Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 2 - Chương 10: Tìm tôi làm gì? (Từ chối giúp đỡ)



Vạn Dục Ninh đẩy cửa xe ra muốn đi xuống, Tưởng Viễn Chu níu cánh tay của cô lại.

“Định làm gì?”

“Phương Thành tới, có một số việc nhất định em phải hỏi cho rõ!”

Bàn tay Tưởng Viễn Chu nắm chặt hơn.

“Em nghĩ rằng hắn tới tìm em sao?”

Vạn Dục Ninh quay đầu lại nhìn người đàn ồn, sau đó thì đưa mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Hứa Tình Thâm thấy Phương Thành, không biết nên nói gì, bên chiếc ô nơi những giọt mưa rơi rơi xuống, làm ánh mắt cô nhạt nhòa.

Phương Thành không mặc bộ tây trang chính thống nữa, anh mặc chiếc quần jean màu xám, phía trên là chiếc áo len chui đầu, bên ngoài khoác chiếc áo da, trông người có vẻ chững chạc và già dặn đi trông thấy. Nhưng tinh thần của anh nhìn qua cũng không tốt cho lắm, bàn tay anh cầm ô có vẻ hơi run run.

Hứa Tình Thâm nghĩ tới chiếc xe phía sau, cô nhấc chân lên muốn đi khỏi đó, Phương Thành chỉ mải miết nhìn theo Hứa Tình Thâm, thấy cô muốn đi, anh cũng vội vàng mở miệng trước: “Chờ một chút.”

Cô không nói gì, ánh mắt nhìn thẳng vào anh.

“Chờ anh một lát, anh đưa em về.”

Phương Thành nói xong câu này, đi thẳng về phía trước, lướt qua vai Hứa Tình Thâm.

Vạn Dục Ninh thấy thế, đưa tay đẩy cửa xe ra.

Tài xế cầm ô đứng bên cạnh cô, Vạn Dục Ninh yếu ớt bước tới trước mặt Phương Thành.

“Cuối cùng thì anh cũng xuất hiện.”

“Tôi không trốn tránh bất cứ ai, làm xong mọi chuyện, dĩ nhiên là tôi sẽ trở về.”

Hứa Tình Thâm xoay người, thấy sắc mặt Vạn Dục Ninh trắng bệch như tờ giấy, hạt mưa rơi trên đầu xe bắn tung tóe, làm làn váy của cô trở nên ẩm ướt.

“Anh có biết, tôi mới vừa bỏ con hay không.”

“Tôi biết, cho nên mới đến bệnh viện tìm cô.”

Phương Thành cao hơn cô một cái đầu, hôm nay Vạn Dục Ninh đeo giày bệt, ánh mắt hờ hững nhìn về phía người phụ nữ trước mặt.

“Bỏ đứa con, đối với cô mà nói là chuyện tốt.”

“Anh nói cái gì?”

Chuyện giữa hai người họ, Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm đều không thể chen vào.

“Vạn Dục Ninh, cô chưa bào giờ nhìn thấy bộ dạng của tôi khi phát bệnh, còn nữa, chúng ta ly hôn đi.”

Hứa Tình Thâm nghe vậy, ngẩng đầu nhìn bóng lưng người đàn ông, Vạn Dục Ninh khẽ nheo mắt lại.

“Tôi không muốn nhắc tới vấn đề này, trái lại anh lại nói ra trước.”

“Làm vợ chồng với cô thêm một ngày, đối với tôi là thêm một ngày dày vò.” Phương Thành đút tay vào trong túi quần.

“Vậy làm luôn trong ngày mai đi, gặp nhau ở trước cửa cục dân chính?”

“Anh còn là người sao?” Vạn Dục Ninh cảm thấy vô cùng tức giận, hai tay nắm chặt lại.

“Ngày hôm nay bỏ con, ngày mai liền ly hôn?”

“Đứa bé này vốn là ngoài ý muốn.”

“Nó là ngoài ý muốn, vậy đứa trước thì sao?”

Phương Thành thấy cho tới tận bây giờ cô vẫn cố chấp, sắc mặt cũng lạnh lùng không ít.

“Nếu như ngày hôm nay mẹ tôi vẫn còn, cơ thể của tôi khỏe mạnh. Cô cũng không đến nỗi gặp phải chuyện như thế này. Một thù trả một thù, Vạn Dục Ninh, không ai được oán trách ai.”

“Phương Thành!” Vạn Dục Ninh lao tới đánh, cô túm lấy cổ áo của Phương Thành, sắc mặt kích động, hận không thể cắn chết anh ngay tại đây.

“Đứa bé thứ nhất, là do chính tôi hạ thuốc, tự tay cho cô uống. Trong lòng cô biết rõ chuyện này không liên quan tới chị em nhà họ Hứa, Vạn Dục Ninh, nếu cô muốn hận thì cứ tiếp tục hận tôi đi.”

Vạn Dục Ninh trợn tròn mắt, ánh mắt như một mũi dao lao tới chỗ Phương Thành.

“Anh nói gì?”

“Đây là do tôi nợ sinh mạng của đứa con tôi, Vạn Dục Ninh, tôi không nợ cô.”

Mặc dù lúc này dưới bầu trời mưa tầm tã, nhưng chiếc xe của Tưởng Viễn Chu vẫn để ngang giữa đường, càng ngày càng có nhiều người nhiều vây xem.

Người đàn ông đẩy cửa xe ra bước xuống, tài xế thấy anh như vậy cũng không tiện mặc kệ Vạn Dục Ninh.

“Tưởng tiên sinh, cốp sau có ô.”

Tưởng Viễn Chu giống như không nghe thấy, trên mặt đường có nước, đôi giày được làm bằng da thật màu đen dẫm lên nước mưa bước nhanh về phía trước, Tưởng Viễn Chu đưa tay cầm lấy bả vai Vạn Dục Ninh kéo cô lại bên cạnh.

“Được rồi!”

“Phương Thành, tôi muốn giết anh!”

“Trên người cô đã phải chịu trách nhiệm về một mạng người, còn muốn giết tôi?”

Phương Thành tuyệt tình nói, Vạn Dục Ninh nghe lời này, bỗng nhiên yên tĩnh lại, cô kinh ngạc nhìn chăm chú về phía anh.

“Đêm đó anh giả vờ trò chuyện với A Mai, là anh lừa tôi tới đó, A Mai là do anh giết!”

“Tôi thấy tinh thần cô thực sự có vấn đề rồi.”

Có người bắt đầu lấy điện thoại di động ra chụp để bàn tán, cánh tay Tưởng Viễn Chu đặt trước xương quai xanh của cô ta, đưa mắt nhìn qua phía sau Phương Thành, anh thấy Hứa Tình Thâm đứng im bên cạnh đó.

Sắc mặt người đàn ông càng thêm u tối, tài xế vội vội vàng vàng mang ô tới che ở phía sau bọn họ.

“Trở về!”

“Em không cam lòng, em không cam lòng!”

Tưởng Viễn Chu thấp giọng nói, mang theo sự tức giận lạnh lùng: “Em gấp cái gì? Có anh ở đây, anh sẽ không để cho Phương Thành trôi qua tốt lành.”

