Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 2 - Chương 35: Chỉ cần anh còn ở đây, không ai được đuổi em đi



Hứa Tình Thâm đếm, không tính nhóm nhà báo kia, tổng cộng xuất hiện mười hai người, sáu nam sáu nữ.

Bảo vệ ở cửa muốn tiến lên, lại bị sáu người đàn ông cơ thể cường tráng ngăn cản, Tưởng Viễn Chu không cho người ở trên lầu Cửu Long Thương, nói cho cùng, đừng nói là Cửu Long Thương, kể cả toàn bộ Đông Thành, cũng không có người nào dám động đến địa bàn của anh.

Những nhà báo kia ảnh cũng đã chụp đủ, vài người đi ra từ trong nhà, họ cùng với sáu gã đàn ông ở cửa ngang nhiên rời khỏi.

Hứa Tình Thâm giẫm giẫm mũi chân, ngồi trên chiếc vali bằng da của mình.

Người giúp việc bước nhanh về phía trước, kéo lấy cánh tay của cô: “Cô Hứa, cô không sao chứ?”

“Phải rồi, cô Hứa, mau mau theo chúng tôi vào nhà đi.”

Hứa Tình Thâm khẽ lắc đầu: “Tôi không sao.”

“Bên ngoài lạnh lắm, nhanh chóng vào đi thôi.”

Hứa Tình Thâm vẫn ngồi mấp mé ở đó, không nhúc nhích: “Tôi không đi, tôi cứ ở đây.”

“Cô đây là…”

“Để tôi ở đây đợi một chút, các người cứ vào nhà đi.”

Có người ở bên cạnh khuyên: “Cô Hứa, những người đó chính là đến kiếm chuyện, đừng để bụng lời của bọn họ.”

“Yên tâm.”

Mấy người họ thấy vậy, không thể làm gì hơn đành ở bên cạnh cô, Hứa Tình Thâm nhìn họ: “Đi vào nhà, có phải bình thường tôi chưa yêu cầu các người điều gì, cho nên lời của tôi, các người không nghe lọt?”

Hứa Tình Thâm nghiêng đầu, nhìn từng người một chậm chạp đi vào Cửu Long thương. Cô ngồi trên vali, ngước mắt nhìn, toàn bộ ngôi biệt thự chìm trong bóng đêm, rèm cửa lầu hai khẽ lay, nếu như không phải xuất hiện trò khôi hài này, đêm nay yên tĩnh tốt đẹp bao nhiêu. Mặc dù từ nhỏ cô đã phải sống nương nhờ, cũng không đến mức bị người khác thô lỗ đuổi ra ngoài như thế này. Hứa Tình Thâm biết, đó là bởi vì nhà họ Tưởng căn bản không chấp nhận cô. Cô chăm chú quan sát ngôi biệt thự trước mặt, thật ra thì, Hứa Tình Thâm cũng không quân tâm nó có bao nhiêu phòng, dù có lớn hơn nữa, cuối cùng cũng không thể hoàn toàn trở thành nhà của cô. Cô chỉ muốn một nơi không để người khác xâm phạm.

Từ đằng xa, tiếng ô tô gào rít nhanh chóng lọt vào tai Hứa Tình Thâm, cô xoay đầu nhìn lại, hai ngọn đèn lớn chiếu thẳng đến, cô giơ tay lên che kín lại tầm mắt.

Tưởng Viễn Chu không đợi tài xế mở cửa xe cho anh, người đàn ông sải bước về phía trước, đến bên cạnh Hứa Tình Thâm, anh kéo tay cô xuống: “Là anh.”

“Anh về sớm vậy?”

“Những người kia đâu? Đi rồi, phải không?”

Hứa Tình Thâm gật nhẹ đầu: “Ừm, đi một lúc rồi.”

Tưởng Viễn Chu bắt lấy bàn tay Hứa Tình Thâm, cô bị người ta gấp gáp đuổi ra ngoài, một cái áo khoác cũng không mặc, khuôn mặt Tưởng Viễn Chu nghiêm lại, xoa xoa ngón tay của Hứa Tình Thâm: “Nếu bọn họ đã đi rồi, tại sao không vào trong?”

“Có hơi mất mặt.” Hứa Tình Thâm khó khăn động đậy khóe môi.

“Vứt cái thể diện quái quỉ kia đi?”

“Khi đi ra, là bị người khác đuổi, sau khi vào cửa, tự bản thân còn phải xách theo một vali hành lý, khó chịu lắm.”

Tưởng Viễn Chu nhìn cô như vậy, anh ngồi khom xuống, ngón tay vuốt ve đầu ngón tay Hứa Tình Thâm từng lần một: “Không mất mặt, đi, vào nhà thôi.”

Hứa Tình Thâm đứng dậy, Lão Bạch bước đến trước, định cúi người cầm lấy vali, Tưởng Viễn Chu đã nhanh hơn một bước nhấc vali kia lên, một tay kéo cánh tay của Hứa Tình Thâm đi vào trong.

Ở cổng, hai bảo vệ thấp thỏm lo sợ, Tưởng Viễn Chu dừng bước, ánh mắt lóe lên sự hung ác: “Những người đó, có phải nghênh ngang đi qua trước mặt các người hay không?”

