Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 23: Tôi nhất định là điên rồi



“Chú khi dễ người khác!” Tiếu Nhiễm nén lệ lên án. Anh vừa rồi còn rõ ràng dịu dàng, lập tức đã thay đổi, bắt đầu điên cuồng đoạt lấy.

“Tôi nhất định là điên rồi!” Cố Mạc xâm phạm được một lúc thì ngừng, ghé vào trên ngươì Tiếu Nhiễm, vùng vẫy thở hổn hển. Đột nhiên anh buông cô ra, cúi xuống mắt bàn, ánh mắt vùng vẫy nhìn cô.

Tiếu Nhiễm thấy được ánh mắt lạnh lùng của anh, xấu hổ đứng dậy, kéo áo ngủ xuống, cúi đầu đứng trước mặt Cố Mạc, cũng không dám động đậy. Cô sợ chính mình lại kích thích anh....

Cố Mạc giơ tay lên, đột nhiên xoa lên vết hôn ở gáy của cô, ánh mắt phức tạp.

Tiếu Nhiễm bối rối ngẩng đầu, lui về phía sau, lại phát hiện sai mình là bàn ăn, nếu anh thay đổi chủ ý, vốn dĩ cô cũng không thể chạy trốn.

Trong ánh mắt của anh lộ ra đau khổ và bế tắc, khiến cô nhìn mà không hiểu.

“Đi ngủ!” Âm thanh của anh có chút khàn. Nhìn trên người cô nhuộm đầy sắc tình, anh có chút tự trách. Trong ân oán với Tiếu Bằng Trình, Tiếu Nhiễm chỉ là một người bị hại vô tội. Anh vậy mà lại để thù hận đối với Tiếu Bằng Trình đẩy lên người Tiếu Nhiễm, không khống chế được mà làm tổn thương cô.

Tiếu Nhiễm giống như phạm nhân được đặc xã, lập tức níu chặt cổ áo trốn về hướng cầu thang, e sợ ở lâu thêm một chút anh sẽ đổi ý. Có lẽ là cô quá mức bối rối, chân hơi lảo đảo một chút, thân thể liền ngã xuống sàn nhà. Ngay lúc cô cho là mũi của mình sẽ đụng vào cầu thang khi đó, một bàn tay to kéo cô lên đúng lúc.

Quay về ở trong một lồng ngực rộng lớn, lòng của cô mất đi.

Đột nhiên anh ôm lấy cô, đi nhanh lên lầu.

Cả người cô cứng nhắc, nhanh chóng nghe được quy luật hô hấp của anh.

Đi vào phòng ngủ, Cố Mạc đặt Tiếu Nhiễm lên giường, đắp kín chăn cho cô, sau đó nghiêm mặt đi ra ngoài.

“Chú, tôi có thể ngủ ở phòng khách.” Tiếu Nhiễm nắm chặt chăn, nhìn bóng lưng gắng gượng của anh.

Sự xâm nhập của cô đã chiếm lấy không gian của anh, cô cảm thấy chính mình như một tên cường bạo, đoạt phòng của Cố Mạc, lại muốn anh ngủ ở phòng khách, điều này khiến cô rất xấu hổ.

“Khẩn trương đi ngủ. sáng sớm ngày mai đưa em đi nhận giấy chứng nhận kết hôn. Tôi còn vài tài liệu phải xem, cũng đã khuya rồi, không cần chờ tôi.” Cố Mạc nói xong, tiện tay đóng cửa phòng ngủ, biến mất trong tầm mắt của cô.

Ngày mai đi lấy giấy chứng nhận kết hôn?

Đây là anh đang tuyên bố cô chính là nữ chủ nhân của phòng ngủ này, hay là nói cho cô, mặc kệ vì nguyên nhân gì, cô đã là vợ của anh, cho nên cô và anh phải chung một phòng, sẽ không ngủ riêng?

Nghĩ muốn nhức đầu, Tiếu Nhiễm bắt đầu thở dài.

Cố Mạc không cho truyền thông có cơ hội bôi đen mình, cho nên giấy chứng nhận kết hôn là thật.

Suy nghĩ đến chứng nhận kết hôn, bọn họ là vợ chồng chân chính, có thể hợp pháp quan hệ xác thiejt, cô lại bắt đầu thấy bát an.

Không phải cô sợ Cố Mạc, mà là sợ sự đau khổ tê liệt kia.

Cô từ nhỏ đã sợ đau.

Ba bảo vệ vô đến nỗi ngay cả một cú ngã nhỏ cũng đã tính là một chuyện nghiêm trọng.

Cô ôm lấy gối đầu của anh, khe khẽ thở dài.

Ba yêu thương cô như vậy mà cũng đã bán đứng cô đấy thôi?

Về sau, còn có ai yêu thương cô?

Ngẫm lại mà thấy lòng đau xót.

Cố Mạc ngồi trong thư phòng, không yên lòng nhìn đống tài liệu.

Anh nghĩ muốn loại bỏ Tiếu Nhiễm ra khỏi đầu mình, lại phát hiện trên tất cả các tư liệu kia đều hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn động lòng người của cô.

Đây là chuyện chưa từng có qua!

Vẫn như cũ đi, không thể có một người con gái nào có thể tiến vào tầm mắt của anh, làm đảo loạn trái tim anh.

Đột nhiên anh khép lại tài liệu, lấy tay xoa xoa mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.