Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 31: Tâm hỗn loạn



“Không cần nháo!” Cố Mạc nhận được nhẫn, khuôn mặt tựa như núi băng ngàn năm đi lên phía trước, bá đạo đeo lại nhẫn một lần nữa vào trên tay Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm dùng lực rút tay phải ra, một lần nữa lại ném nhẫn cho Cố Mạc: “Tôi không nháo gì cả! Không cần nghĩ tôi là trẻ con! Tôi có đầu óc và biết tôi đang làm gì!”

Anh làm cái gì vậy?

Anh có một người phụ nữ khiến anh nhung nhớ như vậy, lại vẫn kết hôn với cô làm gì?

Nói không chừng lúc anh và cô XXOO, trong đầu anh cũng chỉ suy nghĩ về người phụ nữ kia.

Càng nghĩ càng thấy bực bội, cô nắm lấy gối đầu trên giường của Cố Mạc ném đi: “Ra ngoài! Tôi không muốn gặp anh!”

“Tôi cho em một giờ để bình tĩnh lại!” Cố mạc nhận gối đầu, đặt lại trên giường, gương mặt lạnh lùng đi ra ngoài.

“Tôi rất bình tĩnh! Tôi muốn ly hôn!” Tiếu Nhiễm bất mãn quát.

Nghĩ đến anh trách cứ cô, cô lại càng cảm thấy oan ức.

“Ly hôn.... nghĩ cũng đừng nghĩ!” Cố Mạc nói xong, dùng lực đóng sầm cửa.

Sau khi Cố Mạc rời đi, Tiếu Nhiễm ngồi đến bên giường, tích tụ bực dọc, dùng lực rống lớn một tiếng.

Cô đây là làm sao vậy?

Giống như bà điên!

Chẳng lẽ là chịu kích thích từ người phụ nữ kia rồi hả?

Không thể!

Tiếu Nhiễm không thừa nhận!

Cô mới không để ý đến tình cảm của Cố Mạc dành cho phụ nữ!

Chỉ là cô không chịu nổi oan ức!

Lúc ở nhà, cho tới giờ ba đều theo lệnh cô mà làm, cô muốn hái sao trên trời, ba sẽ đem hết tất cả đèn thủy tinh treo đầy lên trần nhà cho cô hái, cô nói muốn nhảy dù, ba sẽ đặt xuống rất nhiều công việc mang cô đến Dubai một chuyến.

Cố Mạc này, chẳng những không nâng niu sủng ái cô trong lòng bàn tay, còn bởi vì người phụ nữ khác mà hô to gọi nhỏ với cô.

Cô không muốn nán lại ở chỗ này nữa rồi!

Cho dù toàn bộ thế giới đều không cần cô nữa, cô cũng không cần đợi ở bên Cố Mạc để bị anh bắt nạt.

Cô chạy đến phòng để đồ, bắt đầu thu dọn quần áo của mình. Thu hết toàn bộ quần áo vào vali, sau khi xác định đã không còn sót lại gì, cô đeo cặp sách lên lưng, xách vali đi ra cửa.

Mở cửa, nhìn thấy dì Lưu đang đứng ở cửa, vẻ mặt lo lắng.

“Bà nội...” Tiếu Nhiễm mở to đôi mắt mỹ lệ, khóc nức nở nói: “Để cho ba lo lắng hai ngày này rồi. Về sau Nhiễm Nhiễm rảnh sẽ quay lại thăm bà.”

Dì Lưu nhìn thấy vali hành lý trong tay Tiếu Nhiễm, sốt ruột nói: “Cái kia... Nhiễm Nhiễm, tính tình cậu chủ nóng nảy, cháu cũng đừng coi là thật sự nổi nóng! Lại đây, để hành lý xuống, đi với bà nội xuống lầu ăn cơm!”

“No rồi!” Tiếu Nhiễm dỗi nói. Cô nhấc hành lý lên, đi qua quản gia, cật lực xuống lầu.

Cố Mạc ngồi ở trước cửa sổ sát đất trong phòng khách, vẻ mặt khói mù, nhẫn kim cương bị ép đến đau đớn trong lòng bàn tay anh. Anh rất ít khi nổi giận lớn như thế, cho dù khi hợp tác bị người khác cố ý làm khó dễ, anh cũng rất ít khi tức giận, nhưng là hôm nay bởi vì Tiếu Nhiễm nhìn được phần nội tâm bí mật mà anh không muốn cho người khác thấy nhất, cho nên anh rất chật vật, thẹn quá hóa giận.

Anh cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trong tay, nhớ tới vẫn như cũ, trong đầu không tự kìm hãm được xuất hiện trước mặt Tiếu Nhiễm.

Đột nhiên anh phiền toái đấm vào cửa sổ kính một quyền.

Anh vậy mà không nói rõ được cảm giác của mình đối với Tiếu Nhiễm.

“Chú à, cảm ơn sự quan tâm của anh thời gian qua! Hẹn gặp lại! Không! Vĩnh viễn không gặp nữa!” tiếu Nhiễm cong lưng về phía lưng của Cố Mạc, sau đó rất có cốt khí cầm theo vali hành lý đi ra ngoài.

“Đứng lại!” Cố Mạc phẫn nộ quay người, nghiêm nghị quát lên.

Tiếu Nhiễm vốn không nghe anh nói, chỉ là ngừng bước một chút, lại tiếp tục đi ra ngoài, bước chân rất kiên định, một chút cũng không giống như đang giả bộ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.