Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 2 - Chương 8: Hóa ra là em có mưu mô (Hai chọn một, ai ở Cửu Long Thương)



“Tưởng tiên sinh?” Lão Bạch đứng ở ngoài cửa cất tiếng gọi.

Tưởng Viễn Chu đứng dậy, bước nhanh vào phòng thay đồ, lúc đi ra đã mặc quần áo chỉnh tề, Hứa Tình Thâm cũng mau chóng đi thay quần áo.

Người đàn ông kéo cửa phòng ra, Lão Bạch đuổi theo phía sau, hai người một trước một sau đi xuống lầu, Tưởng Viễn Chu đứng lại, kéo măng-sét, ánh mắt lạnh lùng như băng.

“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Nói rõ hơn đi.”

“Ngày hôm qua ở hồ Mạc Sơn vớt lên được thi thể của một phụ nữ, là bạn của cô Vạn. Sau gáy có vết tích bị đánh rõ ràng, sáng sớm hôm nay, cô Vạn bị bắt ở số 44 đường Thành Nhai, hung khí cũng tìm được rồi.”

“Nhà họ Vạn thì sao?” Tưởng Viễn Chu nhấc chân lên đi tới phòng khách, Lão Bạch đuổi kịp đúng lúc.

“Phương Thành đã chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa còn đích danh tố cáo. Ngài cũng biết, sau khi ba cô Vạn bị liệt, Phương Thành tiếp cận được rất nhiều tài liệu nội bộ quan trọng, có vài tập là hồ sơ tài liệu từ hai mươi mấy năm trước. Nếu đổi lại là người khác, nhất định là không thể tìm ra, nhưng nhà họ Vạn lại còn cất giấu kỹ những danh sách bồi thường.”

Tưởng Viễn Chu ngồi vào trong sô pha, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt nhìn chằm chằm một chỗ giống như đang suy nghĩ tới điều gì đó.

“Phương Thành quản lý nhà họ Vạn, hiện tại chắc chắn như mặt trời ban trưa, không phải là hắn ta không biết sau khi nhà họ Vạn sụp đổ, hắn không chiếm được bất cứ thứ gì.”

Đầu ngón tay người đàn ông gõ nhẹ hai cái ở trên mu bàn tay.

“Trừ phi, ngay từ đầu hắn tiếp cận nhà họ Vạn, chính là vì mục đích này.”

Hứa Tình Thâm đứng ở cửa cầu thang, nghe thấy rõ ràng từng câu từng chữ mà họ nói. Nhớ lại Phương Minh Khôn nhiều lần ấp a ấp úng, Phương Thành nhiều lần không thể buông bỏ, thực ra thì Hứa Tình Thâm đã mơ hồ đoán được mục đích chính của Phương Thành.

Cô buông tay để tác thành cho người ta, cũng không gây ra bất cứ chuyện gì liên quan vướng mắc tới nhau nữa, bởi vì có một số việc, cô cũng chỉ có thể lựa chọn chấp nhận.

Tưởng Viễn Chu đứng dậy. “Đi.”

“Đi đâu, Tưởng tiên sinh?”

Người đàn ông còn chưa kịp trả lời, liền liếc ra ngoài cửa sổ, thấy bóng dáng Tưởng Tùy Vân đang xuống xe đi vào.

Hứa Tình Thâm cũng bước xuống cầu thang, Tưởng Tùy Vân từ bên ngoài đi vào, thần sắc lo lắng, sắc mặt có vẻ như cũng khó coi.

“Viễn Chu.”

“Dì nhỏ, sao dì lại tới đây?”

“Theo ta tới nhà họ Vạn một chuyến, mau lên.”

Tưởng Viễn Chu đi tới, ý bảo bà đừng quá lo lắng.

“Con cũng muốn tới đó xem xét tình hình, đi thôi.”

Hứa Tình Thâm đứng im ở bên cạnh, Tưởng Tùy Vân quay sang nhìn cô, cô gật đầu chào hỏi: “Cô Tưởng.”

Tưởng Tùy Vân cũng gật đầu.

“Thật ngại quá, làm phiền, ta muốn Viễn Chu đi ra ngoài cùng ta.”

Bà vừa nói như vậy, cũng làm cho Hứa Tình Thâm cảm thấy xa lạ, cũng phải, dù sao thì cô cũng chỉ là người ngoài.

Tưởng Viễn Chu ôm đầu vai Tưởng Tùy Vân, nói với Hứa Tình Thâm: “Em ở nhà chờ anh.”

“Vâng.”

Hứa Tình Thâm thuận miệng đáp lại, hôm nay nhà họ Phương cũng xảy ra chuyện, cô không yên lòng nhìn mấy người đi ra khỏi phòng khách, trái tim rối bời.



Nhà họ Vạn.

Bà Vạn vừa nhìn thấy Tưởng Tùy Vân tới, vội vã kéo tay bà.

“Tùy Vân, lần này nhà họ Tưởng không thể thấy chết mà không cứu.”

Vạn Hâm Tăng ngồi ở trên xe đẩy, Tưởng Viễn Chu đi tới, đẩy đi xe đẩy đi tới trước ghế sa lon, bà Vạn nắm chặt tay của Tưởng Tùy Vân.

“Dục Ninh là cô trông từ nhỏ đến lớn, nó không thể nào giét người được, tôi chỉ có một đứa con gái…”

Tưởng Viễn Chu đi tới bên cạnh Tưởng Tùy Vân, lo lắng cho sức khỏe của bà, anh kéo tay sang bên cạnh.

“Dì nhỏ, ngồi xuống trước đi đã.”

Bà Vạn đi theo sau lưng, sau khi ngồi xuống vẫn nắm chặt cổ tay Tưởng Tùy Vân, bà cúi thấp đầu, nước mắt chảy ra.

“Tùy Vân, Viễn Chu, tôi sợ là có một số chuyện nói ra thì không tốt cho lắm, bây giờ phải nói thật cho hai người biết. Kỳ thực là hơn nửa năm qua, thể trạng của Dục Ninh rất xấu. Tinh thần của nó xảy ra vấn đề, Phương Thành tìm cho nó một bác sĩ tâm lý, sau đó lại thành không bước chân ra khỏi nhà nổi, cũng rất ít khi về nhà.”

“Cái gì, tinh thần có vấn đề?” Tưởng Tùy Vân khó tin nhíu chặt vùng xung quanh lông mày.

Đáy mắt Tưởng Viễn Chu chợt hiện lên tia nhìn khác thường, cũng không khỏi nhìn về phía bà Vạn.

Bà gật đầu, đã rất lâu rồi Tưởng Viễn Chu không tới đây, hôm nay tới đây, thấy họ đã già đi hẳn, từ trước đến nay bà Vạn luôn đoan trang, hôm nay thậm chí ngay cả tóc cũng buộc lộn xộn.

