Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 95: Bà quản gia



Editor: Quỷ Quỷ

Cố Mạc đưa Tiếu Nhiễm lên phòng, vì cô trầm trồ khen ngợi bữa cơm rồi mới rời đi.

Tiếu Nhiễm lấy điện thoại di động ra, dựa vào giường chơi điện tử, phục vụ sẽ mang bữa tối tới.

“Nhiều như vậy?” Tiếu Nhiễm nhìn một bàn đầy món ăn đẹp mắt, không khỏi mỉm cười hạnh phúc. Chú định đem tất cả mỹ thực ngon tuyệt từ Shangrila đến đây sao? Chỗ này năm người ăn mới hết.

Ăn xong bữa tối, cô chạy vào phòng tắm tắm rửa, tắm cho mình hương thơm ngào ngạt, liền mặc áo choàng dài trở lại phòng ngủ.

Cô xem đồng hồ phát hiện giờ đã hơn 9 giờ, Cố Mạc vẫn chưa về. Nghĩ đến anh muốn tiếp đón khách từ Mĩ thì rượu là không thể thiếu được, liền bắt đầu lo lắng.

Cô đến bên giường cầm điện thoại nhắn tin cho anh:”Không được uống nhiều rượu.”

“Em ngủ trước đi. Đừng chờ tôi.” Cố Mạc gần như trả lời ngay lập tức.

“Nghe lời! Uống rượu nhiều sẽ làm tổn thương dạ dày!” Không nghe thấy Cố Mạc nói sẽ uống ít rượu, liền lo lắng dặn dò.

“Đã biết! Thưa bà quản gia!”

“Là người khác tôi chẳng rảnh mà trông nom đâu! Chú cứ mừng thầm đi!” TIếu Nhiễm nói mười phần khách khí.

“Mừng thầm từ lâu rồi. Mau ngủ!”

Nhận được tin nhắn của Cố Mạc, Tiếu Nhiễm không khỏi mỉm cười hạnh phúc. Sự ôn nhu của anh vẫn vá đạo như vậy, nhưng cô một chút cũng không thấy khó chịu, ngược lại còn rất thích sự bá đạo đó.

Hít một hơi, cô nảy ra ý định đi tìm quần áo, phát hiện ra tủ của anh không có âu phục thì chỉ có sơ mi, cô đành phải lấy áo sơ mi thay vào, sau đó nằm xuống giường.

Có lẽ bình thườn phải mười một giờ hơn cô mới làm xong bài tập, hôm nay ngủ sớm như vậy liền thấy không thích hợp, vẫn tròn mắt nhìn trần phòng.

Cô trở mình, lấy cái gối bên cạnh ôm vào lòng.

Không thoải mái.

Lại trở mình, vẫn không ngủ được.

Cô ngồi dậy, cầm lấy di động nhìn ảnh của Cố Mạc thì ngẩn người. một lúc lâu sau, cô rốt cuộc cũng không nhịn được mà lại nhắn tin cho anh:”Chú, không ngủ được. Nhớ chú!”

“Tôi sẽ về nhanh.”

“Ăn nhiều uống ít.” Cô vẫn không quên dặn dò anh.

Tuy rằng cô biết ngồi vào bàn ăn rồi sẽ rất khó từ chối rượu, vẫn dặn anh vài câu.

Cha thường xuyên phải đi xã giao, rất lần uống đến nối không nhớ Đông Tây Nam Bắc, trở nên hồ đò. Cô không muốn Cố Mạc thành ra như vậy.

“Em nói nhiều quá. Bà quản gia!

“Thấy phiền rồi sao?”

Tiếu Nhiễm đọc xong liền vui vẻ cười rộ lên.

Ba chữ “bà quản gia” làm lòng cô ấm áp.

Ngủ không yên, cô liền tiếp tục chơi điện tử. Không biết qua bao nhiêu lâu, cô nghe thấy bên ngoài có tiếng mở khóa, liền nhảy xuống giường chạy đi mở cửa.

“Cố tổng, tôi đỡ anh.” Lynda mở cửa, liền muốn đến dìu Cố Mạc.

Cố Mạc lắc lắc đầu mở cửa ra, lạnh nhạt nói với Lynda:”Cô về đi… Nghỉ ngơi cho tốt…”

“Cố tổng!” Lynda thấy Cố Mạc lảo đảo sắp ngã sấp xuống liền đưa tay đỡ lấy.

Tiếu Nhiễm chạy ra phòng khách, đúng lúc nhìn cơ thể to lớn của Cố Mạc đang dựa vào người Lynda, lập tức đề phòng nhìn Lynda.

Lynda vốn không để Tiếu Nhiễm vào mắt, mốt chút kiêng dè cũng không có.

Tiếu Nhiễm trừng mắt nhìn Lynda đang ôm lấy cánh tay Cố Mạc. Người phụ nữ này có ý gì? Muốn khiêu chiến quyền uy của cô sao?

Nếu cô có thể nhẫn nại thì cô đã không còn là Tiếu Nhiễm!

Cô đi nhanh đến, nhanh chóng đỡ Cố Mạc:”Cảm ơn cô đã đưa chồng tôi về. Cô có thể đi được rồi!”

“Nha đầu?” Cố Mạc nhìn thoáng qua người vừa đỡ mình, liền nhắm mắt lại, thả lỏng áp toàn bộ sức nặng lên người Tiếu Nhiễm.

Lynda không cam lòng, ẩn nhẫn trừng mắt nhìn Tiếu Nhiễm:”Cố tổng uống quá nhiều, cô hãy chăm sóc tốt cho anh ấy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.