Săn Mỹ Ký

Chương 8: Khiếp sợ té xỉu



Nói đến Quân Nghị Thiên thì tối hôm qua sau khi cùng tiểu nữ nhân này tách ra, cả đầu cứ nhớ đến nàng, cả một ngày hỗn loạn, cũng không biết hắn bị làm sao. Mà làm Đế Vương hắn biết việc này rất nguy hiểm. Nhưng hắn làm sao cũng không bỏ xuống được rồi, cho nên hạ quyết định phái Vương Lôi đi đón nàng. Hắn muốn gặp Nhã Nhi. Đem ý tưởng hình thành trong lòng hắn nói cho Nhã Nhi.

Cũng không được bao lâu hiện tại hắn đã có khuôn mặt lo lắng.

Nhã Nhi nhìn đến Quân Nghị Thiên động cũng không động nhìn nàng, uy nghiêm ánh sao trong mắt trang bị đầy đủ nhu tình, trong lòng không khỏi có điểm cảm động, chỉ thấy nàng nhẹ nhàng mà đi ra phía trước ôm cổ của hắn, kiễng chân lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nâng lên, dùng môi đỏ mọng kiều diễm ôn nhu của nàng đụng chạm môi mỏng dưới của Quân Nghị Thiên.

Khi nàng còn không kịp lui lại thì Quân Nghị Thiên đã gắt gao ngăn chặn đầu của Nhã Nhi làm nụ hôn thêm sâu sắc hơn. Chỉ thấy hắn hung hăng chà đạp lên hai mảnh mềm mại trước mắt này, sau đó tiến quân thần tốc, đầu lưỡi không ngừng dây dưa với Nhã Nhi, coi như muốn đem toàn bộ thôn tính hết rồi mới bằng lòng bỏ qua.

Nhã Nhi bị hành động càn rỡ này của hắn nhất thời khiến cho nàng giống như mất khí lực, kiều mị hừ một tiếng tê liệt ngã xuống ở trong lòng Quân Nghị Thiên, hưởng thụ giờ khắc ôn nhu này.

Ở thời điểm Nhã Nhi cảm thấy sắp hít thở không thông, Quân Nghị Thiên rốt cục rời khỏi môi tốt đẹp của nàng. Ánh mắt sáng quắc nhìn tiểu nữ nhân làm cho hắn mất đi bình tĩnh, chỉ cảm thấy nhìn như thế nào cũng không đủ.

Vấn Nhã miệng há to hút vài hơi khí, nhìn nam nhân này trong mắt tràn ngập, nồng đậm tình dục. Lông mi dài giống như quạt lông phẩy phẩy, làm bộ như không biết rõ tình hình, nũng nịu hỏi:

“Nghị Thiên ca ca huynh thật là xấu, làm sao vừa gặp liền đối với Nhã Nhi như vậy. Nghị Thiên ca ca không muốn cùng Nhã Nhi nói chuyện hả?”

Nói xong còn làm bộ ngượng ngùng xiêm áo hé ở tiểu thân thể.

Quân Nghị Thiên bị tiểu khả ái trước mắt này châm ngòi, thân thể toàn bộ cứng ngắc, hận không thể lập tức muốn ăn nàng. Mà vừa nghĩ tới Nhã Nhi hồn nhiên như vậy, hắn sao có thể dọa hỏng nàng đây, mạnh mẽ áp chế dục vọng trong lòng.

“Nghị Thiên ca ca nhớ… Nhã Nhi nhiều, nghĩ đến tâm cũng đau. Tiểu Nhã Nhi có nhớ Nghị Thiên ca ca hay không?”

Quân Nghị Thiên nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đô đô của Nhã Nhi.

Nhã Nhi nghe thanh âm khàn khàn của hắn, thiếu chút nữa buồn cười ra tiếng. Thầm nghĩ:

‘Nam nhân này thật đúng là động vật nghĩ bằng nửa dưới, lần này liền không nhịn được rồi, ha ha.’

“Nhã Nhi cũng nhớ Nghị Thiên ca ca nha, ca sờ sờ xem, tiểu tâm can Nhã Nhi đang còn thình thịch nhảy loạn đây này.”