“Tôi bận lo cho Vạn Hâm Tăng, tất nhiên là không để ý tới Dục Ninh bên kia được, vốn tưởng rằng Phương Thành đáng tin…”

Vạn Hâm Tăng nghe thế, tâm tình không khỏi kích động, bà Vạn vội vàng tới chặn tay ông ta lại.

Ngày hôm nay bọn họ mới biết chuyện Phương Thành đích danh tố cáo, bà Vạn cảm thấy tai họa giáng xuống, cho tới bây giờ vẫn chưa lấy lại được tinh thần.

“Con nói, chúng ta coi Phương Thành như con trai ruột, tại sao nó lại làm như vậy chứ?”

“Sau này còn có thể có nhiều chuyện xảy ra hơn, nhất định nhà họ Vạn sẽ bị điều tra, mọi người nên chuẩn bị sẵn sàng.”

Tưởng Viễn Chu đan hai tay vào nhau, ánh mắt liếc nhìn ra sân, chiếc xích đu do chính anh chọn cho Vạn Dục Ninh vẫn còn ở đó, chỉ có điều rất lâu rồi không còn thấy dáng vẻ tươi cười vô lo vô nghĩ của cô.

“Viễn Chu, hai nhà Tưởng Vạn từ trước đến nay đều là chỗ thân quen, con có thể ra tay cứu giúp nhà ta không?”

Giọng nói bà Vạn khẩn thiết, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Tưởng Viễn Chu.

“Nội dung Phương Thành tố cáo, là thật hay không? Nếu như chuyện thuốc men liên quan đến mạng người, con giúp thế nào đây?”

Thái độ Tưởng Viễn Chu vô cùng nghiêm túc, bà Vạn nghe thấy thế, sắc mặt vô cùng quái lạ nhìn sang Vạn Hâm Tăng.

Vạn Hâm Tăng đưa hai tay cầm lấy tay cầm của xe đẩy.

“Dục… Dục Ninh…”

“Chuyện của Dục Ninh, hai người cứ yên tâm, nếu như cô ấy bị oan, nhất định con sẽ giúp.”

Bà Vạn cảm thấy tuyệt vọng, bình thường Tưởng Tùy Vân chơi khá thân với bà, lúc sức khỏe tốt buổi trưa thường hẹn nhau ra ngoài uống trà. Tưởng Tùy Vân đứng dậy đi tới bên cạnh bà, đỡ bà ngồi vào sô pha.

“Ta và Hâm Tăng cũng biết, lần này đối với nhà họ Vạn chúng ta mà nói, chìm ngập trong tai ương. Phương Thành đã chuẩn bị sẵn mọi thứ mới tới đây tiếp cận, nó cưới Dục Ninh vốn không phải vì yêu con bé. Nó muốn từng bước một đạt được sự tín nhiệm của chúng ta. Những tài liệu quan trọng đã bị nó nắm giữ, cơ sở dữ liệu của dược Hâm Ninh đều bị nó giao ra hết!”

Nói chung là Tưởng Viễn Chu nghe vậy hiểu được một chuyện, nhà họ Vạn xong rồi, nếu như bọn họ thanh giả tự thanh mà nói thì vốn không cần phải như vậy.

Trên đường từ Cửu Long Thương tới đây, Lão Bạch đã nói không ít vấn đề quan trọng với anh, mới đầu Tưởng Viễn Chu cho rằng chỉ là sự cố y dược thông thường, không nghĩ tới chuyện nhà họ Vạn lún sâu như vậy, càng không hề nghĩ tới Phương Thành ẩn nhẫn một năm, lại thật sự có bản lĩnh cao tới như vậy.

“Bác Vạn, chuyện của Dục Ninh, hai người còn biết thêm những vấn đề khác không? Nếu tình trạng tinh thần kém, cô ấy có khả năng làm những chuyện khác người hay không?”

Vạn Hâm Tăng đờ đẫn không nói chuyện, bà Vạn đưa tay che mặt.

“Trước đó tin tức của Phương Thành và con bé A Mai kia truyền đi xôn xao như vậy, ta… Ta sợ là Dục Ninh thực sự…”

“Con sẽ tới đồn cảnh sát, hai người đừng lo lắng.”

“Viễn Chu…” Vạn Hâm Tăng ngước mắt lên nhìn về phía Tưởng Viễn Chu.

“Chuyện cho tới bây giờ, bác Vạn cũng không muốn kéo con vào chuyện này, ta chỉ cầu xin con hai chuyện.”

“Bác nói đi.”

Vạn Hâm Tăng nhìn về phía bức tường trước mặt, tựa như thấy được thời gian huy hoàng của trước kia, nhưng hôm nay chỉ còn lại một khoảng không, cuối cùng thì một đời người cũng chỉ có một sinh mệnh.

“Con cố gắng cứu Dục Ninh ra, ta hy vọng có thể nhìn thấy nó đầu tiên, ta có mấy lời muốn nói với nó. Còn nữa, xin con hãy nghĩ tới tình cảm giữa hai nhà chúng ta, sau này chăm sóc Dục Ninh giúp ta.”

“Bác Vạn, đừng quá bi quan.”

Vạn Hâm Tăng lắc đầu, không nói gì nữa.



Tưởng Viễn Chu đi tới đồn cảnh sát, quả thực là sự việc tương đối khó giải quyết. Hung khí và trên cánh cửa đều là dấu vân tay của Vạn Dục Ninh. Tưởng Viễn Chu nâng bước chân nặng nề đi vào trong, cảnh sát bên cạnh vẫn còn đang nói.

“Chúng tôi đã tới Ngự Hồ Danh Để tìm hiểu qua tình hình, nơi đó người giúp việc đã chứng thực là trước đó Vạn Dục Ninh và A Mai từng cãi nhau, hơn nữa luôn miệng nói muốn giết cô ta.”

Đi vào bên trong, Tưởng Viễn Chu không hề nói câu nào, cho đến khi nhìn thấy Vạn Dục Ninh.

“Sao dáng vẻ cô ấy lại trở nên như vậy?” Tưởng Viễn Chu cao giọng, thanh âm nghiêm nghị.

“Đưa về không lâu sau, cứ như vậy…”

Tưởng Viễn Chu đi lên trước hai bước, Vạn Dục Ninh tóc tai bù xù, gầy chỉ còn lại xương đầu vai, ánh mắt bị che khuất không nhìn rõ lắm. Gần như Tưởng Viễn Chu không nhận ra nữa.

“Vạn nha đầu?”

Vạn Dục Ninh run lập cập ngước mắt lên nhìn, bỗng nhiên gào lên khóc, nhưng cũng không gọi tên ai, mà chỉ cất tiếng khóc xé giọng. Tưởng Viễn Chu bước nhanh tới, ngồi xuống nắm lấy bả vai của cô, đây hoàn toàn không phải là dáng vẻ Vạn Dục Ninh trong ấn tượng của anh.

“Làm sao vậy?”

