Săn Đuổi

Chương 2



Người dịch: Văn Hòa - Kim Thùy

Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên

Shared by: Ankay -

Người dẫn đường dẫn gã xách cặp vào nội địa Miến Điện, đến chỗ con sông Mê Kông xuôi dòng về phía nam.

Chỉ đến lúc này họ mới bớt sợ, Người dẫn đường cho biết, chắc thế nào cũng có nhóm buôn bán ma túy khác phục kích họ, Quyền cạnh tranh lãnh địa mà, Gã xách cặp hiểu vấn đề này lắm, Giống như ở Li Băng thôi.

Tại thủ đô Ranggon của Miến Điện, địa điểm an toàn đầu tiên đã được báo để đón gã xách cặp.

ơ đây gã thực hiện công việc đã diễn tập nhiều lần dưới sự chứng kiến của Raza, Gã lấy chiếc chìa khóa mắc trong dây chuyền đeo nơi cổ, để mở cái cặp ra, Gã quay chiếc chìa theo hướng ngược kim đông hồ, Raza đã cho biết nếu quay theo hướng bình thường sẽ làm cho cái cặp nổ tung liền.

Gã xách cặp lấy lớp nhựa bọc ở trên ra, để lộ một cái khuôn đúc vừa vặn để đặt vào đấy một cái hình trụ bằng thép không rỉ, có bề dài sáu inh và đường kính hai inh, khối trụ có nắp vặn ở trên, Khối trụ trông giống một cái phích nước và được ướp lạnh ngắt, Raza đã dặn dò, cái hộp khuôn đúc này phải luôn luôn giữ cho lạnh.

Đế bảo đâm độ lạnh, gã xách cặp đã để cả hộp khuôn cùng khối hình trụ vào tủ lạnh, Lại một lần nữa làm theo lời dặn, gã đợi suốt hai giờ rồi mới cẩn thận bỏ lại vào cặp,

Thế rồi tên chỉ huy nhóm ở địa phương hộ tống gã ra phi trường, để gã lên máy bay đi Mandalay.

Trong một chuyến bay, gã xách cặp cứ mai phân vân tự hỏi cái gì trong khối hình trụ ấy mà đáng giá đến hai triệu đô la ? Một loại chất nổ mới ư ? Một quả bom chỉ cần chuẩn bị là dùng ư ? Quả bom mạnh hơn tất cả những đầu đạn Scud để bắn xuống Israel trong thời chiến tranh vùng Vịnh ư ? Gã A Rập tưởng tượng đến thứ khí giới mạnh nhất chưa từng có.

Lúc đến trụ sở an toàn ở Mandalay, gã không nén được tính hiếu kỳ, Gã lấy cái khối trụ ra khỏi hộp khuôn, rồi cứ quay mãi cái khối trụ trong hai bàn tay.

Nó không giống một quả bom chút nào hết, Không có chỗ nào để mắc một cái máy định giờ vào cái bề mặt trơn láng, lấp lánh, lạnh ngắt ấy được, Và gã cũng không hề nghe nói đến một quả bom cần phải giữ cho đông lạnh như thế bao giờ, Gã để lại cái khối trụ vào khuôn, rồi đặt tất cả lại vào tủ lạnh.

Từ Mandalay, gã xách cặp bay đến Patna ở Ấn Độ, ở đây, gã ở trong một ngôi nhà an toàn bên bờ sông Ganges, sự hiếu kỳ đã làm cho gã trở nên mù quáng, Gã mở nắp cái khối trụ ra, Khi gã mở, một chuyện bất ngờ đã xảy ra.

Khối hình trụ tách làm hai để lộ ra một ống chất lỏng trong veo đã đông cứng lại, Không có gì lạ trong cái thể lỏng này hết, Gã kinh ngạc vô cùng, Rõ ràng là không phải bom biếc gì hết.

Thế mà Raza lại cho gã biết cái khối trụ này sẽ thay đổi cả thế giới, Gã xách cặp đưa cái ống lên mũi ngửi, Ống nước đã tỏa ra mùi thơm thoang thoảng, giống như mùi thơm nơi các cô gái điếm ở Beirut vậy.

Gã đưa một ngón tay sờ vào ống rồi đưa lên liếm, Không có mùi vị gì hết ? Gã bắt đầu cảm thấy bất an, Gã vội vã khép khối trụ lại, để lại vào hộp khuôn rồi đặt tất cả lại vào tủ lạnh, Cái gì không có mùi vị thế này, mà lại thay đổi toàn cầu được ?

Gã bay từ Patna đến Delhi, Đến đây, gã bắt đầu thấy khó chịu trong người, gã thấy đau ê ẩm, có triệu chứng như bệnh cúm nhiệt đới.

Cứ mỗi chuyến bay rồi đến một trạm ngừng, gã lại tê thêm, Gã bắt đầu ho, khạc ra đờm đặc quánh, Chuyến bay cuối cùng từ Damascus đến Tripoli, thì gã xách cặp run lẩy bẩy đến nỗi hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.

