Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 1 - Chương 1: Cậu chủ nhà họ Tưởng



Phanh xe hỏng rồi!

Hứa Tình Thâm đạp phanh mười mấy lần, mà chiếc xe con màu đen vẫn như ngựa hoang đứt dây cương, cứ xông thẳng về trước. Hai tay cô nắm chặt vô lăng, mồ hôi lạnh đã thấm ướt áo sau lưng, phía trước đang là đèn đỏ, cô còn chưa kịp bẻ lái, thì một chiếc Cherry QQ đã chạy tới.

Âm thanh va chạm cực mạnh như xé toạc màng nhĩ của cô, túi khí an toàn bật ra kịp lúc, cô cảm thấy chiếc xe như xoay mấy vòng, cuối cùng bay qua cả dải phân cách bằng đá, đụng vào thân cây to lớn mới chịu dừng lại.

Không biết đã qua bao lâu, cô nghe thấy có người đập cửa xe, Hứa Tình Thâm bị kéo ra khỏi ghế điều khiển, cảm giác trên trán đau đớn vô cùng, cô mở mắt ra thì thấy một gương mặt cực kì quen thuộc.

“Chị!” Hứa Minh Xuyên lay lay vai cô: “Có chuyện rồi, xảy ra chuyện rồi!”

Cô vẫn đau, ký ức cuối cùng còn sót lại đó là chiếc Cherry QQ, cảnh tượng thảm họa trước mắt khiến cô thở ra một hơi lạnh.

Chiếc Cherry QQ bị đâm ở giữa đường lớn, kính xe vỡ vụn toàn bộ, một cánh tay đầy máu thò ra ngoài cửa sổ, cửa xe bị lật ngược biến dạng nghiêm trọng.

Hứa Tình Thâm tính bước qua, em trai kéo vai cô lại: “Chị mau đi đi.”

“Minh Xuyên, mau báo cảnh sát!” Cổ họng Hứa Tình Thâm như rách toạc.

“Chị, đi đi, cảnh sát sắp tới rồi.” Hứa Minh Xuyên đẩy cô: “Chị nghe em nói, là Phương Thành động tay động chân vào xe của chị, anh ta muốn chị chết, chị, mau đi đi!”

“Em nói cái gì?”

“Người bị đụng chắc chắn là không sống nổi rồi, chị, cảnh sát sắp tới, xe là do em lái, không liên quan gì đến chị cả. Chị đi tìm Tưởng Viễn Chu, anh ấy ở Đông Thành, chỉ có anh ấy mới có thể cứu chúng ta, mau đi đi chị!”

Hứa Tình Thâm bị em trai đẩy đi, đã có xe đi đường dừng lại, hình như đang gọi 110, Hứa Minh Xuyên nhìn cô, nghiến răng nói: “Em biết chị khó mà tin, nhưng chị à, lần trước thiếu chút nữa chị đã mất mạng, là Phương Thành làm! Có thể đụng vào xe của chị, cũng chỉ có thể là hắn, chỗ này có theo dõi, em không kéo dài được nhiều thời gian đâu, mau đi!”

Hứa Tình Thâm dần lui bước chân về sau, cuối cùng xoay người, chạy như bay trốn đi.

Cô còn trẻ, không muốn bị người ta vô duyên vô cớ hãm hại, càng không muốn chết.

Chạy được một quãng đường dài, Hứa Tình Thâm trốn vào lùm cây hít thở, cái bóng ngồi xổm xuống co lại như một viên tròn, tim đau như bị tách làm hai, cô cẩn thận nhìn xung quanh, người mà Hứa Minh Xuyên bảo cô đi tìm, lúc trước cô đã gặp qua.

Tưởng Viễn Chu, cậu chủ nắm giữ mọi việc trong nhà họ Tưởng ở Đông Thành, Minh Xuyên để cô đi tìm anh, là đúng rồi, bởi lẽ anh là đổi thủ một mất một còn của Phương Thành.

