Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 2 - Chương 47: Hóa ra, đã từng yêu sâu sắc như vậy



Editor: Yuè Yīng

Hứa Tình Thâm khom lưng ôm lấy cái hộp, thấy một người phụ nữ trung niên đi ra từ một cửa hàng cách đó không xa, trong tay cầm theo một cái hộp. Cô cảm thấy có chút quen quen, đối phương nhìn qua là đã nhận ra cô, bà ta bước nhanh về phía trước, ánh mắt hung dữ nhìn chăm chú về phía Hứa Tình Thâm. Hứa Tình Thâm ôm chặt cái hộp trước người, giống như chỉ có làm như vậy cô mới có cảm giác được an toàn.

“Bác sĩ Hứa, cô bị bệnh viện sa thải rồi sao?”

Bà ta tới hỏi, Hứa Tình Thâm vội hỏi lại: “Bà là nguời nhà của Vương Quyền Trụ phải không?”

“Có đúng là chủ nhiệm Chu đã làm kiểm tra cho ông ấy hay không?” Người phụ nữ nói đến đây, nghiến răng: “Nếu không phát hiện ra sớm hơn, chồng tôi còn có thể sống tới bây giờ sao?”

“Bà có biết kết quả kiểm tra không?”

Người phụ nữ trung niên cười lạnh:“Ngày hôm qua chồng tôi kêu không thoải mái, sau khi có kết quả kiểm tra, chủ nhiệm Chu thu xếp truyền dịch khẩn cấp, lại thu tất cả các loại thuốc trước đó về. Mặc dù không ai nói rõ cho chúng tôi biết, nhưng kẻ ngu đều cũng có thể đoán được. Quả nhiên, sáng sớm hôm nay phòng bệnh đã loan tin, cũng thực sự là buồn cười, nếu cô không chữa bệnh khiến cô Tưởng kia chết, liệu có phải những người dân bình thường như chúng tôi có chết mà không biết là do nguyên nhân gì hay không?”

Trái tim Hứa Tình Thâm hoàn toàn rơi xuống tận đáy, chuyện lớn như vậy, Tưởng Viễn Chu muốn điều tra, người khác sẽ không làm giả được. Hơn nữa chủ nhiệm Chu nhắc tới phương diện kia, lúc trước quả thực là Hứa Tình Thâm không hề lo lắng tới. Cô cảm thấy mình như bị phơi dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, ánh nắng gay gắt giống như ánh mắt người khác gắt gao nhìn cô, tiếng nói cô khẽ nghẹn lại: “Lúc trước Vương Quyền Trụ vẫn luôn uống thuốc phải không?”

“Cô đừng oán giận người khác, chồng tôi uống thuốc vài chục năm, sao chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy?” Người phụ nữ trung niên càng nói càng tức giận: “Phòng bệnh bên cạnh cũng có người uống loại thuốc như vậy, sao họ không gặp chuyện như vậy chứ, có phải bọn họ nhét phong bao cho cô hay không?”

Đây là chủ nhiệm Chu nói, sự khác nhau giữa loại thuốc uống trong thời gian dài và loại thuốc phổ biến. Sắc mặt Hứa Tình Thâm trắng bệch, cô xoay người muốn rời khỏi đây, người phụ nữ trung niên kia thấy thế, chặn cô lại.

“Cô định cứ thế bỏ đi như vậy sao? Cô chữa chết người, giết người thì phải đền mạng, hiểu không?”

Bên cạnh, cũng có người tới khám bệnh đi qua, người phụ nữ trung niên kia gào lên: “Đây có phải là bác sĩ nữa hay không? Đây quả thực là đổi trắng thay đen luôn, đúng là nguy hiểm!”

Hứa Tình Thâm lùi về phía sau, cô không dám nhìn ánh mắt của người khác, chỉ có thể bước nhanh đi khỏi đây.

Về đến nhà, trên người cô không có chìa khóa, Hứa Tình Thâm ôm cái hộp ấn chuông cửa.

Lúc Hứa Minh Xuyên mở cửa, liếc nhìn cái hộp trong tay cô, cậu há hốc miệng, Hứa Tình Thâm ấn đầu cậu một cái.

“Minh Xuyên, chị mất việc làm rồi.”

Hứa Minh Xuyên nghe thấy thế, đôi môi mấp máy, khóe mắt cay cay muốn khóc. Cậu vội vàng nhận lấy cái hộp từ trong tay Hứa Tình Thâm.

“Không có việc làm cũng không sao, mau vào thôi, chị của em lợi hại như vậy, bệnh viện nào cũng tranh nhau sứt đầu mẻ trán muốn có ấy chứ.”

