Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 96: Lá gan lớn rồi hả?



Editor: Xẩm Xẩm

“Chồng tôi thì tôi sẽ chăm sóc, không nhọc dì lo lắng!” Tiếu Nhiễm kiêu ngạo mà biểu thị công khai chủ quyền của mình.

Xưng hô là dì khiến Lynda kích thích, cô căm giận trừng mắt nhìn Tiếu Nhiễm: “Đừng tưởng rằng trẻ tuổi đã là ưu thế, cùng lắm chỉ là con nhóc!”

Nói xong, Lynda đạp cửa mà đi.

“Chú à, thành thật nói đi, vừa rồi anh có ôm ấp cô ta không?” Tiếu Nhiễm sau khi ném anh đến trên ghế sofa, liền quỳ gối trên chân anh, chất vấn.

“Nha đầu?” Cố Mạc dùng lực mở to mắt, đang nhìn thấy cô ôm mình, liền đem hai cánh tay dài nhốt chặt lấy eo của cô: “Đầu choáng váng quá.”

“Nói mau! Anh ôm cô ta chứ?” Tiếu Nhiễm bị Lynda kích thích. Dáng vẻ người phụ nữ đó không để cô vào trong mắt, còn có một loại hung hãn muốn Cố Mạc trở thành vật sở hữu của cô ta. Ai cho cô ta tự tin như thế?

“Nha đầu, tôi chỉ ôm em hôn em. Em đừng hoảng!” Cố Mạc ghé vào đầu vai của cô, khó chịu nói.

“Anh dám chơi trò mập mờ với thư ký của anh, tôi liền ly hôn với anh!” Tiếu Nhiễm bá đạo nói, cô vĩnh viễn không thể quên được chuyện ba mình ở bên ngoài... sức khỏe của mẹ không tốt, có bệnh tim bẩm sinh, vậy mà ba lại cùng với thư ký của ông là Dương Nguyệt Quyên chơi trò mập mờ, còn sinh ra tiểu Lạc. Cô không muốn chồng mình cũng như thế, cũng là người đàn ông không chung thủy trong hôn nhân.

“Nha đầu, em nói cái gì?” Cố Mạc mơ mơ màng màng trợn tròn mắt, nhìn cô.

“Không được trêu chọc Lynda!” Tiếu Nhiễm nhớ đến người phụ nữ già mỹ lệ kia, liền có chút ghen tuông. Lynda là thư ký của anh, có nghĩa là thời gian cô ta ở bên cạnh anh rất dài.

“Lynda?” Cố Mạc xoa gáy, khó chịu nói: “Muốn trêu chọc câu dẫn... sớm... đã... trêu chọc... cô ấy... chỉ là... thư ký!”

Nghe được anh nói, Tiếu Nhiễm liền nâng mặt anh lên, hôn một cái lên môi anh: “Ngoan...” nguồn: thichdoctruyen.com

Nghe được chữ ngoan này, Cố Mạc nhíu mày một cái: “Nha đầu, em nói ai thế?”

Tiếu Nhiễm vui vẻ cười nói: “Nói anh, ngoan, đi tắm rửa!”

“Em dám nói tôi ngoan?” Cố Mạc mở to mắt, ôm chầm lấy cô, xoay người đè cô ở dưới thân: “Lá gan thật to rồi.”

“Uhm hừ!” Tiếu Nhiễm nghịch ngợm nhìn anh. Cô biết anh cưng chiều cô, giống như ba cô vậy, cho nên cô không sợ anh nữa. Gương mặt lạnh kia của anh chỉ có thể dùng với người bên ngoài, ở trước mặt cô, cô mặc kệ.

Cố Mạc bá đạo nuốt sạch môi của cô, nhiệt tình hôn tất cả mọi ngóc ngách trong miệng của cô.

Một người đàn ông như anh lại bị nói là ngoan, nha đầu này đúng là to gan rồi. Anh phải giáo huấn cô mới được.

“Tất cả đều là mùi rượu! Thối quá!” Tiếu Nhiễm bị mùi rượu của anh làm cho choáng váng.

Đột nhiên anh buông cô ra, chạy nhanh về hướng nhà vệ sinh.

Tiếu Nhiễm vừa tỉnh táo lại, liền nghe được âm thanh nôn mửa của anh ở trong nhà vệ sinh. Cô nhanh chóng chỉnh lại áo sơ mi trên người, chạy tới xem.

Dường như anh đã nôn hết ra, đang ngồi dưới đất dựa vào bồn cầu, khó chịu cởi cà vạt.

“Cho anh uống ít rượu, anh không nghe! Hiện giờ thì khó chịu!” Tiếu Nhiễm rót chén nước ngồi xổm trước mặt anh, dùng lực vỗ mặt anh: “Chú à, súc miệng đi!”

“Cao hứng... liền uống mấy chén...” Cố Mạc nhận chén nước, súc miệng vài lần, sau đó đưa cho cô: “Nha đầu, đỡ tôi dậy.”

“Anh còn chưa say đến hồ đồ! Uhm!” Tiếu Nhiễm bất mãn trừng mắt nhìn anh.

“Nha đầu đừng nóng giận.. lần tới... anh nhất định... uống ít rượu.” Cố Mạc ghé vào trên người cô, âm thanh nặng nề mang theo cười thầm: “Vợ nhỏ quản gia.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.