Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 1 - Chương 37: Biến cố trong tiệc đính hôn



Mùng năm.

Hứa Tình Thâm ngồi ngay ngắn ở mép giường, lắng nghe tiếng gió cuốn theo bông tuyết đang không có gì ngăn cản, đập vào tấm kính thủy tinh ngoài cửa sổ, nặng nề mà kịch liệt.

Trong sân, đột nhiên truyền tới tiếng kèn xe hơi, cô biết là Tưởng Viễn Chu đã tới.

Hứa Tình Thâm nâng vạt váy lễ phục đứng dậy. Trong nháy mắt khi bước ra cửa chính, cô lạnh cóng đến mức run lẩy bẩy, bước chân cũng khựng lại.

Nhìn ra xa, Tưởng Viễn Chu đang đứng dựa vào sườn xe, tài xế ở bên cạnh cầm ô che cho anh, dáng vẻ thoải mái mười phần. Anh từ trước đến giờ đều ăn mặc rất đơn giản, một bộ âu phục vừa vặn được cắt may thủ công một cách khéo léo, bên ngoài phủ thêm một chiếc áo khoác màu đen dài tới đầu gối, vạt áo bay phất phới. Tưởng Viễn Chu đứng giữa khung cảnh tuyết rơi trắng xoá, đột nhiên lại tăng thêm mấy phần tươi đẹp trời sinh.

Người đàn ông thấy cô đứng im ở đó không nhúc nhích, nhận lấy chiếc ô trong tay tài xế đi về phía trước.

Hứa Tình Thâm bước xuống bậc thềm. Tưởng Viễn Chu cởi áo khoác xuống phủ lên người cô. Cô trang điểm vô cùng tinh xảo, mái tóc được điểm xuyết những viên đá nhỏ lấp lánh vấn ở sau ót. Gương mặt vốn đã không thể chê vào đâu được, sau khi trải qua tay nghề của người thợ trang điểm lại càng thêm lộ ra một vẻ quyến rũ khác biệt.

Tưởng Viễn Chu thật lòng không thể nhìn nổi dáng vẻ của cô khi mặc bộ lễ phục này. Bạn có thể nghĩ thử mà xem, khuôn ngực 36D cùng với bờ hông một thước chín bị bó chặt đến mức không có một chút kẽ hở nào, anh chỉ cần liếc mắt qua nhìn một cái, trong cơ thể liền tựa như bị đốt lên một ngọn đuốc.

Mặc dù chỉ là một bữa tiệc đính hôn, nhưng toàn cảnh nơi tổ chức buổi tiệc của nhà họ Vạn lại vô cùng long trọng, trên lối vào còn đặt một tấm hình Phương Thịnh và Vạn Dục Ninh đang ôm nhau.

Hứa Tình Thâm đi theo Tưởng Viễn Chu bước vào trong. Không ít người trông thấy Tưởng Viễn Chu, ùn ùn tranh nhau vọt tới, từng đôi mắt nhìn về phía Hứa Tình Thâm, "Tưởng tiên sinh, bạn gái của ngài thật là xinh đẹp."

Tưởng Viễn Chu cười như có như không. Người phụ nữ của anh xinh đẹp, còn cần bọn họ nói ra sao ?

Những người này cũng thừa biết mối quan hệ giữa Tưởng Viễn Chu và Vạn Dục Ninh trước đây, từng kẻ một đều tỏ ra khôn ngoan khéo léo, im lặng không dám nhắc tới một câu từ gì nhạy cảm.

Tưởng Viễn Chu theo bọn họ chào hỏi qua loa, sau đó kéo tay của Hứa Tình Thâm bước tới phía trước.

Người nhà họ Vạn đều đang ở cách đó không xa. Hứa Tình Thâm trông thấy người đàn ông trung niên đứng bên cạnh Phương Thịnh, bước chân của cô nhẹ khựng lại. Một động tác nho nhỏ như thế, cũng bị Tưởng Viễn Chu thu vào trong mắt.

Vạn Dục Ninh kéo cánh tay của Phương Thịnh, trông thấy hai người đang bước tới từ cách đó không xa, sắc mặt cô ta khẽ đổi, nụ cười tươi rói ban đầu cũng cứng đờ trên cánh môi.   Tưởng Viễn Chu tháo bao tay màu đen bằng da thật xuống, dừng lại ở trước mặt mọi người, "bác trai Vạn, bác gái Vạn, chúc mừng ngày vui nha."