Đến phi trường ở Li Bi, nhân viên của Raza đón gã, Họ lái xe chạy theo xa lộ Muammar Qaddafi, con đường trải nhựa rộng đến sáu làn xe, chạy quãng một ngàn dặm về hướng Nam, đến một vị trí bí mật ngoài, sa mạc Li Bi.

Anh tài xế nhìn gã xách cặp ngồi ủ rũ bên cạnh một cách ái ngại, Gã bệnh nặng, Nhưng anh chưa hề thấy những mụn nhọt trông kỳ lạ như thế mọc quanh miệng và mũi gã.

Vượt qua chín mươi dặm đường trải nhựa rắn chắc, anh tài xế rẽ sang phía khác, vượt qua giữa những cuộn thép gai rỉ sét.

Qua khỏi, một cái chòi gác trơ trọi báo hiệu đã đến vùng sa mạc, Một căn lều bạt của dân Bedouin nằm trong một chỗ khuất gió có một đàn cừu.

Anh chăn cừu ngồi trước cửa lều đưa khẩu súng Kalashnikov lên vẫy chào, Xong, anh với tay lấy máy điên thoại trong khu vực lên, anh nói vắn tắt đôi lời.

Mặc dù bệnh hoạn mệt mỏi, gã xách cặp vẫn cố nở một nụ cười khi chiếc xe jeep nhảy nhót vào vùng ảm đạm buồn bã này Gã đả về đến nhà.

Cái chòi nhắc người ta nhớ lại những ngày đất nước Li Bi còn nằm dưới chế độ quân chủ vào thập niên năm mươi, nhà vua đả cho phép người Mỹ dùng sa mạc này làm căn cứ đậu máy bay ném bom.

Khi Qaddafi phế truất nhà vua, ông ta trục xuất những người Mỹ đi và đóng cửa tất cả các căn cứ, chỉ để lại một căn cứ mà thôi.

Căn cứ này biến thành một trại huấn luyện, đã huấn luyện được nhiều thế hệ khủng bố. Arafai, Nidal và Carlos đã từng hoạt động ở đây cho đến lúc họ phải ra đi cùng với vị đại tá hay thay đổi.

Kết quả của chiến tranh vùng Vịnh là vị lãnh đạo tối cao đã thay thế Qaddafi, ông ta tuyên bố nước Li Bi không còn cho phép bất kỳ phe nhóm nào cư ngụ nữa hết, Ông ta mời báo chí quốc tế đến để làm chứng việc ông trục xuất mặt trận PLO ra khỏi nước Li Bi.

Một tháng sau, sau khi Raza đã thất bại não nề ở Luân Đôn và Berlin, thì thế giới A Rập đã quay lưng lại với y, y buộc lòng phải từ giã IRắc khi Saddam Hussein không còn che chở cho y được nữa, vị lãnh đạo tối cao đã cho y nơi ẩn nấu an toàn này.

Một chiếc máy bay, ngay khi bay xuông thấp đi nữa cũng không thấy được những pháo đài và những nơi đóng quân được che giấu rất khéo' léo trong những đụn cát.

Họ có thấy chăng là thấy một ngôi nhà cỡ bình thường mà có lẽ đã do số công chức ở Tripoli khi rút lui khỏi sa mạc đã để lại.

Có một số nhà cửa như thế xây rải rác trong vùng, ở đây dùng làm nơi tá túc cho những người đã lớn lên ở sa mạc, nay sống ở thành phố có dịp trở về để nhớ cội nguồn.

Trong suốt năm vừa qua, gã xách cặp đã trông thấy hàng ngàn người được tuyển mộ đến đây huấn luyện rất căng, rồi được gởi về các trại tỵ nạn để chờ, Raza đã bí mật đi thăm các trại ấy, Sau lần thăm viếng cuối cùng, y đã chọn gã xách cặp để phái đi Trung Quốc.

Chiếc xe jeep tiếp tục chạy qua vùng khô cằn rộng lớn hướng đến ngôi nhà, Quang cảnh ngôi nhà thấp, tường sơn trắng làm cho gã xách cặp lại rối bời lo lắng.

Giả sử có kẻ nào trong ngôi nhà an toàn ấy trông thấy gã mở cái khối trụ ấy, rồi báo cho Raza biết... Nhưng gã tự trấn an là không có chuyện ấy đâu, chẳng qua là vì con bệnh đã làm cho gã hồi hộp như thế.

Tên lính canh đứng gác trước ngôi nhà đã quan sát gã xách cặp rất kỹ, Gã ho, gã cảm thấy người quá yếu, tưởng chừng không xách nổi chiếc cặp nữa, Gã bước vào nhà.

Một người phụ tá mặc quân phục đến đón gã, Đôi mắt anh ta buồn bã và anh ta cứ quen tay vuốt bộ râu rậm rạp dưới cằm.

Gã xách cặp kể lại cho anh ta nghe những gì xảy ra ở Trung Quốc. Thỉnh thoảng gã ho một hồi thật dài, gập cả người lại, Khi gã tường trình xong, viên phụ tá nhìn gã một cách ái ngại.

— Anh bệnh rồi đấy, Nên đi đến phòng khám bệnh

thôi.

Gã xách cặp lắc đầu, đáp :

— Không có gì đâu.

