Săn Mỹ Ký

Chương 52: Vương Lôi tự mình hại mình



Vấn Nhã ba người đi vào tiểu viện của Mị Thần tỷ thì khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Vấn Nhã đã không còn vui cười như vừa rồi ở trên đường nữa, thay vào đó là lạnh như băng sương, mà hai huynh đệ Lãnh Sát Lãnh Thù cũng là biểu tình nghiêm túc.

“Nhã Nhi, nàng cùng ca ca bên ngoài chờ ta, ta đi đem Vương đại ca cứu ra.”

Lãnh Thù sợ bên trong gặp nguy hiểm muốn một người đi nghĩ cách cứu viện.

“Không, Nhã Nhi cũng phải đi, Vương đại ca hiện tại muốn nhìn nhất hẳn là ta!”

Vấn Nhã bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, nghiêm túc nhìn hai huynh đệ nói:

“Nhã Nhi nói ra suy nghĩ của mình, mặc kệ Vương đại ca đã gặp phải chuyện gì, ta hi vọng các ca không cần giễu cợt hắn. Còn có mặc kệ Mị Thần tỷ đem Vương đại ca làm thế nào, Vương đại ca cũng sẽ là nam nhân đời này của Nhã Nhi, cho nên Nhã Nhi không hy vọng bất luận kẻ nào nói hắn không tốt.”

Vấn Nhã nói những lời này là do suy nghĩ đến kết quả tệ nhất.

‘Chính mình nếu đáp ứng Vương đại ca, vậy chính mình không thể làm cho tâm hắn bị thương được.’

Hai huynh đệ nhìn Vấn Nhã khí thế bất thường, thật sâu vì đại nghĩa của nàng mà bị thuyết phục.

‘Nữ nhân này quả thật đáng giá để mình yêu, tin tưởng nếu như mình gặp bất trắc, nàng cũng sẽ đối xử tương tự đi.’

“Còn có, nếu Mị Thần tỷ thật sự đối với Vương đại ca làm cái gì, ta sẽ không bỏ qua cho nàng.”

Trong đôi mắt to của Vấn Nhã vốn trong suốt đáng yêu lộ ra hung quang không phù hợp với tuổi của nàng, làm cho lòng hai huynh đệ run lên.

“Nhã Nhi yên tâm, nếu Nhã Nhi nói như vậy, chúng ta về sau cũng sẽ đem hắn làm đại ca mà đối xử.”

Lãnh Sát không thích Vấn Nhã phát ra hơi thở lạnh lùng như vậy, giống như nàng không còn là Vấn Nhã đáng yêu nữa, mà là một người ngay cả đại nam nhân như hắn đều mặc cảm không bằng nàng.

“Đi thôi!”

Vấn Nhã nhẹ nhàng thở ra, khôi phục bộ dạng đáng yêu như cũ.

Đồng thời lúc này, hai mắt Vương Lôi nhắm nghiền, răng nanh liều mạng cắn môi dưới, ngay cả máu tươi cũng chảy xuống.

Mị Thần tỷ đang giúp Vương Lôi thoát đi y phục, cho đến khi đem Vương Lôi trần truồng thì mới thu tay lại, ngẩng đầu thấy bộ dạng Vương Lôi thống khổ, không khỏi cười duyên lên:

“Vương thị vệ, chàng ở đây đang làm gì a, đây chính là chuyện làm cho người ta thoải mái mà, đừng đem bản thân thành như muốn chết như vậy. Ha ha, thân hình của chàng cũng thật lớn a.”

Mị Thần tỷ một đôi tay ở trên thân thể tinh tráng của Vương Lôi sờ tới sờ lui, miệng còn phát ra tiếng nước miếng “Xèo xèo” .

Vương Lôi hận không thể tìm một cái động chui xuống.

‘Yêu phụ này không biết liêm sỉ.’

Hắn không thể nói không thể động, tức giận đến hai lỗ tai đều đỏ, nhưng hắn không dám mở mắt, hắn sợ nhìn đến nữ nhân làm thân thể hắn dơ bẩn, ô uế mắt của hắn, chỉ có thể cắn chặt miệng lại.

Miệng Vương Lôi máu tươi càng ngày càng nhiều, hắn thật hận, thật hận nữ nhân này, hắn thề nhất định phải giết nàng!