“Em không giết người, không phải em giết người!”

Tưởng Viễn Chu đỡ cô ngồi dậy. “Tốt nhất là em nói ra, anh ở bên cạnh em.”

“Tưởng tiên sinh, vậy không phù hợp với quy định.”

“Quy định cũng là do con người định ra, huống hồ anh thấy với bộ dạng này của cô ấy, các anh có thể hỏi ra tin tức có giá trị?”

Một cuộc điện thoại gọi tới phòng thẩm vấn, cảnh sát Phương đáp lại đồng thời nhìn Tưởng Viễn Chu một chút, Tưởng Viễn Chu đang dìu Vạn Dục Ninh ngồi lên ghế, sau đó đứng bên cạnh.

Vạn Dục Ninh đan hai tay vào nhau, ánh mắt không ngừng liếc nhìn xung quanh, cảnh sát Phương ngồi vào chỗ đối diện cô.

“Nếu cô nói cô không giết người, vậy tại sao cô lại xuất hiện ở trong số 44 đường Thành Nhai vào lúc rạng sáng?”

Vạn Dục Ninh cúi đầu không nói, cảnh sát Phương gõ bàn một cái.

“Nói.”

“Tôi, tôi trùng hợp đi tới đó.”

Tưởng Viễn Chu nhíu chặt vùng xung quanh hai hàng lông mày, anh tiến lên một bước nói: “Vạn Dục Ninh, khả năng là em còn không biết, sáng sớm hôm nay Phương Thành đã gửi đơn tố cáo công ty dược Hâm Ninh, nhà họ Vạn không xong rồi.”

Vạn Dục Ninh xoay người trợn tròn hai mắt.

“Em không tin!”

“Nếu em không tin, em cứ lãng phí thời gian ở đây, chờ lúc em ra khỏi đây, e rằng là nhà họ Vạn không còn nữa.”

“Không…”

Tưởng Viễn Chu kéo cửa ra đi ra bên ngoài, nhưng vẫn chưa rời khỏi đó, thanh âm của Vạn Dục Ninh xuyên qua cánh cửa truyền tới bên tai anh.

“Anh nói cho rõ ràng đã, đừng đi!”

“Vạn Dục Ninh!” Cảnh sát Phương nặng nề gõ xuống mặt bàn.

“Yên lặng.”

Cô bỗng thấy giật mình sợ hãi, tâm trí cũng như được kéo trở lại.

“Tối hôm qua, tôi nghe được cuộc điện thoại của Phương Thành và A Mai, biết bọn họ hẹn nhau ở số 44 đường Thành Nhai, tôi mới đi tới đó.”

“Làm sao cô biết là A Mai gọi điện thoại tới?”

“Phương Thành gọi điện thoại ngay sau lưng tôi, là tôi nghe thấy được, A Mai còn nói chuyện với anh ấy trong điện thoại…”

Cảnh sát Phương nâng tầm mắt lên, sắc mặt kỳ quặc nhìn cô chằm chằm.

“Thời gian A Mai tử vong là rạng sáng ngày 21, làm sao có thể gọi điện thoại cho Phương Thành vào tối hôm qua?”

Vạn Dục Ninh kinh ngạc đến ngây người.

“Ngày 21?”

Chỉ có một khả năng duy nhất…

Vạn Dục Ninh không dám nghĩ tiếp, hai tay cô túm chặt tóc, A Mai đã chết từ mấy ngày trước, cú điện thoại kia của Phương Thành, lại chính là nói để cho cô nghe được.

Vạn Dục Ninh bống chốc không thể chấp nhận nổi, lắc đầu, nước mắt tuôn rơi.

“Tôi chỉ đi theo Phương Thành tới đó.”

“Cô nói Phương Thành cũng đi tới đó?”

Vạn Dục Ninh càng nghĩ càng thấy hoảng hốt.

“Anh ấy nói trong điện thoại là sẽ tới đó…”

Tưởng Viễn Chu ra khỏi đồn cảnh sát, trở lại trên xe, lão Bạch lo âu hỏi: “Tưởng tiên sinh, cô Vạn thế nào rồi?”

“Thật sự không tốt.” Người đàn ông nhắm mắt lại, Lão Bạch ý bảo tài xế lái xe, bàn tay Tưởng Viễn Chu khẽ cuộn lại thật chặt.

“Về Cửu Long Thương trước.”



Lúc Hứa Tình Thâm đi tới nhà họ Phương, cô không thể ngờ được rằng Hứa Vượng cũng đã ở đó.

Phương Minh Khôn mở cửa cho cô, nhìn thấy là cô, cũng không hề giật mình.

“Tình Thâm.”

“Cha nuôi.”

Hứa Vượng cũng đứng lên từ trên ghế salon, Hứa Tình Thâm đi tới vài bước.

“Ba, sao ba lại tới đây?”

“Ta, ta đến xem…”

Hứa Tình Thâm liếc nhìn bốn phía.

“Phương Thành đâu?”

“Nó gửi đơn tố cáo nhà họ Vạn, vẫn còn có rất nhiều chuyện muốn làm.”

“Tin tức nói là sự thật sao?” Hứa Tình Thâm sốt ruột vội vàng hỏi: “Mẹ nuôi chết, có liên quan tới sự cố thuốc của nhà họ Vạn năm đó sao?”

Có một số việc một khi được nhắc tới, ký ức vẫn còn như mới đây thôi, viền mắt Phương Minh Khôn ươn ướt, gật đầu,

Hứa Vượng cũng đỏ bừng hai mắt, nhìn con gái chằm chằm, Hứa Tình Thâm thấy một hơi thở như nghẹn lại nơi cổ họng.

“Vậy năm đó không truy cứu được sao?”

“Chúng ta cũng từng làm ầm lên, thế nhưng vô ích, nhà họ Vạn đút lót cho các cơ quan có thẩm quyền, nhởn nhơ cho đến nay.”

Hứa Tình Thâm đi sang bên cạnh ngồi xuống, nhưng cũng không biết nên phải an ủi Phương Minh Khôn như thế nào.

“Cuối cùng thì nhà họ Vạn cũng phải chịu báo ứng mà họ nên gánh chịu.”



Tưởng Viễn Chu trở lại Cửu Long Thương, thấy Hứa Tình Thâm không ở đó, anh không cần phải suy đoán cũng biết chắc chắn cô đi đâu.

Khi tiếng chuông cửa nhà họ Phương vang lên thì Phương Minh Khôn đi mở cửa.

Có vẻ như lúc này Hứa Vượng mới có cơ hội nói chuyện. Ông nhìn bên gò má con gái chằm chằm, nhiều năm như vậy, cuối cùng nỗi niềm không thể nói cuối cùng cũng có dũng khí để nói ra.

“Tình Thâm, xin lỗi con. Thực ra là năm ấy mẹ con cũng là một người gặp chuyện không may trong số đó.”