Người phụ tá nắm lấy cái cặp, hỏi chìa khóa mở cặp, Anh ta đi theo hành lang đến gõ vào một cánh cửa, đứng đợi một chốc rồi bước vào trong phòng.

Gã xách cặp đứng tựa người vào một bức tường, Ngay ở trong nhà mát mẻ như thế này, gã cũng thấy nóng ran, Những mụn nhọt hình như lớn thêm ra, Có cái gì trong hình trụ ấy đã làm cho gã như thế này đây, Bỗng gã thấy khiếp sợ.

Cửa mở, người phụ tá bước ra, Anh ta cầm một khâu súng tự động Taurus cỡ 9mm.

— Ổn cả chứ ? -,Gã xách cặp hỏi.

— Ổn !

Gã xách cặp gắng cười, Tội bất tuân rành rành của gã không bị phát hiện, Nhưng gã cảm thấy nguy.

— Nào, ta ra ngoài đi .Viên phụ tá nói.

— Có lẽ tôi phải đến phòng khám bệnh.

Viên phụ tá lắc đầu, nói :

— Chỉ cảm sốt thường thôi, Anh đã nói thế mà !

Họ bước vào doanh trại, Vào giờ đứng bóng này, trời

nóng bức nên chẳng có ai, Gã xách cặp run cả người.

— Nào ta đi ngả này . Viên phụ tá chỉ về hướng bìa bãi tập, gần dãy nhà cầu, Một cơn ho dữ dội làm cho gã xách cặp co người lại.

Viên phụ tá đi sau gã một bước, Anh ta không thèm để ý đến nỗi đau đớn của gã xách cặp hay mùi hôi thối, Cả hai lặng lẽ đi cho đến khi tới dãy nhà cầu.

— Tại sao anh lại mở cái khối trụ ra ? Viên phụ tá hỏi gã xách cặp bằng giọng ân cần như lần đầu tiên anh ta đề nghị gã đi đến phòng phát thuốc.

Gã xách cặp quay lại, lắc đầu :

— Anh lầm rồi, Tôi không bao giờ làm thế .Như thói thường, gã chối một cách ngọt xớt.

Viên phụ tá có vẻ buồn bã, như một người anh thất vọng về một đứa em hư hỏng - Anh ta nói :

— Anh đã mở mà, Vì thế mà anh mắc bệnh đấy.

Anh ta ấn ngón tay cái lên chốt khóa của khẩu súng, cái nắp sắt nặng trượt tới trước, rồi kéo cò, Viên đạn làm cho gã xách cặp giật lùi mấy tấc, đến mép cửạ dãy nhà cầu, Viên phụ tá dùng đôi giày trận đá cái thi thể nhào xuống cống, Hắn vuốt râu rồi lại thủng thỉnh vào nhà.

Raza đứng ở cửa sổ , y nhìn cái xác từ từ chìm xuống ống cống cho đến khi mất tăm, Y nghĩ đây là nạn nhân đầu tiên chết vì vi rút bệnh than B.c.

Tiếng súng vang lên rất rõ đến tận cái pháo đài nằm ở đằng sau ngôi nhà, Sau hai giờ ngồi đợi lấy cái khối hình trụ ở trong tủ lạnh ra mà hai bàn tay của Faruk Kudumi vẫn còn run lẩy bẩy.

Cho dù ông đã chứng kiến nhiều cảnh tượng như vậy, ông cũng không quen được cảnh chết chóc tàn bạo như thế được, Dù sao thì việc này cũng đối nghịch với nghề nghiệp của ông.

Ông lại còn biết chắc rằng những người đã biết ông từng đạt thành công to lớn, thì nay đều khó mà nhận ra ông, thời ông còn là một nhà phẫu thuật mảnh mai giải phẫu cho giới giàu có và tiếng tăm ở châu Âu.

Khuôn mặt của ông đã bị sưng phù lên, thô tháp, chiếc mũi một thời xinh xắn nay đã bị u lên và cong queo vì một tai nạn lái xe hơi vừa mới xảy ra, Người ông bây giờ giống một con cóc xấu xí bệnh hoạn, do bộ đô chống ô nhiễm cồng kềnh trên người ông gấy nên.

Bộ áo quần đã được , thiết kế để chống lại các chất hóa sinh gây bệnh, vải được phủ lên một lớp than, Vải cọ xát làm da thịt ông sưng rộp lên, và cặp găng tay, bao bảo vệ hai bàn chân đã làm cho ông đi đứng khó khăn, khó điều khiển mọi vật.

Cái mũ trùm dầu với ống thở, có bộ phận lọc chế bằng chất xương động vật nấu ra, khiến cho ông cảm thấy muốn nôn mửa và choáng váng.

Ông đã biết mình không thể mặc bộ áo quần ấy quá một giờ đồng hồ, Sau mỗi đợt làm việc, ông phải hít một hơi ê te nơi cái bình nhỏ ông thường mang theo bên người.

Ông thấy việc hít hơi này vừa làm cho mình thư thái, lại vừa kích thích ông, Ông còn biết ông khó mà bỏ được thói quen đã làm tiêu vong sự nghiệp vinh quang của mình.

