Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 2 - Chương 31: Nhổ đi cái gai trong mắt (Cố ý sắp xếp người bên cạnh)



“Vâng!”

Lão Bạch nhận được lệnh, đứng dậy đi ra bên ngoài làm việc.

Vạn Dục Ninh muốn xem một chút, Hứa Tình Thâm có thể moi ra được thứ gì. Thật ra cô căn bản không biết rõ ràng câu chuyện, người thay cô làm việc không để cho cô nghe thấy, cũng là chuyện tốt, tránh lộ ra chân tướng.

Vạn Dục Ninh cho rằng đó là lý do, tiếp theo những tiếng ồn ào trong Cửu Long Thương, một chút cũng không liên quan đến cô.

Cô xoay người ra khỏi phòng ăn, nói với người giúp việc: “Còn không dọn cơm? Tôi đói bụng rồi.”

“Tưởng tiên sinh chưa có căn dặn.”

Lão Bạch dẫn theo người tiến vào, Tưởng Viễn Chu cho bọn họ lên lầu trước, anh nhìn Hứa Tình Thâm: “Chúng ta ăn cơm thôi.”

“Vâng.”

Mấy người họ ngồi vào bàn ăn, tự theo đuổi suy nghĩ của mình, Hứa Tình Thâm uống thuốc trước, Vạn Dục Ninh khẩu vị không tệ, vừa ăn một chén cơm nhỏ, Lão Bạch đã đi xuống: “Tưởng tiên sinh, có phát hiện.”

Tưởng Viễn Chu đặt đũa xuống, với tay giữ Vạn Dục Ninh lại: “Đi, cùng nhau lên đó xem một chút.”

“Tại sao?” Vạn Dục Ninh hoàn toàn nghĩ không ra: “Các người tìm đồ của các người, liên quan gì đến em?”

Mặt Tưởng Viễn Chu lạnh tanh, lực tay tăng thêm, gần như kéo xệch Vạn Dục Ninh đến cầu thang. Hứa Tình Thâm theo phía sau, mấy người họ đến lầu ba, Vạn Dục Ninh bước vào phòng nhìn thấy đồ đạc bị lật giở bừa bộn, cô ta tỏ ra tức giận: “Các người làm gì vậy? Ai cho các người vào lục lọi phòng của tôi?”

Lão Bạch đi đến, cầm vỉ thuốc vừa tìm được trong tay, cùng với một cái điện thoại di động: “Tưởng tiên sinh, ngài xem.”

Tưởng Viễn Chu nhận lấy liếc nhìn, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, trong đáy mắt thoáng chốc gợn sóng, ánh mắt dán vào mấy viên thuốc.

Dường như Vạn Dục Ninh vẫn còn chưa bắt kịp: “Đây là cái gì?”

“Tưởng tiên sinh, đây là thứ phát hiện được bên dưới tủ đầu giường của Vạn tiểu thư, nếu như không phải tìm kiếm trên phạm vi lớn, thật không biết Vạn tiểu thư còn có thứ này.”

“Không có, cái này không liên quan đến em!” Vạn Dục Ninh tựa như người bị giáng một đòn rất mạnh, cuống quýt xua tay: “Viễn Chu, anh tin em đi, em căn bản không biết đây là thứ gì, càng không biết tại sao nó lại xuất hiện trong phòng em.”

“Em không biết?” Lửa giận trong ngực Tưởng Viễn Chu đã không kiềm chế được, Hứa Tình Thâm cầm lấy vỉ thuốc kia, nhìn thoáng qua, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi.

“Vạn tiểu thư, cô hận tôi đến vậy sao?”

Vạn Dục Ninh nghe thế, cảm thấy như bị tạt một gáo nước lạnh: “Cô, là cô, Hứa Tình Thâm, cô dám hại tôi.”

“Tôi hại cô chuyện gì?”

“Cô cố tình đem thuốc bỏ vào phòng tôi.” Vạn Dục Ninh nói xong câu này, thò tay kéo lấy ống tay áo của Tưởng Viễn Chu: “Viễn Chu, thuốc này dùng để làm gì? Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”

“Thuốc của em, em còn không biết tác dụng của nó?” Tưởng Viễn Chu đẩy Vạn Dục Ninh ra: “Hứa Tình Thâm hôn mê phải nhập viện, cùng với tình trạng khi nãy của cô ấy mà em nhìn thấy, đều là do loại thuốc gây ảo giác này, Vạn Dục Ninh, hoá ra em lại thần thông quảng đại như vậy, đến giờ phút này, vẫn còn có thể làm ra chuyện lớn thế này!”