Phương Minh Khôn mở cửa, Tưởng Viễn Chu thấy Hứa Tình Thâm ở bên trong nhà, sắc mặt anh lạnh nhạt nhìn người đàn ông trung niên trước mặt.

“Tôi tìm Tình Thâm.”

Phương Minh Khôn nghiêng người, thấy Hứa Vượng đưa hai tay bưng mặt, Hứa Tình Thâm đang ngẩn ngơ ngồi trên sô pha, miệng khẽ mấp máy: “Ba, ba nói cái gì?”

“Mẹ con cũng chết bởi uống thuốc đó, nhưng ta đã cầm năm vạn tiền bồi thường, đồng ý chuyện sẽ giữ kín chuyện này. Qua nhiều năm như vậy rồi, ta dặn cha nuôi và Phương Thành không nói cho con biết, thực ra… Thực ra mẹ con cũng là bị nhà họ Vạn hại chết, từ trước đến nay mẹ con và mẹ nuôi con rất thân nhau, không ngờ sẽ chết cùng một ngày.”

Hứa Tình Thâm như bị sét đánh, Phương Minh Khôn nghiêng người tránh, nhưng Tưởng Viễn Chu lại không bước vào trong.

Anh đứng ở cửa, thấy ánh sáng đang nhảy nhót nơi đầu vai Hứa Tình Thâm, nhưng cô lại cảm giác như có một sức nặng hàng ngàn cân đang đè nén mình.

Hứa Vượng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

“Năm đó, ta có muốn làm ầm lên cũng không nổi, khi đó cũng không có kỹ thuật trang thiết bị kiểm nghiệm tân tiến như bây giờ. Hơn nữa, khoản tiền kia đối với nhà của chúng ta mà nói, là một con số không nhỏ.”

“Vậy tại sao bây giờ ba muốn nói?” Hứa Tình Thâm bỗng nhiên nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, trong ánh mắt cô lóe lên một tia nhìn lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi.

“Bởi vì Phương Thành đã trả thù cho tất cả người bị hại, cho nên ba thấy yên lòng phải không?”

“Tình Thâm, đừng nói như vậy…” Phương Minh Khôn ngồi vào chỗ bên cạnh cô.

“Ba con cũng chỉ là không muốn con sống trong đau khổ, khi đó con và Phương Thành còn nhỏ, cách làm của ông ấy không sai.”

“Ba…”

Ánh mắt Hứa Tình Thâm trở nên mơ hồ, thế cho nên Tưởng Viễn Chu đang bước tới gần, cô cũng không nhìn thấy.

“Rõ ràng là mẹ đã chết một cách oan uổng nhiều năm như vậy, ba yên tâm cầm khoản tiền bồi thường đó cưới người khác. Ba đã sống rất tốt, vì sao nhất định phải nói ra sự thật cho con biết, vì sao không vĩnh viễn nói dối con?”

“Ta…” Hứa Vượng không nghĩ tới Hứa Tình Thâm sẽ có phản ứng như thế.

“Ta cho là con muốn biết.”

“Thời gian con muốn biết, ba tìm mọi cách giấu diếm, bây giờ nói ra thì có ích gì?”

Khóe miệng Hứa Tình Thâm khẽ cong lên, nở một nụ cười quái dị.

“Khoản tiền bồi thường đều đã cầm, cũng đồng ý với người ta là giữ kín như bưng, lẽ nào lúc này còn có tư cách đứng ra nhắc tới nhà họ Vạn sao?”

“Tình Thâm, con đừng trách ba con, nếu không vì nguyên nhân thân thể của Phương Thành, ta cũng sẽ giấu nó.”

Tưởng Viễn Chu nghe được câu này, ánh mắt không khỏi nhìn sang phía Phương Minh Khôn, Hứa Tình Thâm bình tĩnh nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh.

“Vậy ý của cha là, bệnh của Phương Thành không nhẹ?”

Phương Minh Khôn nhìn sang Tưởng Viễn Chu, không nói gì, Hứa Tình Thâm đang định chất vẫn tiếp, chợt nghe trên đỉnh đầu có một thanh âm truyền đến.

“Hứa Tình Thâm.”

Cô vội ngẩng đầu lên, Tưởng Viễn Chu cúi xuống túm chặt cổ tay của cô, kéo cô đứng dậy.

“Đi, trở về.”

Ma xui quỷ khiến thế nào mà Hứa Tình Thâm theo anh đi ra ngoài, cô quay đầu lại nhìn hai người trên sofa, nhưng không biết còn có thể nói gì.

^_^(Các bạn đang đọc truyện được edit bởi NCU Team)^_^

Ra đến xe, Tưởng Viễn Chu nhấc đồng hồ lên nhìn thời gian, bầu không khí trở nên cực kỳ áp lực. Cả người Hứa Tình Thâm như rơi vào hố băng vậy, lạnh vô cùng, Tưởng Viễn Chu nhìn cô.

“Em yên tâm, bất kể là sự cố những năm gần đây, hay là vụ án mạng năm đó, Phương Thành cứ như vậy tố giác, nhà họ Vạn cũng thoát không khỏi.”

Hứa Tình Thâm khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn rất nhợt nhạt, cô thò tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Vạn Dục Ninh giết ai?”

“Cô ấy sẽ không giết người đâu.”

Hứa Tình Thâm hơi ngước mắt lên quan sát Tưởng Viễn Chu.

“Anh cho rằng cô ta không giống loại người như vậy?”

Tưởng Viễn Chu không hề trả lời, Hứa Tình Thâm cắn môi dưới: “Cô ấy giết A Mai đấy.”

“Hứa Tình Thâm, trước khi mọi chuyện được điều tra rõ ràng, ai cũng không thể nói cô ấy giết người.”

Người phụ nữ hạ cửa sổ xe xuống, gió thu thổi đến lướt qua đôi tai nóng ran và xua đi những muộn phiền trong xe, Hứa Tình Thâm nhìn ra ngoài vài lần, Tưởng Viễn Chu giơ cánh tay lên, ngón tay đỡ đầu mày, sau đó ngón trỏ khẽ day mi tâm.

“Tại sao muốn đến nhà họ Phương, em nóng lòng muốn chứng thực điều gì?”

Hứa Tình Thâm chặn lại ánh mắt của anh.

“Anh có thanh mai của anh, lẽ nào em không thể có trúc mã của em?”

“Em!”

Người đàn ông ngồi thẳng người dậy, cơn tức giận mơ hồ hiện lên trên mặt.

“Phương Thành lấy Vạn Dục Ninh, bây giờ nhìn lại rất rõ ràng đó là để trả thù, cũng báo thù giúp mẹ em, có phải em lại có cảm giác xúc động rục rịch trỗi dậy hay không?”

