Săn Mỹ Ký

Chương 17



Ngoài cửa sổ, đèn rực rỡ mới lên, đám người bắt đầu khởi động, phi thường náo nhiệt.

Vấn Nhã ngủ đến quá trưa, hiện tại có thể nói tinh thần hăng hái, trong lòng rất rục rịch, nghĩ đến kế hoạch buổi tối không khỏi một mình cười trộm.

‘Dù sao hai tên khốc nam tử kia đều không để ý mình, vậy tự mình tìm tiết mục chứ sao.’

Bóng đêm dần dần dày thêm, trên đường người đi đường cũng dần dần biến ít, ban đêm cuối thu đầu đông hơi có vẻ lạnh lẽo, mọi người đều sớm về nhà ấm trong chăn rồi.

Vấn Nhã thay một bộ y phục nam trang màu trắng vải thượng hạng cho mình, cổ áo cùng cổ tay áo đều thêu hoa văn thanh nhã, đem bộ ngực chặt chẽ bó chặt, tại bên hông treo lên một khối ngọc tốt nhất. Lúc đó trước khi nàng xuất cung đã chuẩn bị tốt, vì có thể làm nhiệm vụ của nàng.

Nàng nhìn gương đem tóc dài cao cao buộc lên, trong gương nghiễm nhiên đã là một tiểu công tử tuấn tú.

Vấn Nhã mặt thanh tú lông mày lá liễu, cảm giác mình quá mức thanh tú đi, nàng linh cơ vừa động, lấy ra bút chì đem lông mày nhỏ nhắn vẽ thô chút, vừa thấy, còn ngại không đủ, ngay tại khóe miệng chấm một cái nốt ruồi đen chừng hạt gạo.

Lại nhìn, cảm giác liền thay đổi, trong kính thiếu niên tuấn tú mang theo một cỗ tà khí, giữa tà khí lại dẫn một cỗ đáng yêu, trong đôi mắt to lớn tinh quang lưu chuyển, linh khí động lòng người.

Vấn Nhã vừa lòng nhìn mình trong kính, nhìn gương cười.

‘Cô nãi nãi hiện tại cần làm một việc phải làm khi xuyên qua đây.

Dạo kỹ viện?

Không!

Là nam viện thượng linh quán, nơi đó mới có nam nhân mà!’

Nghe Vương Lôi nói quán thượng linh không nhận chiêu đãi nữ nhân đâu, chỉ chiêu đãi nam nhân có tiền lại có đặc thù mê nam nhân thôi.

Vấn Nhã vừa nghe đến chuyện này toàn thân hưng phấn.

‘Không nhận nữ nhân vậy không phải vừa vặn sao, xem ra nơi này còn thịnh hành nam phong nha, trách không được Quân Nghị Thiên đã coi trọng nhị ca, ta nếu như là nam nhân cũng sẽ không bỏ qua cực phẩm tiểu thụ giống như Nam Cung Vấn Thiên như vậy.’

( Vấn Thiên : ta nơi nào giống tiểu thụ a? T/g : ai kêu người để người ta thấy bức tranh mỹ nhân ngủ a *nuốt nước bọt* . Ụt : t/g biến thái sợ :v )

Vấn Nhã cầm lấy một bó ngân phiếu to bỏ vào trong lòng, còn chọn lấy mấy viên dạ minh châu tốt nhất để ngừa ngoài ý muốn, cầm lên trên tay một chiết phiến038 tinh xảo. Đây chính là Quân Nghị Thiên cất giấu, bị nàng đòi chết đòi sống mới thu được vào tay.

Vấn Nhã chuẩn bị xong, vừa lòng lắc lắc chiết phiến đi ra cửa . . .

Vấn Nhã xác định mục tiêu, nàng đã sớm thám thính đến cách hai con đường chính là nơi bướm hoa nổi danh nhất thành Lăng Châu, kỹ viện cùng nam viện lớn nhất nổi danh nhất thành Lăng Châu đều tọa lạc tại nơi đó.

Canh giờ này, nơi khác đều đã sớm vắng ngắt, nhưng nơi này lại giống chợ đêm vừa mới mở ra, các cổng lớn và sân trước phi thường náo nhiệt. Trang điểm cùng trang phục xinh đẹp oanh oanh yến yến đứng trước cửa tìm người đi đường đi qua liều mạng giới thiệu đưa ra chỗ độc đáo của nhà mình.