Nhã Nhi nói xong cố ý đem tay Quân Nghị Thiên kéo đến trên bộ ngực no đủ cao ngất của nàng mà đè ép. Còn làm bộ thật thuần khiết, vẻ mặt thành thật nhìn hắn.

‘Xem ta đem ngươi nghẹn chết đi!’

Nội tâm Nhã Nhi sớm cười lật trời. . .

Quân Nghị Thiên thật vất vả cưỡng chế dục vọng, lại bị tiểu nữ nhân này một hành động dường như là vô tâm trêu chọc lên. Chỉ có thể một phen mà rút tay đặt ở trên ngực của Nhã Nhi ra, sửa thành ôm eo nhỏ và dài của nàng.

‘Xúc cảm cũng thật là chết tiệt.’

Buông tay không bỏ được.

Vấn Nhã rõ ràng cảm giác được hạ thân Quân Nghị Thiên cứng rắn chống đỡ ở bên đùi nàng, vội vàng hoảng sợ muốn dùng đại lực đẩy hắn ra, còn sợ hãi ngắm đỉnh lều nhỏ kia, khuôn mặt nhỏ nhắn không kiềm chế được mà bị lây mây đỏ mở mắt trừng lớn, cà lăm nói :

“Nghị Thiên ca ca, ca ca làm sao ca có thể như vậy.”

Dứt lời trong mắt hơi nước dâng lên.

Quân Nghị Thiên thoáng nhìn sắc mặt Vấn Nhã, khuôn mặt tuấn tú cũng không nhịn được nữa mà đỏ rực, ngay cả cổ cũng đỏ tươi rồi, thầm trách tay hắn tham luyến cảm nhận mềm mại vừa rồi, bây giờ nhìn đến Nhã Nhi như vậy, thật là khổ nói không nên lời à.

“Tiểu Nhã Nhi không khóc nha, Nghị Thiên ca ca không đúng, dù gì Trẫm là một nam nhân à, Nhã Nhi cũng biết Nghị Thiên ca ca cỡ nào muốn Nhã Nhi hay sao? Hazz, Nghị Thiên ca ca biết Nhã Nhi sợ hãi, cho nên sẽ không đả thương Nhã Nhi, Nhã Nhi đừng sợ, đừng khóc được không?”

Quân Nghị Thiên vừa không có nhẫn nại vừa bức thiết nói.

Nhã Nhi là nhăn nhăn cái mũi nhỏ của nàng, nhìn hắn không nói lời nào.

“Ngày mai Trẫm sẽ hạ chỉ phong Nhã Nhi làm Quý Phi của Trẫm, chờ Nhã Nhi lớn hơn nữa, liền làm Hoàng Hậu của Trẫm được không? Nhã Nhi có thể cùng Trẫm vĩnh viễn ở bên nhau.”

Nói xong đi tới kéo tay ôn ngọc nhỏ bé Nhã Nhi, nghiêm túc nhìn nàng.

Da đầu Nhã Nhi theo trực giác run lên.

‘Vĩnh viễn với mình bên nhau, vậy ta còn chơi cái rắm gì nữa.’

Nhã Nhi thầm nghĩ.

‘Không xong, chọc nhầm ổ kiến rồi, nếu hắn thật đem chính mình tiến cung mà nói…, ý nghĩa là đem chính mình đối mặt với tam cung lục viện của hắn hay sao, cũng không phải sợ lục đục với nhau, mà là lại sợ mất đi tự do quý giá, còn nữa nghĩ đến cùng nhiều nữ nhân như vậy, còn không biết có cùng nhau sử dụng chung nam nhân như hắn hay không chứ.”

“Ặc. . .”

‘Lạnh quá!’

Nhã Nhi nhịn không được rùng mình một cái.

Quân Nghị Thiên nhìn Vấn Nhã lóe ra tia sáng nhàn nhạt, nhẹ nhàng mà nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, khẩn trương nói:

“Tiểu Nhã Nhi không muốn sao? Không thích cùng Nghị Thiên ca ca ở bên nhau sao? Trẫm là có điểm nóng lòng, hù đến Nhã Nhi sao? Vậy Trẫm cứ nghĩ đến một ngày không thấy nàng, Trẫm liền muốn điên, làm ái phi của Nghị Thiên ca ca được không?”