“Anh ấy nhẫn nhịn đến bây giờ, một mình gánh tất cả, nhưng lại giấu em, vì muốn tốt cho em, nếu như không phải yêu em sâu sắc, anh ấy sẽ không lựa chọn đẩy em ra…”

Hứa Tình Thâm nhìn thấy sắc mặt của Tưởng Viễn Chu càng lúc càng khó coi, tựa như mây đen tích tụ trên bầu trời, bất cứ lúc nào cũng có thể giở giọng.

“Anh muốn nghe em nói như vậy đúng không?”

Khóe miệng Tưởng Viễn Chu mím chặt thành một đường thẳng. Hứa Tình Thâm xoay mặt đi chỗ khác, không nhìn anh nữa, anh giống như giáng một đòn mạnh mẽ vào bông vải, chỉ có thể nghe tiếng kêu rên, nhưng một chút tin tức cũng không thể thăm dò.

Vài ngày tiếp theo, toàn bộ Đông Thành bị khuấy đảo khiến lòng người bàng hoàng. Hâm Ninh sản xuất thuốc trên nhiều phạm vi: dược phẩm, vắc xin, dụng cụ bảo vệ sức khỏe đa chủng loại, người hiện tại, có thể bị cáo buộc đã sử dụng mỡ tái chế, sudan I (C16H12N2O), hoặc những thứ tương tự như vậy, cũng đồng nghĩa với việc ném một trái bom có sức công phá lớn vào giữa biển người, hành động lần này của Phương Thành, giống như là vung tay một cái, tiếp theo đợi truyền thông bắt kịp với quy mô lớn, rất nhanh đã lột sạch nhà họ Vạn.

Người bị hại không nổi giận, người xung quanh lại càng phẫn nộ hơn, hận không thể trực tiếp xé nát người nhà họ Vạn ra. Vợ chồng Vạn Hâm Tăng bị đưa đi điều tra, mọi người trong biệt thự nhà họ Vạn là đối tượng để mọi người trút giận, cổng và cửa sổ đều bị đập vỡ, bảo vệ cũng ngăn không được.

Ngay cả Ngự Hồ Danh Để cũng gặp tai ương.

Vạn Dục Ninh nhờ vào một tờ giấy giám định tâm thần được ra khỏi đồn cảnh sát, Tưởng Viễn Chu đợi ở cửa, trông thấy một nữ cảnh sát dẫn cô đến.

Anh hút thuốc, đột nhiên có chút cảm giác không quen, người này đây hoàn toàn không phải Vạn Dục Ninh trong ấn tượng của anh. Không có nuông chiều ngỗ ngược, nụ cười tùy tiện cũng không còn, ngay cả gương mặt gọn gàng cũng đã mất.

Nhưng người này, rõ ràng là Vạn nha đầu. Tưởng Viễn Chu bóp điếu thuốc đi đến, mái tóc của Vạn Dục Ninh bay lả tả sau lưng, nhìn thấy anh đi đến, cô chạy vội nhào vào lòng anh. Không nói một lời, chỉ một mực khóc lóc, cánh tay Tưởng Viễn Chu đặt sau gáy cô.

“Đừng khóc, không sao rồi.”

Ngồi vào trong xe, Lão Bạch tự mình mở cửa, ánh mắt do dự nhìn vào kính chiếu hậu.

“Tưởng tiên sinh, chúng ta đi đâu?”

“Chắc chắn không thể trở về nhà họ Vạn, về Cửu Long Thương trước, lát nữa cậu đến vùng lân cận tìm một căn nhà nhỏ.”

“Vâng.”

Đến nhà, Vạn Dục Ninh còn chưa ngồi xuống, Hứa Tình Thâm đã trở về. Tưởng Viễn Chu dặn dò người làm: “Mang cho cô Vạn một bộ quần áo sạch, tắm rửa cho cô ấy trước.”

“Em không muốn.” Vạn Dục Ninh nghe vậy, hai tay ôm chặt cánh tay Tưởng Viễn Chu.

“Bọn họ sẽ hại em, bọn họ muốn giết em.”

“Đừng sợ, ở bên cạnh anh không ai có thể hại em.”

Hứa Tình Thâm chăm chú quan sát khuôn mặt Vạn Dục Ninh, vẻ mặt cô ta hoảng sợ, bộ dạng co rút rụt rè.

“Nhà họ Vạn làm những chuyện thất đức kia, cô Vạn có tham gia vào không?”

“Cô ấy chưa từng nhúng tay vào chuyện bào chế thuốc của Hâm Ninh.” Tưởng Viễn Chu trả lời giúp cô ta.

“Hứa Tình Thâm, tâm tình cô ấy hiện giờ rất không ổn định.”

“Tâm tình của em cũng không ổn định.” Hứa Tình Thâm ngước mắt lên, nghiêm túc nhìn Tưởng Viễn Chu.

“Em sợ sẽ không nhịn được làm tổn hại đến cô ta.”

Tưởng Viễn Chu đẩy Vạn Dục Ninh, ra hiệu cho người giúp việc dẫn cô ta lên lầu, Vạn Dục Ninh vẫn không chịu đi, khóe miệng Hứa Tình Thâm khẽ nhếch lên: “Cô ta muốn anh tắm cho cô ta đấy.”

“Dục Ninh, em ngoan ngoãn đi nào, ngày mai anh dẫn em đến gặp bác Vạn.”

Người giúp việc kéo cánh tay của Vạn Dục Ninh: “Cô Vạn, lên thôi, cô yên tâm, đến Cửu Long Thương rồi sẽ không ai làm hại được cô đâu.”

Hứa Tình Thâm nhìn thấy Vạn Dục Ninh được đưa lên lầu, Tưởng Viễn Chu đi đến nắm tay cô, cô ngạc nhiên vì hành động này của anh, Hứa Tình Thâm khẽ giằng ra.

“Em không dọa anh đâu, tâm tình em cũng vô cùng dao động, nhìn thấy Vạn Dục Ninh lấp ló trước mặt, nói không chừng em sẽ thật sự làm ra chuyện gì đó đấy.”

“Lão Bạch đi thu xếp chỗ ở rồi, cô ấy sẽ không ở lại đây.”

Tưởng Viễn Chu nói đến thản nhiên như vậy, ngoài dự liệu của Hứa Tình Thâm.

Buổi tối, sau khi Vạn Dục Ninh sấy khô tóc ngồi xuống trước bàn ăn, khi Hứa Tình Thâm xuống lầu, Tưởng Viễn Chu nhìn người phụ nữ đối diện đến xuất thần. Vạn Dục Ninh không nói tiếng nào, ngắm nghía ngón tay của mình, từ góc độ của Hứa Tình Thâm nhìn sang, ánh mắt của Tưởng Viễn Chu chuyên chú, trong lòng cô vô duyên vô cớ khó chịu, xoay người định quay lên lầu.

“Đi mời cô Hứa xuống ăn cơm.”