Vương Lôi chỉ biết hắn không thể có lỗi Vấn Nhã, hắn liều lĩnh, bỗng nhiên cắn đầu lưỡi của hắn một phát, máu tươi từ miệng phun tới làm Mị Thần tỷ hoảng sợ, lập tức người thấy đau đớn, ngất đi, hắn chỉ biết hắn bất tỉnh nên cái gì cũng không biết rồi, hắn không nghĩ về sau nhớ lại lần bị vũ nhục này.

Mị Thần tỷ tức giận đến nét mặt già nua run rẩy.

‘Nam nhân chết tiệt, thật sự là không biết tốt xấu, thế nhưng vì thủ thân mà tự mình hại mình!’

Mị Thần tỷ vô kế khả thi, đành phải uể oải ngã vào giữa giường, tay bắt đầu vuốt ve.

Vấn Nhã cùng Lãnh Sát ở dưới sự dẫn dắt của Lãnh Thù, xuyên qua mê hồn trận, trận này so với những huấn luyện nghiêm khắc của dưỡng phụ đối với hắn mà nói chính là một bữa ăn sáng. chỉ là hắn không thể tưởng tượng được tiểu viện Mị Thần tỷ vì sao phải bày loại trận này, khinh công của nàng cùng võ công căn bản không cần e ngại bất luận kẻ nào.

Trong lòng Vấn Nhã lo lắng, cảm giác Vương Lôi có cái gì bất trắc, nàng rất nhanh thâm nhập một gian phòng nhỏ, hai huynh đệ sợ nàng gặp nguy hiểm, vội vàng đi theo tiến vào.

Nồng đậm vị thuốc đem ba người thiếu chút nữa phun đi ra.

Vấn Nhã tới gần giường vừa thấy, mặt thanh tú của Mị Vũ bị bệnh chiếu vào trong mắt của nàng, tâm thương cảm rất nặng làm cho cái mũi Vấn Nhã đau xót.

‘Nam nhân này thật đáng thương, bị bệnh tra tấn người lại thành bộ dạng này.’

Hai huynh đệ cũng rất kinh ngạc, không biết người nam nhân này là gì của Mị Thần tỷ, đồng thời cũng đã lý giải được vì sao tiểu viện này bày trận.

Bọn Vấn Nhã không một tiếng động rời khỏi phòng Mị Vũ hướng mặt khác lao đi. Vừa tới gần cửa phòng, ba người chợt nghe đến tiếng kêu rất nhỏ của nữ nhân, ba người nhất thời đỏ bừng cả khuôn mặt, liếc mắt nhìn nhau, bỗng nhiên sắc mặt Vấn Nhã tái nhợt, nàng nghĩ tới Vương Lôi, ở trong đó có phải hay không là. . . ?

Vấn Nhã ngực quặn đau, bỗng nhiên nâng chân nhỏ lên, một cước đá văng cửa phòng, nhanh chóng vọt đến trước giường.

‘Cho dù là Vương đại ca cùng Mị Thần tỷ, mình cũng muốn xác nhận rõ ràng có phải hắn tự nguyện hay không.’

Tiểu thuyết đã thấy nhiều, những cảnh giận dỗi hay bắt đầu từ những hiểu lầm, cho nên Vấn Nhã quyết định muốn tận mắt thẩm tra.

Mị Thần tỷ không ngờ được sẽ có người xông tới, cả kinh ngồi dậy, hô to một tiếng:

“Ai!”

Ba người vừa thấy nữ nhân này không có mặc y phục, hai huynh đệ vội vàng xoay người, mà Vấn Nhã cũng rất kinh ngạc. Lại nhìn bên cạnh, một chút sửng sốt, Vương Lôi toàn thân xích lõa, miệng máu tươi một mảnh mơ hồ, người đã chết ngất, nhất thời nổi trận lôi đình, tức giận nói :

“Ngươi, ngươi nữ nhân chết tiệt đem Vương đại ca làm cái gì!”

Mị Thần tỷ thừa dịp cơ hội này đã mặc y phục tử tế, thấy bọn Vấn Nhã tới cứu người, cười duyên nói :

“Làm sao vậy, muội xem không thấy sao? Hắn đã là người của Mị Thần tỷ, nam nhân của tiểu nha đầu muội nhiều như vậy, không thiếu một người là hắn đi.”