Tránh được một lúc, Hứa Tình Thâm chạy ra đường lớn đón xe, ngồi trên ghế lái phụ của chiếc taxi, cô bất giác nhìn vào kính chiếu hậu.

Cô không có tư cách gì để nói chuyện với Tưởng Viễn Chu, nhưng cô có gương mặt này, gương mặt được công nhận từ lúc sinh ra cho đến bây giờ, một gương mặt rất rất đẹp.

Đến nhà họ Tưởng, cửa lớn được canh giữ nghiêm ngặt, mọc cánh cũng khó mà vào được.

Hứa Tình Thâm bị chặn bên ngoài, lúc này, nói không chừng Minh Xuyên đã bị dẫn đi, cô không dám nghĩ tiếp nữa, liền xông đến chỗ bảo vệ đang chặn phía trước.

“Anh nói với cậu chủ Tưởng, tôi và anh ấy có duyên gặp mặt một lần, lần trước ở biệt thự Hồng Từ, anh ấy có cho tôi một thẻ phòng.”

“Cô xác định muốn tôi vào trong báo cáo?”

Hứa Tình Thâm làm ra dáng vẻ không biết xấu hổ: “Phải.”

Bảo vệ nhìn cô từ trên xuống dưới một cái, xoay người vào trong, không lâu sau, bảo vệ quay lại cửa, quả nhiên là cho cô qua.

“Cậu chủ Tưởng nói, đợi cô ở phòng ngủ lầu một.”

Hứa Tình Thâm nhanh chân bước vào trong, mặc dù sau lưng không có mãnh thú đuổi theo, nhưng cô biết, phía trước lại chỉ có một con đường sống mở ra cho cô.

Đi thẳng đến phòng ngủ, cô không có thời gian quan sát cảnh vật xung quanh, cửa đang khép hờ, Hứa Tình Thâm đẩy vào.

Đập vào mắt là bóng lưng đang ngồi bên cạnh giường, áo choàng tắm lơi lỏng nơi đầu vai người đàn ông, thấp thoáng có thể thấy những đường nét khái quát của bắp thịt.

Hứa Tình Thâm bước đến bên cạnh giường, người đàn ông bên kia không quay đầu, cũng không nói chuyện, cô chỉ có thể vòng qua cuối giường, đứng trước mặt người đàn ông.

“Cậu chủ Tưởng…”

Người đàn ông vẫn không có động tĩnh gì, Hứa Tình Thâm ngồi xổm người xuống, lòng bàn tay mảnh khảnh đặt trên đùi người đàn ông. Tưởng Viễn Chu liền ngẩng đầu, trong ánh mắt tuấn kiệt lướt qua một tia lạnh lẽo, tầm nhìn dừng lại trên gương mặt Hứa Tình Thâm, hứng thú nhìn cô chằm chằm.

“Biệt thự Hồng Từ, chúng ta đã từng gặp?” Anh đột nhiên đưa tay chạm vào mặt cô.

Thần kinh cô giật mạnh, nhưng vẫn giữ yên không động đậy.

“Từng gặp.”

“Tôi còn cho cô cả thẻ phòng?”

“Không có.”

Tay phải Tưởng Viễn Chu giữ chặt cằm cô ngước lên, trong hơi thở ưu nhã mang theo sự phong lưu, Hứa Tình Thâm nhìn sâu vào mắt người đàn ông, mắt anh sáng ngời, ngũ quan tinh tế, khảm trên người anh là áo choàng tắm viền đen, con người phải trong lúc thoải mái nhất mới mặc áo choàng tắm, nhưng Hứa Tình Thâm rõ ràng cảm thấy trong thân hình người đàn ông này lại ẩn náu một mãnh thú, bất cứ lúc nào cũng có khả năng tỉnh dậy, nguy hiểm vô cùng.

Tưởng Viễn Chu bỏ tay ra đứng dậy, nơi cằm Hứa Tình Thâm vẫn còn vết tích anh vân vê để lại, cô nhanh chóng đứng dậy theo sau anh.