Hứa Tình Thâm nghe được lời dặn dò của Tưởng Viễn Chu, gạt đi suy nghĩ trong đầu, chậm chạp bước xuống. Cô kéo ghế ra ngồi vào, Vạn Dục Ninh ngẩng đầu lên nhìn cô, Hứa Tình Thâm nhíu mày: “Nhìn gì vậy?”

Vạn Dục Ninh bị dọa run lên một cái, cúi đầu xuống.

Nhưng sao tự nhiên Hứa Tình Thâm lại cảm thấy cô đang đóng vai một người phụ nữ gian ác nhỉ?

Tưởng Viễn Chu cũng biết cô không được tự nhiên, Hứa Tình Thâm bắt đầu ăn cơm, Vạn Dục Ninh dè dặt cầm đũa, gắp từng đũa thức ăn đưa vào miệng.

“Viễn Chu, hiện giờ ba em đang ở đâu?”

“Ngày mai anh sẽ thu xếp cho em và bác gặp nhau một lần.”

Vạn Dục Ninh cắn cắn đầu đũa, sau đó nhả ra: “Anh có thể cứu ba em không?”

Khuôn mặt Tưởng Viễn Chu căng ra, Hứa Tình Thâm như nghẹn lại cổ họng, ánh mắt người đàn ông rơi xuống Vạn Dục Ninh.

“Không phải là anh không cứu ông ấy, mà là không ai có thể cứu ông ấy.”

Vạn Dục Ninh nghe vậy, hốc mắt ửng đỏ, hai tay bụm mặt không ăn nữa. Hứa Tình Thâm sắp bị phiền đến chết: “Cô Vạn thích khóc, trốn trong phòng mà khóc.”

Sắc mặt Tưởng Viễn Chu xám xịt nhìn cô, Hứa Tình Thâm hời hợt: “Anh vẫn hi vọng em sẽ hiền lành hơn?”

Cô là người thế nào, anh cũng không phải không biết.

Người đàn ông không nói gì, đứng dậy gọi điện thoại.

Khi bác sĩ tâm lý đến Cửu Long Thương, Hứa Tình Thâm vừa ăn xong bữa tối, Tưởng Viễn Chu đi đến sô pha trước mặt, Vạn Dục Ninh cũng vội vã đi theo.

Hứa Tình Thâm nghe được Tưởng Viễn Chu nói chuyện.

“Bác sĩ Vu, trước đây Dục Ninh rất khỏe, trong dòng họ cũng không có tiền sử mắc bệnh tâm thần, sao bây giờ lại trở thành thế này?”

“Nguyên nhân có rất nhiều, có một số người bởi vị sợ hãi quá độ, do thuốc, hoặc có thể do tác động của tình cảm.”

“Vậy ông có đoán được cô ấy thuộc loại nào không?”

Bác sĩ Vu quan sát Vạn Dục Ninh.

“Việc này, cần một chút thời gian, nhưng nếu tình trạng không nghiêm trọng, có thể khôi phục lại bình thường.”

Vạn Dục ninh ngơ ngác nhìn chân mình, với tư cách là người trong cuộc mà nói, thật ra cô là người rõ ràng nhất. Bánh kem Phương Thành cho cô, bác sĩ tâm lý Phương Thành mời đều có vấn đề, chỉ là sau đó ba bị liệt, cô mới thoát kiếp nạn này, nếu không, bây giờ có thể cô đã hoàn toàn bị điên rồi.

Vạn Dục Ninh lắc đầu một cái, thò tay ôm lấy đầu, nhìn qua có vẻ vô cùng sợ hãi, hai tay cô bứt tóc: “Viễn Chu, đừng chặt tay em, lần sau em không dám nữa, em không dám!”

Giọng nói của cô ta đột nhiên trở nên the thé, không khỏi thu hút ánh mắt của Hứa Tình Thâm, sắc mặt Tưởng Viễn Chu thay đổi, đến gần cô ta hơn một chút.

“Không ai chặt tay em, thả lỏng một chút.”

Vạn Dục Ninh nghe vậy bám chặt lấy tay anh: “Mỗi đêm em đều gặp ác mộng, mơ thấy anh cầm dao đâm về phía em, em thật sự rất sợ.”

Tưởng Viễn Chu đưa tay nắm lấy bả vai cô ta: “Đừng sợ, chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.”

Bác sĩ Vu hẹn hôm khác sẽ đến xem bệnh cho Vạn Dục Ninh, sau đó rời khỏi Cửu Long Thương.

Hứa Tình Thâm lên lầu tắm rửa, nhìn căn phòng ngủ rộng lớn đến xuất thần, cô bất giác đã xem nơi đây là nhà, nhưng cảm giác không chân thực từ trước đến nay vẫn luôn tồn tại trong tim cô.

Cô sợ đến cuối cùng, cô ở đâu cũng chỉ là một khách trọ có thể bị người khác lấy đủ mọi lý do để đuổi đi.

Hứa Tình Thâm đi đến phòng chiếu phim, tùy tiện chọn một bộ phim, ngồi trong một căn phòng lớn như vậy, các giác quan bị tác động mạnh nhất, nhưng không thể nào khơi dậy nổi bất cứ rung động nào trong lòng cô.

Não bộ bắt đầu không khống chế được miên man suy nghĩ, Vạn Dục Ninh sẽ nắm lấy cơ hội, bày trò phát điên trước mặt Tưởng Viễn Chu, chắc chắn anh sẽ nghĩ lần trước vì ra mặt giúp cô, làm hại đến Vạn Dục Ninh bị kinh sợ.

Hoặc giả như, Vạn Dục Ninh như điên như dại, cuối cùng điều tra ra được có liên quan đến Phương Thành, nhưng ít ra, Tưởng Viễn Chu đã cho Phương Thành một cơ hội, nếu không phải vì Vạn Dục Ninh sợ hãi quá độ, cô ấy không đến mức phải mời bác sĩ tâm lý.

Hoặc biết đâu, cô ta lần này chính là muốn nhào vào lòng Tưởng Viễn Chu để vãn hồi chuyện trước kia?

Từ trước đến nay, Tưởng Viễn Chu không thể chống lại được sự quấy khóc của Vạn Dục Ninh, hoặc là, hai người họ vẫn luôn như vậy?

Đầu Hứa Tình Thâm đau đớn gần như muốn nổ tung, cô ra sức vỗ vài cái, cô cảm thấy cô hẳn là phải chạy đến phòng Vạn Dục Ninh xem qua một chút, kéo Tưởng Viễn Chu ra không để anh phạm phải sai lầm.

Nội dung phát trên màn hình, cô một chút cũng không nhìn vào, hai tay Hứa Tình Thâm ôm lấy đầu gối, nhìn chằm chằm chân mình.

Khi Tưởng Viễn Chu trở lại phòng ngủ, cũng không nhìn thấy Hứa Tình Thâm, tìm một vòng, mới nghe được âm thanh không nhỏ trong phòng chiếu phim.

