Sắc Lang Thượng Sai Giường

Chương 28



Nằm ở trên giường của mình, Đường Tổ Trữ cảm giác hắn đáng thương đến tột cùng.

Nước mắt không ngừng tuôn, từ lúc say rượu đến khi tỉnh rượu.

Rõ ràng đã nói với Tử Lâm Kiệt là thương gã, tại sao vẫn đuổi hắn đi?

Cái gì gọi là nghĩ thông suốt rồi bảo cho gã hay? Nếu hắn cả đời mơ hồ, có phải hay không Tử Lâm Kiệt kia cả đời cũng không gặp hắn? Vậy hắn sống thế nào đây?

Hắn đã hình thành thói quen được Tử Lâm Kiệt chăm sóc, Tử Lâm Kiệt làm bạn, buổi tối nếu không có Tử Lâm Kiệt ôm đi ngủ, vậy hắn chắc chắn ngủ không ngon giấc. . .

Còn hiện tại, tự mình một thân nằm trên giường cũng được, nhưng không có Tử Lâm Kiệt ở bên cạnh đi tới đi lui, trong lòng đúng là một mảnh hoang vắng vô lực cô quạnh.

Ở một mình, Đường Tổ Trữ nghĩ, không phải muốn đi xem mỹ nữ, không phải muốn ôm chị em, mà là không ngừng nhớ tới mọi thời điểm khi Lâm Kiệt ở cùng hắn. . .

Bất kể là cố ý quấy rối hắn, cố ý chọc giận hắn, hoặc cố ý coi thường hắn, Lâm Kiệt đến cuối cùng vẫn là dùng tất cả biện pháp dụ dỗ hắn, trêu chọc hắn, làm yên lòng hắn, để cho hắn vui vẻ.

Khắp thiên hạ đại khái không ai đối đãi với hắn như vậy.

Nếu một ngày kia, bản thân tìm một người bạn gái, bạn gái chỉ có thể được dỗ dành, thế sao đến lượt bạn gái qua dỗ dành hắn?

Loại cảm giác được yêu này, ngay cả mẹ hắn cũng không thể cho hắn. . . ?

Cảm giác được yêu?

Lâm Kiệt yêu chính hắn. . . Thật rất yêu hắn. . .

“A Trữ, anh yêu em.”

Gã là nói thật. . .

Nhưng là Tử Lâm Kiệt đem hắn ném ra ngoài, gã không muốn yêu. . .

Đường Tổ Trữ chật vật nhớ lại, bật khóc, khóc nghẹn ngào nhưng chỉ có thể vùi đầu vào gối. Vừa nghĩ tới Lâm Kiệt không cần hắn, liền khổ sở muốn cứ mãi như vậy khóc đến chết cũng được.

Nghĩ đến Lâm Kiệt bá đạo tuyên bố hắn là bạn trai; nghĩ đến Lâm Kiệt bá đạo uy hiếp không cho phép hắn đi trêu gái; nghĩ đến Lâm Kiệt đối với hắn tràn ngập tình yêu triền miên ôm hôn; nghĩ đến khi hai người cùng một chỗ, tất cả khoảng khắc bị khi dễ rồi được che chở, Đường Tổ Trữ khóc đến là khàn cả giọng ruột gan đứt từng khúc, nhưng âm thanh gào khóc kia đều bị gối bông hút đi hết.

Khóc mệt hắn liền ngủ mất.

Tỉnh ngủ lại mờ mịt.

Gục đầu vào giữa ổ chăn, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Hừng đông lên, nhưng lại có tiếng mưa rơi rơi.

Hôm nay là thứ mấy?

Bình thường Lâm Kiệt có mấy trăm loại phương pháp gọi hắn rời giưởng, hôn hắn tỉnh, cù hắn tỉnh, trực tiếp đem hắn kéo xuống giường làm hắn ngã mà tỉnh. . . Hôm nay vì sao lại tự mỉnh tỉnh giấc? Lâm Kiệt đâu rồi?

Lâm Kiệt không cần hắn. . . Cho nên mặc kệ hắn. . .

Đường Tổ Trữ hôm nay rốt cuộc cũng biết tuyến lệ của hắn rất phát triển, lại một dòng lan xuống gối.

Cùng lúc nước mắt rơi, cũng bắt bản thân phải tự suy nghĩ, Lâm Kiệt đối với hắn, đến cùng là tồn tại quan hệ kiểu nào.

Chính là một bên khóc, một bên vẫn phải động não, nhưng tế bào não duy nhất của Đường Tổ Trữ chỉ có thể nghĩ đến bốn chữ, là “Hắn không cần ta”, nghĩ đến bốn chữ đấy, nước mắt lại chảy như vòi nước được mở van.

Này không, suy tư hay không suy tư cũng chẳng được gì, sống chết mặc bây, khóc rồi lại ngủ.

Sau khi đem Đường Tổ Trữ ném ra ngoài, bản thân Lâm Kiệt vô cùng khó chịu, rớt vào giọt nước mắt, lập tức liền lau khô không để vào ngõ cụt, tâm lại bay đến bên Đường Tổ Trữ.

Lâm Kiệt trước sau vẫn còn lo lắng cho tiểu ngu ngốc Đường Tổ Trữ này.

Tuy rằng Đường Tổ Trữ vô tâm, nhưng Lâm Kiệt chính là không xong với hắn. Dù trong lòng chua xót đau đớn, gã cũng không có khả năng bỏ mặc Đường Tổ Trữ.

Suốt cả đêm gã không ngủ, cũng không biết Đường Tổ Trữ vùi đầu trong gối khóc đến chết đi sống lại, nửa đêm ra ngồi trên sofa bất đắc dĩ, mở ra ba bộ đĩa DVD Chúa Tể của những chiếc nhẫn, xem liên tục suốt ba tiếng, cố gắng coi nhẹ sự tàn nhẫn với A Trữ để bớt áy náy.