Ống bị treo giò ngay sau hôm ồng làm chết một bệnh nhân do ông phẫu thuật, sau khi đã hít hơi này, Đồng nghiệp của ông biết tiếng ông, cố tình che giấu cho ông , nhưng những người điều hành đã buộc ông phải từ nhiệm.

Ông chưa đến bốn mươi tuổi, Trong vòng một năm, cuộc hôn nhân không con cái của ông đã chấm dứt, ông quay về Algiers, ngậm đắng nuốt cay hận thù nghề nghiệp và nước Pháp.

Tại Algiers, ông sẵn sàng chữa cho các tội phạm ở trong thành phố, Ông nổi tiếng, rồi chẳng bao lâu, ông chữa cho một cảm tử quân của Raza bị thương khi thi hành nhiệm vụ.

Raza đã trả công cho ông rất hậu, và bây giờ thì Faruk Kadumi đã trở thành triệu phú trong bất cứ loại tiền tệ nào, Nhưng ông cũng rõ là ông phải gắn bó keo sơn với Raza cũng như với thói nghiện ngập này của ông, Raza đã nói với ông rằng ông muốn gì được nấy, miễn là biết vâng lời.

Việc làm ăn béo bở nhưng bất chính của Faruk Kadumi đã đưa ông đến cái pháo đài ngầm để thực hiện một thí nghiệm về vi rút bệnh than B.c.

Khi ông thực hiện một công trình nghiên cứu nào khó khăn và nguy hiểm hết sức quan trọng, ông đêu chuẩn bị rất cẩn thận, say sưa với công việc mà Raza đã giao cho ông về vũ khí sinh hóa.

Faruk Kadumi đã hết sức chú ý đến tập chỉ dẫn tối mật đã được lén đưa ra khỏi Trung Quốc, Điều quan trọng cho sinh mạng là phải tạo nên những điều kiện để ông có thể làm việc an toàn.

Một phòng thí nghiệm hoàn toàn, vô trùng và một phòng vô nhiễm đã được xây đựng lên ở trên pháo đài, Đến được đó phải qua những cánh cửa có khóa bằng hơi.

Bên trong không khí cung cấp cho phòng thí nghiệm được lọc sạch, Phòng thí nghiệm được trang bị giống như những phòng thí nghiệm ở Viện nghiên cứu quốc gia ở Quang Du, nơi đã chế ra vi rút bệnh than B.c.

Gặp trường hợp khẩn cấp, đã có một hệ thống tự hủy xây ở trong phòng, Hàng ngàn lít xâng tồn trử trong một cái thùng để trên trần nhà giả của phòng thí nghiệm, Chỉ xây ở trong phòng.

Chỉ bấm một cái nút là trần nhà sụp xuống, đổ nhiên liệu ra, Trong tường đã có những tia lửa điện tự động phát hỏa và cả phòng thí nghiệm sẽ trở thành một khối lửa chỉ trong nháy mắt, Cuốn chỉ dẫn đã ghi chỉ có nhiệt độ đến một ngàn độ bách phân mới hủy được vi rút bệnh than B.c.

Hình ảnh bị thiêu hủy ra tro đã làm cho Faruk Kadumi nhiêu lần toát mồ hôi khi ông chụp cái mũ trùm đầu lên, Mùi hăng hắc nơi hệ thống lọc của máy lọc không khí tỏa đầy cả mũi cả miệng ông.

Faruk Kadumi trách nhìn nhiều nút bấm phá hủy gắn trong tường ngay với tằm tay, ông đưa mắt nhìn cái bàn thí nghiệm bằng thép chống rỉ kê ở giữa phòng.

Mỗi lần làm thí nghiệm, ông lại bày dụng cụ ra một cách hết sức gọn gàng như thế, ở cuối bàn có hai cái chai chứa đầy nước hoa, Nhiều chai trống nhỏ sắp hàng ngăn nắp bên cạnh.

Faruk Kadumi đưa bàn tay đeo găng nặng trịch lấy lên một cái chai, Ồng đã làm vỡ nhiều cái trước khi định tâm được để nắm lấy nó, Ông đưa cái chai sát vào tấm kính che mắt, Cái chai có hình dáng rất hấp dẫn, hình bát giác, được chế bằng thủy tinh màu xanh, Trên nhãn một hàng chứ đặc biệt thật bay bướm.

Raza đã cho ông biết y mất mấy tuần bác bỏ những mẫu mã trước khi bằng lòng mẫu chai này, Chai được đặc biệt chế tạo ở Hồng Kông, Những gã làm chai không sống để hưởng thụ nguồn lợi tức của mình được, Tập đoàn cạnh tranh địa phương đã được lệnh của Raza giết chết gã.

Faruk Kadumi nhớ lại cảnh Raza khoái chí khi kể câu chuyện đó cho ông nghe, Ông cảm thấy mồ hôi rịn ướt cả người, Ông nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, Đã đến giờ mở tủ lạnh kế bên chiếc bàn.

