Sẵn Sàng Chưa Nào? (Con Gái Mỹ 2)

Chương 13



Ngày hôm sau cô Theresa phải chở chúng tôi đến trường vì có vô số phóng viên chờ sẵn bên ngoài nên bố mẹ không cho chúng tôi đi xe buýt.

Cũng có thể quy kết điều đó là do những kiểu câu hỏi mà đám phóng viên hò hét ("Samantha ! bạn và David có thân mật trong phòng ngủ của tổng thống không?") bọn trẻ trên xe buýt sẽ hoàn toàn không am hiểu tình hình,nếu bạn hiểu ý tôi muốn nói.

Tất nhiên cô Theresa tự trách mình.

"Lẽ ra cô phải biết chứ" cô luôn miejng cằn nhằn. "Những lúc cậu ta đến con luốn nói với cô rằng bọn con đang học.Đang học.Hay nhỉ?"

"Cô Theresa" tôi lên tiêang. "Thực sự là David và con chỉ học bài vào tất cả những lúc anh ấy đến"

Nhưng cô ấy không thèm nghe.

"Con làm gương kiểu gì cho em con thế hả?" cô Theresa gặng hỏi . "Kiểu gì thế?"

"Vì Chúa" Rebecca chán nản cất lời. "Con đạt chỉ số thống minh một trăm bảy mươi.Con biết mọi thừ về tình dục .Và lại,đâu phải con chưa bao giờ xem chương trình Showtime After Dark đâu"

"Lạy Đức Mẹ Maria" cô Theresa kêu lên.

"Sao cũng được" Rebecca nói . "Nó được chiếu ngay sau chương trình National Geographic Explorer mà"

"Cô không muốn nghe gì nữa về chuyện này" cô Theresa buồn rầu nói khi dừng xe trước cổng trường và thấy Kris Parks đứng đó,tổ chức buổi tập họp bên cạnh biểu tượng dân quân của trường Adams Prep. "Mấy đứa gặp cô ở đây khi tan trường.Và không được trốn học để lên giường nghe chưa!?"

"Vì Chúa,cô Theresa " tôi lên tiếng . "Con đâu phải kẻ cuồng dâm"

"Để chắc chắn thôi" cô Theresa đáp rồi lái xe đi.

Bình thường những hôm trời không mưa ,học sinh trường tụ tập ngoài bậc tam cấp của trường Adams Prep trước khi có tiếng chuông vào lớp ,bàn tán về bắt cứ điều gì chiếu trên tivi tối qua hay chuyện mọi người ăn mặc ra sao.Nói chung,nếu bạn không gặp ai ở chỗ bậc thang dẫn vào trường bạn phải chen lấn trong đám đông để bước tới.

Nhưng hôm nay lại khác.Hôm nay,đám đông lùi ra hai bên như có phép thần để lại chị Lucy và tôi đi qua.Khi chúng tôi lê bước về phía họ,ôm chặt mớ sách vở trước ngực,các cuộc trò chuyện ngưng hẳn và tiếng nói rơi vào thinh không,vì mọi người trố mắt nhìn....

Trố mắt nhìn kẻ lập dị và chị của kẻ đó.

"Việc này" tôi thì thầm vào tai chị Lucy trong lúc cả hai đi vào trường "Chán quá"

"Em đang nói gì vậy?" chị gặng hỏi .Tôi thấy chị nhìn xung quanh hành lang và biết chị chẳng chút bận tâm về sự việc đang xảy ra quanh mình.Chị ấy chỉ dõi mắt tìm anh Harold.

"Việc này này" tôi đáp. "Ai cũng nghĩ David và em đã làm chuyện ấy"

"À" chị Lucy nói. "chẳng phải em sẽ làm ư?"

"Đâu nhắt thiết" tôi rít lên qua kẽ quảng nghiến chặt.

Cuối cùng chị Lucy cũng quay sang tôi. "Thậy à? Chị cứ tưởng em quyết định rồi chứ?"

"Em chưa quyết đình gì hết" tôi kích động "TẤT CẢ những người khác dường như quyết định hết giùm em rồi"

"À" chị Lucy bỗng nhiên phát hiện ra đối tượng trong đám đông mà mình cần nói chuyện. "Chúc may mắn nhé. Hẹn gặp lại em sau"

Và rồi chị chạy ùa đến. ....anh Harold ,người vừa bước ra khỏi phòng máy vi tính, vùi đầu vào quyển sách mang tên Thuật toán quản lý bộ nhớ tự động.

Quyển sách mới đây chị Lucy vứt lỏng chỏng trong nhà tắm có tựa đề Cô ấy khi khắp nơi.Thật khó tin hai người đó lại là một cặp trời sinh.

Thở dài,tôi đến chiếc tủ sắt của mình và lần mò xoay mã khóa,nhận thấy những gì xảy ra xung quanh,mớ tạp âm thường nghe thấy (trong sách SAT định nghĩa đó là "sự kết hợp của những âm thanh chói tai") trong hành lang đã im bặt vì những người đi ngang qua hạ giọng xì xào về tôi.Những cặp mắt nhíu lại thành một đường ti hí chải đầy masscara khi bọn con gái lướt qua tôi và các mảnh bìa cứng được đưa lên che miệng khi họ thì thầm với nhau về tôi.Tôi cảm nhận được hàng triệu cái nhìn chăm chú xoáy vào sau lưng lúc đang quay số trên ổ khóa.

Sao hôm nay tôi không giả ốm nhỉ? Sao tôi lại có thể quên rằng trong khi dân Mỹ yêu mến tôi vì hành động cứu mạng tổng thống và hẹn hò với con trai ngài thì nhiều đứa bạn học trong Adams Prep lại không bao giờ thích tôi đến thế....