Vấn Nhã nhìn cảnh tưởng náo nhiệt này, khóe miệng tà tà cười.

‘Đêm nay nơi này chính là nơi Nam Cung Vấn Nhã ta tiêu bạc à.’

Đứng ở ven đường kiếm khách cô nương khó được nhìn thấy loại công tử quý gia tuấn tú lại linh khí này, càng là ra hết chiêu bài, hận không thể đem Vấn Nhã tiến vào khuê phòng của mình.

Vấn Nhã không dây dưa cùng các nàng, bởi vì nàng không muốn Vương Lôi phát hiện nàng mất tích trước khi chạy trở về.

Chỉ thấy nàng mắt to tròn nhíu lại, lập tức đi vào một gian gọi là “Tiểu Sinh viện” ba tầng kiến trúc phía trước. Hai hàng đèn lồng đỏ thẫm thật dài từ trên xuống dưới bắt tại hai bên tiểu lâu, hai bên đại môn đứng bốn bảo tiêu lại là nam tử trung niên, mặt người người không chút thay đổi, giống bốn tòa môn thần vẫn không nhúc nhích.

Vấn Nhã liếc mắt một cái, cảm thấy “Tiểu Sinh viện” này một chút cũng không giống nam viện trong tưởng tượng của nàng, nếu không sớm biết rằng đây chính là viện lớn nhất, còn tưởng rằng chính mình đi tới tiêu cục nào đó.

Bốn thần cửa đứng ở phía trước đại môn có một người nam tử trẻ tuổi mặc quần áo đỏ thẫm nhìn thấy Vấn Nhã đứng ở cửa đánh giá, liền chào đón cười nói:

“Tiểu công tử, huynh là tìm tiểu tướng công sao.”

Xem ra vị này chính là Hoa nương của lâu rồi.

Vấn Nhã vốn là muốn đến đùa giỡn lưu manh, nhưng vừa thấy điệu bộ này, nàng muốn đùa giỡn cũng không được rồi, đành phải phẫn nộ gật gật đầu, đi theo hoa nương tiến đi vào lâu.

Bởi vì cái gọi là ‘ không nhìn thì không biết, vừa thấy đã giật mình.’

Chỉ thấy bên trong đại sảnh rộng mở chăn lông phô trương đỏ thẫm, gia cụ bài trí đều khắc hoa gắn ngọc, đều là thượng phẩm. Màn lụa phấn hồng giống như ngăn cách mỗi một phòng tân khách.

Vấn Nhã theo hướng ngoài lại nhìn vào trong, ẩn ẩn nhìn thấy trong màn lụa tiểu quan thành quần kết đội hoặc nhóm tốp năm tốp ba cùng khách nhân trêu đùa, ô uế thanh âm không ngừng bên tai.

Bàn này thì:

“Ai nha đại gia, người chớ có sờ, chớ có sờ đó a, ngứa nha, uống chút rượu trước đi nào.”

“Đại gia ta liền thích sờ, đến đây, đừng nhúc nhích đừng nhúc nhích, ngoan, đại gia sờ ta được rồi trùng trùng thưởng nha, ha ha ha. . .”

Bàn kia:

Thấy ẩn hiện một nam tử to lớn khỏe mạnh đem một tiểu quan đặt ở dưới thân.

“Đại gia, đừng, chúng ta vào phòng đi, nhiều người ở đây, a. . . ừm. . . Nhẹ chút. . .”

“Đại gia ta liền thích ở nơi nhiều người làm đó, sẽ kích thích, ngươi thẹn thùng gì, giữ chút sức lực đi, kêu cho ta, kêu lớn tiếng đi.”

. . . . . . . . . . .

Vấn Nhã làm sao từng gặp qua trường hợp bực nóng nảy này, nhất thời đỏ bừng cả mặt.

“Mẹ kiếp, cổ đại này cũng quá cởi mở đi, dù sao ta người hiện đại cũng ăn không tiêu nha.”

“Tiểu công tử, người muốn ở sảnh hay vẫn nên dùng phòng hảo hạng a?”

Hoa nương bên cạnh lên tiếng nói.

“Ta, ta, ta muốn phòng hảo hạng đi.”

Vấn Nhã nói xong giống như bị người dẫm lên cái đuôi ấy hướng vào phía trong mà chạy đi.