“Thật sự không phải là em mà!” Vạn Dục Ninh nghe xong, chỉ thiếu điều phát điên: “Em chưa từng ra khỏi đây, em làm sao mua được thuốc? Đồ ở chỗ em, cũng không có nghĩa là của em.”

Vạn Dục Ninh rống miệng lên, hai tay không ngừng chỉ về phía Hứa Tình Thâm: “Là cô ta, đúng là cô ta, Viễn Chu, anh tin em đi!”

Tưởng Viễn Chu siết chặt bàn tay, Hứa Tình Thâm nghe thấy âm thanh ồn ào đập vào lỗ tai, anh mở di động ra, xem qua một lượt, cuối cùng chọn weixin.

Vạn Dục Ninh gấp đến nỗi tim sắp vọt cả ra ngoài.

Trong Weixin, có một tin nhắn, ngón tay Tưởng Viễn Chu chạm vào, thấy có một tài khoản, chỉ là, toàn bộ cuộc trò chuyện bên trong đã bị xóa sạch.

“Dục Ninh, bây giờ em nói cho anh biết, em thật sự phát điên, hay vẫn là giả?”

Cổ họng khô khốc của Vạn Dục Ninh khẽ nuốt: “Anh có ý gì?”

“Hai đáp án, em cho anh một.”

Vạn Dục Ninh hơi ngước mắt lên, ánh mắt Tưởng Viễn Chu đáng sợ kinh người, cô chỉ cùng anh mắt chạm mắt, cũng đã cảm thấy lạnh từ bàn chân đổ lên: “Em..”

“Không bằng nói rằng em giả bệnh, như vậy, bác Vạn cũng có thể an tâm ra đi, chí ít, ông ấy tự sát không hại em biến thành một kẻ điên.”

Vạn Dục Ninh cảm thấy trên vai có một áp lực không ngừng đè xuống, cô biết, lúc này chỉ cần nói sai một chữ, đều sẽ biến thành hình phạt khủng khiếp giáng lên người cô: “Viễn Chu, anh cũng không phải không biết, em, em khi thì tỉnh khi thì không.”

“Vậy thì chính là điên.” Tưởng Viễn Chu nói xong, không buồn nhìn cô ta nữa, hướng về Lão Bạch đang ở bên căn dặn: “Đưa Vạn tiểu thư đến bệnh viện chi nhánh Long Cảng, cô ấy có bệnh cần phải chữa, từ nay về sau không được bước ra khỏi bệnh viện nửa bước. Còn nữa, cô ấy cần tĩnh tâm dưỡng bệnh, di động và toàn bộ thiết bị thông tin, đều không được phép đưa đến, sau này có tin tức nào liên quan đến cô ấy, không cần phải nói cho tôi biết, căn dặn kỹ bệnh viện bên kia, chăm sóc tốt cho Vạn tiểu thư.”

“Vâng.” Lão Bạch đáp lời.

Vạn Dục Ninh lùi bước về phía sau, cô biết, lời này của Tưởng Viễn Chu có nghĩa là gì, thế này so với việc nhốt cô lại trên lầu, còn nghiêm trọng hơn nhiều. Đây đã là đuổi cô ra khỏi Cửu Long Thương rồi, hơn nữa, có thể nhìn ra từ nay về sau chính là để cô tự sinh tự diệt.

Những người ở hiện trường, ngoại trừ Hứa Tình Thâm, Vạn Dục Ninh là người rõ ràng nhất.

Thuốc không phải của cô, càng không phải do cô để đó, chỉ là ngọn nguồn câu chuyện, đều nhắm lên người cô, cô cũng đã cho rằng cô dọn dẹp sạch sẽ rồi, thậm chí cô còn không biết đối phương đã dùng thủ đoạn gì, nhưng là tại sao đến cuối cùng ngời gánh chịu hậu quả lại là cô?

Điểm này Vạn Dục Ninh thế nào cũng không ngờ đến.

Vành mắt cô đỏ quạch, tầm nhìn đâm thằng vào Hứa Tình Thâm, hận không thể chọc thủng cô ta.

Tưởng Viễn Chu ngay cả nghĩ cũng không muốn liếc nhìn cô lấy một cái, nói với Lão Bạch: “Đưa cô ấy đi.”

“Không được.” Vạn Dục Ninh hoàn toàn mất kiểm soát, hai chân như nhũn ra: “Viễn Chu, anh phải dứt khoát giải quyết rõ mọi chuyện một lần, thật ra không phải như vậy, anh luôn muốn điều tra rõ phải không?”

“Điều tra, thế này còn chưa đủ rõ ràng hay sao?”