Hai chân Hứa Tình Thâm dường như nặng như chì, đi vào cùng Hứa Minh Xuyên, cậu để cái hộp vào trong phòng của mình.

“Chị, sau này cứ ngủ trong phòng em đi, còn có, mẹ hay lắm miệng, chị đừng so đo với bà ấy.”

Hứa Tình Thâm ngồi ở mép giường, hai tay đan vào nhau, thất nghiệp, ngay cả một nơi để gửi gắm bản thân cũng không có, trong lòng càng thêm trống trải.

“Chị, nếu không em tới nói mấy câu với anh rể, để anh ấy đừng hiểu lầm chị nữa.”

“Minh Xuyên, sau này đừng gọi lung tung nữa, không ai là anh rể của em hết.”

“Hai người đừng như vậy...” Hứa Minh Xuyên ngồi vào bên cạnh Hứa Tình Thâm. “Cứ như trước đây thật tốt.”

“Đúng vậy.” Ánh mắt Hứa Tình Thâm trở nên ảm đạm u ám, trước đây thật tốt, cô cũng biết, nhưng không thể trở lại được như cũ nữa thì làm sao bây giờ?

“Mọi chuyện sẽ tự có cách giải quyết, lại là chuyện tình cảm, có một số việc nhất định có thể trôi qua.”

Hứa Tình Thâm nhoài người ngã xuống giường, cơ thể có vẻ mệt mỏi rã rời, Hứa Minh Xuyên nhìn cô, nói: “Chị, chị chưa ăn cơm phải không? Em đi pha cho chị gói mì.”

Cô từ từ nhắm hai mắt lại, không nói chuyện, Hứa Minh Xuyên cũng thấy buồn bực khó chịu, đứng dậy đi ra ngoài.

---

Cửu Long Thương.

Lão Bạch đi tới lầu hai, cửa phòng ngủ vẫn mở, những thứ hỗn độn rơi trên sàn nhà vẫn y hệt như tối hôm qua, anh bước rất khẽ, sợ nếu như Tưởng Viễn Chu đang ngủ thì sẽ đánh thức anh. Đi qua giường lớn, Lão Bạch bước đến phía bên kia, thấy Tưởng Viễn Chu nằm trên mặt đất, chiếc chăn đắp trên người anh có phần lộn xộn.

Lão Bạch ngồi xuống.

“Tưởng tiên sinh, bạn bè thân thích đã đến không ít rồi, lão gia bảo tôi gọi ngài xuống dưới.”

Tưởng Viễn Chu vắt cánh tay phải lên mi mắt, xem dáng vẻ thì đang ngủ say, Lão Bạch tiến lên nói tiếp: “Lão gia nói nếu ngài không xuống, sẽ đem di thể của cô Tưởng về nhà chính, vốn dĩ là ở lại Cửu Long Thương sẽ không hợp quy củ.”

Tưởng Viễn Chu khẽ nhúc nhích, anh bỏ cánh tay ra, lộ ra gương mặt tiều tụy, Lão Bạch tiến lên nâng anh dậy.

“Ngài rửa mặt trước đi đã.”

“Mấy giờ rồi?”

“Đã mười giờ rồi.”

Tưởng Viễn Chu ngồi trên sàn nhà lạnh như băng một hồi lâu, Lão Bạch đi vào phòng để quần áo, lấy một bộ quần áo để anh thay.

“Tôi xuống dưới lầu chờ ngài.”

Tưởng Viễn Chu rửa ráy qua loa, mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài, đi tới cửa cầu thang, tiếng khóc bi thương bắt đầu nối tiếp nhau vang lên, mỗi người đều đang nhắc nhở anh rằng Tưởng Tùy Vân đã qua đời.

Anh đi xuống dưới lầu, mấy người họ hàng thân thích bình thường có mối quan hệ tốt với Tưởng Tùy Vân đang phủ phục bên chiếc quan tài băng, biểu tình thương tiếc đau khổ.

Tưởng Đông Đình ngồi ở sofa, bên cạnh, những người họ hàng thân thích cùng thế hệ đều đang an ủi ông. Tưởng Đông Đình không nói lời nào, chỉ qua một đêm mà giống như già nua đi không ít.

“Ngài Tưởng xuống rồi.” Quản gia cúi người nói với Tưởng Đông Đình.

Anh cũng không quay đầu lại, trên cánh tay quấn một chiếc băng tang màu đen, Tưởng Viễn Chu đi tới bên chiếc quan tài băng, vừa đứng lại, Lão Bạch liền đi tới bên cạnh anh.

“Cô Lăng tới.”

Sắc mặt Tưởng Viễn Chu không có chút thay đổi nào, Lăng Thời Ngâm tiến vào, trên mặt đẫm lệ, vừa đi vừa khóc lóc nói: “Dì nhỏ...”

