Săn Mỹ Ký

Chương 49: Quen thuộc như thế



Lãnh Thù đang nghe Vấn Nhã tự mình nói lý luận lớn của nàng xong, trong lòng là ngạc nhiên vạn phần, bởi vì hắn cảm thấy giống như có người cùng hắn từng thao thao bất tuyệt nói qua, mà đầu hắn nhảy ra một cái tên, tên một người giống là nữ hài tử:

“Thất Nhi, Phượng Thất Nhi!”

Nhưng hắn không biết vì sao hắn lại nhớ đến tên này, cho nên hiện tại đầu óc hắn lại phân cao thấp nghĩ đến cái tên xa lạ kia.

“Thù ca ca! ! !”

Vấn Nhã thật sự chịu không nổi bị khinh thị như vậy, nàng chu cái miệng nhỏ nhắn không thuận theo kêu lên.

“A! Thất Nhi!”

Lãnh Thù bị Vấn Nhã lớn tiếng làm giật mình, kinh ngạc quay lại kêu lên. Sau đó hắn giật mình hắn gọi sai tên, vừa sợ khủng khiếp lấy tay che miệng lại, trợn to mắt nhìn sắc mặt Vấn Nhã đã bắt đầu thay đổi.

Vấn Nhã đang nghe thanh âm “Thất Nhi” này thì, trong lòng thất kinh.

‘Thất Nhi là ai?’

Nàng nghĩ đến có lẽ là nữ nhân trong lòng Lãnh Thù đi, trong lòng càng nghĩ càng khó chịu.

‘Mình vừa đem hắn chính thức đưa về trong quân của mình, kỳ này lại xuất hiện ra cái Thất Nhi nào đó sao. Hừ, hóa ra hắn không phải không thích nữ nhân, mà là có người trong lòng rồi, có lẽ nữ nhân gọi là Thất Nhi này phản bội hắn, cho nên hắn mới thành sói như thế. Như vậy sao được, nếu biết hắn không phải không thích nữ nhân, như vậy mình thì càng không có khả năng đem hắn tặng cho người khác. Hừ! Chỉ cần là nam nhân Nam Cung Vấn Nhã ta nhìn trúng, chỉ có cướp giật, không có buông tha.’

“Thất Nhi? Là ai a?”

Sắc mặt của Vấn Nhã không tốt nhìn Lãnh Thù.

Lãnh Thù nhìn bộ dạng Vấn Nhã nổi giận, trong lòng tự giác có điểm chột dạ, nhưng hắn quả thật cũng không biết tại sao hắn lại kêu lên tên đó, chỉ đành lấy lòng nói :

“Ta, ta cũng vậy cũng không biết nữa, vừa nói, đã mở miệng ra, ta cũng không biết là ai? Thật sự mà!”

Vấn Nhã nghe hắn lấy cớ, cái miệng nhỏ nhắn co rút, nhưng thấy dáng vẻ hắn có điểm mờ mịt lo lắng lại không giống nói dối, trong lòng cũng âm thầm kỳ quái, có lẽ hắn thật sự đem tên nàng gọi sai lầm rồi. Bất quá, nàng cũng không phải là người dễ bị gạt.

“Phải không? Hừ!”

Vấn Nhã lườm hắn một cái, xoay người muốn đi.

“Nhã Nhi!”

Lãnh Thù nghĩ đến nàng thật sự hiểu lầm, trong lòng càng thêm sốt ruột, hắn đối với Vấn Nhã lúc nói làm bằng hữu đã rất hài lòng mà, sau đột nhiên lại nghe nàng nói muốn hắn làm tướng công thân ái của nàng, trong lòng tuy rằng cực độ khiếp sợ, nhưng so với nàng nói làm bằng hữu thì muốn vui vẻ hơn, nghe nàng thao thao bất tuyệt nói nữa, trong lòng lại bội phục tiểu nữ nhân này, nàng thật sự có gan theo đuổi tình yêu của mình a, nữ nhân tuy rằng thế tục không tha như vậy, nhưng vẫn là làm cho hắn rất bội phục.