Mị Thần tỷ để cho Vấn Nhã hiểu lầm, tốt nhất Vấn Nhã ghét bỏ Vương Lôi, như vậy nàng hẳn có thể đem hắn lưu lại.

Vấn Nhã vừa nghe, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức xanh mét.

‘Mình đã tới chậm sao?’

“Thù ca ca, ca xem một chút Vương đại ca!”

Vấn Nhã biết sự đã phát sinh, trước cứu Vương Lôi nói sau.

Lãnh Thù tiến lên, chán ghét nhìn Mị Thần tỷ, sau đó bắt đầu kiểm tra Vương Lôi, lập tức cau mày nói:

“Vương đại ca cắn đầu lưỡi, còn bị điểm huyệt!”

Vấn Nhã vô cùng đau lòng, có chút đứng không vững. Lãnh Sát vừa thấy, chạy nhanh đỡ lấy.

“Ha ha a. .”

Mị Thần tỷ không biết sống chết bắt đầu đốt lửa.

“Vương thị vệ thật sự là rất dũng mãnh nha, ha ha. .”

Mị Thần tỷ cười phá lên, tiếng cười duyên ở trong phòng phiêu đãng.

Lãnh Thù thừa dịp Mị Thần tỷ cười đến ngẩng đầu lên thì điểm huyệt đạo của nàng, nhất thời tiếng cười cứng đờ, người cũng cứng đờ.

Lãnh Thù lại khinh miệt liếc mắt nhìn nàng một cái, ý tứ coi như nói ‘ngươi chết chắc rồi.’

“Nhã Nhi, nàng muốn xử trí nàng ta như thế nào.”

Trong lòng Lãnh Sát cũng rất khó chịu, dù sao Vương Lôi gặp được loại chuyện này, hắn cũng có trách nhiệm.

“Trước tiên đem Vương đại ca mặc y phục đi, chờ hắn tỉnh nói sau.”

Vấn Nhã trầm tĩnh trên một cái ghế ở trong phòng ngồi xuống. Trên mặt đã muốn không chút biểu tình, điều này làm cho hai huynh đệ rất là lo lắng.

“Muội muốn như thế nào!”

Mị Thần tỷ tức giận, hiện tại người nàng bị lôi quỳ rạp xuống trước mặt Vấn Nhã.

“Ngươi có biết Vương đại ca là nam nhân của ta sao? Ngươi làm vậy biết trong lòng Nhã Nhi ta có bao nhiêu đau không? Chờ một chút ta liền sẽ làm ngươi cảm nhận được đây là loại đau như thế nào!”

Vấn Nhã lạnh lùng nhìn Mị Thần tỷ, miệng lạnh lùng nói ra những lời này.

Thái độ của Vấn Nhã làm cho Mị Thần tỷ nhìn không khỏi lạnh run lên.

‘Nàng rốt cuộc muốn làm gì?’

Vấn Nhã sắc mặt âm trầm ngồi ở trên ghế vẫn không nhúc nhích, Lãnh Sát cùng Lãnh Thù hai huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, bọn họ không biết Vấn Nhã đang suy nghĩ gì, hiện tại cũng không phải lúc để an ủi, đành phải hết sức cứu trị Vương Lôi trên giường. Mà toàn thân Mị Thần tỷ huyệt đạo bị điểm, quỳ gối trước mặt Vấn Nhã suy nghĩ về việc cái tiểu nha đầu này sẽ như thế nào trả thù nàng.

Một khắc đồng hồ sau, Vương Lôi đang hôn mê được nội lực Lãnh Thù truyền vào mà tỉnh lại, hắn cảm thấy đầu lưỡi rất đau, ý thức được là chuyện gì xảy ra thì lập tức hoảng sợ mở to hai mắt. Đập vào mắt là mặt yêu mị của Lãnh Thù, hắn hoảng sợ, bản năng dời phía sau, lần này đầu đụng vào, lại thêm một chỗ đau đớn, miệng nhịn không được thét lớn một tiếng, tay cũng theo bản năng xoa đầu rồi nhận ra manh mối.

‘A, mình có thể động.’

Vương Lôi phát hiện điểm ấy, vội vàng ngồi bật dậy.

“Vương đại ca, ca không sao chứ, Nhã Nhi đã tới chậm, thực xin lỗi!”