Tâm tư Vấn Nhã thay đổi thật nhanh, buồn bã nói:

“Nghị Thiên ca ca, Nhã Nhi cũng rất thích ca, nhưng Nhã Nhi còn nhỏ, không nghĩ gả sớm như vậy, hơn nữa phụ thân muốn Nhã Nhi gả cho Ngũ Vương gia.”

Nhã Nhi nghe như thế nào cũng cảm thấy thanh âm “Ái phi” kia thật không dễ nghe, tùy tiện tìm lấy cớ chặn hắn trước.

“Cái gì! Ngũ đệ! Làm sao có thể, Trẫm không cho phép, Nhã Nhi chỉ có thể là người của Trẫm, ai dám tranh, Trẫm diệt cửu tộc của hắn.”

Quân Nghị Thiên vung tay áo nhảy dựng lên. Khí phách Hoàng Đế hiện ra không thể nghi ngờ. .

Nhã Nhi không dự đoán được hắn phản ứng lớn như vậy, ngẫm lại vẫn là mau dập tắt lửa, chạy nhanh khóc ra thành tiếng:

“Oa oa oa oa. . . Nghị Thiên ca ca thật hung dữ, Nhã Nhi hơi sợ, Nhã Nhi không thích Nghị Thiên ca ca rồi, Nhã Nhi phải về nhà, oa oa wow. . .”

Chỉ thấy nước mắt trên mặt oa nhi rơi loạn.

Quân Nghị Thiên chưa từng gặp qua trường hợp này, nhất thời sợ tới mức chân tay luống cuống.

“Nhã Nhi đừng khóc, đừng khóc, Nghị Thiên ca ca không phải đối với Nhã Nhi hung dữ đâu nha. Là rất để ý Nhã Nhi thôi, không thể để cho những người khác cướp đi, dù Ngũ đệ cũng không được, Nhã Nhi chỉ có thể là người của Nghị Thiên ca ca mà thôi.”

“Nghe Vấn Thiên ca ca nói, Nghị Thiên ca ca có tam cung lục viện, bảy mươi hai phi tần, rất nhiều nữ nhân, vậy Nhã Nhi có phải cũng có thể có rất nhiều nam nhân hay không đây?”

Vấn Nhã cố tình không biết, vì bản thân đặt nền tảng bước đầu, hắc hắc. . .

Trong tâm Quân Nghị Thiên kia giận nhưng lại phát tác không được, thật không hiểu cái sư huynh bảo bối kia đã dạy Nhã Nhi những thứ gì.

“Nói bậy, một nữ tử là không thể một thê nhiều phu được, nhị ca nàng cũng không biết nói vớ vẫn cái gì, Nghị Thiên ca ca mặc dù có tam cung lục viện, nhưng Trẫm là Hoàng Thượng nha, đây là tổ tông truyền thừa từ trước rồi, Trẫm cũng không có biện pháp, còn nữa nào có nhiều nữ nhân như vậy đâu.”

Quân Nghị Thiên ôn tồn giải thích.

“Vậy Nghị Thiên ca ca rốt cuộc có bao nhiêu nữ nhân rồi ?”

Kỳ thật trong lòng Nhã Nhi cũng là rất muốn biết đến.

“Ừ ~ cũng không có bao nhiêu.”

Quân Nghị Thiên không nghĩ tới nàng sẽ hỏi vấn đề này, đành phải xấu hổ nói:

“Trẫm nhớ không rõ rồi, bất quá bây giờ cố định thị tẩm cũng khoảng sáu bảy người đi.”

Quân Nghị Thiên nghĩ đến lúc vừa đăng cơ, mỗi đêm Cao công công đều mang nữ nhân bất đồng tới, hắn cũng nhớ không rõ, sau lại thấy phiền, mới cố định vài người phi tần hầu hạ có vẻ thoải mái hơn, mà ban thưởng phong hào.

Nhã Nhi nghe xong trong lòng toàn bọt khí ứa ra, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

‘Còn nhớ không rõ, cố định mà còn có sáu bảy nữ nhân nữa chứ, ngựa đực ghê tởm này không sợ chết bất đắc kỳ tử sao.’

Nhưng lập tức suy nghĩ chọc giận hắn cũng không có chỗ hay gì, làm không tốt có khi còn bị giam lỏng.