“Tưởng tiên sinh, họ là người của bên kia, chúng tôi cản không được.”

“Cản không được? Lời này cũng hay thật đấy.” Giọng nói Tưởng Viễn Chu thậm chí còn mang theo vài phần hài hước, dáng vẻ không giống như sắp nổi giận, Hứa Tình Thâm nhìn anh một chút, nắm chặt lấy cổ tay Tưởng Viễn Chu: “Thật sự không thể trách họ được.”

Người đàn ông kéo cô vào trong, đến phòng khách, không nói lời nào, lại đưa Hứa Tình Thâm lên lầu.

Bước vào căn phòng, đâu đâu cũng là một đống hỗn độn, có vài bộ quần áo bị ném rơi lả tả trên sàn phòng ngủ, Tưởng Viễn Chu đi vào trong, gian bên trong càng thê thảm hơn, mặt đất ném đầy quần áo, giầy của Hứa Tình Thâm cùng với những thứ anh tặng cô.

Người đàn ông đặt vali xuống, khom người nhặt lên một cái túi trong số đó: “Mấy thứ này, bình thường em không chịu mang, lần này thì hay rồi, đến lượt họ đến đây giày xéo.”

Hứa Tình Thâm ngồi xuống theo, bàn tay đặt trên một cái áo hở cổ màu đen.

Phía sau cô, sàn nhà sớm đã bị nhuộm bởi nhiều loại quần áo rải rác trên mặt, ngày thường Hứa Tình Thâm không thích những màu sắc quá sáng, nhưng trong những bộ đồ mới mà Tưởng Viễn Chu sắm thêm cho cô, rõ ràng có thêm những màu này.

Ánh mắt người đàn ông lướt qua gò má Hứa Tình Thâm, nhìn thấy một mảng lớn đầy màu sắc sau lưng cô.

Hứa Tình Thâm vẫn còn đang nhặt áo lót ở trước người, Tưởng Viễn Chu đè cánh tay cô lại.

“Để người giúp việc dọn dẹp đi.”

“Chuyện cũng không bao nhiêu, cứ ì ra để người khác hầu hạ như vậy, em sợ sẽ mốc meo lên mất.”

Tưởng Viễn Chu vội vội vàng vàng chạy về, tiệc bên kia còn chưa bắt đầu, anh cao hơn Hứa Tình Thâm một đoạn, hai người đều ngồi khom người, ánh mắt người đàn ông rơi trên khuôn mặt của cô: “Không cần phải đoán, em cũng có thể biết là ai làm đúng không?”

“Là ai?” Hứa Tình Thâm biết rõ còn cố hỏi, không đợi Tưởng Viễn Chu lên tiếng, cô lại cười nói: “Nhưng em cảm thấy không đến nỗi nào, cái này suy cho cùng cũng không phải là chuyện vẻ vang gì, làm ra cái bãi chiến trường lớn thế này, mặt mày cũng chả sáng sủa gì đi?”

“Những tên nhà báo kia, chạy đến diễn kịch mà thôi, ba anh sẽ không để việc này được đăng lên, làm lớn chuyện, sau này thân phận của anh trên thương trường xem như bị hủy hoại.”

Điểm này, thật ra Hứa Tình Thâm đã từng nghĩ đến.

Tưởng Viễn Chu đứng lên, bỏ vali của Hứa Tình Thâm vào tủ quần áo, anh từ trên cao nhìn xuống cô chằm chằm.

“Bất quá là ông ấy muốn cảnh cáo anh, trước đây đối với chuyện của anh, ông ấy chưa từng quan tâm, bây giờ ông ấy nhúng tay vào, chính là nói cho anh biết, anh muốn có cuộc sống của riêng mình, không hề đơn giản như vậy.”

Hai vai Hứa Tình Thâm rũ xuống, Tưởng Viễn Chu lại ngồi xuống lần nữa: “Nhưng anh cũng phải để cho ông ấy hiểu rằng, anh chỉ muốn người anh chọn.”

Cô cúi đầu, cảm thấy bả vai bị Tưởng Viễn Chu đẩy nhẹ, cô đang ngồi xổm, hai chân vốn đã tê dại, thời điểm cơ thể ngã ra, Tưởng Viễn Chu đã vươn tay ra đỡ lấy thắt lưng của cô. Cả người Hứa Tình Thâm ngả ra sau, bàn tay chống trên những bộ quần áo kia, Tưởng Viễn Chu thuận thế đè lên người cô.

“Em xem, chỗ người khác cũng đã chuẩn bị cho chúng ta xong, không làm chút gì đó, có phải là quá lãng phí hay không?”

Hứa Tình Thâm vừa ngước mắt lên, ngọn đèn trên đỉnh đầu có phần lóa mắt, cô nhịn không được phì cười: “Anh có thể đừng đem những thứ bị phá hỏng, nói thành chuyện tốt đẹp như vậy được không?”

“Đời người phải tự khiến bản thân vui vẻ.”

Bàn tay Tưởng Viễn Chu lần mò vào trong áo len của Hứa Tình Thâm: “Chỉ cần anh còn cần em, người khác không thể đuổi được em.”