Giờ đây bọn họ có lý do mới toanh để xem thường tôi.

Và tôi có thể đổ lỗi cho họ được không? Về việc tôi làm tối qua ấy,thực ra ngoại trừ chuyện khiến ngôi trường của họ trông như trò hề bằng cách tuyên bố trên ti vi rằng tôi chẳng khác gì những đứa học sinh trường công dành quá nhiều thời gian ra vẻ kẻ cả?

Chúa ơi,chẳng ngạc nhiên khi không ai trong số bọn họ chịu nói chuyện với tôii....thay vào đó tất cả đều xì xầm về tôi...

"Vậy cậu có bao giờ kẻ cho tớ không?"

Tôi giật bắn người ,hoảng hốt bởi giọng nói nhỏ nhẹ và quay phắt đầu lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu dịu dàng của Catherine,

"Catherine" tôi cất lời. "Ôi,chúa ơi. Chào cậu"

"Sao?" Catherine nhướng mắt. "Cậu có làm không"

"Làm gì?"

"Kể cho tớ nghe" cô ấy đáp. "Về cậu và David đó.CẬU biết rồi đấy"

Tôi cảm thấy gò má đỏ bừng hơn lúc nào hết.

"Không có gì để kể hết" tôi nói . "Thành thật đấy Catherine .Toàn bộ chuyện tối qua. David và tớ chưa bao giờ,đó là một hieru lầm to lớn"

Không biết do tôi tưởng tượng hay thực sự gương mặt Catherine hơi xùi xuống?

"Cậu không làm gì à?" cô ấy hỏi,nghe thất vọng.

"Không" tôi trả lời. "Tớ muốn nói ,à thì... chưa. Tớ muốn nói..." tôi ngừng lại và trố mắt nhìn cô bạn. "Cậu muốn tớ kể cho cậu sao? Nếu chúng tớ làm việc ấy?"

Đôi mắt Catherine mở to. "TẤT NHIÊN rồi" cô kêu lên. "Sao lại KHÔNG"

"Bởi vi" tôi đáp. "Cậu biết đấy.Do tớ có bạn trai ,còn cậu ..không còn ai"

"Tớ không quan tâm đến việc ấy" Catherine nói, với vẻ bị tổn thương. "Cậu nên biết như vậy.Ý tớ là cậu cứ việc .Tớ không muốn tọc mạch chuyện người khác.Nhưng hãy cho tớ kinh qua!"

Cô ấy đang trêu chọc tôi.Không thể tin nổi.Catherine đang trêu chọc tôi.

Trong đời tôi chưa bao giờ bị chọc mà vui đến thế.

"Tớ muốn kể cậu nghe" tôi nói ."David và tớ đang ...cậu biết đấy,nói về chuyện ấy.Nhưng tớ chỉ cảm thấy giống như....tớ không biết nữa,giống như tớ đang khoe khoang vậy"

"KHOE KHOANG ư?" Catherine nhe răng cười. "Cậu đang đùa chắc? Cậu giống hệt Amelia Earhart,Samantha à"

(Amelia Earhart : Người phụ nữ tiên phong trong ngành hàng không)

Tôi trố mắt nhìn cô ấy. "Tớ giống ư?"

"Ừ" cậu mở đường cho các cô gái mọt sách ở khắp mọi nơi.Cậu pjari kể toàn bộ chuyện đó cho bọn tớ.Nếu không làm sao bọn tớ biết phải làm gì khi đến lượt mình?" Cô ấy vòng tay qua cánh tay tôi và nói "Bây giờ hãy bắt đầu từ đầu nhé.Lần đầu tiên cậu biết anh ấy muốn chuyện đó khi nào? Anh ấy nêu lên chuyện đó ra sao? Cậu có thấy cái-cậu-biết-là-gì-rồi-đấy của anh ta chưa? Và nói có to hơn của anh chàng Terry không?"

Tôi bật cười.Và ngạc nhiên khi nghe mình cười.Từ tối qua tôi đã tin chắc rằng mình sẽ không bao giờ cười được nữa.Bởi lẽ ai sẽ khiến tôi cười đây nếu chẳng người nào nói chuyện với tôi?

Tuy nhiên tôi quên mất cô bạn thân nhất của mình...và tôi đã biết cô ấy không bao giờ quên tôi.

"Tớ sẽ kể cậu nghe mọi thứ" ,tôi nói, "vào bữa trưa.Không có gì nhiều.Ý tớ là không có nhiều điều để kể lắm đâu"

"Hứa nhé?"

"Hứa" tôi cam đoan và đống sầm cửa tủ lại

"Vậy hẹn gặp cậu vào bữa trưa nhé" ,Catherine nói khi tiếng chuông báo hiệu tiết học đầu tiên vang lên.

"Hẹn gặp cậu lúc đó nhé" tôi đáp lại.Và tự nói thêm với chính mình Nếu tớ chống chọi được tới lúc ấy.

Vì tôi thực sự không chắc mình chịu đựng nổi đến bữa trưa .Tôi thường bị bạn bè chế giễu về quần áo,tóc tai.Tôi muốn nói rằng bạn không thể đi lại trong bộ trang phục tầm thường đen kịt cùng áo choàng len mà không bị những lời chỉ trích,bạn biết chứ?

Nhưng lần này ,lần này lại khác.Mọi người không gọi tôi là kẻ lập dị hay hỏi tôi khi nào buổi biểu diễn bắt đầu.Họ...phớt lờ tôi.Thật đấy.Và họ nhìn lướt qua tôi như thể không có sự hiện diện của tôi.