Hứa Tình Thâm đứng bên cạnh anh, nhìn Vạn Dục Ninh lòng nóng như lửa đốt, nhìn khuôn miệng của cô ta mấp máy nói không thành lời, nhìn cô ta không còn cách nào khác, chỉ có thể ôm lấy cánh tay của Tưởng Viễn Chu.

Trước đây, cô ta luôn luôn như vậy để khiến cho Tưởng Viễn Chu mềm lòng, nhưng khi Tưởng Viễn Chu chính thức cự tuyệt, về điểm sức lực của cô ta, sao có thể là đối thủ của anh?

Tưởng Viễn Chu rút tay ra: “Đi đi.”

“Các người lại muốn nhốt em trong bệnh viện tâm thần hả!”

Sắc mặt người đàn ông không khỏi tỏa ra sát khí: “Bởi vì tinh thần của em có vấn đề!”

Lão Bạch nhìn ra hiệu cho hai người khác, họ bước đến chia nhau mỗi người giữ lấy một cánh tay Vạn Dục Ninh: “Vạn tiểu thư, xin mời.”

“Không! Tưởng Viễn Chu, anh đã đồng ý với ba em là phải chăm sóc cho em…”

“Anh nói không giữ lời…”

“Tưởng Viễn Chu!”

Lão Bạch nháy mắt với hai người kia, họ lôi cánh tay Vạn Dục Ninh kéo cô ta ra ngoài, Vạn Dục Ninh khóc rống lên: “Hứa Tình Thâm, là cô hại tôi, cuối cùng sẽ có một ngày cô gặp báo ứng.”

Hứa Tình Thâm nhắm mắt lại, cảm thấy đôi vai nặng trĩu, Tưởng Viễn Chu ôm cô vào lòng.

Tiếng khóc của người phụ nữ kéo dài mãi đến dưới lầu, sắc mặt của Hứa Tình Thâm cũng khó coi, nhưng trong lòng nảy sinh một cảm giác thoải mái chưa bao giờ có, thật giống như một cái gai đâm vào da thịt, rốt cuộc cũng được nhổ đi.

Vạn Dục Ninh nói không sai, thuốc là cô đặt vào, nhưng Hứa Tình Thâm không cho rằng bản thân mình đã hại cô ta.

Cô chưa từng đắc tội với ai ngoài Vạn Dục Ninh, cô cũng không tin, người không liên quan chút nào đến cô ta sẽ hại cô, mà như vậy chỉ có khổ tâm lao lực.

Vạn Dục Ninh bị hai người kia nhét vào trong xe, Lão Bạch ngồi kế bên tài xế, Vạn Dục Ninh nghiêng người ra trước, lại bị người khác ghì vai ra sau.

“Lão Bạch, anh tin tôi không? Anh nhất định phải tin tôi, tôi bình thường căn bản không thể ra khỏi nhà, làm sao tôi có thể mua thuốc? Tại sao tất cả các người đều không nghĩ đến là do Hứa Tình Thâm muốn hại tôi chứ?”

“Cô Vạn, chuyện cô tự bạt tai mình, cũng không phải chưa từng xảy ra.” Lão Bạch ra hiệu cho tài xế nổ máy xe.

“Đó cũng là do Hứa Tình Thâm hại tôi.”

Lão Bạch thắt chặt đai an toàn, ánh mắt chuyên tâm nhìn về phía trước: “Bây giờ có nói gì cũng vô dụng, sau này cô cứ ở bệnh viện dưỡng bệnh cho tốt.”

“Đó là bệnh viện tâm thần đấy, Tưởng Viễn Chu thật sự muốn vứt tôi vào đấy ư?”

“Giới hạn cuối cùng của Tưởng tiên sinh chính là cô Hứa, cái gì cô cũng có thể đụng vào, nhưng cô đụng vào cô Hứa, Tưởng tiên sinh có thể buông tha cho cô sao?”

Một câu nói của Lão Bạch như đâm thẳng vào trong tim Vạn Dục Ninh, cô cúi đầu xuống, khuôn mặt rũ rượi, nhưng rốt cuộc cái gì cũng không thốt ra được, càng không có bất cứ lời biện bạch nào cho bản thân.

Vốn cho rằng bàn cờ này bố trí không sai vào đâu được, nhưng cái nợ này cuối cùng lại ghi trên đầu cô ta.

Hai vai Vạn Dục Ninh khẽ rụt lại, đột nhiên bật cười, tiếng cười càng lúc càng lớn: “Tưởng Viễn Chu à Tưởng Viễn Chu, anh giữ lại một con đàn bà lòng dạ độc ác như vậy ở bên cạnh, không sợ có một ngày bị chính cô ta hại sao?”



