: “Em tin tưởng anh.”

Cô tin tưởng anh muốn đối tốt với cô, nhưng cô không tin vận mệnh.

Cô cảm thấy hạnh phúc của chính mình giống như quả bom không hẹn giờ, không biết khi nào thì một bước nào đó giẫm sai, tiếp theo sẽ là hồn bay phách tán, thi cốt không còn.

Cố Mạc bế cô lên, đi đến giường lớn, đặt cô ở trên giường, dịu dàng hôn cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.