Mấy người bên chiếc quan tài băng lần lượt lui ra, Lăng Thời Ngâm không hề để ý tới người khác, cô ta bước nhanh về phía trước, lệ rơi đầy mặt: “Dì nhỏ, tại sao có thể như vậy? Sao dì lại ra đi chứ?”

Tưởng Viễn Chu cảm giác huyệt Thái Dương đau nhức, một mình anh đơn độc đứng bên chiếc quan tài băng, bỗng nhiên anh hướng về phía Lão Bạch, nói: “Đưa cô ta về.”

Lão Bạch tỏ ra giật mình, nhìn Lăng Thời Ngâm một chút.

Khuôn mặt cô gái bi thương, ngẩng đầu nhìn sang Tưởng Viễn Chu.

“Để em ở bên dì nhỏ một lúc có được không?”

“Bà ấy không cần cô ở cùng, bà cũng không muốn nhìn thấy cô.” Tưởng Viễn Chu thẳng thừng nói.

Nước mắt Lăng Thời Ngâm càng rơi ra cuộn trào mãnh liệt, cô ta cắn chặt môi: “Cho dù anh có oán hận đối với nhà họ Lăng lớn hơn nữa, nhưng ngày hôm nay như thế, có thể tạm gác qua một bên hay không? Anh Viễn Chu, dì nhỏ đi rồi, em cũng thấy khó chịu.”

Tưởng Đông Đình đứng dậy đi tới.

“Viễn Chu, người tới là khách, huống hồ Thời Ngâm cũng không phải là người ngoài.”

Người đàn ông vịn một tay trên chiếc quan tài.

“Đừng tới làm phiền tôi, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ ai.”

“Được, em không làm phiền anh.” Lăng Thời Ngâm nói xong, lùi về phía sau.

Mãi cho đến lúc người cuối cùng đi nốt, Lăng Thời Ngâm vẫn ngồi trong phòng khách, người giúp việc dè dặt đi tới bên cạnh Tưởng Viễn Chu.

“Tưởng tiên sinh, cơm tối đã làm xong, ngài xem?”

Tưởng Đông Đình đứng dậy, nói: “Thời Ngâm, đi ăn cơm thôi.”

“Bác Tưởng, con không muốn ăn.”

“Cứ cho là con thực sự không đói bụng, cũng phải lo cho đứa nhỏ trong bụng.” Tưởng Đông Đình cao giọng, Lăng Thời Ngâm nghe vậy, yên lặng đứng dậy.

Đi tới trước bàn ăn, nhưng mà ai lại có thể nuốt trôi chứ?

Cách đó không xa đang bày di thể của Tưởng Tùy Vân, nhìn vậy, quả thực là nỗi đau khiến người ta day dứt khôn nguôi.

“Viễn Chu.” Tưởng Đông Đình khẽ gọi.

Tưởng Viễn Chu ngẩng đầu lên nhìn sang bên này.

“Nghi lễ truy điệu chính thức, con không hy vọng sẽ nhìn thấy người nhà họ Lăng xuất hiện, một người cũng không được.”

Tưởng Đông Đình nhíu mày, hiển nhiên là ông cảm thấy câu nói như vậy phát ra từ trong miệng anh, thật vô giáo dục.

“Mối quan hệ của hai nhà Tưởng Lăng như vậy...”

“Vậy sao?” Người đàn ông cười nhạt. “Nếu không phải là các người cùng nhau bày mưu tính kế, dì nhỏ cũng không cần phải hổ thẹn cho tới lúc chết.”

“Con đừng quên! Dì nhỏ của con là do Hứa Tình Thâm hại chết!” Tưởng Đông Đình tức giận không kiềm chế được, vung tay, bát đũa trên bàn rơi hết xuống đất.

“Vậy có liên quan gì tới nhà họ Lăng? Có liên quan gì tới Thời Ngâm?”

Lăng Thời Ngâm sợ đến nỗi lùi về phía sau, sắc mặt trắng bệch.

Tưởng Viễn Chu lạnh lùng nhìn. “Những ngày tháng cuối cùng của dì nhỏ trôi qua như thế nào, trong lòng ba biết rõ ràng nhất, đây là kết quả mà mẹ phó thác dì cho ba đó!”

Tưởng Đông Đình chỉ thẳng vào anh, Lăng Thời Ngâm cũng biết mình không được hoan nghênh tại đây, cô ta nói chào xong, đi ra khỏi Cửu Long Thương.

---

Nhà họ Hứa bên kia, cũng không được bình yên.

Hứa Vượng lo lắng nên mua thức ăn về nhà từ sớm.