Hoa nương ở phía sau mỉm cười:

“Tiểu thiếu gia này thật đúng là đáng yêu nha, xem ra còn là một ‘thanh đầu ’.”

Vấn Nhã tiến vào một gian nhìn qua phòng phi thường xa hoa này , đập vào mắt là ở bên trong giường lớn cực kỳ rộng thùng thình bao phủ một mảnh hồng nhạt, màu phấn, hết thảy cũng làm cho người khác có ý nghĩ kỳ quái, làm cho Vấn Nhã nghĩ đến vừa rồi ở bên ngoài nhìn qua một màn kia, thân thể cũng nóng lên.

‘Thật là một kiểu hương ôn nhu nhỉ ’.

“Tiểu công tử, người có vừa lòng với gian phòng này không, nếu không hài lòng còn có thể đổi lại ạ.”

Hoa nương thấy hắn quý khí bức người, vừa thấy ngay là người có tiền.

Vấn Nhã lấy lại tinh thần, nghĩ đến mục đích tối nay tới đây, từ trong lòng xuất ra một chồng ngân phiếu thật dày, thực tiêu sái dùng tay nhỏ bé cân nhắc.

‘Cảm giác có tiền này, thật sự là thích không tả! ’

“Không tệ, rất hài lòng, hiện tại giúp ta đem toàn bộ tiểu quan tuấn tú của ngươi tìm đến lên lầu này, bổn thiếu gia hảo hảo chơi đùa.”

Vấn Nhã đối với hoa nương tà khí cười.

Hoa nương vừa nghe, đã giật mình.

‘Không thể xem mặt mà bắt hình dong a, hóa ra chính mình nhìn nhầm rồi, đây rõ ràng là một tay già đời.’

“Ở đây tuấn tú cũng khá, công tử muốn mấy người hầu hạ vậy?”

Hoa nương chớp chớp mắt đầy ám muội.

Vấn Nhã mắt tròn to trừng lên, thẩy ra mười ngàn lượng ngân phiếu, làm bộ mất hứng nói:

“Cho ngươi gọi tới đã, tự bổn thiếu gia sẽ chọn, nhìn trúng có thưởng thật lớn nha.”

Hoa nương vừa thấy hắn tuổi còn nhỏ, khí thế bất phàm, ra tay lại hào phóng, chạy nhanh cúi đầu cúi người bồi cười nói:

“Tiểu công tử đừng nóng vội nha, tiểu nhân sẽ đi ngay.”

Nói xong cầm ngân phiếu xông ra cửa.

Vấn Nhã ngồi ở bên bàn gỗ, cầm lấy ấm nước rót ra chén uống, nghĩ đến một màn vừa rồi thật đúng là miệng đắng lưỡi khô nha, nghĩ rằng hi vọng đêm nay có thể tìm thấy nam tử có Long Văn.

‘Lão đầu chết tiệt có thể đừng ép buộc mình không.’

Chốc lát, chỉ thấy mười mấy tiểu quan hình thái khác nhau, cao thấp ục ịch không đợi mà từ cửa tiến vào, hoa nương ở bên cạnh bồi cười nói:

“Tiểu thiếu gia, ngươi nhìn một cái đi, có xem vừa mắt không?”

Vấn Nhã vừa thấy tiểu quan này đó người người đều khoảng mười sáu mười bảy tuổi, động tác mềm nhẹ, thần thái kiều mỵ, đủ mười một bộ dạng ‘tiểu thụ ’.

“Các tiểu quan tuấn tú ở nơi này của ngươi chỉ có nhiêu thôi sao?”

Vấn Nhã nhìn nhìn hoa nương.

“Còn có người đang tiếp khách ạ, ta sai người để cho bọn họ đi lại đây cho người xem qua ạ.”

Trong lòng Hoa nương giật mình.

‘Chẳng lẽ không vừa ý sao, tiểu quan nơi này của mình đa số là đến từ tam quốc khác nhau, còn có là tiểu quan tuấn tú trẻ tuổi nhất thành Lăng Châu nữa chứ.’

Vấn Nhã trầm tư một chút:

“Được, trước như vậy đi.”

Nàng đối với tiểu quan trước mắt này nói :

“Bổn thiếu gia cũng nhìn không ra các ngươi ai tốt hơn, như vậy đi, toàn bộ cởi quần áo, để cho bổn thiếu gia nhìn rõ ràng.”