Cô chăm chú ngắm nhìn gương mặt này, quyến rũ, điển trai, chỉ cần thoáng qua một lần, cũng có thể khiến người khác trong nháy mắt bị nghiền nát không sót lại gì. Hứa Tình Thâm giơ bàn tay lên, vuốt ve gò má người đàn ông: “Vậy nếu có một ngày, anh không cần em nữa thì sao?”

“Vậy nhất định… là em không cần anh trước.”

Khóe miệng Hứa Tình Thâm không khỏi cong lên, phụ nữ ấy à, cho dù biết rõ đây là lời lẽ yêu đương mật ngọt, dù có tẩm độc, cũng sẽ vui vẻ mà uống vào.

Khuôn mặt khôi ngô của Tưởng Viễn Chu vùi nơi cần cổ của cô, bàn tay Hứa Tình Thâm đặt sau gáy anh, trước khi ra khỏi cửa anh luôn tỉ mỉ chải chuốt, tóc chạm vào lòng bàn tay cô không hề mềm mại như đêm trước. Cửa phòng quần áo vẫn còn mở toang, hai tay Tưởng Viễn Chu nắm chặt lấy hông của Hứa Tình Thâm, bàn tay dùng thêm lực, gần như chỉ cần một tay là có thể ôm trọn lấy.

Hứa Tình Thâm thở ra một ngụm hơi lạnh, vỗ vỗ lên bàn tay anh: “Lão Bạch bọn họ vẫn ở dưới lầu.”

“Vậy thì thế nào? Cậu ấy không dám tùy tiện vào phòng của anh.”

Tưởng Viễn Chu lôi kéo quần áo Hứa Tình Thâm, ban đầu, cô còn cho rằng anh chỉ thuận miệng nói một chút, những không ngờ đến anh lại muốn làm thật.

Về phương diện này, Hứa Tình Thâm chưa lần nào kháng nghị thành công. Tốc độ cởi quần của Tưởng Viễn Chu cực kỳ nhanh. Hứa Tình Thâm bị đè trên đống quần áo, đằng sau là vài cái váy mùa hạ, lưng dán lên trên, lạnh đến nổi da gà.

Cô xoay mặt sang chỗ khác, một xúc cảm lành lạnh ra sức vuốt ve bờ lưng của cô, cô giơ tay lên, đầu ngón tay chạm vào một cái nhãn, Hứa Tình Thâm hiếu kỳ, lật lên nhìn. Cô hốt hoảng trợn tròn mắt, dùng sức bật người đẩy Tưởng Viễn Chu ra: “Đợi một chút, đợi một chút.”

“Đợi cái gì?” Giọng nói người đàn ông khàn khàn, bất mãn lên tiếng.

“Mấy thứ bên dưới người em đều còn mới.”

Tưởng Viễn Chu ôm lấy thắt lưng của cô: “Trong tủ còn treo nhiều như vậy, không thiếu thứ này.”

“Anh thật phí của trời.”

“Có tiền có tài sản, sợ cái gì?” Tưởng Viễn Chu hôn lên cánh môi Hứa Tình Thâm, thời điểm đè xuống, lưng cô đập lên mặt đất, từng thớ vải vóc bị nghiền ép đến nhăn nhúm.

Hứa Tình Thâm còn đang định lôi mớ quần áo bên dưới ra, Tưởng Viễn Chu thấy vậy, chặn lại động tác của cô: “Không cần tiếc rẻ như vậy, cho dù có bị làm bẩn, nếu em không muốn bỏ đi, vẫn có thể giặt sạch.”

Người đàn ông nâng nửa người cô lên, ở bên tai thì thầm: “Đêm nay đã rất tệ rồi, chỗ này bị người ta đào xới lên, nếu đã như vậy, tại sao lại không dứt khoát hưởng lạc?”

Cho dù có lửa giận ngất trời, vị Tưởng tiên sinh này cũng không quên thỏa mãn thể xác và tinh thần của mình trước rồi mới bàn tiếp. Hứa Tình Thâm nghe vậy, nhắm mắt lại, mặc cho anh hưởng thụ cô vẫn tốt hơn.



Lão Bạch đứng trong phòng khách dưới lầu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn lên, cơm nước trên bàn đều đã nguội.

Người giúp việc dè dặt nhìn vào mắt anh, ánh mắt Lão Bạch rơi xuống khuôn mặt của bà ta: “Đi hỏi Tưởng tiên sinh một chút xem họ có xuống lầu không?”

“Vâng.”

Người giúp việc lên lầu hai, cửa phòng ngủ chính mở toang hoang, bà vừa định giơ tay lên gõ cửa, liền nghe thấy những âm thanh đáng ngờ từ bên trong vọng ra.

Bà dỏng tai lên, cổ họng khẽ lên xuống, sau đó chạy biến xuống lầu.

Lão Bạch nhìn thấy bà, mở miệng hỏi: “Thế nào rồi?”

“Tưởng, Tưởng tiên sinh… nói tắm xong sẽ xuống.”

Lão Bạch không hề nghi ngờ bà, gật đầu.

Khoảng chừng một giờ sau, Lão Bạch vẫn chờ trong phòng khách, Hứa Tình Thâm chậm chạp xuống lầu, khi nhìn thấy Lão Bạch thì nói: “Sao anh vẫn còn ở đây?”

“Đợi Tưởng tiên sinh bàn bạc chút chuyện.”

“Anh ấy đang tắm.”