Đẩy cửa phòng ngủ của Hứa Minh Xuyên ra, quả nhiên là Hứa Tình Thâm ở trong đó, ông đi vào, liếc nhìn chiếc hộp đặt ở bên trên.

“Tình Thâm, ba mua bánh bao, con có muốn ăn hay không?”

Hứa Tình Thâm ngồi dậy. “Cơm tối còn chưa nấu sao? Để con đi.”

“Không cần, con nằm đi, ba làm xong sẽ gọi con.”

“Con nằm một ngày rồi...” Hứa Tình Thâm đeo giầy đứng dậy.

“Cũng đói bụng.”

Hứa Vượng nghe thấy cô nói chuyện như vậy, tất nhiên là vui vẻ. “Tốt lắm, con thái rau giúp ta.”

Hai cha con đi vào bên trong phòng bếp không rộng lắm, Hứa Tình Thâm bắt đầu rửa rau, vòi nước mở tối đa, tiếng nước chảy ào ào át đi thanh âm của cô.

“Ba, con phải tìm việc làm một lần nữa rồi.”

Hứa Vượng vo gạo, đang cho vào nồi cơm điện, Hứa Tình Thâm cầm dao thái đi ra, Hứa Vượng đi tới bên cạnh cô.

“Tìm một lần nữa thì tìm chứ sao, con có kinh nghiệm thì sợ gì chứ?”

“Dạ, ba, mọi người đừng quá lo lắng cho con.”

Hứa Tình Thâm lấy dao bắt đầu thái, Hứa Vượng nhìn đứa con gái của mình, trong mắt tràn đầy yêu thương.

“Tình Thâm, ba biết lần này không giống như những lần trước đây. Trước đây, cho dù con chịu đủ thiệt thòi, nhưng vẫn đứng lên rất nhanh. Lần này, con ở nhà nghỉ ngơi một chút đi, điều chỉnh trái tim mình cho tốt đã.”

Hứa Tình Thâm cố sức thái ớt xanh, một nhát đi xuống, cảm giác được đầu ngón tay truyền đến cơn đau đớn, giơ lên nhìn, cắt đứt cả móng ở ngón tay giữa, may là không nghiêm trọng lắm.

Cô vội vàng cầm ngón tay của mình, Hứa Vượng lấy xương lợn từ trong túi ra, cho vào trong rổ.

“Tưởng...” Ông dừng lại, sau đó lại nói tiếp: “Người kia, thật sự không còn khả năng ở bên nhau sao?”

Hứa Tình Thâm dừng lại động tác, hốc mắt không khống chế nổi trở nên ươn ướt.

“Vâng.”

Hứa Vượng thở dài: “Quên đi, cho mình thoải mái hơn.”

“Lễ truy điệu của dì nhỏ, con muốn tới.”

Hứa Vượng đang cúi xuống bỗng đứng thẳng lên.

“Tình Thâm, nếu nhà họ Tưởng cho rằng con hại chết cô Tưởng đó thì con đừng đi.”

Hứa Tình Thâm mở vòi nước, đưa tay rửa.

“Tưởng Viễn Chu nói dì nhỏ vẫn muốn con tha thứ cho bà ấy, con muốn tới tiễn đưa bà ấy, chính miệng nói cho bà ấy biết con đã không có tư cách để trách móc bà ấy nữa rồi.”

“Bà ấy muốn con tha thứ?” Hứa Vượng nghe vậy hoàn toàn trở nên bối rối. “Bà ấy đã làm chuyện gì với con vậy?”

“Không có gì...” Hứa Tình Thâm thu tay lại, câu kế tiếp cũng không biết là nói cho Hứa Vượng nghe, hay là cho chính mình nghe: “Cho dù như thế nào, con cũng muốn đi một chuyến, là lúc kê thuốc con đã không suy nghĩ kỹ càng, là con hại bà ấy...”

Hứa Tình Thâm nói đến đây, giơ bàn tay lên mang che mặt, Hứa Vượng thấy thế vội vàng an ủi cô: “Nhất định là không phải như thế, ta không tin, cô Tưởng đó vốn là do bệnh nặng, sức khỏa của bà ấy không tốt, bọn họ dựa vào cái gì mà đem cái chết của bà ấy đổ hết lên đầu con?”

Hứa Tình Thâm đã quên trên tay mình vừa thái ớt, lúc này lau lung tung trên mắt, nước mắt càng không ngừng chảy ra ngoài.

Cũng không lâu sau, điện thoại của Triệu Phương Hoa gọi tới, tuy rằng Hứa Tình Thâm không nghe rõ cụ thể, nhưng thỉnh thoảng có vài câu lọt vào trong tai. Triệu Phương Hoa hùng hổ hỏi Hứa Vượng có đúng là không quan tâm tới tiệm thuốc nữa hay không, suốt ngày chỉ biết chạy về nhà, không biết gì còn tưởng rằng trong nhà cất giấu bảo bối gì đó.

