Săn Mỹ Ký

Chương 9: Hạ chỉ sắc phong



Nam Cung Vấn Thiên ở trong phòng Nhã Nhi vẫn đang chờ cô muội muội này trở về giải thích cho hắn, từ đêm khuya đến sáng sớm, vẫn như cũ không thấy Nhã Nhi trở về, trong lòng Vấn Thiên lo lắng như lửa đốt, thầm nghĩ Hoàng Thượng mặc dù là sư đệ hắn, nhưng dù sao cũng là Đế Vương lấy thúng úp voi025, không biết Nhã Nhi có đắc tội với Hoàng Thượng hay không, nhớ tới lúc đó không ngăn cản tiểu muội, Vấn Thiên rốt cục ngồi không yên.

Vấn Thiên vội vội vàng vàng hướng lâu của hắn đi đến, chuẩn bị rửa mặt chải đầu một chút phải đi thám thính tin tức tiểu muội, xa xa nhìn thấy phụ thân đại nhân đang từ bên ngoài trở về, trong lòng không khỏi thấy kỳ quái.

‘Hiện tại rõ ràng là giờ lâm triều, tại sao phụ thân lại trở lại, chẳng lẽ trên triều đình đã xảy ra chuyện gì.’

Chạy nhanh hướng Nam Cung Khải lao đi.

“Phụ thân, hôm nay không lên triều sao?”

“Aizz, đúng vậy, phụ thân cũng đang buồn bực đây.”

“Sao lại thế này?”

“Phụ thân cùng chư vị đại nhân vào triều chờ ngoài đại điện, nhưng đột nhiên Cao công công đi ra nói hôm nay Hoàng Thượng không tảo triều nữa, Hoàng Thượng từ lúc đăng cơ tới nay chưa bao giờ không lên triều cả, chuyện này nhất định xảy ra đại sự gì rồi.”

Nam Cung Khải đắm chìm trong suy nghĩ của ông, chưa ý thức được đứa con thứ hai canh giờ như thế nào rồi còn ở trong này.

“Phụ thân lại không vào xem sao?”

“Aizz, phụ thân cùng Hữu Tướng lúc ấy đã tính đi vào, nhưng Cao công công nói Hoàng Thượng không muốn gặp bất luận kẻ nào. Phụ thân đi ra khi còn chứng kiến Thái y trong cung toàn bộ hướng vào ngự thư phòng đi, chẳng lẽ Hoàng Thượng bị bệnh?”

Thừa tướng là trăm mối vẫn không có cách giải.

Trong lòng Vấn Thiên vừa động.

‘Chẳng lẽ Hoàng Thượng cùng Nhã Nhi xảy ra chuyện gì, Nhã Nhi ám sát Hoàng Thượng sao? Chuyện sẽ không lớn đến vậy đi.’

Mồ hôi Vấn Thiên đã muốn đầm đìa.

Đang là lúc hai người đăm chiêu, ngoài cửa nghe một tiếng:

“Thánh chỉ đến”

Trong lòng hai người đồng thời rùng mình, liếc mắt nhìn nhau, thầm nghĩ:

‘Đã xảy ra chuyện gì!’

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng Đế chiếu viết: Đương triều đại Tả Thừa tướng Nam Cung Khải có nữ nhi Nam Cung Vấn Nhã đoan trang tú lệ, ôn nhu động lòng người, được phong làm: Nhã Quý Phi, ban thưởng ở: Nhã Phượng Các. Ngay hôm nay tiến cung, khâm thử!”

Một công công đọc chiếu thư xong, cười tủm tỉm tiêu sái tiến lên phía trước nói:

“Tả Tướng thật có phúc khí nha, sinh nữ nhi tốt, chúc mừng chúc mừng à. Còn không tiếp chỉ.”

“Thần tiếp chỉ, tạ chủ long ân.”

Trong lòng Nam Cung Khải là dao động mãnh liệt, mà trên mặt không còn vẻ trấn định tiếp nhận thánh chỉ.

“Công công cực khổ, vào phủ uống ly trà đi.”

“Tả Tướng khách khí, không phải tiểu nhân không muốn uống ly trà này, mà Hoàng Thượng còn tuyên Tả Tướng cùng Nhị Công tử tức khắc tiến cung diện thánh, tiểu nhân một khắc cũng không dám chậm trễ đó.”

Trong lòng Nam Cung Khải cùng Nam Cung Vấn Thiên kích động kinh đào hãi lãng026.