Lão Bạch giơ đồng hồ lên nhìn: “Cô xác định, Tưởng tiên sinh vẫn còn đang tắm?”

“Ý anh là gì?”

“Một tiếng trước, tôi bảo người giúp việc lên lầu…”

Hứa Tình Thâm khẽ ho, bàn tay sờ sờ sau cổ: “Ai?”

Lão Bạch chỉ tay về cách đó không xa một cái, Hứa Tình Thâm nhìn sang, người giúp việc kia vội quay lưng lại, không ngừng cầm khăn lau chùi. Khuôn mặt Hứa Tình Thâm nóng bừng lên: “Anh ấy lại tắm thêm một lần, anh chờ chút nhé, lần này nhanh thôi.”

Lão Bạch cũng không hề nghĩ sâu hơn, một người chưa từng trải qua chuyện yêu đương, quả nhiên quá là thuần khiết nha.



Hôm sau.

Vừa hửng sáng, ánh mắt trời lười biếng hé ra khỏi đụn mây, vụn vặt mà ấm áp, vây lấy toàn bộ cảnh vật ở Đông Thành.

Người giúp việc nhà họ Tưởng lái xe ra ngoài, vừa ra khỏi cổng, tuy rằng nhà họ Tưởng chỉ có Tưởng Đông Đình và Tưởng Tùy Vân, nhưng người giúp việc trong nhà rất nhiều, Tưởng Đông Đình từ trước đến nay đối với chuyện ăn mặc đều rất xem trọng, đồ ăn phải mua ở nơi được chỉ định, hơn nữa nhất định phải là tươi nhất.

Mấy người ngồi trên xe, bừng bừng khí thế nói về chuyện tối hôm qua.

Phía trước, một chiếc xe bất thình lình đâm đến, tài xế nguyền rủa một tiếng, đánh tay lái, nhưng hai bên tránh không kịp, cuối cùng vẫn bị đối phương đụng phải dừng lại.

Ba người ngồi sau xe ôm lấy trán: “Chuyện gì xảy ra thế?”

“Lái xe kiểu gì đấy?”

Tài xế đẩy cửa xe, vừa định bước xuống tranh luận với bọn người kia, liền nhiền thấy hai người đàn ông cơ thể lực lưỡng từ trên xe xuống, trong tay mỗi người cầm theo một cái thùng thật to.

Tài xế ngăn lại: “Các người định làm gì?”

Một người dùng sức đẩy anh ta ra, tài xế lảo đảo vài bước, thoáng cái ngã ngồi xuống đất.

Mấy người phụ nữ trong xe cũng xuống theo, chỉ là vẫn chưa kịp mở miệng, đã bị một phát phủ đầu, toàn thân toàn là mùi sơn khiến kẻ khác buồn nôn, hơn nữa còn rải từ đầu đến chân.

“Á…”

Ngay lập tức tiếng thét chói tai nhất loạt nổ tung, tóc gần như dán chặt lên mặt. Một người đàn ông trong đó cười gằn: “Các người không phải thích náo nhiệt sao, Tưởng tiên sinh nói, trừ khi các người không ra khỏi nhà, sau này cứ hễ thò chân ra khỏi cửa chính một bước, mỗi ngày đều tặng các người một món quà lớn.”



Nhà họ Tưởng.

Xe quay lại, quản gia theo Tưởng Đông Đình ra khỏi phòng, mấy người họ lần lượt nối đuôi nhau xuống xe, Tưởng Đông Đình nhíu mày, bầy không khí tràn ngập mùi gay mũi: “Chuyện gì đã xảy ra?”

“Là Tưởng tiên sinh cho người làm.”

Sắc mặt Tưởng Đông Đình liên tục thay đổi, cơn giận thoáng chốc ngập tràn căn phòng.

Liên tiếp mấy ngày liền, người của nhà họ Tưởng miễn là ra khỏi cửa, đều được ‘hưởng thụ sự đãi ngộ’ như nhau. Tưởng Đông Đình không thể nhịn được nữa, nghe đâu tức giận không nhỏ.

Hôm ấy, Tưởng Viễn Chu vừa đón Hứa Tình Thâm, chuẩn bị trở về Cửu Long Thương, liền nhận được điện thoại của Tưởng Tùy Vân.

“Tưởng Viễn Chu, về nhà chưa?”

“Chuẩn bị về, dì nhỏ, có chuyện gì à?”

Tưởng Tùy Vân cầm ống nghe, cơ thể dựa sát vào sô pha: “Con với ba con rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Nhà họ Tưởng mấy ngày nay đúng là quá náo nhiệt, tất cả mọi người đủ loại màu sơn cứ ra ra vào vào.”

Khóe miệng Tưởng Viễn Chu vui sướng cong lên: “Trong nhà quá buồn bực, con tìm niềm vui mới cho mọi người, không phải vô cùng tốt sao?”

“Con đấy à, có phải đang tính chọc giận ba con không?”

Bình thường Tưởng Tùy Vân đều ở trong tiểu lâu, rất nhiều chuyện, Tưởng Đông Đình không hề nói trước mặt bà, chuyện đêm đó đến bây giờ bà vẫn chưa biết.

“Không có, con chọc tức ba con làm gì chứ?”