Hứa Tình Thâm chỉ có thể làm như không có nghe thấy, mở bếp dầu chuẩn bị xào rau.

---

Lễ truy điệu Tưởng Tùy Vân được bố trí tại nhà tang lễ, cũng không phô trương lắm, tương đối đơn giản.

---

Nhà họ Lăng.

Lúc Lăng Thời Ngâm xuống lầu, thấy bố mẹ đều thay quần áo ngồi ở sô pha, nhìn thấy cô xuống tới nơi, ông Lăng gọi người bên cạnh: “Chuẩn bị xe.”

Lăng Thời Ngâm mặc một bộ trang phục màu đen, ngay cả vật trang sức cũng màu đen, cô đi tới trước mặt hai người.

“Anh đâu?”

“Anh con suốt ngày không thấy bóng dáng đâu, có quỷ mới biết nó đang làm cái gì.”

Bà Lăng nghe nói như thế, có chút không vui trừng ông Lăng.

“Đừng nói tới những chuyện không may mắn như vậy, tôi cứ nghĩ tới chuyện phải tới nhà tang lễ, cả người đều dựng tóc gáy lên đây này.”

“Sợ cái gì? Bà lại không làm chuyện gì trái lương tâm.”

Lăng Thời Ngâm ngồi vào sô pha, nói với hai người: “Ba, mẹ, hai người đừng đi.”

“Vì sao?”

“Hôm qua con tới Cửu Long Thương, Viễn Chu có nói qua, không muốn thấy người nhà họ Lăng xuất hiện ở lễ truy điệu.”

Ông Lăng nghe vậy, cơn giận bừng lên: “Nó nói không muốn thấy, thì chúng ta không được đi? Đây là lễ nghĩa, hiểu không? Truyền ra ngoài sẽ để cho người khác nói nhà họ Lăng chúng ta như thế nào?”

“Ba, nhà họ Lăng một mình con tới là đủ rồi. Ba nghĩ lại xem, Tưởng Viễn Chu cho rằng chuyện giữa con và anh ấy, là bị mọi người và bác Tưởng bày mưu tính kế, trước khi dì nhỏ qua đời, trong lòng buồn rầu, anh ấy mà thấy mọi người thì sẽ ra sao chứ? Hà tất phải khiến cho tất cả mất thể diện?”

“Nếu đã nói như vậy, con cũng không cần phải tới.” Bà Lăng đau lòng kéo tay con gái của mình.

“Nó mà gặp con, còn không phải càng giận chó đánh mèo với con sao?”

“Con với anh ấy vốn chính là đứng chung một chỗ...” Lăng Thời Ngâm liếc nhìn mẹ mình.

“Chúng ta là hai nhà có mối quan hệ thông gia, hơn nữa con mang thai, anh ấy sẽ không gây khó dễ cho con đâu, chỉ cần mọi người không ra mặt, anh ấy sẽ không đến mức đuổi con đi.”

“Nhưng con như vậy, ta với ba con đều lo lắng.”

Lăng Thời Ngâm nhìn đồng hồ, sắp tới giờ rồi.

“Còn có bác Tưởng mà, yên tâm đi, ông ấy sẽ không để con gặp chuyện không may đâu.”

Ông Lăng nghe thế, nhưng cũng đành phải đồng ý.

“Nếu như vậy bảo tài xế đưa con đi, nếu có chuyện gì thì gọi điện thoại về.”

“Vâng.”

---

Nơi tổ chức lễ truy điệu.

Di thể của Tưởng Tùy Vân được đặt ở ngay chính giữa, xung quanh quan tài đều là hoa tươi, vây quanh bà ở trong đó, bà đặt hai tay ở trước người, giống như đang ngủ. Trong lễ đường phát tiếng nhạc buồn, Tưởng Đông Đình đang tiếp chuyện những người đến đây phúng viếng, Tưởng Viễn Chu đứng ở trước quan tài, cả người như một con rối gỗ bị rút hết hồn phách.

Lúc Lăng Thời Ngâm đến, từ xa nhìn thấy Tưởng Viễn Chu đứng ở đó, cô đi lên phía trước, im lặng dập đầu lạy ba cái, sau đó lui về bên cạnh.

Cũng không lâu sau, Lão Bạch từ bên ngoài bước nhanh vào, cầm theo một cái túi trong tay, Tưởng Đông Đình quay sang, nhìn thấy Lão Bạch đi thẳng tới chỗ Tưởng Viễn Chu.

