Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 1 - Chương 67: Cởi ra



"nếu không có việc gì, tại sao lại không trả lời anh ?"

"Tưởng Viễn Chu, anh làm sao mà tìm được chỗ này ?"

Đây không phải là nói nhảm sao ?

Đào lớp đất đá bùn lầy ẩm ướt ra, trong đó có một tảng đá lớn bị rơi xuống chặn kín lại cửa động. Tưởng Viễn Chu đang hỏi thăm xem còn bao lâu nữa mới đào ra được. Hứa Tình Thâm dựa vào Phương Thịnh thở hồng hộc. Nếu muốn nói vọng ra được bên ngoài, nhất định phải vô cùng hao tốn sức lực, cô đã mệt mỏi đuối sức lắm rồi.

"Tình Thâm, từ đó đến giờ, em vẫn luôn trách anh phải không ?"

Hứa Tình Thâm mím chặt cánh môi, "em không muốn trả lời anh về cái vấn đề này."

Phương Thịnh ôm chặt lấy người ở trước mặt, giọng nói tỏ ra chút bất đắc dĩ, "kiếp sau đi, kiếp sau sẽ bồi thường lại cho em."

Xung quanh tối đen như mực, giơ tay lên không thấy được năm ngón, Hứa Tình Thâm cảm thấy có chút lạnh, "anh đừng nói những lời như vậy nữa."

Ở bên ngoài, hình như giọng nói của Tưởng Viễn Chu đã rõ ràng lên không ít, "Hứa Tình Thâm, thật ra thì thiếu chút nữa anh đã cho rằng em chết rồi."

"còn nữa, một lát sau nhớ để anh nhìn thấy dáng vẻ nguyên vẹn không có một vết thương của em đấy."

Mỗi một câu nói của Tưởng Viễn Chu, Phương Thịnh lại càng ôm Hứa Tình Thâm chặt hơn một chút. Những lời này, rõ ràng nên do anh đường hoàng công khai nói ra, nhưng bây giờ, chúng lại trở thành những lời an ủi yêu thương của một người đàn ông khác.

Dần dần, có ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài cửa động len lỏi chui vào. Hai tay Tưởng Viễn Chu chống xuống mặt đất, bất chấp đống bùn lầy, "Hứa Tình Thâm !"

Hứa Tình Thâm lui ra phía sau liếc nhìn, "Tiểu Linh, mau chui ra đi."

Thân thể nho nhỏ của cô bé bò tới phía trước, sau đó được kéo ra ngoài. Phương Thịnh buông cánh tay đang ôm chặt Hứa Tình Thâm ra, "đi thôi."

Bò tới cửa động, trước tiên đội tìm kiếm và cứu hộ buộc đai an toàn vào hông của Hứa Tình Thâm rồi từ từ kéo cô ra ngoài. Cô không đứng vững, thiếu chút nữa bị ngã nhào xuống, Tưởng Viễn Chu vội vàng giơ tay ra ôm lấy cô.

Tiểu Linh chỉ chỉ vào trong động, "còn anh Phương nữa !"

Tưởng Viễn Chu nghe thấy hai chữ ' anh Phương ', trái tim rõ ràng bị ngắt nhéo một cái. Nhìn lại Hứa Tình Thâm, anh thấy trên người cô còn đang mặc một chiếc áo khoác vest của nam giới.

"còn ai ở trong đó ?"Anh trầm giọng hỏi.

Âm thanh của Hứa Tình Thâm nhỏ như muỗi, "Phương Thịnh."

"không được cứu !"Tưởng Viễn Chu lạnh lùng lên tiếng, quay sang nói với mấy người trong đội tìm kiếm và cứu hộ, "các người đi chỗ khác đi."

"không được, "Hứa Tình Thâm vội vàng túm lấy cánh tay của người đàn ông, hướng về phía mấy người đang định rời đi, "các người cầm tiền lương của nhà nước......"  "em cũng đừng có nhầm lẫn, nhóm cứu hộ này là do anh dẫn tới, chỉ để tìm kiếm một mình em mà thôi, Hứa Tình Thâm !"Tưởng Viễn Chu nghiến răng kèn kẹt, phun ra từng chữ trong tên của cô từ cánh môi lạnh mỏng của mình.

"tôi và Phương Thịnh, chẳng qua chỉ là vô tình gặp gỡ."