“Xe trong nhà cứ lái xe ra khỏi là gặp tai họa, đã nhiều ngày không mua được thức ăn mới rồi, khẩu vị của dì sắp bị đày đọa đến hỏng rồi.”

Tưởng Viễn Chu nghe vậy, im lặng không nói nữa, qua một lúc lâu mới mấp máy môi mỏng: “Ngay mai đi, ngày mai bảo họ băm nhân mới, làm vằn thắn cho dì ăn.”

“Được.”

Tưởng Tùy Vân nói thêm vài câu, lúc này mới cúp máy.

Một thím trung niên đứng bên cạnh, cười híp mắt nói: “Tưởng tiên sinh vẫn không chịu nhận à?”

Tưởng Tùy Vân lắc đầu cười khẽ, bất đắc dĩ mở miệng: “Đứa nhỏ này, nếu ta không mở miệng, nó vẫn còn nghiện chơi đùa.”

“Điều này nói lên, trong lòng Tưởng tiên sinh thật sự có vị tiểu thư kia.”

Tưởng Tùy Vân gật đầu: “Ừm, đây cũng là việc tốt.”

Bên trong xe, Hứa Tình Thâm nhìn Tưởng Viễn Chu kết thúc cuộc trò chuyện, cô nhịn không được mở miệng hỏi: “Chuyện vui gì thế? Cái gì mà chọc giận?”

Tưởng Viễn Chu ngắm nghía điện thoại trong lòng bàn tay: “Em tò mò thật à?”

“Đúng vậy.”

“Không nói cho em.”

Hứa Tình Thâm vỗ vỗ vai Tưởng Viễn Chu, mang theo vài phần nũng nịu: “Có nói hay không?”

“Thật là không có gì hết, điện thoại của dì nhỏ, em xem dì nhỏ của anh là người nghiêm túc như vậy, có thể nói đùa được chuyện gì chứ?”

“Nói đến cô Tưởng, kiểm tra sức khỏe của cô được sắp xếp vào ngày mai.”

Tưởng Viễn Chu nhét điện thoại vào trong túi: “Vậy làm phiền cô Hứa rồi.”

Hứa Tình Thâm phì cười: “Đừng khách sáo.”

Người đàn ông khẽ nắm lấy tay cô, sau đó nhìn ngắm đồng hồ trên cổ tay, chỉ là anh cảm thấy kể từ khi bên cạnh có Hứa Tình Thâm, thời gian sao lại có thể trôi qua nhanh như vậy.

Ngày hôm sau.

Hứa Tình Thâm đến bệnh viện Tinh Cảng, Tưởng Tùy Vân dành ra một ít thời gian, bà đến thẳng phòng làm việc của Hứa Tình Thâm.

“Tình Thâm.”

Hứa Tình Thâm ngước đầu lên, đặt bút trong tay xuống: “Cô Tưởng.”

Tưởng Tùy Vân rút một cái hộp giấy từ người bên cạnh ra: “Đây là trà ướp hoa, cho con để trong phòng làm việc để uống.”

“Cảm ơn ạ.” Hứa Tình Thâm nhận lấy: “Đi thôi, con đưa người đi làm kiểm tra.”

“Được.”

Ba người cùng nhau ra ngoài, vào thang máy, Hứa Tình Thâm hỏi thăm tình hình gần đây của Tưởng Tùy Vân, đến trước cửa phòng kiểm tra, hai người thay giày đi vào trong. Sau một hồi lâu, Tưởng Tùy Vân làm kiểm tra xong, đến ngồi xuống ghế trước cửa, Hứa Tình Thâm vẫn còn ở trong đợi báo cáo kết quả.

Một y tá trẻ ở bàn làm việc thấy vậy, bưng nước đến: “Cô Tưởng, mời cô uống.”

Tưởng Tùy Vân đưa tay nhận lấy, nói khách khí: “Cảm ơn.”

Y tá kia quay lại bàn làm việc, đồng nghiệp bên cạnh hỏi: “Đó không phải bà Tưởng sao? Trước đây đưa bà đến kiểm tra đều là chủ nhiệm Chu, hôm nay sao lại biến thành…”

“Xuỵt.” Y tá ra hiệu cho đối phương đừng nói lung tung: “Bác sĩ kia đưa đến thì không được à? Đừng có nhiều chuyện.”

“Sao lại giống được chứ? Bác sĩ Hứa này mới đến bệnh viện, không nói đến xuất thân hay danh tiếng, bây giờ lại thành bác sĩ điều trị chính của cô Tưởng, như vậy không chuyên nghiệp gì cả.”

Hứa Tình Thâm cầm báo cáo, cánh cửa vẫn khép chặt, mở ra một khe hở, những lời nói kia vừa vặn lọt vào tai cô, ngược lại cô không cảm thấy gì cả, dù sao, có vài lời nghe quá nhiều, sẽ trở thành miễn nhiễm.

Tưởng Tùy Vân cầm ly nước, một ngụm cũng không uống, Hứa Tình Thâm vừa nhìn sang, liền trông thấy Tưởng Tùy Vân đứng dậy, bà mặc sường xám màu trắng thuần, phía trước màu trắng, chỉ có một nét tranh thủy mặc đơn giản ở phần thắt lưng.