Vấn Nhã nhìn ánh mắt Lãnh Thù ám chỉ mà biết Vương Lôi đã tỉnh, chạy nhanh bổ nhào vào bên giường.

“Nhã Nhi!”

Vương Lôi không thể tin được, muốn gọi ra, đáng tiếc đầu lưỡi của hắn bị thương rất nặng, nói ra được hai chữ Nhã Nhi lại mơ hồ không rõ. Hắn nhanh lấy tay che miệng, sắc mặt xanh mét nhìn Vấn Nhã.

Hắn nhớ tới bản thân bị Mị Thần tỷ yêu phụ kia vũ nhục, mặc dù hắn hôn mê không có cảm giác, nhưng yêu phụ kia làm sao có thể bởi vì hắn hôn mê mà buông tha cho hắn chứ.

Cái mũi Vấn Nhã đau xót, nước mắt rớt xuống. Đầu nàng tựa vào vai Vương Lôi, nức nở nói:

“Vương đại ca, đừng nói nữa, Nhã Nhi thực xin lỗi ca.”

Vương Lôi bỗng nhiên đem Vấn Nhã đẩy ra, hai tròng mắt ửng đỏ nhìn Vấn Nhã, thống khổ lắc đầu. Mà lúc nhìn về phía Mị Thần tỷ thì trong mắt đã tràn ngập cừu hận.

Vấn Nhã đương nhiên biết Vương Lôi băn khoăn chuyện gì, nàng dùng hai tay hữu lực cầm chặt đầu vai Vương Lôi lại, kiên định nói:

“Vương đại ca, mặc kệ chuyện gì xảy ra, Nhã Nhi cả đời đều muốn ca, Nhã Nhi sẽ không để ý chuyện không có chút ý nghĩa nào này, Nhã Nhi để ý tâm ca. Cho nên đừng giày vò mình được không? Muốn tra tấn cũng nên là tra tấn nữ nhân vô sỉ này nè.”

Trong lòng Vương Lôi cảm động vạn phần.

‘Nhã Nhi thật sự không thể so với nữ tử bình thường, nhưng mình thân bị tàn phá, làm sao có tư cách vĩnh viễn cùng nàng bên nhau đây.’

Nghĩ đến đây, hắn hướng Vấn Nhã lắc đầu, trong miệng hàm hồ nói:

“Nhã Nhi, Vương đại ca không xứng!”

“Vương đại ca, ca muốn như thế nào mới tin tưởng Nhã Nhi, Nhã Nhi thật sự không cần. Chỉ cần Vương đại ca yêu Nhã Nhi thôi. Được rồi đừng nói nữa, ca nghỉ ngơi một chút, để cho Nhã Nhi báo thù cho ca.”

Vấn Nhã đem Vương Lôi nhẹ nhàng dựa vào đầu giường, sau đó quay đầu nhìn về phía Mị Thần tỷ, chậm rãi hướng nàng tới gần, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng lập tức trở nên dữ tợn.

“Ngươi muốn làm gì?”

Mị Thần tỷ thật sự không thể tưởng được Vấn Nhã thì sẽ trả thù nàng như thế nào, chẳng lẽ giết nàng sao?

“Lãnh ca ca, ca đi đem công tử gầy yếu bệng tật ở gian phòng bên bắt tới đây.”

Vấn Nhã nghiêm túc nhìn Lãnh Sát nói.

Trong lòng Lãnh Sát nghi hoặc, nhưng hắn vẫn nghe theo, thân chợt lóe ra phòng.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

Mị Thần tỷ vừa nghe, có chút khẩn trương.

‘Bọn họ biết Mị Vũ.’

“Làm gì? Ngươi đối với Vương đại ca như thế nào, ta liền như thế đó đối với hắn, hắn hẳn là người thân nhất của ngươi đi?”

Vấn Nhã hiện tại hoàn toàn không giống tiểu nữ nhân đáng yêu kia nữa.

“Ta không cho phép ngươi hại Mị Vũ, hắn bệnh nặng, ngươi không thể tàn nhẫn như vậy.”

Mị Thần tỷ thật sự nóng nảy, nàng có điểm hối hận đã động đến Vương Lôi.