Chỉ có điều tôi biết họ nhìn mình vì lúc họ cứ tưởng tôi không nghe thấy thì tôi lại nghe bọn họ thì thầm với bạn bè.Hat tệ hơn là....bật cười.

Các giáo viên cũng cố tỏ ra là hôm nay chỉ là một ngày bình thường như mọi ngày ở Adams Prep.Họ vẫn giảng bài như thể hoàn thoàn không biết đêm hôm trước,một học sinh của họ đã tuyên bố trên tivi rằng cô ấy đồng ý quan hệ.Trong giờ học tiếng Đức cô Frau Rider còn gọi tôi phát biểu một lần...không phải tôi giơ tay đâu đấy.Cũng may tôi biết trả lời "Đó là geblieben" cho câu hỏi "Bleiben,bliebt,rồi tới gì nữa Samantha?"

Nhưng cho dù là thế,sự việc vẫn có thể trở nên rối rắm.

Và vào giờ ăn trưa,mọi chuyện đã xảy ra.

Tôi đang đứng trong dãy bàn để thức ăn với Catherine ,cố tình phớt lờ tất cả những ai đi ngang qua chúng tôi với nụ cười tự mãn,hay tệ hơn là một tràng cười khúc khích,thì Kris Parks và bè phái của cô ấy xuất hiện.

"Bọn Đường lối Đúng đắn" Catherine lầm bầm,giật mạnh ống tay áo của tôi. "Tiến về phía chúng ta .Hướng bốn giờ"

Tôi thấy lưng mình cứng đơ.Kris sẽ không dám nói gì với tôi đâu.Quả thực đối với bọn con gái như Debra ,những đứa không có khả năng tự vệ ,Kris sẽ mắng chửi không đắn đo.

Nhưng tôi thì sao? Không đời nào.Nó không dám đâu.

Nó dám mới ghê.

Ồ,dám à,thôi được.

"Đồ con gái hưưưưưưư" Kris rít lên khi nó và đám đồng bọn cuồng tín của nhỏ đi ngang qua.

(Bleiben,bliebt : động từ tiếng Đức (ở ba cột) ,bleiben/bliebt/geblieben có nghĩa đứng vững)

Tôi đã chịu đựng quá nhiều rồi.Những lời xì xào .Những tiếng cười rúc rích.Những giọng nói trong nhà vệ sinh nữ bất chợt im bặt khi tôi bước vào.

Tôi đã chập nhận quá nhiều rồi,nhiều hơn cả mức tôi có thể.

Nhưng chuyện này thì sao?

Chuyện này đúng thật quá đáng.

Tôi bước ra khỏi dãy bàn để thức ăn và lập tức chặn đường Kris ngay khi nó vừa đi qua.

"Cậu vừa gọi tớ là gì?" tôi hỏi,hất cằm lên ngang tầm với nhỏ.

Tôi biết không đời nào Kris dám nói như thế vào mặt tôi.Nó là đứa hèn nhát số một mà.Không phải tôi cho rằng nó tưởng tôi đánh nó.Trong đời tôi chưa bao giờ đánh ai ,à ngoại trừ chị Lucy,tất nhiên khi chúng tôi còn bé.À,còn gã định bắn tổng thống nữa.Nhưng tôi đã nhảy lên người nó nhiều hơn là đánh nó.

Nhưng Kris không hình dung tôi định đánh nó.

Mà hình dung tôi sẽ làm gì đó với nó.

Tuy nhiên,điều đó không làm cho nó sợ hãi mà bỏ ngay hành động đứng khoanh tay trước ngực.Đánh hông sang một bên và cất lời "Tớ gọi cậu là đồ con gái hư.Đúng như bản chất của cậu đấy"

Thật ngạc nhiên ,thường ngày căng-tin trường Adams Prep ầm ĩ là thế mà lúc ấy đến tiếng động khẽ nhất cũng có thể nghe thấy.Đúng là số tôi xui xẻo khi tất cả mọi người chọn ngay lúc ấy để ngừng nói,ngừng khua muỗng,nĩa,ngừng nhai tóp tép.

Và ngừng cả hít thở.

Lẽ ra tôi nên nhận thấy đó là vì tất cả mọi người ở đấy đã để ý thấy Kris và đám cận vệ của nó tiến về phía tôi.Mọi người ở đấy biết sắp xảy ra một trận ẩu đả.Mọi cặp mắt dồn về tôi và Kris.Mọi người xung quanh nín thở khi Kris gọi tôi là đứa con gái hư ("Ôi không, bạn ấy đâu có nói vậy!") và chờ đợi câu trả lời của tôi.

Ngoại trừ chuyện tôi chẳng có câu trả lời nào.Tôi thực sự và quả thậy chẳng có câu nào đáp lại.Tôi mong Kris quay lưng bỏ đi.Tôi không nghĩ nó dám nói lại thậy,khi có quá nhiều người quanh đây.

Tôi có thể cảm nhận sức nóng từ ngực bốc lên,dọc theo cổ và dồn lên hai gò má đến khi tôi chắc rằng nét ửng đỏ tràn trề (trong SAT định nghĩa đó là "lấp đầy hay bao phủ") khuôn mặt tôi cũng như khắp cả đầu cổ.Kris Parks gọi tôi là đồ con gái hư.HAI LẦN.THẲNG VÀO MẶT TÔI.

Tôi phải nói gì đó.Tôi không thể chỉ đứng đó trước mặt nó,trước mặt tất cả mọi người.