Hắn một người đường đường Minh Chủ tổ chức sát thủ, đều làm không được tùy tâm sở dục008, nàng một tiểu nữ nhân nhưng cố chấp như thế, trách không được một đám nhân trung long phượng coi trọng nàng như vậy, thích nàng, yêu nàng, lại càng không màng thế tục mà cùng nàng bên nhau.

“Như thế nào?”

Vấn Nhã ra vẻ lạnh nhạt xoay người lại.

“Ta, ta thật cho rằng là nàng, không biết tại sao gọi sai rồi, nàng không nên hiểu lầm a. Nhã Nhi.”

Lãnh Đại minh chủ lần đầu tiên trong đời giải thích.

“Vậy à! Đã biết.”

Vấn Nhã làm bộ như không có việc gì lên tiếng, sau đó lại xoay người hướng phòng Vụ Tề đi đến.

Lãnh Thù cả người không thoải mái, nhưng lại không biết làm thế nào mới tốt, mắt thấy thời điểm Vấn Nhã mau mở cửa phòng Vụ Tề ra, một cái lắc mình lại che ở trước mặt Vấn Nhã, cả khuôn mặt đỏ tuấn tú không được tự nhiên nhìn Vấn Nhã.

“Thù ca ca, ca làm gì a, trời sáng mau quá, Nhã Nhi đi nhìn Vụ Tề chút.”

Vấn Nhã kỳ thật biết trong lòng Lãnh Thù.

“Ách, Nhã Nhi, nàng, làm sao nàng không trở về phòng ca ca a?”

Lãnh Thù hỏi ra câu này thì thiếu chút nữa muốn đập nát miệng mình những cũng đã lỡ nói ra rồi.

“A, Lãnh ca ca mệt chết đi rồi, Nhã Nhi sợ ầm ĩ đến hắn a.”

Vấn Nhã không nghĩ tới tên đầu gỗ sẽ hỏi loại vấn đề này mà lại đến ngăn đón nàng, hại nàng nghĩ đến biểu hiện anh dũng của Lãnh Sát lúc trước, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ lên.

“Vậy hửm, vậy, vậy nàng đi xem Vụ Tề đi!”

Lãnh Thù hận không thể khâu miệng hắn lại. Rõ ràng muốn cùng nàng hảo hảo trò chuyện , nhưng lúc nói ra miệng lại là đem nàng giao cho nam nhân khác?

Trong lòng Vấn Nhã có tức giận rồi đó nha.

‘Người nam nhân này cũng không phải là đáng giận bình thường a, rõ ràng muốn chính mình lưu lại, Aizzz, chẳng lẽ hắn chính là làm Lãnh Đại minh chủ như vậy a, ngất luôn! Tiếp tục nói chuyện với hắn, chính mình sớm muộn gì cũng bị tức chết thôi.’

“Vậy sao, vậy Thù ca ca ca cũng đi ngủ đi, một đêm không ngủ mệt chết được ấy.”

Vấn Nhã thở dài buồn bã nói.

“Nhã Nhi, đúng, thực xin lỗi.”

Lãnh Thù thật sự không biết nên làm cái gì để thay đổi bầu không khí này, thấy bộ dạng Vấn Nhã vô tình, nghĩ đến nàng chán ghét nhìn hắn, chỉ có thể nói tiếng thực xin lỗi, nói xong hắn cũng xoay người ảm đạm đi ra.

Trong lòng Vấn Nhã rất hài lòng Lãnh Thù đối với nàng khẩn trương thế, chứng minh nàng ở trong lòng hắn đã có phân lượng, nhưng thấy hắn chất phác, đành phải liếc hắc một cái.

Thực sự là phục nam nhân này mà.

Vấn Nhã thấy Lãnh Thù thất hồn lạc phách tránh ra, một cái chạy mau ngăn ở trước mặt của hắn, một tiếng.

“Thù ca ca!”

Liền nhào vào trong ngực của hắn, đầu nhỏ dán ở ngực kiên cố của hắn ôn nhu nói :

“Thù ca ca, Nhã Nhi không trách ca, thật sự, Nhã Nhi chỉ là trong lòng có chút khó chịu, bởi vì Nhã Nhi thật sự thích Thù ca ca, không cần nữ nhân khác đem ca cướp đi a.”