Nhà họ Tưởng cũng là danh gia vọng tộc, nhưng quy tắc từ nhỏ, đến bây giờ Tưởng Tùy Vân vẫn chưa quên. Cho nên mỗi lần bà ra khỏi nhà, nhất định bà sẽ ăn mặc vô cùng tươm tất, tuyệt đối không để qua loa cho xong.

Bà đi đến trước bàn chỉ dẫn, đặt ly nước kia lên bàn.

Y tá trẻ nhìn thấy, vội vàng hỏi: “Cô Tưởng có gì dặn dò ạ?”

“Các người không phải đều tò mò, vì sao bác sĩ của tôi lại biến thành Hứa Tình Thâm sao?”

“Không không không, chúng tôi không hề có ý đó…”

Tưởng Tùy Vân gần như không nghe lọt lời của đối phương: “Bác sĩ Hứa là người thân thiết của chúng tôi, cũng là bạn gái của Tưởng tiên sinh, cô ấy đưa tôi đi làm kiểm tra mà thôi, có gì không được ư?”

“Không có…”

Hứa Tình Thâm không khỏi giật mình, cô vội vàng mở cửa, hai y tá nhìn thấy cô đi đến, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt. Cô bước vài bước về phía Tưởng Tùy Vân, làm như chưa từng nghe thấy những lời vừa rồi: “Cô Tưởng, báo cáo có rồi, tình trạng rất tốt, yên tâm đi ạ.”

“Đã nói với con bao nhiêu lần rồi, gọi giống Viễn Chu, chẳng lẽ một tiếng dì nhỏ khó bật ra khỏi miệng thế à?”

Hứa Tình Thâm ngẩn người, Tưởng Tùy Vân cười khẽ: “Đừng gọi ta là cô Tưởng.”

“Dạ.” Khóe miệng Hứa Tình Thâm khẽ mấp máy: “Dì nhỏ.”

Tưởng Tùy Vân lên tiếng: “Đi thôi, đến phòng làm việc của con, thuốc lần này đừng khui ra, trong nhà vẫn còn một ít.”

“Vâng ạ.” Hứa Tình Thâm gật đầu, theo Tưởng Tùy Vân rời khỏi đó.

Quay lại phòng làm việc, Hứa Tình Thâm rót nước cho Tưởng Tùy Vân: “Cô Tưởng…”

Lời vừa ra khỏi miệng, Hứa Tình Thâm cảm thấy không thích hợp, cô lén nhìn Tưởng Tùy Vân một chút. Tưởng Tùy Vân đặt hai tay lên bàn: “Tình Thâm, mới vừa rồi ta không phải vì giải vây cho con, mới để con đổi cách xưng hô, con là người được Viễn Chu thừa nhận, bất kể nhà họ Tưởng thế nào, ta là người đầu tiên chấp nhận con.”

Bàn tay cầm ly nước của Hứa Tình Thâm run rẩy, cô đặt ly nước xuống bên cạnh bàn tay của Tưởng Tùy Vân: “Dì nhỏ, cảm ơn người.”

“Có vài lời, con đừng để trong lòng, chỉ cần người đàn ông sống chung với con lập trường vững vàng, vậy thì chuyện gì cũng ổn thôi.”

Khóe môi Hứa Tình Thâm cong lên, gật đầu một cái.

Sau khi tiễn Tưởng Tùy Vân, Hứa Tình Thâm nhìn đồng hồ một chút, liền ra cửa ngồi xe điện ngầm.

Đến hiệu thuốc, Hứa Vượng tất bật thu tiền, vài người xếp hàng đợi, sắp tới thời tiết không mấy tốt, người bị cảm tương đối nhiều.

Hứa Tình Thâm đến trước quầy, mặc một cái áo blouse vào, Hứa Vượng liếc sang: “Tình Thâm, hôm nay sao lại rảnh rỗi đến đây vậy?”

“Vâng, đến xem làm ăn thế nào ạ.”

Hứa Vượng thu tiền xong, ngồi lại ghế, trên mặt vui vẻ: “Từ sáng đến tối, gần như lúc nào cũng không ngừng không nghỉ.”

Hai cô gái trẻ sà vào trước quầy, hạ thấp giọng: “Có que thử thai không?”

“Có.” Hứa Tình Thâm chỉ vào trong quầy: “Loại hai đồng, loại mười lăm đồng.”

“Có gì khác nhau sao?”

“Cái này còn phải hỏi à?” Nữ sinh ở bên cạnh cười bạn mình: “Đương nhiên là mua loại đắt hơn rồi, lấy cái mười lăm đồng, sau khi thử ra mà có thai, cho chồng cậu một sự ngạc nhiên!”

“Được.” Cô gái cười cười: “Lấy hai cái đi, hai cái cho chắc.”

Hứa Tình Thâm đặt hai que thử thai lên trên quầy, Hứa Vượng thuần thục thu tiền.

Một nhóm người đi rồi, Hứa Tình Thâm ngồi xuống bên cạnh Hứa Vượng: “Ba, ba ăn tối chưa?”

“Lát nữa mẹ mang đến đây.”

“Ba với mẹ, gần đây còn gây gổ gì không?”

Hứa Vượng thu dọn đồ đạc trên bàn, cười ha hả nói: “Làm gì còn thời giờ mà gây nhau, về đến nhà là khuya lắm rồi.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Bên ngoài hiệu thuốc, lại có vài người đàn ông đi đến, gần như sau khi xác định xong, lúc này với sải bước nhanh vào.