Tôi hớp hơi để nói gì đó,thậm chí còn chưa biết nói gì,thì Catherine đứng cạnh bên lên tiếng "Kris này,nói cho mà biết nhé, tất cả là sự hiểu lầm .Samantha chưa bao giờ..."

Nhưng ngay khi những lời đó thốt ra khỏi miệng Catherine ,tôi biết,rằng sự thật không quan trọng.Bất kể tôi có quan hệ hay chưa cũng không phải vấn đề

Và đây là lúc cho Kris biết

Thế là tôi cất tiếng ,ngắt lời Catherine . "Ai cho mày cá quyền đặt tên cho người khác hả Kris?"

Đó có lẽ là một trong những câu đối đáp vô nghĩa trong lịch sử.Nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra.

"Tớ sẽ nói cho cậu tại sao tớ có quyền đây" Kris trả lời ,chắc chắn đang diễn đạt ( trong sách SAT định nghĩa đó là "nói lên hay đưa ra") thật rõ ràng để toàn bộ căng-tin có thể nghe thấy. "Cậu lên chương trình tivi phát sóng cả nước và không chỉ nhạo báng tổng thống cùng các gia đình ở Mỹ mà còn biến ngôi trường này thành trò hề.Chuyện đó có thể xảy đến như một bât ngờ dành cho cậu nhưng ở đây có những người không muốn dính líu với ngôi trường cho phép học sinh như cậu có mặt.Giờ đây đơn xin vào đại học của bọn tớ sẽ thế nào khi các viên chức thu nhận sinh viên biết rằng bọn tớ đã học ở Adams Prep ? Cậu nghĩ từ giờ họ sẽ kết giao với trường chúng ta về điều gì? Điểm số học tập cao ư? Thàng tích thể thao giởi ư? Không hề.Khi thấy cái tên Adams Prep họ sẽ thốt lên. "Ồ đó là ngôi trường con bé hư hỏng Samantha Madison đã học đấy" .Nếu cậu có chút tôn trọng nào dành cho bọn tớ hay ngôi trường thì từ giờ hãy nghỉ học đi để những người ở lại cố gắng lấy lại thanh danh cho nơi đây"

Tôi trố mắt nhìn nói,hy vọng nó không để ý thấy nước mắt tôi đã dâng tràn khóe mi của tôi.Tôi tự nhủ đó là nước mắt giận dữ.

"Thật vậy ư?" tôi hỏi.Không phải hỏi Kris mà hỏi những người còn lại có mặt trong căng-tin.Tôii xoay người nhìn khắp lượt tất cả các gương mặt đang nhìn tôi chằm chằm.Tất cả họ đều thận trọng không biểu lộ cảm xúc.

Đây có phải việc đệ nhất phu nhân nói tới đêm qua không? Đây có phải hội chứng vô cảm của tuổi vị thành niên ở trường không?

"Đó có thật sự là cảm nhận của tất cả không?" tôi hỏi những khuôn mặt đang ngơ ngác. "Tớ đã hủy hoại danh tiếng của trường ta sao? Hay đó chỉ là cảm nhận của KRIS PARKS?" Tôi quay sang phắt lại nhìn trừng trừng Kris . "Vì nếu cậu hỏi,tớ sẽ nói trước hết ,tiếng tăm của Adams Prep chưa bao giờ tuyệt như thế.Ồ,chắc ai cũng tưởng đây là ngôi trường tuyệt vời.Nó là một trong những ngôi trường được đánh giá tốt nhất ở D.C,phải không nào? Nhưng đấy chính là vấn đề.Adams Prep KHÔNG phải ngôi trường tuyệt vời.Có lẽ xét về mặt lý thuyết .Nó đầy ắp các học sinh chế giễu bạn nếu bạn không mặc trang phục hiệu J.Crew hay Abercrombie .Các học sinh không do dự gọi bạn mình là đồ con gái hư thẳng vào mặt,bắt kể bạn có phải là người như vậy hay không"

Tôi quay sang những người còn lại trong căng-tin ,cất cao giọng đến mức gần như kích động .Nhưng tôi không quan tâm.

Tôi không còn quan tâm nữa.

"Đó có thật sự là cảm nhận của tất cả không?" tôi gặng hỏi. "Rằng tôi nên nghỉ học? Tất cả có thật sự đồng tình với KRIS không?"

Im lặng giây lát.Không ai cử động.Không ai lên tiếng.

Ý tôi là không ai,ngoại trừ Kris .Nó hất đầu nhìn khắp các khuôn mặt và hỏi. "Thế nào?"

Bạn có thể thấy Kris đang dương dương tự đắc.Nó luôn luôn thích trở thành trung tâm của sự chú ý nhưng không có tài năng cần thiết để đảm nhận vai trong bất cứ vở kích hay chương trình ca nhạc nào của trường.Gọi người khác là đồ con gái hư ngay trước toàn trường là cách duy nhất nó có thể nghĩ ra để thu hút sự chú ý mà nó thèm muốn....và tỏ vẻ hống hách đối với những người trong ban học sinh.

Không thấy ai đáp trả ,Kris nhìn lại phía tôi và cất lời "Ồ,số đông đã phát biểu.Hoặc KHÔNG phát biểu,tùy theo tình hình.Cậu làm gì,chỉ đứng đó thôi sao? Cút đi.Đồ con gái hư không được chào đón ở đây"

"Vậy tốt hơn em nên kiếm trường khác để học ,phải không Kris"

Không phải tôi,Tôi không phải người thốt ra câu nói đó.Giá như tôi là người nói câu đó.