Sự tình rất nhanh lan truyền khắp Cửu Long Thương.

Hứa Tình Thâm quay lại phòng ngủ, Tưởng Viễn Chu bước đến kéo rèm cửa sổ ra, sắc mặt anh vẫn u ám như trước, đặc biệt khó coi. Hứa Tình Thâm ngồi trên mép giường, liếc nhìn bóng lưng Tưởng Viễn Chu: “Được rồi, bệnh viện và người trong nhà đều đã tóm được, sau này sẽ không sao nữa.”

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Hứa Tình Thâm quay đầu lại: “Mời vào.”

Hai người giúp việc một trước một sau bước vào phòng ngủ chính, trên mặt có sự quan tâm chân thành: “Cô Hứa, cô không sao chứ?”

“Không sao, cảm ơn mọi người đã quan tâm.”

“Cũng là sơ suất của chúng tôi, tuy rằng bình thường vẫn theo sát Vạn tiểu thư không cho cô ấy ra ngoài, nhưng lại không nghĩ đến ở Cửu Long Thương, cô ta còn có thể làm ra loại chuyện như vậy.”

“Đúng vậy, có vài lần, tôi nhìn thấy cô ta lấm la lấm lét đi vào nhà bếp, khi tôi theo vào, cô ta nói muốn tìm nước uống, bây giờ ngẫm lại, nhất định là bỏ thuốc cho cô Hứa uống rồi.”

Thời gian Vạn Dục Ninh ở Cửu Long Thương, thừa dịp Tưởng Viễn Chu vắng mặt, không ít lần tác oai tác quái, người giúp việc nơi này có ai chưa từng nếm trái đắng của cô ta?

Họ không hề giậu đổ bìm leo, chỉ là mang hành động đáng ngờ của Vạn Dục Ninh, tố cáo với Tưởng Viễn Chu, vậy là đủ rồi.

Sau khi người giúp việc rời khỏi đây, Hứa Tình Thâm còn chưa kịp nằm xuống nghỉ ngơi, đã nhận được cuộc gọi của mẹ Tiểu Quân.

“Bác sĩ Hứa, cô có ở bệnh viện không?”

“Không có, hai hôm nay cơ thể tôi không được khỏe lắm.” Hứa Tình Thâm vừa nghe vậy, nhíu mày: “Có phải Tiểu Quân có gì không?”

“Không phải, không phải đâu, cô đừng lo lắng.” Mẹ Tiểu Quân gấp gáp nói vào vấn đề chính: “Chỉ là lần trước có đề cập với cô, có công ty muốn tài trợ.”

“Chuyện đấy thì thế nào? Không phải rất tốt sao?” Hứa Tình Thâm vẫn chưa yên tâm.

“Hôm nay đối phương cho người đến gặp chúng tôi, tôi và ba Tiểu Quân đọc sách không nhiều, nhưng ý tứ của họ, chúng tôi vẫn có thể hiểu. Bọn họ nói, bác sĩ Hứa hoàn thành phẫu thuật này của Tiểu Quân, là tình cờ, là may mắn, còn muốn tôi và ba của Tiểu Quân ra mặt, nói rằng trước khi phẫu thuật, cô nói với chúng tôi, Tiểu Quân chỉ là vật thí nghiệm, nếu như phẫu thuật thất bại, cô không chịu trách nhiệm.”

“Cái gì?” Hứa Tình Thâm không thể ngờ, còn có chuyện như vậy xảy ra: “Đối phương là công ty nào?”

“Họ không chịu nói, muốn tôi ký hợp đồng mới đồng ý tài trợ cho Tiểu Quân, nhưng chuyện như vậy, chúng tôi không thể làm, bác sĩ Hứa là ân nhân của nhà chúng tôi.”

Hứa Tình Thâm nghe vậy, trái tim bất giác mềm ra: “Cảm ơn.”

“Chúng tôi đã dứt khoát từ chối, chính là muốn nói với cô một tiếng, những người thiếu đạo đức như vậy, tự bác sĩ Hứa phải cẩn thận.”

“Được, nhất định tôi sẽ cẩn thận.”

Cúp điện thoại, Hứa Tình Thâm lắc đầu ngao ngán, Tưởng Viễn Chu khẽ hỏi: “Sao vậy?”

Cô đem chuyện vừa rồi kể đơn giản lại cho anh nghe: “Công ty muốn giúp đỡ Tiểu Quân, có thể có liên quan đến Vạn Dục Ninh hay không?”