Chúng tiểu quan nhìn thiếu niên trước mắt còn giống tiểu thụ hơn cả bọn họ, nghe hắn vừa nói như thế không khỏi cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ, có cúi đầu nhưng vẫn không quên cấp cho Vấn Nhã vài cái mị nhãn, biến thành Vấn Nhã dở khóc dở cười, toàn thân tóc gáy nhất thời thành tình trạng báo động.

‘Má ơi, chuyện này cũng được sao.’

“Còn không mau cởi ra! Đừng làm cho vị này của ta đợi lâu!”

Bên cạnh hoa nương lớn tiếng quát.

Ra lệnh một tiếng, trước mắt mười mấy tiểu quan một loạt động tác chỉnh tề một thoáng cởi bỏ y phục trên người, Vấn Nhã vừa thấy nhất thời từ trên ghế ngồi tròn tuột xuống.

Hóa ra tiểu quan nơi này toàn thân đều chỉ mặc một lớp ngoại y, vừa cởi thì liền không còn gì, hơn mười cái phấn nộn phong tình bất đồng ở trước mặt Vấn Nhã lay động lắc lư, sáng rõ đến nỗi nàng một chút không chịu nổi kích thích liền từ trên ghế ngồi rớt xuống. Trong lòng đã hét lên:

‘Mẹ ơi, cái gì gọi là đồ sộ? Nam Cung Vấn Nhã ta hôm nay xem như là thấy được, hị hị. . .”

Hoa nương cùng nhóm tiểu quan vừa thấy hắn như vậy, đều cười “Ha ha” ra tiếng, chỉ thấy người người đều hai mắt hàm xuân, thiên kiều bá mị039. Thật sự là cảnh tượng trêu người nha.

Vấn Nhã chợt cảm thấy mặt nàng có thể ném đi được rồi, làm bộ không có chuyện gì đứng lên vỗ vỗ quần áo, trong lòng trấn định lại:

“Tiền cũng đưa, không nhìn thì mất trắng sao, cũng không phải chưa thấy qua, ai sợ ai a.”

Nàng đi ra phía trước, từ tiểu quan đầu tiên bắt đầu, dùng cây quạt nâng đầu của hắn lên, nhìn mặt, lại nhìn ngực, cuối cùng xem chim nhỏ, sau khi xem xong lông mày nhíu lại lại chuyển hướng kế tiếp, động tác tái diễn, cho đến toàn bộ bị ‘hắn’ nghiên cứu một lần sau đó mới mở miệng nói:

“Uh, đem y phục mặc lên đi, hôm nay vẫn có chút lạnh nha, một người một trăm lượng, đi xuống đi.”

Nói xong xoay người ngồi trở lại trên ghế tròn, cầm lấy ly trà, uống một hơi hết.

Kỳ thật trong lòng Vấn Nhã kích động không chịu nổi.

‘Nam Cung Vấn Nhã ta danh hào ‘sắc nữ’ lúc này xem như không thẹn rồi, ha ha, ngươi có xem qua một loạt chim nhỏ ở trước mặt ngươi sáng ngời như vậy chưa, ngươi muốn xem qua, ta liền cấp cho ngươi à.’

Chúng tiểu quan bị ‘hắn’ nhìn đến nỗi mặt đỏ tai hồng, mặt đỏ tim đập, nghe được một câu cuối cùng của ‘hắn’ không lưu lại, không khỏi đều thấy đáng tiếc, chính mình muốn hầu hạ người đẹp giống như vậy a, bất quá nghe được một người một trăm lượng, cũng mặc quần áo vào thật vui vẻ đi ra ngoài, dù sao có tiền chính là đại gia!

Hoa nương thấy thiếu niên này một người cũng không lưu lại, thực cảm thấy ngoài ý muốn, dù sao vừa rồi cảnh đó là người đều nhịn không được nha, nhìn hắn nhanh như vậy liền trấn định lại, chẳng lẽ ngại không đủ tuổi trẻ tướng mạo đẹp sao.

“Tiểu thiếu gia chẳng lẽ một người đều thấy chướng mắt sao?”

Bỗng nhiên mắt hoa nương sáng lên, hắn nhìn thẳng chằm chằm chiếc quạt trên tay Vấn Nhã, cây quạt này đúng là bạch ngọc làm thành, trông nhìn quen mắt. Trong lòng tức khắc tâm tư ngàn chuyển.