Nhưng đó lại là người khác.Không phải tôi hay Catherine .Nhân tiện tôi nói thêm,Catherine vẫn đang đứng đó,há hốc mồm,trong dãy bàn để thức ăn đôi mắt đen của cô ấy mở to và chứa đầy nỗi kinh hoàng như mắt tôi.

Không phải.Người vừa nói câu đó, bảo Kris cũng nên tìm trường khác để học không ai khác là chị Lucy của tôi.Chị đã đẩy ghế đứng dậy từ chỗ bàn ăn đang ngồi cùng bạn bè.Chị ung dung đi về phía Kris,một nụ cười thoáng qua hiện trên khuôn mặt xinh đẹp của chị

Tuy nhiên tôi không thể hình dung điều gì có thể khiến chị Lucy buôn cười trong tình huống này.

Hình như Kris cũng không tưởng tượng ra được.

"Em không biết chị đang nói về cái gì,chị Lucy à" Kris nói với chị tôi bằng giọng điệu bới khinh khỉnh đi rất nhiều so với lúc nói với tôi.Ngoài ra nó còn lanh lảnh hơn. "Dù sao thì chuyện này cũng không liên quan đến chị. Ai cũng yêu mến chị,chị Lucy à.Đây là chuyện về em gái của chị"

"Nhưng vấn đề là ở chỗ đó,Kris à" chị Lucy lên tiếng . "Bất cứ chuyện gì liên quan đến em gái chị đều liên quan đến chị"

Vừa nói ,chị Lucy vừa bước đến và vòng tay quanh cổ tôi.Chị hành động như thể để tỏ ra thân thiết,nhưng thực tế chị đang siết cổ tôi,chị ôm quá chặt

"Và nhân đây" chị Lucy nói thêm , "Chị muốn nói em là kể dối,Kris à"

Kris liêc nhìn đồng bọn,tất cả chúng đều bối rối nhìn lại nó như muốn nói Bọn mình cũng không biết chị ấy đang nói về cái gì.

"Ơ",Kris cất giọng. "Chị nói gì vậy ạ? Em nghĩ tất cả bọn em tối qua đều nghe thấy em gái chị thông báo cho cả thế giới biết bạn ấy đồng ý quan hệ mà"

"Chị không nói em dối trá về chuyện đó" chị Lucy nói . "Chị muốn nói là chẳng phải chị đã nhìn thấy em đang ngồi trên băng sau chiếc limo của Random Alvarez trong bãi đậu xe của trường đêm qua ư?"

Kris đờ người như thể chị Lucy tấn công trúng nó.

Và tôi nghĩ chị Lucy đã làm được như vậy

"Em..." Kris lo âu nhìn đồng bọn của mình.Nhưng chúng nó đang chớp mắt nhìn ngược lại nó như muốn nói Khoan đã....chị ấy nói GÌ VẬY? Giờ CHUYỆN NÀY thật đáng nghi.

Kris vội quay về hướng chị Lucy . "Không phải .Ý em là đúng vậy...Em đã ở trong chiếc limo của anh ấy.Nhưng bọn em không làm gì hết.Anh ấy chỉ muốn cho em xem đoạn nhạc anh ấy vừa chỉnh sửa.Anh ấy rủ em xem đoạn nhạc của anh ấy..."

"Và chị đoán em nói đồng ý"

"Dạ đúng" Kris trả lời.Sau đó nó giật mình lắc đầu lia lịa,nhận ra điều mình vừa thốt ra. "Ý em là không.Em muốn nói..."

Bất chợt Kris đỏ mặt tía tai.

"Đó không phải ý em muốn nói" Kris nói rất nhanh. "Sự việc không phải vậy.Nó cực kỳ trong sáng". Nó nhìn đám bạn trong hội Đường lối Đúng đắn của mình. "Random và mình chỉ trò chuyện .Anh ấy thực sự thích mình.Có thể anh ấy sẽ dẫn mình đếc lễ trao giải Video Music Awards...ở thành phố New York..."

Nhưng chẳng ai tin nó.Bạn có thể khẳng định không ai tin nó,thậm chí kể cả đám bạn trong hội Đường lối Đúng đắn của nó.Bởi lẽ mọi người đều thấy nó tán tỉnh anh ấy ra sao,anh chàng Random ấy.

"Kris à,vấn đề là" chị Lucy nói ,vẫn choàng tay, bóp nghẹt cổ tôi mà chị cho là bieru lộ sự trìu mến. "em phải cẩn thận trọng với những ai em gọi là đồ con gái hư.Bởi sự thật bọn chị đông hơn..." chị Lucy nhìn thẳng vào đồng bọn của Kris chứ không phải nhìn nó , "...bọn em"

Kris lắp bắp " N....nhưng ....em không nói chị,chị Lucy à. Em không bao giờ ...khong ai gọi chị là đồ con gái hư cả"

"Nói thẳng nhé ,Kris" chị Lucy cất giọng . "Nếu em gọi em gái chị là đồ con gái hư thì tốt hơn em cũng nên gọi chị là như thế luôn đi.Vì nếu Samantha là con gái hư,thì em biết gì không Kris? Thì....chị...cũng ....thế"

Mọi người đồng loạt hít vào như thể tất cả những ai ở căng-tin đều bất ngờ bị khó thở cùng lúc.Trong khi đó mẳt tôi lại đầy nước .Không thể tin được.Chị Lucy đánh đổi danh tiếng vì tôi.Vì TÔI đấy

Đó đúng là điều tốt đẹp nhất mà chị làm vì tôi.Đó đúng là điều tốt đẹp nhất mà có người làm vì tôi.