Trong lòng Lãnh Thù kích động vạn phần, hai tay ôm ấp lấy Vấn Nhã, hắn không thể lý giải Vấn Nhã làm cho hắn cảm giác vì sao quen thuộc như thế, hắn tại sao sẽ nghĩ tới cái tên ‘Phượng Thất Nhi’ này, nhưng trước mắt hắn thích tiểu nữ nhân là sự thật, hắn thỏa mãn sờ sờ tóc dài của Vấn Nhã, ôn nhu nói:

“Nhã Nhi, Thù ca ca không có nữ nhân khác, thật sự.”

Vấn Nhã nhu thuận gật gật đầu, cao hứng nói:

“Như vậy Thù ca ca thích Nhã Nhi sao?”

Nàng nâng đầu nhỏ lên mở to hai mắt đáng yêu nhìn Lãnh Thù.

Lãnh Thù đương nhiên không nghĩ tới tiểu nữ nhân sẽ hỏi như vậy, khuôn mặt tuấn tú nóng lên, mà nhìn cái lông mi dài của Vấn Nhã, khuôn mặt nhỏ nhắn lại tràn đầy rặng mây đỏ, trong lòng hắn căng thẳng, nặn nói:

“Thù ca ca ta, thích Nhã Nhi.”

Nói xong cả khuôn mặt đã thâm thành màu tím rồi, đây chính là lần đầu tiên Lãnh Thù thổ lộ mà.

Vấn Nhã nghe được mặt mày hớn hở, ha ha dịu dàng nói:

“Ta liền biết Thù ca ca thích Nhã Nhi mà, bằng không làm sao cùng Nhã Nhi ầm ĩ chứ, người ta nói đánh là thân, mắng là yêu đó nha, ha ha. . . Thù ca ca còn đem Nhã Nhi trộm ôm về trong phòng ca nữa chi, nhất định là ăn dấm chua của Vụ Tề rồi, đây không phải chứng minh tốt nhất sao? Ha ha. . .”

“Nhã Nhi!”

Lãnh Thù rất ngượng ngùng, đành phải để tiểu nữ nhân tự mình khoe khoang thôi, nói thêm gì đi nữa, cũng không biết nàng lại sẽ nói loạn cái gì.

“Được rồi, được rồi.”

Vấn Nhã cười đến gãy lưng rồi, nam nhân này thật đúng là ngốc nha.

“Như vậy Thù ca ca, Nhã Nhi còn có một vấn đề cuối cùng muốn hỏi a!”

Vấn Nhã hai mắt sáng trông suốt .

Lãnh Thù nhìn nàng trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn tò mò hỏi:

“Vấn đề gì?”

Vấn Nhã cái miệng nhỏ nhắn lặng lẽ kề lỗ tai Lãnh Thù nói :

“ừ ~ Thù ca ca thật chưa từng cùng nữ nhân sao?”

Lãnh Thù trong lòng rất hối hận a, sớm biết rằng nàng trong mồm chó nhả không ra ngà voi, hắn làm sao còn mắc mưu đây. Hắn hoàn toàn bị Vấn Nhã sắc nữ này chinh phục rồi, tiếp tục như vậy không phải biện pháp, bị nàng gắt gao ăn được, tốt xấu hắn là một Minh Chủ a, nghĩ đến đây, trong lòng hắn vừa chuyển, cũng tới gần lỗ tai Vấn Nhã cố tình thần bí nói:

“Đúng vậy a, Thù ca ca chưa từng có nữ nhân, Nhã Nhi muốn dạy dỗ Thù ca ca hay không a.”

“A!”

Vấn Nhã bị sự can đảm của hắn phản kích sợ tới mức nhảy ra, khuôn mặt nhỏ nhắn chuyển đỏ, cà lăm nói :

“Thù ca ca, ca, làm sao ca hư hỏng như vậy a?”

“Ha ha ha. .”

Lãnh Thù thấy nàng thẹn thùng nhưng trong lòng lại cực sung sướng.

‘Xem ra tiểu nữ nhân này phải trị nàng như vậy.’

“Tiểu Nhã Nhi, không muốn sao? Thù ca ca thật sự không hiểu mà!”

“Thù ca ca, ca, ca, ca hạ lưu!”