Thái dương của cô đang chảy máu, đứng dưới ánh đèn ngay giữa căn phòng xa hoa tráng lệ.

Tưởng Viễn Chu đứng bên cạnh cô, đi qua đi lại, anh đột nhiên giơ ngón tay tay, chọc vào vết thương trước trán cô: “Máu này là của cô hay của người khác?”

Cô đau đến cắn môi, thu người về sau, cô không muốn lãng phí nhiều thời gian, Hứa Tình Thâm cướp lấy tầm nhìn của anh, ngữ khí sốt sắng: “Tôi cho anh, anh có dám nhận không?”

“Ha…” Người đàn ông nhướng cao mày, đi một vòng xung quanh cô: “Cô lấy tự tin ở đâu ra để bảo tôi muốn cô. Dựa vào cái mặt của cô, cơ thể của cô, hay là… kỹ thuật của cô đây?”

Cô nhịn đau lên tiếng: “Dựa vào việc tôi là người phụ nữ của Phương Thành.”

Bước chân của Tưởng Viễn Chu đột nhiên ngừng lại, một cảm giác áp bức như dán lên lưng cô.

“Phụ nữ của Phương Thành vì sao đến tìm tôi.?”

“Tôi vừa đụng người ta, bản thân lại không giải quyết được.”

Người đàn ông đứng sau cô nói chuyện, hơi thở dao động thổi đung đưa vài sợi tóc ngắn ngay cổ của cô: “Hắn ta không quan tâm cô?”

“Hắn ta muốn tôi chết.”

Tưởng Viễn Chu lần nữa giữ chặt cằm của cô, xoay mặt cô lại về phía mình, trán cô nhói đau, nghe thấy ý cười dập dềnh của người đàn ông: “Phụ nữ đẹp thế này, hắn ta không muốn, tôi muốn.”

“Được.”

“Nếu có một ngày, cô phát hiện người khiến cô xảy ra tai nạn giao thông không phải Phương Thành, cô há không phải hiến thân vô ích sao.?”

Hứa Tình Thâm nhìn lên đôi tay mình, nhìn vào đôi tay dính máu.

“Tôi hiểu hắn hơn anh, hắn yêu bản thân hơn bất kì ai, vì muốn trèo cao, hắn có thể hi sinh tất cả mọi người bên cạnh mình.”

“Người đàn ông như vậy, cô còn theo hắn sao?”

“Dù sao tôi cũng không tốt hơn hắn bao nhiêu, chỉ là trái tim của anh ta… tàn nhẫn hơn tôi một chút thế đó.”

Tầm nhìn của Tưởng Viễn Chu từ cổ của cô quét xuống, anh duỗi hai tay, hướng về phía ngực cô, lòng bàn tay như một thước đó chuẩn xác di chuyển xuống nắm chặt eo cô, dùng lực bóp bóp, sau đó lại đặt lên mông cô.

Cô rốt cuộc cũng nghe thấy giọng cười của anh: “Ba vòng không tệ.”

Hứa Tình Thâmcười lạnh trong lòng, nếu không phải là một nhân vật đào hoa phong tình, sao có thể sờ soạng chuẩn xác như vậy?

“Đi tắm đi, quần áo thì không cần mặc.”

Hứa Tình Thâm đi vào nhà vệ sinh, cô xử lý sạch vết máu trên trán, quấn khăn tắm bước ra, người đàn ông có vẻ đợi không nổi, đợi Hứa Tình Thâm bước đến, lòng bàn tay lớn thu về, đẩy cô đến trước mặt mình.

Tưởng Viễn Chu giơ lòng bàn tay lên, ánh đèn rọi qua từng kẽ ngón tay anh, phản chiếu một gương mặt điển trai mà vô cùng nham hiểm. Lòng bàn tay anh bất ngờ giữ chặt chiếc gáy trắng trẻo của cô: “Cô nên biết, tôi thích chà đạp người khác.”

Cô cắn răng, nhắm mắt lại: “Tùy.”