Có tiếng kêu xuỵt xuỵt khi chiếc áo khóa hơi tách ra rồi cửa mở, Ba phụ nữ bước rào phòng, Tất cả đều mặc áo quần khử trùng.

Ồng chú ý đến hai cô gái trẻ, vì họ rất hấp dẫn, đã tham gia vào công việc của Raza rất nghiêm túc và hăng hái, Faruk Kadumi được biết họ là người Hy Lạp.

Đi theo họ là Lila, Đến nay trông nàng cũng hấp dẫn lắm, Mái tóc dày, đỏ, xõa xuống, quanh mặt sau tấm kính chắn trên mủ trùm, và mặc dù bộ áo quần cồng kềnh, cô ta di đông vẫn nhẹ nhàng duyên dáng.

tuần vừa qua, cô ta đã ở cùng với Raza trong phòng phát thanh trang bị rất tối tân ở cuối đằng kia pháo đài.

Faruk Kadumi đã biết, chỉ nên hỏi cái gì đáng làm mà thôi, Raza rất tức giận khi cứ bị hỏi đến, cái này cái nọ, Sau khi niêm cái khóa hơi lại, Lila quay qua phía các cô gái Hy Lạp, nói :

— Hãy quan sát cho thật kỹ, Điều gì không hiểu, cứ

hỏi.

Chiếc micrô gắn trong bộ phận hít thở khiến cho giọng nói của cô trở nên khô khan, Lila quay qua Faruk Kađumi :

— Thua bác sĩ, ông bắt đầu được rồi đấy.

Faruk Kadumi ra dấu cho họ đứng sang phía bên kia chiếc bàn, Chiếc micrô của ông đã làm cho giọng nói của ông nghe như hơi ợ từ ruột phát ra, Ông nói :

— Tôi muốn dặn dò các cô trước đã, Chúng ta tập trung ở đây để thí nghiệm một loại vũ khí tối nguy hiểm, Sản xuất lại rẻ, Mà không cần đến những kỹ thuật hay các trang thiết bị phức tạp tốn kém.

Và bảo đảm sẽ rất thành công, Ông thấy họ chăm chú nghe ông, như một thời ông đã giảng dạy y khoa cho các sinh viên cần mẫn ngưỡng mộ mình.

Ồng nói tiếp, Vũ khí mà chúng ta có ở đây là tinh hoa của kiến thức nhân loại trong hàng ngàn năm nay, đế tìm cách sử dụng sức mạnh của thiên nhiên nhằm mục đích cuối cùng của mình.

Đã ba ngàn năm rồi, tổ tiên chúng ta ném những xác súc vật mục rữa vào nguồn nước uống của quân thù, Sau đó, họ đã tính đến cách gây bệnh dịch cho tù nhân rồi thả họ về với quân thù, Người Spartan đã làm như thế khi họ bao vây Athens.

Trong thành phố có mười ngàn người chết trong một ngày, Từ đó, có nhiều người bị giết chết bằng cách này hơn bất cứ phương pháp nào khác, Tử Thần Đen đã giết chết người ta ở châu Âu vào thời trung cổ, nhiều gấp một ngàn lần số , người chết ở Hiroshima.

Con người đã trải qua một đoạn đường dài, và bây giờ với vũ khí sinh hóa, đã có trên hai trăm bệnh có thể giết người hay là làm mất hết khả năng làm việc...

— Thưa bác sĩ, ông vào đê đi chứ ? Lila ngắt lời, ông ta một cách đột ngột.

Faruk Kadumi cố nén giận, Đây không phải là lần đầu Lila nhắc nhở ông, quyền hạn của cô là một phụ tá lâu nhất của Raza, Ông gượng cười sau tấm kính gắn ở mũ trùm đầu rồi nói tiếp :

— Raza mong muốn các cô phải tuyệt đối thông suốt sức mạnh của vũ khí mà ông ấy đã đặc biệt tin tưởng vào các cô, Cho nên các cô phải nghe cho rõ những gì tôi nói, Kể cả cô nữa, Lila à.

— Thưa bác sĩ, chúng ta đừng để phí thời giờ vào việc tranh cãi như thế này nữa

- Lila đáp.

— Tốt thôi Vi rút bệnh than B.c, đã được chế ra để giết người bằng cách va chạm vào da, hít vào người hay là thả vào nước uống.

Trong mỗi trường hợp vi rút nhiễm vào cơ thể rồi, những bào tử vi rút tỏa ra nhiêt độ thật cao, Cuống họng sưng lên, ho dữ dôi, hô hấp rất khó khăn và nội tạng bị hư hỏng.

Sốt xông lên óc khiến cho bệnh nhân mê sảng và thấy ảo giác, Khi chết, những thi thể đen đi, giống như Tử Thần Đen vậy...

— Vào vấn đề đi, thưa bác sĩ.

- Lila nói nhanh

- ông chỉ nói cho chúng tôi biết cách rải thứ ấy mà thôi.

Cô ta bỗng trở nên giận dữ, khiến cho các cô gái Hy Lạp phải kinh ngạc, và làm cho Faruk Kadumi biến sắc.

Ông ta lấy lên một cái chai, rồi nói :

— Phương pháp tốt nhất là rải vào trong hệ thống giao thông dưới đường hầm, như là hệ thống đường hầm ở Luân Đôn hay là ở Pari.