Hứa Tình Thâm thấy phía trước vẫn còn khách hàng, cô đứng lên: “Cần giúp gì không ạ?”

Người đàn ông cầm đầu móc từ trong túi ra một hộp thuốc, đập mạnh xuống bàn: “Vợ tôi uống thuốc này do các người bán ra, bây giờ đến bệnh viện cấp cứu, các người giải thích thế nào đây?”

Hứa Vượng nghe vậy, sợ đến mức còn thiếu chút nữa là tuột từ trên ghế xuống, mỗi ngày ông thấp thỏm lo âu, sợ nhất là nghe từ xảy ra chuyện.

Hứa Tình Thâm cầm hộp thuốc lên nhìn qua: “Nhập viện? Tại sao lại nhập viện?”

“Cô còn hỏi ra miệng được hả? Đương nhiên là uống phải thuốc hỏng rồi!”

“Đây là thuốc viêm dạ dày, vợ anh uống được mấy viên rồi?”

Người đàn ông rống cổ họng lên: “Tiệm thuốc này mới mở phải không, xem mạng người như rác nhỉ! Mọi người đến đây mà xem…”

Đối phương dẫn theo vài gã vạm vỡ đến, nhìn đã biết chính là đến không có ý gì tốt đẹp, những khách hàng khác trong hiệu thuốc không khỏi ngước đầu nhìn sang bên này. Người đàn ông ra hiệu cho bạn mình, đối phương lấy ra một bình sơn xịt, định phun chữ lên tường.

Hứa Vượng cuống quýt xua tay: “Đừng như vậy, có chuyện gì từ từ nói, có chuyện gì từ từ nói!”

Đúng lúc này, cửa hiệu thuốc bị đẩy ra, lại thêm một đám người lạ mặt đi vào, họ đi thẳng đến quầy thuốc, một người trong đó đè chặt bả vai người gây chuyện: “Uống thuốc bị hỏng phải không? Muốn giải quyết thế nào? Đi, lên lầu tâm sự một chút.”

“Ai muốn tâm sự với mấy người? Buông ra!”

Hứa Tình Thâm nhìn thấy sắp có xung đột xảy ra, cô kéo Hứa Vượng lùi ra sau, mấy người nọ lần lượt bị chế ngự, lôi về phía lầu hai.

Hứa Tình Thâm nín thở trầm ngâm, mắt đảo qua, nhìn thấy bình sơn xịt của người đàn ông kia, bên hông buộc một con dao sắc nhọn.

Cô nuốt nuốt nước miếng, bước vài bước ra khỏi quầy, sau đó đi theo.

Bên trong phòng nghỉ, phân ra làm hai nhóm người, Hứa Tình Thâm đi vào phòng, một người trong đó cản lại: “Cô Hứa, cẩn thận.”

“Các người là ai?”

“Nhìn là biết, bọn họ đến để gây chuyện, yên tâm, chúng tôi đến là để thay cô giải quyết phiền toái.”

Đối phương vẫn chống chế không chịu nhận: “Ai nói chúng tôi đến gây chuyện, vợ tôi thật sự vẫn còn nằm trong bệnh viện, nếu như xảy ra án mạng…”

“Lời này, anh có thể trực tiếp nói với Tưởng tiên sinh, hiệu thuốc của nhà họ Hứa có Tưởng tiên sinh che chở.”

Hứa Tình Thâm nghe vậy, trong lòng đã sớm hiểu rõ.

Chỉ là trong lòng có phần lạnh lẽo, đây là ưu thế của người có quyền lực phải không, bày mưu không được, lập tức có thể chuyển mũi nhọn sang người trong nhà cô.

Nếu không phải có một tiếng Tưởng tiên sinh che chở, chuyện tối nay phải thu xếp như thế nào? Tiệm thuốc của một gia đình không có bối cảnh lại vừa khai trương không lâu, e rằng từ nay về sau trên con đường ảm đạm này không thể tiếp tục kinh doanh nữa.

Mấy người họ đưa mắt nhìn nhau, người đàn ông bên cạnh Hứa Tình Thâm bật một con dao nhíp: “Đi thôi, chuyện còn lại, Tưởng tiên sinh sẽ xử lý, các người cứ quay về báo cáo kết quả.”

Hứa Tình Thâm nhìn mấy người ủ rũ rời khỏi, người đàn ông vừa nói chuyện nhìn cô: “Cô Hứa, không dọa đến cô chứ?”

“Không có, cám ơn các anh.”

“Cô Hứa không cần quá lo lắng, chỉ cần đèn trong hiệu thuốc còn sáng, ánh mắt của anh em bên ngoài cũng sáng, không ai dám ở nơi này tác oai tác quái.”

Hứa Tình Thâm gật đầu: “Ừm.”

Nhà họ Tưởng.

Tưởng Tùy Vân không ngừng gắp thức ăn trên bàn cho Tưởng Viễn Chu, quản gia nhận điện thoại, đi đến từ đằng xa, ông lén nhìn Tưởng Viễn Chu, người đàn ông ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn chạm vào nhau: “Thế này là sao, gương mặt u ám dọa người như vậy?”

“Tưởng tiên sinh nói quá rồi.”