Đến khi trong căng-tin vang lên tiếng ghế bị đẩy bật sau đó là giọng con trai hô vang "Anh cũng vậy"

Và tôi hoàn toàn sửng sốt thấy anh Harold Minsky sải bước về phía chúng tôi,khoác trên vai chiếc áo kiểu Hawaii.

Vẻ mặt chị Lucy dần biến đổi thành kiểu cực kỳ sùng bái,pha chút kinh ngạc nhìn chằm chằm gia sư của mình,anh chàng quá cao và lập dị đứng cạnh bên.

"Nếu họ hư hỏng" anh Harold nói cứng rắn,chỉ vào chị Lucy và tôi. "Thì tôi cũng hư hỏng"

"Ôi anh Harold" chị Lucy kêu lên bằng giọng điều trước đây tôi chưa bao giờ nghe thấy,chắc chắn không bao giờ chị nói như thế với anh Jack.

Khuôn mặt anh Harold ửng đỏ như mấy bông hoa trên áo anh.Thế nhưng anh ấy không thoái lui.

"Sự đoàn kết của những người hư hỏng" anh ấy nói và gật đầu với chúng tôi.

Đúng lúc đó Catherine bất chợt bước ra khỏi dãy bàn để thức ăn,đi ra phía sau chị Lucy,anh Harold và tôi rồi cất giọng lớn nhất tôi từng nghe "TỚ CŨNG VẬY"

Ôi,Chúa ơi! Tôi rướn cổ,cố gắng nhìn vào được gương mặt Catherine nhưng thật khó với vòng vây của chị Lucy.Sự việc gì đang xảy ra ở đây vậy nhỉ?

"Catherine" tôi thì thầm, "cậu đâu có hư hỏng.Hãy đứng ngoài chuyện này đi"

Nhưng Catherine cứ nói,lớn tiếng đủ để mọi người trong căng-tin đều nghe. "Nếu Samantha và chị Lucy Madison hư hỏng thì tớ cũng vậy"

Mọi người rì rầm bàn tán trước câu nói đó.Catherine ,hư hỏng ư? Bố mẹ cô ấy thậm chí còn không cho cô ấy mặc quần dài đi học mà.

Kris biết giờ đây nó gặp rắc rối.Tôi có thể nói thế qua ánh mắt chằm chằm của nó phóng từ phía chúng tôi hướng về tất vả mọi người còn lại trong căng-tin,những người vẫng đang quan sát,sững sờ như thể Simon Cowell và Paula Abdul sắp xuất hiện ngay trước mặt họ.

(Paula Abdul : Giám khảo cuộc thi Thần Tượng Âm Nhạc Mỹ)

"Ơ" Kris kêu lên . "Nghe này ,tớ..."

Nhưng giọng của nó bị tấn át chìm nghỉm khi khắp căng-tin rộn vang tiếng chân ghế kéo lê trên sàn nhà.Đột nhiên toàn thể học sinh của trường John Adams Preparatory đều đứng dậy...

Và tự nhận mình là đứa hư hỏng.

"Tớ cũng hư hỏng" Mackenzie Craig hét lên,chủ nhiệm của câu lạc bộ cờ vua bị cận thị,người ...chưa từng hẹn hò lần nào.

"Tớ là đứa hư hỏng hơn cả" giọng nói của Jeff Rothberg vang lên,bạn trai Debra Mullins ,cậu ta vo trong nắm đấm như thể sẵn sàng đánh trả bất cứ kẻ nào dám nghi ngờ tình trạng hư hỏng của mình.

"Tất cả bọn tớ đều hư hỏng" toàn thể đội điền kinh của Adams Prep hân hoan nhảy nhót loan tin.

Chẳng mấy chốc mọi người trong căng-tin,ngoại trừ Kris và đám bạn trong hội Đường lối Đúng đắn của nó,đều đứng cả dậy tuyên bố "Tớ là đứa hư hỏng"

Thật là một chuyện hay ho.

Lúc hiệu trưởng Jamieson đi xuống tất cả chúng tôi đều đang đồng thanh "Tớ là đứa hư hỏng.Tớ là đứa hư hỏng.Tớ là đứa hư hỏng"

Có lẽ phải cần đến huấn luyện viên bóng đá mới khiến mọi người yên lặng được.Hiệu trưởng Jamieson buộc lòng phải nhờ ông ấy thổi còi,chiếc còi khai cuộc,thật dài hơi và gau gắt bởi không ai hưởng ứng tiếng kêu la yêu cầu của hiệu trưởng Hãy ngồi xuống.Nào các em hãy ngồi xuống!

Thế nhưng không học sinh nào còn đồng thanh được nữa khi tiếng còi đinh tai nhức óc xuyên thủng màng nhĩ của huấn luyện viên vang lên.Chúng tôi phải đưa tay bịt chặt hai tai vì âm thanh quá lớn.

Chẳng mấy chốc sự đoàn kết của những người hư hỏng chấmn dứt.

"Chuyện gì đang diễn ra ở đây thế hả? Hiệu trưởng Jamieson đặt câu hỏi khi dàn đồng thanh ngưng lại và mọi người quay trở lại bàn ăn,gần như thể chẳng có gì xảy ra.

"Em ấy gọi em gái của em là đồ con gái hư" Chị Lucy vừa nói vừa chỉ vào Kris.

"Em....em không!" đôi mắt xanh dương của Kris mở to. "Ý em là em có làm nhưng ....em muốn nói bạn ấy đáng bị thế. Sau những gì bạn ấy làm tối qua...."