“Tưởng tiên sinh, đồ mang tới rồi.”

“Tốt.”

Tưởng Viễn Chu đưa tay nhận lấy, sau đó quay sang nhân viên bên cạnh. Tưởng Đông Đình đi tới, nghe thấy Tưởng Viễn Chu đang nói: “Thay bộ quần áo cho dì tôi.”

“Chuyện này? Tưởng tiên sinh...”

Tưởng Đông Đình đi tới bên cạnh anh.

“Bộ dì nhỏ con đang mặc trên người, chính là mới tinh, thay đổi gì chứ?”

“Kiểu dáng đó không phải là loại dì nhỏ yêu thích nhất...” Tưởng Viễn Chu đưa bộ quần áo và đồ dùng hàng ngày giao cho nhân viên.

“Nói cho thầy nhập liệm biết, đổi bộ khác một lần nữa.”

“Hồ đồ...” Tưởng Đông Đình tức giận, vừa nghe đã không đồng ý. “Nào có chuyện đổi lại chứ? Đó là điềm xấu.”

“Người cũng đã chết, còn muốn may mắn làm gì?” Tưởng Viễn Chu tỏ thái độ hờ hững, ngôn ngữ kiên định: “Đây là con may cho dì nhỏ từ tháng trước, thợ thủ công có kinh nghiệm mất rất nhiều thời gian mới thực hiện xong, nếu dì nhỏ đã đi rồi, dù sao cũng đã toại nguyện, không muốn ngay cả quần áo cũng làm qua loa.”

“Không được!” Tưởng Đông Đình lại thẳng thừng phản đối. “Tuyệt đối không được!”

Lão Bạch đứng ở bên cạnh tỏ vẻ nghi ngờ nhìn ông ta Tưởng Viễn Chu nhíu mày: “Ba, đây cũng không phải là yêu cầu quá đáng, ba không cần phải như vậy.”

Tưởng Đông Đình nhìn về phía nơi Tưởng Tùy Vân đang nằm.

“Cho dì nhỏ con lặng lẽ bình yên đi thôi, đừng dày vò nữa.”

Người đàn ông coi như không nghe thấy, nói với nhân viên bên cạnh: “Làm theo sự phân phó của tôi đi.”

“Đứng lại!” Tưởng Đông Đình bỗng quát lên: “Ta nói, không được!”

Tưởng Viễn Chu nghiêng người sang, ánh mắt nhìn thẳng vào Tưởng Đông Đình.

“Ba, có phải là ba giấu con chuyện gì hay không?”

“Ta chỉ không muốn dì nhỏ của con phải đau khổ!”

“Chuyện của dì nhỏ, ba nói toàn quyền giao cho con, chỉ là thay quần áo mà thôi, ba không cần phản ứng lớn như vậy.” Tưởng Viễn Chu nhìn Tưởng Đông Đình chằm chằm.

“Họ hàng thân thích còn chưa tới đủ, bên này cũng không cần ba quan tâm.”

Tưởng Đông Đình đứng chắn trước mặt Tưởng Viễn Chu.

“Đợi lát nữa người tới phúng viếng càng lúc càng nhiều, bây giờ con nói thay quần áo cho dì nhỏ, còn ra thể thống gì? Coi như xong, bộ quần áo này con cứ đặt ở đó đi, hôm nào đốt cho dì nhỏ con cũng như nhau.”

Sắc mặt Tưởng Viễn Chu trở nên u ám, Tưởng Đông Đình càng nói như vậy, anh lại càng thấy có điều gì đó không thích hợp, anh nói với Lão Bạch bên cạnh: “Mau đi thu xếp.”

“Ai dám!” Tưởng Đông Đình quát một tiếng chói tai, mọi người xung quanh đều ngẩng đầu lên nhìn ông.

Tưởng Viễn Chu thấy thế, bước nhanh tới di thể Tưởng Tùy Vân trước mặt.

“Lão Bạch, ngăn mọi người lại, tôi muốn nhìn xem ở đây có điều gì không nên xem.”

Sắc mặt Tưởng Đông Đình thay đổi, nhân viên công tác tới, đẩy di thể Tưởng Tùy Vân rời khỏi phòng khách.

Tìm được thầy nhập liệm, đối phương nghe nói muốn thay lại quần áo, bà mang khẩu trang tiến lên, nói: “Mời người nhà đi ra ngoài trước.”

Tưởng Viễn Chu ngắm nhìn gương mặt của Tưởng Tùy Vân, trái tim đau đớn khôn nguôi, giọng nói anh nghèn nghẹn: “Màu son môi này, dì cũng sẽ không thích.”

“Tưởng tiên sinh...” Đối phương có chút hơi khó xử, bà tiến lên nói: “Nén bi thương mới có thể thay đổi, ngài đi ra ngoài trước.”