Vạn Dục Ninh dần buông lỏng, bị Tưởng Viễn Chu đưa lên chiếc xe bên cạnh. Cô không biết còn có thể trút hết nỗi lòng như thế nào, chỉ có thể khóc không ngừng.

Tưởng Viễn Chu đưa cô vào bên trong xe, ánh mắt liếc qua vẫn thấy bóng dáng của Hứa Tình Thâm, bên trán có giọt mưa rơi trên mi mắt, trườn xuống dọc theo gương mặt anh tuấn hết sức tinh tế. Tài xế nhìn có chút rụt rè, cảm thấy Tưởng tiên sinh như vậy khiến cho kẻ khác run sợ trong lòng.

Người đàn ông cúi người ngồi vào chỗ ngồi phía sau xe, tài xế đóng cửa xe lại.

Phía trước còn có mấy chiếc xe điện chắn lại, xe lái rất chậm, Hứa Tình Thâm đứng trên làn vạch kẻ đường, chiếc ô bị mưa to rơi xuống nặng trĩu xuống, giống như cánh tay không cầm nổi.

Tưởng Viễn Chu nhìn về phía trước, nhưng vẫn không ngăn nổi bóng dáng của Tình Thâm trong đôi mắt anh.

Đoạn đường ngắn ngủi như thế, lại như đang dằn vặt nhau vậy, có lẽ Hứa Tình Thâm đang chờ Phương Thành, Tưởng Viễn Chu nhắm mắt lại, thấy bực bội mở miệng: “Không biết lái xe hay kỹ thuật không tốt?”

“Tưởng tiên sinh, thật sự là bị chặn hết rồi.”

Khó khăn lắm chiếc xe mới chen chúc ra ngoài được, tài sợ bị mắng tiếp, đạp chân ga lái đi như bay.

Phương Thành sửa lại cổ áo, sau đó tới trước mặt Hứa Tình Thâm. Tán ô của hai người chạm vào nhau, Hứa Tình Thâm nhìn gương mặt anh thật lâu.

“Từ lúc nào biết bệnh của mình không nhẹ?”

“Vừa gặp mặt đã nói tới câu chuyện thương cảm như vậy.”

Phương Thành đút tay trái vào trong túi quần.

“Anh phát bệnh trước mặt em cũng không chỉ một lần, đừng quá ngạc nhiên như vậy.”

“Nhưng chưa bao giờ biết, bệnh của anh giống như là bệnh nan y!”

Phương Thành khẽ nhếch môi, thấy cô đứng ở trong mưa, quần áo đã bị nước mưa hắt ướt tới một nửa, anh đi tới mở cửa xe.

“Đi, về nhà trước.”

Hứa Tình Thâm có nhiều chuyện muốn hỏi anh, nên cũng không đứng ở đây chất vấn nữa, ngồi vào ghế phụ.

Phương Thành lái xe, một tay cầm tay lái, tay kia rất ít cử động, Hứa Tình Thâm liếc nhìn anh.

“Mọi chuyện đã giải quyết xong rồi?”

“Ừ.”

“Mẹ em qua đời như thế nào, em đã đã biết rồi.”

Phương Thành nghe thế, đưa tay ra cầm tay của Hứa Tình Thâm, sau đó buông ra rất nhanh.

“Đó là cái giá mà nhà họ Vạn phải trả, em đừng khiến bản thân mình cảm thấy áy náy.”

“Vậy còn anh? Từ khi anh tiếp cận Vạn Dục Ninh cho tới hôm nay, anh đã phải trả bao nhiêu cái giá?”

Phương Thành lái xe giữa màn mưa, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Tình Thâm, chúng ta về nhà ăn cơm đi, đã lâu không ăn một bữa cơm thật ngon với ba anh.”

Hứa Tình Thâm đưa mắt nhìn xuống tay anh, kỳ thực lúc nhìn thấy tư thế bung ô của anh, cô đã nhận ra bàn tay phải của Phương Thành đang bắt đầu cứng ngắc, các ngón tay không thể linh hoạt vận động như bình thường.

“Bây giờ em ở đâu?”

“Em ở cùng một người bạn, nhà cô ấy có phòng trống đang cho thuê.”

Phương Thành khẽ thở dài: “Anh biết, sau khi em ra khỏi nhà họ Hứa là sẽ không trở về được nữa.”

Hứa Tình Thâm có chút khó chịu, từ nhỏ cô lớn lên bên cạnh Triệu Phương Hoa luôn đối xử không công bằng với cô. Phương Thành lớn hơn cô có mấy tuổi thôi lại là nơi duy nhất cô có thể dựa vào. Tuy rằng thời niên thiếu bờ vai Phương Thành chưa phải là một nơi vững chắc, nhưng bất cứ ai đánh chửi Hứa Tình Thâm, đều có anh ở bên cạnh cô.

Một cái kẹo, đi ăn ở KFC, lúc tức giận Phương Thành một mình đi tìm Triệu Phương Hoa nói chuyện. Một cậu bé như vậy, về sau anh lại gánh vác trọng trách như vậy.

Từ đầu tới cuối anh đều giấu cô, để điều tra ra tài liệu bí mật của nhà họ Vạn, càng ngày anh càng lún sâu, thậm chí không tiếc tổn thương tới chính mình, lún sâu tới nỗi kéo theo cả Hứa Tình Thâm vào hồ sâu.

Trong lòng Phương Thành biết rõ ràng, Hứa Tình Thâm rơi vào trong chuyện này, hoàn toàn có khả năng trở ra, nhưng anh không giống như vậy nữa rồi.

Trở lại nhà họ Phương, Phương Minh Khôn đang đặt món canh cuối cùng lên bàn, thấy bọn họ đi vào, đứng lên cười cười.

“Tới đây.”

Thời gian rất giống như được trở lại hai năm trước, ba năm trước, mấy năm trước đây… Thời điểm đó Phương Thành sẽ cầm cặp sách cho cô.

Chiếc ô trong tay Hứa Tình Thâm bị đón lấy, Phương Thành tiện tay đóng cửa lại.

Trên bàn bày đầy đồ ăn, Phương Thành đi tới thắp hương cho mẹ, Hứa Tình Thâm thấy phòng ngủ của anh mở cửa, bên trong đã dọn dẹp xong, sạch sẽ ngăn nắp.

Mấy người lần lượt ngồi xuống, Phương Minh Khôn rót đồ uống cho Hứa Tình Thâm.

“Tình Thâm, mấy ngày nay con có về nhà không?”

Cô khẽ lắc đầu, Phương Minh Khôn thở dài. “Con đừng như vậy, ba con cũng không có cách nào khác.”

“Tình cảm của ông ấy với mẹ con nào có sâu đậm, nếu không, làm sao sẽ đi cưới người khác?”

Phương Minh Khôn không đành lòng khi thấy cô như vậy.

“Một người đàn ông nuôi một đứa con gái còn nhỏ, trong nhà không có phụ nữ sao được?”