Lãnh Sát dẫn theo Mị Vũ bộ dạng hoảng sợ đi vào phòng, vừa thấy Mị Thần tỷ, Mị Vũ chạy nhanh vội la lên:

“Tỷ, đây là có chuyện gì?”

Hắn vốn mặt tái nhợt lại càng thêm trắng.

“Tiểu Vũ, đệ không sao chứ?”

Mị Thần tỷ thấy đệ đệ bị Lãnh Sát giống chim ưng bắt con gà con dẫn theo như vậy, trong lòng lo lắng.

Mị Vũ nhìn xem người trong phòng, thấy tỷ phu trên giường sắc mặt khó coi, lại nhìn hai cái mỹ nam sắc mặt lãnh khốc, mà mới nhìn qua tiểu cô nương trước mắt này diện mạo đáng yêu với vẻ mặt tức giận, hắn nhất thời ngơ ngác.

“Tiểu Vũ phải không, nữ nhân này là tỷ tỷ của đệ sao?”

Vấn Nhã đi tới Mị Vũ, giọng điệu nghe không ra một chút xa lạ nào. Giống như đang nói chuyện nhà.

“Đúng vậy, vị cô nương này, xin hỏi các ngươi vì sao để cho tỷ tỷ ta quỳ? Còn có tỷ phu của ta, các ngươi đã làm gì hắn?”

Mị Vũ thấy tỷ tỷ cùng tỷ phu chịu nhục, nam tử khí khái nói ra. Lá gan cũng có chút lớn.

“Ha ha ha, tỷ phu? Buồn cười! Mị Thần tỷ, ngươi cũng thật tốt lừa dối đệ đệ ngươi a, nam nhân của ta khi nào thì biến thành trượng phu của ngươi rồi, ngươi còn biết thẹn hay không a. Muốn nam nhân đến điên rồi sao?”

Trong lòng Vấn Nhã cực kỳ tức giận, giận quá thành cười. Hai huynh đệ nghe được đều vì nàng lo lắng mà nhăn tuấn lông mày lại.

“A? Tỷ, đây rốt cuộc sao lại thế này?”

Mị Vũ thấy tỷ tỷ không phản bác, trong lòng cả kinh, vội vàng hỏi.

“Chuyện này. . .”

Mị Thần tỷ khó xử là không biết nói như thế nào.

“Là tỷ ngươi nàng không biết thẹn đó, dám bắt Vương đại ca đi, còn cường bạo hắn, đệ nói, ta làm sao trả thù nàng đây?”

Vấn Nhã khinh bỉ liếc mắt nhìn Mị Thần tỷ một cái.

“Tỷ, đây đều là sự thật sao?”

Mị Vũ quả thực không thể tin được, một đôi mắt phượng mở thật lớn, tỷ tỷ tốt của hắn làm sao có thể làm loại chuyện này. Sắc mặt của hắn bắt đầu càng ngày càng trắng.

“Tiểu nha đầu, ngươi muốn như thế nào liền như thế đó, không cần nhiều lời nữa.”

Mị Thần tỷ hận Vấn Nhã ở trước mặt đệ đệ nàng bại lộ chỗ yếu của nàng. Nàng ở trước mặt đệ đệ vẫn là tỷ tỷ tốt a.

“Đến nước này ngươi còn không biết chết sống sao, như vậy vị tiểu ca này, vì nam nhân của Nhã Nhi, xin lỗi nha!”

Vấn Nhã nói xong, biến sắc, bước đến trước mặt Mị Vũ. Mà Mị Vũ sợ hãi dưới con mắt lại khó hiểu, Vấn Nhã mạnh mẽ kéo y phục Mị Vũ, sợ tới mức Mị Vũ “A” kêu to lên.

“Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Mị Vũ nhanh túm y phục ở thân thể sắp bị cởi ra của hắn.

“Làm chuyện tỷ tỷ của đệ đã làm!”

Vấn Nhã bây giờ rất lãnh khốc, nàng không có thương cảm, không do dự, chỉ là làm cho Mị Thần tỷ phải đau nhất!

Lãnh Sát Lãnh Thù Vương Lôi cũng chưa nghĩ đến Vấn Nhã phải làm như vậy, người người sợ tới mức ngây ra như phỗng, miệng há hốc có thể nuốt vào trứng gà.

“Dừng tay!”