Người đàn ông đi đến cửa, khẽ đưa tay đẩy ra, trông thấy cả người Hứa Tình Thâm lẩn trong cái ghế da rộng lớn. Anh nhấc chân, nhưng lại không đi về phía trước, Tưởng Viễn Chu lùi ra sau một bước, khẽ đóng cửa lại, anh hiểu rõ tính cách của Hứa Tình Thâm, nếu lúc này ép buộc cô về phòng, cô sẽ không được tự nhiên.

Người đàn ông một tay đút túi, ngọn đèn trên hành lang kéo bóng anh dài thật dài. Cũng có chút kỳ lạ, từ khi nào thì bắt đầu, càng nhìn càng thấu tính cách của Hứa Tình Thâm?

Hứa Tình Thâm trốn trong ghế ngủ thiếp đi, nửa đêm, loáng thoáng nghe được tiếng ồn ào của Vạn Dục Ninh vài lần, có thể là do ác mộng, không dám ngủ.

Sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy, Hứa Tình Thâm vốn cho rằng mình sẽ đông cứng lại, không ngờ nhiệt độ trong phòng chiếu phim dường như cao hơn ngày thường, cô dang rộng chân tay, bả vai cứng đờ khó chịu.

Cô lại ngủ cả đêm ở nơi này, không ai quan tâm, không ai chú ý. Hứa Tình Thâm ngổn ngang trăm mối, đứng dậy đi ra ngoài.

Rửa mặt xong xuôi bước xuống lầu, quản gia được chuẩn bị cho Vạn Dục Ninh đã đến từ sớm, lúc này trong phòng toàn là giọng nói của Vạn Dục Ninh.

“Tôi không muốn dọn ra ngoài, tôi phải về nhà.”

“Cô Vạn, không thể quay về nhà họ Vạn.”

“Đó là nhà của tôi, sao tôi lại không thể về?”

Vạn Dục Ninh hai mắt đẫm lệ, nhìn Hứa Tình Thâm từ trên lầu đi xuống, ánh mắt yếu ớt nhìn lại Tưởng Viễn Chu.

“Viễn Chu, cho dù chúng ta không thể trở thành vợ chồng, nhưng lớn lên cùng nhau tình nghĩa vẫn còn phải không? Cửu Long Thương dành ra một cái phòng cho em ở tạm, khó như vậy sao?”

“Dục Ninh, ở lại đây không có lợi cho em.”

Trước nay Tưởng Viễn Chu không hề quanh co.

“Vừa tìm cho em một căn nhà yên tĩnh rộng rãi, anh sẽ bảo bác sĩ Vu mỗi tuần năm ba lần đến đó.”

“Sau đó, em ở một mình đúng không? Thấp thỏm lo sợ, cô độc không nơi nương tựa…”

Nét mặt Hứa Tình Thâm không chút cảm xúc đi vào phòng ăn.

“Bữa sáng chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị xong rồi, cô Hứa muốn ăn cháo hay là ăn mì?”

“Cháo đi.”

Hứa Tình Thâm kéo ghế, liếc nhìn Vạn Dục Ninh cách đó không xa, cô quay nhìn lại.

“Múc giùm tôi một ít là được, ăn xong tôi còn phải đi làm.”

“Vâng.”

Hai mắt Vạn Dục Ninh nhìn chòng chọc vào gò má Hứa Tình Thâm, miệng giống như đang lẩm bẩm, hoặc như đang nói cho Tưởng Viễn Chu nghe: “Nếu quả thật có người quan tâm lo lắng cho em như vậy, cũng sẽ không bỏ mặc cho em thành ra thế này, em khó chịu, không ai để vào trong mắt, bởi vì ai cũng chưa từng đặt em vào lòng.”

Hứa Tình Thâm ngồi đó ăn, Tưởng Viễn Chu lấy áo khoác của người giúp việc đưa cho Vạn Dục Ninh, chuẩn bị dẫn Vạn Dục Ninh ra ngoài.

Đúng lúc này, Lão Bạch bước vào: “Tưởng tiên sinh.”

“Vừa hay, theo tôi ra ngoài một chuyến.”

“Tưởng tiên sinh, ngài bảo tôi đến nhà A Mai xem xét tình hình, có phát hiện.”

Tưởng Viễn Chu dừng bước, Vạn Dục Ninh cũng bị thu hút.

“Có phải có thứ chứng minh cái chết của A Mai không liên quan đến tôi không?”

Sắc mặt Lão Bạch không giấu được vẻ kỳ lạ: “Điện thoại di động này chắc là dùng riêng, ngài xem.”

Tưởng Viễn Chu nhận lấy, Lão Bạch liếc nhìn Hứa Tình Thâm cách đó không xa: “Tưởng tiên sinh, nếu không thì chúng ta đến thư phòng đi?”

“Không cần.”

Tưởng Viễn Chu mở màn hình chính, Vạn Dục Ninh đứng bên cạnh anh, trông thấy trên màn hình xuất hiện bóng lưng Hứa Tình Thâm, sau đó, xe tăng tốc lao thẳng vào, một màn kia quả thật chấn động lòng người, khi Hứa Tình Thâm ngã xuống âm thanh rất rõ.

Tưởng Viễn Chu lùi lại, phía trước vẫn còn một đoạn video.

Anh kéo lướt xem nội dung chính, Lão Bạch cao giọng: “Tưởng tiên sinh!”

Tim người đàn ông đập mạnh, một đôi mắt lạnh thấu xương quét về phía Lão Bạch: “Sao vậy?”

“Video này cũng không quan trọng bao nhiêu, ngài đừng xem.”

Tưởng Viễn Chu bỏ ngoài tai, ngón tay mở ra. Đoạn phim được điện thoại quay lại rất rõ, người xuất hiện trước ống kính là Hứa Tình Thâm, Vạn Dục Ninh nhận ra chỗ này, hai mắt trợn trùng: “Đây, đây là lần đó…”

“Cô Vạn, tại sao ngón tay cô lại không mất?”

“Tôi biết, thiếu một ngón tay không đáng sợ. Cô Vạn có muốn thử nhảy từ trên tầng cao xuống không?”

“Cô Vạn, nhờ cô ban tặng, ngày đó thiếu chút nữa là tôi thành ra như vậy.”

Trong video, Hứa Tình Thâm giơ điện thoại cho Vạn Dục Ninh xem, sau đó Vạn Dục Ninh khom người nôn mửa.

Tưởng Viễn Chu nhớ rõ, lần đó trong nhà hàng Tây, từ phòng rửa tay trở ra Vạn Dục Ninh liền hất một ly rượu lên Hứa Tình Thâm, cô lớn tiếng lên án Hứa Tình Thâm bảo cô nhảy lầu, bảo cô đi tìm cái chết, nhưng không ai tin cô.

Bởi vì tử trước đến giờ cô ngang ngược, mà thời điểm đó thì sao, Hứa Tình Thâm khuôn mặt trầm tĩnh, liền khiến anh dễ dàng tin cô.

