Sai Lầm Nối Tiếp

Chương 35: Ngoại truyện 3



Lý Mục Thần: “Tôi lại một lần nữa xem nhẹ hắn …”

Đây là câu trả lời của Thác Ni sau khi tôi đem chuyện Hồ Khiên Dư xuất viện nói với ông ta.

Nói những lời này, ông ta cười.

Tôi đến gặp Thác Ni, thứ nhất là thông báo tình trạng kinh doanh Hoàn Cầu trong tháng, thứ hai là còn có mục đích riêng, muốn thử thăm dò xem tiếp theo ông ta có hành động gì.

Chiếc xe đâm vào Hồ Khiên Dư là loại xe bình thường, lực đâm không lớn, nhưng tốc độ xe rất nhanh. Sau khi giải phẫu, nguyên một tháng này Hồ Khiên Dư vẫn nằm viện quan sát, tuy rằng cơ thể còn suy yếu nhưng hôm trước đã có thể xuất viện.

Thời gian một tháng này, Vi Linh ngày đêm ở bệnh viện, tôi đi thăm, thấy cô ấy vẫn không nề hà gì chăm sóc Hồ Khiên Dư. Rốt cuộc tôi đã hiểu, người con gái này, tôi chiếm không được.

Nhưng những lời này của Thác Ni làm cho tôi đầy nghi hoặc.

Tôi không thể xác định, “hắn” trong miệng Thác Ni có phải hay không chỉ Hồ Khiên Dư.

“Hồ Khiên Dư có thể tránh được một kiếp, có lẽ ngài cũng nên buông tha. Cứ cho là vì Vi Linh.”

Đối với đề nghị của tôi ông ta không có ý kiến gì, một lát sau cười cười, có chút tiếc nuối nhìn về phía tôi: “Trước kia tôi để ý đến cậu chính là vì cậu đối với Vi Linh có một chút chân tình. Nhưng bây giờ tôi khuyên cậu một câu, dừng lại đi. Đứa con gái ngu xuẩn kia của tôi không thuốc nào cứu được nữa rồi.”

Miệng tôi công thức hóa đáp lại ông ta, “Xin lỗi, đây là chuyện cá nhân của tôi.”

Đại ý là – chuyện của tôi cùng Lâm Vi Linh không cần ông ta nhúng tay – Thác Ni nghe hẳn là hiểu được.

************

Về vấn đề này, Thác Ni cũng không nói nhiều, chỉ là chống người, khó khăn ngồi xuống, thử với chiếc xe lăn bên cạnh giường bệnh, vài lần đều không được. Lúc này ông ta mới nhìn về phía tôi: “Đỡ tôi lên xe lăn.”

Tôi dừng một chút, bước nhanh đến, đi vào bên giường bệnh, đỡ ông ta lên xe.”

Ông ta ý bảo tôi đưa đến bên cửa sổ.

Tôi nghe theo.

Thác Ni nhìn bên ngoài, cũng không biết nhìn cái gì, trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mở miệng: “Tôi có thể nói cho cậu, vụ tai nạn lần này không hề quan hệ đến tôi.”

Tôi đang nhìn ngoài cửa sổ, nhất thời ngây người, lúc này nghe vậy, ngạc nhiên thu hồi tầm mắt đang băn khoăn ngoài trời, khó tin nhìn về phía Thác Ni.

Theo tôi biết, không lâu sau khi Hồ Khiên Dư gặp chuyện không may, Vi Linh gọi điện cho Thác Ni. Ông ấy cũng không có phản ứng gì, đối với tất cả dường như là giữ thái độ cam chịu.

Tôi không khỏi nhớ lại câu nói của Thác Ni khi nãy: Tôi là một lần nữa xem nhẹ hắn …

Tôi khó khăn liên kết, do dự hồi lâu, giọng nói cứng nhắc hỏi: “Ý ông là, tai nạn xe cộ kia kì thật chính là do Hồ Khiên Dư …”

Ông ta chặn tôi lại, giọng nói gần như là khen ngợi, nhưng vẫn như trước làm cho người ta thấy sợ: “Tôi thật may mắn vì không nhìn nhầm người. So với Vi Linh, cậu thông minh hơn nhiều lắm.”

Thác Ni đã ở trong hoàn cảnh này cũng không tất yếu phải che dầu điều gì, tôi cũng không hà tất phải hoài nghi những điều ông ta nói là thật hay giả. Nhưng, đáp án ông ta nói cho tôi, quá mức làm cho người ta khiếp sợ.