“Vì thế, ông ấy liền tìm cho con một người mẹ kế như vậy.” Hứa Tình Thâm uống nước chanh, cảm thấy từ trước tới nay chưa đau khổ như bây giờ.

“Cha nuôi, tại sao mẹ con và mẹ nuôi mất cùng một ngày? Là trùng hợp sao?”

“Hai người họ là bạn thân không có chuyện gì là không nói với nhau. Cũng là số mệnh, đầu tiên mẹ con ho khan, vẫn không thấy khá hơn, sau đó lại tới lượt mẹ của Phương Thành cũng kiểm tra ra là bị viêm phổi. Hai người tới khám cùng một bác sĩ, kê đơn thuốc cũng giống nhau. Mẹ con ra đi vào buổi sáng, thời gian báo tang, Phương Thành sợ quá khóc òa, mẹ nó cũng rất đau lòng, còn mang theo nó tới. Nhưng cho tới buổi chiều khi trở về, thì bà ấy… ngã xuống không bao giờ đứng lên được nữa.”

Hứa Tình Thâm nhớ kỹ, tình cảm của ba mẹ Phương Thành vẫn rất tốt từ trước, cho nên Phương Minh Khôn sống độc thân cho đến nay, chưa từng nghĩ tới chuyện tái hôn. Trong mắt ông, ông không bao giờ tìm được một người tốt đẹp như mẹ của Phương Thành nữa.

Viền mắt ông ươn ướt, bàn tay chống trán, sắc mặt Phương Thành cũng vô cùng bi thương.

“Còn nhớ bé Tiểu Linh ở thôn vách núi không? Mẹ con bé cũng chết do rủi ro khi dùng thuốc. Nhà họ Vạn thèm tiền tới nỗi sắp phát điên lên rồi.”

“Lẽ nào các cơ quan chức năng lại mặc kệ sao? Dạng thuốc như vậy, làm sao có thể đưa ra thị trường chứ?”

Phương Thành cười nhạt: “Phong bì mắc ở cổ họng rồi, huống hồ cửa hàng bán thuốc của nhà họ Vạn rải rác khắp nơi trên toàn quốc, dù sao thì tỷ lệ người chết cũng là số ít, chắc chắn bọn họ có thể dễ dàng đối phó.”

Hứa Tình Thâm đưa hai tay che mặt, hô hấp như nghẹn lại không thông, giống như có vật gì đó mắc lại nơi cổ họng.

“Phương Thành, vì sao ngay từ đầu anh không nói với em?”

“Nói như thế nào? Mặc dù rõ ràng là có nguyên nhân, nhưng anh vẫn phản bội em.”

Phương Thành cầm lấy chiếc đũa, biết cô thích ăn măng tây, liền gắp một gắp đưa tới. Nhưng còn chưa đặt thức ăn vào trong bát của Hứa Tình Thâm, tất cả rơi xuống bên tay cô.

Phương Thành hướng tay về bên phải, nhặt chiếc đũa lại, sau đó để hai tay dưới đáy bàn.

Phương Minh Khôn cố gắng đè nén nỗi đau trong lòng, đôi môi run rẩy, quay mặt đi giả vờ như không phát hiện ra.

Hứa Tình Thâm nhìn xuống mấy cây măng tây, cô đau lòng như dao cắt.

“Rốt cuộc là bệnh như thế nào?”

“Tình Thâm, em cũng đừng quên, đứa bé thứ nhất của Vạn Dục Ninh là anh làm hại, người nhà họ Vạn thiếu chút nữa đã lấy mạng em và Minh Xuyên!”

“Rốt cuộc là anh mắc căn bệnh đáng sợ như thế nào?”

Phương Thành né tránh ánh mắt của cô.

“Minh Xuyên bị cắt một ngón tay, thiếu chút nữa thì em bị làm nhục, em đã quên thái độ ngay lúc đó của anh rồi sao?”

“Rốt cuộc là anh bị bệnh gì! Đừng giấu em nữa!” Cô bướng bỉnh đứng lên, có chín con bò cũng không kéo được trở lại.

Bên trong phòng ăn, bỗng nhiên yên tĩnh không một tiếng động, không biết ai cửa sổ mở ra, cơn gió thổi qua căn phòng lớn một trăm tám mươi thước vuông, mang theo hơi ẩm ướt.

Phương Thành nâng mắt lên nhìn, thấy Hứa Tình Thâm đang khóc. Trái tim anh như bị ai đó cắt ra thành từng mảnh một.

“Em là bác sĩ, em sẽ không cảm thấy xa lạ với bệnh xơ cứng teo cơ một bên* này.”

(*Xơ cứng teo cơ một bên (Amyotrophic Lateral Sclerosis – ALS) là một bênh gây nên tổn thương ở các tế bào thần kinh vận động ở não và tủy sống. Các tế bào thần kinh vận động truyền tín hiệu từ não xuống tủy sống, rồi từ tủy sống đến các cơ vân (cơ chủ động), giúp chúng ta điều khiển được các cử động của cơ thể. Bệnh ALS còn được gọi là bệnh Lou Gehrig. Trong bệnh ALS các tế bào thần kinh vận động sẽ dần dần bị xơ hóa, dẫn đến việc bệnh nhân bị liệt dần dần. Ban đầu là các cơ ở tay, chân, rồi đến các cơ hầu họng, cơ lưỡi, cuối cùng là liệt các cơ hô hấp làm bệnh nhân tử vong. Bệnh ALS là bệnh nặng và không có thuốc điều trị đặc hiệu, vì vậy triển vọng sống của bệnh nhân kể từ khi được chẩn đoán chỉ khoảng 3 – 5 năm. Tuy nhiên, cũng có khoảng 10% bệnh nhân ALS sống được trên 10 năm kể từ khi chẩn đoán.ALS là bệnh hiếm gặp, chỉ có khoảng 1-2 người mắc bệnh này trên tổng số 100.000 dân. Bệnh thường gặp ở người > 40 tuổi. Tỷ lệ mắc bệnh ở nam nhiều hơn ở nữ một chút, tỷ lệ khoảng 60/40.

Triệu chứng:– Yếu cơ, thường gặp ở một bên bàn tay, cẳng tay, bàn chân, cẳng chân. Sau đó yếu cả 2 bên. Theo thời gian, các cơ này teo nhỏ dần.– Rung giật bó sợi cơ. Bệnh nhân thấy từng bó sợi cơ bị rung giật một cách tự phát, họ không thể kiềm chế được sự rung giật này.– Bệnh có thể ảnh hưởng đến khả năng nói, nuốt biểu hiện bằng nói ngọng, nuốt khó, teo cơ lưỡi. Ở giai đoạn cuối của bệnh, các cơ hô hấp cũng bị ảnh hưởng gây khó thở.)

Hứa Tình Thâm trợn tròn hai mắt, Phương Thành tiếp tục nói: “Anh từng giấu em ra nước ngoài, em vẫn cho là anh chỉ mắc bệnh giống như kết quả em được biết. Kỳ thực, năm đó thành phần thuốc đã gây tổn thương quá nghiêm trọng, nó đi kèm với giai đoạn dậy thì của anh, giống như là nước giếng phun lên. Tình Thâm, căn bệnh này vô phương cứu chữa, thậm chí còn khiến người cảm thấy lạnh lẽo đáng sợ hơn so với bệnh teo cơ. E rằng một ngày nào đó, toàn thân anh đều cứng đờ, trong một đêm, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.”