Vấn Nhã thấy Lãnh Thù sắc mị tới gần nàng, sợ tới mức thất kinh, muốn chạy trốn, lại bị Lãnh Thù một phen ôm vào trong lòng.

“Ha ha ha, Tiểu Nhã Nhi sợ sao?”

Lãnh Thù đáng yêu trêu cợt cảm giác của nàng.

“Ai, ai sợ?”

Vấn Nhã cũng không muốn nhận thua, tốt xấu nàng là một sắc nữ, không thể để mất mặt sắc nữ được a.

Lãnh Thù nhíu mị nhãn lại, thấy Vấn Nhã ở trong lòng nhảy loạn. Bàn tay to hắn ôm eo nhỏ Vấn Nhã khẽ cười nói:

“Vậy Tiểu Nhã Nhi chuẩn bị khi nào thì dạy bảo Thù ca ca đây?”

Vấn Nhã eo nhỏ uốn éo, giãy giụa khỏi cái ôm của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực dịu dàng nói:

“A, này, này còn phải dạy dỗ sao? Hãy cùng, cùng động vật giống nhau lắm!”

Vấn Nhã vừa nói xong, hận không thể cắn lấy đầu lưỡi của mình, nàng đây là nói được cái gì trời.

Lãnh Thù vừa nghe, một chút sửng sốt, lập tức cúi người cất tiếng cười to, nước mắt của hắn đều nhanh bật cười, đây là lấy cái gì so sánh a, vậy mà nàng nói được, ha ha ha. . .

Vấn Nhã xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, thấy hắn không kiêng nể gì còn cười nhạo nàng, thẹn quá thành giận nói :

“Cười cái gì, ca cười chết đi, quên đi, muốn học tìm huynh đệ của ca đi, Nhã Nhi ta không phụng bồi .”

Nói xong xoay người một cái tiến vào trong phòng Vụ Tề, đóng cửa phòng, đem tiếng cười chói tai ngăn cách lại, trong lòng thầm trách chính mình, như thế nào mất mặt như vậy, xỉu mà. . .

Lãnh Thù vốn cười đến nỗi ngửa ra sau, nghe Vấn Nhã vừa nói như thế, khuôn mặt tươi cười cứng đờ, còn không có phản ứng, chỉ thấy Vấn Nhã đã giam hắn ở ngoài cửa rồi, hắn lập tức nghĩ đến Vấn Nhã cùng ca ca.

‘Ca ca biết mình cũng thích Vấn Nhã sẽ như thế nào nhỉ, hắn sẽ trách mình sao?’

Trong lòng Lãnh Thù chua sót, vừa rồi thật là vui, đã quên hắn nếu yêu tiểu nữ nhân đó, chuyện phiền toái còn có một đống lớn, chẳng lẽ cái này gọi là vui quá hóa buồn sao?

‘Bất kể, mình đường đường là Lãnh Huyết minh Minh Chủ, còn không giải quyết được chuyện rối ư? Mình nếu thích tiểu nữ nhân đặc biệt này, như vậy đầu tiên phải qua ca ca, về phần những nam nhân khác của Nhã Nhi, nếu không nhận liền giết toàn bộ, đỡ phải phiền toái.’

Lãnh Thù nghĩ đến đây, nhìn cửa phòng Vụ Tề, sau đó lắc đầu hướng phòng ca ca đi đến, đi nửa đường lại lui về, hắn nghĩ đến sáng sớm ca ca cùng Vấn Nhã ân ái, ca ca nhất định mệt muốn chết rồi, chờ hắn tỉnh rồi nói sau.

Trong lòng Lãnh Thù có điểm lo toan, có thể tưởng tượng đến về sau hắn có thể ở cùng Vấn Nhã, cùng ca ca bên nhau, hai người này đều là người hắn quan tâm nhất! Trong lòng trấn an không ít, so với nam nhân khác, Lãnh Thù đối với Lãnh Sát dễ dàng nhận hơn.

Trong lòng Lãnh Thù nhiều việc suy nghĩ lắm, hắn cảm giác hắn cần phải dọn dẹp suy nghĩ trong lòng một chút, liền hướng phòng khác đi đến, hắn cũng nên nghỉ ngơi một chút . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.