Bàn tay của người đàn ông đặt lên đầu vai Hứa Tình Thâm, "còn vô tình mặc quần áo của hắn nữa."

Phương Thịnh nghe thấy tiếng cãi vã ở bên ngoài, anh bò ra cửa động. Tầm mắt nhìn ra ngoài gần như là thẳng đứng, căn bản không có một con đường nào có thể đi được.

"anh giúp anh ấy một chút đi."Hứa Tình Thâm nhỏ giọng năn nỉ.

"em ngủ với một người đàn ông, trong lòng lại nhớ tới một người đàn ông khác, anh dựa vào cái gì mà phải giúp hắn chứ ?"

Phương Thịnh nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên xanh mét. Anh vốn cũng không muốn tiếp nhận sự giúp đỡ của Tưởng Viễn Chu. Anh nhảy xuống một bước, bùn đất vô cùng ẩm ướt, hơn nữa còn trơn trượt vô cùng. Hứa Tình Thâm nhìn thấy anh ngã nhào xuống ở ngay trước mắt mình.

"Phương Thịnh !"

Thân thể của người đàn ông lăn lộn mấy vòng. Trong lúc rơi xuống, Phương Thịnh bắt lấy một nhánh cây nhỏ, nhưng cành cây mỏng manh yếu ớt căn bản không chịu nổi sức nặng của anh, ' rắc ' một tiếng bị gãy làm đôi.

Hứa Tình Thâm nôn nóng muốn đi xuống. Tưởng Viễn Chu kéo đai an toàn nơi thắt lưng của cô lại, "Hứa Tình Thâm, em trả ơn cứu mạng của anh như vậy đó hả ?"

"Tưởng Viễn Chu, tính mạng của Phương Thịnh cũng là mạng người !"

"nếu không có anh suốt đêm chạy tới đây, các người cứ ngồi chờ bị nhốt ở trong cái động đó mà chết đói chết rét đi ! Ha, tính mạng của hắn ?"Tưởng Viễn Chu nổi cơn giận dữ, trên khuôn mặt đẹp trai hơn người còn dính chút bùn đất, đôi mắt của anh khóa chặt lấy Hứa Tình Thâm, "tính mạng của hắn ở trong mắt anh, không đáng một xu."

"anh ——"

Hứa Tình Thâm không nhìn thấy được tình huống ở bên dưới, sốt ruột vô cùng. Cô ngồi xổm người xuống, muốn đu theo sợi dây.

Tưởng Viễn Chu biết chỗ này khá nguy hiểm, anh ra hiệu bảo đội kìm kiếm và cứu hộ kéo bọn họ xuống trước.

Lão Bạch còn đang canh giữ ở dưới chân núi. Lúc Phương Thịnh rơi xuống, vừa khéo đập vào tấm đệm. Anh đã được đỡ sang một bên, chỉ là bị thương ở chân, khắp người còn có rất nhiều vết thương chảy máu chỗ lớn chỗ nhỏ, trông rất đáng sợ.

Lúc Tưởng Viễn Chu đáp xuống đất, lão Bạch vội vã bước tới, "Tưởng tiên sinh, ngài không sao chứ ?"

Người đàn ông khẽ lắc đầu. Hứa Tình Thâm cởi sợi dây thừng đang buộc ở bên hông ra, nhanh chóng chạy tới chỗ của Phương Thịnh. Tưởng Viễn Chu rảo bước xông tới, cánh tay to lớn ôm chặt lấy hông của cô, "muốn chạy qua đó à ?"

"anh buông ra !"

Tưởng Viễn Chu đột nhiên nâng cô lên, hai chân Hứa Tình Thâm bị nhấc lên khỏi mặt đất. Người đàn ông quay sang nói với lão Bạch ở bên cạnh, "không cho phép bất cứ ai tới cứu chữa cho hắn !"

Lão Bạch biết rõ vết thương của Phương Thịnh khá nặng, nhưng vẫn hờ hững đáp, "dạ."

Tưởng Viễn Chu kéo Hứa Tình Thâm vào trong cái lều ở bên cạnh. Anh ném cô xuống chiếc ghế xếp, hai tay chống lên thành ghế, không cho Hứa Tình Thâm có cơ hộ đứng dậy.

"Tưởng Viễn Chu, anh làm vậy sẽ hại chết người đấy."