"Bạn ấy gọi em là đồ con gái hư mỗi khi được dịp" Debra Mullins xung phong phát biểu từ phía cuối căn phòng. "Mà tối qua em có làm gì đâu"

"Chẳng phải việc làm ấy vi phạm điều lệ hạnh kiểm của học sinh trường John Adams Preparatory,đưa ra nhận xét miệt thị liên quan đến định hướng tình dục của người khác hoặc và các hành động vô cớ sao,thưa hiệu trưởng Jamieson" anh Harold Minsky hỏi.

Hiệu trưởng Jamieson nhìn Kris và nhìn bạn của nó rồi lạng lùng phán "Quả thực đúng vậy"

"Thưa thầy Jamieson" Kris yếu ớt lên tiếng , "Tất cả chỉ là hiểu lầm nghiêm trọng.Em có thể giải thích...."

"Tôi đang chờ nghe lời giải thích của em" hiệu trưởng nói. "Trong văn phòng của tôi.Ngay bây giờ"

Với vẻ tủi hổ (trong sách SAT định nghĩa đó là "Cảm thấy lo lắng hay thẹn thùng") Kris theo chân hiệu trưởng Jamieson đi khỏi căng-tin

Tôi để ý thấy đám đồng bọn của Kris đứng lại phía sau,gần như cố tỏ vẻ không hề quen nó.

Chẳng còn hy vọng gì cho khả năng lãnh đạo mà Kris trình bày trong đơn xin vào đại học của mình.

Nhìn Kris đi khỏi,tôi thấy muốn khóc.Không phải vì Kris Parks quá xấu xa đối với tôi,cố làm bẽ mặt tôi trước toàn trường,giống như tôi không chứng minh được thỏa đáng rằng mình có khả năng tự làm chuyện đó,không cần sự giúp đỡ của ai khác.

Không phải vậy.Tôi muốn khóc vì nhận ra mình thật may mắn biết bao.Ý tôi là có một người chị như chị Lucy và một người bạn như Catherine...chưa kể rất nhiều người thậm chí tôi không nghĩ họ là bạn mình,như anh Harold Minsky.Tôi đứng đó bên cạnh họ,mắt ngấn lệ và cất lời. "Mọi người ,mọi người thật...thật tốt với tớ.Mọi người tự nhận mình hư hỏng...chỉ vì tớ"

"Ô kìa" Catherine vỗ vỗ lên tay tôi. "Tớ sẽ tự nhận mình hư hỏng vì cậu bất cứ lúc nào Samantha ạ.Cậu biết mà"

Thế nhưng chị Lucy và anh Harold không chú ý tí gì đến lời cảm ơn chân thành của tôi.Thay vào đó ,chị Lucy nắm cánh tay anh Harold và nói "Anh Harold cảm ơn anh đã nhận mình là đứa hư hỏng vì em"

Khuôn mặt anh Harold đỏ ửng còn hơn cả mấy bông hoa trên áo và anh ấy đáp lại "À em biết đấy.Anh không thể làm ngơ trước tình trạng bất công của xã hội.Từ trước đến giờ anh không biết em...là người nổi loạn như thế" ( trong sách SAT định nghĩa đó là" nổi dậy chống đối quyền lực chính trị hay dân sự hoặc phản kháng chính quyền đương nhiệm") . "Anh luôn tưởng rằng em giống kẻ bắt chước.Anh nghĩ mình đã thật sự đánh giá thấp em"

"Ồ,em đúng là người nổi loạn" chị Lucy kêu lên và siết chặt cánh tay anh ấy. "Em chưa bao giờ phát ốm khi nhìn thấy máu"

Ôi thế đấy.Dù sao cũng có chút ăn nhập với nhau

"Anh Harold" chị Lucy nói tiếp, "Em biết cuối tuần vừa rồi anh không đi được nhưng anh có muốn đi xem phim với em vào cuối tuần này không?"

"Lucy" giọng anh Harold mang âm vực cao hơn bình thường,vì anh ấy lúng túng và cũng vì chị Lucy đang tựa người vào cánh tay anh...cho dù tôi không thể đoán chắc rằng chị ấy làm thế có mục đích. "Anh thật sự không nghĩ...Anh nghĩ chúng ta nên cố gắng giữ mối quan hệ ở,,,ở mức độ công việc"

Chị Lucy buông cánh tay anh ấy ra như thể đột nhiên bị bỏng

"Ồ" chị ấy có vẻ như sắp khóc. "Em hiểu,Được rồi"

"Chỉ là,,," Anh Harold không thoải mái lắm. "em biết đấy.Bố mẹ em .Họ thuê anh làm gia sư cho em.Anh nghĩ họ sẽ không vừa ý khi thấy chúng ta thân thiết,em biết mà"

Chị Lucy xem ra suy sụp.Đến khi anh Harold thêm vào "Ít ra là vậy đến sau khi em thi lại"

Chị ngước nhìn anh Harold ,như không dám tin vào điều mình đang nghe. "Tức là sau khi em thi lại kỳ thi SAT ,anh sẽ đi chơi với em ư?"

"Nếu em muốn" giọng nói của anh Harold biểu lộ anh không thể hình dung ,trong cả triệu năm rằng chị Lucy vẫn muốn làm thế,tức là đi chơi với anh ấy

Điều đó chứng tỏ gì nào? Anh Harols chưa hiểu rõ chị Lucy của tôi

Nhưng tôi có cảm giác ,phán đoán từ việc ánh mắt chị Lucy sáng lên trong lúc nắm cánh tay anh ấy trở lại,anh sẽ muốn hiểu chị ấy thật rõ.