Vấn Nhã không chút nào chú ý tới hoa nương đang nhìn cây quạt của nàng, trong lòng nàng suy nghĩ:

‘Xem ra nam tử có Long Văn này không dễ tìm thật, sẽ không ở trên người tiểu quan này, chẳng lẽ ở trên người đại nhân vật nào, có thể thế nào thì tốt đây, thật đúng là hao tổn tâm trí.’

Vấn Nhã mắt tròn híp lại, thẳng tắp nhìn về phía hoa nương, âm thanh lạnh lùng nói:

“Nơi này của ngươi còn tiểu quan có gì đặc biệt xuất chúng không?”

Hoa nương bị ánh mắt này nhìn đến trong lòng rùng mình một cái.

‘Xem ra thiếu niên này không giống mặt ngoài nhìn xem đơn giản như vậy đi, cây quạt này mình cũng không dám xác định, có nên hướng chủ nhân nói rõ một chút hay không, dù sao chủ nhân mở nam viện Thượng linh quán này không phải là vì đơn giản kiếm tiền như vậy.’

Hoa nương bất động thanh sắc.

“Tiểu thiếu gia ý nói là muốn ‘Yêu Nhi’ người đứng đầu bài danh của ‘Tiểu Sinh quán’ chúng ta sao? Nhưng hắn hôm nay thân thể không tốt không thể tiếp khách.”

Vấn Nhã giật mình.

‘Con mẹ nó, hóa ra thực sự có tàng tư à, không tiếp khách? Ta cũng không phải ‘thượng’ hắn, chỉ nhìn chắc không chết hết đi, còn “Yêu Nhi” sao, ta muốn nhìn rốt cuộc có bao nhiêu yêu đây. ’

Vấn Nhã từ trong lòng ngực xuất ra một viên dạ minh châu, đối với hoa nương nói:

“Bổn thiếu gia cũng không có ác ý, chỉ là muốn trông thấy vị tiểu mỹ nhân này, nếu như chợp mắt, bổn thiếu gia chờ hắn bệnh khỏe lại rồi đến nhìn hắn.”

Hoa nương nhìn trên tay hắn có dạ minh châu tuy rằng không lớn, nhưng cả vật thể phát sáng, ánh sáng màu ôn hòa, trong suốt không có chút tạp chất, không khó nhìn ra vật có giá trị xa xỉ này, trong lòng càng xác định thiếu niên này phi phú tức quý rồi, vội vàng một phen tiếp nhận dạ minh châu cười nói:

“Tiểu công tử mời ngồi xuống uống ly trà, tiểu nhân đi một chút sẽ trở lại.”

Vấn Nhã nhìn sắc mặt hắn thấy tiền sáng mắt, trong lòng không khỏi khinh bỉ.

‘Xem ra, không có người nào là không thương tiền, không biết vị bệnh mỹ nhân đó có đáng giá bằng viên dạ minh châu tốt nhất hay không.’

Trong phòng một nhã gian lầu ba, hoa nương vẻ mặt nghiêm túc đứng ở phía sau một vị nam tử tử y, cung kính nói:

“Chủ nhân, tối nay một vị thiếu niên trẻ đến đây ạ, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, khí thế bất phàm, ra tay càng xa hoa, thuộc hạ nhìn ngọc phiến trên tay hắn có chút nhìn quen mắt, hình như là vật chủ nhân vài năm trước tặng cho quốc chủ, nhưng thuộc hạ không dám xác định, mặt khác hắn vì gặp chủ nhân còn lấy ra viên dạ minh châu này, thuộc hạ nhìn ra, người thành Lăng Châu ra tay hào phóng như thế thật là hiếm thấy, chủ nhân hôm nay mới vừa tới, đường xá mệt nhọc, thuộc hạ không dám tự quyết định, người xem. . ?”

Nam tử tử y nghe xong chậm rãi xoay người, chỉ thấy bộ dạng hắn ước chừng mười tám mười chín tuổi, trên mặt nhu hòa tuyệt mỹ mang một loại hơi thở dày tản mạn, bóng dáng tuyệt vời tuyệt luân không khỏi làm người liên tưởng việc xấu thôi, nhưng mà lúc này hắn xoay người nhìn hoa nương trong mắt hiện lên một tia thú vị, một tia giảo hoạt, kéo cả khuôn mặt đẹp đẽ mị hoặc của hắn.