“Không…” Hứa Tình Thâm đưa tay che khuất mặt, lại không giấu được đôi mắt đẫm lệ.

“Em là bác sĩ, phải có thái độ bình thường với chuyện sinh lão bệnh tử, chẳng lẽ còn không muốn khám bệnh sao?”

Phương Thành đứng dậy, vòng qua bàn ăn đi tới phía sau Hứa Tình Thâm, anh rút ra khăn tay che trước mắt cô, Hứa Tình Thâm nắm chặt bàn tay của anh.

“Em không tin.”

“Không tin, tốt nhất.” Phương Thành cúi đầu nhìn đỉnh đầu Hứa Tình Thâm chằm chằm.

“Trước kia anh chỉ biết rằng anh phải tiếp cận nhà họ Vạn, cuối cùng lại hại người hại cả mình. Nhưng anh không hối hận, Tình Thâm, anh tin chắc rằng bản chất mình là người tốt. Sau khi tiếp quản nhà họ Vạn, trước tiên là thu hồi toàn bộ thuốc có vấn đề. Cho nên, có lẽ ông trời quan tâm ưu ái anh, em không cần phải khó chịu thay anh.”

Nước mắt đã ướt đẫm chiếc khăn tay màu trắng, Phương Thành quay lại ngồi đối diện Hứa Tình Thâm. Cô lau chùi hai mắt, cuộn chặt tay lại thành nắm đấm để ở nơi khóe miệng.



Vạn Dục Ninh bị dính nước mưa, trở lại Cửu Long Thương, Tưởng Viễn Chu dặn người giúp việc đưa cô đi tắm. Người đàn ông chờ ở dưới lầu một hồi lâu, người giúp việc bưng cơm nước ra đã đều lạnh tanh, Tưởng Viễn Chu nghe thấy tiếng bước chân đi xuống từ trên lầu hai, ngẩng đầu lại chỉ nhìn thấy bóng dáng của người giúp việc.

“Tưởng tiên sinh.”

“Cô ấy đâu?”

“Cô Vạn ngồi trong bồn tắm không chịu đứng lên, cứ khóc mãi, tôi kéo lên cũng không nhúc nhích.”

Sắc mặt Tưởng Viễn Chu trở nên u ám.

“Cô ấy vừa sinh non, cô không biết hay là không?”

“Xin lỗi…” Người giúp việc không ngừng xin lỗi.

“Nhưng thực sự là không thể chạm tới cô ấy được, anh xem, cô Vạn còn lấy chai tinh dầu ném vào mặt tôi.”

Tưởng Viễn Chu liếc nhìn, thấy nơi thái dương cô hiện lên vết bầm, anh cũng biết rõ tính tình của Vạn Dục Ninh.

“Thôi được rồi, để tôi đi cho.”

Đi tới phòng ngủ dành cho khách, cửa phòng ngủ cũng mở toang. Trong nhà, ngoại trừ Tưởng Viễn Chu ra thì không có bất cứ người đàn ông khác nào bước vào, anh đi tới cửa phòng tắm, khẽ gõ hai cái.

“Dục Ninh, ra đi.”

Vạn Dục Ninh không nghe lời, hai tay ôm đầu, Tưởng Viễn Chu biết cô khó có thể chấp nhận sự thật. Lời Phương Thành nói với cô, anh ngồi ở trong xe đều nghe thấy được. Thực ra đúng là ban đầu anh đã để Hứa Tình Thâm quá thoải mái, nếu như anh hỏi lại về chuyện báo cáo kiểm tra sức khoẻ, có lẽ hôm nay cũng không xảy ra chuyện như vậy.

Tiếng khóc của người phụ nữ xuyên qua cánh cửa truyền tới, cơ thể Vạn Dục Ninh vốn suy yếu, hôm nay dầm mưa rồi lại ngâm mình trong nước lạnh, chỉ là tự giày vò bản thân mình.

“Nếu em không ra, anh sẽ vào đấy.”

Tưởng Viễn Chu đợi mấy phút, lấy một tay đẩy cửa phòng ra, bên trong hơi nước dày đặc, loáng thoáng thấy một thân hình ngồi ở bên trong bồn tắm.

Tưởng Viễn Chu cầm lấy chiếc khăn bông tắm lớn treo trên móc, lúc này cũng không để ý đến xấu hổ gì nữa, anh phủ chiếc khăn tắm lên trên người của Vạn Dục Ninh, sau đó túm lấy cô đi ra.

Vạn Dục Ninh đi chân trần, Tưởng Viễn Chu đưa cô ra khỏi phòng tắm, một tay đảy cô ngồi xuống mép giường.

“Đi vào thay quần áo, sau đó xuống ăn cơm.”

“Em không ăn.”

Giọt nước từ trên đầu Vạn Dục Ninh nhỏ xuống, cả người lạnh đến phát run, môi lập cập, rõ ràng là tự làm khổ chính mình.

“Anh không phải là Phương Thành, em khỏi cần để cho anh thấy bộ dạng này của em.”

Tưởng Viễn Chu giận đến nỗi sắc mặt sa sầm, trên ghế sa lon có đặt quần áo và đồ dùng hàng ngày mà người giúp việc đã chuẩn bị cho Vạn Dục Ninh, Tưởng Viễn Chu đi tới cầm lấy, khi trở lại trước mặt thì ném thẳng vào mặt cô không hề thương tiếc.

Cô đau đến nỗi che mắt, trên mặt giống như bị khoét một lỗ.

Ánh mắt Tưởng Viễn Chu lạnh thấu xương, đưa ngón tay chỉ thẳng vào cô.

“Nếu cô còn như vậy, vậy cô cút đi cho tôi!”

Vẻ mặt Vạn Dục Ninh kinh ngạc, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Tưởng Viễn Chu chằm chằm.

“Anh, anh đuổi em đi?”

“Nói cho cùng, tôi có quan hệ gì tới cô? Hai nhà thế giao*? Vạn Dục Ninh, cô đừng lầm, hôm nay nhà họ Vạn đã sớm bị sụp đổ, cũng không bằng cả một gia đình bình thường, cô vẫn còn ở đây giở tính đại tiểu thư ra với tôi?”

Vạn Dục Ninh mấp máy môi, thoáng chốc trong đáy mắt lại có nước mắt chảy ra. Tưởng Viễn Chu cao cao tại thượng, ánh mắt mang theo sự lạnh lùng trước sau như một, chỉ có điều anh kiêu căng ngạo mạn như vậy nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ hướng về phía cô. Vạn Dục Ninh khổ sở, hai tay cầm quần áo, Tưởng Viễn Chu không nói nhiều hơn một câu.

“Tôi chờ cô ở dưới lầu, nếu như cô không ăn bữa cơm tối này, sau này đừng hòng mơ tới chuyện ăn được một miếng tại nhà họ Tưởng này!”