Nam Cung Khải không biết Hoàng Thượng khi nào đã gặp qua Vấn Nhã, tại sao lại bị Hoàng Thượng nhìn trúng, dù sao cũng biết nữ nhi ông không phải là quốc sắc thiên hương gì. Nói gì trong hậu cung phi tần còn chưa có người có danh hiệu Quý Phi, vị phi cao nhất là trưởng nữ Tinh Thục Phi của Hữu Tướng, Vấn Nhã cớ gì? Có thể độc chiếm thánh sủng, phi vị này nhất định … sợ là hậu cung lại không thể an bình rồi, tâm tư Vấn Nhã đơn thuần, làm sao mới tốt đây. Nghĩ đi nghĩ lại đến Hoàng Thượng vì cớ gì mà tuyên Vấn Thiên tiến cung.

Mà trong lòng Vấn Thiên lại là mùi vị khác.

‘Không biết Nhã Nhi đêm qua tiến cung phát sinh chuyện gì, nhưng tốt xấu gì cũng không phải ám sát Hoàng Thượng, aizz, không biết Nhã Nhi làm sao có thể trêu chọc phải sư đệ, thánh chỉ cũng đã ban, sợ thành kết cục đã định.’

Hai người tâm tư khác nhau, cũng không ai lên tiếng.

Trời đã mờ sáng, trong ngự thư phòng đèn đuốc sáng trưng, lòng người bàng hoàng, chỉ thấy người quỳ tràn đầy một phòng, Quân Nghị Thiên lo lắng tiến đến nhìn Vấn Nhã nằm ở ghế quý phi.

“Trẫm còn nuôi lũ phế vật các ngươi làm gì? Tại sao còn chưa tỉnh, Hàn Thái y, ngươi tới nói sao lại thế này.”

“Hoàng Thượng, Nam Cung Tiểu thư một đoạn thời gian trước ở Tả Tướng phủ từng đụng vào đầu, lúc ấy hôn mê hai ngày, sau tỉnh lại liền mất đi trí nhớ, lần này, thần nghĩ đến thân thể Nam Cung Tiểu thư vốn suy yếu, hơn nữa tâm quá hoảng loạn, vừa sợ dọa quá độ mà làm cho hôn mê. Thần viết phương thuốc an thần cho Nam Cung Tiểu thư dùng, hẳn là rất nhanh sẽ tỉnh.”

Hàn Thái y từng nhiều lần đến khám bệnh tại phủ Tả Tướng, cho nên tình trạng thân thể Vấn Nhã có chút hiểu biết.

“Tại sao có thể như vậy, vì sao còn không tỉnh.”

Quân Nghị Thiên quan tâm sẽ bị loạn, Vấn Nhã vừa té xỉu đến bây giờ vẫn chưa tới một canh giờ.

“Trẫm đã muốn hạ chỉ sắc phong nữ nhi Tả Tướng Nam Cung Vấn Nhã là Nhã Quý Phi của Trẫm, ái phi mà có điều bất trắc, các người đợi mà chôn cùng! Còn không đi sắc thuốc đưa lên, đều cút ngay đi cho Trẫm, đồ vô dụng!”

Quân Nghị Thiên đã nổi trận lôi đình.

Chúng Thái y thấp thỏm lo âu lui xuống, đều đã biết Hoàng Thượng là sủng ái vị Nhã Quý Phi này như thế nào rồi.

Thái y đi không lâu sau, Vấn Nhã liền từ từ tỉnh lại, mở mắt ra chỉ thấy Quân Nghị Thiên đang quỳ gối bên cạnh ghế mà nắm tay nàng, vẻ mặt tiều tụy nhìn nàng.

Vừa thấy Vấn Nhã mở mắt, lập tức mừng rỡ như điên.

“Nhã Nhi, nàng đã tỉnh, nàng cảm thấy thế nào rồi, có chỗ nào không thoải mái hãy nói Nghị Thiên ca ca biết, không nói một tiếng liền té xỉu, Nhã Nhi biết Nghị Thiên ca ca rất sợ hãi không. Đáp ứng Nghị Thiên ca ca, về sau đừng dọa Nghị Thiên ca ca nữa được không? Nhã Nhi, Tiểu Nhã Nhi của Trẫm.”

Quân Nghị Thiên kích động có điểm nói năng lộn xộn rồi, nói xong lời cuối cùng thậm chí còn nghẹn ngào.