Hắn thưởng thức dạ minh châu trên tay một hồi nói:

“Ngọc phiến quốc chủ năm trước đã tiến cống tặng cho tân hoàng Quân Nghị Thiên Tiền Hân Quốc, xem ra không giả, còn có dạ minh châu này cũng giống vật của Hoàng gia, thiếu niên này ngươi có từng gặp qua chưa?”

“Thuộc hạ chưa bao giờ thấy qua, chủ nhân cần nhìn không ạ?”

“Không cần, ta còn có chuyện quan trọng trong người, ngươi kêu hắn qua hai ngày lại đến. Loại quan lớn này trước tiên treo khẩu vị hắn lên, như vậy mới có thể cho ta sử dụng, đi xuống đi!”

Nam tử tử y nói xong yêu mị cười, xoay người đi vào.

Vấn Nhã ở trong phòng chờ đã không kiên nhẫn.

‘Chơi cái trò gì đây, ‘Yêu’ có gặp hay không, làm cho người ta chờ lâu như vậy rất không lễ phép a.’

Vấn Nhã đem nước trà trên bàn uống lên một ly lại một ly, chỉ cảm thấy nước trà này so với nước trà bình thường còn trong veo hơn.

“Người tới, lại cho ta thêm ấm trà!”

Vấn Nhã buồn bực lớn tiếng ở ngoài cửa trước hô to.

Lúc này, hoa nương vừa vặn vào cửa, vừa thấy cả kinh kêu lên:

“Ai nha, tiểu thiếu gia, nước trà ngươi sao đem toàn bộ uống hết sạch a?”

Vấn Nhã trong lòng cả kinh.

‘Không có bỏ độc chứ,’

Tức giận nói:

“Chẳng lẽ bổn thiếu gia uống chút nước trà còn không được sao?”

“Ai nha, đương nhiên không phải, này nước trà là thả ít mỵ thuốc, tiểu nhân sợ thiếu gia ăn không tiêu a, tiểu thiếu gia chẳng lẽ hiện tại không có cảm giác gì sao?”

Hoa nương kinh ngạc nhìn Vấn Nhã uống nước trà hỏi.

Đừng nói thì không sao, vừa hỏi nàng thì lúc này cảm thấy cả người khô nóng, vội vàng đem cái chén trống không quăng ra, nhảy dựng lên cả giận nói:

“Chết tiệt, như thế nào không nói sớm, muốn hại chết bổn thiếu gia sao.”

Hoa nương cười nói:

“Sao có thể ạ, nước trà có mỵ thuốc nhưng mỗi người đều biết chuyện tình này đó, bất quá đừng lo, tiểu thiếu gia dù sao tới nơi này vui chơi, tiểu nhân đi gọi vài cái tiểu quan thông minh một chút hầu hạ người liền giải được ngay ấy mà, không chết người được đâu, ha ha..”

Vấn Nhã lúc này thật đúng là có khổ mà nói không nên lời à, khuôn mặt nhỏ nhắn đã tức giận đều xanh trắng lần lượt thay đổi:

“Yêu đầu bảng của các ngươi đâu rồi, làm sao còn chưa tới, bổn thiếu gia có thể tùy tiện cùng người trên giường được sao? Làm cho hắn tới giúp ta đi!”

Vấn Nhã nói lời tức giận. Trong lòng nàng chính là đang khó chịu.

Hoa nương lập tức thu hồi tươi cười, lấy ra dạ minh châu nói:

“Yêu Nhi hôm nay quả thật không thoải mái, không thể bồi tiểu thiếu gia, hắn mời tiểu thiếu gia hai ngày sau gặp lại, sẽ hướng tiểu thiếu gia nhận lỗi vậy! Tiểu thiếu gia thực chịu không được, tiểu nhân chọn vài cực phẩm được không ạ?”

“Liền như vừa nãy sao? Không cần!”

Vấn Nhã nghĩ tới những tiểu quan này mỗi ngày bị người áp xuống, giờ gọi bọn hắn áp chính mình, ngẫm lại liền không tiếp thụ được, còn nữa muốn cho bọn họ phát hiện mình là nữ sao, phỏng chừng mình ngày mai sẽ thành đầu đề của thành Lăng Châu luôn cũng có thể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.