Cơ quan CIA đã tạo cơ hội tốt cho ta, vì họ đã cử một nhân viên vô hại xem hê thống điều hòa không khí trong đường hầm ở New York cách đây mấy năm rồi, Nếu quả thật như vậy, thì sẽ có hàng triệu người nhiễm trùng.

Faruk Kadumi hài lòng khi nghe hơi thở hổn hển của các cô gái Hy Lạp , Cô thấp người cất tiếng hỏi :

— Khi đổ chai ra, chúng tôi phải đê phòng ra sao ?

Faruk Kadumi thở dài, Raza đã ra lệnh cho ông đừng lo sợ chuyện nguy hiểm khi gieo rắc vi rút, Ông chỉ đáp :

— Các cô chỉ cần lấy gì che mặt và đeo găng tay vào là được.

Lila lên tiếng :

— Ta dùng một cái máy định giờ tự động nhỏ hằng điện tử để làm vỡ cái chai, sau khi đã đưa nó vào đúng vị trí được không ?

Faruk Kadumi gật đầu :

— Như thế có lẽ tốt đấy, nhưng có điêu là ít có hiệu nghiệm, Làm vỡ cái chai, tất cả vi rút trong chai sẽ đổ ra một lần mà thôi, Để có hiệu quả tối ưu, tốt nhất là rải ra từ từ.

— Cho vào nước thì sao ?

- Lila nói nhanh.

Faruk Kadumi nhìn , vào cái chai, ông đáp :

— Đổ vào trong một thùng chứa nhỏ, là đủ gây cảnh chết chóc rồi.

— Tốt, chúng tôi hiểu rôi, Ông nói tiếp đi

- Lila gắt gỏng nói.

Faruk Kadumi đỏ mặt trong chiếc mũ trùm.

Ông ta đặt cái chai xuống bàn, quay người đi khập khiễng đến chiếc tủ đá, Ông lấy cái khối trụ ra để lên bàn, Ông vặn mở nắp, khối trụ kim loại tách ra, Ống vi rút bênh than B.c đông cứng lóng lánh dưới ánh đèn sáng choang ở trên đầu.

Ông cố tình chần chừ trước khi tiếp tục công việc.

— Ở dưới bốn mươi độ không, bào tử bệnh than ngủ yên, Khác với những vi rút khác, vi rút bệnh than có thể hòa tan rồi đông lại mãi, mà không mất tiềm năng của chúng đi.

Trên lý thuyết, ta có thể tiếp tục làm như thế suốt một trăm năm, Điều quan trọng cần phải ghi nhớ, là chỉ cần đến một độ dương là bệnh than đã trở thành nguy hiểm cho tính mạng con người rồi.

Và nó không có dấu hiệu gì cho biết nó hoạt động hết, Tìm ra bênh và nhận ra được bênh cần phải có nhiều thì giờ và cần phải có bác sĩ chuyên khoa chẩn đoán.

Sở dĩ như vậy là vì bác sĩ thường thấy các triệu chứng của chúng giống như bệnh sưng phổi, Đến lúc họ thấy mình sai, thì bệnh nhân đã sắp chết rồi.

— Thưa bác sĩ, ông chuẩn bị cho một chai đi chứ ?

- Lila nói.

Faruk Kadumi mím chặt môi, Mồ hôi rịn ướt cả người ông, Càng xong việc sớm, càng chóng được cởi cái bộ áo quần cồng kênh này ra.

Ông lấy lên cái kim, rồi cẩn thận kẹp cái khối đông cứng ra khỏi khối trụ, Ông đặt giữa hai khối thép gắn trên bàn có đinh ốc để siết lại cho chặt, Từ từ ông siết đinh ốc lại cho đến khi cái khối đông ấy bị ép cứng lại vừa phải, đến độ không dỡ ra được.

Không nhìn ai hết, Faruk Kadumi nói :

— Kỹ thuật đơn giản thôi, Điều quan trọng là đừng

vội.

Ông với tay lấy chiếc cưa điện chạy tốc độ nhanh dùng trong phẫu thuật, Tiếng cưa chạy ì ì vang lên trong phòng, ông cưa trên đầu ống một lát mỏng, nguyên vẹn.

Ông tắt máy cưa rồi lấy một cặp thìa, dùng lưỡi thìa rộng bản bằng thép xúc cái lát cưa ấy lên, rồi để vào một tấm thớt.

Faruk Kadumi đưa mắt nhìn hai cô gái Hy Lạp, Cả hai đều mở to mắt nhìn cái lát vừa cắt ra ấy.

Ông ta lấy một cây dao phẫu thuật lưỡi dài, cắt cái lát ấy ra thành nhiều lát bằng nhau.

Dùng một cái nhíp, ông thả miếng nhỏ vào chai nước hoa, Trong một chốc, ông đã thả hết những miếng ấy vào chai.

Nắm chặt cái chai đầu tiên trong tay, Faruk Kadumi quay qua một cái chum, Đưa cái chai cho Lila, ông ta nói :

— Này, nắm cái này đi.