Nói xong, anh đi ra khỏi phòng cũng không quay đầu lại.

Vạn Dục Ninh lau khô nước mắt, đành phải đứng dậy thay quần áo.

Lúc xuống lầu, Tưởng Viễn Chu đang ăn cơm, Vạn Dục Ninh kéo chiếc ghế ra ngồi vào bên cạnh anh, người giúp việc đặt bát canh bổ tới trước mặt cô.

“Đây là Tưởng tiên sinh đặc biệt dặn chuẩn bị cho cô.”

Vạn Dục Ninh thật sự không ăn nổi, Tưởng Viễn Chu nhìn cô, cuối cùng vẫn phải gắp thức ăn cho cô.

“Viễn Chu, sau này em nên làm gì bây giờ?” Vạn Dục Ninh đang cầm bát cơm.

“Em nhớ ba mẹ.”

“Có lẽ mẹ em có cơ hội được ra ngoài.”

Vạn Dục Ninh ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Chắc là mẹ cũng giống như em, cái gì cũng không biết.”

“Những lời này, quan toà sẽ tin sao?”

Ánh mắt Tưởng Viễn Chu hướng về phía cổ cô, thấy từng dấu vết đan xen lẫn nhau, anh thờ ơ quay sang chỗ khác.

“Trả tiền có thể được chứ? Em có thể nghĩ cách xoay sở tiền.”

“Em có thể nghĩ tới, em cho là Phương Thành nghĩ không ra?”

Tưởng Viễn Chu đã sớm để Lão Bạch đi thăm dò.

“Những người lúc trước ba em đút lót đó đều bị hắn tố cáo, hôm nay còn có ai dám nhận tiền của em?”

Vạn Dục Ninh nghiến răng: “Anh ta một lòng muốn dồn gia đình em vào chỗ chết.”

Ngón tay Tưởng Viễn Chu gõ nhẹ hai cái ở trên mặt bàn.

“Trước tiên ăn cơm đi đã, nghỉ ngơi cho tốt rồi hãy nói.”

“Viễn Chu, anh sẽ giúp em sao?” Vạn Dục Ninh đưa tay cầm lấy tay của Tưởng Viễn Chu.

“Ngày mai, em sẽ ly hôn với Phương Thành.”

Lời nói đã từng là lời đường mật ở trong mắt Vạn Dục Ninh hôm nay, hết thảy đều trở thành chất độc, đầu độc chết hai đứa con của cô, đầu độc chết toàn bộ nhà họ Vạn.



Ăn xong cơm tối, Hứa Tình Thâm đứng dậy thu dọn giúp Phương Minh Khôn, Phương Minh Khôn giữ tay cô lại.

“Tình Thâm, con ngồi đi.”

“Để con giúp cha.” Hứa Tình Thâm cảm thấy không làm gì, hình như trong lòng càng trống rỗng.

Trong nhà mở điều hòa trung tâm, vốn dĩ quần áo cô đều ướt hết, Phương Thành lấy chiếc chăn mỏng để cho cô trùm lên, nhưng bị cô để ở một bên.

Hôm nay Phương Thành mới về đến nhà, không giấu được vẻ mặt ủ rũ. Hứa Tình Thâm ra khỏi phòng bếp, vừa lúc Tống Giai Giai lo lắng, gọi điện thoại tới thúc giục cô về.

Hứa Tình Thâm cầm túi muốn tự đi về.

“Em về trước đây, hôm nào trở lại.”

“Anh đưa em về.”

Hứa Tình Thâm đi tới cửa, đáp lại: “Không cần, em đón xe là được rồi.”

Phương Thành không nói gì, nhưng cũng thay giày ra khỏi cửa cùng cô.

Hứa Tình Thâm ngồi ở bên trong xe, nói cho anh biết địa chỉ nhà Tống Giai Giai.

“Nếu anh không biết, có thể tìm chỉ dẫn đường.”

“Không cần, anh đã từng tới đó.”

Hứa Tình Thâm không kiềm chế được đưa mắt nhìn anh.

“Anh thực sự theo dõi em?”

Người đàn ông mím chặt môi không nói lời nào, chiếc xe xuyên qua bóng đêm, rất nhanh đã tới nhà của Tống Giai Giai.

Cần gạt nước đong đưa sang hai bên, tần suất cực cao, Phương Thành điều khiển ghế ngả người ra phía sau, ánh mắt nhìn về chiếc móc khóa treo trong xe.

“Tình Thâm, đây là em mua.”

“Đúng vậy, cầm tháng lương đầu tiên xong liền đi mua cho anh.”

Hứa Tình Thâm không nhịn được đưa tay ra sờ sờ.

“Phương Thành, sau này anh có tính toán gì không?”

“Chuyện của nhà họ Vạn vẫn còn chưa xong, sự cố thuốc này liên lụy tới quá nhiều người, anh phải bảo đảm an toàn cho ba anh.”

“Hả?” Hứa Tình Thâm đưa mắt nhìn anh.

Vẻ mặt Phương Thành uể oải, ánh mắt lại nhìn vật trang sức bất động kia chằm chằm.

“Anh tố cáo những người đó, nào có ai không phải là người có máu mặt, con chó quýnh quáng còn có thể nhảy tường.”

“Vậy làm sao bây giờ? Dẫn cha nuôi chuyển nhà sao?”

“Tình Thâm, em đừng xen vào chuyện của gia đình anh, em cứ giữ khoảng cách với anh như trước đây là được rồi.”

Phương Thành vừa nói ra câu này, không giấu được đầy vẻ bất đắc dĩ. Thông minh trong sáng như Tình Thâm, đương nhiên là cô nghe được ý trong đó.

Phương Thành khẽ nhếch miệng gượng cười, anh yêu Tình Thâm, từ trước đến nay đều một lòng một dạ. Giữa anh và cô đã trải qua nỗi đau thương lớn nhất, ai cũng hiểu không thể quay lại như trước đây được nữa.

Mặc dù anh tiếp cận Vạn Dục Ninh, là hết sức bất đắc dĩ, mặc dù cô nương tựa nơi Tưởng Viễn Chu, là tình thế bắt buộc.

Nhưng thời gian một năm trôi qua, cũng đủ khiến cho những thề non hẹn biển đổ nát.

Không hiểu sao nước mắt của Hứa Tình Thâm bỗng nhiên rơi xuống, Phương Thành đứng dậy, dang hai cánh tay ôm cô vào trong ngực. Hứa Tình Thâm tựa đầu vào cổ anh, trên chiếc áo len thấm ướt mùi vị thuộc về cơ thể anh, không phải là mùi nước hoa hờ hững xa cách. Hai gò má áp thật sát vào nhau, giống như hành động thân mật nhất.

Trên mặt kính nổi lên một lớp sương mờ không nhìn thấy rõ bên ngoài, Phương Thành tham luyến cái ôm này, không đành lòng buông ra. Anh đưa mắt nhìn xa xa, thấy căn phòng của nhà họ Tống vẫn sáng đèn.