“Đến bây giờ, vẫn là anh đã đánh giá thấp cô ta.” Tưởng Viễn Chu nắm lấy cánh tay của Hứa Tình Thâm kéo qua: “Từ nay về sau, bất luận là Vạn Dục Ninh điên thật hay giả vờ, chuyện của cô ta anh sẽ không xen vào nữa, càng không để cô ta có cơ hội tổn thương đến em.”

Ngón tay Hứa Tình Thâm đặt trên miệng Hứa Tình Thâm khẽ vuốt ve vài cái: “Em tin anh.”

Vài ngày sau, Hứa Tình Thâm vẫn luôn uống thuốc đúng giờ, lúc này mới cảm thấy khỏe hơn, còn những ảo giác kỳ quái kia, cũng không còn xuất hiện trước mặt cô nữa.

Hôm ấy Tưởng Tùy Vân đến Cửu Long Thương, vào đúng buổi sáng sớm của tết nguyên tiêu, cô khoác áo bước xuống lầu, đột nhiên nhìn thấy bóng dáng của một cô gái mảnh mai ngồi trên sô pha, cô hoảng hốt, bước nhanh đến. Cho đến khi nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt đối phương, Hứa Tình Thâm mới mở miệng nói: “Cô Tưởng.”

Tưởng Tùy Vân ngước mặt lên, cũng đứng dậy: “Dậy sớm như vậy?”

“Cô đến đây từ khi nào? Sao không bảo người làm thông báo cho con một tiếng.”

Tưởng Tùy Vân khẽ cười, lên tiếng: “Người trẻ các con áp lực công việc rất lớn, thích ngủ nướng, ta là không có việc gì mới dậy sớm như vậy, vừa rồi khi ta đi ngang qua sân, nhìn thấy có vài khóm thảo dược, con trồng à?”

“Vâng, làm cho vui thôi ạ.” Lúc này Hứa Tình Thâm đã hết hẳn buồn ngủ: “Con đi gọi Viễn Chu xuống.”

“Không cần đâu, để nó ngủ đi.”

Hứa Tình Thâm đứng im, có chút lúng túng, may mà cũng không quá lâu, Tưởng Viễn Chu cũng xuống lầu.

“Dì nhỏ?”

Hứa Tình Thâm nhìn thấy khuôn mặt tràn ngập nụ cười của Tưởng Tùy Vân, bà cũng không đứng dậy, chỉ nghiêng đầu lại nhìn, tay phải giơ lên, Tưởng Viễn Chu bước đến bên cạnh, nắm lấy tay bà: “Chạy đến Cửu Long Thương, cũng không thèm báo với con.”

“Ta cũng không phải lão phật gia gì gì đó, không cần con phải đợi sớm để tiếp giá.”

Tưởng Viễn Chu quan sát Tưởng Tùy Vân một chút, bàn tay ướm ướm cổ tay bà, sắc mặt anh hơi thay đổi: “Lại gầy đi rồi.”

Tưởng Tùy Vân phát nhẹ lên tay Tưởng Viễn Chu: “Chẳng phải luôn nói béo thì xấu à?”

“Dì nhỏ, tay người không thể nhỏ như vậy được, chỉ còn lại mỗi xương thôi.”

“Không đùa nữa.” Ý cười trong đôi mắt Tưởng Tùy Vân thu lại: “Viễn Chu, con đã đưa Dục Ninh đến bệnh viện?”

“Dì nhỏ, dì quan tâm đến những chuyện này làm gì?”

“Con trả lời ta trước, có phải hay không?”

Tưởng Viễn Chu nhấc chân dài lên bắt chéo, gật đầu: “Phải.”

“Bệnh viện nào không được, lại có thể là bệnh viện tâm thần.”

Đôi con ngươi sâu sắc của Tưởng Viễn Chu lóe lên, ánh mắt dời sang Hứa Tình Thâm ở đối diện, anh đem những chuyện gần đây của Vạn Dục Ninh nói với Tưởng Tùy Vân: “Dì nhỏ, Dục Ninh đúng là có bệnh, nếu con để mặc cô ấy ở bên cạnh con, chính là hại người hại mình.”

Khuôn mặt Tưởng Tùy Vân thoáng chút giật mình, nhìn lại Hứa Tình Thâm một chút: “Nha đầu Dục Ninh này, lại còn dám…”

“Dì nhỏ, dì đừng quan tâm chuyện của cô ta nữa, gần đây cơ thể gì thế nào rồi?”

“Vô cùng tốt.” Hai tay Tưởng Tùy Vân khẽ nắm lại, ngập ngừng không biết lời tiếp theo sẽ nói thế nào: “Viễn Chu.”

“Dạ?”

“Cùng dì ra ngoài một chuyến được không?”