"con mắt nào của em nhìn thấy anh hại hắn ?"Tưởng Viễn Chu vươn tay ra hung hăng nắm lấy cằm của Hứa Tình Thâm. Bên cạnh có đặt một chiếc đèn pin, ánh sáng chiếu vào khuôn mặt của Hứa Tình Thâm. Đầu ngón tay của anh dùng thêm sức, cho đến khi cằm của Hứa Tình Thâm trở nên trắng bệch, "khỏi cần giải thích với anh rằng em làm thế nào mà vô tình gặp được Phương Thịnh. Nếu tối nay Phương Thịnh không qua khỏi, sau này các người cũng sẽ không còn cơ hội để vô tình gặp gỡ nhau nữa đâu."

Ánh mắt của Hứa Tình Thâm nhìn chằm chằm Tưởng Viễn Chu, "tôi là bác sĩ."

"Hứa Tình Thâm, "Anh đột nhiên vỗ nhẹ lên mặt của cô, "cái chiêu này, em đã dùng qua bao nhiêu lần rồi hả ? Lúc anh không thèm tính toán với em, những lời này anh có thể tin tưởng được. Thế nhưng nếu thật sự phải tính toán với em, những lời này chính là rác rưởi. Bác sĩ phải không ? Vụ sạt lở đất lần này gây ra thương vong vô cùng nghiêm trọng, người bị thương nặng như Phương Thịnh nằm la liệt khắp nơi, bây giờ em lập tức cứu chữa ngay đi !"

Lồng ngực Hứa Tình Thâm phập phồng dồn dập. Ánh sáng đều chiếu hết về phía cô, khuôn mặt của Tưởng Viễn Chu đắm chìm trong bóng tối, loáng thoáng chỉ thấy được một đôi con ngươi ánh lên doạ người. Đây chính là một mặt chân thật nhất của Tưởng tiên sinh, thô bạo, tàn nhẫn, còn có thái độ không dễ dàng bố thí lòng từ bi của anh.

"Phương Thịnh......"

"đừng có nhắc tới hai chữ này ở trước mặt anh nữa !"

Ở bên ngoài lều, lão Bạch xách hộp y tế bước vào, "Tưởng tiên sinh, tôi thấy trên người Hứa tiểu thư cũng bị thương, có cần bảo y tá của chúng ta xử lý cho cô ấy không ?"

"đem đồ đặt ở đó, anh đi ra ngoài."

Lão Bạch đặt hộp y tế ở bên cạnh, anh ta vừa mới xoay người lại, liền nghe thấy giọng nói âm trầm của Tưởng Viễn Chu cất lên, "còn mặc quần áo của hắn ta làm gì nữa ? Cởi ra !"

Hứa Tình Thâm nắm chặt hai tay, quay mặt sang một bên, "trên người tôi đều là vết thương nhỏ, không cần phải để ý tới đâu."

"có cởi hay không ?"

Hứa Tình Thâm biết rõ lúc này không thể chọc tức anh nữa, dù chỉ làm trái ý một chút thôi cũng không được. Cô giơ cánh tay lên cởi áo khoác của Phương Thịnh ra. Trên người cô có hơi thở của người đàn ông khác, loại hương vị này có làm thế nào cũng không thể xua tan đi được.

Tưởng Viễn Chu mở hộp y tế ra, từ bên trong lấy ra chai cồn sát trùng. Anh kéo tay của Hứa Tình Thâm qua, thấy trong lòng bàn tay cô có mấy đường bị cứa rách chảy máu, dính đầy bùn đất bẩn thỉu, nếu không rửa sạch sẽ nhất định là không được.

Lòng bàn tay của Hứa Tình Thâm bị ép buộc mở ra, cô rụt lại về phía sau, "để tôi tự làm."

Ngón tay thon dài của Tưởng Viễn Chu vặn mở nắp chai cồn ra, động tác lưu loát liền mạch không hề do dự. Sau khi nghiêng chai cồn xuống, nước thuốc ồng ộc chảy vào lòng bàn tay của Hứa Tình Thâm. Cảm giác đau rát đến mức tê dại khiến cô thiếu chút nữa liền nhảy dựng lên. Một tay Tưởng Viễn Chu đè lại bả vai của cô, không cho phéo cô động đậy.

"a ——"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.