Tưởng Viễn Chu giật mình đứng ở bên cạnh không nhúc nhích, trong ấn tượng của anh, mặc dù thân thể Tưởng Tùy Vân vẫn luôn gầy yếu, nhưng ăn mặc luôn luôn tinh xảo kỹ càng, tuyệt đối không phải là như vậy.

Bên cạnh, nhân viên không dám hối thúc anh, chỉ có thể nói với thầy niệm: “Động tác nhanh lên một chút, bên ngoài vẫn chờ đó.”

“Được.”

Trên người Tưởng Tùy Vân cũng là sườn xám, thầy nhập liệm đưa tay cởi cúc áo ở cổ bà ra, nhân viên kéo Tưởng Viễn Chu sang một bên: “Tưởng tiên sinh, đi ra ngoài chờ đi.”

Anh lùi về phía sau, nhập liệm thầy nhập liệm cởi chiếc cúc áo ra, một vết thương của Tưởng Tùy Vân lộ ra.

Tưởng Viễn Chu trợn tròn hai mắt, dừng lại, anh dùng lực đẩy nhân viên ra bên cạnh, anh bước tới, sắc mặt cứng ngắc như một tảng băng, thầy nhập liệm còn tiếp tục động tác, đôi môi Tưởng Viễn Chu run rẩy: “Cái này, đây là chuyện gì xảy ra vậy?”

Anh đẩy tay của đối phương ra, vén vạt áo của Tưởng Tùy Vân ra, thấy rõ một vết thương mới được khâu lại.

Cong vẹo, nhìn thấy mà giật mình.

“Ai, ai làm vậy!” Tưởng Viễn Chu tức giận gào lên, vẻ mặt gần như tan vỡ.

Thầy nhập liệm sợ đến nỗi lùi về phía sau vài bước. “Không liên quan gì tới tôi, lúc đưa tới đã như vậy rồi, phía dưới còn có... Hẳn là, chắc là...”

“Là cái gì!?” Ánh mắt Tưởng Viễn Chu lạnh băng, một câu nói cũng không chờ được

“Chắc là đã làm giải phẫu.”

Tưởng Viễn Chu gần như không thở nổi, một hơi thở như nghẹn lại nơi yết hầu, không thể đi lên mà cũng không thể nuốt xuống, anh ngồi dậy, nhìn ra phía ngoài lạnh giá mơ hồ.

“Giải phẫu?”

Trong đầu bắt đầu thoáng hiện lên dáng vẻ của Tưởng Tùy Vân.

Một nhát dao... Một nhát kim châm...

Tưởng Viễn Chu lảo đảo đi ra phía bên ngoài, Tưởng Đông Đình còn đứng ở chỗ cũ, Lão Bạch thấy anh đi ra, bộ dạng rất không thích hợp, bước lên phía trước hỏi: “Tưởng tiên sinh, làm sao vậy?”

Tưởng Viễn Chu vịn vào bên cạnh mới đứng vững được, ánh mắt của anh dữ tợn nhìn về phía Tưởng Đông Đình, anh đứng thẳng dậy bước về phía ông ta, vừa đi vừa hỏi: “Ba đã làm gì bà ấy? Ba đã làm gì bà ấy?”

Tưởng Đông Đình biết không giấu được, đợi đến khi anh tới gần, ông ta thẳng thắn thừa nhận: “Vì số liệu của người khác, ta thấy cũng không thể nói nên được điều gì, và để cho cái chết của dì nhỏ con được rõ ràng, ta mới cho giải phẫu.”

“Chuyện khi nào?”

“Đêm qua...” Ánh mắt Tưởng Đông Đình nhìn thẳng Tưởng Viễn Chu. “Ta đã nói với con, trước khi hoả táng, đáng lẽ phải để dì nhỏ của con được ở trong nhà nhỏ mà bà ấy thường ở, lúc đó tinh thần con không tốt, ta không cho con đi theo... Trên đường trở về, ta đưa bà ấy đi giải phẫu, không tới Tinh Cảng nữa. Người giải phẫu là bác Mai tự mình làm, thái độ của ông ấy thế nào con là người biết rõ ràng nhất, ông ấy chẩn đoán bệnh tuyệt đối chính xác.”

Tưởng Viễn Chu cảm thấy nơi cổ họng đau nhức: “Vậy kết quả thế nào?”

“Giống như chẩn đoán của chủ nhiệm Chu, dì nhỏ con qua đời không phải là bởi vì bệnh của bà ấy, mà là do thuốc gây nên cái chết!”

“Nếu như vậy, vì sao ngày hôm nay ba không nói với con?”