“Đi đâu?”

Ngón tay Tưởng Tùy Vân xoay vòng trên mu bàn tay: “Mỗi ngày dì nhỏ đều ở nhà, đi đâu cũng được, chỉ là muốn ra ngoài một chút.”

“Nhưng cơ thể của dì?”

“Không sao, cơ thể của ta, ta rõ nhất.”

Dường như Tưởng Viễn Chu đang nghiêm túc cân nhắc, Tưởng Tùy Vân lại nói: “Không phải con thích lặn sao? Đến bờ biển là được rồi.”

“Nhưng dì không thích hợp đến những nơi quá xa, cũng không thể ngồi máy bay.”

“Gần đây có một bãi biển, lái xe đi.”

“Đúng là gần Đông Thành có biển, nhưng khí hậu thì không được, quá lạnh.”

Tưởng Tùy Vân cười dịu dàng: “Ta chỉ đi ngắm phong cảnh, không sao đâu, hơn nữa ta nhớ trước đây con nói con từng lặn dưới trời mùa đông, chắc chắn không thành vấn đề với con đúng không?”

“Dì đừng cái gì cũng thuận theo con, chỉ cần dì thích là được.”

“Vậy thì đến bờ biển.”

Họ vẫn đang nói chuyện, Hứa Tình Thâm đã đặt tâm trí ở đâu đâu rồi, mãi cho đến khi một câu nói của Tưởng Viễn Chu lọt vào tai cô: “Em cũng đi cùng.”

Hứa Tình Thâm nhìn sang dì nhỏ, Tưởng Tùy Vân vội vàng đè tay Tưởng Viễn Chu lại, nhưng lời người đàn ông đã vuột khỏi miệng, mặc dù Tưởng Tùy Vân lộ vẻ khó chịu, nhưng không tiện mở lời ngăn cản.

Hứa Tình Thâm vội xua tay: “Em đi làm gì? Em còn phải đi làm nữa.”

“Đây cũng là đi làm.”

“Bậy bạ.”

“Em cũng là bác sĩ, em đi theo mọi người, chịu trách nhiệm an toàn của anh và dì, còn có dì nhỏ cần em chăm sóc.”

Môi Hứa Tình Thâm hé mở, Tưởng Tùy Vân thấy cô không nói lời nào, tiếp lời: “Cô Hứa chắc chắn là bất tiện, vả lại ta ra ngoài có bác sĩ gia đình đi theo, con yên tâm đi.”

“Một bác sĩ gia đình làm sao mà yên tâm?” Tưởng Viễn Chu điềm nhiên nói, ánh mắt nhìn về phía Hứa Tình Thâm mang theo nụ cười: “Cứ quyết định vậy đi, bác sĩ gia đình và Tình Thâm cùng đi.”

“Em…”

Tưởng Viễn Chu giơ tay lên: “Em là bác sĩ của Tinh Cảng, hẳn là phải tuân theo sự điều động.”

Tưởng Tùy Vân nghe vậy, khóe miệng khẽ giãn ra, không nói thêm gì nữa. Ăn xong điểm tâm, Lão Bạch đến Cửu Long Thương, Tưởng Viễn Chu để anh đưa Tưởng Tùy Vân về nhà họ Tưởng.

Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu lên xe, chuẩn bị đến Tinh Cảng: “Em vẫn luôn nghe thấy cơ thể của cô Tưởng không khỏe, rốt cuộc là bị sao vậy?”

Cô nhìn thấy khuôn mặt Tưởng Viễn Chu nghiêm túc lại: “Trong não có khối u.”

“Không thể phẫu thuật sao?”

Tưởng Viễn Chu khẽ gật đầu: “Não của dì nhỏ, có phần khác so với mọi người, thứ này ở bên trong, không thể cắt bỏ cũng như chữa khỏi được, chỉ có thể thận trọng mà khống bệnh tình, nhưng vậy cũng xem như đang từ từ chờ chết.”

Lồng ngực Hứa Tình Thâm bực bội lấp đầy, cô thật khó để tưởng tượng ra một Tưởng Tùy Vân khí chất như tiên nữ, lại bị ốm đau giày vò suốt một thời gian dài: “Không còn cách nào sao?

“Ừm, chuyên gia trong và ngoài nước đều cũng đã mời đến.” Tưởng Viễn Chu nắm lấy tay Hứa Tình Thâm: “Cho nên anh muốn dẫn theo em, có em ở đây, anh mới cảm thấy yên tâm.”

“Nhưng đối với bệnh tình của cô, em cũng không có cách nào.”

“Em ở bên cạnh dì là được rồi.”