Cô ta nắm chặt cái chai giữa hai ngón tay có lót đô đêm, Faruk Kadumi lấy một cái ống tiêm rồi hút nước hoa trong chum đầy ống tiêm, Chất nước hoa có màu mật tai tái, và trông có vẻ lầy nhầy, Ông ta giải thích :

— Đây là cốt của loài hoa đinh hương và đầu lô hội, Cái hương thơm cần thiết này vẫn còn mải cho đến khi vi rút bệnh than đã loãng ra.

— Loãng ra à ? Cô Hy Lạp cao cất tiếng hỏi.

Faruk Kadumi từ chum nước hoa quay lại với ống tiêm

đây :

— Khi trộn với một dung dịch muối đúng tiêu chuẩn, loại mua trong các kho y dược, vi rút bệnh than B.c giữ được tám mươi phần trăm tiềm năng nguyên thủy của nó.

Ông gật đầu ra dấu cái chai trong tay Lila, Ông ta

nói :

— Các cô có thể làm loãng lượng nước trong chai này ra thành bốn mươi chai, có thể năm mươi chai, Mỗi chai như thế vẫn còn khả năng làm chết hàng trăm người Theo lý thuyết.

chúng ta có thể tiếp tục làm loãng ra nữa và kết quả vẫn bảo đảm chắc chắn sẽ gây bệnh nặng cho nhiều người, Dĩ nhiên là quý vị không cần phải làm thế, Rồi người ta sẽ biết được tiềm năng của loài vũ khí này thôi.

Faruk Kadumi đổ đây nước hoa vào chai.

Cô giá Hy Lạp cao cất tiếng hỏi :

— Thứ này có truyền từ người này sang người khác không ?

Ông ta không rời mắt khỏi ống tiêm và cái chai, đáp :

— Không, bệnh này không giống dịch hạch, Ta không thể đổ vào ống cống để nhờ chuột làm thay công việc của mình được.

Vi rút này sẽ giết chúng trước khi chúng ra khôi Ống cống, Nhưng không như tất cả những vi rút sinh học khác, những loại nấm và những độc tố khác, loại vi rút bệnh than B.c không còn hoạt động trong những thi thể quá hai mươi bốn giờ, Trong thời gian này, trừ một số trường hợp, vi rút sẽ chết.

Ông ta để cái ống tiêm xuống bàn.

— Trừ những trường hợp nào ?

- Cô Hy Lạp thấp giọng hỏi.

Faruk Kadumi nhún vai rồi đáp :

— Trường hợp cô không thể gặp được đâu, đó là trường hợp mổ tử thi, Nếu có người chạm đến máu bị nhiễm trùng hay là nước trong cơ thể chảy ra trong vòng hai mươi bốn giờ ấy, thì có thể nguy hiểm đấy.

Nhưng thoạt kỳ thủy, vi rút bênh than B.c được chế ra để dùng ngoài chiến trường, có tác dụng nhanh trong một thời gian giới hạn.

Ông ta lấy cái chai Lila đang cầm, đóng nút lại rồi niêm phong bằng cách để cổ chai trong một cái khuôn có sáp đỏ nóng chảy.

Faruk Kadumi đưa cái chai lại cho Li la, Trong lúc đó những cô gái Hy Lạp tiếp tục nhìn ông ta cắt lát thứ hai.

Lila bước tới chiếc cửa dẫn đến gian phòng,vô nhiễm nhỏ, Cô ta quay cái bánh xe bằng sắt để mở cánh cửa, bước vào trong phòng thông hơi rồi đóng cửa lại.

Cô ta xoay một bánh xe khác để khóa cửa cho an toàn, Dùng phương pháp như thế, cô ta mở cánh cửa để vào căn phòng.

Đặt cái chai lên kệ, cô ta cởi bộ áo quần ra, chỉ mặc quần lót thôi, Cởi quần lót ra, cô để chung với bộ áo quần trên một chiếc cầu trượt rồi kéo một cái cần ở trên vách.

Một tếm ván ô mở ra nơi bức vách, chiếc cầu trượt chạy vào đấy, Một luồng hơi nóng phả vào người Lila, rồi tấm ván ô đóng lại, áo quần của cô đã được đưa vào một lò điện xây dưới cát ở phía sau pháo đài.

Thế rồi cô ta tắm vòi sen nhiều lần, kỳ cọ với một dung dịch đất sét để tẩy giặt, một loại phấn chống ô nhiễm chế bằng đất sét, Sau đó, cô ta sấy khô dưới một máy sấy cực mạnh gắn dưới trần nhà.

Nắm cái chai, cô ta mở khóa hơi ở phía bên kia căn phòng để vào phòng thay áo quần, Cô ta mặc áo quần dùng đi xa quần Jean, đôi giày ống bó lấy bắp chân có những hình chạm trổ, và mặc chiếc áo chật phô bộ ngực lớn nhọn hoắt lên với cặp mông hẹp trẻ trung.

Cô ta ngắm nhìn một chút trong chiếc gương soi gắn trên tường, Nước da của cô ta còn xuân sắc lắm, Không ai tin được chỉ còn một năm nữa là cô ta đã ăn sinh nhật thứ bốn mươi rồi.