Lời vừa buông xuống, cô liền bị đẩy đến giường lớn, ngay tức khắc bị Tưởng Viễn Chu hung hăng đè chặt không thể động đậy, cô xoay mặt, gương mặt dán sát thật chặt vào người đàn ông.

“Chỉ cần để tôi leo cao là được, đừng quên, sau chuyện này phải hứa với tôi một chuyện.”

“Vậy cũng phải xem cô có chịu nổi không mới được.”

Dù cho Hứa Tình Thâm đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng mẹ nó, trải qua một lần giày vò của Tưởng Viễn Chu, ít nhất sau này cô cũng sẽ không “chẳng bệnh mà rên rỉ”.

Cái gì mà tim đau như rách nát, cái gì mà tim đau như chẻ đôi, tất cả biến đi!

Rốt cuộc, nỗi đau xác thịt mới là khổ nhất, cô vốn không dễ gì rơi nước mắt, nhưng cũng muốn khóc rồi.

Vỉ con đường sống sau này, vì sự tàn phá của chính mình.

——————–

Lúc Tưởng Viển Chu dậy, Hứa Tình Thâm vẫn không dậy nổi.

Người đàn ông kéo vai cô đến bên cạnh, ánh mắt quét qua vết tích trên giường.

Hứa Tình Thâm không che không đậy: “Thỏa mãn?”

Tưởng Viễn Chu mặc áo choàng tắm bên cạnh, tự từ mặc vào.

“Biết vì sao Phương Thành muốn cô chết không?”

Con ngươi đen nhánh của cô chuyển động, nắm chặt mấy lần mà không thể dậy nổi, Tưởng Viễn Chu đột nhiên bước đến, đầu gối ép chặt đôi chân mảnh khảnh của cô, cúi người, bờ môi khinh bạc kề sát bên tai cô: “Phương Thành chưa ngủ với cô, chẳng trách lại muốn cô chết, đúng khẩu vị, thật là không nếm thì không biết.”

Hai chân cô căng ra, sức nặng toàn thân của người đàn ông đè lên chân cô, Hứa Tình Thâm ngước mắt lên, mặc dù Tưởng Viễn Chu đã khoác áo choàng tắm, nhưng phía trước lại mở toạc ra, cổ họng của cô vì cuộc chiến quyết liệt vừa rồi, sớm đã bị khàn giọng: “Cậu chủ Tưởng, chuyện còn sót lại, phải nhớ anh giúp rồi.”

“Nói hay.” Người đàn ông ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Sắc trời cũng đã tối, ở qua một đêm, thế nào?”

“Không được, em trai tôi chắc hẳn là đã bị cảnh sát dẫn đi rồi.” Hứa Tình Thâm cố gắng hết sức thuận theo ngữ điệu của anh nói chuyện, giống như đôi tình nhân đang thảo luận, thật là châm biếm: “Anh xem, có thể giúp tôi trước không?”

“Nếu tôi còn muốn một lần nữa?”

Hứa Tình Thâm sờ vào vết thương ở thái dương.

“Chuyện này dễ thôi, anh muốn thật có thể kéo tôi một cái, lần sau anh còn muốn, tôi còn đến.”

Anh vân vê cằm của cô, nhìn nhìn, cái miệng nhỏ thật biết nói chuyện, chỉ là lời này nghe vào tai, sao anh cảm thấy không chút đáng tin?

Có điều, cho qua, anh cũng mệt rồi, cũng khá lâu chưa sảng khoái tràn trề như thế này.

Tưởng Viễn Chu đứng dậy để cô đi, Hứa Tình Thâm từ giường ngồi bật dậy, cô đến nhà vệ sinh thay đồ trước, lúc đi ra, ngửi thấy có mùi thuốc lá tỏa khắp phòng.

Hứa Tình Thâm xoay đầu, nhìn thấy Tưởng Viễn Chu ngồi bên giường đang nghiêng đầu, ngón tay dài kẹp điếu thuốc, trong tầm nhìn tràn đầy hứng thú thấy rõ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.