Hứa Tình Thâm nở nụ cười: “Được.”

Nhà họ Lăng.

Tài xế mang theo hành lý của Lăng Thời Ngâm ra ngoài, cô gái xinh đẹp mang giày cao gót đi vào trong sân, bên dưới đình nghỉ mát cách đó không xa, vẽ ra một hình bóng cao gầy đang ngồi trên chiếc ghế màu trắng chạm trổ hoa văn. Trên bàn trà trước mặt bày cà phê, và một vài đĩa điểm tâm nhỏ.

Người đàn ông say sưa ngắm nhìn mặt hồ, giày cao gót của Lăng Thời Ngâm nện trên mặt đất, khóe miệng người đàn ông khẽ nhúc nhích, nhưng vẫn không quay đầu lại.

“Anh.”

“Phải đi rồi à?”

“Đúng vậy.” Lăng Thời Ngâm ngồi xuống bên cạnh người đàn ông: “Nhìn gì vậy? Mà mất hồn như thế?”

Cơ thể Lăng Thận ngả về sau, ánh mắt rơi trên gò má em gái: “Nhìn em xem, nha đầu nhà họ Lăng chúng ta cuối cùng cũng trưởng thành rồi, trang nhã tinh tế, xinh đẹp xuất sắc.”

“Anh, em nào có được như vậy.”

“Em gái của Lăng Thận anh nhất định là đẹp như vậy.”

Lăng Thời Ngâm nhàn nhạt nở nụ cười: “Chuyến này sau khi đi chơi về, cũng không xê xích gì nhiều, trường học cũng sắp khai giảng.”

“Ừm, đi chơi vui vẻ.”

Ánh mắt Lăng Thời Ngâm lạc về nơi xa: “Em biết, nhà họ Tưởng và nhà họ Lang có một số chuyện, đã thương lượng xong, chỉ là báo cho em biết một tiếng mà thôi.”

“Gả cho Tưởng Viễn Chu, lẽ nào em không đồng ý?”

Bàn tay Lăng Thời Ngâm siết chặt viền chiếc váy bằng lông: “Anh, anh cảm thấy em có nên đồng ý không?”

“Tất nhiên, nếu không phải giao tình sâu sắc giữa nhà họ Vạn và nhà họ Tưởng, hai nhà Tưởng Lăng kết thông gia, mới là thích hợp nhất.”

Lăng Thời Ngâm cảm thấy lạnh, siết chặt áo choàng: “Nhưng em không ngờ lại đến sớm như vậy, anh, Tưởng Viễn Chu vẫn luôn xem em là em gái.”

“Vậy còn em? Em xem cậu ta là anh trai hay là người tình?”

Khóe mắt Lăng Thời Ngâm cụp xuống, Lăng Thận nhìn em gái: “Em đã tròn hai mươi tuổi rồi, lúc nào cũng có thể kết hôn, Thời Ngâm, em là con gái nhà họ Lăng, xứng với người đàn ông như Tưởng Viễn Chu.”

“Anh” Lăng Thời Ngâm đá đá một chân: “Em chỉ ra ngoài chơi một chuyến, anh còn nghĩ đến cả chuyện kết hôn, không nói nữa, em đi đây.”

Lăng Thận bật cười, phất tay một cái: “Đi đi.”

Xuất phát từ Cửu Long Thương, là một chiếc xe công vụ, Hứa Tình Thâm ngồi hàng thứ hai, Lão Bạch dặn tài xế lái đến nhà họ Tưởng đón Tưởng Tùy Vân.

Xe dừng lại trước cửa nhà họ Tưởng, Hứa Tình Thâm không xuống, Tưởng Tùy Vân dẫn theo một bác sĩ gia đình, Tưởng Viễn Chu tự mình mang hành lý đặt lên xe.

Nơi muốn đến gọi là Sanh Châu, bốn bề là núi, ở giữa là một khoảng biển, cảnh sắc hấp dẫn, chỉ là khí hậu không giống với Đông Thành, giữa đông đương nhiên không ai đến.

Đến một quán rượu đã đặt trước, đăng ký ở cửa, Hứa Tình Thâm cùng với Tưởng Tùy Vân đứng một bên, Tưởng Viễn Chu sải bước đến, Lão Bạch đương nhiên là người tỉ mỉ nhất, đang ở trước sân khấu sắp xếp phòng.

“Dì nhỏ!” Cách đó không xa, đột nhiên có một âm thanh truyền đến.

Hứa Tình Thâm ngước đầu lên, nhìn thấy Lăng Thời Ngâm bước nhanh từ phía cửa thang máy đến, Tưởng Tùy Vân nhìn lại Hứa Tình Thâm một chút, vẻ mất tự nhiên thoáng qua trong đáy mắt đã bị Hứa Tình Thâm bắt được.