“Kết quả đều giống nhau, ta nghĩ không cần phải nói cho con biết, để con đỡ phải đau khổ khi đối mặt với dì nhỏ của con.”

Quả thực là Tưởng Viễn Chu không có cách nào đối mặt, khi bà còn sống, anh đã không để cho bà đi hết đoạn đường còn lại một cách vui vẻ, sau khi bà ra đi, anh lại để cho bà phải chịu hết đau đớn dằn vặt, không thể có một cơ thể hoàn chỉnh rời đi.

Bỗng nhiên người đàn ông không khống chế được tâm tình, phẫn nộ quát về phía những người xung quanh: “Đi ra ngoài, toàn bộ đi ra ngoài!”

Tưởng Đông Đình giật mình: “Viễn Chu, con làm cái gì vậy?”

“Đi hết cho tôi!” Tưởng Viễn Chu không kiềm chế được cơn giận, đi tới đẩy hết vòng hoa xuống đất, Lăng Thời Ngâm vẫn đứng ở bên cạnh, Tưởng Viễn Chu cũng không thấy rõ cô ta là ai, anh túm chặt cánh tay của cô ta đẩy ra phía ngoài.

“Đi, toàn bộ đều đi hết cho tôi!”

Những người thân thích vẫn còn đang đắm chìm trong bi thương, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, Tưởng Viễn Chu gọi Lão Bạch kêu người đến, đuổi hết người bên trong ra ngoài.

Sắc mặt Tưởng Đông Đình cực kỳ khó coi, trường hợp như vậy không phải là khiến ông ta mất mặt hay sao?

“Viễn Chu, đây chính là lễ truy điệu của dì nhỏ, con đừng làm bừa.”

“Dì nhỏ không cần người khác truy điệu, còn ba nữa, cút!” Cơn giận của Tưởng Viễn Chu hoàn toàn bùng phát, đưa ngón tay chỉ về phía trước.

“Cút hết cho tôi!”

Tưởng Đông Đình tức giận đến nỗi sắc mặt tái mét: “Nếu như dì nhỏ chết một cách bình thường, ta hà tất phải giải phẫu cho bà ấy? Ta cũng khó chấp nhận nổi!”

Nguời đàn ông nghe được hai chữ giải phẫu, mắt đỏ bừng, anh bước tới, hùng hổ: “Ngày hôm nay, con chính là muốn cho ba mất hết thể diện, để xem rốt cuộc là mặt mũi của ba nặng hay nhẹ!”

Những người Tưởng Viễn Chu gọi tới chỉ nghe theo anh, đang bất chấp xua đuổi tất cả mọi người ra bên ngoài, ngay cả Tưởng Đông Đình cũng không ngoại lệ.

Kỳ thực, hết thảy tất cả mọi thứ ở đây đều đang nhắc nhở Tưởng Viễn Chu một việc. Nếu không phải vì Hứa Tình Thâm, Tưởng Tùy Vân sẽ không phải chết, bà ấy cũng sẽ không phải bị giải phẫu. Mà cảnh tượng đó quả thực là cú sốc quá lớn với Tưởng Viễn Chu.

Người bị giải phẫu là dì nhỏ mà anh yêu thương nhất, tình cảm còn nhiều hơn cả cha ruột... Lại bị dao giải phẫu vô tình cắt nát!

Tưởng Viễn Chu đang đứng bên bờ vực thẳm, toàn bộ mọi người bị đuổi ra ngoài, tụ tập tại chỗ trống dưới bậc thềm.

Anh mặc một bộ tây trang màu đen, phía sau là nhà tang lễ trang nghiêm, hai bên vòng hoa thật dài nối nhau từ dưới bậc thềm tới tận lễ đường, Tưởng Viễn Chu đứng ở trong ánh sáng mặt trời, quanh thân lại lạnh lùng như là mới chui lên từ trong địa ngục.

Anh nhìn về phía trước, ánh mắt rơi xuống một chỗ, lại thấy Hứa Tình Thâm đang ở đi tới.

Hai mắt Tưởng Viễn Chu đỏ ngầu, bàn tay xuôi ở bên người từ từ cuộn chặt lại. Những yêu thương chiều chuộng trước kia, hôm nay nghĩ đến đều thật mỉa mai. Khi đó yêu say đắm bao nhiêu, thì lúc này căm hận càng khắc sâu vào xương tủy bấy nhiêu, nỗi căm hận này chui vào trong cơ thể Tưởng Viễn Chu, bắt đầu điên cuồng cắn xé.

^_^(Các bạn đang đọc truyện được edit bởi NCU Team)^_^

Truyện được chuyển ngữ và đăng tải với mục đích phi lợi nhuận tại:

ngucanhuyen.com

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.