Thực ra thì đã có vô số lần anh tưởng tượng, nếu như anh và Hứa Tình Thâm thuận lợi suôn sẻ mà nói thì hiện tại bọn họ cũng đã kết hôn rồi. Ở trong ngôi nhà của họ, Tình Thâm của anh sẽ không bao giờ phải xách theo hành lý ra khỏi nhà, lần tìm nơi có thể cho cô dừng chân.

Mưa rơi trắng xóa, hình như càng lúc càng lớn hơn.

Phương Thành lùi lại, Hứa Tình Thâm ngồi trở lại chỗ cũ, người đàn ông nhìn ra phía ngoài.

“Chờ mưa ngớt một chút nữa thì xuống.”

Hứa Tình Thâm hạ cửa sổ xe xuống, hạt mưa nặng trĩu như hạt châu rơi xuống, cô lại mau chóng đóng cửa.

Sau một lúc, mưa vẫn rất lớn, Hứa Tình Thâm giơ tay lên xem đồng hồ.

“Em nên đi lên thôi, dù sao cũng có ô, không việc gì đâu.”

Phương Thành thấy cô muốn mở cửa xe, kéo cánh tay của cô lại.

“Chờ một chút.”

Anh lấy chiếc ô lúc nãy để dưới ghế lái, bật ô lên đẩy cánh cửa xe ra. Bỗng chốc mưa lạnh tạt tới cùng cơn gió, Hứa Tình Thâm thấy lạnh khẽ run lên một cái. Hệ thống sưởi bên trong xe bỗng chốc bị xua tan.

Phương Thành vòng qua trước xe đi tới cánh cửa bên kia, giơ cai ô sau đó mở cửa xe, có anh che, nên lúc xuống xe Hứa Tình Thâm không cảm thấy lạnh.

Hai người đứng sóng vai nhau, một chiếc ô che kín được hai người, Phương Thành hơi nghiêng ô về bên Hứa Tình Thâm.

“Đi thôi.”

Thực ra là chỗ đó cách hàng hiên có mười mấy thước, Hứa Tình Thâm nhấc chân lên, Phương Thành vội vàng ôm vai cô lại.

“Cẩn thận!”

Cô vô thức nhảy một cái, giọt nước bắn tung tóe, hai hàng lông mày người đàn ông đang nhíu chặt bỗng giãn ra.

“Vẫn như cũ, không nghe lời gì cả.”

Đi tới cửa cầu thang, trên người Phương Thành cũng bị ướt nên không thể ở lại lâu.

“Mau vào đi thôi, anh đi đây.”

“Ừm, lái xe chậm một chút.”

Hứa Tình Thâm lên trên lầu, mở cửa đi vào, Tống Giai Giai đang từ trong phòng đi ra.

“Tình Thâm, cậu đã trở về.”

“Sao cậu còn chưa ngủ?”

“Chờ cậu đó, trời mưa làm cho tớ lo lắng.”

Hứa Tình Thâm khẽ cười: “Tớ cũng không phải trẻ con.”

“Cậu về bằng cách nào?”

“Phương Thành đưa tớ về.”

Tống Giai Giai mở to mắt nhìn cô.

“Phương Thành?”

“Ừ.” Hứa Tình Thâm thấy trên người ẩm ướt khó chịu.

“Cậu mau ngủ đi, tớ đi tắm.”

“Ừ.”



Cửu Long Thương.

Sau khi Vạn Dục Ninh ăn cơm tối xong trở về phòng nghỉ ngơi.

Lúc Lão Bạch tiến vào, trên đôi vai chịu trách nhiệm mọi chuyện này, mưa thực sự quá lớn, quần áo bị nước mưa khiến cho ướt nhẹp.

Tưởng Viễn Chu ngồi ở trên sofa, đang nhìn cái gì đó, Lão Bạch đi tới nói: “Tưởng tiên sinh.”

“Thời tiết kiểu này, cậu cũng không cần phải đích thân đi, có chuyện gì giao cho người dưới là được.”

Lão Bạch ngồi vào chỗ đối diện Tưởng Viễn Chu.

“Tôi thấy lo lắng, hơn nữa tôi quen chạy tới chạy lui.”

Anh ta cầm một xấp ảnh chụp đưa tới.

“Đây là hành tung hôm nay của Phương Thành.”

Tưởng Viễn Chu khẽ nhướn mày, lật từng tấm ảnh một ra nhìn. Cuối cùng, ánh mắt dừng lại trong một xấp hình.

Xe của Phương Thành đỗ ở bên dưới nhà họ Tống, tuy rằng bên ngoài mưa rơi rất lớn, nhưng cũng không làm ảnh hưởng hành động thân mật của hai người bên trong xe chút nào. Mặc dù Hứa Tình Thâm và Phương Thành chỉ ôm một cái, nhưng chụp dưới góc độ này cùng với bóng đêm mờ ảo, nhìn thấy rất rõ ràng là bọn họ đang hôn nhau.

Tưởng Viễn Chu giận dữ, ném xấp ảnh lên trên bàn trà, có tấm bay tán loạn, đụng vào ngọn đèn phát ra tiếng leng keng.

“Tôi cho cậu theo dõi Phương Thành, cậu cho tôi xem ảnh chụp của Hứa Tình Thâm làm gì?!”

Lão Bạch biết anh đang nổi nóng, không phải Tưởng Viễn Chu không biết, tại sao lại chụp được cả Hứa Tình Thâm. Chẳng phải là bởi từ lúc tan việc cho tới giờ cô vẫn ở bên cạnh Phương Thành sao.

Lão Bạch mím chặt môi, không giải thích lấy một câu.

Tay phải Tưởng Viễn Chu che trên trán, nơi lồng ngực phập phồng kịch liệt, anh tức giận đến nỗi sắc mặt lúc trắng lúc xanh, sau một lúc lâu, anh mới khôi phục lại giọng điệu vốn có.

“Đồn cảnh sát bên kia thế nào rồi?”

“Vẫn không có tiến triển, hiện nay cô Vạn vẫn là đối tượng tình nghi lớn nhất.”

Tưởng Viễn Chu ngả người ra phía sau ghế.

“Chuyện này mười phần là do Phương Thành làm.”

“Tôi cũng điều tra, cô Vạn nói cô ấy nghe được cuộc trò chuyện giữa Phương Thành và A Mai, vậy hiển nhiên là không có khả năng. Đêm đó Phương Thành càng không tới đường Thành Nhai. Từ tin tức điều tra được, đêm đó Phương Thành

gọi điện thoại cho Phương Minh Khôn, hơn nữa bệnh đau dạ dày của Phương Minh Khôn tái phát, lại là do Phương Thành đưa ông ta tới bệnh viện.”

Tưởng Viễn Chu vắt chéo đôi chân dài, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.

“Nghe vậy, thật đúng là “thiên y vô phùng”*. A Mai chết đêm đó sao?”