"Anh Harold" chị Lucy nắm cánh tay anh ấy, "Em có thể hứa với anh hai chuyện"

Anh Harold trố mắt nhìn chị như người trong mơ.Sau đó khuôn mặt anh rạng rỡ nụ cười nhue ánh dương trên sông Potomac (tôi chưa bao giờ ngắm cảnh đó vì làm sao dậy sớm được thế cơ chứ?) rồi anh nói "Một .Anh sẽ luôn xem đây là điều tốt đẹp"

Chị Lucy cười thật tươi với anh " Hai: Em sẽ không bao giờ từ bỏ anh .Không bao giờ"

Khoan đã .Nghe quen quen...Hellboy .Họ đang trích dẫn lời thoại trong phim Hellboy

Tôi đoán chắc đấy là mối quan hệ sẽ kéo dài lâu thật lâu

"Này" Debra lên tiếng, "sự việc thật tuyệt.Hẹn gặp lại các cậu nhé" Và rồi cô ấy bước đến chỗ Jeff Rothberg đang yên vị,ngồi lên người cậu ta và cả hai khóa môi nhau

Và tôi biết trường Adams Prep đã trở lại bình thường

Nhưng lần này theo chiều hướng tốt đẹp

:Chị thật sự nhìn thấy Kris Parks trong xe của Random Alvarez ư?" tôi hỏi chị Lucy sau khi nghe tiếng chuông vang lên và chúng tôi quay trở lại lớp. "Hay chị chỉ đoán sự việc?"

Chị Lucy vẫn lâng lâng sung sướng về chuyện anh Harold nên thật khó làm cho chị ấy tập trung.Tuy nhiên sau khi tôi đấm mấy phát vào cánh tay của chị,chị lên tiếng "Ối ,em đâu cần ĐÁNH chị.Tất nhiên chị thật sự nhìn thấy con bé trong xe.Em nghĩ chị bịa ra việc ấy sao?"

"Thật tình" tôi đáp, "Em ấy à? Đúng vậy. Em nghĩ chị bịa.Bởi vì xe của Ránom có cửa sổ lắp kính màu .Chị không thể thấy được người ngồi bên trong"

"Em biết không Samantha" chị Lucy cất tiếng ,nụ cười thoáng lướt qua đôi môi của chị . "tốt hơn em nên vào nhà vệ sinh nữ và chỉnh sửa tóc tai đi.Phía sau bị xù ra kìa,trông thật ngố.Hẹn gặp em lúc tan trường"

Rồi chị ấy biến xuống hành lang ,chiếc váy ngắn đung đưa theo nhịp bước

Và tôi nhận ra có lẽ không bao giờ mình biết được sự thật đích xác.

Và tôi cũng nhận ra thực sự là vậy thì có sao nào? Nó thật ra chẳng quan trọng.

Mười điều có lẽ bạn không biết về Trại David:

10.Tọa lạc cách Nhà Trắng bảy mươi dặm,nằm tại dãy núi Catoctin thuộc bang Maryland,Trại David được thành lập năm 1942 làm địa điểm dành cho tổng thống thư giãn và giải trí ,tránh cái nóng oi bức của Wáhington,D.C vào mùa hè.

9.Tổng thống Franklin Delano Roosevelt đặt tên cho khu nghỉ dưỡng này là Trại "Shangri-La" lấy cảm hứng từ tên vùng núi trong tiểu thuyết Lost Horizon của văn sĩ James Hilton.

8.Nơi đây được tổng thống Eisenhower đổi tên thành Trại David vào năm 1953 để tưởng nhớ chau trai David của mình.

7.Khu trại do lực lượng hải quân nắm quyền kiểm soát và được quân đội của doanh trại lính thủy đánh bộ ở Washington ,D.C canh giữ thường trực đảm bảo an ninh.

( Shangri-La : có nghĩa là xứ sở thần tiên.

Lost Horizon : Tực tiếng Việt Chân trời đã mất,sách xuất baen năm 1933)

6.Khách đến đây có thể bơi lội ,đánh gôn,đua xe,chơi quần vợt,cưỡi ngựa và tập thể dục

5.Trại David bao gồm rất nhiều khi nhà nhỏ khác nhau nằm quanh ngôi nhà chính.Các khu đó mang tên : Dogwood,Maple,Holly,Birch,và Rosebund.Nơi tổng thống ở gọi là Aspen Lodge.

4.Trại David là nơi diễn ra rất nhiều các hội nghị quốc tế mang tính lịch sử.Chính nơi đây trong Thế Chiến II,tổng thống Mỹ Franklin Roosevelt và thủ tướng Anh Winston Churchill đã lập kế hoạch xâm chiến châu Âu của phe đồng minh.

3.Rất nhiều sự kiện lịch sử đã xuất hiện tại khu nghỉ dưỡng dành cho tổng thống trong đó có kế hoạch xâm chiếm Normandie,cuộc gặp gỡ giữa Eisenhower- Khrushchev,các buổi hội đàm về vịnh Bay of Pigs,phiên họp bàn chiến lược chiến tranh Việt Nam ,và vô số các sự kiện khác với những quan chức và khách mời ngoại quốc.

2.Tổng thống Jimmy Carter chọn nơi đây để tổ chức cuộc họp với các lãnh đạo Trung Đông dẫn đến việc ký kết Hiệp Định Trại David giữa Israel và Ai Cập.

Và sự kiện số một có lẽ bạn không biết về Trại David

1.Nó sắp trở thành nơi mà tôi ,Samantha Madison lần đầu tiên quan hệ.

Có thể lắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.