Vấn Nhã vừa thấy Quân Nghị Thiên như vậy, thầm nghĩ:

‘Hoàng Đế của một nước không tiếc vì mình quỳ xuống mà khóc lóc, nói không cảm động là gạt người, aizz. Mị lực của mình thật đúng là không ai bằng a. Đáng tiếc hai người là họ hàng gần, hữu duyên vô phận rồi, lão thiên gia, một mỹ nam đặt ở trước mặt ta như vậy, có thể xem chứ không thể ăn, ngươi đùa ta à!’

“Nhã Nhi nói chuyện với ta đi, nàng đừng dọa Trẫm được không? Trẫm đã sắc phong Nhã Nhi làm Nhã Quý Phi của Trẫm rồi, về sau Nhã Nhi hứa không được rời đi Trẫm.”

Quân Nghị Thiên sờ sờ đầu Vấn Nhã lại sờ sờ mặt Vấn Nhã.

Nhã Nhi nghe xong lời này, tâm đồng cảm còn sót lại toàn bộ bay mất, lại rất bình tĩnh, lạnh lùng nhìn Quân Nghị Thiên.

‘Con heo lớn này đúng là hết thuốc chữa!’

“Nhã Nhi, Nhã Nhi, nàng làm sao vậy, ta đang nói chuyện với nàng nha, Thái y! Thái y! Cao công công, mau đi xem bọn Tả Tướng đến đây chưa.”

Quân Nghị Thiên hướng cửa hô lớn. Đồng thời hắn cảm thấy cần phải hỏi Tả Tướng một chút có phải già hay không mà Vấn Nhã đột nhiên té xỉu này.

Vấn Nhã bất đắc dĩ vừa trợn trắng mắt lên, mấy ngàn năm khác nhau thật sự là không thể câu thông nha!

Vào sáng sớm mùa thu, sương mù nồng đậm, trên lá cây treo đầy giọt sương sáng trong suốt.

Hai phụ tử Nam Cung đuổi tới ngự thư phòng thì tóc hai người đều dính đầy sương sớm, ngay cả trên lông mi cũng bị dính một ít làm lóe ra tia bàn bạc, mà bây giờ bọn họ không kịp bận tâm những thứ này, lòng nóng như lửa đốt.

“Thần Nam Cung Khải ( Nam Cung Vấn Thiên ) tham kiến Ngô hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Hai vị không cần đa lễ. . . . . .”

“Phụ thân, nhị ca!”

Vấn Nhã nghe tiếng lập tức vọt ra.

Nam Cung Khải nhìn đến Nhã Nhi sau đi ra, lập tức mở miệng nói:

“Cựu thần tham kiến Quý Phi nương nương thiên tuế thiên thiên tuế!”

Mà Nam Cung Vấn Thiên còn không có kịp phản ứng, muội muội hắn đã là Nhã Quý Phi rồi, vừa định hành lễ, Vấn Nhã oa một tiếng liền khóc lớn nhào về phía hắn, cả người bắt đền tại trên người hắn.

“Nhị ca, Nghị Thiên ca ca khi dễ muội, hu hu. . Hiện tại phụ thân cũng khi dễ muội.”

Nam Cung Khải xấu hổ không thôi, mà Quân Nghị Thiên hận không thể đem Nhã Nhi từ trên người sư huynh tách ra.

Vấn Thiên vừa nghe, trong lòng nóng nảy, vội vàng tách Vấn Nhã ra, nhìn đông nhìn tây xem xét, giống như muốn xem Vấn Nhã rốt cuộc bị Quân Nghị Thiên khi dễ như thế nào.

“Nhã Nhi đừng khóc, hãy nói cho nhị ca, hắn khi dễ muội như thế nào.”

Vấn Thiên hung hăng trừng mắt nhìn qua Quân Nghị Thiên. Còn khẩu khí đối với Vấn Nhã lại cực kì mềm nhẹ.

Mà Quân Nghị Thiên thấy… sư huynh trước mặt này cũng chỉ có thể có vẻ mặt ủy khuất, giống như đang nói:

‘Sư huynh, ta cái gì cũng không có làm nha!’

Vấn Nhã nhìn nhị ca đem toàn thân nàng trên dưới đều nhìn mấy lần, chỉ biết hắn hiểu lầm Quân Nghị Thiên. Dậm chân, dịu dàng nói:

“Ca, ca nghĩ cái gì rồi, không phải như huynh nghĩ như vậy.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn Vấn Nhã đỏ bừng.

“Nhã Nhi không muốn thành thân, Nghị Thiên ca ca bắt buộc Nhã Nhi, hu hu. . Nhã Nhi không cần, Nhã Nhi phải về nhà.”

Cái miệng nhỏ nhắn của Vấn Nhã đã muốn có thể đeo cái bình dầu. Mắt to hồng hồng đáng thương nói không nên lời.