Tưởng Đông Đình đặt đũa xuống: “Thế nào?”

Quản gia cúi người xuống, ghé vào tai ông nói vài câu, Tưởng Tùy Vân thấy sắc mặt Tưởng Đông Đình sa sầm.

Tưởng Viễn Chu cầm lấy đôi đũa, gắp thức ăn bỏ vào chén của Tưởng Tùy Vân: “Dì nhỏ, đừng chỉ lo cho con, người cũng ăn đi.”

Hai tay Tưởng Đông Đình bắt lại, Tưởng Viễn Chu thấy ông không nói lời nào, không khỏi cười khẽ: “Ba, chưa ăn được vài đũa, đã no rồi à?”

“Con quyết tâm, đối đầu với ta phải không?”

“Lời này của ba con nghe không hiểu.”

Cơ thể Tưởng Đông Đình ngả ra sau: “Con cho rằng, tiệm thuốc của nhà họ Hứa một ngày an toàn, thì cả đời cũng sẽ yên ổn?”

“Ba thử đi.” Tưởng Viễn Chu không hề sợ hãi, lời nói nhẹ như không: “Gặp chiêu phá chiêu, ba không chiếm được lợi đâu.”

“Tưởng Viễn Chu!”

“Ba, uổng phí công sức.” Khóe miệng Tưởng Viễn Chu rướn lên, hiện tại, Tưởng Đông Đình đã lui về hậu phương, danh tiếng của Tưởng Viễn Chu đã vượt xa che lấp ông: “Nếu ba không tin, ba cứ thử, Đông Thành… chỉ có một Tưởng tiên sinh.”

Tưởng Đông Đình cảm thấy một luồng tanh tưởi sộc lên cổ họng, thiếu chút nữa bị Tưởng Viễn Chu chọc đến thổ huyết tại chỗ.

“Con cho rằng, ba thật sự không có cách nào làm khó được bọn họ?”

“Có con ở đây, Hứa Tình Thâm, nhà họ Hứa, ai cũng không động vào được!” Cả người Tưởng Viễn Chu nghiêng về phía trước, hai tay nắm thành quyền đặt lên bàn: “Cũng vài lần rồi, ba, ba còn không rõ sao, ba quả thật không đủ sức làm khó chúng con, ba đừng hăm dọa người khác nữa, bằng không…”

“Bằng không thì thế nào?”

“Con hoàn toàn có thể đưa Hứa Tình Thâm đến cục dân chính, sau đó công khai tin kết hôn, ba có tin, con sẽ khiến ba trở tay không kịp không?”

Tưởng Đông Đình từ từ đứng dậy, một đạp đã văng ghế: “Con lặp lại lần nữa?”

“Tuy rằng ba lớn tuổi, nhưng tai không điếc mắt không mờ, con không cần lặp lại.” Tưởng Viễn Chu nói xong, cũng ngồi thẳng dậy: “Con vẫn là câu nói đó, bọ ngựa rình bắt ve sầu, chim sẻ chờ sẵn phía sau, ba, ba vĩnh viễn không làm được con chim sẻ kia.”

Tưởng Viễn Chu cầm áo khoác trên ghế dựa, nhấc chân đi ra ngoài.

Tưởng Đông Đình chỉ vào bóng lưng của anh, mãi không thốt nên lời, Tưởng Tùy Vân sao còn nuốt trôi thứ gì nữa, vội vàng đứng dậy nói: “Anh rể, anh ngàn vạn lần đừng nóng giận.”

“Thật sự xem thiên hạ là của nó! Nhìn đi, các người nhìn đi.”

Quản gia đỡ ông, để ông ngồi vào ghế: “Lão gia, bảo trọng thân thể quan trọng hơn.”

Tưởng Viễn Chu nhìn cảnh vật bên ngoài xe, cửa chính, Lão Bạch đang đứng cạnh xe hút thuốc, nhìn thấy Tưởng Viễn Chu đi ra, vội vàng bóp tắt tiến lên: “Tưởng tiên sinh.”

“Cậu vẫn chưa ăn cơm phải không?”

“Tôi không đói.”

“Đi, về Cửu Long Thương uống rượu.”

Khuôn mặt Lão Bạch buông lỏng, giúp Tưởng Viễn Chu mở cửa xe: “Chuyện của hiệu thuốc bên kia, ngài biết rồi sao?”

“Có thể khiến ba tôi tức giận như vậy, đã nói lên cậu tìm người rất đáng tin.”

Lão Bạch nở nụ cười đóng cửa xe lại, đó là, chuyện của Tưởng Viễn Chu giao cho anh, anh còn không phải hoàn thành thật hoàn hảo sao?

Tưởng Tùy Vân nhìn thấy vẻ mặt u ám của Tưởng Đông Đình, bà cũng cầm áo khoác, chuẩn bị trở về tiểu lâu.

Tưởng Đông Đình khoát tay: “Chuẩn bị xe.”

“Lão gia, trễ thế này rồi, ngài còn muốn ra ngoài?”

“Nếu cứ tiếp tục thế này, nó sẽ càng lún càng sâu.” Tưởng Đông Đình đẩy chén trong tay ra, ánh mắt rơi vào phía xa: “Chuẩn bị xe, đến nhà họ Lăng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.