Nhã Nhi rất tin đạo lý lấy nhu thắng cương này.

“Nhã Nhi không cần gả cho Nghị Thiên ca ca đâu, Nhã Nhi cũng không thích nhiều tỷ tỷ như vậy, nếu Nhã Nhi nhìn thấy Nghị Thiên ca ca giống như vừa rồi thân với tỷ tỷ khác, nơi này Nhã Nhi sẽ đau chết mất, hu hu.”

Vấn Nhã chỉ vào ngực, nức nở nói.

Quân Nghị Thiên nhìn thấy Nhã Nhi như vậy, chỉ biết nàng ghen tị, nghĩ đến Nhã Nhi đối với hắn cũng là có cảm tình, trong lòng giống như uống phải mật, nhẹ nhàng mà vì Nhã Nhi lau nước mắt.

“Nhã Nhi được rồi, Nghị Thiên ca ca đáp ứng nàng, hậu cung trừ bỏ sáu bảy người có phong hào kia, Trẫm không phong phi nữa là được phải không?”

Quân Nghị Thiên ý muốn nói chuyện này đối với Nhã Nhi mà nói đó là thiên đại ân sủng.

‘Lợn giống chết tiệt này, nam nhân của Nam Cung Vấn Nhã ta nếu còn đi chạm vào nữ nhân khác, ta đây không phải thật mất mặt sao! Đừng nói sáu bảy, chỉ là một cũng tuyệt đối không thể thành có thể được!’

Hiện tại trong lòng Nhã Nhi tức giận đến thầm nghĩ làm cho quỷ sứ nam nhân này đau nhức nằm bẹp dí luôn.

“Không cần, Nhã Nhi không thành thân, Nhã Nhi còn nhỏ!”

Vấn Nhã chu cái miệng nhỏ nhắn lớn tiếng nói.

“Nhã Nhi không phải mười sáu sao?”

Quân Nghị Thiên sớm đã nghe được rồi.

” Đại nữ nhi Tiền Tinh của Hữu Thừa tướng Tiền Vô Ngân cũng là mười sáu tuổi đi vào cung, bây giờ là Tinh Thục Phi. Nhã Nhi không phải nhỏ rồi!”

Quân Nghị Thiên thấy Nhã Nhi lại không chịu tiến cung, không khỏi khẩu khí nặng.

“Vậy, vậy phụ thân cũng sẽ không đồng ý.”

Nhã Nhi biết nam nhân này muốn nổi giận, vùng vẫy giãy chết.

“Nếu Nghị Thiên ca ca mạnh mẽ tuyên Nhã Nhi vào cung, phụ mẫu sẽ rất thương tâm.”

Nhã Nhi nói xong hạ mi mắt xuống.

“Sẽ không, mẫu hậu nhưng là biểu tỷ Tả Tướng, gả cho Trẫm có thể nói thân càng thêm thân. Phụ thân nàng không có lý do không đáp ứng.”

Quân Nghị Thiên rất tin chỉ cần Nhã Nhi đồng ý, chuyện gì cũng hoàn hảo, cho dù không đồng ý, hắn cũng sẽ không để nàng gả cho người khác.

“Cái gì, phụ thân ta cùng mẫu thân ca là biểu huynh muội?”

Nhã Nhi như bị sát đánh, hoảng sợ trừng mắt nhìn Quân Nghị Thiên.

( Tiểu Dung : Ngẫm lại một người hiện đại làm sao có thể nhận họ hàng gần để kết hôn, việc này không phải là ¬loạn luân sao? )

Quân Nghị Thiên thấy biểu tình Nhã Nhi kỳ quái:

“Đúng vậy nha, Nhã Nhi được xem là tiểu biểu muội của Trẫm à.”

Nhã Nhi nghe xong, lập tức nghĩ:

‘Quân Nghị Thiên hóa ra lại là biểu ca mình, tuy nói bề ngoài là thế, vậy tính họ hàng gần à ta?’

Nghĩ đến vừa rồi hai người còn hôn nồng nhiệt, còn bị hắn sờ soạng ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi tái nhợt, trước mắt tối sầm, hai mươi năm qua lần đầu tiên hoa hoa lệ lệ té xỉu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.