(* Áo tiên không để lại vết chỉ khâu, ý anh Chu nói không để lại dấu vết)

“Camera ở Ngự Hồ Danh Để đã sớm thu lại, cảnh sát hỏi người giúp việc, họ đều nói đêm đó Phương Thành trở về ăn cơm trễ, cũng không thấy hắn đi ra ngoài. Camera phía ngoài Ngự Hồ Danh Để cũng đã điều tra, thế nhưng rất kỳ quái, không thấy xe của Phương Thành.”

Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, những lời này Tưởng Viễn Chu luôn luôn tin tưởng.

“Nếu như chuyện này thực sự là hắn làm, sớm muộn hắn sẽ để lộ ra sơ hở.”

“Tôi sẽ sai người tiếp tục theo dõi hắn.”

Lão Bạch lại nói tới những chuyện khác, Tưởng Viễn Chu cảm thấy mất kiên nhẫn, sau một lúc lâu mới mở miệng: “Cậu đi về trước đi.”

Phòng khách gọn gàng sạch sẽ do có mấy tấm hình rơi lả tả nên nhìn có vẻ như bừa bộn. Nhưng lúc này Tưởng Viễn Chu không để ý nhiều như vậy. Anh đứng dậy nhặt ảnh chụp lên, ngón tay khẽ dùng sức, những tấm ảnh bị bóp chặt lại gãy gập nhăn nheo.

Một người vội vã chia tay anh, một người “ngựa không ngừng vó” đòi ly hôn, tình xưa quay lại chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Hôm nay Hứa Tình Thâm đã biết mục đích của Phương Thành khi tiếp cận Vạn Dục Ninh, còn biết hắn báo thù về cái chết của mẹ cô, hai người càng thêm hòa hợp với nhau.

Tưởng Viễn Chu đi tới vài bước, giận dữ ném những tấm ảnh vào trong thùng rác.



Lúc nửa đêm, Tống Giai Giai nghe thấy phía bên ngoài có động tĩnh, cô khoác áo ngoài rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Bà Tống hốc hác đi vào nhà, thấy con gái không khỏi mở miệng hỏi: “Còn chưa ngủ?”

“Vừa lúc tỉnh, dì thế nào rồi ạ?”

Bà Tống lắc đầu: “Không tốt cho lắm, con mau đi ngủ đi.”

“Vâng.”

Tống Giai Giai xoay người, đi qua căn phòng của Hứa Tình Thâm thì nhìn thấy cô vẫn chưa đóng cửa, cô đi tới khẽ đẩy ra, thò đầu vào xem.

Hứa Tình Thâm ho khan vài tiếng, nghe có vẻ như rất khó chịu, Tống Giai Giai bước vào thật nhanh.

“Tình Thâm, cậu không sao chứ?”

Đi tới bên giường, Tống Giai Giai mở chiếc đèn bàn đặt trên tủ đầu giường, Hứa Tình Thâm co rúc trong chăn, lạnh đến phát run, Tống Giai Giai khẽ đẩy bả vai cô.

“Tình Thâm, tỉnh đi.”

“Sao vậy?” Hứa Tình Thâm mơ mơ màng màng, mở mắt ra.

Tống Giai Giai đưa tay áp lên trán cô.

“Sao lại nóng ran như vậy!”

Hứa Tình Thâm thấy toàn thân đau nhức, tiếng nói khó chịu giống như hơi nước muốn bốc lên, cô lắc đầu: “Không có việc gì, không sao.”

“Còn nói không có việc gì, cũng có thể luộc trứng gà được rồi.”

Tống Giai Giai xoay người đi ra ngoài, trong nhà có hòm thuốc, thế nhưng lật đi tìm lại cũng không tìm được hộp hạ sốt thuốc đâu. Cô đi tới phòng ngủ chính, vốn định đánh thức mẹ, nhưng nghĩ tới chuyện từ sáng sớm cho đến bây giờ mẹ vẫn không được chợp mắt, cô lại thu tay về.

Tống Giai Giai quay lại phòng của Hứa Tình Thâm, chính bản thân cô đi lại còn bất tiện, nâng Hứa Tình Thâm còn không nổi, chứ nói gì đến chuyện đưa cô ấy đến bệnh viện.

Ánh mắt lướt qua điện thoại đặt trên tủ đầu giường, Tống Giai Giai cầm lấy, sau đó mở danh bạ ra.

Hứa Tình Thâm sốt tới nỗi hai gò má đỏ bừng, cũng không muốn nhúc nhích, cô kéo chăn trùm kín đầu lại.

Lúc này ở Cửu Long Thương, chỉ có ngọn đèn trong phòng ngủ chính vẫn sáng, Tưởng Viễn Chu vẫn ngồi ở đầu giường, chiếc giường KINGSIZE thiếu vắng một người mà trông có vẻ càng lớn hơn.

Điện thoại di động rung lên vài cái, Tưởng Viễn Chu cầm lấy nhìn, lại là Hứa Tình Thâm gọi tới.

Người phụ nữ này, đi thì coi như đi, hơn nửa đêm còn gọi điện thoại tới quấy nhiễu sự yên tĩnh của người khác.

Ngón cái Tưởng Viễn Chu khẽ lướt qua phím nghe, sau đó đưa điện thoại di động tới bên tai.

“Alo, chuyện gì?”

“Alo, là Tưởng, Tưởng tiên sinh sao?”

Hàng lông mày kiếm của Tưởng Viễn Chu cau lại.

“Cô là ai?”

“Tôi là Tống Giai Giai bạn của Tình Thâm, cô ấy sốt cao, Tưởng tiên sinh có thể tới đây không?”

Sắc mặt Tưởng Viễn Chu không chút thay đổi, thanh âm cũng lạnh đi vài phần.

“Sốt cao?”

“Vâng, có lẽ là do mắc mưa.”

Người đàn ông nghĩ tới xấp ảnh chụp kia, khóe miệng cong lên vài phần tự giễu, còn cảm thấy buồn cười.

“Cô ta không nói cho cô biết là chúng tôi đã chia tay sao?”

“Tình Thâm có nói, nhưng một ngày làm vợ chồng thì trăm năm ân nghĩa, huống hồ không phải hai người chỉ mới chia tay thôi sao? Cô ấy sốt cao quá, nếu không thì tôi cũng không gọi điện thoại cho anh lúc nửa đêm.”

Tống Giai Giai vẫn có ấn tượng tốt với Tưởng Viễn Chu.

Tuy rằng không tiếp xúc nhiều, nhưng trong lòng cô luôn cho rằng, Tưởng tiên sinh nhất định là một người dịu dàng, tốt bụng, là người đàn ông biết quan tâm tới người khác.

Tiếng nói bên kia trở nên lạnh lùng:

“Chuyện của cô ta không liên quan gì tới tôi, sau này không cần gọi điện thoại cho tôi.”

“Cái, cái gì?” Tống Giai Giai cho là mình nghe lầm.

Tưởng Viễn Chu co chân trái lại, đưa cánh tay đặt ở trên đầu gối.

“Sao cô không gọi điện thoại cho Phương Thành?”

Trong lòng Tống Giai Giai càng thấy bối rối, cô đang lo lắng, hơn nữa với quan hệ của Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm, người thứ nhất cô nghĩ tới đương nhiên là anh.