Cô ta mặc chiếc áo khoác bằng vải thông thường có nhiều túi để bỏ phim, một cái thước đo ánh sáng và những dụng cụ của một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

Cô ta tìm trong túi áo trong xem lại cho chắc tấm giấy thông hành Mỹ, tấm giấy chứng minh của tờ Time, và bức thư của tạp chí này xác nhận cô ta là một người hành nghề tự do đi làm nhiệm vụ, Những thứ này đều được tổ chức lo liệu theo yêu cầu của Raza.

Cất cái chai vào túi xách cùng với chiếc máy ảnh, Lila bước ra khỏi phòng.

Chiếc xe jeep chở một gã xách cặp đang đợi ở bên ngoài, Người tài xế đã xếp vào ghế sau chiếc túi xách lớn đi đường cô ta mang đến khi nảy.

Khi anh ta định lấy cái túi xách để sắp bên cạnh cái túi xách lớn, cô ta lắc đầu, Cô ta cẩn thận để bên người cô ở chỗ ngồi phía trước.

Một giọng nói dịu dàng bằng tiếng A Rập cất lên từ trong bóng tối ở hành lang của ngôi nhà :

— Chúc may mắn, Lila ! Tôi trông chờ vào cô đấy.

Cô ta mỉm cười, Raza không bao giờ quên nhắc những lời nhắn nhủ quan trọng ấy cả.

— Anh cứ tin vào em đi

- Cô ta đáp lại, vừa lấy cùi chỏ hích vào anh tài xế.

Chiếc xe jeep phóng băng qua sa mạc, Hình như khi máy đã nguội, tiếng nổ nghe giòn giã hơn, Lila cũng nhận thấy cô ta đang lắng nghe tiếng tim mình đập rộn rã trong lồng ngực.

...

Morton thấy Walter Bitburg không tài nào làm chủ được đôi mắt như mọi lúc, Đôi mắt màu xám của ông giám đốc cơ quan mật vụ Mossad, cũng như những thứ khác trên người ông, lại láo liên lên ngay sau khi Morton bước vào căn phòng có cửa sổ, nằm sát bên văn phòng của Bitburg.

Căn phòng giống thư viện của một nhà giàu có, tường đầy cả sách giáy bọc da, chễm chệ một chiếc bàn của thế kỷ 17 từ khi Bitburg trốn khỏi nước Đức năm Hitler lên cầm quyền.

Căn phòng nhỏ ảm đạm này được xem như là pháo đài của Bitburg, tường và trần nhà quét màu xám, ba người đàn ông đang ngồi quanh chiếc bàn thiếc và ghế ngồi cũng xám xịt.

Đôi mắt của ông giám đốc nhắc nhở cho Morton nghĩ đến những điều hoài nghi cố hữu trong óc Bitburg, Cái gì khiến cho ông ta cứ hoài nghi mãi như thế ? Phương pháp của Bitburg là cứ để yên mọi việc ra đấy, cái gì cũng phải có bằng chứng cái đã.

Khi Bitburg thấy không có đủ bằng chứng, đôi mắt ông ta đã biểu lộ sự hoài nghi của ông, Đôi mắt cứ láo liến khi ông nghe Morton trình bày.

— Khi tôi về đến Bangkok thì vết tích của tất cả bọn A Rập đêu đã được xóa hết, Walter à, Dấu vết về đăng ký ở khách sạn, đăng ký vé máy bay.

Ngay cả tên tuổi của chúng cũng được xóa hết ở các máy vi tính ghi những người nhập nội, Chỉ có tập đoàn tu sĩ Hồi giáo mới làm được việc này, Những tên tu sĩ Hồi giáo này chỉ làm như thế nếu việc này có tâm quan trọng.

Bitburg chồm người tới trước, ánh đèn nê ông lóng lánh trên cặp kính dày cộm của Ông ta. Ông ta hỏi :

— Còn chuyện tiền nong ? Có bằng chứng gì về việc ngân hàng trả ra hai triệu đô la không ?

Morton không tỏ ra nôn nóng ma cũng không giận dữ, ông đáp :

— Tôi thấy gã ấy đếm tiền.

— Không chắc chắn được số tiền chứ ? Đếm xong số tiền ấy phải mất một giờ đấy.

Morton phân vân, phải chăng cặp kính của Bitburg đeo trên mắt có khả năng rất đa dạng ? Ông bèn đáp.

— Tôi không biết chắc phải đếm bao lâu mới xong, Cả đời có bao giờ tôi đếm đến hai triệu đô la đâu ?

Lại im lặng, càng làm cho họ xa cách nhau hơn, Có cái gì rộng lớn hơn, Ông ấy lên tiếng :

— David này, điều mà tôi cần có là bằng chứng xác đáng. Cái gì sờ mó được kia. Thiếu chúng, tôi sợ lắm.

Morton cứ nhìn chằm chằm Bitburg, ông nhớ lại những gì đã xảy ra ở quãng rừng trống ấy, từng chi tiết rõ ràng, minh bạch, không thể nào quên được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.