Vợ chồng Vạn Hâm Tằng miễn cưỡng tươi cười. Hứa Tình Thâm cũng chào hỏi người đàn ông trung niên kia, "bác Phương, đã lâu không gặp."

"Tình Thâm, quả thật đã lâu rồi không gặp cháu."

Sắc mặt Vạn Dục Ninh rất khó coi, tầm mắt lúc vô tình lúc cố ý rơi trên người Tưởng Viễn Chu. Người đàn ông liếc nhìn cô ta, tiến lên một bước, dang hai cánh tay ra, "Vạn nha đầu, chúc mừng."

Chóp mũi Vạn Dục Ninh không kìm nén được sự chua xót. Đúng vậy, ngày vui của cô ta, nhưng trong lòng lại có một cảm giác không nói rõ được. Cô ta không ôm lại Tưởng Viễn Chu, "tôi không cần lời chúc phúc của anh."

"Dục Ninh, nói chuyện kiểu gì vậy ?"Vạn Hâm Tằng đè thấp giọng nói.

"anh thật lòng chúc phúc cho tôi sao ?"

Tưởng Viễn Chu thu hồi hai tay, sắc mặt vẫn bình thường, nơi khóe mắt bờ mi đều điểm xuyết ý cười, "đương nhiên rồi, anh còn chuẩn bị cho em một bao tiền mừng thật lớn."

Vạn Dục Ninh mím chặt cánh môi, kéo tay của Phương Thịnh qua, "tiệc đính hôn sẽ lập tức bắt đầu, chúng tôi phải đi chuẩn bị một chút."

Có nhân viên phục vụ dẫn Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm đi tới chỗ ngồi đã xếp sẵn. Nhà họ Vạn tổ chức phô trương long trọng, quy định đương nhiên cũng nhiều hơn, người không rõ còn tưởng rằng đây là một buổi tiệc cưới.

Vạn Hâm Tằng tự mình nắm tay con gái giao cho Phương Thịnh. Tưởng Viễn Chu nhìn chằm chằm lên sân khấu, một tay đặt trên bàn, ngón trỏ lúc có lúc không gõ xuống mặt bàn. Hứa Tình Thâm liếc nhìn gò má của anh, sắc mặt không dậy nổi một chút gợn sóng, nhìn qua chính là một kẻ sâu sắc kín đáo có thể giả vờ ra vẻ tự chủ.

Ánh mắt của Tưởng Viễn Chu vẫn nhìn thẳng mà hỏi, "nhìn chằm chằm tôi như vậy, si mê rồi à ?"

"không, thật ra tôi muốn nhìn thử xem...... Tưởng tiên sinh dự định lúc nào thì cướp cô dâu nhỉ ?"

Người đàn ông liếc cô một cái, "em cho rằng tôi không thể không có Vạn Dục Ninh à ?"

"ngược lại cũng không phải vậy, tôi chỉ thấy cảnh tượng này quá nhàm chán, muốn tìm chút náo nhiệt để xem một tí. Nếu Tưởng tiên sinh dám xông lên cướp người, tôi có thể yểm trợ cho anh."

Tưởng Viễn Chu hừ lạnh, "vậy sao em không lên cướp đi ?"

"tôi cướp không lại Vạn tiểu thư nha, cô ấy tài giỏi khí thế lớn."

"bản thân em không giành được, liền xúi giục tôi đi làm, còn thỉnh thoảng châm chọc tôi một cái à ? Miễn đi."

Trong lúc hai người đang nói chuyện, trên sân khấu, Phương Thịnh đã đeo chiếc nhẫn đính hôn lên tay Vạn Dục Ninh. Hứa Tình Thâm ngẩng đầu lên, thấy bác Phương vẫn đứng ở bên cạnh Phương Thịnh.

Lúc Vạn Dục Ninh nâng ngón tay của Phương Thịnh lên, ánh mắt của anh rơi về phía Vạn Hâm Tằng ở đối diện. Khuôn mặt anh không có chút biểu lộ vui sướng nào cả. Chiếc nhẫn mới đeo vào được một nửa, ngón tay của anh đột nhiên cong lại. Từ trong ánh mắt của Hứa Tình Thâm, chỉ thấy sắc mặt của Phương Thịnh tái nhợt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào một chỗ......