Tống Giai Giai vỗ trán một cái thật mạnh.

“Đúng rồi nha, tôi có thể tìm Phương Thành mà, quấy rầy Tưởng tiên sinh rồi, thật ngại quá, tạm biệt!”

Bên kia dứt khoát cúp điện thoại, Tưởng Viễn Chu nghe thấy đầu bên kia truyền đến một tiếng tút, âm điệu kéo dài đi sâu vào trong lòng anh, bắt đầu xé nát. Anh chỉ thuận miệng nói ra như vậy, Tống Giai Giai lại nghe theo luôn.

Tưởng Viễn Chu vốn dĩ không buồn ngủ, giờ này càng thảm hại hơn, trong lòng như kìm nén một cơn tức giận không thể bùng phát.

Sau khi cúp điện thoại, trước tiên Tống Giai Giai tìm kiếm trong danh bạ, cô không tìm được tên Phương Thành, nhưng nhìn thấy số điện thoại bàn của nhà họ Phương.

Lúc Phương Thành tới nơi, vội vội vàng vàng, Tống Giai Giai mở cửa cho anh.

“Tình Thâm đâu?”

“Ở trong phòng ngủ.”

Phương Thành theo Tống Giai Giai đi vào trong, đi tới bên giường, Phương Thành để chiếc túi trong tay lên tủ đầu giường, anh đưa tay sờ trán Hứa Tình Thâm, sau đó quay ra nói với Tống Giai Giai: “Có nước không?”

“Có có, tôi đi lấy.” Tống Giai Giai đưa ly nước của Hứa Tình Thâm tới, ánh mắt lo lắng,

“Không cần đưa đi bệnh viện sao?”

“Cứ uống thuốc trước, nếu như sáng mai vẫn không hạ sốt được thì mới đi bệnh viện.”

“Được.”

Phương Thành ngồi xuống mép giường, lấy thuốc mang tới ra, pha thuốc cảm hòa tan vào nước uống, anh dỗ dành Hứa Tình Thâm uống, Tống Giai Giai hỗ trợ mang khăn mặt tới, Phương Thành đưa tay nhận lấy.

“Cảm ơn, cô đi nghỉ ngơi đi.”

“Một mình anh có được không?”

“Được.”

Tống Giai Giai ra khỏi phòng, Phương Thành vắt khô chiếc khăn lông sau đó đặt trên trán Hứa Tình Thâm, thuốc hạ sốt có tác dụng rất nhanh, không quá nửa tiếng đồng hồ, Hứa Tình Thâm thấy trong người nóng bức khó chịu, cánh tay để trong chăn thò ra.

“Nóng.”

Phương Thành bỏ tay cô vào trở lại.

“Cố chịu đựng.”

Trên khuôn mặt Hứa Tình Thâm đầy mồ hôi, Phương Thành lau đi cho cô, sau một lát, cô mới chịu im lặng ngủ thiếp đi.

Phương Thành ngồi ở bên cạnh, lúc này mới có thời gian ngắm nhìn xung quanh, bên trong căn phòng trang trí theo kiểu mới, nhưng lại thấy ấm áp. Đồ đạc thuộc về Hứa Tình Thâm rất ít, trên tủ đầu giường đặt một chiếc điện thoại di động và một ly nước, không có thứ nào khác, góc phòng đặt chiếc vali của cô.

Ngọn đèn dịu dàng bao phủ xuống, bao phủ cả gương mặt Hứa Tình Thâm vào trong đó. Cô ngủ rất bình tĩnh, phảng phất như thế giới này có sập xuống cũng không liên quan gì tới cô.



Ngày hôm sau.

Cổ họng Hứa Tình Thâm vô cùng đau đớn, mở mắt ra muốn tìm nước uống, liếc mắt nhìn lại trông thấy Phương Thành nằm ở bên cạnh.

“Phương Thành?”

Người đàn ông mở mắt ra, bả vai đau nhức khó chịu.

“Tỉnh rồi, cảm giác thế nào?”

“Sao anh lại ở đây?”

“Em bị sốt cao, Tống Giai Giai gọi điện thoại cho anh.”

Hứa Tình Thâm chống tay ngồi dậy.

“Em khá hơn rồi, không sao đâu.”

“Vậy là tốt rồi.”

“Mấy giờ rồi?”

Phương Thành giơ tay lên xem đồng hồ.

“Mới 7 giờ, ngủ tiếp đi.”

“Không được, không thì đi làm muộn mất.”

Phương Thành thấy cô vén chăn lên đứng dậy, anh cũng dậy theo.

“Bệnh như vậy mà vẫn còn muốn tới bệnh viện? Xin nghỉ đi.”

“Cả đêm xong đã khỏi rồi.” Hứa Tình Thâm sờ trán. “Đã sớm hết sốt.”

Cô đi rửa mặt, Phương Thành biết tính của cô, khuyên nhủ không được.

Sau khi đi ra ngoài Hứa Tình Thâm thấy người đàn ông đứng ở phòng khách chờ cô. Phương Thành cầm chìa khóa xe trong tay.

“Trước khi đi làm, phải lấp đầy dạ dày đã, anh dẫn em tới tiệm Khánh Hoà ăn.”

“Không cần, em mua đồ ăn ở dưới lầu là được rồi.”

Phương Thành đưa tay cầm lấy tay cô.

“Nhanh lên.”

Hứa Tình Thâm đi theo sau anh, Tống Giai Giai cũng bước ra khỏi phòng.

“Tình Thâm, hết sốt chưa?”

“Được rồi, đã hạ sốt.”

“Vậy là tốt rồi…” Tống Giai Giai bước nhanh vào phòng bếp.

“Tớ đang nấu cháo, đợi lát nữa còn phải đưa tới bệnh viện.”

“Tớ đi làm trước.”

“Cậu chú ý sức khỏe đó.”

Hứa Tình Thâm vừa đáp lại, vừa đi theo Phương Thành xuống lầu.

Mưa đã tạnh từ sớm, sau cuộc càn quét một ngày một đêm, cỏ cây vẫn còn ướt đẫm vì những hạt nước mưa.

Trên mặt đất còn chưa khô hẳn, Phương Thành đỗ xe ở phía đối diện, người đàn ông nhanh chóng bước đi trước, Hứa Tình Thâm vừa muốn nhấc chân lên, liền thấy một chiếc xe chạy tới như bay từ xa.

Trong khu vực dân cư nhỏ như vậy lại có thể lái xe nhanh như vậy, quả thực là coi trời bằng vung.

Chiếc xe ngay trước mặt cô chợt dừng lại, Hứa Tình Thâm liếc nhìn, cùng lúc đó, chiếc xe phía sau từ từ hạ cửa kính xuống.

Tưởng Viễn Chu với mái tóc đen ngắn, tôn lên rõ ràng từng đường nét trên gương mặt, sống mũi cao cùng với đôi môi mím lại thành một đường thẳng tắp.

Hứa Tình Thâm đứng ở nơi đó, người đàn ông khẽ nghiêng đầu, ánh mắt như một tia X bắn về phía cô

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.