Đối với A Trữ, đây là mánh khóe cơ bản, A Trữ lười suy nghĩ mọi chuyện rõ ràng, phải ép hắn nghĩ, nếu không hắn vĩnh viễn qua loa cho xong chuyện, vĩnh viễn không biết chính hắn đối với Lâm Kiệt giữ mãi loại tình cảm như thế nào.

Kỳ thật khi xem đĩa Lâm Kiệt xem cũng nghĩ qua, A Trữ vốn là cái loại này chỉ cần ngày sống dễ chịu, cái khác cũng có thể mặc kệ là loại lười người. Nếu muốn ép A Trữ động não nghĩ cho ra cái câu trả lời, chỉ sợ đáp án vẫn chưa nghĩ ra, tận thế đã buông xuống.

Lâm Kiệt có chút hối hận bản thân tại sao lại hành động nhanh như vậy.

Xem xong đĩa rồi, Lâm Kiệt vẫn nhìn thẳng hướng cửa mà ngẩn người, tưởng tượng ra ở một nơi khác bên kia cánh cửa, A Trữ đang làm gì. Có phải còn ngủ hay không? Hay đã thức dậy và làm gì đó?

Liếc đồng hồ một cái, hơn một giờ chiều, cũng chưa thấy có tiếng động cửa nào từ phía đối diện, A Trữ không ra khỏi cửa. . .

Tâm còn người trong lòng, Lâm Kiệt thực không thể yên ổn.

Lâm Kiệt đứng dậy không do dự, bắt lấy chìa khóa rồi hướng về đối diện chạy.

Vừa nhìn thấy A Trữ nằm lỳ trên giường, mắt với mũi sưng hồng sưng đỏ, gối đầu ướt một mảng lớn, trái tim Lâm Kiệt nhói đau.

Quần áo trên người A Trữ vẫn là từ ngày hôm qua khi đi làm, hoàn toàn không được thay.

Lâm Kiệt ngồi cạnh giường, vuốt mái tóc dày nhưng mềm mại kia của A Trữ, sờ sờ hai má bởi nước mắt mà ẩm ướt. Bộ dạng này của Đường Tổ Trữ, khiến Lâm Kiệt cảm thấy khó chịu, không khỏi cười khổ, Lâm Kiệt gã rốt cuộc vẫn là yêu A Trữ mà cam nguyện giày vò chính mình. . .

“A Trữ. . .”

Lâm Kiệt vuốt bàn tay A Trữ đang nắm, Đường Tổ Trữ mở to đôi mắt sưng đỏ chăm chú nhìn Lâm Kiệt, miệng mếu máo lại bắt đầu chảy nước mắt.

“Đừng khóc. Nam tử hán đại trượng phu cậu khóc cái gì?”

“Anh không được phép rời khỏi tôi! Anh cũng không được phép đuổi tôi đi!” Đường Tổ Trữ giọng khàn vì khóc kêu lên.

Lâm Kiệt cười khẽ: “Là muốn xem biểu hiện của cậu a.”

Đường Tổ Trữ bò dậy, dùng sức ôm lấy Lâm Kiệt.

“Anh bảo tôi phải nghĩ rõ ràng, nhưng thế thật quá khó, rất nhiều việc này việc kia mơ hồ.

Tôi chỉ biết tôi không rời khỏi anh, cũng không cho anh rời tôi mà đi, lại càng không cho phép anh đi tìm người khác, bạn trai của anh là tôi, chỉ có mình tôi! Anh không được lăng nhăng! Không được đối xử tốt với người khác! Anh là của tôi, liền chỉ có thể đối tốt với tôi!”

Lâm Kiệt càng nghe, tâm càng căng ra, Đường Tổ Trữ này tràn ngập cảm giác ham muốn chiếm giữ, không phải là yêu sao? Tại sao tiểu ngốc nghếch vẫn không hiểu đây?

“Vậy còn cậu? Cậu quy định tôi nhiều chuyện như vậy, chính cậu thì sao?”

“Tôi đương nhiên đối chiếu mà thực hiện a!” Đường Tổ Trữ cái mũi hít lấy đương nhiên đáp lại.

“Tự cậu nói đó, tôi không bắt cậu phải nói. Cậu nguyện ý đời này cứ như vậy theo tôi sao?”

“Đương. . . Đương nhiên. . .”

“Vậy người nhà cậu làm sao đây?”

Vậy đó. . . Người nhà. . .

Đường Tổ Trữ lắc đầu nói không biết.

“Thuyền đến đầu cầu sẽ tự nhiên thẳng. . .” Lâm Kiệt đáp.

Đường Tổ Trữ gật đầu, thuận đường nói: “Đã đói bụng. . .”

Lâm Kiệt nhéo mũi Đường Tổ Trữ lắc lắc đầu Đường Tổ Trữ.

“Cậu đúng là vô tâm, ngoại trừ ăn ra cậu có thể nói câu gì nữa?”

“Em thích anh. . .”

Lâm Kiệt buông tay, ánh mắt cũng thay đổi, trở nên chuyên chú.

“Câu này còn giống tiếng người. . .”

“Đã đói bụng mà!”

Lâm Kiệt nhắm chặt mắt lại. Kẻ ngốc thật sự không thể lãng mạn! Chọc tức a. . .

“Được rồi! Gọi đồ ăn đưa đến hay ra ngoài ăn?”

“Gọi đến chứ! Muốn ăn pizza!”

Lâm Kiệt trong lòng thở dài, cuộc đời này của gã thật sự đã ở trong tay một người tên Đường Tổ Trữ.

——— ———————–

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.