"Phương Thịnh ?"Vạn Dục Ninh thấy năm ngón tay của anh cuộn chặt lại, khẽ lên tiếng.

Phương Thịnh hoàn hồn, duỗi thẳng ngón tay của mình ra, "thật xin lỗi, anh quá xúc động."

Chiếc nhẫn thuận lợi đeo vào ngón tay, hai người đứng trên sân khấu mời rượu quan khách. Phương Thịnh uống được hai ngụm, nhẹ ôm lấy hông của Vạn Dục Ninh, "anh đi toilet một chút."

"được."

Một lát sau, Hứa Tình Thâm thấy Vạn Dục Ninh và Vạn Hâm Tằng đang cầm ly rượu đi về phía bên này, cô tránh né đứng dậy, "tôi đi trang điểm lại."

Tưởng Viễn Chu không trả lời, ngón tay nghịch nghịch ly rượu đến ngây ngẩn.

Hứa Tình Thâm cầm túi xách tay rời khỏi phòng tiệc. Lúc băng qua hành lang, thấy cửa một căn phòng nghỉ ngơi đang đóng chặt, cô muốn đi vào trốn tránh một lát, liền giơ tay lên gõ cửa, "có ai không ?"

Bên trong không hề có tiếng động nào truyền tới, Hứa Tình Thâm xoay nắm cửa nhưng lại bị khóa trái.

Cô xoay người định bỏ đi, thế nhưng đúng lúc này cửa lại được mở ra. Hứa Tình Thâm nhìn lại, "bác Phương ?"

"Tình Thâm, mau vào đi."Vẻ mặt của Phương Minh Khôn rất khẩn trương, dứt khoát tóm lấy cổ tay của cô kéo vào phòng.

"sao thế ạ ?"Bước chân của Hứa Tình Thâm lảo đảo, ánh mắt lướt qua ghế sa lon, trông thấy Phương Thịnh đang vùi người ở trong ghế.

Người đàn ông bước nhanh trở lại bên cạnh Phương Thịnh. Lúc này Hứa Tình Thâm mới chú ý tới Phương Thịnh có cái gì đó không được bình thường, năm ngón tay trái của anh cuộn chặt lại. Dáng vẻ của Phương Minh Khôn vô cùng nôn nóng sốt ruột, "lát nữa người nhà họ Vạn sẽ chạy khắp nơi để tìm con đấy. Chuyện này không thể được. Phương Thịnh, trong lòng có cái gì nghĩ không thông, cũng qua hôm nay rồi hẵng nói có được không ? Thả lỏng một chút, thả lỏng một chút......"

Hứa Tình Thâm tiến lên mấy bước, "lại phát bệnh có phải không ?"

"Tình Thâm, "Phương Minh Khôn lôi ra một túi vải nhung từ trong ví tiền, sau đó mở nó ra. Bên trong là một hàng kim châm cứu, "bộ dáng này của Phương Thịnh không thể để cho người khác nhìn thấy được. Cháu coi như giúp bác một tay đi, giúp bác tranh thủ chút thời gian được không......"

Trong phòng tiệc.

Vạn Dục Ninh đợi mãi không thấy Phương Thịnh quay trở lại. Cô ta đi ra ngoài tìm hai lượt, rồi lại trông thấy Hứa Tình Thâm cư nhiên cũng không có mặt ở đây, Vạn Dục Ninh bước nhanh đi tới trước bàn của Tưởng Viễn Chu.

"Hứa Tình Thâm đâu ?"

Tưởng Viễn Chu ngẩng đầu nhìn lên, "sao vậy ?"

"Phương Thịnh đi ra ngoài cũng sắp nửa canh giờ rồi, điện thoại cũng không gọi được, nhất định là Hứa Tình Thâm đang cùng với anh ấy !"

Ánh mắt của Tưởng Viễn Chu liếc sang chỗ ngồi ở bên cạnh. Đúng vậy, Hứa Tình Thâm đi ra ngoài đã một hồi lâu, nếu như chỉ đơn giản là trang điểm lại, cô nên quay trở về từ sớm rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.