Quân Nghị Thiên bất đắc dĩ thở dài, đành phải đem chuyện phát sinh lúc trước hết thảy đều nói cho hai vị trước mặt này.

“Trẫm không hối hận hạ thánh chỉ này, Nhã Nhi từ giờ trở đi chính là Quý Phi của Trẫm rồi, Thừa tướng đại nhân đã hiểu chưa.”

Nam Cung Khải đương nhiên biết, trước mắt ý của Hoàng Thượng cho dù Vấn Nhã không muốn như thế nào, cho dù người nhà các ngươi phản đối thế nào, hắn vẫn sẽ không tha cho Vấn Nhã, vì vậy kế cũng chỉ có thể khuyên Vấn Nhã đừng tùy hứng thôi.

“Cựu thần hiểu được, chuyện này trở về thần sẽ xử lý hết thảy. Nhã Nhi, con hãy hầu hạ Hoàng Thượng cho tốt.”

Nam Cung Khải nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Vấn Nhã lộ ra nước mắt, trong lòng đau thắt lại, làm phụ thân mà cũng không bảo hộ được nữ nhi của ông à, sau đó lắc lắc đầu đi ra khỏi ngự thư phòng.

“Sư đệ, ngươi tại sao phải làm như vậy, ngươi biết rõ Nhã Nhi đơn thuần như vậy, không thể nào thích ứng được cuộc sống trong cung đâu, những nữ nhân của ngươi kia kẻ nào cũng dễ bắt nạt người, ngươi muốn đem Nhã Nhi đẩy vào xà huyệt hang sói hay sao?”

Vẻ mặt Vấn Thiên đau lòng nhìn muội muội duy nhất này, cũng trách cứ Quân Nghị Thiên luôn.

“Trẫm sẽ bảo hộ Nhã Nhi, Trẫm thật sự thực yêu Nhã Nhi, mặc dù mới ở chung có hai ngày, nhưng Trẫm có thể khẳng định Nhã Nhi chính là nữ nhân cả đời này Trẫm muốn tìm, sư huynh, Trẫm đáp ứng ngươi, sẽ không để cho Nhã Nhi chịu bất cứ thương tổn nào hết.”

Quân Nghị Thiên sau khi nói xong thâm tình nhìn Nhã Nhi.

Vấn Nhã không nghĩ tới một vị Đế Vương có vô số nữ nhân nhưng lại sẽ nói ra lời động tình như thế mà nói…, tâm không khỏi bị rung động thật sâu. Lại muốn đảo mắt, cho dù có thể nhận hắn, nhưng bọn họ là biểu huynh muội à, như vậy sao được.

Quân Nghị Thiên nhìn đến mặt Vấn Nhã có điểm động tình, mắt lại đảo như đưa đám, chạy nhanh tới, kéo tay ngọc của Vấn Nhã nói:

“Nhã Nhi phải tin tưởng Nghị Thiên ca ca, Nghị Thiên ca ca sẽ không để cho Nhã Nhi chịu bất cứ thương tổn gì.”

“Nhưng, chúng ta là biểu huynh muội à nha, biểu huynh muội không được thành thân mà, sanh ra tiểu hài tử sẽ biến thành quái thai đó.”

Nhã Nhi cúi đầu nhẹ nhàng nói.

“Ai nói, không thể nào, biểu huynh muội thành thân ở tứ quốc thật ra rất phổ biến, cũng không có nghe nói sẽ sinh ra quái thai, Tiểu Nhã Nhi ở nơi nào nghe tới lời đồn kỳ quái đó vậy a?”

Hiện tại Quân Nghị Thiên cuối cùng hiểu được nguyên nhân Vấn Nhã ngất đi, chắc là sợ sinh quái thai.

Vấn Nhã nghi ngờ nhìn đến Vấn Thiên, Vấn Thiên gật gật đầu, hắn nhìn ra hai người này rõ ràng là yêu nhau.

Khi hỏi Tiểu Văn cảm giác nàng thật là bà già cổ hủ, nơi này căn bản không có loại quan niệm này, cổ nhân đều không để ý đến điều đó, mà chính nàng cùng một người hiện đại chẳng lẽ cũng bị ngẹn nước tiểu đến chết sao.

Còn nữa, dù sao Quân Nghị Thiên lại cực phẩm như vậy, không ăn thì thực xin lỗi Tổ quốc, thực xin lỗi nhân dân nha! Càng thực xin lỗi độc giả iu dấu nữa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.