“Thật là trùng hợp quá, Thời Ngâm đến đây.” Tưởng Tùy Vân ôm chầm lấy một cái, sau đó một khuôn mặt vui vẻ nhìn về phía Hứa Tình Thâm: “Chị Hứa.”

Khóe miệng Hứa Tình Thâm khẽ cong lên, gật đầu: “Chào em.”

Trước đây Tưởng Tùy Vân thoái thác, Hứa Tình Thâm đã cảm thấy có gì đó không đúng, từ trước đến giờ bà luôn rất dễ bắt chuyện, lại nhiệt tình, nếu như không phải là đã đặc biệt sắp xếp, tuyệt đối sẽ không khó dễ cự tuyệt người khác.

Lăng Thời Ngâm rất nhanh nhạy: “Đây là chuyện trùng hợp gì thế này?”

Hứa Tình Thâm nhớ lại đêm đó trên bàn cơm, Đường Đệ công khai nói phụ huynh nhà họ Tưởng vừa ý với Lăng Thời Ngâm, đây chỉ sợ là một lần dồn hết tâm trí an bài để người tiếp cận đi.

Chỉ là không nghĩ đến, cô cứ như vậy bị lôi vào.

Tưởng Viễn Chu nhìn thấy Lăng Thời Ngâm, đầu mày cũng nheo lại: “Sao em lại ở đây?”

“Sắp vào học, muốn đi du lịch gần, bạn em đề cử nơi này cũng không tệ, em liền đến xem một chút.”

“Chỉ có mình em?”

Lăng Thời Ngâm cười cười lắc đầu: “Một mình thì em đến làm gì, còn có bạn thân của em, chỉ là tối nay cô ấy mới đến. Anh Viễn Chu, thật là khéo nha.”

Những lời này, thật ra bình thường không thể bình thường hơn, ngay cả Hứa Tình Thâm cũng bắt đầu hoài nghi, suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô kia, có phải là do cô suy nghĩ quá nhiều hay không.

“Thật đúng là khéo.” Tưởng Viễn Chu bâng quơ trả lời một câu, anh quay đầu lại, Lão Bạch đã cầm thẻ phòng đến: “Tưởng tiên sinh, đi thôi.”

“Được.”

Tưởng Tùy Vân liếc nhìn Lăng Thời Ngâm, vẫn chưa đi ngay, bà xòe bàn tay ra: “Phòng của ta ở đâu?”

“Phòng của cô Tưởng ở nơi yên tĩnh nhất, hy vọng cô thích.” Lão Bạch giao thẻ phòng cho Tưởng Tùy Vân.

“Mấy đêm nay ta ngủ không được tốt, người cũng khó chịu, cô Hứa, nếu không thì con cùng ta ở một phòng được không?”

Tưởng Viễn Chu không ngờ Tưởng Tùy Vân lại mở lời như vậy, ngay lập tức muốn từ chối, Hứa Tình Thâm đã gật đầu: “Được ạ, con vốn đến vì cô Tưởng.”

Lăng Thời Ngâm cười cười, vẫn nắm tay Tưởng Tùy Vân: “Dì nhỏ, nếu không thì con ngủ với dì nha?”

“Con tính cái gì đấy, người ta là bác sĩ Hứa đấy.”

“Vậy khoảng thời gian tiếp đến con phải lang thang rồi, mọi người thu nhận con được không? Đợi bạn của con đến, con sẽ đi chơi với cô ấy.”

“Được.” Dường như Tưởng Tùy Vân đang nghĩ gì đó vỗ nhẹ tay cô.

Tưởng Viễn Chu để tài xế xách hành lý lên thang máy, anh nói với Hứa Tình Thâm: “Em và dì nhỏ lên lầu đi, anh có mấy lời muốn nói với Lão Bạch.”

“Được.”

“Dì nhỏ, con cũng đi!”

Mấy người rất nhanh đi vào thang máy, cho đến khi cửa thang máy khép lại, nụ cười trên khóe miệng Tưởng Viễn Chu mới từ từ tắt lịm: “Nhìn thấy không? Ba tôi vì để tôi và Lăng Thời Ngâm gặp mặt, ngay cả dì nhỏ của tôi cũng lôi vào.”

“Ý của ngài là?”

“Nhà họ Tưởng qua mặt tôi, trực tiếp gặp mặt nhà họ Lăng. Nếu như Lăng Thời Ngâm cũng có ý muốn như vậy, người này, về sau không thể gặp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.