Tưởng Viễn Chu còn nhớ rõ câu nói kia của Vạn Dục Ninh, cô nói: “Tại sao không ai tin em?”

Lúc này Vạn Dục Ninh thuận lợi trở mình, giọng nói run rẩy: “Lúc ấy cô ta cho em xem một tin tức nhảy lầu, em bị dọa.”

Hứa Tình Thâm ở gần đó, lúc này những âm thanh trong video đều nghe thấy, cô nắm chặt chiếc đũa, nói trong lòng không hề hồi hộp là không thể.

Tưởng Viễn Chu cất bước, đến trước bàn ăn: “Cần anh cho em xem lại một lần không?”

Hứa Tình Thâm rút khăn giấy, thong thả lau miệng.

Vạn Dục Ninh cũng hung hăng theo tới, Hứa Tình Thâm đẩy ghế đứng dậy, hai tay chống lên bàn.

“Không cần.”

“Được, trong video có phải là em không?”

Hứa Tình Thâm gật đầu: “Là em.”

Ánh mắt Tưởng Viễn Chu khóa chặt khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trước mặt, anh đưa tay nhéo nhéo gò má cô: “Anh thật hoài nghi, không biết gương mặt này có phải là giả hay không.”

Hứa Tình Thâm gạt tay anh ra: “Tưởng tiên sinh muốn thế nào? Muốn em đi, không thành vấn đề.”

“Thái độ này của em là gì?” Tưởng Viễn Chu nhíu mày, giọng nói cao lên.

“Một mặt ác độc của em đã bị anh phát hiện, chẳng lẽ anh còn muốn giữ em lại?”

Hứa Tình Thăm thõng một tay xuống bên người, chặn lại ánh mắt của anh: “Là em cố tình kích động cô ta.”

Lão Bạch đi đến, hạ giọng: “Cô Hứa, cô bớt tranh cãi một chút.”

Trong mắt Tưởng Viễn Chu đã không còn nhìn thấy ai nữa, nhưng những lời này lại lọt vào trong tai, khuôn mặt anh căng ra: “Để cô ấy nói.”

“Em không có gì để nói.”

Ngón tay người đàn ông run rẩy chỉ về phía cô: “Anh vốn cho rằng lòng dạ em khác với những người phụ nữ bên cạnh, Hứa Tình Thâm, khi ở bên cạnh anh em cũng dám có tâm cơ đùa giỡn như vậy?”

Anh dùng đến hai chữ ‘tâm cơ’, trái tim Hứa Tình Thâm không khỏi bị đâm mạnh, từ ngữ xấu xa này ép cô đến mức không thở nổi.

Khi Vạn Dục Ninh không phát bệnh, không quá khác biệt so với trước đây, ngay cả cái nhìn hả hê giữa đầu mày cũng giống hệt.

Hứa Tình Thâm thua rồi, cô một thân cô quạnh đến đây, nhưng bản thân cũng có sự yếu đuối. Cô hoảng hốt vội tránh mắt đi chỗ khác.

“Tưởng tiên sinh, sau đó tinh thần cô Vạn không được bình thường, là bị mấy câu nói đó của em phải không?”

“Tôi không nghĩ đến, em sẽ bày ra trước mặt tôi một bộ dạng, sau lưng lại là một bộ dạng khác.”

Hứa Tình Thâm há hốc miệng, hít một hơi rồi lại nuốt vào trong cổ họng.

“Tại sao không lên tiếng?”

“Không có lời nào để nói.”

Tưởng Viễn Chu gật đầu: “Em có biết bản thân mình có bao nhiêu là quá đáng?”

Lão Bạch nháy mắt với Hứa Tình Thâm, ra hiệu cho cô đừng chống đối Tưởng Viễn Chu nữa, Hứa Tình Thâm chỉ liếc mắt, khẽ hất cằm: “Em cảm thấy không sai, cho nên không cần phải giải thích quá nhiều.”

“Em…”

Vẫn là lần đầu Lão Bạch trông thấy Tưởng Viễn Chu nổi giận như vậy.

“Không sai? Được lắm, em nói một chút, em dựa vào thứ gì nói mình đúng?”

“Em rất muốn nói ra những ủy khuất, nhưng sợ nói ra rồi thì miệng không khép lại được.”

Tưởng Viễn Chu cực kỳ tức giận, khóe miệng từ từ rướn lên: “Được, anh cho em thời gian từ từ kể khổ, chỉ cần em nói được, anh liền nghe.”

Vạn Dục Ninh nghĩ thầm, Hứa Tình Thâm xong rồi, người đàn ông có thể chịu đựng bị một phụ nữ dày vò, nhưng lại không thể tha thứ cho cô ấy có tâm cơ quá nặng.

“Tại sao em không được nói như vậy với Vạn Dục Ninh?”

Hứa Tình Thâm hỏi ngược lại.

Tưởng Viễn Chu lần nữa giật mình, hoàn toàn bị câu hỏi này chặn miệng, ngay sau đó Hứa Tình Thâm nói như tuôn ra: “Em nói với những lời này với cô Vạn, chính là lòng dạ em độc ác. Còn cô Vạn, không đơn giản đe dọa em như thế, cô ta thật sự muốn em chết! Lần đầu là tai nạn xe, sau đó là lần lượt cho bệnh nhân đến làm loạn ở Tinh Cảng, còn có ngón tay của em trai em, em bị ép đến nỗi phải nhảy lầu, bởi vì việc làm của cô ta quang minh chính đại, cho nên có phải Tưởng tiên sinh cảm thấy cô ta như vậy rất đáng yêu?”

Đầu mày Tưởng Viễn Chu nhăn lại, Hứa Tình Thâm lạnh lùng đặt tiếp câu hỏi: “Hoặc là, anh tức giận vì cảm thấy rằng em quá nham hiểm, dù sao thì những lời kích động cô Vạn của em nói sau lưng anh…”

“…”

“Nhưng mà Tưởng Viễn Chu, em cũng chỉ có thể khua môi đùa giỡn, làm trò trước mặt các người thôi. Anh có nghĩ rằng em có thể nói trước mặt cô Vạn một câu không? Người nhà họ Vạn còn chưa ra mặt, anh đã có thể cho em biết rõ thế nào là hối hận vì đã mở miệng!”

Tưởng Viễn Chu từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt của Hứa Tình Thâm, tất cả những ưu tư phẫn hận cô đều thể hiện trên mặt, xé tan lớp mặt nạ bình tĩnh kia, cô cũng đã ở đây ầm ĩ với anh, cùng anh điên cuồng.

Người đàn ông cảm thấy có chỗ nào đó là lạ…

Hay nói cách khác, trong giờ phút quan trọng này tại sao những căm phẫn dâng trào của anh liền bị cô dập tắt?

Còn có một luồng thương yêu đau lòng, từ ngóc ngách nào đó chảy tràn ra?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.