Mị Thần tỷ phát hiện mưu đồ của Vấn Nhã, muốn ngăn cản. Nnhưng Vấn Nhã làm sao có thể nghe nàng. Vấn Nhã lại dùng lực, xé nát y phục Mị Vũ. Tiếp theo lúc Mị Vũ kinh hách lại xé nát quần của hắn, cuối cùng chỉ còn một cái quần lót. Mị Vũ mặt trắng bệch xuất hiện đỏ ửng, kịch liệt ho khan.

“Khụ khụ khụ, dừng tay! Khụ khụ khụ. .”

Mị Vũ nước mắt cũng chảy ra. Tiểu nữ nhân này làm sao có thể đối với hắn như vậy.

Vấn Nhã nghe hắn ho khan khẽ chau mày, tùy tay điểm huyệt đạo Mị Vũ. Sau đó tay nhỏ bé dứt khoát đưa về phía quần lót còn sót lại của Mị Vũ.

“Dừng tay, ngươi dừng tay!”

Mị Thần tỷ không thể động, nhìn đệ đệ bị vũ nhục, mắt đều đỏ.

“Ta không hề động đến Vương thị vệ, không có! Ngươi dừng tay a.”

Bốn người vừa nghe, ánh mắt đều sáng ngời, Vấn Nhã cũng dừng động tác lại, đi hướng tới Mị Thần tỷ nói :

“Ngươi tốt nhất nói rõ ràng cho ta! Bằng không ta cam đoan đệ đệ của ngươi về sau sẽ không còn mặt mũi gặp người!”

Mị Thần tỷ thấy bộ dạng Vấn Nhã không giống hay nói giỡn, vội vàng đem chuyện nàng đối xử Vương Lôi như thế nào nói một lần, Vấn Nhã vừa nghe xong nhanh chạy đến bên người Vương Lôi cao hứng nói:

“Vương đại ca, ca đã nghe chưa? Nàng không có! Cho nên ca đừng luẩn quẩn trong lòng a.”

Vương Lôi nội tâm rất kích động, nhưng nghĩ đến bản thân vẫn bị Mị Thần tỷ vũ nhục, trong lòng vẫn không buông lỏng. Hắn nhìn mắt Vấn Nhã lóe sáng một chút lại ảm đạm xuống dưới.

“Nhã Nhi, ta. . .”

Trong lòng Vương Lôi vẫn là thực không được tự nhiên.

“Vương đại ca, đừng nói nữa, Nhã Nhi ta không ngại, thật sự, nếu ca nghĩ không ra, như vậy ta giúp ca.”

Nói xong không đợi Vương Lôi phản ứng, Vấn Nhã lại không lưu tình kéo quần lót còn sót lại của Mị Vũ.

“A. . .”

Mị Vũ cuối cùng không chịu nổi vũ nhục, hai tay không kịp che khuất liền trực tiếp dọa ngất đi.

Mà Mị Thần tỷ sắc mặt tái nhợt hô to:

“Tiểu Vũ!”

Trong thanh âm đau đến tê tâm phế liệt.

Mà ba người khác là khóe miệng co quắp, khóe mắt trợn to, cả người cũng không chịu khống chế run lên.

‘Người này được coi như là nữ nhân sao?’

“Ngươi, ngươi, ngươi!”

Mị Thần tỷ cực phẫn nộ, nàng làm sao cũng không ngờ được Vấn Nhã sẽ trả thù nàng như vậy, bất quá nàng cuối cùng biết tiểu nha đầu này quả thật ngoan độc, hiện tại trong lòng nàng so với chết còn đau hơn, chiếu theo cá tính đệ đệ, hắn về sau làm sao sống a.

“Xem như ngươi lợi hại!”

Mị Thần tỷ nghiến răng nghiến lợi.

“Ngươi không cần hận ta như vậy, ta chỉ bất quá ăn miếng trả miếng, cho ngươi biết hại Vương đại ca, trong lòng ta có bao nhiêu đau! Bất quá nhìn ngươi còn không có tạo thành sai lầm lớn, mọi người nên ngừng thôi, về sau xem như không quen biết.”

Vấn Nhã không muốn phát sinh loại chuyện này lần nữa, mà hi vọng Mị Thần tỷ nhìn thấu.

“Lãnh ca ca, Thù ca ca, Vương đại ca chúng ta đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.