Tuy nhiên, trong lòng tôi vẫn còn nghi hoặc, lúc này nghi hoặc lại càng sâu: “Tại sao không nói cho Vi Linh?”

Nếu chân tướng sự việc quả nhiên như lời Thác Ni nói, vậy Vi Linh vì chuyện Hồ Khiên Dư bị thương mà gần như điên mất là cỡ nào đáng thương?

Cô ấy vì một người đàn ông như vậy mà dễ dàng buông Hoàn Cầu, không tiếc cùng Thác Ni trở mặt, lại không ngờ rằng người đàn ông đó lại luôn luôn lừa mình.

Người như Hồ Khiên Dư nào có một chút gì gọi là chân tình?

************

Thác Ni không biểu hiện gì, ở góc độ của tôi chỉ nhìn thấy đỉnh đầu ông ấy, vài sợi tóc đã bạc, chứng tỏ người đàn ông này thực sự đã bắt đầu già.

Thác Ni trầm mặc.

Đối với câu hỏi của tôi cũng từ chối trả lời.

“Căn bản Hồ Khiên Dư không nhất thiết phải làm vậy, trừ khi …” Tôi không thể lấy được đáp án từ miệng Thác Ni, chỉ có thể dựa vào bản thân mang những rắc rối nghi ngờ trong lòng từng chút một tháo gỡ, “ … Trừ khi Hồ Khiên Dư biết ông còn sống.”

Làm việc dưới trướng của Thác Ni, có rất nhiều tình huống tôi chỉ có thể giống như bây giờ, phỏng đoán đáp án. Hồ Khiên Dư cùng với Thác Ni, xét một khía cạnh nào đó cũng tương tự - thâm trầm, bí hiểm.

Tôi luôn luôn không đoán được bọn họ nghĩ gì. Thâm sâu khó lường, quá mệt mỏi, tôi thà giống như bây giờ, có gì nói thẳng.

Thác Ni hiện tại ở Malaysia, phạm vi hoạt động cũng chỉ trong biệt thự thuộc sở hữu cá nhân. Cảnh sát cũng xuất giấy báo tử. Nếu Hồ Khiên Dư có thể nhanh như vậy biết Thác Ni giả chết quả thật không tầm thường.

“Vi Linh, hoặc cậu, trong hai người, có một người tiết lộ bí mật.” Ông ta nói rất chậm, tựa như không chú ý.

Thác Ni đem chuyện này gán vào tôi, tôi khó tránh khỏi kinh hoàng: “Không, tôi không hề …”

Ông ta đàm đạm chặn tôi lại: “Yên tâm, tôi tin cậu. Hồ Khiên Dư rất lợi hại, Vi Linh căn bản không phải đối thủ của hắn. Huống hồ phụ nữ, luôn là loại động vật cảm tính. Tôi đã từng hại chết một người phụ nữ, từ lâu đã hiểu được điều đó, cái chính là … không lâu trước đây, nghe Vi Linh nói một số điều mới chính thức hoàn toàn tỉnh ngộ mà thôi.”

Ông ta như bị chạm đến một khối kí ức buồn, vẻ mặt đau khổ, cũng trở nên dịu dàng.

Tay tôi gắt gao nắm lấy thành xe lăn, “Sau này ông muốn làm thế nào?”

“…”

Thác Ni yên lặng lắc đầu, tiếp đó cũng lâm vào trầm mặc. Ông ta rất lâu không nói chuyện, cuối cùng chậm rãi đem tầm mắt hướng phía ngoài cửa sổ.

Tỉ mỉ quan sát tôi mới phát hiện, thật ra Thác Ni cũng không phải đang ngắm phong cảnh ngoài, mà là nhìn ở đó một gốc hoa hồng trắng.

Tôi không khỏi nhớ lại, tại văn phòng mình bây giờ, cũng chính là phòng tổng giám đốc cũ của Thác Ni cũng có một bồn hoa hồng trắng.

Dường như ông ta thích loài hoa này.

Tôi không muốn quấy rầy ông ta suy nghĩ, nhưng đợi thật lâu không chịu được, mở miệng: “Nếu tôi là ông, tôi sẽ mang theo người phụ nữ bị điên kia, rời khỏi nơi này. Vĩnh viễn.”

Ông ta giật mình tỉnh táo lại, trong chốc lát, thản nhiên nói: “Có lẽ đúng như cậu nói …” Một lát sau nói tiếp, “Cứ cho là … vì Vi Linh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.